[CAO H, HĐ, 1V1] CƯỠNG TÌNH - NÃI HOÀNG LƯU TÂM - Full

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 360
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 246 times
Been thanked: 4078 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 8 2020 09:44

Chương 33 Tim đau
 
Lúc Minh Mị thức dậy, toàn thân cô đau như bị nghiền nát, mệt mỏi rã rời, nơi riêng tư sử dụng quá độ càng đau đớn rõ ràng hơn.
 
Mà người triền miên suốt đêm với cô lại không thấy bóng dáng, tuy cô có thể đoán ra nguyên nhân xảy ra chuyện tối hôm qua, nhưng trong lòng vẫn không nhịn được mắng Diêm Thần là một cái chày gỗ.
 
Trong nồi vẫn có cháo táo đỏ ăn trăm lần không ngán, lần này còn thả thêm đường đỏ, vừa ăn vào miệng đã cảm nhận được hương đường đỏ tinh khiết thơm ngào ngạt. Minh Mị cảm thấy nếu Diêm Thần đổi nghề mở một tiệm bán cháo, việc buôn bán nhất định rất phát triển.
 
Lúc nãy Minh Mị nhận được điện thoại của anh trai cô là Minh Hạo, Minh Hạo sống ở nước ngoài để mở rộng thị phần làm ăn của nhà họ Minh.
 
Lần này về nước bởi vì Minh Hạo nghe luật sư nói em gái mình muốn ly hôn, chuyện này anh còn chưa nói với ba mẹ, thằng nhóc nhà họ Diêm kia Minh Hạo cũng biết, Minh Mị làm ầm ĩ muốn gả cho cậu ta, người làm anh như anh không ngăn cản, mắt điếc tai ngơ nhìn em gái đi đến mức tiền trảm hậu tấu, sau đó trơ mắt nhìn em gái lấy lòng tên đầu gỗ Diêm Thần, anh chỉ có thể thầm cầu mong trời phật có thể phù hộ hôn nhân của Minh Mị suông sẻ.
 
Minh Mị vốn định đến sân bay đón Minh Hạo, không ngờ cô vừa chuẩn bị đi thì Minh Hạo đã hầm hầm tìm tới cửa.
 
Điều khiến Minh Hạo hoàn toàn không ngờ chính là tiểu công chúa anh nuông chiều từ bé, lại ở trong một căn hộ "Đơn sơ" đến thế, bởi vậy có thể thấy được, thằng nhóc Diêm Thần kia khốn nạn cỡ nào!
 
"Anh tìm cậu ta hỏi rõ ràng." Vừa vào nhà nói xong câu đầu tiên Minh Hạo đã quay đầu đi trở ra, dù đánh không lại Diêm Thần, anh cũng phải đánh cho cậu ta một trận nên thân!
 
"Anh, anh nghe em nói đã." Minh Mị vội kéo anh trai đang xúc động lại.
 
Cô biết Minh Hạo cảm thấy bất công vì cô chịu tổn thương, có điều cô hoàn toàn không muốn tạo thêm cơ hội để hai người gặp nhau một lần nào nữa, kết thúc tốt nhất cho bọn họ chính là trở thành người xa lạ.
 
"Em và Diêm Thần chia tay trong hòa bình, không có bất kỳ tranh chấp nào." Nói thì nói thế, nhưng trong đầu Minh Mị bỗng hiện lên hình ảnh Diêm Thần thất thố trong đêm mưa ngày ấy. Minh Mị quy tất cả những điều không hiểu về Diêm Thần thành anh bị ma nhập, suýt chút nữa cô đã bị chuyện này mê hoặc, bây giờ không thể nào nghĩ lung tung nữa.
 
Cô vội ngăn Minh Hạo muốn đi đánh người lại, không nói trước được việc Minh Hạo có thể đánh lại Diêm Thần hay không, dù cho đánh lại thì vô cớ đánh quân nhân còn tại ngũ, tội danh này không nhỏ.
 
Minh Hạo cũng biết suy nghĩ của Minh Mị, anh kiềm chế cơn nóng giận, cân nhắc một lát anh mới nói: "Tiểu Thất, trên đời này đàn ông tốt còn rất nhiều, sáng mai anh sẽ giới thiệu cho em một người tốt hơn thằng nhóc Diêm Thần kia gấp trăm ngàn lần!"
 
Minh Mị vội gật đầu đồng ý, lúc này mới có thể dỗ được Minh Hạo.
 
*
 
Diêm Thần nhận được nhiệm vụ khẩn cấp, anh phải đến biên giới chi viện đội quét ma túy, cho nên mới không kịp nói câu nào với Minh Mị mà đi luôn.
 
Minh Mị cũng không biết nguyên nhân vì sao Diêm Thần đột ngột xuất hiện rồi đột ngột rời đi, cô cũng không có tâm trạng tìm hiểu.
 
Bởi vì chuyện hội sở Thiên Hồng, ngành giải trí hủy bỏ rất nhiều hoạt động, các bộ phim do các công ty giải trí có liên quan cũng đều tạm hoãn ghi hình, những bộ đang quay cũng đóng máy.
 
Cũng vì vậy, Lỵ Hương cho Minh Mị nghỉ phép dài hạn, cuộc sống rảnh rỗi này đối với người quen sống kiếp phù du như Minh Mị đã là chuyện rất lâu trước kia, trong lúc cô thảnh thơi phơi nắng uống trà chiều, thì người nào đó phải chiến đấu sống còn trong  mưa bom lửa đạn nơi biên giới.
 
*
 
Thời gian nghỉ phép trôi nhanh như thoi đưa, chớp mắt đã qua nửa tháng, cuối cùng Minh Mị cũng lấy lại tinh thần.
 
Hiếm khi quay về biệt thự nhà họ Minh, sáng sớm vừa ra khỏi phòng Minh Hạo đã nhìn thấy em gái nhà mình ngồi ăn sáng uống cà phê, không thể không nói gen nhà bọn họ quá tốt, ngũ quan Minh Mị như người trong tranh, dưới ánh nắng ban mai càng xinh đẹp nao lòng, cảnh đẹp ý vui.
 
Thật ra ly hôn cũng tốt, dù Mị nhi nhà anh là cây cải trắng, thì cũng không thể để cho thằng nhóc nhà họ Diêm kia bóp nát.
 
"Hôm nay có tiết mục gì không?" Thấy mấy ngày nay Minh Mị đều ở nhà, Minh Hạo muốn khuyên Minh Mị ra ngoài giải sầu.
 
Em gái anh yêu Diêm Thần sâu đậm, ở trong mắt anh, dù hiện tại cô tỏ vẻ bình thản không có vướng bận gì, nhưng e rằng sau lưng anh lại khóc thầm.
 
