Nhập Họa - Thiên Phàm Quá Tẫn

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 330
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 51 times
Been thanked: 3884 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 6 2020 09:28

CHƯƠNG 5 | NHẬP HỌA

Vẫn là khuôn mặt sạch sẽ đó, vẫn là dáng vẻ vô tội một năm trước, thậm chí tăng bào vẫn giống hệt.

Phù Dung sững sờ nhìn Hoằng Tịch trước mắt, suýt nữa lầm tưởng mình bị ảo giác.

"Phu nhân, lão gia sai người trở về báo rằng đêm nay ngài sẽ không trở về."

Có nha hoàn vào cửa bẩm báo, Phù Dung rất sợ có người nhìn thấy Hoằng Tịch ở trong thư phòng, không biết nên đối đáp thế nào, nhưng nha hoàn tiến vào báo rồi lui ra ngay, như thể không nhìn thấy ai cả.

Chuyện này... Làm sao có thể?

Phù Dung vô cùng kinh ngạc, Hoằng Tĩnh giữ nguyên vẻ mặt bình tĩnh: Giấc mộng này, quả nhiên rất ly kỳ.

Rõ ràng chỉ là cảnh trong mơ, nhưng Hoằng Tịch sầu não phát hiện, hắn không rời đi được.

Hắn ở quý phủ này đợi hai ngày, nhưng phát hiện rằng chỉ cần bước ra cửa phủ, có cố xuyên qua lớp màng hư ảo bao phủ bên ngoài thì không bao lâu sau hắn sẽ luôn quay lại bên người Phù Dung; mà quý phủ này, ngoại trừ Phù Dung thì không một ai có thể nhìn thấy hắn.

"Nữ thí chủ... Phải làm thế nào ta mới thoát ra được?" Một ngày nọ, Hoằng Tịch không nhịn được nữa mà đem hết sự tình nói cho Phù Dung, muốn cùng nàng thảo luận.

"À... Ha ha..." Phù Dung đang thử âm thất huyền cầm mới mua về vang tiếng cười quỷ dị, đột nhiên nàng ngẩng đầu nhìn hắn bằng ánh mắt âm u tĩnh mịch: "Đã bước vào bức tranh của ta, chàng còn mong rời đi được?"

"Nàng... nàng..."

Suýt chút nữa Hoằng Tịch bị hù chết, hắn dợm bước toan chạy đi, đến khi nghe được tiếng cười nắc nẻ của Phù Dung, hắn mới hiểu ra là mình lại bị trêu ghẹo.

Trôi qua vài ngày, trượng phu của Phù Dung muốn nạp vào một tiểu thiếp mới. Lúc này Hoằng Tịch mới nhìn thấy được trượng phu trong truyền thuyết của Phù Dung.

"Trượng phu của nàng không giống trong tưởng tượng của ta."

"Chàng tưởng tượng như thế nào?"

"Anh tuấn lỗi lạc, bụng đầy thi thư?" Phù Dung dù cười cợt trả lời, nhưng lại một hơi cạn sạch chén rượu trong tay, "Đáng tiếc, nam nhân như vậy sao lại bằng lòng lấy người như ta."

Như thể hồi tưởng chuyện xưa, đêm đó Phù Dung uống rất nhiều rượu. Sau đó, nàng đẩy ngã Hoằng Tịch lên giường lớn, dạng chân ngồi lên bụng hắn, hai tay linh hoạt lần mò đến vùng hông hòng cởi bỏ y phục của hắn.

Lần này, Hoằng Tịch đã hiểu chuyện rồi, hắn chặn tay Phù Dung: "Thí chủ... Không thể..."

"Chỉ là mộng thôi mà, chàng sợ nỗi gì?"

"..."

Hoằng Tịch sửng sốt, đột nhiên không biết phản bác như thế nào; mà thừa dịp hắn đang lưỡng lự, ngón tay thon dài trắng nõn của Phù Dung đã cởi bỏ y phục của hắn.

Xương quai xanh đẹp đẽ lộ ra, sau đó là đôi gò đẫy đà nửa kín nửa hở ẩn dưới vạt áo màu quả hạnh, ánh mắt Hoằng Tịch càng u ám, máu nóng như sôi trào khiến hắn nặng nề hít thở.

"Thí chủ... Không được..."

Thân thể cứng đờ của Hoằng Tịch ra sức giãy giụa, giây tiếp theo, ngón tay Phù Dung bỗng lướt qua dục vọng sưng to của hắn, kéo quần hắn xuống, ngậm hung khí cương trướng vào miệng.

Thế này... Là thế nào... Hoằng Tịch không hiểu chuyện nam nữ, không biết ái ân còn có thú vui như vậy, hắn chỉ biết dục vọng cương trướng của mình khi được Phù Dung ngậm trong khoang miệng ấm áp mềm mại, sao mà sung sướng không thốt nên lời, khiến hắn quên cả đáp trả.

Ngậm rồi mút, phun ra rồi nuốt vào, đầu lưỡi linh hoạt liếm vòng quanh đầu đỉnh thoang thoảng mùi vị nam tính, Hoằng Tịch hưởng thụ phục vụ của Phù Dung, luồng điện từ trong quần vọt khắp toàn thân, cảm giác tiêu hồn thực cốt này khiến Phật tổ cũng phải phát cuồng mà sa đọa.

Hai mắt Hoằng Tịch đỏ rực, khoái cảm mênh mang chưa từng có khiến cho hai mắt hắn từ đỏ ngầu đến mông lung mờ mịt, chỉ có thể nhìn thấy suối tóc mềm mại và bờ vai nhô cao của Phù Dung.

Hai tay vô thức luồn qua bờ vai trơn mềm và suối tóc mềm mại, đè lại nàng, eo không tự chủ được mà ra sức vùi dục vọng sưng to vào sâu trong cổ họng nàng.

"Ôi... không... đừng mà..." Phù Dung nhíu đôi mày liễu, nhưng vẫn nuốt trọn nuốt sâu.

Môi lưỡi nóng rực cố ý phun ra nuốt vào, kỹ xảo thuần thục cùng với khiêu khích dụ hoặc khiến người ta bị kích động đến mức khó kìm chế được. Dục vọng của Hoằng Tịch càng cứng rắn như sắt, khuôn miệng của Phù Dung đã mút mát sưng đỏ, một tay nàng vịn chặt dục vọng thô to của Hoằng Tịch, một tay vạch ra hoa huyệt của mình, dang rộng hai chân, chầm chậm nuốt lấy cự vật vào trong cơ thể.

"A..."

Được căng trướng lấp đầy, được chặt chẽ kẹp vây, cảm giác ấy khiến hai người không kìm được mà ngâm nga.

Lần này Hoằng Tịch không cho Phù Dung cơ hội chuyển động, hắn xoay người, lập tức dạng chân ra sức cày cấy.

Hai chân thon dài bị hắn kéo đặt lên bả vai, cự vật cương to nóng rực xông thẳng lấp đầy hoa huyệt của nàng. Phù Dung nằm ngửa trên giường, chống đỡ xâm nhập điên cuồng của Hoằng Tịch, đã lâu không được hưởng tình thú, cảm giác được chinh phục khiến cho nàng không kìm được tiếng rên rỉ phóng đãng.

Thanh âm mất hồn như vậy, trong đêm khuya yên tĩnh thật quá mức câu hồn đoạt phách. Khuôn mặt khôi ngô vẻ vô tội của Hoằng Tịch hơi giật giật, cái cảm giác được tầng tầng mị thịt chặt chẽ bao lấy, đem lại khoái cảm mãnh liệt không gì sánh được tuôn trào toàn thân, cả người như chạm đến cực lạc.

Phật tổ nói, dâm là tội ác; nhưng nếu đây là tội ác, tại sao mang đến sung sướng ngập trời?

Hoằng Tịch không lý giải được, chỉ tuân theo bản năng mà ra sức cắm rút, mau chóng đạt đỉnh.

Phù Dung ngửa đầu, thỏa tình thở gấp, hai mắt mở to đầy mê loạn, say mê nhìn Hoằng Tịch, dáng vẻ đó làm tim Hoằng Tịch mềm nhũn, ngoài dục vọng nguyên thủy dường như còn gì đó khang khác.

Là cái gì thì hắn không trả lời được, chỉ có thể đè ép eo nàng sát chặt hơn, không ngừng dùng cự bổng nóng rẫy hung hăng đâm rút tiểu huyệt căng mịn trơn mềm của nàng.

Một đêm này, Hoằng Tịch nhiều lần phá giới, thậm chí lúc sau, bị Phù Dung trêu ghẹo, hắn còn ôm nàng làm lần nữa.

Hắn không biết phải đối mặt Phật tổ như thế nào, chỉ không ngừng thuyết phục chính mình đây chỉ là giấc mộng; thế nhưng, khi Phù Dung dưới thân co giật run rẩy đạt đỉnh cao trào, hắn gầm nhẹ eo run run, rót từng dòng từng luồng nóng rực nồng đặc vào cơ thể Phù Dung, khoái lạc mênh mang khiến hắn không khỏi nghi ngờ, tại sao trong mộng lại có cảm giác chân thật đến vậy.

Vậy mà, khi Phù Dung lần nữa khiêu khích hắn, nàng chớp hàng mi cong nhờ hắn giúp nàng, giúp nàng có hài tử, không ngờ hắn vẫn đầu hàng trước dục vọng, thắt lưng đong mạnh mẽ đút vào, đưa nàng cùng nhau đến miền cực lạc.
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 330
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 51 times
Been thanked: 3884 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 6 2020 09:29

CHƯƠNG 6 | NHẬP HỌA

Quá mức sa đọa, quá mức hư hỏng!

Tỉnh lại sau cơn mộng xuân, Hoằng Tịch cảm thấy xấu hổ không chịu nổi; nhưng nhớ lại cảnh trong mộng, Hoằng Tịch dấy lên cảm giác Trang Chu mộng hồ điệp, không phân biệt được đó là thật hay là mơ.

Đến nước này, Hoằng Tịch không dám bước vào căn phòng kia nữa, cũng không dám mở ra bức tranh đó. Nhưng hai tháng sau, lúc gánh nước dập lửa cho Tàng Kinh Các, cứu lấy kinh thư thì ma xui quỷ khiến, hắn không kìm được mà đem bức tranh nọ ra ngoài.

Đêm đó, không ngoài dự đoán, Hoằng Tịch bước vào giấc mộng trong tranh lần nữa.

Vẫn là tòa phủ đệ trong mơ lần trước, kẻ hầu người hạ vẫn gọi Phù Dung là phu nhân, chỉ là vị tướng công mới cưới thiếp thất kia lại không gặp được.

"Bây giờ ta là quả phụ." Phù Dung thản nhiên giải thích một câu.

Mặc dù nàng vẫn xinh đẹp trẻ trung như trước, mặc dù không khác với lần đầu gặp mặt mà mấy, nhưng tuổi tác đã hiển hiện trong ánh mắt.

Hoằng Tịch không phải kẻ từng trải, nhưng cũng nhìn ra được, trong mắt Phù Dung hàm chứa tâm sự. Giống như nữ thí chủ trung niên nhiều năm trước đến chùa dâng hương, thường hay phóng tầm mắt về phía cỏ cây rất lâu, đáy mắt thăm thẳm như bờ giếng cổ, tựa như không gì có thể khơi dậy sóng gió trong đời sống của họ.

Hoằng Tịch bỗng cảm thấy khó chịu, nhưng không biết tại sao lại khó chịu.

Bây giờ Hoằng Tịch không tìm được cách tỉnh lại từ trong mộng, nhưng hắn cũng không vội, chỉ tĩnh lặng đứng bên Phù Dung. Mà đôi lúc nhàm chán, Phù Dung cũng sẽ trò chuyện với hắn.

"Chàng biết không, lần đầu tiên chàng gặp ta ở kỹ viện, chính là lúc ta bị rao bán đêm đầu tiên."

"Khi đó gặp được chàng, ta cảm thấy đúng là ông trời đang giúp ta."

"Ta lừa chàng, ta chỉ muốn trao đi sự trong trắng của mình cho một người sạch sẽ."

"Hiện tại không biết chàng là người hay quỷ, nhưng ta già rồi mà chàng vẫn là dáng vẻ này."

...

Khi nàng thao thao bất tuyệt, Hoằng Tịch không thể nào chen lời, hoặc là nàng cũng không muốn cho hắn cắt lời.

Hoằng Tịch nhìn nàng, thấy bản thân vẫn thích Phù Dung biết đùa cợt hơn, như khi nàng nói ái ân nam nữ là một loại công phu, như khi nàng nói đã bước vào bức tranh của nàng thì đừng mong rời đi được.

Gió đêm nhẹ thổi, gò má Phù Dung dưới ánh sáng lập lòe của ngọn đèn dầu toát ra vẻ uể oải gợi cảm mà tang thương. Hắn nhìn gió đêm thổi loạn suối tóc của nàng, chợt muốn tiến lên giúp nàng vuốt thẳng lại.

Hắn thực khát khao, cũng thực làm như vậy, Phù Dung giương mắt nhìn hắn, đôi mắt say mê, bỗng nhiên nàng rướn người lên hôn hắn.

Rối loạn lại rối loạn... Ai đã nói "sắc tức thị không", thế nhưng tại sao dục vọng lại khó khống chế như vậy.

Cúi người đáp lại nụ hôn của nàng, Hoằng Tịch nghiêng người hôn lên phần cổ mịn màng, rồi đến xương quai xanh Phù Dung. Ngón tay thon dài nhẹ rút đi đai lưng bên hông của nàng, hôn lên bờ vai trơn nhẵn, đè lên thân thể nàng, vuốt ve da thịt trơn mềm, nhấm mút khuỷu tay nàng, mon men lên bầu ngực, cắn búp sen đỏ bừng, khiến nàng ngâm nga thành tiếng.

Những gì nàng dạy cho hắn, bây giờ hắn trả lại từng món cho nàng.

Làn da dưới mưa hôn dịu nhẹ trở nên ngứa ngáy, đầu khớp xương hình như cũng mềm nhũn... Phù Dung không nhịn được mà bấu víu lấy cánh tay Hoằng Tịch, vòng chân lên hông hắn, ánh mắt say tình.

Dục vọng ngày càng sưng to nóng rẫy, Hoằng Tịch hạ thắt lưng, nhẹ kề sát miệng huyệt bôi trơn, người dưới thân theo đó run rẩy liên hồi, mật dịch thấm ướt vải mặc trêu hắn không chịu nổi, hắn cởi bỏ ngăn cách giữa hai người, lập tức vùi sâu chính mình vào trong.

Dịch thể ướt át tràn xuống, làm chỗ giao hợp càng thêm trơn trượt, hắn đè ép tầng tầng lớp lớp thịt non, mật huyệt bị đâm co rút liên hồi, nàng yêu kiều thở dốc, eo đông đưa hùa theo cử động của hắn.

"A... ưm... a..." Thân thể chống đỡ đến cực hạn, mỗi lần hắn co rút khiến nàng chướng bụng không thôi, cảm giác căng trướng mỏi nhừ cùng khuây khỏa tê dại khiến con người ta phát rồ.

Tiếng rên rỉ phóng túng bật ra càng khiến hắn đê mê, cự vật to dài liên tục chọc rút thân thể mềm mại của nàng, mật dịch tràn lan.

Cho đến bây giờ chưa ai dạy hắn ái ân nam nữ, hắn nương theo bản năng sảng khoái rong ruổi trên người nàng, càn rỡ khiến nàng vì hắn mà điên cuồng vặn vẹo, co giật liên hồi, không kìm được mà hét chói tai xin tha.

Ngày tiếp theo, Hoằng Tịch bị sư huynh vỗ cho tỉnh lại.

"Cuối cùng đệ cũng tỉnh. Tiểu sư đệ à, đệ hôn mê bốn ngày rồi."

Hoằng Tịch mở to đôi mắt mờ mịt, nghi ngờ nhìn vẻ mặt lo âu của sư huynh, sau đó mở miệng hỏi: "Tranh vẽ của đệ đâu?"

"Tranh vẽ nào?"

"Chính là tranh vẽ đệ mang ra từ Tàng kinh các, một bức... tranh phong cảnh."

"Tàng Kinh Các đâu có tranh phong cảnh nào. Chưa kể lần hỏa hoạn này thiêu sạch Tàng Kinh Các rồi, đống kinh thư cứu kịp làm gì có tranh vẽ." Sư huynh buồn bực, lại nhìn thấy bộ dạng mất mát thất vọng của hắn, đành an ủi: "Nghe nói ngày ấy đương lúc nấu cơm, đệ bỗng liều mạng lao vào biển lửa, đệ không điên chứ?"

Hoằng Tịch không đáp, hắn không tin lời sư huynh vọt người chạy đến Tàng Kinh Các, nhưng đập vào mắt hắn là tường gạch đổ nát, không còn sót lại thứ gì.

Từ đó, Hoằng Tịch chưa thấy lại bức tranh nọ, cũng chưa từng trở lại giấc mộng trong tranh. Chỉ là khi đêm xuống, Phù Dung thường hay xuất hiện trong giấc mơ của hắn, tuy thoảng qua rồi biến mất, nhưng vẫn là hình ảnh ướt át không thể cho ai biết.

Phật môn thanh tịnh, hắn lại động phàm tâm.

Vì vậy nửa năm sau khi chùa gặp biến cố, không cáng đáng nổi chúng đệ tử đông đúc, Hoằng Tịch là người đầu tiên xin hoàn tục.
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 330
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 51 times
Been thanked: 3884 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 6 2020 09:29

CHƯƠNG 7 | NHẬP HỌA

Ba năm sau.

Sau khi hoàn tục, Hoằng Tịch trở thành một vị họa sư trong thành Trường An. Nhờ tài nghệ vẽ tranh thủy mặc thượng thừa, hắn may mắn được thánh thượng triệu kiến, sau đó trở nên nổi tiếng gần xa, một bức tranh bán giá ngàn vàng.

Khi đó Hoằng Tịch đã để tóc dài, đầu đeo ngọc quan, ra dáng một vị công tử văn nhã nghiêm chỉnh.

Có nhiều bà mối tới cửa làm mai, gợi ý không ít nữ nhi dòng dõi quý tộc sang quý, nhưng Hoằng Tịch khước từ toàn bộ, khiến bằng hữu không khỏi nghi ngờ thiên hướng giới tính của hắn bất thường hay có chuyện khó nói.

Chẳng lẽ vì lớn lên ở chùa miếu nên không hiểu chuyện nam nữ sao?

Bằng hữu thương tình, kiếm cớ dẫn Hoằng Tịch tới lầu xanh lớn nhất Thành Trường An. Ai ngờ, Hoằng Tịch không thích thể loại oanh oanh yến yến này, phất áo rời đi; nhưng khi đi ngang qua đại sảnh, hắn bỗng dừng chân.

"Nghe nói đêm nay đấu giá đêm đầu của một cô nương, nếu có hứng thú, ta sẽ giúp huynh..." Bằng hữu thấy Hoằng Tịch ngơ ngẩn nhìn đài cao trong đại sảnh, không kìm được lại nói: "Nhưng cũng phải nói, đấu giá một cô nương non nớt, ngươi cũng không có kinh nghiệm gì... Ngươi dù có hứng thú thì cũng nên tìm một người hiểu ngón rành nghề để được hầu hạ..."

Bằng hữu thao thao bất tuyệt bên tai, song Hoằng Tịch không nghe lọt một chữ nào, hắn chỉ cảm thấy nơi này có gì đó rất quen thuộc, giống như nơi lần đầu tiên gặp được Phù Dung. Cho đến khi có cô gái mặc hồng y bị tú bà dìu lên đài, Hoằng Tịch hoài nghi không biết có phải quá mức hoài niệm mà sinh ảo giác hay không.

"Cô nương này thoạt nhìn có vẻ kiêu ngạo nha, e là một vị tiểu thư khuê các gặp cảnh cùng đường!"

Bằng hữu nhìn ngắm nữ tử trên đài cao, không nhịn được mà soi mói, Hoằng Tịch không nói gì mà nhìn lên đài không chớp mắt. Đến lúc tú bà nói ra hai chữ "Phù Dung", Hoằng Tịch mới hoàn hồn, cả người như bị sét đánh.

Là nàng ư, thật sự là nàng sao?

Hoằng Tịch thật không dám tin, trân trân nhìn người trên đài. Phù Dung cảm nhận được ánh mắt của hắn, quay đầu nhìn về phía hắn. Vẻ mặt vốn đang chán ghét khinh bỉ của nàng biến mất, hai hàng lông mày hơi chau lại, ánh mắt trở nên phức tạp.

Thế gian này vốn có nhiều chuyện khó mà tưởng tượng nổi, có điên hay không, ai mà biết được.

Lúc hai người nhìn nhau, mức giá trong phòng tăng vọt bất ngờ.

"Liễu nhị gia ra giá năm trăm lượng, Liễu nhị gia ra giá năm trăm lượng, còn có mức giá nào cao hơn không?"

Tú bà gân cổ mà hô to, như thể muốn đánh trống gõ chùy báo giá khắp sảnh, Hoằng Tịch mới tỉnh mộng mà giơ cánh tay lên.

"Một... Một ngàn lượng? Một ngàn lượng! Vị công tử này ra giá một ngàn lượng, còn có mức giá nào cao hơn không?"

Tú bà ngây người nghĩ đến số tiền trong đầu, trong lòng hiểu được trò hay tối nay đến hồi kết thúc.

Trên đài cao, hai hàng lông mày của Phù Dung giãn ra, nàng nhìn về phía Hoằng Tịch nở nụ cười xinh đẹp, tựa như dáng dấp nhiều năm trước hắn đã thấy được ở trong tranh: ánh mắt lấp lánh ý xuân mênh mang mơ màng, đôi môi đỏ mọng cong cong, nụ cười duyên dáng diễm lệ.

-----

Quà đã gửi xong. Đừng quên giới thiệu MSV cho các sắc nữ khác cùng biết với nhé Hình ảnh;)
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin