Vô Hà của lòng ta - Queen

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 365 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 6 2020 16:55

Hình ảnh
VÔ HÀ CỦA LÒNG TA
(thuộc tập truyện Phồn Hoa Lạc Tẫn)

Tác giả: Queen

Thể loại: Cổ đại, trọng sinh, truyện ngắn, tỷ đệ luyến.

Độ dài: 12c + PN

Convert by #Vespertine
Edit by #Haruka

----

Truyện không có văn án nên editor đã sử dụng quyền "trợ giúp từ người thân", sau đó lấy cảm hứng thêm thắt vài chi tiết để được phần giới thiệu sau:
.

'Cưới nàng... là quyết định bi ai lớn nhất cuộc đời ta.'

Câu nói cuối cùng của phu quân bị nàng hạ độc chết đã khắc sâu vào xương tủy nàng, khiến nàng day dứt khôn nguôi.

Hằng đêm, khi một mình lẻ bóng, nàng chỉ có một khao khát duy nhất, đó chính là được bù đắp lại tất cả những sai lầm, những ngu xuẩn mà mình đã gây ra.

Những năm cuối cùng ở kiếp trước, nàng luôn sống trong đau khổ, dằn vặt. Nàng vô cùng hối hận vì nặng lòng thù hận mà đã bỏ lỡ tình cảm chân thành của phu quân.

Một ác nữ như nàng, cầu xin trời cao thương xót cho sống lại để sửa chữa lỗi lầm, liệu có được thành toàn?

***

Vừa mở mắt, trước mặt là một lớp khăn voan màu đỏ tươi. Nàng biết mình đã được sống lại.

Kiếp này, nàng nhất định sẽ trân trọng hắn.

Kiếp này, nàng nhất định sẽ khiến hắn nhận định rằng, cưới nàng là quyết định đúng đắn nhất cả đời hắn.

Kiếp này, nàng không còn nợ ai điều gì cả, nếu có cũng đã trả hết rồi.

