[CAO H, HĐ, 1V1] CƯỠNG TÌNH - NÃI HOÀNG LƯU TÂM - Full

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 392
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 275 times
Been thanked: 7085 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 8 2020 08:38

Chương 23 Vệ sĩ
 
Minh Mị bị Diêm Thần lăn qua lộn lại không biết bao nhiêu lần, hoa huyệt đỏ tươi, bởi vì sử dụng quá độ mà không thể nào hoàn toàn khép lại, nơi giao hợp thỉnh thoảng trào ra một ít tinh dịch màu trắng sữa.
 
Minh Mị quay lưng về phía Diêm Thần nhắm mắt nghỉ ngơi, mắt không thấy tâm không phiền, Diêm Thần cũng bỏ qua, chỉ ôm cô từ phía sau.
 
Cổ tay Minh Mị đã được cởi trói, vừa rồi giận lắm anh mới trói cô lại, cô từ chối khiến anh cực kỳ bực bội, cho nên đành dùng ham muốn không điểm dừng để chứng minh cô là của anh.
 
Diêm Thần biết mình làm hơi quá mức.
 
Tuy muốn tiếp tục ôm cô nhưng có lẽ cô cũng đói bụng rồi.
 
Giữa lúc ngủ mơ màng, Minh Mị ngửi được một mùi hương rất thơm, cô đói bụng.
 
Diêm Thần bưng một chén cháo táo đỏ nhãn nhục vào ngồi ở mép giường.
 
Lúc Minh Mị ăn từng muỗng cháo Diêm Thần đút, trong lòng cô còn thề thốt, không phải cô làm kiêu, mà là tay cô nhấc lên không nổi.
 
Diêm Thần vô cùng kiên nhẫn đút cô ăn, nhìn cô ăn cháo anh nấu, cảm giác thỏa mãn không ít hơn khi đè cô dưới thân ép buộc là bao.
 
Thấy khóe môi Minh Mị dính nước cháo, Diêm Thần định đưa tay lau, nhưng cô đã nghiêng đầu né tránh.
 
"Ngày mai em còn làm việc."
 
Đại ý là hôm nay anh đừng chạm vào cô.
 
Diêm Thần bật cười, có lẽ hiện giờ trong lòng Minh Mị anh là kẻ háo sắc.
 
Đêm đó, Diêm Thần quyết định không khiêu chiến tự chủ của bản thân nữa, anh đến phòng sách ngủ.
 
Biệt thự có rất nhiều phòng trống, nhưng phòng sách gần với phòng ngủ chính nhất, dù không thể cùng giường chung gối, anh cũng muốn ở gần cô hơn một chút.
 
Bởi vì được nghỉ ngơi đầy đủ một ngày, sáng hôm sau Minh Mị đã rời giường từ sớm.
 
Cô thay quần áo trang điểm xong thì thấy Diêm Thần mặc đồ thoải mái ở nhà, đưa cho cô sandwich và sữa tươi.
 
Minh Mị nhận bữa sáng rồi nói cảm ơn anh, sau đó đi vội ra ngoài, hôm nay Lỵ Hương nói sẽ đến đón cô sớm, biệt thự lưng chừng núi này khá xa trung tâm, hơn nữa khoảng cách từ biệt thự ra đường lớn cũng không ngắn.
 
Minh Mị chạy chầm chậm ra đường lớn, xe bảo mẫu và Lỵ Hương đã chờ ở đó từ lâu.
 
Ngày hôm qua, khi Lỵ Hương nhận được điện thoại của Minh Mị bảo cô đến khu biệt thự này đón người, cô đã biết gia thế bảo bối nhà mình nhất định không đơn giản.
 
Biệt thự giữa sườn núi, người ở chỗ này không giàu cũng sang, ví dụ trong giới nghệ sĩ, người nổi tiếng không ít, người có tiền cũng nhiều, nhưng để có thể sống ở khu này, ít càng thêm ít.
 
Lỵ Hương nhìn thầm đánh giá kiến trúc xung quanh, chưa quan sát được bao lâu thì Minh Mị đã lên xe và kéo cửa xe lại.
 
Đột nhiên một thân hình cao lớn thẳng tấp xuất hiện chặn không cho Minh Mị đóng cửa, sau đó nhanh nhẹn chui vào xe.
 
Minh Mị nhìn Diêm Thần, cô chỉ biết trợn mắt há hốc mồm.
 
"Hôm nay anh cũng đi." Diêm Thần tựa lưng vào ghế.
 
Lỵ Hương đang định thông báo lịch trình trong ngày cho Minh Mị biết, ai ngờ đột nhiên xuất hiện một người xa lạ, quan trọng là người đàn ông xa lạ này, quả thật có thể dùng một chữ "soái" để hình dung, thừa sức debut.
 
"Bảo bối, ai đây?"
 
"Vệ sĩ, vệ sĩ của em." Minh Mị thầm khen mình trong cái khó ló cái khôn.
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 392
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 275 times
Been thanked: 7085 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 8 2020 08:39

Chương 24 Đừng sợ, là anh
 
#Kiều thê 24 nhà ma
 
Diêm Thần không nói một lời, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận.
 
Nhưng dù sao Lỵ Hương cũng là người lăn lộn trong ngành giải trí nhiều năm, khả năng nhìn người vẫn khá tốt.
 
Khoan bàn đến giá trị nhan sắc của người đàn ông này, chỉ cần nhìn vào khí chất quanh người anh thì cũng đủ biết không phải người bình thường nào cũng có, huống chi bộ âu phục được thiết kế riêng trên người anh, người sáng suốt đều biết anh là người giàu có kín tiếng, người như vậy làm sao có thể là vệ sĩ.
 
Có điều, đương nhiên Lỵ Hương hiểu rõ một đạo lý, có rất nhiều người, khi nói đến thân phận chân thật của họ, cô không cần biết quá nhiều, đôi khi biết quá nhiều cũng chưa chắc là chuyện tốt.
 
Nếu Minh Mị đã nói vậy, cô cứ cho là như vậy thôi.
 
Nhìn thoáng qua Diêm Thần, Lỵ Hương ngầm đánh giá, khuôn mặt này, dáng dấp này trở thành thần tượng Châu Á hoàn toàn không vấn đề, không phát triển trong ngành giải trí quả là đáng tiếc, cô chỉ có thể thầm tiếc hận.
 
Chẳng qua, Diêm Thần chỉ cần lạnh nhạt liếc cô một cái, cô đã kiềm chế lại cánh tay chuẩn bị đưa danh thiếp cho anh lại.
 
"Khụ khụ. . ." Lỵ Hương ho khan một tiếng, mong giảm bớt bối rối của mình.
 
"Bảo bối, em biết không? Fans hâm mộ trên weibo của em đã tăng lên một triệu người! Mấy hôm nay hot seach đều là tin về em và Giang Tuần!" Lỵ Hương lấy Ipad cho Minh Mị xem số liệu, cô đã nhận đươc vô số lời mời hợp tác quảng cáo rồi, chỉ là đang sàn lọc lựa chọn mà thôi.
 
Ngoại trừ quay gameshow, hằng ngày Minh Mị chủ yếu chỉ huấn luyện và học tập, dù lúc rảnh cũng tranh thủ luyện vũ đạo và diễn xuất.
 
Hai ngày được nghỉ ngơi hiếm có thì lại bị Diêm Thần làm bậy đến nỗi không thể xuống giường.
 
Minh Mị rất ít khi quan tâm đến weibo của mình, tất cả đều do Lỵ Hương quản lý.
 
Nghe thế, Diêm Thần sâu xa liếc Lỵ Hương một cái.
 
Không biết vì sao, bị anh vệ sĩ nhìn một cái, Lỵ Hương cảm thấy sống lưng lạnh toát.
 
"Bảo bối, còn một tin tốt nữa, trước đây em và Giang Tuần quay chung bộ phim <<Anh trai, lại yêu em thêm một lần>>, vì hiện tại hai người đang hot, bên đoàn phim muốn lăng-xê, chị đã giúp em không đi tuyên truyền phim rồi, sắp tới em nên có sự chuẩn bị đi."
 
Đối với chuyện Ly Hương đổi tên phim từ <<Hấp dẫn khó tả>> thành <<Anh trai, lại yêu em thêm một lần>> Minh Mị tỏ vẻ không thể nào phản bác, dù sao nhân vật em gái cô diễn cũng một lòng muốn hoàn thành nghiệp lớn ở khoa chỉnh hình và yêu thích người anh trai chính trực do Giang Tuần đóng.
 
Lỵ Hương bảo tài xế lái xe đi, sau đó cũng không lãng phí thời gian, cô bắt đầu thông báo đại khái lịch trình hôm nay cho Minh Mị.
 
Minh Mị cũng tiến vào trạng thái làm việc, mặc kệ Diêm Thần muốn đi theo để làm gì, bây giờ cô chỉ muốn bật tính năng phớt lờ Diêm Thần mà thôi.
 
Địa điểm ghi hình lần này là khu vui chơi nổi tiếng của thành phố B, nếu đã là show yêu đương giả tưởng, đương nhiên phải thỏa mãn tâm tư có một cuộc hẹn hò hoàn mỹ của thiếu nam thiếu nữ.
 
Lộ trình tương đối xa, lúc xe cô đến nơi Giang Tuần đã có mặt từ lâu.
 
Dựa vào sự khác thường của Diêm Thần mấy ngày nay, trước khi bắt đầu ghi hình, Minh Mị đưa mắt tìm kiếm Diêm Thần, nhưng ngoài ý muốn là không thấy bóng dáng anh đâu.
 
Bên này, màn hình bắt đầu quay đặc tả cảnh hai người gặp nhau trước cửa khu vui chơi, Giang Tuần mặc áo sơ mi trắng, sức sống thiếu niên bừng bừng, khiến người xem liên tưởng đến dáng vẻ học trưởng mà mình từng thầm mến thời học sinh.
 
Sau đó là đến tiết mục chơi các trò chơi điển hình trong khu vui chơi, nào là vòng xoay ngựa gỗ, tàu lượn siêu tốc, trượt thác nước, cuối cùng đương nhiên không thể thiếu nhà ma.
 
Minh Mị tự nói với mình không cần phải sợ, trong nhà ma đều là người giả ma, hơn nữa bên cạnh cô còn có Giang Tuần.
 
Vì để tăng cảm giác rùng rợn trong nhà ma, tổ quay phim chỉ gắn máy ghi hình mini trên người hai người, hơn nữa còn thay đổi kịch bản, để Minh Mị và Giang Tuần chia ra đi vào từ hai cửa của nhà ma, muốn tạo ra tình huống mạo hiểm kích thích, sau đó hai người mới hội ngộ nhau.
 
Minh Mị hít sâu một hơi, quả thật như tráng sĩ quyết tâm đi vào nhà ma.
 
Vừa mới đi vào, bầu không khí đã u ám khủng bố.
 
Minh Mị không dám nhìn xung quanh, cô lần mò từng bước đi về phía trước, nhưng con đường phía trước đen kịt, thỉnh thoáng mới có ánh sáng mờ ảo lóe lên.
 
Bên tai là tiếng hú tiếng rên thảm thiết vang lên như sấm, Minh Mị cảm thấy sau lưng lạnh toát.
 
Cô cố gắng trấn tĩnh, tốt xấu gì cô cũng là người từng chết qua một lần, còn sợ quỷ gì chứ?!
 
Có điều, sự thật chứng minh, người dọa người, hù chết người.
 
Đang lúc cô lấy thêm can đảm để đi tiếp thì bỗng dưng, có chất lỏng lạnh buốt đang nhiễu lên cánh tay cô.
 
Minh Mị không khỏi tưởng tượng muôn vàn hình ảnh, cô không dám nhìn xem là thứ gì, cô nhìn sang bên cạnh thì bị một gương mặt quỷ trắng hếu, khiến cô sợ đến mức hồn phi phách tán.
 
Cô đưa tay che mắt không dám nhìn đường đi, đột nhiên sau lưng xuất hiện một cánh tay mạnh mẽ cường tráng ôm lấy eo cô, vòng ôm ấm áp khiến cô cảm thấy an toàn ngay lập tức.
 
"Đừng sợ, là anh."
 
Giọng anh trầm ấm vang bên tai cô.
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 392
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 275 times
Been thanked: 7085 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 8 2020 08:39

Chương 25 Chiếm hữu Cao H
 
Lúc trên xe, Diêm Thần cũng nghe Lỵ Hương thông báo lịch trình hôm nay cho Minh Mị, cho nên khi đến khu vui chơi, vừa tới Diêm Thần đã không chờ ghi hình, anh bắt đầu kiểm tra từng hạng mục an toàn của trò chơi Minh Mị tham gia.
 
Khu vui chơi này là sản nghiệp của tập đoàn nhà họ Cố, nhà họ Diêm cũng chiếm không ít cổ phần, không phải Diêm Thần không tin hệ thống an toàn nơi đây, chẳng qua phong cách làm việc từ trước tới giờ của anh là không loại trừ bất cứ khả năng nào.
 
Cho đến khi vào nhà ma, Diêm Thần thật sự lo lắng cho bảo bối nhà mình.
 
Quả thật Minh Mị sợ chết khiếp, do quá sợ hãi cho nên dù tự trấn an bản thân tất cả đều là giả, thế nhưng cô vẫn không tự chủ được nỗi sợ, mãi cho đến khi Diêm Thần xuất hiện, lòng cô mới yên ổn lại.
 
Anh ôm lấy eo cô từ phía sau, hơi thở thanh mát bao bọc quanh người cô.
 
Vành tai lạnh buốt được ấm áp bao phủ, cánh tay trên eo cô không ngừng xiết chặt, kéo gần khoảng cách thêm chút. Thậm chí Minh Mị có thể cảm nhận được vật cứng nào đó đang chống lên mông cô!
 
Trong nháy mắt, Minh Mị sinh ra cảm giác mình lại rơi vào hang hổ ổ sói.
 
Vô thức giãy giụa khỏi ôm ấp của Diêm Thần, nhưng không ngờ, Minh Mị chưa kịp có động tác gì thì anh đã xoay người, hoàn toàn trấn áp cô gái nhỏ dưới thân mình.
 
"Diêm Thần, anh buông tay!"
 
Câu này, là những lời Minh Mị nói với anh nhiều nhất.
 
Có điều, làm gì có chuyện Diêm Thần chịu nghe, anh nhìn thấy cô và thằng nhóc kia "Tình chàng ý thiếp", cô cười sáng lạn với Giang Tuần, nhưng đối với anh thì sao?
 
Cô là vợ anh, bất luận trên danh nghĩa, trên pháp luật hay thực tế, cô cũng đã là vợ anh.
 
Không để ý đến phản kháng của Minh Mị, anh cúi đầu hôn lên đôi môi hơi hé mở của cô, đầu lưỡi thăm dò vào chẳng hề kiêng nể, cướp đoạt hương thơm ngọt ngào trong miệng cô.
 
"Ưm. . ."
 
Minh Mị nào biết tên quỷ háo sắc này nói động dục là động dục, bây giờ bọn họ còn đang chơi trò nhà ma, trên người cô còn gắn camera mini, vậy mà anh còn có tâm trạng làm loại chuyện này?!
 
Minh Mị bắt đầu phản kháng kịch liệt, có điều Diêm Thần đã khóa chặt cổ tay mảnh khảnh của cô lại, đúng là tập mãi thành thói quen.
 
Thân thể không ngừng va chạm, bắp đùi thon dài mạnh mẽ của anh chen vào giữa hai chân cô, vật lớn trong đũng quần anh cứng đến mức sắp đâm thủng váy cô luôn rồi.
 
"Diêm Thần. . ."
 
Cô muốn ngăn anh lại.
 
Nhưng sau đó chỉ nghe tiếng lạch cạch, camera mini bị giật khỏi người cô, dây thắt lưng trên eo cũng bị Diêm Thần cởi ra.
 
Nụ hôn của Diêm Thần rơi chi chít trên cổ cô, váy bị xốc lên, bàn tay anh vuốt ve bắp đùi cô.
 
"A. . . Đừng. . ."
 
Bốn bề tối mịt, không nhìn thấy thứ gì, thế nhưng cảm giác lại hết sức rõ ràng.
 
Bàn tay nóng hổi của anh sắp nung đỏ da thịt cô.
 
Cách quần lót, ngón tay anh chính xác vuốt ve lên hoa huyệt nho nhỏ.
 
"Không. . ."
 
Minh Mị hốt hoảng vung loạn xạ, cô kẹp chặt hai chân lại, tay Diêm Thần bị kẹp giữa hai chân cô, có điều anh không để ý chút nào, bị cô kẹp như vậy. . . Cực kỳ thoải mái.
 
Hai tay Minh Mị bất lực túm eo Diêm Thần, cô phát hiện mọi phản kháng đều phí công.
 
"Minh Mị, em có ở đây không?"
 
Là giọng Giang Tuần!
 
Bởi vì có tiếng vang, cho nên có lẽ khoảng cách cũng khá xa.
 
Minh Mị không thể trả lời, bởi vì môi cô bị Diêm Thần chặn lại rồi.
 
Diêm Thần bỗng nói nhỏ bên tai Minh Mị, "Bảo bối, em đẹp như vậy, anh sẽ không để người khác nhìn thấy."
 
Tuy lúc này Minh Mị không nhìn thấy gì, song cô biết váy của mình đã bị vén lên đến tận eo, tất chân trong suốt cũng bị cởi ra.
 
Hoa huyệt bị ngón tay Diêm Thần trêu đùa đến ướt đẫm, mặc dù cô ngăn cản không cho Diêm Thần tiến thêm một bước, thế nhưng dục vọng trong thân thể vẫn bị khơi màu, không phải nói dập tắt là dập tắt được.
 
Nghĩ như vậy, hai chân đang kẹp chặt tay người nào đó bỗng không còn sức.
 
"A. . ."
 
Cảm giác xâm lấn hết sức rõ ràng, cô chịu không nổi thở gấp từng cơn.
 
Lần nào. . . Cũng chặt chẽ như vậy.
 
Đường hành lang bên trong hoa huyệt nóng ướt lạ thường, lý trí bài xích anh nhưng thân thể lại mất khống chế hùa theo anh, Minh Mị tuyệt vọng. Ngón tay Diêm Thần vừa ấn vừa xoa bên trong hoa huyệt chặt khít, kích thích đến nỗi cô trào nước mắt.
 
Diêm Thần kéo tay nhỏ bé của Minh Mị cùng thả mãnh thú giữa hai chân anh ra, quá nóng, vừa chạm vào cô đã rút tay về.
 
Có điều dường như Diêm Thần muốn tra tấn cô, anh chỉ ma sát gậy thịt bên ngoài miệng huyệt trơn mềm.
 
Tra tấn Minh Mị, càng tra tấn bản thân anh.
 
Cảm giác nóng hổi hòa với dinh dính, hai cánh hoa bắt đầu co rút liên tục, nhựa hoa theo chỗ giao hợp dính đầy gậy thịt của anh.
 
"Ưm. . ." Cô bấu vai anh, vừa thở dốc vừa run khe khẽ.
 
"Minh Mị, em đang ở đâu?" Là Giang Tuần, giọng anh ta càng lúc càng gần.
 
Bên kia dốc lòng tìm kiếm, bên này lo lắng sẽ bị phát hiện.
 
"Diêm Thần. . ." Cô cầu xin anh mau kết thúc một chút."
 
"Bảo bối, đây không phải giọng điệu cầu xin.
 
". . ." Minh Mị cắn môi, nội tâm giao chiến.
 
Anh cố ý bức cô nói ra mấy lời đáng xấu hổ kia.
 
Minh Mị biết nếu mình không nói, e rằng người này có thể bất chấp tất cả.
 
". . . Ông xã, cho em. . . Mị nhi khó chịu. . ." Giọng cô cực kỳ nhỏ, nhưng Diêm Thần nghe không sót một chữ.
 
Rốt cuộc gậy thịt không tiếp tục ma sát miệng huyệt nữa mà cắm thẳng vào, gậy thịt vừa thô to vừa nóng bỏng trầm mình trong mật động.
 
Đường hành lang nho nhỏ bắt đầu liều mạng mút hút, Diêm Thần cảm thấy hồn mình sắp bị tiểu yêu tinh này hút đi rồi, anh là người theo chủ nghĩa vô thần, cũng không tin yêu ma quỷ quái, nhưng anh có cảm giác bảo bối nhà mình đã thành tinh trong tim anh, quyến rũ đến nỗi lòng anh rối loạn, bị đánh tả tơi.
 
Còn Minh Mị chỉ cảm thấy Diêm Thần dùng sức dày vò cô, không biết anh kéo cô vào gian nào, sau lưng cũng không biết được lót đệm gì mà rất mềm mại, mỗi lần anh va chạm, cô đều hãm sâu vào.
 
Song bây giờ anh vẫn còn lý trí ra vào chín cạn một sâu, Minh Mị bị cắm, hai chân quấn quanh eo Diêm Thần, hoa huyệt mở rộng, dâm đãng cực độ.
 
"Ưm. . . Nhanh lên. . ." Cô thở gấp.
 
Ánh mắt cô càng lúc càng mê ly vô hồn, cô chỉ mong Diêm Thần kết thúc nhanh một chút, nhưng bất an thúc giục chỉ đổi lấy gậy thịt điên cuồng cắm vào rút ra huyệt mềm.
 
"À? Nhanh thế này sao?" Anh biết rõ không phải cô nói tốc độ cắm vào!
 
Không gian nhỏ hẹp xung quanh khiến tiếng động khi làm tình càng thêm vang vọng.
 
Tiếng nước "Phụt phụt ------ Phụt phụt ------", tiếng thân thể va chạm "Bạch bạch ------ Bạch bạch", bên tai ngập tràn âm thanh giao hợp.
 
"Đừng. . . Ưm. . ."
 
Minh Mị cảm thấy cô càng hùa theo thì người nào đó càng nổi lòng tham không đáy, cô chỉ muốn anh mau kết thúc một chút mà thôi.
 
Giang Tuần vẫn đang tìm cô, nếu cô vẫn không xuất hiện thì e rằng cả tổ phim sẽ đi tìm.
 
Nghĩ đến đây cô lại bắt đầu khẩn trương, tầng tầng thịt non quyết rũ phía dưới xoắn chặt Diêm Thần, khoái cảm đánh tan ngũ giác.
 
"Ưm. . .  Ông xã. . . Bắn cho em. . . A. . ."
 
Quả nhiên, Diêm Thần hoàn toàn không chống đỡ nổi nhiệt tình của Minh Mị, anh không do dự, rót tất cả tinh dịch vào tiểu huyệt cô.
 
Cuối cùng, giày vò kết thúc, cả người Minh Mị bủn rủn nằm trong lòng Diêm Thần.
 
Trong bóng tối, đối mặt với đôi mắt sáng long lanh của Minh Mị, Diêm Thần biết mình đã bại dưới tay cô nhóc này rồi.
 
Anh biết cô nói thế chỉ để anh nhanh chóng kết thúc cuộc hoan ái, nhưng thật sự, anh chẳng có cách nào chống đối, khó có thể kháng cự.
 
Lưu luyến không rời, trán anh chống lên trán cô, sau đó hôn nhẹ lên môi cô.
 
Lúc này Minh Mị vận dụng tất cả hơi sức không còn lại nhiều lắm của mình, đẩy Diêm Thần ra.
 
"Chát -------"
 
Trong hoàn cảnh tĩnh lặng, tiếng tát tay đặc biệt vang dội.
 
*
 
Minh Mị được Diêm Thần dìu ra khỏi nhà ma.
 
"Có lẽ do thiếu máu nên cô ấy ngất xỉu đột ngột."
 
Lý do hoang đường của Diêm Thần, Minh Mị lười nghe.
 
Song, Giang Tuần bên cạnh lại rất lo lắng.
 
"Vậy tạm dừng ghi hình đi, anh đưa em đến bệnh viện?" Giang Tuần quan tâm nói.
 
Còn Lỵ Hương chỉ tò mò nghiên cứu một chút, anh chàng vệ sĩ này vô cùng đẹp trai anh tuấn, nhưng sao trên má anh lại có năm đường đỏ tươi nhỉ?
 
Hơn nữa, ánh mắt anh chàng vệ sĩ đẹp trai khi nhìn Giang Tuần, quả thật là đóng băng ba thước.
 
Lỵ Hương không dám nhiều chuyện, dù sao tính mạng vẫn tương đối quan trọng.
 
"Bảo bối, chúng ta vào trong nghỉ ngơi một lát." Lỵ Hương muốn đi tới đỡ Minh Mị trong lòng Diêm Thần.
 
"Không cần, tôi bế cô ấy vào." Diêm Thần gật đầu nói cảm ơn nhưng anh không muốn buông cô ra.
 
Ham muốn chiếm giữ quá cao? Minh Mị bảo bối, em có chắc đây là vệ sĩ của em không?
 
 
  (~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~      
 
 
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 392
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 275 times
Been thanked: 7085 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 8 2020 08:41

Chương 26 Bưu phẩm
 
Trong xe bảo mẫu, Diêm Thần biết Minh Mị dùng cách phớt lờ để tỏ rõ sự bất mãn của cô với anh.
 
Minh Mị lại âm thầm thở dài, Diêm Thần cứ đi theo cô như vậy, quả nhiên không có chuyện gì tốt.
 
Diêm Thần lấy ly nước ấm đưa cho Minh Mị.
 
Minh Mị cũng không còn sức cáu kỉnh với Diêm Thần, cô nhận ly nước uống một ngụm.
 
Lỵ Hương đứng trước cửa xe, cô chỉ nhìn mà không vào, trong lòng âm thầm buồn bực, tại sao mình không vào cơ chứ? Cô sợ một vệ sĩ làm gì?
 
Bên này, điện thoại Diêm Thần vang lên không đúng lúc.
 
Minh Mị thấy anh nhận điện thoại, thái độ vô cùng nghiêm túc.
 
Cuộc gọi chỉ ngắn ngủi hai phút, Diêm Thần cất điện thoại vào túi sau đó nhìn về phía Minh Mị, Minh Mị bỗng lùi về sau theo bản năng.
 
Anh cũng không ép sát mà chỉ đưa tay vuốt nhẹ đỉnh đầu cô.
 
"Anh phải đi rồi, tự chăm sóc tốt cho bản thân."
 
Nói xong, anh xoay người rời đi.
 
Minh Mị nhìn theo bóng lưng anh xuyên qua cửa kính xe, nhớ tới kiếp trước, cô cũng từng nhìn theo bóng lưng Diêm Thần vô số lần như vậy.
 
Bởi vì, anh đưa lưng về phía cô, cô mới có cảm giác mình có được anh.
 
Nhưng tại sao, khi cô đã chuẩn bị sẵn sàng buông tay tất cả, anh cứ mãi dây dưa không rõ.
 
*
 
Thấy Diêm Thần xuống xe đi vội vội vàng vàng, Lỵ Hương nhanh chóng lên xe giành lại vị trí của mình.
 
"Bảo bối, em thấy khỏe hơn chút nào chưa?" Lỵ Hương rất quan tâm đến tình hình sức khỏe của Minh Mị, dù sao dưới trướng cô có rất nhiều nghệ sĩ vì giảm béo mà chỉ ăn mấy hạt cơm, tuy để lăn lộn trong giới này dáng người rất quan trọng, nhưng dù sao sức khỏe vẫn quan trọng hơn.
 
Lỵ Hương không quá khắt khe, nhất là với nghệ sĩ nhà mình.
 
Thấy Lỵ Hương quan tâm, Minh Mị cảm thấy cô đã mang lại phiền phức cho chị.
 
"Chị Lỵ Hương, em không sao, em có thể bắt đầu ghi hình tiếp rồi."
 
Minh Mị không để chuyện riêng của mình làm chậm trễ quá trình ghi hình, cũng may chương trình phía sau đều hết sức thuận lợi.
 
Chỉ có Giang Tuần luôn âm thầm lo lắng, camera quay đặc tả từng biểu cảm và hành động nhỏ nhất cộng thêm hậu kỳ cắt nối biên tập, sau khi phát sóng khiến dân mạng sôi sục không thôi.
 
Tiếp theo sau đó là thời gian tuyên truyền <<Hấp dẫn khó tả>>, người hâm mộ lập tức đặt biệt danh cho hai người là "Vợ chồng khoa chỉnh hình", nhất thời bộ phim nổi như cồn, các diễn diên khác trong phim cũng nổi tiếng theo.
 
Tuy rằng trong đó có không ít là chiến lược của công ty, dù sao để một người mới có thể nổi tiếng cũng không dễ dàng, có điều trong lòng Minh Mị luôn hiểu rõ một điều, cô muốn gặt hái thành công trong sự nghiệp diễn xuất, còn cách xào couple này không phải cách lâu dài, cô muốn dùng tác phẩm và kỹ thuật diễn của mình chinh phục người xem mà thôi.
 
Sao khi Giang Tuần nổi tiếng, anh cũng nhận không ít lời mời từ các nhà làm phim điện ảnh và truyền hình, anh cũng là người chú trọng diễn xuất, tham gia game show chỉ là trùng hợp, may mắn khiến anh gặp được người khiến mình động lòng, có điều anh muốn củng cố thực lực trở nên mạnh mẽ, sau đó mới tỏ tình, chỉ như vậy mới xứng đôi với cô.
 
*
 
Còn lần đi này của Diêm Thần, chớp mắt đã trôi qua bốn tháng.
 
Cuộc sống của Minh Mị vẫn diễn ra theo kế hoạch, chẳng qua thỉnh thoảng nhớ tới người kia, lòng cô không khỏi chấn động.
 
Cô vốn muốn làm người xa lạ với anh, không ngờ càng tránh càng gần.
 
Thời gian này Minh Mị bận rộn tuyên truyền phim <<Hấp dẫn khó tả>> tham gia không ít game show lớn nhỏ, bởi vì bộ phim này đang trở thành hiện tượng bùng nổ trên mạng, thậm chí sau khi chiếu mạng sẽ được phát sóng trên truyền hình.
 
Minh Mị bận trước bận sau, không có giây phút nghỉ ngơi.
 
Có điều Lỵ Hương sắp xếp lịch trình hợp lý, sau khi hoạt động tuyên truyền và hậu kỳ kết thúc, Lỵ Hương cho Minh Mị nghỉ phép ba ngày.
 
Dù sao thời gian tiếp theo lịch trình rất dày đặc, bây giờ Minh Mị tự do đi lại cũng không tốt lắm, dù sao cô cũng được xem là nhân vật công chúng có chút tiếng tăm.
 
Ngày nghỉ phép đầu tiên, Minh Mị ngủ một giấc dài lấy lại sức.
 
Thế nhưng chuông cửa inh ỏi phá hủy mộng đẹp, Minh Mị nhìn qua mắt mèo.
 
Là một anh giao bưu phẩm.
 
"Chào cô, có một bưu phẩm cần cô ký nhận!"
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 392
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 275 times
Been thanked: 7085 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 8 2020 08:48

Chương 27 Ánh sao xa xôi
 
Trong hộp là một bộ lễ phục và một tấm card.
 
Hai hàng chữ rồng bay phượng múa, tuy không có ký tên nhưng Minh Mị vẫn biết là ai.
 
Tối mai là sinh nhật cô, không ngờ Diêm Thần lại nhớ.
 
Từ khi sống lại đến nay, không chỉ một lần Minh Mị có ảo giác -------- Thật ra anh cũng thích cô.
 
Minh Mị nằm trên giường thở dài, ngày nghỉ của cô luôn vì Diêm Thần mà trở nên hỗn loạn.
 
Minh Mị vốn định tỉ mỉ chuẩn bị một phen, dù sao ở kiếp này, trước mặt Diêm Thần cô không muốn mình rơi vào thế hạ phong, nhưng bận rộn công việc suốt mấy tháng nay, cô thật sự rất mệt, nằm trên giường một lát cơ thể đã vô thức phát ra tín hiệu mệt mỏi.
 
Sáng hôm sau khi thức dậy, Minh Mị không kịp đắp mặt nạ bạn trai cũ*, thay lễ phục trang điểm xong thì đã đến giờ hẹn rồi.
 
*Mặt nạ bạn trai cũ: Trên các diễn đàn Trung Quốc thường gọi mặt nạ SKII của Nhật là mặt nạ bạn trai cũ, nghĩa là nếu ngày mai có dịp gặp lại bạn trai cũ thì hôm nay đắp nạ SKII để mai đẹp xuất sắc cho ex tiếc chết ^^
 
Minh Mị rời khỏi nha thì thấy tài xế Diêm Thần phái tới đã chờ dưới lầu từ lâu.
 
"Thiếu phu nhân, mời."
 
Quá lâu không nghe được xưng hô thế này, nhất thời Minh Mị có chút không quen.
 
Minh Mị tự nói với mình, sống ở đâu thì theo phong tục ở đó.
 
Nếu đã quyết định nhận lời mời của Diêm Thần thì đừng suy nghĩ quá nhiều, hơn nữa cô còn có rất nhiều chuyện muốn hỏi anh.
 
Cô và anh nên phân định rạch ròi, nhưng bây giờ cắt không đứt, càng gỡ càng rối.
 
Chiếc xe ổn định chạy về phía trước, sắc trời dần tối, màn đêm bắt đầu bao phủ.
 
Bởi vì xe không thể đi tiếp nên chỉ có thể dừng giữa Tây Sơn.
 
"Thiếu gia chuẩn bị giày thể thao cho cô." Tài xế làm tròn bổn phận lấy một đôi R số lượng có hạn ra.
 
Nhìn bộ lễ phục trên người mình, rồi lại tưởng tượng ra cảnh nó phối hợp với giày thể thao, cô nghĩ mình có thể lên bìa tạp chí thời trang được rồi.
 
Tây Sơn là nơi ngắm cảnh đêm lý tưởng của thành phố B.
 
Sau khi xuống xe, Minh Mị đi đúng theo bảng hướng dẫn của Diêm Thần, dọc theo bậc thang gỗ đi lên trên.
 
Đêm hè tiếng ve râm ran, tuy sắc trời tối chậm, nhưng mặt trời đã kết thúc công việc một ngày, khuất sau đỉnh núi.
 
Tây Sơn không cao lắm, nhưng leo lên vẫn rất tốn sức.
 
Đêm hè cũng không yên tĩnh, tiếng côn trùng hòa ca như bài nhạc, Minh Mị giẫm lên bậc thang gỗ, cô vốn tưởng chỉ là đường đi bình thường, ai ngờ cách khoảng mười mét lại có một túi vải sáng lóe sáng.
 
Minh Mị tò mò, cô tháo sợi dây thừng buộc trên miệng túi, từng con đom đóm bay vút lên, lập lòe lập lòe, tự như ánh sao trên bầu trời bao quanh cô.
 
Thì ra anh đều nhớ, nhớ hôm nay là sinh nhật cô, nhớ cô thích đom đóm.
 
Cuối cùng cũng lên đến đỉnh núi, thế nhưng người vốn nên xuất hiện lại không ở đây.
 
Minh Mị đi vào nhà kính trồng hoa mà anh tỉ mỉ trang trí, bốn gốc là đèn ánh sao hết sức chói mắt mà đom đóm bay lượn lờ xung quanh, trong nhà kính ngập tràn hoa tu-líp cô thích nhất, trên bàn ăn bữa tối dưới ánh nến đã được chuẩn bị sẵn sàng.
 
Minh Mị đi đến bàn ăn sau đó ngẩng đầu nhìn lên, trong màn đêm là hàng vạn vì sao lấp lánh, cô rất thích sao, lúc nhỏ còn ngốc nghếch muốn gả cho một người có thể hái sao cho cô.
 
Chuyện cũ như sương khói, trong nháy mắt Minh Mị có chút ngẩn ngơ.
 
Minh Mị say sưa ngắm sao, thời gian trôi qua từng phút, thật lâu sau đó cũng không thấy Diêm Thần xuất hiện.
 
Chắc anh bận nên đến trễ thôi, thấy Diêm Thần không nhắn tin cho mình, Minh Mị cũng không làm phiền anh, công việc của Diêm Thần hết sức đặc thù, thỉnh thoảng mất liên lạc cũng là chuyện bình thường.
 
Có điều chờ đợi quá lâu, lòng Minh Mị càng bất an, thậm chí cô đã bắt đầu nghĩ ngợi lung tung.
 
Diêm Thần chủ động hẹn cô, cho nên chắn anh sẽ không thất hẹn.
 
Có lẽ anh bận việc đột xuất, không biết có nguy hiểm hay không?  Nếu không, sao cô lại không nhận được một tin nhắn nào.
 
Càng nghĩ như thế, Minh Mị càng không thể ngồi yên được nữa.
 
Cô đứng dậy đi ra cửa nhà kính, dù là đêm hè nhưng nhiệt độ trên đỉnh núi cũng hạ thấp, gió núi lạnh thấu xương, gào thét từng trận bên tai, càng nghe Minh Mị càng hoảng hốt.
 
Minh Mị cúi đầu xem điện thoại, đã hơn 11 giờ khuya, trong núi tín hiệu không tốt, cô thật sự rất lo lắng cho Diêm Thần, cô mất kiên nhẫn gọi điện cho Diêm Thần, nhưng chuông reo một hồi cũng không có ai nhấc máy, không kịp suy nghĩ, cô đi thẳng xuống núi.
 
Tài xế đang chờ ở sườn núi, có lẽ anh ta có thể liên lạc với Diêm Thần, đường xuống núi không hề dễ dàng như lúc đi lên, cũng may có bậc thang gỗ chuyên dùng cho đường núi, thế nhưng do quá bối rối và chạy quá nhanh, cô cũng suýt ngã mấy lần.
 
Càng chạy tim Minh Mị càng đập nhanh, không biết có phải do cả buổi tối chưa ăn uống gì, nên đầu óc cô hơi choáng váng, song lúc này cô cũng không quá để ý.
 
Mới đi được nửa đường, cô và tài xế đã gặp nhau.
 
"Thiếu phu nhân, tôi vừa nhận được điện thoại của thiếu gia, tối nay thiếu gia không đến được, để tôi đưa cô về."
 
Anh không tới được.
 
Nghe được câu này chẳng những Minh Mị không thất vọng, mà còn yên tâm.
 
Anh không sao, không sao là tốt rồi.
 
Minh Mị cũng không hỏi rốt cuộc Diêm Thần bận chuyện gì.
 
Có lẽ cô đã chờ đợi anh quá lâu nên đã quen với việc đó rồi.
 
Lúc Minh Mị về đến nhà trời đã rạng sáng, sinh nhật của cô trôi qua một ngày khó lòng nói hết, cũng may Minh Mị không phải người quan tâm hình thức.
 
Tắm rửa đơn giản xong, Minh Mị nằm trên giường nghỉ ngơi.
 
Trong lúc ngủ mơ màng, cô cảm thấy toàn thân lạnh run.
 
Minh Mị mở choàng mắt ra, lạnh quá, cả người cô đau nhức bủn rủn, có lẽ gió núi vừa mạnh vừa lạnh, cô ở trên núi hơn nửa buổi tối nên sốt rồi.
 
Trong nhà không có thuốc, người lại rất khó chịu.
 
Không biết lấy sức lực ở đâu ra, Minh Mị thay quần áo mang khẩu trang rồi đi đến bệnh viện gần nhà.
 
Bệnh viện lúc hai ba giờ sáng, đèn đuốc sáng trưng, người đến khám cũng rất đông.
 
Đầu đau như búa bổ, không biết Minh Mị đã đợi bao lâu, sau đó qua loạt kiểm tra, cô sốt 39.8, bác sĩ bảo phải ở lại bệnh viện để truyền dịch và theo dõi.
 
Trong phòng truyền dịch, dù hơn nửa đêm cũng đầy người, do có quá nhiều bệnh nhân, nhân lực trực đêm của bệnh viện không đủ, sau khi y tá cắm ống truyền dịch cho Minh Mị xong, cô phải tự cầm túi thuốc tìm một chỗ ngồi nghỉ ngơi.
 
Có điều khi đi ngang qua phòng bệnh VIP, ngoài cửa có không ít người đứng canh, hơn nữa dù đêm tối cũng không thể ngăn tính tò mò của người ta.
 
Phòng này sao lại có lính canh gác?
 
Trong người Minh Mị cực kỳ khó chịu, cô cũng không có tâm tư nhiều chuyện, chẳng qua lúc cô đi ngang trùng hợp có một dì lao công đi ra.
 
Vừa liếc nhìn vào cô đã thấy người nọ.
 
Anh ngồi trước giường, im lặng canh giữ.
 
Mà trên giường, sắc mặt người kia tái nhợt, thế nhưng không thể nào che đậy khí chất hoa trắng nhỏ khiến người ta hết lòng muốn bảo vệ.
 
Người nằm trên giường bệnh là Tân Khả Khả, còn người canh trước giường ngoài Diêm Thần thì còn có thể là ai?
 
Mọi nghi vấn trong lòng đều có đáp án, thì ra hôm nay anh không tới là vì người con gái anh yêu, thì ra từ trước đến nay chỉ có cô tự mình đa tình.
 
Cũng may, hôm nay cô không gặp Diêm Thần, nếu không khi hỏi nghi vấn trong lòng, đại khái cô lại tự rước lấy nhục.
 
Thật nực cười.
 
Minh Mị à Minh Mị, dù gì mày cũng là người sống hai đời, sao vẫn suy nghĩ ngây thơ như vậy?
 
Có lẽ do phát sốt, Minh Mị chỉ cảm thấy cả người rét run.
 
"Thưa cô, xin hỏi cô có việc gì không?"
 
Có lẽ Minh Mị đứng trước cửa quá lâu, binh sĩ gác cửa không khỏi nghi ngờ.
 
Bước chân Minh Mị lảo đảo, cô biết mình bị bệnh, toàn thân cô đau đớn dữ dội, cho nên chút đau lòng kia là cái thá gì.
 
Cô không biết mình ngồi xuống như thế nào, ngay cả kim tiêm trượt khỏi tĩnh mạch cô cũng không có cảm giác.
 
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 7 khách