[HĐ-1v1- 18+] BẪY VỢ- TỊCH BÁT GIA TỬ

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 8012 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 8 2020 08:45

Chương 5.
 
Lúc đầu cô còn định giả vờ ngủ mê, bởi vì cô không biết phải đối mặt với anh như thế nào.
 
Nhưng khi cô nghe thấy giọng nói của anh, lập tức có cảm giác tủi thân, tâm tình kiềm nén cả buổi chiều cũng bộc phát ra, sống mũi bỗng cay cay, nước mắt ứa đọng, bởi vì cố gắng không bật khóc nên bả vai run rẩy từng cơn.
 
Lục Sùng Quân biết cô đã thức, cảm thấy có gì đó không đúng, liền lật người cô lại, thì thấy cô đang khóc, con tim anh đau nhói như bị ai nhéo ngắt.
 
“Ly hôn đi, ngày thứ hai sau khi kết hôn đã cãi cọ rồi.” Mạnh Thư lau nước mắt đẩy anh ra.
 
“Nói linh tinh cái gì đó hả?” Lục Sùng Quân dịu dàng dỗ dành cô, kề sát vào người cô, dùng chóp mũi của mình cọ lấy chóp mũi của cô.
 
“Em nói là thật, mà anh cũng chẳng lỗ lã gì, người đàn ông từng kết hôn rất được ưa thích, anh tiếp tục làm người đàn ông độc thân hoàn hảo của mình, nói lời yêu thương với mấy cô người mẫu trẻ tuổi, em một chút cũng không hề ngăn cản.” Mạnh Thư không nhìn anh, lải nhải không ngừng.
 
Lục Sùng Quân hôn lên môi cô, không cho cô nói lung tung nữa, Mạnh Thư đẩy anh ra nhưng anh cũng không nhúc nhích, cuối cùng đành phải buông lỏng tay, hôn môi với anh, dần dần nụ hôn này không còn thuần túy nữa, mà lại mang theo một chút dục vọng.
 
Cách lớp áo, Lục Sùng Quân nhào nặn bầu ngực sữa của cô, gặm cắn lung tung cánh môi cô, Mạnh Thư thở hồng hộc trừng mắt nhìn anh, trong mắt là một mảnh ướt át, nhưng không phải vì khóc mà bởi vì bị hôn đến nghẹn thở.
 
“Em cũng biết là anh yêu em rồi, sao lại để anh đi nói lời yêu thương với người khác.” Lục Sùng Quân liếm lên xương quai xanh của cô, hôn từng chút một.
 
Mạnh Thư cố gắng kìm nén tiếng rên rỉ của mình, duy trì trạng thái bình tĩnh: “Anh yêu em, nhưng cũng nói chuyện yêu đương với Trương Mân kia.”
 
“Cô ấy là do anh tìm để kích ba mẹ, nếu không … Sao có thể cưới em về nhanh như vậy chứ? Ghi chép chuyển khoản là do anh cố ý để em gái nhìn thấy, lúc đầu nghĩ là con bé sẽ lén nói với ba mẹ, không ngờ nó lại nói thẳng toẹt ra trong trường hợp ấy.”
 
Lục Sùng Quân nói đứt quãng, đứng dậy cởi quần áo của mình ra.

Mạnh Thư giật mình, trong lòng chua xót, nhưng ngoài miệng vẫn không nhả: “Lúc đó em còn nghĩ, đây là một đôi trời đất tạo thành, lúc chia tay em còn an ủi cô ấy, kết quả là em đi cướp bạn trai người ta.” Thật ra không có, cô vừa mới phát hiện Trường Mân chia tay, lập tức hủy follow người ta rồi.
 
“Anh tìm cô ta hoàn toàn là dựa vào những đặc điểm mà ba mẹ không chấp nhận được, cô ấy chỉ muốn tiền, còn em thì không….”
Lục Sùng Quân một mạch cởi bỏ áo quần của cô, nhìn thấy bầu ngực trắng như tuyết, anh đưa tay phủ lấy tùy ý vuốt ve.

 
“Sao em không giống? Em cũng thích tiền của anh.” Mạnh Thư cắn răng nói láo.
 
“Em càng thích thân thể anh hơn, có đúng hay không?” Lục Sùng Quân cười khẽ, há to miệng ngậm lấy đỉnh nhũ căng cứng run rẩy của cô.
 
“Em thích anh…? Sao anh tự tin vậy?” Giọng nói của Mạnh Thư cũng bắt đầu run lên, thân dưới cũng đã tuôn trào ái dịch.
 
“Thích tiền của anh, thì anh sẽ nổ lực kiếm tiền, em chỉ có thể theo anh cả đời.” Lục Sùng Quân ngẩng đầu ra khỏi ngực cô, cười với cô một cái.
 
“Há, miệng còn rất ngọt nữa nha ~” Mạnh Thư khen anh, mặc dù đã bị trêu chọc ướt đẫm nhưng bên ngoài vẫn ra vẻ như không bị ảnh hưởng gì.
 
“Có muốn thử một chút hay không, thật sự rất ngọt đấy.” Lục Sùng Quân kẹp lấy đầu nhũ của cô, ngóc đầu lên tìm kiếm đôi môi cô.
 
“Chờ đã…” Mạnh Thư đẩy anh ra.
 
“Anh với Trương Mân có hôn môi chưa?” Suýt nữa thì cô quên, trong lòng tuy đã chuẩn bị sẵn sàng nhưng chắc gì… anh lại chưa từng hôn cô ta?
 
“Ghen hả? Không có.” Lục Sùng Quân cọ vào mũi cô, dịu dàng nói.
 
Anh sao có thể cùng với Trương Mân được, nếu có thì chỉ có thể là Mạnh Thư mà thôi.
 
“Em không có ghen.” Mạnh Thư vui vẻ đến mức không nghĩ ra gì để phản bác lại lời nói của anh.
 
“Còn đau không em? Anh muốn.” Tay Lục Sùng Quân men theo eo thon của cô đi xuống dưới, sờ mó vùng kín của cô, quả nhiên, ướt đẫm cả bàn tay.
 
“Ngoan.” Anh cúi đầu hôn lên khuôn mặt đỏ bừng của Mạnh Thư, vác súng trực tiếp xông vào.
 
Mạnh Thư khẽ nhíu mày, lập tức lên lên xuống xuống theo nhịp điệu của anh. Khi anh đâm vào thật sau, cô sẽ xin anh cạn một chút, khi anh chơi thật mạnh, cô sẽ thút thít khiến anh chậm lại, khi anh bóp cô đau, cô còn biết cắn lên da thịt anh để hả giận.
 
Lục Sùng Quân ra sức cầy cấy trên người cô, tay nắm giữ eo thon, mông hẹp ra sức động, không ngừng đòi lấy, để gậy thịt cực lớn của mình cắm vào trong cơ thể cô, nhịp điệu tựa như máy đóng cọc, âm thanh bành bạch bành bạch quanh quẩn khắp căn phòng.
 
Mạnh Thư cau mày, cắn môi, không kiềm được mà rên rỉ, vặn vẹo thân thể mình, mỗi lần anh ‘yêu’ cô đều gắng sức nhận lấy.
 
Lục Sùng Quân nhìn cô mê đắm, không ngừng hôn cô, động tác dưới thân lại chẳng hề yếu kém, mỗi một lần vào rất sâu, khi rút ra cũng kéo theo thịt mềm của cô ra ngoài, rồi lại mang toàn bộ cắm ngược vào trong.
 
Mạnh Thư cảm thấy, dường như ngay cả túi thịt Lục Sùng Quân cũng muốn nhét vào trong thân thể cô.
 
Sau khi làm tình sung sướng, Lục Sùng Quân lại hầu hạ cô cả đêm.
 
Mạnh Thư không kiềm được, đăng một bài trong vòng bạn bè - Kết hôn thật tốt.
 
Kết hôn với Lục Sùng Quân thật tốt, chỉ cần dâng thân thể còn lại ăn uống, tắm giặt mọi thứ cô đều không cần làm.
 
Hơn nữa làm chuyện này với anh, lúc đầu còn khó chịu đựng được, nhưng sau lại sung sướng vô cùng, tinh thần cũng sảng khoái, là thứ Mạnh Thư đời này chưa từng được hưởng qua.
 
Mẹ Mạnh để lại một bình luận dưới vòng bạn bè - Là con tìm được bảo vật rồi!
 
Mạnh Thư trả lời - Sao vậy? Nói vậy là lão Mạnh ức hiếp mẹ sao? @baba
 
“Kết hôn thật tốt.” Lục Sùng Quân ôm eo cô, lẩm bẩm.
 
“Là anh nhặt được bảo vật ấy!” Mạnh Thư hô to, mới học áp dụng ngay.
 
Lục Sùng Quân ừ một tiếng, đầy cưng chìu.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 8012 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 8 2020 08:48

Chương kết
 
Chập tối, thường thì Lục Sùng Quân sẽ làm việc trong phòng sách, còn Mạnh Thư sẽ làm ổ trên sofa xem TV.
 
Hôm nay thật sự buồn chán, Mạnh Thư lập tức chạy vào phòng sách tìm niềm vui.
 
Lục Sùng Quân đang ngồi xem tài liệu, thấy cô đi vào, cũng không ngẩng đầu lên: “Mở hòm thư xem giùm anh, hình như có mail vừa gửi tới, vừa rồi anh còn chưa xem.”
 
Mạnh Thư đang rảnh rỗi dễ sợ, hiếm khi không liếc trắng mắt với anh, ngoan ngoãn mở hòm thư của anh ra xem.
 
“Làm gì có mail mới nào?” Mạnh Thư lẩm bẩm, chăm chú tìm kiếm.
 
“Không sao.” Lục Sùng Quân tháo mắt kính xuống, chống tay lên bàn bóp trán, có vẻ mệt mỏi.
 
Anh liếc nhìn Mạnh Thư, nhìn cô đang chăm chú nhìn màn hình, nghĩ rằng cô đang chơi game hoặc lướt web, nên cũng không nói gì, tiếp tục làm việc.
 
Trong chốc lát, Mạnh Thư liền đứng dậy, không nói câu nào rời khỏi phòng sách.
 
Lục Sùng Quân nghĩ, có thể là cô lại cảm thấy rảnh quá không có chuyện làm.
 
Khóe miệng anh chứa đựng ý cười, nhìn đồng hồ đeo tay, nghĩ phải nhanh xong việc để về phòng với cô.
 
Lục Sùng Quân về phòng ngủ tìm được Mạnh Thư.
 
Cô nằm quay lưng về phía cửa, trên người vẫn mặc bộ quần áo ngủ nhung màu đỏ san hô khi nãy, anh rất thích bộ đồ này của cô, bởi khi ôm sẽ có cảm giác như đang ôm một chú thỏ nhỏ mềm mại.
 
Anh tháo cravat, cởi bỏ hai nút áo sơ mi, rồi leo lên giường, kề sát vào người cô, hai tay ôm lấy vòng eo thon nhỏ, dần dần siết chặt lại, cảm nhận được sự tồn tại của cô.
 
Mạnh Thư hừ một tiếng, lén lút lau khô nước mắt trên mặt, đá anh một cái, lẩm bẩm: “Chưa thay quần áo đã leo lên giường.”
 
“Lát đi… Anh chợp mắt một chút… Anh, hơi mệt.” Lục Sùng Quân thì thầm, sau đó luồn hai chân lạnh lẽo của cô vào giữa hai chân mình, muốn sưởi ấm cho cô.
 
Mạnh Thư trở mình, cũng không chê quần áo anh bẩn, vùi đầu vào ngực anh, cọ xát qua lại mấy lần mới chịu ngoan ngoãn dừng lại.
 
“Đừng làm rộn nữa.” Lục Sùng Quân cúi xuống hôn lên đỉnh đầu của cô.
 
Im lặng một hồi, Lục Sùng Quân dường như muốn chìm vào giấc ngủ.
 
“Anh ngủ đi… Em chỉ nói một câu… Có nghe được hay không cũng không sao …” Giọng nói của Mạnh Thư nhỏ như muỗi kêu.
 
“Vừa rồi em mới xem hòm thư của anh, thì ra anh đã gửi cho em rất nhiều mail như vậy, nhưng  em lại không xem. Em xin lỗi… Em đã kéo anh vào danh sách đen.” Mạnh Thư xấu hổ nói, cô rất ít khi xin lỗi, nhất là đối với Lục Sùng Quân.
 
“Em chưa từng ở bên Chu Bằng, tuy là… Trước đó em cũng có hai người bạn trai, nhưng em biết, khi em nhận lời họ, trong đầu em đều là anh. Người thứ nhất bởi vì cùng ngành với anh, nên em mới đồng ý… Người thứ hai cũng giống như anh là du học sinh Mỹ. Em không biết mình làm sao nữa… Có lẽ là em đã thích anh từ lâu rồi!”
 
“Lúc anh đi du học, em khóc đến đau lòng. Tuy miệng em chửi mắng, nhưng em vẫn rất nhớ anh…”
 
“Được rồi. À em còn viết nhật ký để chửi anh nữa, trên đó đều là mấy chữ ‘Lục Sùng Quân đi chết đi!’ vừa mới viết ra đã bị nước mắt làm ướt, khiến trang nhật ký nhòe mực đen bẩn thỉu, nhưng cuối cùng em vẫn viết, ‘dường như em hơi thích anh, anh có thể đừng đi được không?’”
 
“Em rất dễ khóc, cho nên lúc nãy khi đọc được mail của anh phải trốn đi.” Mạnh Thư vùi đầu sâu vào ngực anh.
 
Lúc này, Lục Sùng Quân tỉnh táo không gì sánh được, anh lau những giọt nước mắt như những hạt châu đang lăn dài trên gương mặt cô, cúi đầu hôn lên môi cô: “Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau.”
 
“Được.” Mạnh Thư bằng lòng.
-
Tính dục của Lục Sùng Quân mạnh mẽ, thời kỳ tân hôn một ngày làm vài lần, lúc đầu Mạnh Thư còn không chịu chiều anh, sau đó thì mềm nhũn như khối bánh ngọt, anh muốn thế nào, cô cũng không từ chối.
 
Suy cho cùng, anh làm quá tuyệt, Mạnh Thư rất hưởng thụ khi làm chuyện thân mật với anh, nước sữa giao hòa.
 
Bởi vì Lục Sùng Quân rất thích bắn vào trong, cho nên rất nhanh Mạnh Thư đã trúng thưởng.
 
Người lớn hai nhà đều rất vui mừng.
 
Nhất là mẹ Mạnh, gặp ai cũng khoe khoang con gái mình khéo chọn, lấy được một người chồng vừa đẹp trai lại lắm tiền, quan trọng là, hôn sự này đều do một tay bà thúc đẩy.

 
“Em cảm thấy đây là con trai.” Mạnh Thư nhìn chằm chằm cái bụng hơi nhô ra của mình.
 
“Anh thì nghĩ đó là con gái.” Lục Sùng Quân dùng tay xoa xoa cái bụng tròn vo của vợ.
 
“Được, cá cược một lần, xem ai đoán đúng.” Mạnh Thư hất cằm nói.
 
 “Sao phải cược làm gì?” Lục Sùng Quân vẫn dán mắt vào bụng cô, trong lòng có cảm giác không chân thật.
 
“Ngẩng đầu lên.”
 
Lục Sùng Quân ngước mắt nhìn cô, trong đôi mắt phượng ngập tràn ánh sáng dịu dàng, suýt chút nữa Mạnh Thư đã chìm sâu trong đó không cách nào thoát ra được.
 
“Em rất yêu anh, anh so được với em sao?” Dáng vẻ cô giống như vui đùa, nhưng biểu cảm trên mặt lại vô cùng nghiêm túc.
 
“Làm sao phải cược, anh cũng rất yêu em.”
 
“Em yêu nhiều hơn.”
 
“Anh nhiều hơn”
 
“Em nhiều hơn.”
 
Cảnh tượng này giống như gà con mổ nhau.
 
“Em hơn. Không muốn con hả?”
 

 
Em yêu anh.
 
Anh cũng yêu em, nhiều hơn so với em yêu anh.
 
------HOÀN------

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Vivi
Bài viết: 5
Ngày tham gia: 17 Tháng 2 2020 00:33
Has thanked: 145 times
Been thanked: 22 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 8 2020 11:54

Cám ơn ad nhé.. Đọc xong cái muốn kiếm ny để còn kết hôn🤣🤣

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Mẹ heo
Bài viết: 39
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 23:02
Has thanked: 787 times
Been thanked: 23 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 8 2020 13:15

Thanks ad nhé mong đc đọc thêm nhiều bộ nhẹ nhàng ấm áp nữa :banhbao40: :banhbao40: :banhbao40:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
KensiPhan
Bài viết: 9
Ngày tham gia: 18 Tháng 2 2020 22:43
Has thanked: 216 times
Been thanked: 16 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 8 2020 15:14

Trời ơi tuy truyện ngắn nhưng có đầy đủ thành phần yếu tố 3s luôn. Yêu editor ghê á. Cảm ơn editor nhiều nha. Ngọt quá h em đi khám răng đây

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 8 khách