Đương nhiên Minh Mị biết anh trai lo lắng cho mình, "Anh, chiều nay em định ra ngoài đi dạo shopping."
 
"Hưm . . . Đi một mình chán lắm, anh có một bạn học, thời cao trung thường đến nhà chúng ta, đại học thì xuất ngoại học ngành đạo diễn, lần này về nước cậu ta muốn tìm hiểu tình hình giành giải trí trong nước, hai người cũng có thể xem như một nửa đồng nghiệp, hay em giúp anh tiếp đãi cậu ta nhé? Buổi chiều anh còn một cuộc họp với hội đồng quản trị . . ."
 
*
 
Minh Mị đi đến địa chỉ Minh Hạo cho từ sớm, đương nhiên cô hiểu rõ nỗi khổ tâm của anh trai mình, anh trai muốn cô làm quen những người này để nhanh chóng thoát khỏi bóng ma "Ly hôn".
 
Vừa nghe cái tên Kỳ Quan Đạc Minh Hạo nói, Minh Mị biết mình không thể không gặp người này.
 
Dù sao cũng là người trọng sinh, Minh Mị biết rất rõ về đạo diễn mới Kỳ Quan Đạc, chỉ mới quay một bộ phim đầu tay đã nhận được giải thưởng đạo diễn xuất sắc nhất trong lễ trao giải Cành Cọ Vàng Quốc Tế, hai năm sau doanh thu phòng vé và danh tiếng oanh tạc ngành điện ảnh, mà với con mắt sắc bén của Kỳ Quan Đạc đã nâng đỡ không ít người mới.
 
Tuy Minh Mị muốn dùng thực lực làm nên sự nghiệp, cũng không nhất định cô phải tham gia đóng phim của Kỳ Quan Đạc, nhưng chắc chắn cô phải đầu tư.
 
 Lúc Kỳ Quan Đạc đi vào quán cà phê, câu đầu tiên chính là xin lỗi, anh vừa về nước không bao lâu, tuy có máy chỉ đường nhưng không hoàn toàn hiểu rõ tình hình giao thông, cho nên đến muộn hơn thời gian hẹn một chút.
 
Thấy anh bày ra vẻ mặt nhận lỗi, Minh Mị vội đổi chủ đề để giảm bớt lúng túng.
 
Hai người hàn huyên một lát, ngoài ý muốn phát hiện chủ đề chung không ít, Kỳ Quan Đạc tốt nghiệp UCLA*, Minh Mị cũng từng có ý định xuất ngoại đào tạo chuyên sâu offer UCLA, nhưng mà năm đó cô chấp niệm quá sâu, cuối cùng không thể đi học.
 
*UCLA: Đại học California tại Los Angeles. Viện Đại học California, Los Angeles hay Đại học California, Los Angeles (tiếng Anh: University of California, Los Angeles hay UCLA) là một viện đại học công lập nằm trong khu vực dân cư của Westwood trong nội vi thành phố Los Angeles. Thiết lập như là một viện đại học vào năm 1919, đây là viện đại học cổ xưa thứ nhì trong hệ thống Viện Đại học California (University of California) và là viện đại học có nhiều sinh viên ghi danh nhất ở nước Mỹ.
 
Chương trình học của UCLA được xếp thứ hạng rất cao; đa số các chương trình Ph.D. nằm trong 20 trường có chất lượng cao nhất của Mỹ theo thống kê của National Research Council. Vào năm 2019, U.S. News & World Report xếp chương trình đại học #1 trong hệ thống các trường đại học công lập trên toàn nước Mỹ, do vậy thường được xem là "Public Ivy." Viện đại học này cũng đứng đầu trong các viện đại học nghiên cứu công lập tính theo số lượng tiền nghiên cứu bởi National Science Foundation, và xếp thứ nhất trong tất cả các viện đại học Mỹ cả công và tư[3].
 
[Theo Wikipedia].
 
Mặc dù muốn kể sơ lược về tình hình ngành giải trí trong nước cho Kỳ Quan Đạc nghe, nhưng không ngờ phần lớn Minh Mị đều nghe Kỳ Quan Đạc kể về những chuyện thú vị  khi anh học đại học.
 
Nghe những câu chuyện đầy sinh động của Kỳ Quan Đạc, Minh Mị muốn cười ra nước mắt, song hai người còn chưa quen thân, Minh Mị phải duy trì dáng vẻ thục nữ.
 
Thấy vẻ mặt muốn cười nhưng cố nén của cô, thỉnh thoảng Kỳ Quan Đạc lại ngẩn ngơ. Dáng vẻ này cực kỳ giống hình tượng nữ chính trong bộ phim anh sắp quay, khéo léo đáng yêu, ánh mắt trong veo như nước ngập tràn vui vẻ khó tin.
 
Còn đối với Minh Mị mà nói, có thể kết bạn với một người thú vị như vậy, tuy mục đích ban đầu đúng là muốn làm quen với đại thần tương lai của ngành điện ảnh, nhưng quả thật có quá nhiều niềm vui ngoài ý muốn.
 
Hai người trò chuyện thật vui, bởi gì Kỳ Quan Đạc vừa về nước nên phải sắm sửa nhiều thứ, cho nên anh đề nghị, "Xin hỏi tôi có may mắn mời  được vị tiểu thư xinh đẹp trước mắt giúp tôi chọn một vài món đồ dùng trong nhà không?"
 
Kỳ Quan Đạc vốn vui tính hài hước, Minh Mị cũng đoán gần đây đám chó săn không ra ngoài săn minh tinh, có điều cô vẫn cẩn thận mang mũ lưỡi trai, hai người đi dạo quanh các cửa hàng nội thất, lúc đi ra, ngoài trời đã mưa lất phất.
 
Buổi tối Kỳ Quan Đạc có hẹn với Minh Hạo, do không quen đường cho nên đậu xe hơi xa, hai người đành đội mưa đi đến chỗ xe đậu, đúng lúc phải băng qua đường, đèn giao thông vẫn đang hiển thị màu đỏ.
 
Kỳ Quan Đạc đội mưa vẫn không quên nói giỡn, Minh Mị cảm thấy vô cùng thú vị, nụ cười trên môi chưa từng gián đoạn.
 
Minh Mị không phát hiện ở một góc đường, Diêm Thần nhìn cô gái của anh đang cười sáng lạn, anh nhớ cô muốn phát điên, cho nên không còn đầu óc nghĩ ngợi quá nhiều, bật định vị đến đây thì thấy một màn này.
 
Nụ cười của cô, dường như rất lâu trước kia, anh đã từng nhìn thấy.
 
Mưa càng lúc càng lớn, thấy Minh Mị vui vẻ Kỳ Quan Đạc cũng cười theo, có điều chỉ trong tích tắc, một chiếc xe con mất khống chế lạn lách trên giao lộ, Kỳ Quan Đạc còn chưa kịp nhận ra thì chiếc xe kia đã lao thẳng về phía Minh Mị.
 
Tiếng mưa to, tiếng phanh gấp, tiếng lốp xe ma sát mặt đường, tiếng thét chói tai -------
 
Tất cả đều đóng băng.
 
Trong lúc Minh Mị không biết phải phản ứng thế nào thì một lực mạnh mẽ và ấm áp ôm lấy cô từ phía sau rồi kéo cô ngã sang bên cạnh.
 
Bên tai Minh Mị là một tiếng "Phịch" của thân thể tiếp xúc với mặt đường, nhưng lại không hề cảm nhận được đau đớn.
 
"Diêm. . . Diêm Thần!"
 
*
 
Lúc Tân Khả Khả đến bệnh viện thăm Diêm Thần, Ngụy Đông báo cho cô biết tham mưu trưởng đã "Trốn" đi rồi.
 
Có điều trên đường về nhà cô lại nhìn thấy xe của Diêm Thần, cũng thấy rõ một màn chấn động lòng người này.
 
Làm sao Diêm Thần có thể dùng tốc độ kinh hồn đó chạy tới cứu cô gái suýt bị xe tông kia chứ? Nhưng nếu không nhờ Diêm Thần xả thân cứu người, chỉ sợ sẽ có tai nạn chết người.
 
Chiếc xe mất khống chế kia đâm vào cột điện, đầu xe hoàn toàn biến dạng, Minh Mị xoay người nhìn thấy vẻ lo lắng không cách nào che giấu trên mặt Diêm Thần.
 
Minh Mị chuẩn bị chống tay ngồi dậy, thế nhưng thứ tay cô chạm vào không phải là nước mưa lạnh băng, mà là máu tươi mang theo nhiệt độ cơ thể.
 
Dòng máu tươi chảy ra từ bụng Diêm Thần!
 
Lúc này, cuối cùng Kỳ Quan Đạc cũng phản ứng kịp, anh vội vàng đỡ Minh Mi lên, Diêm Thần bảo vệ cô không bị thương dù chỉ là một xây xát nhỏ, Minh Mị cũng chưa kịp nghĩ vì sao Diêm Thần đột nhiên xuất hiện ở đây.
 
Diêm Thần được Tân Khả Khả chạy tới đỡ dậy, anh cũng không che vết thương lại.
 
Mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ, Minh Mị cảm thấy đầu óc mình không đủ dùng.
 
"Diêm Thần, vết thương của anh nứt ra rồi!" Tân Khả Khả không biết quan hệ giữa Diêm Thần và cô gái trước mặt này là như thế nào, có điều bầu không khí giữa hai người vô cùng kỳ lạ.
 
Trong lúc nhất thời, tiếng còi xe cảnh sát, tiếng xe cứu thương hòa vào nhau.
 
Giờ phút này Tân Khả Khả không có tâm trạng nghiên cứu mấy chuyện này, cô lấy điện thoại ra gọi cho Ngụy Đông, "Ngụy Đông, tôi tìm được tham mưu trưởng của các cậu rồi, ở. . . "
 
Mà hiện tại, Diêm Thần không để ý vết thương vừa được may lại rách ra một lần nữa đau đớn bao nhiêu, chẳng qua là trái tim anh, cực kỳ đau đớn, tựa như chỉ cần nhìn thấy Minh Mị thì cơn đau mới thuyên giảm.
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
 
 
 
 
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 360
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 246 times
Been thanked: 4078 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 8 2020 09:51

Chương 34 Là vì anh ta sao?
 
Sau khi nhận điện thoại, Ngụy Đông nhanh chóng đến đón tham mưu trưởng trốn viện trở về, nháy mắt khi nhìn thấy Diêm Thần, cậu bỗng có cảm giác như vừa nhặt lại cái mạng nhỏ, cậu chào hỏi Minh Mị, cùng lúc đó cậu cũng nhận ra vì sao tham mưu trưởng lại vội vã trốn viện như vậy, nhìn người đàn ông đứng bên cạnh chị xinh đẹp mà xem, dựa theo số ít phim truyền hình mà cậu đã xem, rất có thể người này chính là tình địch.
 
Đột nhiên Ngụy Đông cảm thấy đau lòng cho tham mưu trưởng nhà mình, bôn ba bên ngoài làm nhiệm vụ hết sức nguy hiểm, suýt chút nữa hi sinh tính mạng, vậy mà bên cạnh người yêu còn xuất hiện tình địch.
 
Cậu định đỡ Diêm Thần nhưng bị Diêm Thần vô tình từ chối. Nếu không phải thấy máu đang chảy ròng ròng, thật sự Ngụy Đông không nhìn ra tham mưu trưởng nhà mình đang bị thương nặng.
 
"Đưa cô ấy về nhà an toàn, nhớ kỹ dặn người nhà nấu canh gừng." Bỏ lại mấy lời này xong, Diêm Thần chuẩn bị bước lên xe của mình.
 
Nhưng đột nhiên nhớ đến gì đó, anh quay đầu nhìn Tân Khả Khả, "Khả Khả, em cũng về nhà sớm đi."
 
Ngụy Đông nhận lệnh đưa Minh Mị về nhà, có điều Minh Mị vẫn đứng bất động trong mưa không có ý định bước đi.
 
Cô nhìn Diêm Thần, trong đầu hiện lên hình ảnh hai người chung đụng, có phải cô đã hiểu lầm anh rồi không?
 
"Em đi bệnh viện với anh." Minh Mị đề nghị, không cần biết Diêm Thần có bị thương hay không, chỉ dựa vào việc anh bất chấp tính mạng cứu cô, Minh Mị cũng muốn đến bệnh viện cùng anh.
 
"Khụ. . . Tiểu Thất, bây giờ không phải lúc cáu kỉnh.”
 
Ngụy Đông muốn che ô cho Diêm Thần, chẳng qua Diêm Thần liếc một cái, Ngụy Đông lập tức ngoan ngoãn cầm ô chạy đến chỗ Minh Mị, mặc kệ Tân Khả Khả vẫn đội mưa bên kia.
 
Hiện tại, Ngụy Đông tiến thoái lưỡng nan, thật ra ban nãy chính ủy đã lệnh phải áp giải tham mưu trưởng trở về, có điều khoan nói đến việc Ngụy Đông có dám hay không, dù cậu đủ dũng cảm thì cũng không có năng lực làm, tham mưu trưởng bị thương vẫn đủ sức quật ngã một đám người đó biết chưa?
 
"Hắt xì ------" Một tiếng hắt xì hoàn toàn không ngượng ngùng.
 
Kỳ Quan Đạc lạnh run trong mưa, đương nhiên anh cũng rất tò mò anh chàng đẹp trai tay chân nhanh nhẹn bên cạnh Minh Mị là ai, nhưng hoàn cảnh trước mắt đến bệnh viện vẫn tốt hơn.
 
"Tiểu Thất, đột nhiên anh cảm thấy đau đầu, em đến bệnh viện với anh nhé?" Thật ra Kỳ Quan Đạc không biết tên thân mật của Minh Mị, anh chỉ gọi theo Diêm Thần mà thôi.
 
Nói xong, Kỳ Quan Đạc kéo Minh Mị đi về phía xe mình. Nghe Kỳ Quan Đạc gọi tên thân mật của Minh Mị vô cùng tự nhiên, sắc mặt Diêm Thần đen như đít nồi.
 
Ngụy Đông cảm thấy tình hình càng lúc càng tệ, cậu vội vàng bịt chặt miệng vết thương trên bụng Diêm Thần, sau đó nhờ Tân Khả Khả lái xe giúp.
 
Khi lên xe Diêm Thần cũng không nhàn rỗi, anh bấm một dãy số, muốn nhờ người nọ tra rõ nguyên nhân xe ô tô mất lái và tư liệu của chủ xe.
 
Chuyện lần này không nhỏ, có điều Diêm Thần đã sắp xếp ổn thỏa người đè tin tức này xuống, ít nhiều gì Minh Mị cũng được xem là nhân vật của công chúng, Diêm Thần có rất nhiều nỗi lo, nhưng nỗi lo lớn nhất chính là làm sao để bảo vệ cô thật tốt.
 
*
 
Trong bệnh viện.
 
Bác sĩ vừa nhanh chóng xử lý vết thương vừa mắng diêm Thần một trận, bị thương chưa được hai ngày, hơn nữa miệng vết thương còn sâu như vậy, chỉ cách lá lách có 3cm, vậy mà dám đi lại rồi.
 
Minh Mị rũ mắt không nói, Kỳ Quan Đạc bên cạnh bận rộn đưa khăn ấm cho mấy người dính mưa.
 
Đương nhiên Tân Khả Khả vô cùng tò mò về Minh Mị, nhưng trong hoàn cảnh này, cô cũng không dám hỏi nhiều.
 
Diêm Thần muốn trở về phòng bệnh, đáp lại là lời phê bình vô cùng nghiêm khắc của bác sĩ, Minh Mị nhìn Diêm Thần mặc quần áo bệnh nhân ngồi trên xe lăn, phải công nhận mặc quần áo bệnh nhân mà có cảm giác thời trang như vậy, chỉ có Diêm Thần làm được.
 
"Đông tử, cậu đưa Khả Khả về đi." Mặc dù đang nói chuyện nhưng ánh mắt Diêm Thần chưa từng rời khỏi Minh Mị, đứng bên cạnh Minh Mị, Kỳ Quan Đạc bị cái liếc sắc như dao của Diêm Thần làm cho luống cuống.
 
Thế trận này khiến Tân Khả Khả không dám thở mạnh.
 
"Em tự về được rồi." Diêm Thần đã trở lại bệnh viện, có lẽ không có vấn đề gì nữa, Tân Khả Khả gật đầu chào mọi người rồi xoay người rời đi.
 
Đáng thương cho Ngụy Đông, bị Diêm Thần nhìn một cái là vội vàng đuổi theo Tân Khả Khả, rõ ràng cậu đã nhận lệnh của chính ủy là phải trông chừng tham mưu trưởng mà!
 
Minh Mị và Kỳ Quan Đạc vẫn chưa về, sau khi nhận được tin báo của Kỳ Quan Đạc, Minh Hạo vội vàng chạy tới bệnh viện, trên tay còn xách theo không ít đồ.
 
Minh Hạo vờ như không nhìn thấy Diêm Thần, anh sợ chỉ cần nhìn Diêm Thần một cái là sẽ nhào vào đánh nhau ngay.
 
Minh Mị bị anh trai mình kéo sang khách sạn bên cạnh tắm rửa thay quần áo.
 
Phòng bệnh của Diêm Thần trong bệnh viện quân khu tương đối yên tĩnh, bởi vì tin tức đã bị phong tỏa, cho nên không có phóng viên nào đến làm phiền, Minh Hạo biết rõ đầu đuôi ngọn ngành từ miệng Kỳ Quan Đạc, anh tin tưởng tố chất nghề nghiệp của Diêm Thần, cũng biết Minh Mị có ý ở lại nên kéo Kỳ Quan Đạc về trước.
 
Minh Mị ngồi trên sofa phòng bệnh, Diêm Thần nhắm mắt nghỉ ngơi.
 
Y tá đến đo nhiệt độ cơ thể cho Diêm Thần rồi đi ngay, trong phòng cực kỳ yên tĩnh.
 
"Vết thương của anh. . ." Minh Mị không biết mở lời thế nào cho tốt.
 
"Anh không sao."
 
Chảy nhiều máu như vậy, sao có thể không sao.
 
"Diêm Thần, cảm ơn anh đã cứu em."
 
Cô muốn nói thêm gì đó, nhưng không biết phải nói gì.
 
Giữa hai người vốn không ai nợ ai, song xảy ra chuyện như vậy, bây giờ cô cũng không muốn thiếu nợ anh.
 
"Luật sư nói ly thân hai năm, đơn thỏa thuận ly hôn tự động có hiệu lực." Anh vẫn không ký tên, có lẽ đang cân nhắc phải nói với ba mẹ thế nào, Minh Mị nói những lời này là muốn anh không băn khoăn nữa.
 
Tuy nhiên Minh Mị đã sai, cô càng nói như thế Diêm Thần càng bất an.
 
Cô cúi đầu nhìn đầu gối của mình, nhưng không ngờ người nào đó đã đi về phía cô, sau đó nắm lấy cổ tay cô.
 
"Là bởi vì anh ta sao?"
 
"Gì cơ?"
 
Minh Mị hoàn toàn không kịp hiểu Diêm Thần nói gì thì đã bị anh dắt đến bên giường bệnh.
 
----------------------
 
Nam chính bắt đầu ghen, thân bị thương mà vừa thấy nữ chính đã. . .
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 360
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 246 times
Been thanked: 4078 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 8 2020 09:57

Chương 35 Buông tay
 
Diêm Thần vốn muốn đè Minh Mị dưới thân, nhưng không ngờ Minh Mị đánh đòn phủ đầu, cô giạng chân ngồi lên người anh.
 
"Diêm Thần, anh muốn làm gì?"
 
Anh nghe thấy giọng cô.
 
"Anh muốn em ở bên cạnh anh." Chẳng hiểu sao Diêm Thần lại nói ra lời từ tận đáy lòng.
 
"Muốn em ở bên cạnh anh như thế này sao?"
 
Minh Mị vừa nói chuyện vừa cởi quần áo trên người, nhũ thịt nhộn nhạo, cô cúi người dâng đến bên môi Diêm Thần.
 
Anh cắn nhẹ lên đầu nhũ hồng nhạt xinh đẹp, sau đó từng chút nuốt nhũ thịt vào trong miệng.
 
"Ưm. . . Ưm. . . A. . . Anh Diêm Thần. . ."
 
Nghe tiếng rên nũng nịu này, dù bệnh sắp chết Diêm Thần cũng cứng không chịu nổi, anh cởi quần lót Minh Mị ra rồi cắm gậy thịt vào huyệt mềm, cảm giác ướt át chặt khít quá nóng bỏng, tiểu huyệt của cô vốn chỉ dành cho anh cắm.
 
Bởi vì tư thế và trọng lực, gậy thịt cắm vào rất sâu.
 
"A. . .A. . . Ưm. . . Anh Diêm Thần . . . Cho Tiểu Thất. . ."
 
"Tiểu Thất là của anh Diêm Thần. . . Ưm. . ."
 
*
 
Tân Khả Khả về nhà hầm canh vịt tiềm, sáng sớm nhân lúc rảnh rỗi mang vào cho Diêm Thần, mà cô đã ở trong phòng bệnh suốt hai giờ rồi, đói bụng đến nỗi phải uống nước canh mình đã hầm.
 
Bác sĩ bắt Diêm Thần phải nằm im một chỗ, có điều anh ngủ chẳng yên ổn chút nào, dường như đang mơ thấy gì đó, miệng không ngừng lập đi lập lại cái tên "Tiểu Thất".
 
Nếu bây giờ Diêm Thần thức dậy, Tân Khả Khả cũng không biết phải nói với anh thế nào, cô gái tên Tiểu Thất trong miệng anh đã đi về từ lâu rồi.
 
Lúc Tân Khả Khả gặp Tiểu Thất, cô ấy nói với cô, "Thời điểm này, anh ấy rất cần cô chăm sóc."
 
Tân Khả Khả chẳng hiểu gì cả, không biết cô gái tên Tiểu Thất đó có hiểu lầm gì về cô không, dù sao Diêm Thần cũng rất quan tâm cô ấy, người sáng suốt đều nhìn ra được.
 
Lúc cô muốn giải thích thì cô gái ấy đã giành lên tiếng trước.
 
"Diêm Thần không thích gừng, dù muốn dùng thì cũng dùng ít một chút."
 
*
 
Lúc Diêm Thần thức dậy, Tân Khả Khả cũng đã đi về, chỉ có Ngụy Đông múc canh vịt tiềm cho Diêm Thần.
 
"Tham mưu trưởng, em có nên gọi điện thoại bảo chị Minh Mị tới đây không ạ?"
 
Ngụy Đông nghe Diêm Thần nói mớ toàn gọi tên Minh Mị, cho nên mới thuận miệng hỏi.
 
Diêm Thần âm thầm cười khổ, có lẽ cô thật sự không muốn gặp anh, nếu không phải do anh cứu cô, chỉ sợ ngay cả nhìn anh một cái cô cũng không thèm.
 
Diêm Thần lắc đầu, cô tàn nhẫn cắt đứt quan hệ với anh, có lẽ anh nên làm theo mong muốn của cô.
 
E rằng sau này dù chỉ nằm mơ thấy cô cũng là một hi vọng hết sức xa vời.
 
*
 
Sau khi nói rõ việc ly hôn với Diêm Thần xong, Minh Mị mới rời khỏi bệnh viện.
 
Thế nhưng hình ảnh anh không màng tính mạng cứu sống cô, trong lòng cô không phải không chấn động.
 
Có điều Diêm Thần, em đã quá mệt mỏi, không còn đủ sức để yêu anh nữa.
 
Từ khi trùng sinh đến nay, cô luôn muốn chạy trốn, mỗi một lần như gần như xa, không phải cô không dao động, nhưng vị trí bên cạnh anh, còn có người thích hợp hơn cô.
 
Tân Khả Khả là một cô gái tốt, Minh Mị nhìn ra được.
 
So với cô, cô ấy càng xứng với Diêm Thần hơn.
 
Thấy em gái về nhà, Minh Hạo cũng biết cô đã giải quyết xong mọi việc, Kỳ Quan Đạc cũng có mặt, anh đang ăn mì do Minh Hạo nấu.
 
Không thể không nói, tuy hai người cùng đi du học về, nhưng tài nấu nướng quả là khác nhau một trời một vực.
 
"Minh Hạo, cậu lợi hại quá, nấu chén mì thôi mà cũng ngon như vậy!" Kỳ Quan Đạc ăn như hổ đói, trong nhà toàn là tiếng húp mì sùm sụp.
 
"Tiểu Thất, anh đang chuẩn bị quay một phim điện ảnh, em có hứng thú tham gia không?" Kỳ Quan Đạc đã nghe Minh Hạo kể đại khái về yêu hận tình thù giữa hai người, khoan nói đến việc Minh Mị cực kỳ hợp với vai nữ chính trong phim của anh, thời điểm này tìm việc cho cô làm để dời lực chú ý cũng tốt.
 
Minh Mị vốn có ý muốn hợp tác với Kỳ Quan Đạc, vậy nên chuyện này được quyết định như thế.
 
Cô báo cho Lỵ Hương biết quyết định của mình, dù sao Lỵ Hương cũng là người đại diện của cô, chị ấy có quyền biết những chuyện này.
 
Minh Mị trở về phòng, lúc cô tắm rửa xong nằm trên giường thì đã ba giờ sáng.
 
Cô ngẩn người nhìn lên trần nhà, sau đó nhận được một tin nhắn wechat.
 
[Chị gái xinh đẹp, tham mưu trưởng anh ấy nhớ chị lắm đó, ngay cả một miếng cơm cũng không ăn. Vì không lãng phí, canh vịt tiềm đều do một mình em ăn hết.]
 
[Em biết tình hình thế này không ổn nên đã lén báo cho ba mẹ tham mưu trưởng biết rồi.]
 
Tin nhắn của Ngụy Đông giống như một hòn đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng, Minh Mị chỉ biết dỡ khóc dỡ cười.
 
Sau đó, cô lập tức nhận được tin nhắn của Diêm Thần, "Ngày mai ba mẹ anh về, phiền em có rảnh thì đến bệnh viện một chuyến."
 
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 360
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 246 times
Been thanked: 4078 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 8 2020 10:03

Chương 36 Bệnh viện play cao H (Không liên quan chính văn)
 
Minh Mị bị người đàn ông mạnh mẽ đè xuống giường.
 
Thấy cô gái nhỏ trợn mắt, Diêm Thần thầm cười khổ, không phải anh không thử buông tay, chẳng qua là không có cách nào từ bỏ tình yêu dành cho cô.
 
"Diêm. . . Diêm Thần, lát nữa ba mẹ sẽ tới. . ." Diêm Thần không muốn để ba mẹ biết anh bị thương, có điều Ngụy Đông miệng rộng đã báo cho ba mẹ biết, cậu sợ tham mưu trưởng trốn đi lần nữa.
 
"Anh biết, cho nên bây giờ chúng ta nắm chắc cơ hội một chút."
 
Vẻ mặt Diêm Thần vô cùng nghiêm túc khiến cho Minh Mị hoàn toàn không biết phải nói gì, khoan nói đến quan hệ hai người, với tình trạng sức khỏe anh bây giờ, hai người bọn họ làm chuyện này có thích hợp không?
 
Minh Mị đẩy mạnh cánh tay đang kiềm chặt tay cô ra, đổi lại là một tiếng hít sâu chịu đựng đau đớn."
 
"Híttttt . . . Đừng lộn xộn."
 
Minh Mị cũng nghe được lời dặn dò của bác sĩ, vết thương của anh rất sâu, không thể bị nứt ra thêm lần nữa, thấy Diêm Thần như vậy, cô chỉ có thể dừng mọi động tác phản kháng.
 
Thấy cô gái nhỏ ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ, người nào đó cảm thấy đã thực hiện được âm mưu, có đôi khi bị thương cũng không phải chuyện gì xấu.
 
Diêm Thần cúi đầu ngặm chặt lấy ngọt ngào gần trong gang tất, anh thổi khí vào tai cô, khiến toàn thân cô run rẩy, sau đó anh càng ngậm chặt vành tai xinh xắn của cô rồi liếm hôn thỏa thích.
 
"Ưm. . ." Minh Mị biết rất rõ cơ thể mình mẫn cảm đến mức nào, tại sao lần nào cũng như thế?
 
"Diêm Thần. . ." Minh Mị thử kích thích lương tri của người nào đó một chút.
 
"Hửm?" Giọng người đàn ông mang theo âm mũi chứa đầy tình dục.
 
Hôm nay cô mặc áo T-shirt, tay anh xoa lên nhũ thịt cô, cách một lớp vải mỏng manh làm đầu nhũ cô đứng thẳng.
 
Diêm Thần chỉ thầm chế giễu bản thân, còn hiện tại anh muốn dùng cách này để chứng minh cô là của anh.
 
Vì vậy, một lớp vải, anh dùng ngón cái và ngón trỏ xoa đầu nhũ Minh Mị.
 
"Aha. . ." Minh Mị muốn phảng kháng, nhưng lại sợ chạm đến vết thương của Diêm Thần, cho nên động tác làm được nửa chừng rồi dừng lại, hai mắt ngập nước.
 
Bàn tay to của anh khám phá khắp mọi nơi, quần short jean vừa thay bị cởi nút, anh hôn cô, đầu ngón tay vói vào trong nơi riêng tư của cô rồi nhẹ nhàng trêu đùa.
 
"Tiểu Thất, nói cho anh biết, em chỉ thuộc về anh."
 
Dục vọng chiếm hữu của anh lại bùng lên khi cô cười cười nói nói với Kỳ Quan Đạc, hơn nữa anh càng mất khống chế khi nghe Từ Quan Đạc không biết sống chết gọi hai chữ Tiểu Thất.
 
Đương nhiên Minh Mị sẽ không nghe theo "Yêu cầu vô lý" của Diêm Thần.
 
"Diêm Thần, đừng . . . quậy." Minh Mị nhắm mắt lại, cả thể xác và tinh thần đều bất lực.
 
Chuyện cô muốn ly hôn như một vết cắt đau đớn trong lòng anh, bây giờ anh phải chứng thực nguyên nhân cô rời khỏi anh vì "Lòng cô có người khác."
 
Diêm Thần không khống chế lực đạo nắm chặt cổ tay Minh Mị, áo T-shirt Dior đắt đỏ bị người nào đó dễ dàng xé rách, nhũ thịt ngạo nghễ ưỡn lên bị anh ngậm vào trong miệng, cô mê hoặc lòng người như vậy, dù không tin quỷ thần, anh cũng biết mình đã bị cô câu mất ba hồn bảy vía.
 
Diêm Thần thấy Minh Mị hơi nhíu mày, hàm răng cắn chặt môi dưới, sắc mặt ửng hồng nũng nịu.
 
"Trước mặt anh ta em cũng có vẻ mặt này?"
 
Không thấy Minh Mị trả lời, dường như trong lòng Diêm Thần đã có đáp án, bàn tay anh chạy dọc theo bắp đùi cô hướng về địa phương quen thuộc, ngón tay anh linh hoạt tách hai cánh hoa ra rồi xoa lên tiểu hạch đang run run.
 
"A. . ."
 
Minh Mị nắm chặt drap giường, hai chân cũng kẹp chặt, ngón tay giữa hai chân cô càng được nước lấn tới xâm nhập sâu thêm một chút, Diêm Thần chỉ nhẹ nhàng khiêu khích, chỗ đó đã phun nước, trơn trượt, ướt sũng, còn có tiếng nước đáng xấu hổ do anh đụng chạm.
 
"A. . . Ha. . . Bên ngoài có người.
 
Có y tá đi ngang qua phòng bệnh, nói không chừng một lát nữa sẽ đẩy cửa tiến vào.
 
"Vậy thì em phối hợp chút đi." Diêm Thần cởi chiếc quần cao bồi ngắn của Minh Mị ra, giữa hai chân trắng nõn, hoa huyệt bị vuốt ve đến phun mật dịch bại lộ trước mắt anh.
 
Bởi vì sợ chạm vào vết thương của Diêm Thần, Minh Mị đành để mặc anh muốn làm gì thì làm, hai chân cô bị ép phải tách ra, như vậy người nào đó mới có thể dễ bề hoạt động, bất chấp mọi thứ, hôn cô đến động tình.
 
"Ưm. . . A. . . Đừng. . ." Sao cô có thể làm loại chuyện này với Diêm Thần trên giường bệnh chứ?
 
Mỗi một lần lưỡi anh liếm hôn đều mang lại cảm giác khác biệt, lần nào Diêm Thần cũng thử các kỹ xảo không giống nhau trên người Minh Mị, khiến cho Minh Mị chưa từng trải đời từ từ sa vào cơn nghiện chỉ của riêng anh, cảm giác toàn thân tê dại lần sau mãnh liệt hơn lẫn trước, những nơi đầu lưỡi anh linh hoạt lướt qua, đều bị khơi lên dục vọng, nhiệt tình và phóng túng.
 
Hỗn hợp nước bọt và dâm dịch khiến cho hoa huyệt của cô lầy lội và ẩm ướt như vừa hứng chịu cơn mưa dầm.
 
"Diêm Thần. . . Đừng mà. . . " Anh uống sạch dâm dịch cô tiết ra, Minh Mị có thể cảm nhận được rõ ràng hạ thân cô bị hút cạn.
 
Dường như nghe được lời cầu xin của cô gái nhỏ, khóe môi Diêm Thần vẫn còn vương một sợi tơ bạc, anh buông tha cho hoa huyệt Minh Mị, nhưng cảm giác trống rỗng lập tức chiếm lấy thân thể, khống chế thần kinh Minh Mị.
 
Minh Mị muốn thoát khỏi tình huống lúng túng này, cô đưa tay chống người ngồi dậy, thế nhưng chưa kịp làm gì thì Diêm Thần đã giữ chặt eo cô, cả người cô mất trọng tâm khiến cho đôi gò bồng đào trắng nõn nhấp nhô như sóng cả mãnh liệt.
 
Hiển nhiên, Diêm Thần thu hết vẻ mê người của cô vào mắt.
 
"Thật sự không muốn?"
 
Rõ ràng thân còn đang mang bệnh, thế nhưng dường như người anh em của Diêm Thần chẳng chịu chút tổn hại nào, giờ phút này đang bừng bừng sức sống đỉnh vào hoa huyệt Minh Mị cách một lớp quần lót.
 
Thấy Diêm Thần như vậy, Minh Mị hối hận xanh ruột vì ban nãy còn lo lắng cho vết thương của anh.
 
"Diêm Thần. . . Anh đừng được một tấc lại muốn tiến thêm một thước!"
 
Lúc này, Diêm Thần đang chống một tay trên giường, một tay còn lại vuốt ve vòng eo mảnh khảnh của Minh Mị, khóe môi nhếch lên cười như có như không, giống như công tử phong lưu phóng đãng.
 
"Ngoan, chỉ cần em muốn, anh sẽ cho em ngay."
 
"Anh cút đi, em không. . . Muốn."
 
Cô vừa nói đến chữ không thì chẳng biết Diêm Thần đã thả vật lớn giữa hai chân ra từ lúc nào, chỉ trong chớp mắt, gậy thịt thô to trượt vào đường hành lang ấm nóng bên trong cô.
 
"A. . . "
 
Đồng thời, đầu lưỡi anh phối hợp nhịp nhàng với động tác dưới thân, quấn quýt trong miệng cô.
 
Cả hai cái miệng nhỏ của cô đều động tình vì anh, giờ phút này cô càng phải thừa nhận sự chiếm hữu của anh.
 
"A. . . A. . . Diêm Thần. . . Đừng. . . Nhanh quá. . ."
 
Vết thương của anh sẽ rách ra mất!
 
Minh Mị thầm mắng quỷ háo sắc Diêm Thần mười ngàn lần, thế nhưng thân thể lại thất điên bát đảo, đón hùa động tác của anh.
 
"Ưm. . ."
 
Diêm Thần cắm đến điên rồi, Minh Mị cảm thấy hai chân đang quấn quanh eo anh không chịu nổi tốc độ cắm rút như thế, eo cô càng lẳng lơ uốn éo, hành động này khiến cô trở nên mềm mại quyến rũ vô cùng.
 
Mãi cho đến khi anh kết thúc qua loa trước sự thúc giục của Minh Mị, cô nhìn thấy băng gạc trên bụng Diêm Thần thấm máu đỏ thẫm. Còn Diêm Thần thì nhìn thấy Minh Mị lo đến mức nước mắt sắp chảy ra.
 
"Bảo bối, không sao đâu, anh không đau, em chính là thuốc của anh."
 
*
 
Nhìn trên drap trải giường toàn dấu vết hoan ái, Minh Mị thầm nghĩ phải đào một cái lỗ chui vào.
 
Ba Diêm mẹ Diêm vừa bước vào đã thấy con dâu nhà mình cúi đầu, sắc mặt ửng hồng, thế nhưng ông bà cũng không suy nghĩ nhiều.
 
Còn bên này, trông Diêm Thần không hề giống bệnh nhân một chút nào cả, quân khu tặng ít hoa quả, anh ung dung gọt một quả đào rồi đưa cho Minh Mị.
 
Cô gái nhỏ nhíu mày không hiểu, bệnh nhân như Diêm Thần vốn không cần ai chăm sóc, ngay cả trái cây cũng tự mình gọt vỏ được.
 
"Bảo bối, ăn cái gì bổ sung cái đó, quả đào này rất nhiều nước, cực kỳ thích hợp với em."
 
Thoáng chốc, Minh Mị đã hiểu ra thâm ý trong lời nói của người nào đó.
 
Nếu không phải có ba Diêm mẹ Diêm ở đây, Minh Mị cảm thấy mình nhất định sẽ ra tay đánh chết tên bệnh nhân chán sống này.
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 360
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 246 times
Been thanked: 4078 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 8 2020 10:06

Chương 37 Khả Khả
 
Cuối cùng, Minh Mị điều tiết tâm trạng sắm vai một người tốt đi thăm bệnh, ba Diêm mẹ Diêm đối xử với cô không tệ, dù giữa cô và Diêm Thần có quá nhiều ngăn cách, nhưng Minh Mị không muốn làm ầm ĩ trước mặt ông bà.
 
Có lẽ bác sĩ vừa đến thăm bệnh, cửa phòng chỉ khép hờ, Minh Mị đẩy cửa ra rồi thò đầu vào nhìn, song cô không thấy bóng dáng Diêm Thần đâu cả.
 
Cô mang theo bình giữ nhiệt, bên trong là một ít cháo gà xé sợi, Minh Mị lơ ngơ đi vào phòng bệnh, có điều không biết người nọ xuất hiện từ chỗ nào, ôm lấy cô từ phía sau.
 
Anh cúi đầu, làn môi nóng rực dán lên da cổ lạnh buốt nõn nà của Minh Mị.
 
Minh Mị cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng đang quấy nhiễu da thịt cô, nóng nhất là trán của anh.
 
"Anh sốt rồi."
 
Hôm qua dầm mưa lâu như vậy, hơn nữa Diêm Thần còn đang bị thương.
 
"Bác sĩ nói thế nào? Vết thương có nhiễm trùng không?"
 
Minh Mị liên tục đặt câu hỏi, thế nhưng không có câu trả lời nào đáp lại.
 
Có lẽ Diêm Thần sốt đến hồ đồ rồi, Minh Mị đau đầu nghĩ.
 
Có điều cánh tay anh xiết chặt eo cô, trông chẳng giống người đầu óc không tỉnh táo tý nào.
 
Có đôi khi Minh Mị cảm thấy Diêm Thần thật điên rồ, rõ ràng tình hình hiện tại giữa hai người không thích hợp có những động tác thân mật thế này.
 
"Báo cáo tham mưu trưởng. . ."
 
Cửa chợt bị đẩy ra, lời báo cáo vang dội bị kẹt trong cổ họng. . .
 
Ngụy Đông biết mình đã phạm sai lầm lớn, cùng lúc đó Minh Mị tránh khỏi lòng Diêm Thần, cô cúi đầu xấu hổ không dám nhìn Ngụy Đông.
 
Thật ra, đây không phải lần đầu tiên Ngụy Đông nhìn thấy tham mưu trưởng ôm chị gái nhỏ xinh đẹp.
 
"Ai dạy cậu trước khi vào không gõ cửa, đi ra ngoài, phạt thụt dầu 100 cái." Diêm Thần xoa trán, nói ra lời quân lệnh như núi.
 
Ngụy Đông đặt túi banh bao nóng hổi xuống rồi xoay người đi ra ngoài.
 
"Thật ra Ngụy Đông cũng không cố ý. . ." Đột nhiên Minh Mị cảm thấy mình đã hại tiểu Ngụy Đông, trong lòng cô áy náy không thôi.
 
"Không phải do em, chỉ trách anh bình thường ít dạy dỗ thằng nhóc này." Thấy Minh Mị thẹn thùng, Diêm Thần bỗng nhớ tới tình cảnh trong mộng, bất tri bất giác, anh cảm thấy miệng đắng lưỡi khô.
 
*
 
Diêm Thần nằm trên giường bệnh, trên tay anh là quyển <<Ý chí quốc gia>>, rõ ràng là quyển tiểu thuyết vô cùng đặc sắc, nhưng anh lại không đọc được một chữ.
 
Minh Mị ngồi gần lối ra ban công cách anh khá xa, dưới ánh nắng mai, dung nhan yêu kiều của cô gái nhỏ như được phủ một lớp ánh sáng vàng nhạt.
 
Một ly nước được đưa đến trước mặt cô, Diêm Thần tỏ ý bảo cô nhận lấy.
 
Bên trong là sữa ấm, nhất thời Minh Mị cảm thấy chính cô mới là người bệnh cần được chăm sóc.
 
Cửa phòng bị đẩy ra lần nữa, người đến là ba Diêm và mẹ Diêm.
 
Minh Mị vội đứng dậy chào hỏi người lớn, ban đầu mẹ Diêm còn lo lắng cả đêm ngủ không ngon giấc, thế nhưng vừa mở cửa nhìn thấy con trai mình được con dâu kề cận chăm sóc, lúc này bà mới yên tâm không ít.
 
"Chỉ còn sốt nhẹ thôi ạ, không sao." Diêm Thần cũng biết lần bị thương này không thể qua mặt ba mẹ, chẳng qua là tin tức về tình hình thương thế của anh được quân khu phong tỏa rất chặt chẽ.
 
Mẹ Diêm lo Diêm Thần quá cậy mạnh, nhưng lại sợ nếu mình thể hiện sự lo lắng quá rõ ràng thì ảnh hưởng đến quá trình phục hồi của Diêm Thần, cũng may ba Diêm đã dặn đi dặn lại, cộng thêm Diêm Thần hết lòng trấn an, hai ông bà mới ngồi một lúc rồi đi về.
 
Đương nhiên Minh Mị phải nhận lời phó thác của mẹ Diêm, cô xuất thân là một diễn viên chuyên nghiệp, đã nói sẽ phối hợp với Diêm Thần, cho nên cô nhất định không làm qua loa.
 
Tiễn ba Diêm mẹ Diêm về xong, bầu không khí trong phòng bỗng tuột xuống dưới 0 độ.
 
Mập mờ ban đầu đã bị Ngụy Đông và hai vị trưởng bối hòa tan, Minh Mị cũng không biết mình có nên nói vài lời quan tâm gì đó hay không, không phải cô không quan tâm Diêm Thần, chẳng qua là đối với cô mà nói, hiện tại có rất nhiều chuyện không thích hợp nữa.
 
Nhất thời im lặng, cửa phòng bệnh được mở ra lần nữa.
 
Minh Mị ngẩng đầu nhìn thấy Tân Khả Khả, cô ấy mặc một chiếc váy trắng liền thân, tóc thẳng tự nhiên dài đến bả vai, trong tay cầm một bình giữ ấm, khiến người ta có cảm giác như em gái nhà bên ngọt ngào, Minh Mị thầm nghĩ đáng lý cô phải đi từ lâu rồi, như vậy mới không lâm vào cảnh lúng túng như hiện giờ.
 
Minh Mị không nhìn Diêm thần, cô mỉm cười nói với Tân Khả Khả: "Tôi có việc, xin phép đi trước."
 
Trong lúc nhất thời Tân Khả Khả không biết làm thế nào mở miệng, cô hầm canh hơi nhiều, có nhiều người ăn càng tốt.
 
Minh Mị cầm túi xách đứng lên, cô lịch sự mỉm cười gật đầu chào tạm biệt, sau đó nhanh chân rời khỏi nơi mà cô vốn không nên xuất hiện lần nữa.
 
Lúc Minh Mị xoay người rời khỏi phòng bệnh, Tân Khả Khả nhìn thấy Diêm Thần không màng cánh tay đang được truyền dịch, anh vội vã xuống giường, hoàn toàn không quan tâm vết thương trên bụng có bị rách ra hay không chạy đến trước cửa, chỉ để nhìn theo bóng lưng cô gái kia.
 
*
 
Vì đã nhận lời mời đóng phim của Kỳ Quan Đạc, cho nên ở nhà Minh Mị cũng có chuyện để làm.
 
Nhưng sau đó, cô bỗng nhận được cuộc gọi từ một số lạ.
 
"Xin chào, cho hỏi cô có phải là Minh Mị không?" Giọng nói nhút nhát nhẹ nhàng, vừa nghe xong Minh Mị đã biết người gọi là ai.
 
"Là tôi." Cô cũng không muốn tỏ thái độ hùng hổ dọa người, không biết Tân Khả Khả tìm cô có chuyện gì.
 
"Tôi là Tân Khả Khả, chúng ta có thể ra ngoài uống ly cà phê, nói chuyện về Diêm Thần không?"
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin