[CAO H, HĐ, 1V1] CƯỠNG TÌNH - NÃI HOÀNG LƯU TÂM - Full

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 360
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 246 times
Been thanked: 4078 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 8 2020 08:54

Chương 28 Ly hôn
 
Sáng sớm, Lỵ Hương biết Minh Mị sốt cao phải đi bệnh viện lúc nửa đêm nên vội vàng chạy tới.
 
Bởi vì sốt cao không giảm cho nên Minh Mị phải nhập viện, Lỵ Hương vô cùng lo lắng, thế nhưng vào phòng bệnh cô lại thấy bảo bối nhà mình đang đeo tai nghe, xem game show trên điện thoại cười hết sức vui vẻ, nhưng trong đôi mắt sáng lấp lánh lại không giấu được nước mắt.
 
Không phải bảo bối nhà cô sốt đến ngốc luôn rồi chứ?
 
Minh Mị, tỉnh táo một chút, tiếp theo mày còn rất nhiều chuyện phải làm. Minh Mị tự nhủ với lòng, cô không thể để Lỵ Hương lo lắng cho mình, cho nên chỉ nói game show quá buồn cười, cô cười đến nỗi chảy nước mắt.
 
Lỵ Hương còn rất nhiều việc phải xử lý, có điều cô vẫn mang đến đầy đủ quần áo cho Minh Mị tắm giặt thay đổi.
 
Thỉnh thoảng Lỵ Hương cũng thầm nghi ngờ, cô nghe Minh Mị nói đã kết hôn, nhưng tình trạng bây giờ của cô nhóc này, ngay cả một người ở bên cạnh chăm sóc cũng không có.
 
Chẳng qua là một người lăn lộn ngoài xã hội nhiều năm, Lỵ Hương cũng không nghĩ nhiều, cô bảo Minh Mị nghỉ ngơi cho tốt, chuyện công việc không cần quan tâm, sau đó vội vàng rời đi.
 
Sau khi Lỵ Hương đi rồi, Minh Mị ngơ ngác ngồi trên giường bệnh, y tá đến rút máu xét nghiệm cảm thấy bệnh nhân xinh đẹp này cực kỳ quen mắt, nhưng trong nhất thời không nhớ nổi đã gặp ở đâu.
 
Minh Mị không biết hiện tại tâm trạng mình thế nào, ma xui quỷ khiến cô lại đến phòng bệnh VIP kia, nơi này là bệnh viện lục quân, người không có địa vị quyền thế hoàn toàn không có khả năng nằm phòng bệnh VIP.
 
Đã biết Tân Khả Khả ở chỗ này, nhưng Minh Mị vẫn không biết mình đến đây nữa làm chi, rõ ràng lòng cô đã chết rồi.
 
Song cô còn chưa kịp đến tầng kia thì đã bị chặn lại.
 
"Bên này không phận sự miễn vào." Thấy Minh Mị mặc quần áo bệnh nhân, người nọ chỉ cho rằng cô đi lạc.
 
Minh Mị đeo khẩu trang, mái tóc dài che một nửa gương mặt, cô gật đầu xoay người đi xuống lầu, song vẫn không kiềm chế được quay đầu nhìn lại.
 
Cô lấy điện thoại bấm số gọi luật sư.
 
Thật ra hai người nên ly hôn từ lâu, dù cuộc hôn nhân của bọn họ rất đặc thù, nhưng nếu cô chủ động đề xuất, chắc có lẽ anh cũng vui vẻ chấp nhận.
 
Minh Mị nằm viện ba ngày, cuối cùng nhiệt độ cơ thể cũng giảm, cô về nhà, mở máy tính lên, trong mail đã tồn tại thư thỏa thuận ly hôn luật sư gửi đến.
 
Cô in ra hai bản sau đó ký tên mình vào cuối trang.
 
Rõ ràng cuộc hôn nhân đến từ hai phía, nhưng chỉ có một mình Minh Mị cố gắng vun vén, hôn nhân của bọn họ không có tình yêu, tựa như đêm tối vô vọng không chút ánh sáng, ký tên xong, Minh Mị bỗng thở ra một hơi.
 
Diêm Thần, hiện tại, anh và em đều tự do.
 
Cô cầm điện thoại muốn nhắn tin thông báo, thế nhưng cầm rồi lại buông, cuối cùng Minh Mị gửi đơn lại cho luật sư, để luật sư đưa cho Diêm Thần thỏa đáng hơn.
 
Dù sao, cô đã hoàn toàn bại trận, cho nên muốn giữ chút tôn nghiêm cuối cùng cho bản thân.
 
*
 
Sau khi gửi đơn ly hôn đi, Minh Mị cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có.
 
Sinh bệnh mấy ngày nay, khẩu vị cô không tốt, mấy ngày nằm viện cũng chỉ ăn mấy món thanh đạm, cũng may bây giờ cô không đói bụng, có điều cô còn phải tiếp tục uống thuốc, thuốc vừa ngấm là cả người cô trở nên mê man.
 
Một giấc này Minh Mị ngủ sâu không biết gì, mấy ngày nằm viện, không rút máu xét nghiệm thì phải làm kiểm tra, cô không thể nghỉ ngơi tốt được.
 
Nhưng giữa lúc mơ mơ màng màng, cô cảm giác như có ai đó đang lau mặt, lau mồ hôi cho mình.
 
Minh Mị bị đánh thức bởi mùi cháo thơm lừng, cô nghĩ chắc có lẽ Lỵ Hương đến thăm mình, dù sao cô cũng đưa chìa khóa nhà cho Lỵ Hương.
 
Quả nhiên, trong nồi cơm điện có cháo hầm táo đỏ, Minh Mị múc một chén, trong lòng thầm cảm thán tài nấu ăn của chị Lỵ Hương không tệ.
 
Trùng hợp thay, cô nhận được tin nhắn wechat của Lỵ Hương.
 
[Bảo bối, đã khỏe hơn chút nào chưa?
 
[Cảm ơn chị Lỵ Hương, đã khỏe hơn nhiều rồi.] Minh Mị trả lời
 
[Tội phạm trí mạng có một buổi tuyên truyền online, chị định cho em lộ mặt.
 
Quả nhiên, trên đời không có bữa ăn nào miễn phí.
 
[Em sẽ có mặt đúng giờ.
 
Minh Mị biết Lỵ Hương luôn suy nghĩ cho một người mới như cô, lúc nào chị cũng tranh thủ cơ hội cho cô lộ mặt.
 
Bên này Lỵ Hương gửi tới nội dung của buổi tuyên truyền, sau đó còn nói sẽ cho xe bảo mẫu đến đón cô.
 
Cơm nước xong xuôi, Minh Mị rửa mặt cho tỉnh táo, nhìn cô gái tiều tụy trong gương, cô lại tự nhủ bản thân phải đặt công việc lên trên hết.
 
Sáng sớm hôm sau, Minh Mị đến buổi tuyên truyền online đúng giờ, bởi vì cô muốn buổi tuyên truyền đạt hiệu quả nhất định.
 
Lịch trình tuyên truyền lần này cũng tương đối dày đặc, thời gian tới cô phải di chuyển liên tục giữa các thành phố.
 
Bởi vì <<Tội phạm trí mạng>> là phim theo kiểu từng phần riêng lẻ, cho nên diễn viên đến tuyên truyền không ít, Minh Mị khách sáo chào hỏi các diễn viên có thể sau này còn cơ hội hợp tác với nhau nữa, cô mặc một bộ váy trắng hở vai, chân mang giày cao gót, lúc cười rộ lên lộ má lúm đồng tiền, đôi mắt sáng ngời, đẹp không góc chết dưới ống kính máy ảnh các nhà truyền thông.
 
Một ngày ba hoạt động tuyên truyền không khe hở, thật ra Minh Mị rất thích công việc bận rộn như vậy, bởi vì cô không có thời gian để nghĩ lung tung.
 
Chẳng qua sức khỏe có chút kham không nổi, mỗi khi kết thúc đã là rạng sáng, cô ngồi trên xe bảo mẫu Lỵ Hương sắp xếp đưa đón, mặt hơi nóng lên, cộng thêm lúc chạng vạng tối trời mưa to, lúc đi đường cô cảm thấy lạnh run.
 
Minh Mị không muốn Lỵ Hương lo lắng, cô nghĩ về nhà uống vài viên thuốc là ổn thôi, trên xe có ô, Minh Mị không để tài xế đưa mình vào trong tiểu khu, cô bung ô đi đến trước cửa tiểu khu, lúc chuẩn bị lên lầu, bỗng nhiên cổ tay cô bị một lực lớn bắt lấy.
 
Minh Mị muốn kêu cứu theo bản năng, nhưng ngay sau đó, cô ngửi được một mùi hương vừa lạ vừa quen.
 
Dưới ánh đèn hành lang mờ nhạt, cả người Diêm Thần dầm mưa ướt sũng, áo sơ mi đen dán sát khắc họa dáng người cường tráng, có điều hoàn toàn không có chút nhếch nhác nào, từng giọt nước mưa theo tóc anh nhiễu xuống, gợi cảm không nói sao cho hết, Diêm Thần mạnh mẽ kéo Minh Mị lên lầu, trong lúc Minh Mị không biết phải làm sao thì anh đã dễ dàng mở cửa nhà cô ra.
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 360
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 246 times
Been thanked: 4078 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 8 2020 08:57

Chương 29 Xin em
 
Khi luật sư Vương đưa đơn thỏa thuận ly hôn, ngoài mặt Diêm Thần có vẻ sóng yên gió lặng, song thật ra nội tâm anh đang gào thét.
 
Anh lại thất hứa một lần nữa, khiến cô hoàn toàn thất vọng rồi.
 
Diêm Thần biết mình xử lý không tốt, anh vốn muốn tìm cô giải thích, nhưng công việc quá bận rộn cho nên anh chỉ có thể đến thăm cô vào nửa đêm, rốt cuộc không nỡ lòng quấy rầy cô nghỉ ngơi, nấu cháo cho cô xong anh mới lặng lẽ rời đi.
 
Mãi cho đến khi nhận được đơn thỏa thuận ly hôn.
 
Anh bỏ hết mọi việc trong tay đi tìm cô, dâm ba câu trong điện thoại không thể nói rõ ràng, gặp mặt mới có thể giải quyết vấn đề. Thậm chí Diêm Thần còn không muốn vào nhà ngồi đợi cô, dù trời mưa như trút nước anh cũng muốn đứng dưới lầu để được nhìn thấy cô đầu tiên. Nếu Minh Mị không trở về nhà suýt nữa anh đã hóa thành hòn vọng thê, cho nên vừa nhìn thấy bóng dáng cô, anh không thể chờ đợi được đi ra gặp cô ngay.
 
Diêm Thần cũng từng nghĩ tới, giữa anh và Minh Mị có lẽ không có liên quan gì mới tốt.
 
Nhưng càng về sau, anh càng phát hiện bản thân anh không làm được.
 
Anh đã cố gắng hết sức bảo vệ cô, song quá nhiều chuyện xảy ra, dù phải trải qua nhiều lần hơn nữa, anh cũng chẳng có cách nào khống chế hết thảy.
 
Diêm Thần cho rằng anh không còn cảm giác thất bại từ lâu rồi, nhưng cuối cùng vẫn bị đánh bại bởi đơn thỏa thuận ly hôn kia.
 
"Diêm Thần. . ."
 
Thấy Diêm Thần, Minh Mị không biết anh đã đứng trong mưa bao lâu, hiện tại hai người đã không còn liên quan, cô cũng không hi vọng hai người tan rã không vui.
 
Thấy Diêm Thần không chịu nói gì, Minh Mị định vào nhà lấy khăn cho anh, ai ngờ vừa xoay người Diêm Thần đã ôm cô từ sau lưng.
 
Rõ ràng nước mưa lạnh buốt nhưng Minh Mị lại cảm nhận được cả người Diêm Thần nóng như lửa.
 
Tựa như hôm hai người ở bể bơi.
 
Minh Mị biết suy nghĩ mình lại chạy loạn.
 
"Đừng rời khỏi anh nữa."
 
Minh Mị nghe được chất giọng trầm ấm thốt lên năm chữ, trong đó mang theo quá nhiều bi thương khó diễn tả, dường như cô đã rời khỏi anh rất nhiều lần rồi vậy.
 
Suy cho cùng, rõ ràng là Diêm Thần lạnh nhạt với cô mà, không phải sao?
 
"Diêm Thần, anh đừng như vậy."
 
Trong mắt Minh Mị, không biết dây thần kinh nào của Diêm Thần lệch nhịp rồi.
 
"Diêm Thần, em chưa bao giờ nghĩ anh là người không dứt khoát."
 
Minh Mị không hiểu tâm trạng mình là gì khi nói ra mấy lời này.
 
"Em cũng hi vọng, em không nhìn lầm anh." Trước kia là cô sai, cho nên dù biết trong lòng anh có người khác cô vẫn đơn phương tình nguyện dây dưa không rõ.
 
Bây giờ cô lựa chọn buông tay, sau này giữa bọn họ không còn liên quan gì nữa.
 
"Em không nhìn lầm người."
 
Từ trước đến nay người trong lòng anh chỉ có mình cô.
 
Minh Mị cho rằng những lời mình nói sẽ khiến cảnh tỉnh đầu óc không tỉnh táo của Diêm Thần, nhưng không ngờ, Diêm Thần bế cô lên đi thẳng vào phòng ngủ.
 
Nhất thời não Minh Mị không kịp load, cô không hiểu tại sao giữa đêm hôm khuya khoắt Diêm Thần lại dầm mưa đứng trước cửa nhà cô, cô càng không rõ bầu không khí mập mờ hiện tại giữa hai người rốt cuộc từ đâu mà đến.
 
Diêm Thần thả Minh Mị lên giường, sau đó anh chỉ ngắm cô, cũng không có hành động tiến thêm một bước, chẳng qua anh chỉ dùng tay vuốt ve đôi môi cô.
 
Rất mềm, rất non.
 
Cả hai cái miệng nhỏ trên người cô đều rất hấp dẫn.
 
Có điều bây giờ Diêm Thần chỉ muốn biết một việc.
 
"Nói cho anh biết, anh phải làm thế nào em mới không rời khỏi anh."
 
Minh Mị cảm thấy anh đã hỏi nhầm người, có lẽ Diêm Thần đang diễn tập cách thổ lộ với Tân Khả Khả, nhưng anh cũng đâu cần tìm người vợ trước này chứ?
 
Nghĩ như vậy, trong khoảng thời gian ngắn, Minh Mị dở khóc dở cười.
 
"Diêm Thần, không có bữa tiệc nào không tàn, nếu như đã ky hôn, anh không nên xuất hiện ở đây vào giờ này." Minh Mị cố gắng để giọng mình bình tĩnh một chút.
 
"Không có, không ly hôn, anh sẽ không đồng ý."
 
Anh không ký tên?
 
Minh Mị vẫn cho là giữa bọn họ chỉ còn thiếu đi đến cục dân chính làm thủ tục nữa thôi.
 
"Xin em, xin em đừng rời khỏi anh." Anh ôm cô.
 
Trước giờ Minh Mị chưa từng nghe thấy, giọng Diêm Thần hèn mọn như vậy.
 
------
 
Tác giả:
 
Chuyện Tân Khả Khả sau này sẽ giải thích.
 
Nam chính không biết việc xảy ra ở bệnh viện.
 
Thật ra nam chính cũng rất thảm (che mặt).
 
Mọi người cứ tiếp tục diss nhân vật nam chính đi, dù sao nữ chính cũng quá thảm, lỗi do tôi viết quá chậm, ngay từ đầu cách nhìn xuất phát từ nữ chính, thật ra nam chính cũng nhiều bi kịch lắm.
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
 
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 360
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 246 times
Been thanked: 4078 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 8 2020 09:05

Chương 30 Cô gái của anh
 
Bởi vì sức khỏe chưa hoàn toàn khôi phục, tối hôm qua sau khi Diêm Thần cho Minh Mị uống thuốc xong, cộng thêm làm việc vất vả cả ngày, cho nên cô hoàn toàn không có sức gây với Diêm Thần.
 
Có điều trong khi ngủ mơ mơ màng màng, cô cảm nhận được dường như người nào đó luôn canh bên cạnh giường.
 
Dưới ánh trăng sáng soi qua ô cửa sổ, Diêm Thần ngắm cô gái anh yêu, vẻ mặt khi cô ngủ điềm tĩnh như vậy, sống động như vậy, da thịt mềm mại ngọt ngào, thật ra không chỉ một lần, Diêm Thần nghĩ rốt cuộc cách làm của anh là đúng hay sai.
 
Tuy nhiên nghĩ đến nỗi đau đớn tột cùng khi mất cô, Diêm Thần bức bản thân mình phải làm như vậy.
 
Anh không thể để cô chết thêm lần nào nữa.
 
Lúc Minh Mị thức dậy, bóng dáng Diêm Thần đã không thấy đâu.
 
Minh Mị coi như anh nhất thời động kinh, cho nên cô không để trong lòng.
 
Hôm nay cô phải tham dự hai buổi tuyên truyền phim.
 
Lúc đến phòng bếp, Minh Mị nhìn thấy nồi cháo gạo đen khoai tím trứng gà còn nghi ngút khói, chẳng lẽ người đêm hôm đó cũng là Diêm Thần, trong lúc cô bệnh anh đến chăm sóc cô cả đêm, người nấu cháo táo đỏ cho cô không phải chị Lỵ Hương?
 
Trong nháy mắt, Minh Mị rất muốn hỏi Lỵ Hương, nhưng cuối cùng cô cũng không gọi điện thoại.
 
Nói cho cùng, đó không phải điều quan trọng, dù sao cô và Diêm Thần sắp ly hôn, tính đến khoản ân tình rối mù này chỉ khiến cô thêm phiền lòng.
 
Song sau đó Minh Mị không nhận được đơn thỏa thuận ly hôn đã ký mà là món quà sinh nhật muộn của anh, ngày đó anh vốn định tạo bất ngờ cho cô gái anh yêu, anh đã từng hứa với cô, đó là hành tinh bán nhân mã (Centaur) cách địa cầu năm tỷ năm ánh sáng, theo khoa học nơi đó có thể có người ngoài hành tinh sinh sống.
 
Dù cô không nhớ rõ, nhưng anh vẫn muốn hoàn thành lời hứa với cô.
 
*
 
Sau ánh đèn sân khấu, cuộc sống muôn màu muôn vẻ.
 
Minh Mị không thích nơi mình đang ở lúc này.
 
Sau khi buổi tuyên truyền phim kết thúc, mọi người nhận lời mời của nhà sản xuất đến hội sở.
 
Đây là câu lạc bộ tư nhân, trước đây không phải Minh Mị chưa từng tới, chẳng qua là lần tới hội sở Thiên Hồng này khiến cô mơ hồ có cảm giác lạ lạ.
 
Sau khi vào hội sở, Minh Mị nhìn thấy không ít các cô gái trẻ hết sức xinh đẹp, người nào người nấy ăn mặc vô cùng mát mẻ, cũng thiếu các chàng trai tuấn tú trông tuổi còn rất nhỏ, có lẽ chỉ khoảng mười sáu mười bảy tuổi.
 
Lần tụ tập này Minh Mị chỉ khá thân với Giang Tuần, len lỏi qua đám người đông đúc, Minh Mị đi đến bên cạnh Giang Tuần rồi nhỏ giọng hỏi: "Anh có cảm thấy hội sở này có gì đó kỳ lạ không?"
 
"Thật sự là như vậy, em xem lần này có rất nhiều người tới, có vài người không thuộc đoàn phim chúng ta, anh cũng nghe người đại diện nói tới nơi này để tạo thêm mối quan hệ, em tới một mình, có lẽ người đại diện của em cũng không nắm rõ tình hình phải không?"
 
Nghe Giang Tuần nói thế, Minh Mị càng suy nghĩ đắn đo.
 
Cô biết các nhân vật lớn trong ngành ai không trái ôm phải ấp, tác phong dơ bẩn muốn chết, Minh Mị nghĩ có lẽ Lỵ Hương cũng không biết bản chất thật của những buổi tiệc dạng này.
 
Trong phòng vô cùng ồn ào, có người múa thoát y có người đàn hát, thấy Giang Tuần có một mình, Minh Mị lặng lẽ theo sát anh ta.
 
Ngược lại người đại diện của Giang Tuần trò chuyện tương đối vui vẻ với các ông chủ lớn, lúc rảnh rang thì kéo Giang Tuần đi làm quen vài người.
 
Minh Mị thấy Giang Tuần mất kiên nhẫn nhưng vẫn nể mặt mũi người đại diện, cho nên anh bị rót không ít rượu.
 
Đối với những người này Minh Mị không có bất kỳ đánh giá nào, từ nhỏ cô được gia đình yêu thương bảo bọc, phương diện công việc cũng không có gì khó khăn, vì cái gọi là thành công, trong xã hội này có rất nhiều hoàn cảnh bất đắc dĩ và làm trái lương tâm.
 
Minh Mị không muốn ở lại nơi này sợ bóng sợ gió, cô quyết định trốn về.
 
Không ngờ đúng lúc này cô bị một bàn tay như móng heo kéo lại, gã trung niên tai to mặt đầy mỡ này có vẻ đã uống say, ánh đèn trong phòng mờ ảo, có điều nhìn vào ánh mắt kia Minh Mị cảm thấy cả người không thoải mái.
 
"Người đẹp, chớ đi vội, nhân buổi tối vui vẻ này, uống với anh một ly."
 
Minh Mị vô thức giãy giụa, cô cảm thấy ghê tởm khi bị người này chạm vào.
 
Thấy Minh Mị cau mày phản kháng, ngược lại ông chủ Lưu càng thấy phấn khích.
 
"Ông chủ Lưu, xin tự trọng." Minh Mị cảm thấy đánh ông ta chỉ làm bẩn tay mình.
 
Giang Tuần cũng xem không nổi, anh muốn ra tay giúp đỡ nhưng lại bị người đại diện ngăn cản, ít nhúng tay vào mấy vũng nước đục này thì tốt hơn, muốn lăn lộn trong ngành giải trí, có nhiều chuyện phải mắt nhắm mắt mở cho qua.
 
Thấy ông chủ Lưu sắp dựa sát vào người mình, Minh Mị vội vàng né tránh.
 
Lưu Toàn Hưng là cổ đông của giải trí Nhạc Ngu, ông ta gặp qua không ít cô gái nhỏ xinh đẹp, có điều khí chất trong veo như nước của Minh Mị, cộng thêm thân thể nóng bỏng ngay cả quần áo cũng không che được kia, đúng là lần đầu ông ta gặp.
 
Thật ra khi vừa vào phòng ông ta đã chú ý Minh Mị rồi, có điều cuộc vui đêm nay vừa mới bắt đầu, lại có không ít người mới sà vào lòng ông ta, cho nên ông ta không vội, chờ người đẹp tự mắc câu.
 
Vì thế Lưu Toàn Hưng chủ yếu trò chuyện linh tinh với mấy người bạn, còn ánh mắt luôn hướng về Minh Mị, nhưng thật không ngờ cô nhóc kia muốn đi!
 
Phụ nữ Lưu Toàn Hưng ông ta vừa ý, làm sao có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay ông ta chứ.
 
"Nói gia nghe, em tên gì?" Lưu Toàn Hưng dựa sát vào Minh Mị, vừa mở miệng hơi thở ông ta đã phà vào mặt Minh Mị, khiến cô suýt ngất đi.
 
Thấy ông ta vừa nói chuyện vừa định đưa tay vuốt mặt mình, Minh Mị quyết định lên khuỷu tay với ông ta.
 
Mấy thuật phòng thân này, Minh Mị đã từng học qua, rất lâu trước kia vào kỳ nghỉ đông, cô đã mèo nheo xin Diêm Thần dạy cho mình.
 
"Ui. . ." Lưu Toàn Hưng hoàn toàn không ngờ Minh Mị sẽ ra tay đánh người.
 
Ông ta vừa rên rỉ thì cả đám người xung quanh xông tới.
 
"Lưu tổng, sao thế ạ?"
 
"Lưu tổng, xảy ra chuyện gì vậy?"
 
". . ."
 
Người quan tâm Lưu Toàn Hưng đại đa số đều có việc cầu cạnh ông ta, Giang Tuần kéo tay Minh Mị ý bảo cô mau chạy đi.
 
Nhưng bây giờ làm sao có thể đi dễ dàng như vậy.
 
Lưu Toàn Hưng vốn là lưu manh đầu đường xó chợ, ngày xưa đi theo ông chủ lớn tạo ra được chút tiếng tăm, sau đó bắt kịp thời cơ đầu tư vào công ty giải trí quy mô lớn, nghệ sĩ dưới trướng ai không nịnh nọt ông ra, hôm nay khá lắm, đụng phải một bông hồng có gai.
 
Lưu Toàn Hưng nhìn Minh Mị, nếu con nhóc kia nghe lời để ông ta chơi đùa một chút, nói không chừng ông ta có thể nâng cô lên làm ảnh hậu, nhưng con nhóc kia không thích uống rượu mời, muốn uống rượu phạt.
 
Đối với con gái dạng này, ông ta có thủ đoạn riêng của ông ta.
 
Trên khuôn mặt đầy mỡ xuất hiện nụ cười bỉ ổi: "Cô gái nhỏ, để mọi người phân xử đi, vừa rồi chẳng phải em muốn mời rượu anh sao? Bây giờ còn làm bộ bị ép buộc, hôm nay Lưu mỗ dám nói ở đây, ly rượu này tốt nhất em nên uống đi, không muốn uống cũng phải uống."
 
Nhân lúc mọi người tụ tập xem náo nhiệt, Minh Mị thuận thế kéo dãn khoảng cách giữa mình và Lưu Toàn Hưng.
 
"Lưu tổng, ly rượu này tôi uống thay cô ấy." Người lên tiếng là Giang Tuần, người đại diện của anh chỉ hận luyệt sắt không thành thép, liên tục xua tay phản đối.
 
Ai nấy đều thấy hôm nay ông chủ Lưu chấm cô bé trước mắt này, Giang Tuần không nên ra mặt đối đầu với họng súng làm gì.
 
"Lưu tổng, trẻ con nói giỡn, ngài đừng để trong lòng." Người đại diện vội vàng đi tới nói đùa giải vây, sau đó vội vàng kéo Giang Tuần đi, thằng nhóc này uống lộn thuốc rồi.
 
Bên cạnh, cả đám người đồng thanh "Uống rượu, uống rượu", Minh Mị cũng không muốn gây khó dễ cho Giang Tuần, cô đành nhận ly rượu, có điều cô đâu phải người dễ bắt nạt, tay cô cằm chắc ly rượu,  tiếp theo là một tiếng "Choang'' vang dội, ly rượu vỡ nát trên sàn, còn rượu trong ly tạt hết lên mặt Lưu Toàn Hưng.
 
"Giỏi lắm, con nhóc, rượi mời không uống chỉ thích uống rượu phạt."
 
Minh Mị không sợ Lưu Toàn Hưng, nhưng thể lực giữa nam và nữ quá chênh lệch, cộng thêm đám người xung quanh nối giáo cho giặc, không biết Minh Mị bị ai giữ chặt, sau đó cô bị Lưu Toàn Hưng bóp má đổ mấy ngụm rượu vào miệng.
 
Giang Tuần không ngờ mọi chuyện ra nông nỗi này, thế nhưng anh lại bị người đại diện giữ chặt.
 
Đương nhiên Minh Mị không để bản thân mình rơi vào thế hạ phong, cô mạnh mẽ đá một cái vào chỗ hiểm của Lưu Toàn Hưng.
 
"A ---------------" Lưu Toàn Hưng hét thảm một tiếng, đám người bên cạnh cũng sợ ngây người, không ngờ Minh Mị là người đẹp không sợ chết như thế, cô không sợ Lưu Toàn Hưng diệt khẩu à?
 
Lưu Toàn Hưng đau đến nổi dùng tay ôm đũng quần, loại đau nhức này đặc thù của đàn ông này khiến ông ta suýt chút nữa tự cắn đầu lưỡi mình.
 
Dù thế nào, ông ta cũng muốn con nhóc trước mặt chôn cùng!
 
Mắt thấy một cái tát sắp giáng xuống, Minh Mị biết mình tránh không khỏi.
 
Cô sợ hãi nhắm mắt lại, nhưng không có đau đớn như trong dự tính.
 
"Ầm ầm", một tiếng vang thật lớn, cửa bị đẩy ra.
 
Ngay sau đó là tiếng hét càng thêm thảng thốt thê lương cùng với tiếng hít khí lạnh, Minh Mị mở to mắt, gã Lưu tổng kia đã ngã sóng soài trên sàn nhà, trên ngực còn in một dấu chân.
 
Một cước hoàn toàn không nể tình, Lưu Toàn Hưng lập tức phun ra một búng máu, lục phủ ngũ tạng cũng suýt rơi ra ngoài!
 
Nháy mắt căn phòng ầm ĩ hoàn toàn không còn chút tiếng động nào.
 
"Đừng sợ, không ai có thể ức hiếp em."
 
Giờ phút này, anh xuất hiện ngay sau lưng cô, lời an ủi ấm áp truyền thẳng vào màng nhĩ cô.
 
Vòng tay mạnh mẽ của anh vòng quanh eo cô, cho cô sự bảo vệ to lớn.
 
Diêm Thần, tại sao lúc em tuyệt vọng đến cực điểm, anh lại thấp lên hi vọng cho em lần nữa. . .
 
*
 
Lưu Toàn Hưng không ngờ bản thân đen đủi như vậy, ông ta sống hơn bốn mươi năm nhưng chưa từng trải qua một ngày thế này.
 
Hôm nay đụng phải một con nhóc không muốn sống, sau đó từ đâu lại xuất hiện một thằng nhóc đến tìm chết!
 
Mẹ kiếp, mệnh căn ông ta đau muốn chết!
 
Chỗ này là sân nhà của ông ta, khi nào đến phiên hai đứa không biết trời cao đất rộng này tung hoành.
 
"Có chuyện gì mà tụ tập đông đúc thế?" Một người đàn ông say khướt được mọi người xung quanh gọi là Trương tổng lớn tiếng hỏi.
 
Bên này mấy người thân thiết đã đỡ Lưu tổng dậy, ông ta nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi người. Lưu Toàn Hưng mặc kệ người tới giương oai là ai, ông ta chỉ biết nếu hôm nay không dạy cho mấy đứa này một bài học, Lưu Toàn Hưng không cần lăn lộn trong xã hội nữa!
 
Ngay tại lúc này, một tốp người mặc đồng phục cảnh sát vũ trang quân đội phá cửa vào.
 
Lưu Toàn Hưng ngây ngốc nhìn, tuy cơn đau đớn đã qua, nhưng khi chứng kiến cảnh giàn trận này, ông ta biết rõ đây không phải ảo giác, dù là Lưu tổng từng trải thì trong lòng vẫn run cầm cập.
 
Ông ta muốn làm rõ xem chuyện gì đang xảy ra, thế nhưng làm sao Diêm Thần cho ông ta cơ hội.
 
Anh dặn dò cấp dưới vài câu rồi lập tức đưa Minh Mị rời khỏi nơi thị phi này.
 
Nhiều năm về sau, chuyện hội sở Thiên Hồng bị phong tỏa trở thành bí mật trong ngành giải trí, đã từng có biết bao người mới muốn vào đó tranh thủ cơ hội trèo lên trên, có điều chỉ trong vòng một đêm mấy ông chủ lớn đều bị bắt, nghe đồn còn điều tra ra các việc mờ ám được giấu kín.
 
Minh Mị bị Diêm Thần kéo đi trên đường hành lang nhỏ trải thảm đỏ, trên người anh mặc áo sơ mi đen cấm dục, dường như hôm nay anh không phải từ đơn vị chạy tới.
 
"Sao anh biết em ở trong đó?" Minh Mị không ngốc, chẳng qua cô nghĩ mãi không ra vì sao Diêm Thần xuất hiện kịp thời như thế.
 
Có điều chưa kịp nghe Diêm Thần trả lời, cô cảm thấy cả người mình mềm nhũn, đáng chết, có lẽ vừa rồi cô lỡ uống chút rượu bị bỏ thuốc.
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
 
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 360
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 246 times
Been thanked: 4078 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 8 2020 09:18

Chương 31 Bảo bối của anh cao H
 
Minh Mị chỉ cảm thấy thân thể mất khống chế nghiêng về phía trước, ngay tại lúc cô sắp ngã xuống thì được Diêm Thần ôm vào lòng.
 
Vẫn mùi hương cơ thể đàn ông mát lạnh trước sau như một, không phải hương nước hoa, nhưng còn dễ ngửi hơn nước hoa.
 
Cô rất nóng, mặt mày ửng hồng như phát sốt, cơ thể không tự chủ được sắp nhũn ra.
 
Diêm Thần dìu Minh Mị với sắc mặt nghiêm trọng, anh không biết Minh Mị đã ăn gì trong đó, nhưng anh biết bây giờ phải lập tức đưa cô đến bệnh viện.
 
Diêm Thần sẽ không nói với Minh Mị việc anh lắp thiết bị định vị GPS trên người cô, càng không nói cho cô biết, anh không thể nào kiềm chế dục vọng và ham muốn chiếm giữa của bản thân, theo dõi nhất cử nhất động của cô.
 
Hôm nay nỗi nhớ nhung trong lòng gần như phát điên, anh mới mở máy định vị lên thì phát hiện bảo bối nhà mình đi vào hội sở Thiên Hồng, mà trong hội sở này có quá nhiều giao dịch bẩn và hành vi lạm dụng chất cấm, sau khi thu thập đủ chứng cứ, việc này vốn giao cho cảnh sát theo dõi, vì thế Diêm Thần không làm thì thôi, đã làm thì phải làm đến cùng, dọn sạch ổ tội phạm này. Những tên vô lại ngấp nghé bảo bối nhà anh, Diêm Thần nhất định không để ai sống tốt.
 
Diêm Thần bế Minh Mị sải bước đi đến xe của mình, dù ý thức mơ hồ, Minh Mị cũng biết cô không có uống say, chỉ sợ trong ly rượu Lưu Toàn Hưng đã bỏ mấy thứ không sạch sẽ, song chút ý thức tỉnh táo này nhanh chóng tan thành mây khói.
 
Diêm Thần cẩn thận từng li từng tí đặt Minh Mị lên ghế ngồi phía sau, hai má cô ửng hồng, mu bàn tay anh mơn trớn trên da thịt mịn màng, nhiệt độ trên da cô rất cao.
 
Đôi môi hồng hơi hé mở, hơi thở thơm như hoa lan, đôi mắt nhắm nghiền, còn cau mày.
 
"Tiểu Thất, không sao, có anh ở đây."
 
Đầu ngón tay Diêm Thần nhẹ nhàng vuốt phẳng hai cánh môi non mềm, nhưng bỗng chốc, ngón tay anh bị lưỡi Minh Mị cuốn vào khoang miệng ấm áp.
 
"Ưm. . ."
 
Cô vô ý thở gấp, không ngoài dự liệu người nào đó có phản ứng.
 
Màu mắt Diêm Thần tối dần, anh thấy dù Minh Mị có nhắm mắt cũng càng lúc càng quyến rũ, khiến anh không khỏi suy đoán.
 
"Tiểu Thất, tỉnh lại, tỉnh lại." Diêm Thần tự nhận ở trước mặt Minh Mị, cho tới bây giờ anh không phải chính nhân quân tử gì, hơn nữa hiện tại cô gái anh yêu còn chủ động khiêu khích anh.
 
Dường như trong mộng có người đang gọi mình, Minh Mị cố mở mi mắt nặng trình trịch, lúc này đôi mắt cô phủ một tầng hơi nước lấp lánh, lông mi run run, miệng cô vẫn còn ngậm đầu ngón tay anh, sắc mặt vẫn mê man không biết gì.
 
Dáng dấp Minh Mị vốn đã đẹp mê hoặc lòng người, sau khi lớn lên hiếm khi nào cô lộ ra vẻ ngây thơ trẻ con như vậy.
 
Cô hoàn toàn không ý thức được giờ phút này ánh mắt người nào đó nhìn cô, chẳng khác nào con báo đen trên sa mạc Châu Phi phát hiện miếng mồi nai con béo bở ngon miệng.
 
Diêm Thần biết bản thân mình không thể chống cự lại sự hấp dẫn đó, bản năng nhanh hơn lý trí, thân thể cường tráng đã chèn ép đè cô gái nhỏ dưới thân.
 
Anh rút đầu ngón tay bị cô ngậm ra, kéo theo một sợi chỉ bạc, Diêm Thần cảm thấy bộ phận khó miêu tả nào đó sắp công phá đũng quần tây.
 

"Ưm. . ." Minh Mị không tự giác nỉ non.
 
Người nào đó thú tính mười phần, anh thè lưỡi liếm hôn lên đôi môi hồng nhỏ xinh, Diêm Thần hoàn toàn áp đảo Minh Mị trên băng ghế sau bằng da thật của chiếc Lamborghini SUV, anh chống tay, khoảng cách gần như vậy, trong mắt cô chỉ có một mình anh.
 
Lúc này, Minh Mị mở to đôi mắt lấp lánh ánh nước, vẻ mặt ngây thơ vô tội, thấy thế Diêm Thần càng thầm mắng mình không bằng cầm thú.
 
Rõ ràng cô uống phải thuốc kích thích, hơn nữa e rằng loại thuốc này còn khiến thần trí người ta mơ hồ, nghĩ đến đây, Diêm Thần rất muốn phanh thây xẻ thịt Lưu Toàn Hưng.
 
"Biết anh là ai không?"
 
Nghe được giọng nói ấm áp từ tính, hơi nóng phà bên tai, nhất thời vành tai Minh Mị đỏ bừng.
 
"Anh. . . Anh là. . . Đồ khốn. . ."
 
Diêm Thần: . . .
 
"Hức. . . Đồ khốn Diêm Thần. . . Em khó chịu. . ."
 
Giữa lúc nỉ non, cô gái nhỏ lại mơ màng nhắm mắt lại, giống như chú mèo con làm nũng trong lòng anh.
 
Thấy Minh Mị như vậy, dây thần kinh của người nào đó đứt hẳn, dù khi tỉnh lại cô trách anh, anh cũng biết hiện giờ không có gì có thể ngăn cản nổi anh nữa.
 
Trong xe mở điều hòa, nhiệt độ hơi thấp, thế nhưng cả người Minh Mị khô nóng chẳng khác nào lò sưởi.
 
Nụ hôn của Diêm Thần lập tức rơi xuống, trên trán Minh Mị, rồi chóp mũi, môi hồng, sau đó đến phần cổ trắng như tuyết, xương quai xanh. . .
 
Có điều những nụ hôn vụn vặt làm sao đủ thỏa mãn hai người đang động tình.
 
Diêm Thần linh hoạt cởi váy cô ra, đôi gò bồng đào mềm mại run run trong lòng bàn tay, giống như bé thỏ trắng tìm mọi cách giãy giụa cũng không thoát khỏi bàn tay chủ nhân.
 
"Ưm. . . A. . ."
 
Ý thức của Minh Mị càng lúc càng mơ hồ, cô không biết mình đang ở đâu, thân thể nóng không chịu nổi chạm vào cái gì đó mát lạnh, khiến cô thoải mái đến nỗi càng muốn gần hơn chút nữa.
 
Giọng Minh Mị cũng ngọt ngào như chính thân thể cô, hai người dây dưa hôn môi càng khiến chỗ nào đó trên cơ thể Diêm Thần nổi gân xanh.
 
Diêm Thần chăm chú vuốt ve làm toàn thân Minh Mị khẽ run lên, ngay cả rèm mi cong vút cũng không biết thấm đẫm nước mắt từ lúc nào, thấy dáng vẻ đáng thương của cô gái nhỏ, dù lòng anh đang phẫn nộ nhưng nhiều hơn vẫn là yêu thương và tự trách.
 
Do anh sơ sót, dù cô muốn ly hôn với anh, nhưng anh cũng không nên giận dỗi để rồi bỏ bê không chăm sóc tốt cho cô.
 
Nghĩ đến đây, bàn tay đang phủ lên ngực cô bỗng dùng thêm sức.
 
"A. . . Ư ư. . ." Minh Mị cảm thấy nhũ thịt của mình sắp bị bóp sưng lên, song vì trúng thuốc nên cô càng tham lam sự thoải mái và tê dại mà anh mang tới.
 
Cô chủ động dựa sát thân thể vào vòng eo rắn chắc của anh, biết rõ vì thuốc mà cô ý loạn tình mê, nhưng Diêm Thần cũng biết từ trước đến nay khi Minh Mị yêu cầu anh đều cho, vui vẻ chịu đựng.
 
"Ngoan, một lát nữa sẽ thỏa mãn em." Diêm Thần nhẹ nhàng ngậm vành tai Minh Mị rồi nhẹ giọng trấn an.
 
Anh muốn hôn toàn thân Minh Mị, không chỉ gương mặt trắng nõn, chiếc cổ thon dài, đầu vai mượt mà, nhũ thịt mềm mại vểnh cao, còn có bụng dưới bằng phẳng, cặp chân dài xinh đẹp, càng đẹp hơn chính là hoa huyệt đang phun ra chất lỏng ấm áp ướt át.
 
Minh Mị nức nở thừa nhận nụ hôn dài chuyên chú của Diêm Thần, từng nụ hôn xoa tan nỗi bất an và xao động trong lòng cô, sau đó từ từ nhen nhóm ngọn lửa dục vọng trên cơ thể cô.
 
"A. . . . Ưm ưm. . . A. . ."
 
Minh Mị cảm nhận được đầu lưỡi thô to dễ dàng len lỏi vào nơi riêng tư vô cùng khó xử của mình, hoa huyệt Minh Mị rất đẹp, nhìn khe thịt nhỏ mất khống chế vì tình dục liên tục chảy dâm thủy, Diêm Thần lập tức hôn lên, bảo bối nhà anh như chiếc bánh bao trắng ngon miệng, chỉ cần ăn một lần là không thể nào quên hương vị ngọt ngào của cô.
 
Vùng tam giác nhỏ không một sợi lông, vừa há miệng có thể ngậm ngay hai cánh hoa vào trong miệng, tiểu hạch sưng đỏ không chỗ trốn bị Diêm Thần xấu bụng vừa cắn vừa cọ sát khiến nó càng lúc càng cứng.
 
Bảo bối của anh, mỗi một giọt dâm thủy khi động tình đều vì anh, chỉ thuộc về mình anh.
 
Minh Mị cảm thấy mình như một con cá mắc cạn vùng vẫy chờ chết, thế nhưng trong lúc tuyệt vọng cô lại được một người tốt bụng thả về trong nước.
 
Tiểu huyệt càng bị liếm càng hưng phấn, hai cánh hoa dần dần co rút lại, không chỉ dâm thủy tràn lan mà cảm giác khô nóng khó diễn tả cũng bắt đầu len lỏi khắp cơ thể, trong đầu Minh Mị hiện lên từng dải ánh sáng trắng, miệng huyệt lại phun ra một đợt dâm thủy.
 
Diêm Thần biết đã đến lúc rồi, bảo bối của anh vẫn đang đắm chìm trong dư vị cao trào sung sướng, anh đã muốn xâm nhập vào đó từ lâu.
 
Diêm Thần thè lưỡi liếm qua từng tấc da thịt thấm đẫm vị ngọt ngào của Minh Mị, giờ phút này anh đã cởi áo sơ mi trên người và dây thắt lưng ra, cơ bắp màu mật ong nam tính cuồn cuộn lộ rõ.
 
Diêm Thần ôm Minh Mị rồi chống người ngồi dậy, anh để cô ngồi lên đùi mình.
 
Bởi vì không gian trong xe tương đối chật hẹp, hai chân trắng nõn thon dài của cô gái nhỏ bị tách ra thành hình chữ M, tiểu huyệt vừa đạt cao trào vẫn đang tiết mật dịch trong suốt.
 
Gậy thịt của Diêm Thần rất lớn, cho nên dù tiểu huyệt Minh Mị đã ướt đẫm, anh cũng không thể để bảo bối của mình chịu chút không thoái mái nào, anh dùng ngón tay vói vào tiểu huyệt non nớt khuấy động thêm, để Minh Mị dễ dàng thích ứng.
 
"A. . . A. . . Aha. . ."
 
Hoa huyệt cảm nhận được dị vật xâm lấn không hề mềm mại, nhưng lại thoại mái dị thường, cô nũng nịu hừ ra tiếng, bàn tay nhỏ bám lấy vai Diêm Thần không buông.
 
"Bảo bối ngoan, bây giờ cho em."
 
Rút ngón tay đầy dâm dịch ra, thay vào đó là gậy thịt chống ngay cửa huyệt, quy đầu đỏ tím ma sát cửa huyệt đang mấp máy, giống như đã đói từ lâu, Diêm Thần còn chưa kịp tấn công thì rõ ràng miệng huyệt đã nôn nóng hút quy đầu vào trong.
 
"A. . . Ưm. . ."
 
Sau cao trào, thuốc kích thích nổi lên tác dụng lần nữa, cảm giác trống rỗng càng quét sạch mỗi một tế bào trong cơ thể.
 
"Bảo bối, gọi tên anh, anh sẽ cho em." Dù trong lòng hiểu rất rõ cô gái nhỏ động tình vì trúng thuốc, nhưng Diêm Thần vẫn muốn nghe cô gọi tên anh.
 
". . . Ưm. . . Diêm. . . Diêm Thần. . ."
 
Nghe thấy tiếng gọi ngọt ngào run run rẩy rẩy của cô, Diêm Thần không thể chịu đựng thêm nữa, anh mãnh mẽ nhấn eo, cắm gậy thịt vào dâm huyệt mà anh ngày nhớ đêm mong.
 
"A. . ."
 
Gậy thịt vừa thô to vừa dài hung hăng cắm thẳng vào hoa tâm, quái vật khổng lồ mạnh mẽ xâm lấn khiến Minh Mị không thể nào thích nghi, Diêm Thần hôn lên đầu lông mày nhíu chặt của cô gái nhỏ, cảm nhận tầng tầng lớp lớp thịt non quyến rũ mềm mại bên trong đường hành lang hút chặt gậy thịt, có lẽ bảo bối nhà anh chính là vưu vật* trong truyền thuyết, tiểu huyệt chặt khít trước sau như một, Diêm Thần cảm nhận được vách thịt của Minh Mị không ngừng hút, anh cũng bắt đầu cắm rút như điên.ss
 
*Vưu: vật  tuyệt phẩm, đặt biệt hơn cả,Vật: bất kỳ thứ gì ở trong trời đất. Vưu vật: vật tuyệt phẩm nhất trong muôn vật ở đời. . Vì thế Vưu vật dùng để chỉ đàn bà đẹp. Ý ở đây nam 9 muốn nói là nữ 9 như bảo vật ở trên giường.
 
"Ưm. . . A. . . Quá sâu. . . Quá sâu. . ."
 
Nếu không phải sau lưng có đệm ghế thật dày, Minh Mị đã cảm thấy mình sắp bị đâm lên mây.
 
Diêm Thần vẫn luôn kiềm chế ham muốn của chính mình, ở giây phút sụp đổ, anh chỉ muốn hòa thành một với người anh yêu, chiếm hữu thỏa thích, cảm giác tình cảm sâu kín được thỏa mãn cộng thêm người con gái anh yêu đang hiện diện chân thật dưới thân, Diêm Thần dũng mãnh xâm phạm, lý trí không thể khống chế.
 
"Aha. . . A. . ."
 
Làm chết cô.
 
Tiểu huyệt cô vừa mềm vừa chặt, vừa nóng vừa ướt, anh cắm thế nào cũng không đủ.
 
Cảm giác sung sướng tê ngứa thổi tan sự nóng bức do dược tính của thuốc, khoái cảm lấp đầy thân thể, càng khiến Minh Mị cảm thấy như hồn lìa khỏi xác.
 
Diêm Thần vừa không ngừng đâm rút vừa hôn lên đôi môi nhỏ nhắn của Minh Mị, giờ phút này, cô hoàn toàn thuộc về anh.
 
Diêm Thần cày cấy như điên suốt hai giờ không biết mệt là gì, sau khi bắn hết tinh hoa vào tử cung, miệng huyệt không còn bị gậy thịt chặn lại, tinh dịch và dâm dịch từ miệng chảy dọc theo bắp đùi Minh Mị.
 
Cô đã thoát khỏi sự khống chế của thuốc, sau đó mê man trong lòng người đàn ông.
 
Ngắm vẻ mặt khi ngủ của Minh Mị, đáy mắt Diêm Thần chứa vô vàn tình cảm.
 
Thật xin lỗi.
 
Diêm Thần ôm cô gái nhỏ vào lòng, thật ra điều anh muốn nói không phải là ba chữ kia.
 
 
 
(~)~(~)~(~)~
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 360
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 246 times
Been thanked: 4078 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 8 2020 09:24

Chương 32 Anh lưu luyến (H)
 
Bởi vì hoan ái trong không gian kín và hẹp, cho nên dù khi mọi chuyện kết thúc, Diêm Thần dùng thảm trong trong xe bao bọc Minh Mị kỹ lưỡng, thì trong xe vẫn ngập tràn mùi vị tình dục nồng đậm.
 
Diêm Thần không quay về đơn vị mà lái xe đưa Minh Mị về nhà.
 
Diêm Thần bế Minh Mị đã ngủ say đi vào phòng sau đó thả cô lên giường, kết thúc màn xe chấn gần như suốt đêm, rốt cuộc cũng được nằm trên giường của mình, dù trong mơ Minh Mị cũng thả lỏng không ít.
 
Diêm Thần tìm khăn lông muốn lau người cho cô gái nhỏ, nhưng khi trở về phòng lần nữa, anh vô tình bắt gặp một màn hấp dẫn trần trụi, bởi vì trở mình, cho nên tấm chăn vốn phủ trên người Minh Mị đã trượt xuống sàn nhà.
 
Dáng người lả lướt của cô gái nhỏ hiện ngay trước mắt anh, trên da thịt nõn nà là dấu vết chi chít do vừa hoan ái xong, nhũ thịt mềm mại in hẳn năm dấu tay lên án sự mạnh bạo của Diêm Thần, còn nơi riêng tư mê hồn kia vẫn đang phun chất lỏng không chỉ có tinh dịch của đàn ông.
 
"Tiểu yêu tinh, để xem ngày mai em xuống giường thế nào."
 
Diêm Thần thả khăn lông trong tay xuống rồi đi về phía Minh Mị, rõ ràng gậy thịt vừa bắn tinh xong lại đứng thẳng lần nữa.
 
Diêm Thần đi đến bên cạnh giường, anh nghiêng người, một chân khuỵu gối trên giường, chân kia vòng qua eo Minh Mị, ngón tay thon dài vuốt dọc theo cánh tay trơn mềm sau đó nắm chặt cổ tay cô.
 
Hơi thở anh nhẹ nhàng phả lên cổ Minh Mị, trong lúc ngủ mơ màng, cô gái nhỏ cảm thấy không thoải mái, chiếc cổ mãnh khảnh khẽ nhúc nhích, nhưng như thế càng tiện cho Diêm Thần cúi đầu cắn nhẹ.
 
Làn da Minh Mị rất mỏng, Diêm Thần chỉ vừa chạm nhẹ răng vào đã để lại dấu ấn thuộc về anh.
 
"Ưm. . ." Minh Mị đã quá mệt mỏi, có điều cô chưa ngủ yên được bao lâu thì phát hiện thân thể bị giam cầm không thể tự do xoay trở.
 
Đương nhiên Diêm Thần cảm nhận được sự phản kháng yếu ớt của người dưới thân, mà ham muốn chinh phục cô của anh không chỉ mới hình thành ngày một ngày hai.
 
Nhóc con này quả là bạc tình bạc nghĩa, sung sướng xong rồi thoải mái ngủ ngon như vậy, cô càng như vậy Diêm Thần càng cảm thấy lửa dục cháy bừng bừng.
 
Diêm Thần hôn môi Minh Mị, tuy nhiên trong lúc ngủ mơ màng Minh Mị lại cảm thấy có người đang cướp hơi thở của cô, cho nên cô cực kỳ không phối hợp.
 
Có điều làm sao Diêm Thần có thể buông tha cho bảo bối nhà anh, anh lót một chiếc gối dưới eo cô gái nhỏ, như vậy toàn bộ mật huyệt non mềm của Minh Mị bại lộ trước mắt anh, bên trong hai cánh hoa đỏ tươi là tiểu hạch hơi sưng đỏ vì hoan ái ban nãy, trong đường hành lang tồn không ít tinh dịch chưa chảy ra hết, lúc này miệng miệng vẫn đang rỉ hỗn hợp tinh dịch và dâm thủy.
 
Diêm Thần giải phóng gậy thịt thô to giữa hai chân, nhờ tinh dịch bôi trơn, anh bắt đầu hưởng thụ sự chặt chẽ của Minh Mị thêm lần nữa.
 
Diêm Thần gác hai chân Minh Mị lên vai, tư thế này giúp anh đi vào càng sâu hơn!
 
Gậy thịt thô to nóng hổi nhanh chóng cắm rút trong mật huyệt mềm mại, Diêm Thần dùng sức và tốc độ rất lớn, tần suất cũng cực nhanh, khiến cô gái nhỏ chẳng thể nào ngủ yên.
 
"Ưm. . . Ưm a. . ." Dù đang trong mộng Minh Mị cũng bị cắm đến nũng nịu thở gấp.
 
Có thể nói bảo bối nhà anh là báu vật trên giường, ngay cả khi ngủ tiểu huyệt cũng hút chặt anh, khiến anh cảm thấy khoái cảm ngập trời.
 
Duy trì tư thế này đâm hơn trăm cái, thế nhưng Diêm Thần còn thấy chưa thỏa mãn.
 
Anh lật người cô gái nhỏ lại, chiếc gối kê dưới eo cô cũng thay đổi vị trí, trùng hợp nâng bờ mông mượt mà của cô lên.
 
Làn da Minh Mị non mịn trơn bóng, ngón tay Diêm Thần vuốt ve từ cánh mông trượt vào giữa hai chân, sau đó anh như hóa thành đã thú thè lưỡi liếm hôn da thịt mềm mại trên mông cô.
 
"Ưm. . . Ngứa. . ."
 
Nghe thấy Minh Mị than thở, Diêm Thần thuận thế điều chỉnh tư thế, bàn tay to lần đến phía trước xoa bóp đôi gò bồng đào, sau đó anh nằm mọp trên lưng Minh Mị dùng gậy thịt thô to cắm vào rút ra tiểu huyệt.
 
"Ưm. . . A. . . Aha. . ."
 
Nếu biết mình đang dùng tư thế quỳ bò để làm tình, có lẽ Minh Mị sẽ mắc cỡ không dám gặp ai, lúc này cô ngủ bất tỉnh nhân sự vẫn tốt hơn.
 
Diêm Thần lưu luyến si mê ôm cô gái nhỏ, trong không gian ngập tràn tiếng giao hoan "Phụt phụt."
 
Diêm Thần muốn ôm Minh Mị đại chiến ba trăm hiệp, nhưng thấy bảo bối nhà mình bị làm đến nỗi thịt non trong tiểu huyệt lật ra ngoài, anh thầm mắng mình đáng chết, sau đó vội thu hồi tâm tư muốn giày vò cô tiếp.
 
*
 
Ngày hôm sau khi hay tin, Lỵ Hương vội vàng đến thăm Minh Mị, chuyện hội sở Thiên Hồng ngày hôm qua cô nghe đủ loại tin đồn nhưng lại không biết tin cái nào, tin tức trong ngành giải trí của bọn họ vốn rất nhanh nhạy, song cô lại không cách nào tìm hiểu được sự thật.
 
Thấy thế Lỵ Hương biết ngay cấp trên không muốn bọn họ biết sự thật, Lỵ Hương thầm than thất sách, ngày hôm qua không nên nghe lời Trương Hoa để Minh Mị bước chân vào vũng nước đục đó, cô vốn cho rằng chỉ là một buổi xã giao bình thường, không ngờ xảy ra chuyện lớn đến thế.
 
Ít nhất Lỵ Hương vẫn biết rõ trong vòng một đêm, người được coi là đỉnh núi của showbiz Lưu Toàn Hưng hoàn toàn rơi đài, nghe nói tất cả tài sản của ông ta bị đóng băng, người thì bị cảnh sát bắt giữ.
 
Lỵ Hương hoảng hốt gọi điện thoại cho Minh Mị nhưng chuông reo không ai bắt máy, cô đành phải đến nhà Minh Mị xem thử.
 
Trước đây Minh Mị đã cho Lỵ Hương chìa khóa nhà, cho nên Lỵ Hương mở cửa vào nhà luôn không hề do dự.
 
Không mở còn đỡ, vừa mở cửa mắt Lỵ Hương trợn tròn, cô vội dùng tay che miệng mình, nhưng máu mũi vẫn chảy qua kẽ tay.
 
Một người đàn ông với dáng người cực phẩm quấn khăn tắm quanh eo, dường như mới vừa tắm xong, anh vừa lau khô mái tóc ướt sũng vừa đánh giá Lỵ Hương đang bối rối đứng ở cửa.
 
"Tôi. . . Tôi. . . Đi nhầm."
 
Lỵ Hương vừa bước một chân vào nhà vội vàng lui ra ngoài rồi đóng sầm cửa lại, lúc này cô mới nhớ tới, anh chàng soái ca kia chẳng phải là vệ sĩ của bảo bối nhà cô sao?!
 
Vẫn còn bị màn soái ca khoe thân chọc mù mắt, Lỵ Hương xoa xoa huyệt thái dương, dung nhan đó, dáng người đó, thật sự đẹp hơn mặt bằng chung nam thần nổi tiếng thời điểm hiện tại trong ngành giải trí rất nhiều.
 
Trực giác báo cho Lỵ Hương biết, nhất định thân phận anh chàng vệ sĩ này không đơn giản, nói không chừng chuyện hội sở Thiên Hồng tối qua có liên quan đến anh ta.
 
Bảo bối nhà cô, thật sự mang đến cho cô quá nhiều bất ngờ và kinh sợ.
 
*
 
Lỵ Hương tới đột ngột, đối với Diêm Thần mà nói chỉ là một việc nhỏ xen ngang.
 
Diêm Thần trở về phòng, Minh Mị vẫn đang ngủ say, đúng lúc này điện thoại vang lên, phá vỡ không gian yên tĩnh.
 
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin