Vô Hà của lòng ta - Queen

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 368 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 6 2020 17:08

Chương 9
 
Phượng Vô Hà ngủ một giấc thật ngon, khi tỉnh lại đã là hoàng hôn, Lưu Dung ngồi bên cạnh giường nhìn hắn ngủ, vẻ mặt ôn hòa, giống như thê tử nhung nhớ chờ đợi trượng phu trở về vậy.
 
Bọn họ thành thân chỉ mới 15 ngày, nàng có thể giả bộ giỏi đến như vậy sao? Diễn tốt như vậy, không một chút giả dối?
 
Phượng Vô Hà cứ nằm như thế nhìn Lưu Dung, nàng cũng chẳng kiêng dè, đón lấy ánh mắt dò xét của hắn.
 
Nếu là thật thì tốt quá.
 
Có lẽ là thật.
 
Có thể nói, Phượng Vô Hà vốn là người có tuệ nhãn. Một người thật lòng hay giả vờ, hắn có thể nhìn ra được ít nhiều. Nhưng với Lưu Dung, hắn chẳng thấy gì khác ngoài chân thành.
 
Nếu không phải Hoàng hậu vẫn luôn nhắc nhở hắn, chỉ sợ hắn sẽ thật sự thất thủ.
 
Hắn luôn khát vọng có một gia đình của riêng mình, cho dù là Hoàng thượng ép hôn, hắn cũng hy vọng sẽ sống những ngày an ổn với thê tử. Biết người hôn phối là Lưu Dung, hắn đã hạ niềm hy vọng xuống mức thấp nhất, nhưng thật sự kể từ ngày đầu tiền, sự nhiệt tình và chủ động của nàng đã khiến hắn động tâm.
 
Hắn bận rộn suốt 10 ngày, Lưu Dung không hề oán trách hắn, còn lấy thuốc quý trong hồi môn của mình ra chăm sóc hắn, lại còn không hề kể công, chuyện này nếu là đóng kịch thì thật sự quá tỉ mỉ kín kẽ rồi.
 
Nếu là người bình thường, chắc sẽ không cảm thấy nàng làm như vậy có gì đáng cảm động. Nhưng hắn vốn là một kẻ từ nhỏ thiếu thốn tình cảm, không nơi nương tựa, chỉ có thể dựa vào chính mình mới vất vả chăm sóc được hai người đệ muội của mình cùng nhau lớn lên.
 
“Nãy giờ nàng vẫn ở đây xem ta ngủ sao?”
 
“Không có, thiếp dùng cơm trưa xong, ra ngoài đi dạo một chút, vốn nghĩ rằng sẽ nghe chút lời lẽ dèm pha, ai ngờ không có.”
 
Lưu Dung cố ý nói chuyện này ra, nàng muốn nhân cơ hội này cảm ơn Phượng Vô Hà. Nếu không nhờ hắn, thì đầu phố cuối ngõ đều sẽ chỉ trích nàng dựa dẫm địa vị hoàng thân quốc thích, không biết thủ tiết, lại còn tái giá với đại cả của kẻ đã giết chết tiên phu mình.
 
"Người ngoài có tư cách gì mà nói."
 
Phượng Vô Hà ngồi dậy khởi động cơ thể. Thổi phồng các tin tức khác làm cho hôn sự của hắn và Lưu Dung trở nên mờ nhạt, đây là chuyện nhỏ hắn nên làm, không cần Lưu Dung phải bận tâm.
 
"Đa tạ phu quân, thiếp không biết làm sao báo đáp.”
 
Phượng Vô Hà không nghĩ ra làm cách nào Lưu Dung lại biết chuyện này, còn biết là hắn làm, chạy đến cảm kích hắn.
 
“Nàng đã gả cho ta, không cần bận tâm đến những chuyện vặt vãnh này.”
 
"Phu quân đói bụng không, thiếp đã làm cho người chuẩn bị bữa tối từ sớm, nếu ăn giờ thì hâm nóng lại.”
 
Lưu Dung chăm sóc hắn cẩn thận như vậy, đột nhiên Phượng Vô Hà lại có hứng thú mới làm khó nàng, vì thế hắn nói: "Ta muốn đi tắm trước."
 
Lại không ngờ Lưu Dung gật đầu ngay.
 
“Nước ấm cũng đã chuẩn bị xong.”
 
Phượng Vô Hà thầm nghĩ, Lưu Dung vừa mới đến đây, hẳn là không rõ sở thích của hắn, cho nên đã chuẩn bị sẵn mọi thứ, như vậy cũng bình thường.
 
Hắn lại bị nàng làm cảm động, nhưng gương mặt không hề biểu hiện ra, lại cố ý nói: “Ta còn một ít công văn chưa duyệt xong, ta đến thư phòng trước đã, làm xong nói sau.”
 
Đến khi hắn làm xong, nước ấm và đồ ăn tất nhiên đều sẽ nguội lạnh, Lưu Dung này dù có nhẫn nại thế nào cũng sẽ bị chọc cho không vui.
 
Nào ngờ Lưu Dung đảo mắt, làm nũng nói: “Nhưng A Tuyết đói bụng, vậy A Tuyết ăn trước không đợi phu quân được không? Thiếp không thể đói bụng được, nếu đói tính tình sẽ rất xấu.” Nàng vừa nói vừa lay ống tay áo của hắn, dáng vẻ thật là đáng yêu.
 
Phượng Vô Hà không nhịn được vội nói: “Nàng ăn trước đi, đừng ăn nhiều quá, ăn no một nửa là được rồi, ta đi tắm trước.”
 
“Tại sao vậy?” Lưu Dung khó hiểu hỏi lại.
 
"Ngoan, nghe lời phu quân."
 
Phượng Vô Hà không ngờ bản thân còn không cần thầy dạy mà đã biết cách dỗ thê tử, còn dỗ được nàng cực kì biết nghe lời.
 
“Được rồi, không cần A Tuyết hầu hạ phu quân tắm thật sao?"
 
“Nàng đi ăn tối đi, nhớ không được ăn quá no, chờ tối lại ăn khuya với ta.”
 
Chẳng bao lâu, Lưu Dung đã biết vì sao Phượng Vô Hà lại bất thường như vậy. Nàng chỉ vừa ăn vài miếng, uống một chén canh nhỏ, Phượng Vô Hà đã tắm xong đi ra, muốn nàng giúp hắn lau khô tóc. 
 
Tóc mới lau khô được một nửa, Phượng Vô Hà đã giật phăng chiếc khăn trên tay nàng xuống, đứng dậy hôn môi nàng.
 
“Ưm… khoan, để thiếp súc miệng một chút.” Lưu Dung dùng sức đẩy hắn ra.
 
"Không cần."
 
Phượng Vô Hà ôm nàng trở vào lòng, lại tiếp tục hôn sâu, khoang miệng bị chiếc lưỡi ấm nóng nam nhân càn quét, mùi hương sau khi tắm xong của hắn nhẹ nhàng thanh mát, khiến đầu gối Lưu Dung mềm dần.
 
Thê tử thế này so với tưởng tượng của Phượng Vô Hà còn tốt hơn. Nàng có chút nóng nảy, nhưng cũng có chừng mực, lại luôn vì hắn mà suy nghĩ, ngay cả hắn cố tình làm khó nàng, nàng không những không giận, mà còn nhào vào lòng hắn nói đã 10 ngày không gặp, ngữ khí vô cùng thương nhớ.
 
Lúc nãy khi tắm, hắn nhớ đến năm ngày tân hôn, hắn bị đè trên giường hỷ, nàng dạy hắn ân ái, hắn nằm yên hưởng thụ ôn hương cách say mê, đồng thời cũng bất giác chìm đắm vào trong đó.
 
Mấy ngày nay, biểu hiện của Lưu Dung không chỗ nào lại không khiến hắn cảm động, cho dù là diễn trò, hắn cũng muốn nàng.
 
Lúc nhìn thấy nàng buông giỏ hoa cúc nhào vào trong lòng hắn, hắn đã nghĩ, nếu nàng cứ đáng yêu như vậy, ngày hắn động tâm nhất định sẽ sớm xảy ra.
 
Phượng Vô Hà vẫn luôn nhắc nhở bản thân không thể động lòng, dù sao thái độ của nàng vẫn quá bất thường. Rõ ràng nàng phải thù ghét hắn, nhưng lại tỏ ra hiền lành nhu thuận, khiến hắn phải liên tục trấn định bản thân, không được để tim mình rơi vào tay giặc.
 
Nhưng không còn kịp nữa rồi, có lẽ Vô Khuyết sẽ cười nhạo hắn, nói hắn chưa từng trải qua nhi nữ tình trường, mới vài ngày thôi đã bị tân nương tử nắm trong lòng bàn tay, có lẽ Vô Sầu sẽ mắng hắn, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, hận hắn xem yêu phụ thành bảo bối.
 
Cũng mặc kệ nhị đệ tiểu muội nói thế nào, giờ phút này hắn chỉ muốn yêu thương nàng thật nhiều, cưng chiều thê tử yêu kiều rất hợp ý với hắn này.
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 368 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 6 2020 17:10

Chương 10
 
“Thật không dễ gì mới có được mỹ nhân.”
 
Phượng Vô Hà hôn Lưu Dung xong, thở dài nói.
 
Rất có thể, mỹ nhân này đang có những âm mưu, cạm bẫy chờ hắn mắc vào, nhưng hắn không quản được nhiều như vậy.
 
Lưu Dung bị hôn đến choáng váng, không nghe rõ hắn nói cái gì, chỉ có thể mềm nhũn ngã vào lòng hắn, thần trí lên mây. Phu quân của nàng bình thường rất biết kiềm chế, giữ đúng lễ nghĩa, nhưng một khi nhiệt tình nổi lên, lại có thể đốt cháy toàn thân nàng.
 
Phượng Vô Hà ôm nàng lên giường, vuốt ve ma sát, Lưu Dung hít thở được không khí mát mẻ sau nụ hôn, hoàn hồn phát hiện ra phu quân đang nhiệt tình như lửa, nàng rất đỗi vui mừng, ngoan ngoãn mặc hắn mơn trớn da thịt.
 
“Nếu đây là mộng, thì nàng hãy để ta mộng lâu một chút, đừng khiến ta tỉnh dậy.” Phượng Vô Hà nói.
 
“Đây không phải mộng.” Lưu Dung dịu dàng đáp.
 
“Vì sao lại đối xử với ta tốt như vậy?” Phượng Vô Hà không nhịn được, cuối cùng cũng thốt lên thắc mắc bấy lâu.
 
“Phu quân muốn nghe đáp án dài hay ngắn?”
 
“Ngắn thì sao?” Phượng Vô Hà liếm lạp vành tai Lưu Dung, nàng nhắm mắt hưởng thụ khoái cảm.
 
“Thiếp thích phu quân, cho nên mới đối xử tốt với chàng.”
 
Có lẽ đây là lời nói thật, nhưng cũng không phải hoàn toàn là thật. Nếu vậy thì đã sao, hắn cũng thích nàng, tình cảm này phát triển nhanh như vậy, hắn cũng không thể hiểu nổi.
 
“Cổ nhân nói, lấy thê tử là lớn tuổi hơn, trượng phu sẽ như ông hoàng, quả thật không sai.” Phượng Vô Hà nói.
 
Lưu Dung mềm mại như nước trong lòng hắn, thỉnh thoảng có vài động tác đáp lại lời hắn nói. Phượng Vô Hà rất thích nàng quyến rũ hắn không câu nệ như vậy. Hắn là người có tính muộn tao, người khác không dẫn dắt hắn, hắn sẽ không thể hiện ra điều gì.
 
“Phu quân chê A Tuyết già, A Tuyết không chơi nữa.” Lưu Dung làm bộ đẩy hắn ra, trở mình nằm xuống giường, lại bị Phượng Vô Hà ôm lấy hông.
 
“Bất luận nàng bao nhiêu tuổi ta cũng không để ý. Chỉ cần phu thê chúng ta đồng tâm là được.”
 
Ngữ khí của Phượng Vô Hà cực kì nghiêm túc, Lưu Dung khẽ trả lời: “Thiếp tình nguyện dùng thời gian cả đời mình để chứng minh, thiếp đối với phu quân là một tấm chân tình.”
 
Nàng chân thành như vậy, hắn chọn tin nàng. “Ừ, vậy thì nàng chứng minh đi, phu quân muốn yêu nàng.”
 
Phượng Vô Hà hạ từng nụ hôn xuống cổ Lưu Dung, tay thăm dò vào vạt áo nàng, dịu dàng kích thích đôi nhũ hoa mềm mại. Lập tức, Lưu Dung phát ra những tiếng ngâm khe khẽ, không cách nào kháng cự.
 
"A Tuyết thích không?" Hắn chìm đắm trong cảm giác hoàn toàn đưa nàng vào khoái cảm, tuyệt đối không cảm thấy nàng phóng đãng, mà còn cảm nhận được tình ý vô hạn của nàng.
 
“Vô Hà làm gì A Tuyết cũng thích. A Tuyết sẽ sinh hai trai một gái cho chàng.” Lưu Dung nhỏ giọng thủ thỉ.
 
“Vì sao lại sinh hai trai một gái?”Phượng Vô Hà nhìn nàng mềm mại lả lướt, ngực nóng như lửa, giọng nói cũng khàn dần.
 
“Hai con trai, một làm đại tướng quân, một làm tể tướng. Còn thiếp thích con gái.” Lưu Dung đáp.
 
“Sao nàng biết chúng có thể làm tướng quân và tể tướng chứ?” Phượng Vô Hà dời tay xuống vùng bụng dưới, xốc váy nàng lên, cách lớp quần lụa mỏng tìm được nơi nhạy cảm.
 
“Tóm lại là thiếp muốn sinh hai trai một gái cho chàng.” Lưu Dung tùy hứng đáp.
 
Nhưng sự tùy hứng này lại rất đáng yêu.
 
Phượng Vô Hà lật người nàng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt nàng, vẻ mặt nghiêm túc. Lưu Dung không biết mình nói sai điều gì, ngơ ngác nhìn lại hắn.
 
“Lưu Dung, ta thích nàng.” Hắn gọi thẳng tên nàng, ngữ khí cũng vô cùng nghiêm túc.
 
Thì ra chỉ cần đối xử tốt với hắn một chút, hắn sẽ lấy tim mình ra đối đãi lại. Nam nhân này sao có thể dễ dàng moi tim gan mình ra như thế chứ?
 
Mà kiếp này, nàng sẽ không phụ hắn lần nữa.
 
“Nhưng phu quân không được nạp thiếp. A Tuyết là một đố phụ, không chấp nhận chuyện chia sẽ phu quân với người khác đâu.”
 
Thật ra, nàng biết rõ hắn sẽ không nạp thiếp. Kiếp trước nàng lạnh nhạt với hắn mười năm, khiến hắn hơn ba mươi tuổi vẫn chưa có con cái, nên hắn mới phải nạp vào phủ hai tiểu thiếp.
 
Lưu Dung thật sự không nhớ nổi tên và diện mạo của hai tiểu thiếp đó. Chỉ biết lúc nàng bán họ vào thanh lâu, sau đó họ đã được Phượng Vô Hà chuộc ra, trả tự do. Hiện tại nàng cảm thấy rất áy náy với sự tàn nhẫn của mình trước kia, nên càng muốn chuộc tội với Phượng Vô Hà gấp bội.
 
“Ta không phải người như vậy, Lưu Dung.”
 
“Tốt.”
 
Hai người nhìn nhau, tâm ý tương thông, bầu không khí ấm áp tình nồng, họ cởi hết xiêm y trên người, da thịt dán vào nhau, nhưng vẫn chưa quan hệ, chỉ mới ôm thôi cũng đủ khiến họ cảm thấy cháy bỏng, còn hơn cả đêm tân hôn.
 
Lưu Dung làm rõ thái độ với hắn, khiến hắn buông lỏng đề phòng với nàng. Hắn không ngờ rằng cảm giác này lại tốt đẹp như vậy, giống như một dòng nước ngọt ấm áp chảy qua tim, lại giống như có một cơn lửa tình đang vây lấy đốt cháy hai người.
 
Cái này gọi là tâm đầu ý hợp, lưỡng tình tương duyệt đây mà.
 
“Lưu Dung, 10 ngày trước ta cho rằng mình đã vui sướng tột cùng, không ngờ bây giờ lại còn có thể hạnh phúc hơn thế nữa.”
 
Phượng Vô Hà ngậm lấy môi Lưu Dung, thổi lời ngọt ngào vào miệng nàng.
 
Lưu Dung cũng cảm thấy hạnh phúc này không biết phải tả thế nào. Nàng cho rằng nàng phải tốn một hai năm mới có thể làm Phượng Vô Hà cảm động, nhưng không ngờ tâm của hắn lại ấm áp như vậy, dẹp hết mọi lời đồn bất lợi của nàng, bỏ đi sự hiềm nghi, nhanh chóng tiếp nhận sự chân thành của nàng.
 
“Vô Hà, A Tuyết cũng rất hạnh phúc.”
 
Nàng ôm lấy mặt hắn, thẳng thắn thừa nhận nỗi  lòng. 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 368 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 6 2020 17:11

Chương 11
 
“Ta muốn làm nàng hạnh phúc hơn nữa.” Từ đó đến giờ, Phượng Vô Hà chưa từng nghiên cứu thuật phòng the bao giờ, trong lòng hắn bây giờ dạt dào cảm xúc, chỉ muốn hôn lấy ngọc thể của thê tử.
 
Cho nên, hắn chầm chậm hôn đến nơi riêng tư của nàng. Hắn bắt đầu hôn từ cổ Lưu Dung, nàng kêu ưm. Hắn hôn lên xương quai xanh, nàng cũng kêu ưm. Hắn ngậm lấy nhũ hoa của nàng mút vào, làm nàng thở hắt ra. Rồi từ từ hắn hôn xuống bụng nàng, đùi nàng, đầu gối nàng, làm nàng liên tục kêu rên không ngừng.
 
Thì ra Lưu Dung chỗ nào cũng mẫn cảm, nàng bị hắn hôn đến hai mắt ngấn nước, yêu kiều thở gấp.
 
“Phu quân… cho A Tuyết đi…” 
 
“Ta còn một chỗ chưa hôn qua.” Phượng Vô Hà nói.
 
“Chỗ đó không cần hôn.” Lưu Dung thẹn thùng.
 
“Để ta nhìn xem.” 
 
Tuy rằng đã hành phòng nhiều ngày, nhưng trước khi hắn động tâm với Lưu Dung, hắn chưa từng nghĩ đến chuyện thưởng thức nàng một cách tinh tế. Tuy hắn không phải là loại công tử phong hoa tuyết nguyệt, nhưng cũng chỉ là một nam nhân bình thường, thầm muốn sống một cuộc sống hạnh phúc bên cạnh thê tử, ngày ngày trôi qua bình yên.
 
Lưu Dung ỡm ờ, nhưng vẫn thuận theo trượng phu.
 
“Chỗ này khác gì một cái miệng nhỏ nữa.” Phượng Vô Hà hôn lên nó, tư vị kia thật khó diễn tả bằng lời. Hắn cảm thấy hôn lên cái miệng nhỏ non mềm này, có cảm giác kích thích khác lạ.
 
Nơi riêng tư của Lưu Dung căng múp, bị hắn hôn như thế, nàng có cảm giác hồn bay lên trời. Chuyện giường chiếu đời trước của nàng, không được yêu thương tận tình nhiều như Vô Hà làm lúc này.
 
Nàng nức nở, muốn đẩy Phượng Vô Hà ra, hắn liếm môi, thuận theo lực đẩy của nàng ngồi dậy.
 
“A Tuyết, vi phu làm nàng có sướng không?” Hắn hỏi.
 
Lưu Dung vươn tay cầm lấy nơi sừng sững của hắn, giọng nói mềm mại mang theo chút khẩn cầu: “Phu quân mau tiến vào đi.” 
 
Xúc động dâng trào, Phượng Vô Hà đè lên nàng, tiến thẳng vào, hắn được nơi mềm mại của Lưu Dung bao bọc lấy.
 
Hắn mới làm một chút, Lưu Dung đã như toàn quân bị diệt, cảm thấy như sắp hỏng mất. 
 
Phượng Vô Hà dừng lại một chút, lau mồ hôi trên trán nàng.
 
“Thiếp không chịu được.”
 
Tình cảm hai người thăng hoa, Phượng Vô Hà lại cho nàng một màn dạo đầu sung sướng như vậy, Lưu Dung cảm thấy xúc cảm cuộn trào mãnh liệt quá, làm cho toàn bộ thần hồn của nàng cũng bị đâm vụn thành những mảnh nhỏ.
 
“Vì ta, nhịn một chút được không?”
 
Tuy Phượng Vô Hà đã vận sức chờ phát động, nhưng hắn vẫn muốn tôn trọng thê tử, kiềm chế dục niệm mãnh liệt của bản thân.
“Làm A Tuyết chậm thôi….” Lưu Dung làm nũng, liếm vào yết hầu Phượng Vô Hà một cái, dùng mũi cọ cọ môi hắn.
 
“Nàng hư như vậy lại muốn ta tha cho nàng. Quyến rũ ta như vậy, đúng là yêu phụ.” Phượng Vô Hà thở dài.
 
“Ai nói thiếp là yêu phụ?” Lưu Dung phồng má trợn mắt với hắn, đôi mắt chứa ý xuân, giống như muốn được người yêu thương.
 
“A Tuyết không phải sao?” Phượng Vô Hà nhấc một chân nàng lên, thúc mạnh vài cái.
 
“Không phải… A… làm thiếp… chậm thôi… a a a…”
 
Lưu Dung nói không tròn câu, toàn thân nóng hừng hực, lại mềm như bún, giống như muốn hòa tan cùng với nam nhân trên người vậy.
 
Lúc Phượng Vô Hà thỏa mãn sung sướng đã là nửa đêm rồi. lúc này hắn mới cảm thấy đói bụng, kêu hạ nhân đem lên hai chén cháo thịt nạc, sau khi ăn xong mới đến gọi Lưu Dung dậy.
 
Lưu Dung bị hắn làm đến mê mang, nàng ngửi được mùi cháo thịt nhưng thân thể lại không nhúc nhích nổi. Phượng Vô Hà đến gần nàng, vừa nghe tiếng kêu ọt ọt từ trong bụng nhỏ của nàng, hắn lập tức bật cười.
 
“Dậy đi, tiểu kiều kiều.”
 
Phượng Vô Hà đỡ Lưu Dung dậy, đặt nàng tựa vào gối mềm, đút từng muỗng cháo cho nàng ăn. Nàng cũng thật sự kiều mà, khiến cho hắn đường đường là một tể tướng lại phải hầu hạ nàng ăn khuya.
 
Phượng Vô Hà cảm thấy như vậy rất tốt. Phu thê với nhau, có thể sủng ái lẫn nhau, cũng có thể trả giá vì nhau, như vậy mới tương xứng.
 
Vừa đút nàng ăn, hắn nhớ đến lúc trước khi đệ và muội hắn bị bệnh, hắn cũng chăm sóc bọn họ như vậy.
 
“Huynh muội ba người chúng ta đều không có phụ mẫu. lúc nhỏ đã chịu nhiều khổ sở. Có lần Vô Sầu sinh bệnh, ta đi xin một chén cháo về, cũng đút nó từng chút như thế này. Hiện tại nó đã là quốc mẫu cao quý, ta không thể lại chăm sóc nó như trước đây nữa rồi.
 
Trong giọng nói của hắn có chút hoài niệm pha lẫn tiếc nuối.
 
“Hiện giờ chàng là phu quân của ta, không được đi chăm sóc nữ nhân khác.” Lưu Dung ăn no, có chút tinh thần liền ăn thêm dấm chua.
 
“Nó là muội muội ta mà.” Phượng Vô Hà cảm thấy buồn cười.
 
“Ai chẳng biết huynh muội hai người tình cảm như vàng. Nàng ta đối với hàng còn tốt hơn cả nhị thúc ở biên cương xa xôi kia. Lưu Quý phi đã nói cho thiếp biết rồi.”
 
Phượng Vô Hà thấy Lưu Dung không chấp thù cũ đệ đệ hắn giết chết Trương Hưởng, ngược lại còn gọi nhi thúc, trong lòng mừng rỡ vô cùng, vội đáp: 
 
“Được, ta chỉ chăm sóc nàng.”
 
Hẳn là cũng thê nô nhỉ.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 368 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 6 2020 17:11

Chương 12
 
Ba năm sau.
 
Sau khi Phượng Vô Hà rời khỏi Ngự thư phòng, lập tức có thái giám đến truyền ý chỉ, nói Hoàng hậu nương nương muốn hắn đến Tê Phượng cung.
 
“Đại ca, hiếm khi bệ hạ cho huynh nghỉ sớm, dùng bữa tối với bổn cung đi.” Tuy nét mặt Hoàng hậu không biểu hiện gì, nhưng đôi mắt lại chứa đầy mong đợi.
 
“Huynh đã ở trong cung ba ngày rồi, hôm nay phải về sớm với Lưu Dung.” Phượng Vô Hà nói.
 
“Các huynh! Huynh và nhị ca đều giống nhau, nhị ca rất lâu mới từ biên cương trở về một lần, lại chỉ biết chạy đến phủ công chúa. Còn huynh nữa, giống như bị thê tử quản lý kĩ lưỡng lắm vậy. Trong lòng các huynh có còn muội muội ruột này không hả?!” Hoàng hậu nói như nghiến răng nghiến lợi.
 
“Xin lỗi mà, là đại ca không tốt, lần sau ta sẽ dẫn nàng ấy vào cung chơi với muội.” Phượng Vô Hà chỉ có thể nói lời áy náy.
 
“Miễn đi, độc phụ kia không vào cung, Lưu quý phi sẽ bớt gây sóng gió trong này, hai năm nay an phận rất nhiều. Huống gì bổn cung cũng không muốn gặp ả ta, lúc trước ả ta xúi giục Lưu quý phi, gây ra biết bao là chuyện, bổn cung phải thay ả dọn dẹp đó.” Hoàng hậu hừ lạnh.
 
“Đã ba năm rồi, muội còn không chịu kêu nàng là tẩu tẩu sao?”
 
“Người đâu, truyền Lư Khâu tiên sinh đến đây cho bổn cung.” Hoàng hậu không thèm trả lời Phượng Vô Hà, hạ lệnh xong nói tiếp: “Cũng chỉ có Lư Khâu mới có thể trò chuyện với bổn cung, aiz.”
 
Phượng Vô Hà có chút đau lòng, Hoàng hậu là người nhạy cảm nhất trong ba huynh muội bọn hắn, trí tuệ hơn người, thậm chí có thể nói là một anh tài, năm đó còn cùng đệ đệ hắn tập võ đánh giặc, tinh thần hăng hái. Chỉ tiếc sau khi gả cho Hoàng thượng, bị vây hãm trong cung, cũng chỉ có Lư Khâu – một bằng hữu lúc huynh đệ họ còn ăn xin đầu đường phố chợ, hay đến bầu bạn với Hoàng hậu.
 
“Hai ngày nữa đại ca nhất định sẽ tranh thủ vào thăm muội.” Phượng Vô Hà trấn an muội muội.
 
“Đi đi đi, về mới kiều thê nhà huynh đi.”
 
Phượng Vô Sầu không muốn nhiều lời với hắn, thuận tay cầm một quyển binh pháp tôn tử lên đọc, Phượng Vô Hà chỉ có thể cáo lui.
 
**
 
Trở về Tể tướng phủ, Lưu Dung đã chuẩn bị sẵn một bàn thức ăn thịnh soạn thơm phức chờ hắn, quả nhiên là tâm tư khéo léo.
 
“Phu quân sao vậy? Không vui sao?”
 
Hằng ngày Lưu Dung đều quan sát sắc mặt, xem xét lời nói của Phượng Vô Hà, mặc dù hắn không biểu lộ gì nhiều, vẫn bị thê tử nhìn ra sự bất thường.
 
“Muội muội bị ta bỏ mặc nên không vui.” Hắn cười khổ.
 
Lưu Dung nghe vậy liền bĩu môi, hai mắt đảo qua trái, rồi đảo qua phải, vẻ mặt thay đổi liên tục, làm Phượng Vô Hà cảm thấy buồn cười, bước đến ôm nàng hôn hai cái.
 
“Đang nghĩ gì đó?”
 
“Ngày mai phu quân không cần về nhà dùng bữa với thiếp đâu, cứ ở trong cung với Hoàng hậu đi.”
 
Ngữ khi rõ ràng là không thật lòng muốn như vậy, có một chút gian nan khi đưa ra quyết định.
 
Thê tử bày ra bộ dạng như vậy, thật sự đáng yêu quá đi mất. Phượng Vô Hà nở nụ cười tươi, ôm ngang Lưu Dung, rời khỏi phòng ăn bước sang phòng ngủ.
 
“Phu quân định làm gì, mấy món ăn kia A Tuyết làm suốt buổi chiều đó!” Lưu Dung nũng nịu kêu lên.
 
Phượng Vô Hà cúi đầu cắn nhẹ lên mũi thê tử một cái: “Ta sẽ ăn, là dụng tâm của phu nhân, sao ta dám không ăn chứ. Nhưng bây giờ ta phải ăn nàng trước đã.” Giọng của hắn nhẹ nhàng như gió.
 
Lưu Dung không hề thẹn thùng, hai chân còn đá đá vào không khí: “Phu quân càng ngày càng háo sắc, để người khác biết đường đường là một Tể tướng, lại sinh hoạt tùy tiện như vậy, nhất định sẽ cười đến rụng răng.”
 
Phượng Vô Hà vào phòng, đặt Lưu Dung xuống giường, tay hắn cách lớp y phục bóp mạnh một bên bầu ngực nàng một cái: “Vậy thì cứ để bọn họ cười đi.”
 
Lưu Dung bị hắn tập kích bất ngờ vào chỗ mẫn cảm, toàn thân mềm yếu, chợt nàng lóe lên ý tưởng, ghé sát vào tai Phượng Vô Hà nói vài câu, vừa nói vừa đỏ mặt.
 
“Nàng nói sao? Có thể chơi cả cách này sao?” Phượng Vô Hà kinh ngạc hỏi.
 
“Chàng sẽ không mắng thiếp càn rỡ vô sỉ chứ?”
 
Lưu Dung đề nghị hắn chuyển thức ăn thịnh soạn ngoài kia vào phòng ngủ, sắp thức ăn trên thân thể trần trụi của nàng, để Phượng Vô Hà vừa ăn đồ ăn, vừa ăn nàng, mỹ vị vô cùng hương diễm.
 
“Ta biết nàng muốn ta vui vẻ.”
 
Bất kể nàng bạo gan thế nào, Phượng Vô Hà cũng không cho rằng nàng dâm đãng. Từ ngày đầu tiên nàng gả cho hắn, nàng không làm việc gì mà không nghĩ cho hắn.
 
Vậy… Lưu Dung muốn nói lại thôi.
 
Nghĩ đến những món ăn kia đặt trên người nàng, để cho Phượng Vô Hà nhấm nháp từng chút, nàng không khỏi có chút e lệ.
 
“Ta vẫn không hiểu, tại sao nàng lại tốt với ta như vậy, không hề chấp nhặt chuyện nhị đệ ta giết Trương Hưởng.”
 
Năm nào Phượng Vô Hà cũng hỏi câu này, mỗi lần trả lời Lưu Dung cũng chỉ nói bâng quơ.
 
"Phu quân thật sự muốn biết sao?" Lưu Dung hỏi.
“Tất nhiên rồi.”
 
“Nếu thiếp có thể làm bạn với phu quân mãn hạn mười hai năm, thiếp sẽ nói cho phu quân biết.” Kiếp trước nàng phụ Phượng Vô Hà 12 năm, nay muốn bù đắp lại 12 năm đau thương đó.
 
“Mười hai năm? Được rồi, phu nhân nói cái gì thì là cái đó, vi phu cũng chỉ có thể chờ."
 
Mặc dù hiếu kì, nhưng Phượng Vô Hà cũng không muốn ép nàng.
 
“Vô Hà, A Tuyết muốn mãi mãi tốt với chàng.”
 
Lưu Dung quấn lấy hắn đòi hôn, Phượng Vô Hà không kìm lòng được trước sự nhiệt tình của kiều thê, nhanh chóng quấn quýt với nàng.
 
Lúc trước tiểu muội vì bênh vực hắn, oán hận Lưu Dung đã tái giá, còn lớn hơn hắn sáu tuổi, lại mang tiếng là độc phụ, muội muội hắn muốn gặp Hoàng thượng phân bua, lại bị hắn khuyên can. Hắn không muốn tiểu muội mình đắc tội với Hoàng thượng, lại chưa từng nghĩ qua, có lẽ Lưu Dung cũng không tệ như người ngoài đồn đại.
 
Nhưng không ngờ thê tử của hắn lại tốt như vậy, hắn tình nguyện vì nàng mà đắc tội với tiểu muội hắn yêu thương nhất.
 
Lưu Dung sinh cho hắn một trai một gái, dốc lòng nuôi dạy, khiến cho Tể tướng phủ rất ấm cúng. Mọi việc nàng đều là chu toàn, vào phòng bếp, ra phòng khách, không cần hắn phải bận tâm. Lúc ở trên giường lại ngọt ngào mềm mại, cũng không thường gây gỗ với hắn. Thỉnh thoảng, nàng có cố ý giở thói xấu làm nũng ghen tuông một chút, lại khiến trái tim hắn nhộn nhạo không thôi.
 
Phượng Vô Hà cảm thấy, hắn đã khổ tận cam lai, nhất định là ông trời vì yêu thương hắn, nên mới đem Lưu Dung đến bên cạnh hắn.
 
“Ngày mai ta muốn đi cảm tạ Hoàng thượng vì đã tứ hôn nàng cho ta.” Lúc tiến vào thân thể ẩm nóng của thê tử, Phượng Vô Hà thì thầm.
 
“Phu quân ngốc, chúng ta đã thành thân ba năm rồi đó, giờ còn cảm tạ nữa sao?” Lưu Dung ngọt ngào ôm lấy hắn.
 
“Mỗi năm ta đều đến tạ ơn một lần, hằng năm đều đi, như vậy mới có thể biểu lộ lòng thành.” Phượng Vô Hà cười nhẹ.
 
Lưu Dung yêu kiều nũng nịu, không đáp lại hắn, phó thác toàn bộ thân thể mình cho trượng phu, để hắn tận tình ‘chăm sóc’ nàng đến xuân sắc tràn đầy.
 
Nàng biết, hắn là người trọng tình nghĩa, là phu quân đáng để nàng phó thác cả đời.
 
Vô Hà, lòng A Tuyết ta sáng tựa như gương, nợ tình kiếp trước kiếp này trả hết cho chàng.
 
A Tuyết, lòng Vô Hà ta có nàng, nguyện được ôm nàng trong lòng, sớm chiều yêu thương.
 
--hoàn--

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 57
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 29 times
Been thanked: 368 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 6 2020 17:15

Trong tập truyện Phồn hoa lạc tẫn, Haru chỉ thấy có truyện này là hay nhất, nên đã làm riêng phần truyện này.

Truyện còn có 12 phiên ngoại nữa. 12c còn lại sẽ được up vào trg group vào một ngày không xa. Vì hiện tại đã lỡ làm mất 3c đầu, nên cần thời gian edit lại :onion11: Các bạn ở trong group chờ thêm vài tuần nhé.

Còn với bạn đọc chưa vào được group MS thì chờ đến đầu tháng 8 nhé. 

Chúc các nàng đọc truyện vui vẻ  :k-tuzki-k5407:

Cần lắm những chiếc comt thân thương xuất hiện  :k-tuzki-k5404:

 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 6 khách