Kiếp này, chàng là phu quân của thiếp, cũng chính là trời của thiếp!

~~~
Lưu ý: nữ chính 2 lần gả, nam chính sạch bong kin kít, nữ lớn hơn nam 6t
.
Truyện sẽ được gửi tặng và đăng tải vào ngày sinh nhật 1 tuổi của MSHV 24/6/2020

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 365 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 6 2020 16:57

Vô Hà của lòng ta
 
Chương 1:
 
Vừa mở mắt, trước mặt là một lớp khăn voan màu đỏ tươi.
 
Lưu Dung nhẹ nhàng vén khăn voan lên, lòng đầy cảm thán. Đập vào mắt nàng là hai chữ hỷ vô cùng nổi bật, trên bàn còn rượu hợp cẩn, bên ngoài có tiếng ồn ào của tân khách.
 
Đúng là nàng đã sống lại vào thời điểm này.
 
Nàng lẳng lặng buông khăn voan xuống, chờ đợi.
 
Sau nửa canh giờ,  tân lang đẩy cửa phòng bước vào, âm thanh cộp cộp làm cho nàng khẩn trương, nàng không tự giác bấm các ngón tay vào lòng bàn tay để đè nén xúc động trong lòng.
 
Khăn voan đỏ bị cây gậy hỉ vén lên, nàng ngẩng đầu, trước mặt là một nam tử tuấn nhã, trong chớp mắt, bao nhiêu yêu hận tình thù ùa vào lòng, khuấy đảo tâm tư nàng, rời rời đi, để lại vô vàng những tưởng niệm.
 
“Vô Hà.”
 
Nàng nhịn không được kêu gọi tên hắn, vươn tay ôm lấy cổ tay hắn. thấy hắn ngạc nhiên, nàng lại rụt tay về. Thật sự lúc này, nàng chỉ muốn nhào vào trong lòng hắn, khóc một trận với hắn, nói với hắn rằng nàng rất hối hận, nàng đã sai rồi.
 
Nhưng nàng cương quyết nuốt xúc động này vào bụng. Bất luận thế nào, cuối cùng nàng cũng có thể gặp lại hắn, thời gian vẫn còn nhiều.
 
Nàng biết kế tiếp hắn sẽ nói gì. Mười hai năm, những gì xảy ra trong đêm động phòng hoa chúc khi đó, nàng chưa từng quên.
 
Từ hôm nay, ta và nàng là phu thê, tuy rằng xuất phát từ mục đích trao đổi, nhưng ta sẽ hết lòng đối tốt với nàng.
 
“Từ hôm nay, ta và nàng là phu thê, tuy rằng xuất phát từ mục đích trao đổi, nhưng ta sẽ hết lòng đối tốt với nàng.”
 
Lần này có hơi khác một chút, Phượng Vô Hà phải hắng giọng hai tiếng, mới nói ‘lời thoại’ không sai một chữ.
 
Chắc có lẽ hành động vừa rồi của nàng làm hắn kinh ngạc. Nàng mỉm cười nghĩ. Hắn vốn là người trấn định điềm tĩnh trước mặt mọi người, nhưng nay nàng lại nhìn thấy hắn ở trước mặt nàng không được tự nhiên, mặc dù chỉ là rất nhỏ.
 
“Được.” Nàng mỉm cười nhìn hắn, lại nói: “Mong rằng phu quân đừng ghét bỏ thiếp là phận tái giá, thiếp nguyện mỗi ngày vì phu quân hầu hạ cơm nước.”
 
Thoạt nhìn, sắc mặt hắn không có gì thay đổi, nhưng hai bên tai đã sớm đỏ ứng. 
 
Nàng không để lỡ biến hóa này.
 
Trước kia sao nàng có thể nhận định hắn máu lạnh vô tình cơ chứ?! Rõ ràng người như vậy là ngoài lạnh trong lòng đây mà.
 
Chương 2
 
Dung nhan Lưu Dung tú lệ hiền lành, thái độ mềm mỏng dễ gần, không giống với lời đồn đại về vị phu nhân thủ đoạn tàn nhẫn của Trương Hưởng kia.
 
Nàng đang diễn trò sao?
 
“Mong phu quân đừng chê bai thiếp là phận tái giá, thiếp nguyện mỗi ngày vì phu quân, thiếp nguyện mỗi ngày vì phu quân hầu hạ cơm nước.”
 
Phượng Vô Hà nghe Lưu Dung gọi hắn là phu quân, còn tự xưng là thiếp thì sửng sốt. Thấy nàng nhìn hắn bằng ánh mặt dạt dào tình cảm, không biết sao hắn lại cảm thấy hơi ngượng ngùng. 
 
Từ trước đến giờ hắn chỉ nghe người ta bàn tán về nàng, chưa từng sống chung, làm sao biết có thật hay không. Nói không chừng nàng vốn không phải là nữ tử đáng sợ như lời đồn.
 
“Ta không chê bai nàng, ta biết nàng đối với Trương Hưởng tình thâm nghĩa trọng, vốn muốn thủ tiết vì hắn, nhưng lại bị ép gả cho Phượng gia ta. Ta chỉ hy vọng nàng đừng vì chuyện của Trương Hưởng mà hận nhị đệ ta, muốn hận, cứ hận ta. Nó là vì chức trách, vì việc công, không thể không hạ thủ.” Phượng Vô Hà nói.
 
Trương Hưởng bị Đại tướng quân Phượng Vô Khuyết trảm thủ. Lúc đó, Lưu Dung hận không thể rút gân lột da cả ba huynh muội Phượng gia, nàng vốn không biết rằng phu quân của mình lòng đầy dã tâm, nên mới phải nhận hậu quả như vậy.
 
“Đã qua nhiều năm, thiếp vẫn nên buông bỏ quá khứ thôi.”
 
Nàng tiếc, tiếc nuối vì đã không gặp được Phượng Vô Hà sớm hơn, mà lại gặp khi tấm thân không còn nguyên vẹn.
 
Năm đó, nàng luôn đề phòng hắn. Thậm chí đến cuối cùng xuống tay hạ độc thủ với hắn. Nàng lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, hoài nghi hắn thủ thân như ngọc suốt 23 năm, sao có thể thật tâm đón nhận một nữ tử hai lần gả như nàng, huống chi nàng còn lớn hơn hắn 6 tuổi.
 
Khi đó nàng không biết, Phượng Vô Hà là một quân tử đoan chính chất phác. Nếu không hoàng đế biểu ca nàng sao có thể bổ nhiệm hắn làm Tể tướng.
 
“Như vậy rất tốt. Tuy rằng lúc trước Trương Hưởng là thủ lĩnh của phản quân, nhưng ta cũng nể hắn là một nam tử hán, sau này nếu nàng muốn đi bái tế hắn, ta có thể đi chung với nàng.”  Phượng Vô Hà nói.
 
Kết thông gia với nhà họ Lưu là kế sách mà hắn và Hoàng thượng đã thương lượng với nhau. Chỉ có như thế mới có thể bảo toàn cho Phượng gia. Lưu Dung đồng ý gả cho hắn, gánh chịu tiếng nhơ quả phụ không biết thủ tiết, cũng chỉ là vật hy sinh của Lưu gia, hắn vẫn là nên quan tâm đến nàng nhiều một chút.
 
Lưu Dung lắc đầu nói: “Trương Hưởng đã có vãn bối nhà hắn tế bái, thiếp đã bị xóa tên ra khỏi gia phả nhà họ Trương. Từ nay về sau không còn quan hệ.”
 
Phượng Vô Hà không nghĩ đến nàng sẽ nói như vậy, hắn vô cùng ngạc nhiên.
 
“Không còn sớm nữa, phu quân đã muốn nghỉ ngơi chưa?” Lưu Dung hỏi.
 
Từ trước đến nay chỉ có tân lang gấp gáp, chỉ sợ là không có tân nương nào giống như nàng, dám mặt dày hỏi như như vậy. Nhưng nàng không muốn chờ, một chút cũng không muốn.
 
Nàng nhớ rất rõ đêm động phòng hoa chúc kiếp trước tồi tệ thế nào.
 
Khi đó sau khi hắn vén khăn voan lên, nàng đã hung hăng trừng mắt nhìn hắn. 
 
Sau khi hắn nói câu kia, nàng đáp: “Có chết ta cũng không muốn động phòng với ngươi, cũng đừng hòng ta kính trà cho phụ mẫu ngươi!”
 
Lúc đó, Phượng Vô Hà không hề tức giận, chỉ gật đầu nói rất ôn hòa: “Ta hiểu. Huynh muội chúng ta phụ mẫu mất sớm, nàng không cần dậy sớm hầu trà đâu. Ta sang thư phòng ngủ.”
 
Nay Lưu Dung muốn bù đắp cho hắn. Hôn nhân này, nàng sẽ một lần nữa bắt đầu từ đây. Nàng sẽ cho Phượng Vô Hà một đêm động phòng hoa chúc ấm áp nhất, để hắn nhận định rằng, cưới nàng là quyết định đúng đắn nhất cả đời hắn.
 
Cưới nàng, là quyết định bi ai nhất cả đời ta.
 
Đây là di ngôn cuối cùng hắn nói trước khi chết. Cũng là nỗi hối hận khôn  nguôi của nàng.
 
Phượng Vô Hà thấy Lưu Dung chủ động như vậy, dù ngoài mặt tỏ ra bình tĩnh, nhưng tai hắn đã đỏ cả lên.
 
Ngẫm lại, nàng đã từng là phu nhân của người ta, trong chuyện này tất nhiên sẽ không giống với những cô nương ngượng ngùng mới được gả đi, hẳn cũng là bình thường.
 
Nhưng khi thấy Lưu Dung đứng lên lại gần hắn, bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo, nhẹ nhàng cởi từng nút áo hỷ của hắn, Phượng Vô Hà không còn chỉ đỏ tai nữa, mà ngay cả gò má, mũi đều ửng hồng lên.
 
“Nàng….”
 
“Để thiếp hầu hạ phu quân.”
 
Nàng nhìn Phượng Vô Hà mỉm cười, thấy trên gương mặt lạnh lùng của hắn hiện nét bối rối, làm người ta cảm thấy hắn rất đáng yêu, nàng mở miệng chọc ghẹo hắn: “Phu quân của thiếp tướng mạo tuấn tú, đây là lần đầu tiên thiếp được nhìn kĩ chàng đấy.”
 
“Nàng… phu… phu nhân…” 
 
Vị tể tướng trẻ tuổi uyên bác, giỏi tài hùng biện trên triều chính kia nay lại lắp bắp không nói được gì trước sự trêu đùa của nàng.
 
Lưu Dung nàng dám đùa bỡn hắn!?
 
Phượng Vô Hà vốn đã chuẩn bị tinh thần đêm động phòng này sẽ rất tồi tệ. Có thể Lưu Dung sẽ tìm người ám sát hắn, cũng có thể sẽ tự tay cầm dao công kích hắn, càng có thể oán trách việc của Trương Hưởng, chỉ là hắn tuyệt đối không thể nghĩ được, nàng lại trêu chọc hắn như vậy.
 
Chẳng lẽ nàng đang dùng mỹ nhân kế hay sao? Nàng muốn thừa dịp hắn không phòng bị, ra tay với hắn đúng không?
 
“Trên người thiếp hoàn toàn không có gì cả, phu quân có muốn kiểm tra không?” Lưu Dung thoải mái hỏi.
 
Phượng Vô Hà còn chưa kịp phản ứng, Lưu Dung đã từ từ cởi bỏ hỷ bào, lớp tơ lụa mỏng bên trong hiện ra, làm nổi bật bộ ngực đẫy đà của nữ tử. Phượng Vô Hà không biết nhìn hướng nào, đành phải dùng tay che miệng, ho khụ khụ vài tiếng.
 
“Kêu thị nữ đến kiểm tra, hoặc là phu quân tự mình kiểm tra cũng được.”
 
Lưu Dung cười tươi sáng lạng, nàng đang đùa giỡn Phượng Vô Hà. Lời trêu chọc có vẻ thành thục, tuy nhiên đó cũng là vì nàng đối với hắn thương nhớ vô cùng, nên mới liều lĩnh nói những lời như thế, chủ yếu là muốn kéo gần khoảng cách với hắn. Nhưng mà nói xong chưa bao lâu, nàng bắt đầu cảm thấy có hơi ngượng ngùng.
 
Lưu Dung biết Phượng Vô Hà sẽ không đánh giá nàng là người không đoan chính. Hắn là người khoan dung, sẽ không nhận định nàng là kẻ phóng đãng.
 
Nhưng trong nội tâm nàng, thật sự là có chút khát vọng.
 
Nàng rất khao khát được gần gũi với hắn, vô cùng nhớ vòng tay ấm áp của hắn. Đời trước nàng đã bỏ lỡ, đời này nàng phải nắm chắc trong tay…
 


 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 365 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 6 2020 16:59

Chương 3:
 
“Mời phu quân lên giường nằm.”
 
Lưu Dung cầm tay Phượng Vô Hà, dìu hắn ngồi lên giường, sau đó bưng rượu hợp cẩn lại muốn đối ẩm với hắn.
 
“Tửu lượng của phu quân thế nào?”
 
“Cũng khá.”
 
“Vậy chúng ta uống hai chung đi.”
 
Phượng Vô Hà thấy nàng xoay người đi rót rượu, thầm nghĩ không chừng nàng cho độc vào trong rượu thì sao. Dù sao mọi người đều nói, phu nhân của Trương Hưởng kia hận Phượng gia vô cùng.
 
Nhưng Lưu Dung ở trước mặt hắn, rót một chung cho bản thân uống trước, sau đó lại rót đầy hai chung, đưa cho hắn một chung. Hắn và nàng uống xong, nàng lại rót thêm cho hắn.
 
"Không phải phu quân đang căng thẳng sao?" Lưu Dung hỏi, cũng là lời giải đáp cho sự dè chừng của hắn.
 
Làm sao nàng nhìn ra hắn có chút căng thẳng? Làm sao biết khi hắn căng thẳng thì sẽ muốn uống rượu?
 
Chắc chỉ là trùng hợp.
 
Lưu Dung thổi bớt ánh nến, chỉ chừa lại một ngọn nhỏ lập lòe, làm tăng chút mập mờ.
 
“Phu quân, đêm tân hôn, căng thẳng một chút cũng là bình thường.  Chàng đừng chê cười thiếp chủ động, chỉ là thiếp không muốn bỏ lỡ giờ lành, càng không muốn giả bộ như người không biết gì.”
 
Dưới ánh sáng mập mờ, Phượng Vô Hà thấy Lưu Dung đến ngồi bên cạnh hắn, dung nhan kiều mị của nàng có chút thành thục, nhưng vẻ mặt lại khó diễn tả bằng lời, có chút vui mừng, lại có chút tiếc nuối.
 
“Ta không cười phu nhân. Chuyện khuê phòng ta chưa hiểu nhiều, ngược lại khiến phu nhân chê cười.”
 
Phượng Vô Hà 8 tuổi đã phải đi xin ăn nuôi đệ đệ muội muội. Sau nhờ có thời cơ, một lần liều mạng trở nên nổi bật, không nhà không thế, không chỗ nương tựa, dựa vào sức lực của chính mình mà leo lên ngôi cao, trở thành đương kim tể tướng, cho đến bây giờ vẫn chưa trải chuyện nhi nữ tình trường.
 
"Phu quân." Nghe Lưu Dung dịu dàng gọi mình, hắn nghiêng đầu đã thấy nàng dựa sát vào người, môi mỏng nhẹ nhàng chạm vào gáy hắn.
 
Phượng Vô Hà cảm thấy nhột, muốn tránh đi lại bị Lưu Dung ôm lấy.
 
“Phu quân có cảm thấy thiếp không biết xấu hổ, có chán ghét thiếp không?” Rốt cuộc nàng đã có thể ôm được hắn.
 
Lúc đầu Lưu Dung có thể kiềm chế bản thân một chút, nhưng vừa dựa vào người hắn, tự chủ của nàng bỗng nhiên tan rã, không muốn chờ đợi thêm nữa.
 
Nàng đã chờ 7 năm, vất vả lắm mới có thể trọng sinh gặp lại hắn, rờ chạm hắn, sao có thể tiếp tục nhịn được?
 
“Không có, sao nàng lại khóc? Nàng buồn chuyện gì sao? Hay là vì nhớ Trương Hưởng?” Cảm nhận lồng ngực ươn ướt, hắn cúi đầu thì thấy Lưu Dung đang chôn mặt vào vạt áo mình.
 
“Thiếp là vì vui quá nên khóc.”
 
Lưu Dung không giải thích vì sao lại vui đến mức rơi nước mắt. Phượng Vô Hà cũng không truy hỏi. Hắn nhẹ nhàng vuốt ve sống lưng nàng, chợt thấy nàng ngẩng đầu, trên má không còn nước mắt nữa, trong mắt lại lăn tăn gợn sóng, giống như chất chứa một tình ý vô cùng sâu đậm.
 
Nàng xem hắn là Trương Hưởng sao?
 
Dù lúc này Phượng Vô Hà không có tình cảm đặc biệt gì với nàng, nhưng tân nương trong đêm động phòng lại nhớ nhung tiền phu, khiến hắn không khỏi nhíu mày.
 
“Vô Hà, thiếp có thể gọi chàng là Vô Hà được không? Chàng cũng gọi thiếp là A Tuyết có được không? Nhũ danh của thiếp là Ánh Tuyết.”
 
Lời của Lưu Dung đã nhanh chóng phủ định ý nghĩ trong đầu hắn. Nàng không gọi hắn là phu quân nữa, mà kêu tên của hắn, kêu dễ nghe như vậy làm hắn không thể kháng cự lại.
 
“A Tuyết.”
 
Ánh tuyết vô hà, tựa lòng ta.
 
*Vô Hà có nghĩa là không tỳ vết. Nghĩa là tuyết trắng không tì vết.
 
Phượng Vô Hà nghe nàng khẽ thì thầm một câu không rõ, sau đó nàng hôn lên má hắn. Phượng Vô Hà cúi đầu nhìn nàng, nàng đang tựa vào lòng hắn, đôi mắt mơ màng, trong mắt ánh lên tình cảm, đây rõ ràng là trạng thái động tình.
 
Phượng Vô Hà không hiểu. Chẳng phải hai nhà bọn họ vốn đối địch với nhau sao? Chẳng phải bọn họ là người bị đẩy ra làm con cờ hy sinh, đổi lấy lợi ích gia tộc sao? Nàng thật sự không xem hắn là Trương Hưởng đấy chứ?
 
Đến khi Phượng Vô Hà lấy lại tinh thần, hai người họ đã nằm trên giường, quấn quýt hôn môi, lúc tách ra hơi thở còn có chút rối loạn.
 
“Vô Hà.” Lưu Dung nhẹ nhàng gọi. Nàng tựa sát vào người hắn, hương thơm ngào ngạt, thân thể mềm mại. “Vô Hà, A Tuyết rất thích ôm chàng như vậy. Thiếp đã nói buông bỏ là sẽ buông bỏ, chàng đừng đa tâm.” 
 
Phượng Vô Hà vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng nàng, hắn đâu phải ngu dốt.
 
“Được.”
 
Thấy Lưu Dung nhu tình như nước, cực kỳ thành khẩn, hắn nghĩ, hay là cứ tạm tin nàng đi, tóm lại sau này đã là phu thê, không thiếu thời gian xác định xem nàng có thật tình hay không.
 
Lưu Dung khá nhẫn nại, nàng nhẹ nhàng giáng từng cái hôn lên mặt hắn, lại dùng miệng cắn mở vạt áo hắn, hôn lên lồng ngực, tỉ mỉ từng chút, vô cùng dịu dàng.
 
Phượng Vô Hà không phải thánh nhân, hắn có phản ứng, hắn cũng muốn ôm nàng.
 
“Phu quân đừng gấp, để thiếp làm là được rồi.”
 
Hắn nghe nàng cười nói như vậy, không khỏi có chút tức giận, giống như hắn là phường háo sắc vậy, nhưng rõ ràng là nàng tấn công hắn.
 
“Vô Hà, A Tuyết muốn làm chàng vui sướng, cho A Tuyết cơ hội nhé.” Ngữ điệu của nàng nhẹ nhàng ôn tồn, hết sức chân thành tha thiết, lập tức hắn không còn buồn bực nữa.
 
Nhưng động tác kế tiếp của nàng khiến hắn hoảng sợ.
 
Lưu Dung dọc theo eo của hắn, cách một lớp khố mỏng, ngậm nam căn của hắn.
 
Phượng Vô Hà muốn nói nàng đừng như vậy làm, nàng không cần phải làm như vậy, hắn nhiều lần nghe người ta nói tính cách nàng kiêu căng, ngạo mạn, sao có thể hạ mình ngậm nơi đó của hắn. Không lẽ là muốn cắn đứt mệnh căn của  hắn sao?
 
Nhưng sau đó, Phượng Vô Hà đã nhanh chóng bị khoái cảm che mắt. Đó là một trải nghiệm sung sướng mà hắn chưa từng lãnh hội qua. Nàng đối đãi với hắn vừa dịu dàng vừa triền miên, khiến hắn giống như đang nằm trên một áng mây mềm, lại giống như đang ngâm mình trong suối nước nóng, ấm áp cực kì, vô cùng thoải mái.



Chương 4:
 
Kết quả là Phượng Vô Hà không thể khống chế, cứ thể phun toàn bộ ra ngoài.
 
Phượng Vô Hà cũng không kịp kêu Lưu Dung tránh đi, cứ thế nhìn nàng từ tốn ực một tiếng.
 
“Nàng nuốt rồi?” Hắn ngồi dậy, thấy nàng đang chùi mép.
 
“Thì ra là mùi vị này, lần sau A Tuyết không ăn nữa đâu.” Nàng lau miệng uất ức nói.
 
Nàng là thê tử của người ta nhiều năm, vậy mà chưa từng thử qua sao?
 
Phượng Vô Hà suýt chút nữa đã thốt ra câu này, nhưng hắn kịp thời nuốt xuống.
 
“Khó chịu quá, cổ họng nhớp nhớp, toàn là cái mùi kia.” Mặt Lưu Dung nhăn lại, lộ rõ vẻ ghét bỏ.
 
Phượng Vô Hà nghe nàng luôn miệng oán trách, lỗ tai hắn đã đỏ kè, cũng may dưới ánh đèn mờ nhạt, nàng không thấy được sự xấu hổ của hắn. hắn đứng dậy rót một ly rượu cho nàng.
 
"Không có trà, dùng rượu uống cho át vị đi." Hắn nói.
 
Lưu Dung uống xong một hơi, chờ Phượng Vô Hà trở lại giường, nàng lại dựa vào cánh tay hắn hỏi: 
 
“Phu quân có thích không? Đây là lần đầu tiên thiếp làm đó, không biết làm có tốt không.”
 
Phượng Vô Hà sao có thể không biết xấu hổ mà nói thích. Chỉ mới đêm đầu tiên nàng đã ăn cái đó của hắn, lại chê khó nuốt. Nếu nói thích khác nào ám chỉ nàng sau này đều dùng cách đó hầu hạ hắn sao?
 
“Quả nhiên là do A Tuyết làm không tốt.” Lưu Dung thấy hắn không trả lời, vai rũ xuống, buông tay hắn ra.
 
“Không có, nàng làm rất tốt, làm ta rất thoải mái.” Phượng Vô Hà đành phải mặt dày thừa nhận.
 
“Thật sao? Như vậy quá tốt.” Lưu Dung cười vui vẻ.
 
Phượng Vô Hà rời giường, ra sau bình phong rửa sạch hạ thể mình, sau đó trở lại giường nhìn Lưu Dung đang ngủ say, còn phát ra tiếng ngáy nho nhỏ.
 
Hắn cầm ngọn đèn soi mặt nàng, phát hiện làn da trắng của nàng ửng hồng, rên cổ cũng nổi những vết ửng đó, có lẽ là do tác dụng của rượu để lại.
 
Tửu lượng nàng kém như vậy còn uống với hắn ba chén rượu, uống xong lại lăn quay ra thế này.
 
Phượng Vô Hà thật sự nghĩ không ra mục đích của nàng, nhưng người này đã say đến mức lật người cũng không tỉnh, có thể làm được gì hắn?! Nghĩ thế hắn yên tâm đi ngủ.
 
Bên cạnh có người ngủ cùng, hắn cảm thấy không quen lắm. Trời vừa hừng sáng đã tỉnh, vừa tỉnh liền thấy Lưu Dung đang cuộn tròn trong lòng hắn, vạt áo hắn bị mở bung ra, gương mặt nhỏ nhắn của nàng dán sát vào ngực hắn.
 
Tư thế như vầy làm hắn có chút không tự nhiên, tay hắn chạm vào vai nàng, định đẩy nàng ra, liền nghe thấy nàng lẩm bẩm: “Vô Hà, ta sai rồi.”
 
Hắn cho rằng nàng đã tỉnh, cúi đầu nhìn thì thấy thân thể nàng hơi gồng cứng, mí mắt nhắm chặt khẽ run run, khóe mắt ứa lệ.
 
“Tỉnh dậy đi, nàng nằm mơ à.” Phượng Vô Hà hỏi.
 
Lưu Dung ngẩng đầu, mơ màng mở mắt, nhìn hắn rồi lại mỉm cười trong nước mắt.
 
“Thiếp lại mơ thấy chàng rồi, cảm giác rất chân thật.”
 
Nàng nằm mơ,  không phải mộng mị, mà là mơ thấy bảy năm trước khi khi nàng trọng sinh, vào thời điểm trọng sinh độc chết Phượng Vô Hà.
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 365 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 6 2020 17:01

Chương 5:
 
Lúc đó, Hoàng hậu nương nương đến tìm Lưu Dung, sắc mặt lạnh băng, hung hăng tát cho nàng một cái. Cái tát này khiến đầu nàng lệch sang một bên, lỗ tai ong ong, bên má đau nhói ê ẩm.
 
“Phượng Vô Sầu! Ngươi!”
 
Lưu Dung bị làm nhục thế này, tức giận muốn hộc máu, Hoàng hậu lại giơ tay lên, mắt thấy Phượng Vô Sầu còn định tát cái nữa, một thanh niên tú lệ nhào đến ngăn cản.
 
“Nương nương đừng làm ô uế tay mình, để vi thần làm cho.” Thanh niên kia định nhào đến đánh nàng, Phượng Vô Sầu lại ngăn cản.
 
“Bỏ đi, đại ca đã mất, có đánh chết ả cũng vô dụng, thiện ác có ác báo.”
 
Hoàng hậu nương nương nói với thanh niên kia xong liền quay sang nói với Lưu Dung.
 
“Thật không ngờ ngươi có thể ẩn nhẫn nhiều năm như vậy. Ta vẫn luôn nhắc nhở đại ca ta đề phòng ngươi, huynh ấy lại thật lòng xem người là người thân của mình. Từ nhỏ ba huynh đệ muội chúng ta đã không cha không mẹ, ngươi có biết sau khi thành thân huynh ấy mong chờ ngươi có thể buông bỏ quá khứ như thế nào không? Ngươi cũng không xứng để biết. Mấy năm nay đại ca hao tổn tâm tư đối tốt với ngươi, ngươi lại không biết thay đổi, đúng là lòng dạ sắt đá!”
 
“Huynh ấy không chỉ muốn bảo toàn Phượng gia ta, còn muốn làm yên lòng Lưu gia ngươi, lại càng bận tâm vì thiên hạ. Căn bản ngươi không hiểu được huynh ấy vất vả như thế nào, chỉ muốn một lòng một dạ tế bái cho Trương Hưởng. Huynh ấy còn phái người âm thầm bảo vệ ngươi, sợ người của Trương Hưởng ghi lòng thù hận tìm đến ngươi. Ngươi có thấy trượng phu nào rộng lượng đến mức cho thê tử của mình tế bái tiền phu như vậy không?”
 
“Bệ hạ vừa đi, ngươi đã không chờ được giết hại đại ca ta, ngươi có biết trong triều không có Tể tướng ảnh hưởng đến quốc thể như thế nào không? Ngươi cho rằng vì sao bệ hạ lại muốn huynh ấy phò trợ triều chính? Không phải là vì Lưu gia các ngươi suy bại, không có người tài hay sao?”
 
“Ngươi luôn cho rằng Phượng gia ta tham quyền cố vị, lại không biết là chính bệ hạ tự tay giao binh phù cho nhị ca ta. Nhị ca nhiều lần từ chối nhưng không được. bệ hạ lấy ta, cho ta cuộc sống vinh hoa phú quý, cũng là muốn đại ca nhị ca ta vì Hoàng thượng mà cúc cung tận tụy. Bệ hạ không cho ta có con nối dỗi, lại cho Lưu quý phi, biểu muội ngươi có, kết quả thiên hạ vẫn là người của Lưu gia không phải sao?”
 
“Tuy thế lực của Lưu gia các ngươi lớn, nhưng không một ai làm nên trò trống gì. Các Vương gia âm mưu vì tiền đồ của bản thân, các thế tử cũng toàn là một lũ hèn nhát. Bệ hạ nhìn rõ cục diện mới nâng Phượng gia bọn ta lên cao, đối nội đối ngoại. Bệ hạ là thiên tử, là người nhìn xa trông rộng, cái ngài quan tâm không phải là hai nhà Lưu Phượng, mà là thiên hạ xã tắc.”
 
 “Lúc trước ngươi gả vào Phượng gia, luôn miệng nói mất mặt vì phải tái giá, hận không thể vì Trương Hưởng thủ tiết, lại không biết đại ca của ta vì che giấu việc này, hao tốn biết bao tâm tư. Hắn biết ngươi tâm cao khí ngạo, nếu ra khỏi cửa bị người người chỉ trỏ nhất định sẽ khó chịu, nếu tung nhiều tin khiến mọi người dời sự chú ý, để bảo vệ ngươi được an toàn. Nếu không sao ngươi có thể tiếp tục ở trong Tề tướng phú mà ngang tàn phách lối như thế chứ?!”
 
“Đại ca ta luôn nói ngươi có tình có nghĩa, nhớ mãi tiên phu không quên, nhưng ngươi vì không muốn hắn có con nối dỗi, ngươi bán hai tiểu thiếp của hắn vào thanh lâu, như vậy là có tình có nghĩa sao? Đại ca ta vốn dĩ cũng đâu muốn nạp thiếp, nhưng người thành thân mười năm cũng không muốn  chung phòng với hắn, ngươi muốn Phượng gia ta tuyệt tử tuyệt tôn, hắn có thể làm gì khác sao?”
 
“Năm đó, rốt cuộc ngươi cũng chịu cùng phòng với đại ca, huynh ấy còn nói với ta, rốt cuộc cũng khổ tận cam lại. mặc dù ngày thường ngươi vẫn luôn lạnh nhạt, nhưng huynh ấy tình nguyện từ từ chinh phục lòng ngươi. Nào ngờ, sau lưng ngươi uống thuốc tránh thai, cuối cùng lại hạ độc huynh ấy.”
 
Hoàng hậu nương nương càng nói càng tức giận, sắc mặt thống khổ bi thương, toàn thân run rẩy vì kích động, gã thanh niên kia đau lòng, đến đỡ vai Hoàng hậu.
 
“Nương nương đừng kích động, chúng ta đi thôi.”
 
Nhưng Hoàng hậu lắc đầu, lại nói tiếp.
 
“Ta vốn không muốn lưu gia khó xử, muốn sẽ tuân theo di chiếu của tiên hoàng, nhiếp chính bảy năm sẽ trả lại thực quyền cho thái tử, từ nay về sau không quản chuyện thiên hạ. Nhưng độc phụ ngươi nhẫn tâm giết hại đại ca ta, ta và nhị ca nhất định sẽ khiến Lưu gia các ngươi sống không được chết không xong. Ngày nào lưu gia còn nắm giữ thiên hạ, ngày đó sẽ không được sống yên ổn đâu. Ngươi chờ mà xem!”
 
Lúc đó Lưu Dung bị mắng cho á khẩu, không nói được chữ nào. 
 
Không phải là nàng không cảm động với tình nghĩa mà Phượng Vô Hà giành cho mình, nhưng nàng đã thề sẽ báo thù cho Trương Hưởng. Không giết được Phượng Vô Khuyết, chỉ có thể giết chết Phượng Vô Hà làm huyết tế cho Trương Hưởng. Nàng đợi 12 năm, rốt cuộc cũng đợi đến lúc Lưu Quý phi có con nối dỗi, chỉ còn chờ hoàng đế băng hà, thiên hạ rốt cuộc sẽ hoàn toàn nằm trong tay Lưu gia, đến lúc đó, Lưu Dung không nhẫn nhịn nữa, quyệt định xuống tay.
 
Nàng vẫn cho rằng người mình yêu chính là Trương Hưởng, một lòng không thay đổi.
 
Nhưng lại không ngờ trong lòng đã sớm bị Phượng Vô Hà làm cảm động.
 
Giờ  nàng hối hận không kịp.
 
Sau đó, nàng chỉ đến thăm mộ phần của Phượng Vô Hà một lần duy nhất, rơi lệ trước hắn nói:  Vô Hà, ta sai rồi.
 
Ta chưa từng biết quý trọng chàng, cũng chưa từng suy nghĩ cho đại cục, chỉ lmột lòng muốn bao thù giết phu. Nhưng thù nay đã trả, lại nhớ thương chàng đối tốt với ta dường nào.
 
Nếu ta có thể vứt bỏ thù hận, ta và chàng hẳn là có thể thành một đôi phu thê ân ái. Nhưng ta lại không thể vượt qua cửa ai của mình, không báo thù, ta thật có lỗi với Trương Hưởng. Báo thù rồi, ta thật có lỗi với chàng. Bất kể là thế nào, ta đều đã sai rồi.
 
Lưu Dung không còn đến thăm mộ Phượng Vô Hà lầnnào nữa. Bởi vì hằn đêm nàng đều mơ thấy hắn. Trong mơ, hắn dịu dàng tỉ mỉ, quan tâm săn sóc, vô cùng nhường nhịn, giống như lúc còn sống vậy.
 
Ta giết chàng, sao chàng vẫn tốt với ta như vậy? Trong giấc mơ, nàng hỏi.
 
Chúng ta là phu thê, nàng gả vào Phượng gia, là người của Phượng gia, ta phải đối xử tốt với nàng. Trong giấc mơ, hắn đáp.
 
Sau đó, nàng sống tiếp bảy năm, thường xuyên mơ thấy Phượng Vô Hà. Phượng Vô Hà trở thành khúc mắc trong lòng nàng, nàng vì cái chết của Trương Hưởng, làm hại đến Phượng Vô Hà vô tội.
 
Vì thế, nàng tốn hao hết bao tâm huyết, tìm khắp nơi trong thiên hạ, cuối cùng tìm được một cao nhân, dùng tuổi thọ kiếp này của nàng để được trọng sinh bù đắp lại cho Phượng Vô Hà.
 
---- Lời tác giả: Thú thật tôi không giỏi miêu tả những tranh đấu chém giết trong cung, cho nên chỉ có thể viết tóm tắt qua lời thoại. Đây là một chút nội dung kiếp trước kiếp này, nói thật là nghĩ gì viết đó, không có soạn thảo trước, về cơ bản có thể nói là ‘chế truyện’. 


 
Chương 6
Cho nên khi Lưu Dung mở mắt, nàng cứ nghĩ mình đang ở kiếp trước, nằm mơ thấy hắn.
 
“Lại... Mơ thấy ta?” Phượng Vô Hà hỏi.
 
“Đúng vậy, đây là giấc mơ. Vô Hà, thiếp nguyện vì chàng sinh con đẻ cái, A Tuyết sẽ sinh con cho chàng.”
 
Tiếc nuối lớn nhất cũng Lưu Dung ở kiếp trước là không có con, nàng không muốn để Phượng gia có con nối dõi. Nàng biết trưởng công chúa Lâm Lang chỉ sinh được cho Phượng Vô Khuyết hai đứa con gái, kiếp trước hương khói của Phượng gia bị đứt đoạn.
 
Dứt lời, Lưu Dung ngồi bật dậy, cởi trung y ra ngoài, chiếc yếm đỏ của tân nương hiện ra, nàng hơi chần chừ một lúc rồi cũng cởi yếm đỏ và tiết khố của mình luôn, sau đó ngồi khóa trên người Phượng Vô Hà.
 
“Đây là mơ, cho nên thiếp phóng túng một chút cũng không sao chứ?!” Lưu Dung lẩm bẩm.
 
Phượng Vô Hà bị một loạt các động tác của nàng làm choáng váng. Trên triều đình hắn là kẻ hô mưa gọi gió, lại chưa từng hô mưa gọi gió trên giường, một mỹ nhân xinh đẹp thành thục cứ như thế nhào vào lòng hắn, nét mặt còn thẹn thùng, làm hắn không biết phải phản ứng như thế nào.
 
“Thiếp chỉ dám như vậy trong mơ thôi.” Lưu Dung lại nói.
 
Nét mặt nàng như chìm trong ảo mộng, tay nhẹ nhàng dẫn dắt bàn tay của Phượng Vô Hà phủ lên bộ ngực đầy đặn của mình.
 
“Kiếp sau, chúng ta cùng nhau sinh con đi.”
 
Nơi kín đáo của nam nhân có phản ứng, nhưng không phải là dục vọng, ngày thường sau khi Phượng Vô Hà có phản ứng một lát sẽ tự nhiên qua đi. nhưng Lưu Dung cứ mỗi câu đều muốn sinh con cho hắn, chọc dục vọng hắn bùng phát, bàn tay hắn vô thức nắn nắn khối thịt mềm mại kia.
 
Lưu Dung quả thân nhiều năm, thân thể mềm mại mẫn cảm, vừa được Phượng Vô Hà vuốt ve mấy cái, ưm một tiếng, hạ thân đã nóng lên tràn trề xuân sắc, làm ướt quần lụa trên người Phượng Vô Hà.
 
Nàng khép hờ mắt không nhìn thấy gì, sờ soạng nơi đũng quần của Phượng Vô Hà, dẫn dụ vật cường tráng của hắn ra ngoài, sau đó nâng mông lên một chút, nhắm nơi đó ngồi xuống.
 
“Thiếp không cần liêm sỉ, không sợ người chế cười. Dù sao cũng là một giấc mơ đẹp, cứ để thiếp sinh con cho chàng.”
 
Dứt lời, tay nàng chống trên ngực Phượng Vô Hà, thân thể chậm rãi lên xuống, miệng thốt lên những tiếng kêu nhè nhẹ yêu kiều.
 
Một tay Phượng Vô Hà vẫn còn dính chặt trên ngực Lưu Dung. Mắt thấy gò má nàng đỏ đến muốn rỉ máu, thẹn thùng mà lại kiên quyết đè hắn, hai nhũ thịt mềm mượt lay động theo động tác nhấp nhô của nàng, hắn vẫn không thốt lên được nửa lời.
 
Hắn đang… bị cưỡng bức….
 
Thật Phượng Vô Hà không biết nên khóc hay cười, hắn không rõ nguyên do tại sao lại có chút mê hoặc nàng, nhưng tất cả những thứ đang diễn ra trước mắt thực sự làm cho người ta vô cùng hưởng thụ. Vậy nên hắn cũng đưa tay còn lại tóm lấy ngực nàng, vuốt ve nắn bóp, động tác dịu dàng có tiết tấu.
 
Lưu Dung nghiêm túc ‘ăn’ dục vọng của nam nhân vài chục lần, bỗng ngã vào lòng hắn thì thầm: “Xin lỗi Vô Hà, A Tuyết không đủ sức.”
 
Cả hai lần đều là nhà gái tấn công trước, lúc này Phượng Vô Hà đã có cơ hội thể hiện khí khái nam tử rồi. Hắn ôm Lưu Dung lật người lại, mới vừa luật động vài lần đã có vẻ thuần thục hơn một chút.
 
Lưu Dung nhíu mày, nắm chặt tay hắn.
 
“Phu nhân không khỏe sao?” Phượng Vô Hà hỏi.
 
“Kêu… kêu thiếp A Tuyết.”
 
Đây quả thật là một giấc mộng đẹp, giọng nói nhu hòa của hắn đủ để thôi thúc dục vọng trong nàng, chỉ chốc lát, Lưu Dung đã nhanh chóng lên đỉnh. Phượng Vô Hà không biết nàng đã đến cực hạn, vẫn còn đang cảm thụ cảm giác mới mẻ nơi hạ thân.
 
“Không chịu nổi… chàng ra ngoài… chàng ra ngoài đi….” Lưu Dung cầu xin.
 
“Phu nhân… ưm… A Tuyết, không phải nàng muốn sinh con cho ta sao?”
 
Có thể ứng phó Vua như hổ dữ, địch lại bao nhiêu kẻ thù gian xảo, lại không thể hiểu được nữ nhân, cho nên hắn hỏi.
 
“Thật sự không được, thiếp… khó chịu.” Lưu Dung  khóc đến đáng thương.
 
Phượng Vô Hà đành phải kìm hãm dục vọng của mình, từ từ rời khỏi người Lưu Dung, nhưng nửa chừng lại bị nàng ôm lấy.
 
“Vô Hà, đừng đi, ở lại đây…” Nàng lại khóc.
 
Kêu hắn ra ngoài đã rồi lại không cho  hắn ra, người này… tâm tư còn khó nắm bắt hơn thượng đế nữa -_-
 
“Thiếp phải sinh con cho chàng mà.” Lưu Dung hoa lê đái vũ nói.
 
Phượng Vô Hà không hiểu, Lưu Dung là bị hắn cắm đến tê dại, mềm nhũn của người, lời nàng nói chỉ là phản ứng đối nghịch, thế mà hắn lại nghe lời bất động.
 
“Chàng mau động chút đi, cho thiếp đi~” Lưu Dung yêu kiều.
 
Cho dù là một nữ nhân xa lạ, mềm mại nhu mì như vậy cũng đủ khiến nam nhân bình thường khó lòng kìm chế, huống hồ gì hắn đang trong tình trạng tên đã lên dây.
 
Mặc kệ thế nào, hắn đè nàng xuống, liên tục cắm vào mấy trăm hiệp, lúc này dù Lưu Dung có khóc lóc xin tha, hắn cũng không thèm nghe, chỉ thở gấp nói bên tai nàng: “Nàng phải sinh con cho ta.”
 
Nghe thế Lưu Dung mới ngoan ngoãn, há miệng yêu kiều rên ư ư. Phượng Vô Hà nhìn đôi môi chọc người thèm muốn của nàng, nhớ lại cảnh tối qua nàng ăn chỗ đó của hắn, hắn cúi đầu hôn lên môi nàng, ngăn chặn toàn bộ tiếng rên trong miệng.
 
Sau khi hai người triền miên xong, Phượng Vô Hà muốn rút ra để lau sạch giúp thê tử, nhưng Lưu Dung lại không cho.
 
“Chàng cứ cắm như vậy đi, mới dễ thụ thai.” Nàng đỏ mặt lí nhí.
 
Chỉ một lát, phân thân trong cơ thể nàng lại từ từ nở to ra.
 
“Của chàng… to quá… nóng nữa…” Lưu Dung nói nhỏ.
 
Nếu chỉ là cắm thôi thì không sao, nhưng vách tường bên trong cứ liên tục mút vật của hắn, kích thích bản năng của hắn bắt đầu đong đưa.
 
“Đừng… phu quân, Vô Hà ngoan… đừng cắm…”
 
Phượng Vô Hà đã biết cách đối phó với mấy lời này của nữ nhân rồi, hắn hôn phủ lên môi nàng, không cho nàng kêu nữa.
 
Khoảng chừng hai canh giờ sau, khi hai người kết thúc đã sắp đến giờ trưa.
 
“Ta…” Phượng Vô Hà sảng khoái tỉnh táo, nhìn Lưu Dung đang mệt phờ phạc trên giường, trong lòng áy náy, hắn vốn định nói lời xin lỗi, nhưng nàng cứ luôn miệng nói sinh con cho hắn, dụ hoặc hắn, nếu là người ngoài hắn còn có thể miễn cưỡng kháng cự, nhưng nàng lại là thê tử danh chính ngôn thuận của hắn, tất nhiên không thể nhẫn nhịn được.
Cho nên hắn sửa lời định nói: “Ta cho người chuẩn bị cơm trưa nhé.”
Lưu Dung bị hắn làm đến dục tiên dục tử, cuối cùng cũng biết nàng không phải đang nằm mộng, đêm qua cửu biệt trùng phùng, nàng ỷ vào một chút dũng khí trong mơ mới đè hắn như vậy, sáng nay cũng mơ màng không rõ, giờ phút này tỉnh táo, nghĩ lại nàng muốn đào lỗ trốn cho rồi.
 
“Thiếp… lúc nãy còn tưởng… mình đang nằm mộng…”
 
“Ừm, là một giấc mộng đẹp.” Phượng Vô Hà cười.
 
Lưu Dung kéo chăn hỷ, chui vào trốn.
 
Phượng Vô Hà biết nàng mắc cỡ, cũng không miễn cưỡng nàng, hắn gọi tỳ nữ vào giúp nàng sửa soạn.
 
Cũng may Hoàng thượng cho hắn năm ngày nghỉ, nếu không làm sao hắn có thể phóng túng dục vọng như vậy được.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 365 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 6 2020 17:06

Chương 7:
 
Sau tân hôn, mỗi ngày Phượng Vô Hà và Lưu Dung đều sáng tối điên đảo loan phượng.
 
Lưu Dung một lòng muốn bù đắp cho Phượng Vô Hà, nàng vô cùng hầu hạ lấy lòng, Phượng Vô Hà sau khi nếm được món ngon, càng lúc càng thích cuộc sống tân hôn ân ái. Phu thê hai người ngày nào cũng khiến cho giường chiếu hỗn độn, chăn mền ẩm ướt, có khi một ngày đổi chăn hai lần, cũng có khi đem cơm lên giường ăn luôn, giống như không thể rời giường vậy.
 
“Vô Hà, A Tuyết mệt quá, sống lưng mỏi lắm, không làm, không làm nữa.”
 
Mỹ nhân trần truồng nằm trên giường, nũng nịu hờn dỗi, nhưng nàng vừa nói lời giận hờn, lại vừa khẽ cắn ngón tay hắn, đây rõ ràng là khiêu khích.
 
Phượng Vô Hà đè lên người nàng, cọ cọ vật căng phồng nóng hổi vào hạ thân nàng. Lưu Dung vô cùng mẫn cảm, chỉ mới cọ nhẹ như vậy, hạ thân nàng đã phun một dòng mật dịch, tưới lên vật đang căng trướng kia, đầu tròn bị tưới ướt run giật một cái, khiến Phượng Vô Hà cũng run lên.
 
“Rốt cuộc nàng là ai? Người ta vẫn đồn nàng là người tâm cơ thủ đoạn, những thủ đoạn đối phó hậu cung của Lưu quý phi đều là nàng dạy cho, người ta còn nói, nàng hận Phượng gia chúng ta đến chết, sao nàng có thể nhịn nhục hầu hạ dưới thân ta? Nàng xinh đẹp, nhưng lại không hề cao ngạo, chẳng lẽ nàng giỏi đóng kịch thế sao?” Phượng Vô Hà thỏ thẻ vào tai nàng.
 
Hơi thở ấm áp của hắn phà vào tai, khiến Lưu Dung tê dại, nàng thở gấp hỏi lại: “Phu quân không thích như vậy sao?”
 
“Rất thích, nhưng như vậy rất không bình thường. Ta vẫn nghĩ, có lẽ nàng muốn cho ta vui sướng đến tột cùng, sau đó sẽ khiến ta phải bỏ mạng trong sự vui sướng đó.” Phượng Vô Hà nói.
 
“Đừng nói chết chóc nữa được không.”
 
Lưu Dung đau lòng, nhớ lại hình ảnh Phượng Vô Hà trúng độc ở kiếp trước, sắc mặt tím tái, thổ huyết mà chết, nàng xoay người che miệng hắn lại, vẻ mặt ảm đạm.
 
“Mỗi ngày A Tuyết sẽ làm cho phu quân hạnh phúc, cho đến già.” 
 
Đây cũng là mục đích nàng tìm cách để sống lại.
 
“Sao số ta có thể may mắn như vậy. Lưu gia nàng và Phượng gia ta vốn như nước với lửa, ta sớm đã chuẩn bị tốt tâm lý nàng sẽ hận ta về chuyện của Trương Hưởng, nàng thật sự đã buông bỏ sao?”
 
Mấy ngày nay, Lưu Dung luôn yêu kiều gọi hắn là phu quân hoặc Vô Hà, ngay cả lúc mơ cũng gọi tên hắn, có vẻ như không phải xem hắn là thế thân của Trương Hưởng, ngược lại giống như đã hoàn toàn quên mất người tên Trương Hưởng này.
 
“Thiếp không nợ Trương Hưởng cái gì cả, nếu có cũng đã trả hết rồi. Nay đã vào cửa Phượng gia, sau này, phu quân của thiếp chính là trời của thiếp.”
 
Mấy ngày nay Lưu Dung cũng đã quen cửa quen nẻo, không còn quá giữ thể diện nữa, nàng cứ thế nhào vào lòng Phượng Vô Hà cọ cọ, giống như một mỹ nhân xà trơn mướt, vặn vẹo trong lòng hắn, liếm qua liếm lại yết hầu hắn.
 
“Phu quân tốt, Vô Hà tốt, đệ đệ ngoan, lưng của A Tuyết tỷ tỷ mỏi nhừ rồi nè, giúp tỷ tỷ xoa bóp được không.
 
“Ai là đệ đệ của nàng.” Phượng Vô Hà bị nàng dụ dỗ đến miệng lưỡi đều khô nóng, lại thấy nàng giả ngốc làm nũng, gương mặt lạnh lùng của hắn hiện lên ý cười. “Nàng sinh con cho phu quân nàng trước đã, xong rồi ta sẽ đấm lưng cho.”
 
Trước lạ sau quen, đường đường là một Tể tướng làm việc có nề nếp quy củ, nay lại tùy tâm sở dục thế này, Lưu Dung đúng là tự mình chuốc lấy họa, liên tục mấy ngày không thể xuống giường.
 
Thời gian nghỉ phép qua đi, Phượng Vô Hà trở lại triều đình, sau khi bãi triều liền bị Hoàng hậu triệu vào phượng cung.
 
“Đại ca, có khỏe không? Độc phụ kia có làm hại huynh hay không?” Hoàng hậu lo lắng quan sát Phượng Vô Hà từ trên xuống.
 
“Cũng xem là có.” Phượng Vô Hà đáp.
 
“Quả nhiên, bổn cung biết rõ ả ta lòng dạ rắn rết, Lưu quý phi kia gây biết bao sóng gió trong hậu cung, hết một nửa là do độc phụ kia bày mưu tính kế. Ả ta làm gì huynh rồi? Sao nhìn đại ca không giống như có gì bất ổn.” Hoàng hậu nói.
 
“Nàng ấy dụ dỗ ta, mỗi ngày đều triền miên trên giường, hầu hạ dưới thân ta, vừa nhu thuận vừa đáng yêu.” Phượng Vô Hà nói.
 
Hoàng hậu ngẩn ra.
 
Vị này Tể tướng bình thường không bao giờ lên tiếng bình phẩm một ai, nếu có, thì người bị đánh giá đúng thật là như lời nhận xét của hắn. Phượng Vô Hà có khả năng nhìn người rất chuẩn, ngay cả Hoàng thượng cũng phải coi trọng ý kiến của hắn, lấy sự đánh giá của hắn làm tiêu chuẩn dùng người.
 
"Mỹ nhân kế? Làm đại ca suy giảm cảnh giác?"
 
“Nàng ấy làm quả thật không chê vào đâu được. Ngay cả nằm mộng cũng không chút sơ hở.”
 
“Bổn cung đã phái rất nhiều thị vệ âm thầm bảo vệ đại ca rồi. Ả ta vì Trương Hưởng hận ba huynh muội chúng ta thấu xương, thiên hạ đều biết, không thể không đề phòng.”
 
Thánh Thượng hạ chỉ ban hôn cho Phượng Vô Hà và Lưu Dung, ngụ ý muốn chèn ép Phượng gia. Tuy Lưu gia không phải không có khuê nữ chưa chồng, nhưng vẫn cố tình chọn một quả phụ để tái giá, chính là muốn Phượng gia biết, ở Đại Vân này, cho dù Phượng gia có đứng trên vạn nhà, nhưng vẫn phải chịu thấp hơn một nhà.
 
Năm ngoái, trưởng công chúa đã được gả cho đại tướng quân Phượng Vô Khuyết. Tiểu muội Phượng Vô Sầu bốn năm trước được phong làm hoàng hậu. Đến hôm nay, hắn cưới Lưu Dung về nhà, Phượng gia và Lưu gia bị buộc chặt lại với nhau, kiềm hãm lẫn nhau.
 
Từ nhỏ Phượng Vô Hà đã phải lưu lạc đầu đường xó chợ, gặp đủ các hạng người, nên tầm nhìn cao và rộng hơn so với người bình thường. Hắn không quá để ý mình cưới thê tử là người như thế nào. Về tư mà nói là vì Phượng gia, vì đệ đệ muội muội của mình, về công mà nói, là vì bá tánh Đại Vân. Chỉ cần hai nhà Lưu Phượng giao hảo tốt đẹp, cá nước tương hợp, thiên hạ tự nhiên sẽ yên ổn.
 
Hắn không có nhiều mưu cầu cho bản thân, chỉ biết lao tâm lao lực vì người khác, cưới Lưu Dung, hắn chỉ cầu mong phu thê tương kính như tân, nếu có thể sinh con trai nối tiếp hương khói nữa thì càng tốt.
 
Tuổi thơ của hắn không có gia đình, trưởng thành cũng chỉ có một chút mong mỏi đơn giản thế thôi.
 
Nhưng nay, biểu hiện của Lưu Dung vượt quá sự mong muốn của hắn, bất luận là giả vờ hay thật tình, Phượng Vô Hà cũng quyết đánh cược một phen. Biết đâu đây là một kỳ tích, hắn có thể cùng với nàng ân ái hạnh phúc thật sự.
 
“Đại ca, bổn cung hận bản thân vô năng, không thể thuyết phục được Hoàng thượng, mới để cho yêu phụ kia vào được cửa Phượng gia, tiểu muội thật sự có lỗi với huynh.”
 
Phượng Vô Hà đang chìm trong suy tư lại bị lời của Hoàng hậu gọi hồn về. Phượng Vô Sầu không hề biết, Phượng Vô Hà đã thông qua mật nghị với Hoàng thượng, đồng ý cưới Lưu Dung về phủ. Nếu biết được, chắc nàng sẽ khó chấp nhận việc đại ca tự đào hố chôn mình, còn muội muội như nàng lại chẳng thể làm gì được.
 
“Dù sao nàng ấy cũng đã gả cho ta, muội đừng có mỗi câu đều gọi nàng là độc phụ nữa, nghe không hay đâu. Sau này phải gọi là tẩu tẩu.” Phượng Vô Hà buồn cười nói.
 
"Quả nhiên là yêu phụ! Chỉ mới mấy ngày mà huynh đã đứng ra bênh vực cho ả ta? Đại ca à, huynh đúng là hiền lành quá mức rồi!” Hoàng hậu lắc đầu thở dài.
 
Xưng hô thôi mà, sửa thì sửa. Dù có gọi tẩu tẩu thì vẫn là yêu phụ!
 


Chương 8

Phượng Vô Hà đã năm ngày chưa vào triều,vừa vào thâm cung đã bị chính vụ chồng chất quấn lấy. Hắn đến ngự thư phòng, vừa vào đã thấy Hoàng thượng đang nhíu chặt mi tâm, cộng với chồng tấu chương đã duyệt cao như núi bên cạnh.
 
“Cuối cùng ái khanh cũng trở lại, mau tới đây xem cái này thay trẫm.”
 
Hoàng thượng ném cho hắn một tấu chương, cho cung nhân đang bóp vai lui xuống, đến cả hỏi thăm tân hôn của thần tử cũng quên. 
**
Liên tục 5 ngày Phượng Vô Hà ở luôn trong hoàng cung, bù lại số ngày đã nghỉ tân hôn. Đến lúc trở về Tể tướng phủ, hắn còn mang theo rất nhiều công văn về, mấy ngày liền ở luôn trong thư phòng, thức trắng đêm xử lý chính vụ.
 
Lưu Dung không đến quấy rầy, nhưng hằng ngày đều sai tỳ nữ đem canh sâm tổ yến đến bồi bổ cho hắn. Phượng Vô Hà vừa xem công văn vừa uống canh, uống đến ngày thứ năm mới nhớ hỏi: “Mấy thứ thuốc quý này ở đâu ra thế?”
 
Từ nhỏ hắn chịu khổ đã quen, đến khi khá lên, dù sinh hoạt bình thường không tiết kiệm quá mức nhưng vẫn giữ cách sống đơn giản.
 
“Đây đều là của hồi môn của phu nhân. La phu nhân đích thân xuống bếp nấu đó ạ.” Tỳ nữ đáp.
 
Phượng Vô Hà cảm động, thấy chồng công văn đã được xử lý gần xong, trời cũng đã gần sáng, hắn muốn về phòng ngủ một giấc, sẵn tiện nhìn nàng một lát.
 
Rời khỏi thư phòng, lúc sắp đi ngang qua cầu nhỏ bên vườn, Phượng Vô Hà nhìn thấy một thân ảnh nhỏ nhắn ở bên kia, đang cúi người hái hoa cúc. Dáng dấp kia còn không phải là Lưu Dung sao.
 
Lưu Dung hái hoa cúc xong, nàng vừa đứng dậy đã thấy Phượng Vô Hà đang từ xa chậm rãi bước đến, tư thái anh tuấn, dáng vẻ ngọc thụ lâm phong, trong lòng nàng chợt có một nỗi vui mừng khó tả. Nàng đã từng căm ghét người này vô cùng, vậy mà bây giờ nhìn hắn nàng lại thấy cốt khí hắn nổi bật hơn người.
 
Phượng Vô Hà là một chính nhân quân tử, ôn nhuận như ngọc.
 
Lưu Dung buông giỏ trúc trong tay, bước nhanh về phía Phượng Vô Hà. Khoảng cách tuy không xa, nhưng nàng lại chạy vội đến, nhào vào lòng hắn.
 
Phượng Vô Hà dang tay ôm lấy giai nhân, ‘nghi lễ tiếp khách’ nồng nhiệt thế này, thực sự vượt xa ngoài dự liệu của hắn.
 
Hiếm khi nào hắn có phản ứng chậm chạp, hành động của Lưu Dung thật sự luôn khiến hắn kinh ngạc.
 
“Sao vậy?” Phượng Vô Hà ôn tồn hỏi.
 
“Thiếp đã 10 ngày rồi không thấy phu quân.”
 
Trong sự vui mừng của nàng có thêm chút hờn dỗi, thật giống như đã dành rất nhiều tình cảm cho hắn. Nhưng tình cảm này từ đâu mà đến? Phượng Vô Hà không thể hiểu.
 
Nhìn nàng mừng rỡ khi gặp hắn, lại có chút hờn trách, lòng hắn không khỏi mềm ra, đưa tay vuốt mái tóc đen nhánh của nàng.
 
"Là ta không tốt, mới tân hôn đã lạnh nhạt với nàng. Ta đã về năm ngày rồi, vẫn luôn bận rộn trong thư phòng, sao nàng không đến tìm ta?” Phượng Vô Hà hỏi.
 
“A Tuyết ích kỷ, không muốn quấy rầy phu quân. Khi nào phu quân hết bận sẽ đến gặp A Tuyết.”
 
Phượng Vô Hà thấy Lưu Dung không chút che giấu chút tâm cơ của bản thân, trong lòng thầm vui vẻ. Thê tử của hắn là người có chủ kiến, trong lòng dám nghĩ, bên ngoài dám nói dám làm, nàng như vậy khiến hắn rất thưởng thức. Giống như việc làm canh sâm tổ yến cho hắn vậy, nàng không hề nhắc đến hay kể công đòi thưởng.
 
“Thời gian còn dài, sau này ta sẽ đúng giờ hạ triều, trở về ăn tối với nàng.”
 
“Dạ.”
 
Lưu Dung dán mặt vào vạt áo hắn, hôn lên ngực áo hắn, ngẩng đầu nhìn hắn không chớp mắt. Phượng Vô Hà thấy nàng hoa lệ mềm mại, trên gương mặt đầy sự nhu tình, hắn cảm thấy như có một dòng nước ấm chảy qua tim, không kìm được lòng hôn lên trán nàng.
 
“Chắc đã nhiều ngày rồi phu quân không được nghỉ ngơi tốt, để A Tuyết hầu hạ chàng thay xiêm y đi ngủ.”
 
Lưu Dung rời khỏi vòng ôm của hắn, rất đỗi tự nhiên nắm tay hắn, giống như phu thê già sống chung nhiều năm, cùng nhau đi về tân phòng, trên đường còn thuận tay cầm giỏ trúc đầy xoa cúc lên.
 
“Cái này dùng để làm gì?” Phượng Vô Hà hỏi.
 
“Gần đây thời tiết lúc nóng lúc lạnh, số cúc này phơi khô xong nấu thành trà để giải nhiệt, mỗi ngày phu quân uống một cốc sẽ không bị phong hàn.”
 
“Mọi người đều nói nàng chua ngoa nham hiểm, nếu như  thế này là chua ngoa nham hiểm thì ta rất vui vẻ đón nhận.”
 
Phượng Vô Hà gác việc công qua một bên, tâm tình thoải mái không ít, lại thấy Lưu Dung chu đáo tỉ mỉ như vậy, hắn cao hứng nói vài lời trêu chọc.
 
“Sự chua ngoa nham hiểm của thiếp nếu mà được xuất ra, hừ, vậy thì con nít sẽ không dám khóc nhè nữa!”
 
Lưu Dung không tức giận. Kiếp trước nàng quả thật rất tàn nhẫn. Cậy thế Hoàng thượng là đường huynh của mình, đối với đường muội như nàng hết mực yêu thương, Lưu Dung cố tình đưa biểu muội mình lên giường hoàng đế, sau được phong thành Lưu quý phi, lại dạy biểu muội áp chế các phi tần khác trong hậu cung, khiến cho gió tanh mưa máu. Nhưng nếu nghĩ kĩ lại, Lưu quý phi quyền thế như vậy, bao lần thiết kế hãm hại huynh muội Phượng gia, nhưng hoàng đế sinh tiền lại vô cùng che chở cho ba huynh muội Phượng Vô Hà, vậy nên nàng vẫn luôn không thể xuống tay được, cho đến khi Hoàng thượng băng hà.
 
Phượng Vô Hà thấy nàng không phủ nhận khuyết điểm của mình, còn bày ra vẻ mặt giả hung dữ, lồng ngực hắn nóng lên, ôm Lưu Dung nhấc bổng lên, bước nhanh vào trong phòng.
 
Hắn thật sự là một kẻ ngoài lạnh trong nóng, chỉ có vẻ mặt là lạnh nhạt thôi, nếu không sao kiếp trước Lưu Dung có thể sống chung với hắn suốt 12 năm, hắn chịu nàng đối xử khắc nghiệt nhiều năm, đến trước khi chết cũng không muốn từ bỏ tình nghĩa phu thê với nàng.
 
"Phu quân, phu quân thả thiếp xuống."
 
Lưu Dung hơi hoảng hốt, nàng cảm thấy Phượng Vô Hà này và Phượng Vô Hà nàng biết cách đây 20 năm không giống nhau. Hắn đối với nàng trước giờ vẫn luôn thủ lễ, giữa ban ngày ban mặt lại đường đột thế này là việc chưa từng xảy ra.
 
“Nàng có tàn nhẫn, cũng là vì muốn báo thù cho Trương Hưởng. Nàng đối với hắn nặng tình như vậy, làm ta thấy có chút hâm mộ hắn.” Phượng Vô Hà nhẹ nhàng đặt Lưu Dung lên giường, sau đó tự động lùi lại cởi áo khoác, rồi ngồi xuống bên cạnh nàng.
 
“Phu quân đừng có đề cập đến người đó nữa, chuyện đã qua rồi. Lúc trước A Tuyết không hiểu chuyện, nhưng nay đã hạ quyết tâm, muốn bắt đầu lại từ đầu.”
 
Nàng trọng sinh là vì muốn làm lại cuộc đời với hắn, chỉ là Lưu Dung không thể nào nói điều này với Phượng Vô Hà, chỉ có thể dành chân tâm thật ý đối với hắn, từ từ làm hắn cảm động, để hắn thật sự tin nàng muốn dùng cả đời này làm cho hắn hạnh phúc.

----

Nếu có ai thấy sai sót gì thì báo Haru sửa lại nhé. Đa tạ.
 :onion110: :onion110:  
Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày Haruka với 24 lần sửa trong tổng số.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 9 khách