[HĐ-2S] VỢ ƠI, ĐỪNG ĐI ! - LỤC MANH TINH CẬP NHẬT C44

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Dung Jj
Bài viết: 9
Ngày tham gia: 02 Tháng 5 2020 22:17
Has thanked: 232 times
Been thanked: 7 times
Tiếp xúc:

25 Tháng 6 2020 20:16

Sắc Mị Sắc đã viết:
25 Tháng 6 2020 09:24
Dung Jj đã viết:
24 Tháng 6 2020 12:34
😱😱😱 Ô, hnay nàng đánh úp bất ngờ thế, biết lịch t5 mới có chương mới mà ngày nào cũng chạy vào hóng, thấy chương mới mà k tin vào mắt mình luôn 🤣🤣🤣
Nhìn ko ra, ĐKH đúng là cao thủ thâm tàng bất lộ, cứ đà này chị nhà lại rung rinh sớm thôi

Đổi lịch rồi nàng ưi, lịch thứ 3 nha, do ngộ quên nên đăng thứ 4v :banhbao50:

Thế mà tui tưởng này là tuần lễ ăn mừng sinh nhật cơ, nại còn hóng chương mới ngày mai😑

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 304
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 227 times
Been thanked: 2735 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 7 2020 09:49

Chương 43 Anh nhớ em
 
Mẹ nó.
 
Lộc Tang Tang đưa di động tới trước mắt tiểu kim mao đang ăn hết sức vui vẻ: "Cẩu Tử, cưng thấy chưa? Tên của cưng được xác định đơn giản như vậy đấy."
 
Đáp lại là tiếng chó nhai thức ăn.
 
Lộc Tang Tang lắc đầu, "Chủ nhân nhà cưng chẳng đáng tin cậy gì cả . . ."
 
"Gâu!"
 
"Đúng không, cưng cũng hiểu hả?"
 
"Gâu gâu!"
 
Lộc Tang Tang nở nụ cười, cô ngồi bệt xuống sàn nhìn cún con ăn.
 
Đến khi tiểu kim mao ăn xong, Lộc Tang Tang ở lại trong nhà chơi với nó một lát, sau đó cô định để nó lại còn mình thì đi về nhà, kết quả cún con rất bám người, cô đi bước nào nó đi theo bước đó.
 
Đại khái là biết cô sắp đi, nó đi theo sau lưng rên ử ử một hồi.
 
Điều này đối với Lộc Tang Tang quả thực là tàn bạo! Cuối cùng cô thật sự không đành lòng, đưa Cẩu Tử về nhà mình. Dù sao, trước khi Đoạn Kính Hoài tan tầm trả cún con lại là được.
 
Kim mao rất ngoan, tuy đi thăm thú khắp mọi nơi nhưng không phá phách. Sau khi chơi mệt thì ngoan ngoãn nằm ngủ bên cạnh giá vẽ.
 
Lộc Tang Tang vừa vẽ vừa đoán, có phải Đoạn Kính Hoài thấy nó ngoan nên mới mua hay không.
 
Thời gian làm việc của Đoạn Kính Hoài không ổn định, bình thường ít khi nào về nhà trước sáu giờ chiều.
 
Vì thế, gần sáu giờ, Lộc Tang Tang bế Kim Mao đi đến cửa nhà đối diện, cô ung dung đi qua hành lang, mở cửa ra, thả Cẩu Tử xuống.
 
Đúng lúc này, thanh máy đinh một tiếng báo có người đến. Lộc Tang Tang sợ đến mức đẩy Cẩu Tử vào trong rồi đứng bật dậy. Thế nhưng khi cô xoay người, Đoạn Kính Hoài đã bước ra khỏi thang máy.
 
". . ."
 
". . ."
 
 
Fuck! Sao hôm nay anh về sớm đến thế??
 
Lộc Tang Tang vô cùng lúng túng: "Tôi, tôi chỉ sợ nó đói, nên đến xem thử thôi."
 
Khóe môi Đoạn Kính Hoài hơi cong lên, "Ăn chưa."
 
"Nó ăn rồi."
 
"Anh hỏi em ăn chưa."
 
Lộc Tang Tang xoay đầu chỗ khác, "Mới sáu giờ, tôi ăn tối rất trễ."
 
"Vừa khéo." Đoạn Kính Hoài đi tới mấy bước, anh dừng trước mặt cô, "Ban nãy anh đến mua dưới lầu nhà cũ của chúng ta, vào nhà đi."
 
Lộc Tang Tang híp mắt nhìn, mũi phản ứng trước tiên: "Mì hoành thánh?"
 
"Ừ."
 
"Nơi đó ngược hướng với chỗ này, rời khỏi bệnh viện anh về bên kia?"
 
Đoạn Kính Hoài không trả lời, anh chỉ nói: "Vào ăn thôi."
 
"Không vào, tôi không thích ăn." Lộc Tang Tang hầm hừ, "Con người mà, khẩu vị thay đổi theo thời gian."
 
Đoạn Kính Hoài không nói tiếng nào, anh cúi đầu nhìn cô, Lộc Tang Tang bị anh nhìn đến mức sợ hãi: "Này, nhường đường một chút, tôi phải trở về nhà."
 
Nói xong, cô đi lướt sang người anh trở về nhà.
 
"Tang Tang."
 
"Sao thế?"
 
Đoạn Kính Hoài giữ tay cô lại, sau đó đặt túi mì hoành thánh vào tay cô, "Không vào thì mang về ăn đi."
 
Lộc Tang Tang: ". . . Tôi đã nói không thích ăn."
 
"Vậy vứt đi."
 
Đoạn Kính Hoài khom lưng bế Kim Mao lên, đi vào nhà mình, không cho cô có cơ hội nói tiếp.
 
Lộc Tang Tang: ". . ."
 
Đêm nay Nguyễn Phái Khiết lại tới nữa, lần này còn dẫn theo Dương Nhâm Hi. Hai người mua rất nhiều đồ ăn, rõ ràng tới thăm nuôi cô.
 
Lúc đặt đồ ăn lên bàn, Dương Nhâm Hi nhìn thấy có một chén mì hoành thánh đã nguội, "Lộc Tang Tang."
 
"Có chuyện gì?"
 
"Chẳng phải cậu nói chưa ăn cơm chiều sao? Mì hoành thánh này là cậu mua?"
 
"Có mì hoành thánh à?" Nguyễn Phái Khiết vội sáp tới, "Ôi chao! Nguội rồi, tớ còn muốn ăn một miếng."
 
Lộc Tang Tang kéo ghế ngồi xuống, "Cái này có gì ngon, mau bày mấy món các cậu mua ra đây."
 
Nguyễn Phái Khiết: "Vậy cậu mua về làm gì?"
 
Lộc Tang Tang tách đũa ăn liền, chuẩn bị ăn, "Đoạn Kính Hoài mua."
 
" . . ."
 
Cả Dương Nhâm Hi và Nguyễn Phái Khiết cùng dừng tay lại, "Ai cơ?"
 
"Đoạn Kính Hoài."
 
Nguyễn Phái Khiết: "Anh ấy, anh ấy có lòng đến đưa mì hoành thánh cho cậu?"
 
"Không tính là có lòng." Lộc Tang Tang không thèm đếm xỉa tới, "Chẳng phải hôm nay cậu nói với tớ nhà đối diện đổi người ở à, đúng vậy, Đoạn Kính Hoài dọn vào đó."
 
Nguyễn Phái Khiết: "Fuck! Anh ấy không mua phòng đối diện đó chứ?"
 
"Không biết."
 
"Vì muốn nối lại với cậu mà anh ấy làm đến mức này! Được lắm Lộc Tang Tang, quả thực làm tăng sỉ diện cho chị em chúng ta."
 
". . . Ăn cơm của cậu đi, câm miệng!"
 
Dương Nhâm Hi bày thức ăn ra bàn rồi kéo ghế ngồi xuống, "Muốn dọn nhà không?"
 
"Tớ?"
 
"Ừ."
 
"Điên à, vì sao Đoạn Kính Hoài tới tớ phải đi, bà đây sợ đến vậy à?"
 
Dương Nhâm Hi nhíu mày: "Có phải cậu vẫn còn thích anh ta không?"
 
"Khụ -----" Suýt chút nữa Lộc Tang Tang đã nghẹn chết, cô trừng mắt nhìn Dương Nhâm Hi, "Tớ không có!"
 
"Hừ, nói dối."
 
Lộc Tang Tang nuốt mạnh xuống, "Tớ vào ở trước, dựa vào cái gì tớ phải đi? Cậu thấy tớ rãnh rỗi đến nỗi anh ta dọn vào tớ phải dọn đi à? Còn nữa Đoạn Kính Hoài nói muốn theo đuổi tớ. . . Cậu không cảm thấy lạ sao? Cậu không muốn biết tại sao đột nhiên anh ấy nói thích tờ à?"
 
Nguyễn Phái Khiết phối hợp gật đầu, "Tớ muốn, tớ muốn biết!"
 
Dương Nhâm Hi lắc đầu, xì mũi coi thường.
 
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.
 
Dương Nhâm Hi đứng dậy mở cửa, thông qua mắt mèo, sau khi nhìn thấy người nọ anh cười lạnh một tiếng, mở cửa.
 
Đoạn Kính Hoài tới là muốn đưa thức ăn cho Lộc Tang Tang, Giản Minh Đường nói, các cô gái sẽ cảm động khi đàn ông nhớ kỹ món mình thích, cho nên anh mua mấy món Lộc Tang Tang thích ăn trước kia, muốn đưa cho cô.
 
Nhưng không ngờ người mở cửa là Dương Nhâm Hi.
 
Đèn hành lang sáng trưng, hai người đàn ông mắt đối mắt, không nói tiếng nào.
 
"Dương Nhâm Hi, ai thế?" Bên trong truyền ra tiếng Lộc Tang Tang.
 
Dương Nhâm Hi cười cười nhìn Đoạn Kính Hoài, "Không có ai cả, đi nhầm tầng."
 
Ánh mắt Đoạn Kính Hoài lạnh dần.
 
Dương Nhâm Hi nhướng mày, giọng nói lạnh nhạt: "Đoạn đại thiếu gia, cô ấy muốn rời xa cuộc sống trước kia, anh đừng đến quấy rầy nữa."
 
Nói xong, Dương Nhâm Hi đóng cửa lại.
 
Hành lang dài yên tĩnh không có tiếng động, đèn cảm ứng phụt tắt.
 
Màn đêm bao phủ, không thấy bóng người.
 
Một lát sau, Đoạn Kính Hoài quay về nhà mình.
 
Căn phòng anh đang ở là mua từ một đôi vợ chồng trẻ, anh có tính thích sạch sẽ, cho nên ngoại trừ thiết bị cố định không thể thay đổi, anh đã đổi toàn bộ vật dụng bên trong.
 
Nhưng do dọn vào quá gấp, đồ đạc anh mang đến cũng ít. Vì thế cả căn phòng rộng lớn trống rỗng, ngoại trừ kim mao trong phòng khách, thì chẳng có chút hơi người.
 
Sau khi Đoạn Kính Hoài đóng cửa, Kim Mao phóng vội tới, đi vòng quanh chân anh, còn cọ cọ ống quần anh.
 
"Nhà cô ấy có khách." Đoạn Kính Hoài ngồi xổm xuống nhìn nó.
 
"Gâu. . . ."
 
"Vì vậy mày ngoan ngoãn chờ đi."
 
"Gâu!"
 
"Mày nói xem, có phải cô ấy thích cậu ta hay không?"
 
Kim Mao dụi đầu vào tay anh, "Gâu gâu!"
 
Đoạn Kính Hoài cong môi cười, giọng anh hơi trầm, "Tiểu súc sinh!"
 
Tối muộn, Đoạn Kính Hoài nhắn tin cho Lộc Tang Tang, nói cho cô biết trong nhà anh có đồ ăn vặt cô thích, ngày mai lúc cô đến thăm Kim Mao có thể mang đi.
 
Lộc Tang Tang không trả lời.
 
Đợi một lát, Đoạn Kính Hoài vào phòng tắm tắm rửa.
 
Lúc đứng trước gương, Đoạn Kính Hoài nhớ có một lần ở nhà cũ, cô quấn quýt anh muốn anh sấy tóc cho cô.
 
Cô làm nũng, ngoan ngoãn đứng trước mặt anh. . . Anh vốn cảm thấy không có gì khó khăn cả, chỉ cần cô ầm ĩ, anh chẳng có cách này xoay chuyển cô, anh cho rằng tương lai mình sẽ có vô số cơ hội làm cho cô những việc đó.
 
Song, đó là lần đầu tiên, cũng có thể là lần cuối cùng.
 
Từ khi cô hơn mười tuổi, anh đã vô thức để ý cô, anh vừa tò mò vừa ngạc nhiên vì bản tính tự do phóng khoáng của cô, có thù tất báo, nhưng đồng thời anh cũng hiểu cô là người vô tâm vô phế, nắm bắt không được.
 
Anh chưa từng nghĩ sẽ có được cô, lúc gần mất đi mới giật mình, anh không chịu nổi khi phải mất cô.
 
Đoạn Kính Hoài chống tay lên bồn rửa mặt, thật lâu sau đó anh mới ngẩng đầu nhìn người trong gương, ánh mắt hoàn toàn tan rã.
 
Anh không muốn cô thích bất kỳ ai.
 
Dù là Dương Nhâm Hi hay là một ai khác. . .
 
Anh tình nguyện để cô vĩnh viễn không tim không phổi, để cô ở cạnh anh cả đời.
 
**
 
Ngày hôm sau, Đoạn Kính Hoài không nhắn tin nhờ Lộc Tang Tang đi thăm Cẩu Tử nữa, Lộc Tang Tang vô cùng nhàn nhã, ở trong nhà đắp mặt nạ.
 
Tối nay cô có hẹn, Bộ Tích mời cô đi chơi chung, cho nên tinh thần và nhan sắc phải tốt một chút.
 
Reng reng -----
 
Chuông cửa vang lên.
 
Lộc Tang Tang đứng dậy mở cửa, bên ngoài là nhân viên giao hàng, trên tay là túi thức ăn.
 
"Xin chào, đồ ăn cô đặt đã đến."
 
Lộc Tang Tang: "Tôi không gọi đồ ăn ngoài."
 
"Nhưng là địa chỉ này không sai mà."
 
"Ừm." Lộc Tang Tang nhận lấy, cô nghĩ chắc là ai đó đặt cho cô rồi.
 
"Chúc cô ăn ngon miệng." Nhân viên giao hàng tiến vào thang máy rời đi.
 
Lộc Tang Tang nhìn túi thức ăn: "Thanh đạm như vậy, ai đặt cho mình nhỉ?"
 
Cô lấy hóa đơn ra xem.
 
1201, Đoạn tiên sinh.
 
Đoạn Kính Hoài?
 
Lộc Tang Tang nhìn cửa nhà đối diện, hôm nay người này ở nhà à.
 
Nhưng mà có phải đầu óc anh ta hỏng rồi không, ghi tên mình nhưng địa chỉ là ở nhà cô.
 
Lộc Tang Tang đóng cửa vào nhà, sau đó lấy điện thoại gọi Đoạn Kính Hoài.
 
Điện thoại nhanh chóng nối máy, "A lô?"
 
"Này bác sĩ Đoạn, anh xảy ra chuyện gì vậy, thức ăn ngoài đưa đến nhà tôi."
 
Vậy à?"
 
"Đúng vậy, tôi đã nhận rồi."
 
"Ừ. . ."
 
Lộc Tang Tang nhìn màn hình: "Giọng anh sao lạ thế, vừa tỉnh ngủ?"
 
"Không có." Đoạn Kính chỉ nói: "Anh qua lấy."
 
"Ờ. . ."
 
Mấy phút sau, chuông cửa bị ấn.
 
Lộc Tang Tang lấy mặt nạ xuống, đứng dậy đi mở cửa.
 
"Đến rồi à."
 
Hiện giờ, Lộc Tang Tang không muốn tiếp xúc nhiều với Đoạn Kính Hoài, cho nên vừa mở cửa cô đã đưa túi thức ăn ra ngoài, không thèm liếc mắt nhìn anh.
 
Có điều, không có người nhận.
 
"Anh cầm lấy đi."
 
Bên ngoài không ai trả lời.
 
Lộc Tang Tang lấy làm lạ, cô đành kéo cửa ra một chút, ló mặt ra ngoài.
 
Đúng là Đoạn Kính Hoài đứng ngoài cửa, song hôm nay sắc mặt anh có vẻ không tốt lắm, mặt tái nhợt, môi không có huyết sắc, mắt toàn là tơ máu.
 
Bị dáng vẻ của anh dọa sợ, Lộc Tang Tang vội hỏi: "Anh, anh làm sao thế?"
 
Đoạn Kính Hoài nhìn cô một cái mới nói: "Trong nhà có nước ấm không?"
 
"Có. . ."
 
Đoạn Kính Hoài nhíu mày, nói chuyện có chút khó khăn: "Anh muốn uống ly nước."
 
"Nhà anh không có nước ấm à?"
 
"Hỏng rồi."
 
"Ồ."
 
Sắc mặt Đoạn Kính Hoài thật sự không tốt lắm, Lộc Tang Tang không dám đùa giỡn, cô xoay người đi vào bếp rót ly nước, mà lúc cô đến phòng bếp thì nghe thấy tiếng đóng cửa.
 
Quay đầu nhìn lại, Lộc Tang Tang nhìn thấy Đoạn Kính Hoài đã bước vào nhà, cô vốn không vui vì anh vào nhà, nhưng nghĩ đến việc anh bị bệnh mà phải đứng bên ngoài, cô lại nổi lòng trắc ẩn.
 
Có chút. . . Đáng thương.
 
Được rồi, không đuổi anh.
 
"Đoạn Kính Hoài, có phải anh bệnh rồi không?" Lộc Tang Tang cầm ly nước ấm đi ra.
 
Đoạn Kính Hoài: "Hơi cảm một chút."
 
"Anh như vậy mà hơi cảm thôi hả?" Chẳng hiểu sao Lộc Tang Tang bỗng tức giận, cô đặt ly nước sang một bên, một tay kéo cổ áo anh lại gần một chút, một tay sờ lên trán anh, "Mẹ nó, nóng phỏng tay!"
 
Đoạn Kính Hoài ngoan ngoãn khom lưng, hơi thở vô cùng mỏng manh, "Em đừng nói tục."
 
"Bây giờ anh còn quản tôi nói gì nữa hả, tôi cứ nói đấy thì sao?" Lộc Tang Tang lườm anh, "Tôi thấy anh mau đến bệnh viện đi, anh là bác sĩ thì sao chứ, không đáng tin cậy chút nào ----- A?"
 
Đoạn Kính Hoài đột nhiên ôm lấy cô.
 
Lộc Tang Tang vẫn duy trì tư thế đo nhiệt độ, cô ngây ngẩn cả người: "Này ------"
 
Đoạn Kính Hoài vùi đầu vào hõm vai cô không nói chuyện. Nhưng bởi vì anh rất nóng, hơi thở bên tai cô vừa yếu ớt vừa nóng bỏng.
 
Lộc Tang Tang vùng vẫy mấy cái, tay cũng không biết đặt vào đâu, "Anh, cái anh này, sao nói ôm là ôm thế hả?"
 
Đoạn Kính Hoài càng ôm cô chặt hơn, ". . . Anh nhớ em."
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Dung Jj
Bài viết: 9
Ngày tham gia: 02 Tháng 5 2020 22:17
Has thanked: 232 times
Been thanked: 7 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 7 2020 16:04

Khổ nhục kế anh dùng nhuần nhuyễn ghê :onion37:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 304
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 227 times
Been thanked: 2735 times
Tiếp xúc:

08 Tháng 7 2020 08:47

Chương 44 Sinh bệnh
 
Mùa thu, thời tiết se lạnh.
 
Nhưng người đàn ông trước nay vốn lạnh như băng này lại giống như bắt lửa, anh ôm chặt lấy cô, chẳng chịu nhúc nhích một chút.
 
Nghe xong câu 'anh nhớ em' của anh, Lộc Tang Tang ngây ngẩn cả người, cô cũng mặc kệ tinh chất mặt mạ còn chưa lau sạch trên mặt sẽ làm bẩn áo anh, giờ phút này trong đầu cô chỉ có duy nhất một suy nghĩ, cô chưa từng nghe Đoạn Kính Hoài nói như vậy bao giờ.
 
"Không phải anh sốt đến ngu người rồi chứ?"
 
"Anh vẫn ổn. . ."
 
"Tôi hoàn toàn không thấy thế." Lộc Tang Tang đẩy anh, "Anh mau tránh ra.... Người nóng như vậy, một là đến bệnh viện, này này này -----"
 
Đột nhiên cả người nặng trình trịch, Đoạn Kính Hoài đã ngã lên thân cô.
 
"Anh. . . Tôi đỡ anh không nổi, này! Anh đừng ngất đó!" Lộc Tang Tang bị ép lùi về sau mấy bước, song cũng may Đoạn Kính Hoài vẫn còn chút tỉnh táo, anh không đặt hết sức nặng lên người cô, cho nên cô có thể miễn cưỡng đứng vững.
 
"Anh thật là. . . Nặng quá đấy!" Lộc Tang Tang hít sâu một hơi, đỡ anh đến sofa bên cạnh.
 
"Không phải anh cố ý chỉnh tôi chứ?"
 
"Này, anh cố chịu một chút."
 
"Ôiiiiii nặng quá đi mất. . ."
 
Phí hết sức của chín trâu hai hổ, cuối cùng Lộc Tang Tang cũng đỡ được Đoạn Kính Hoài đến bên cạnh ghế sofa, cô chống tay đỡ anh nằm xuống, kết quả chưa kịp làm được gì thì đã bị anh kéo ngã xuống.
 
"A -------"
 
Lộc Tang Tang bị anh đè trên sofa.
 
"Đoạn Kính Hoài?!"
 
"Ừm."
 
"Anh vẫn còn tỉnh táo?"
 
"Ừm."
 
"Đừng ừm nữa! Đứng lên. . . Tôi giận bây giờ!"
 
Đoạn Kính Hoài nằm sắp trên người cô, anh cọ cọ vào cổ cô: "Anh bệnh."
 
"Tôi biết anh bệnh!"
 
"Anh dậy không nổi."
 
Lúc anh nói chuyện, hơi thở cứ vờn tới vờn lui trên cổ cô, vừa ngứa vừa tê.
 
Sắc mặt Lộc Tang Tang dần đỏ lên, không biết vì không thở nổi hay là vì cái gì khác, cô nghiêng đầu đi, "Vậy anh trở người đi, đừng đè lên người tôi!"
 
Đoạn Kính Hoài mấp máy môi, anh lảo đảo ngã vào phía trong sofa, có điều tay chân anh vẫn quấn chặt lấy cô.
 
Im lặng thật lâu.
 
"Tang Tang." Đột nhiên Đoạn Kính Hoài lên tiếng.
 
". . ."
 
"Anh từng nói sẽ học đối xử tốt với em, học cách yêu em, vì thế em có thể. . . Chờ một chút hay không?"
 
Cả người Lộc Tang Tang cứng đờ, cô sững sờ nhìn trần nhà.
 
Anh nói tiếp: "Em chờ anh, anh sẽ làm tốt. . ."
 
Giọng anh hơi trầm, hốc mắt cô nóng lên. Những tủi thân cô đã che giấu hết sức hoàn hảo bỗng dâng trào, cô cắn môi, giọng lạnh như băng: "Đoạn Kính Hoài, tôi nhìn không thấu anh! Sao không sớm làm vậy đi! Chẳng phải anh không muốn sinh con với tôi sao? Chẳng phải chướng mắt tôi sao? Ly hôn xong anh mới cảm thấy hối hận, anh cho tôi là cái gì?"
 
Đoạn Kính Hoài: "Cái gì. . ."
 
Lộc Tang Tang: "Tránh ra!"
 
Lộc Tang Tang dùng hết sức bình sinh đẩy người ra, sau đó cô lập tức lăn khỏi ghế sofa, ngồi xổm trên sàn nhà, cô trừng mắt nhìn anh, "Xét thấy anh đang bệnh, tôi sẽ không nói những chuyện đó với anh vào lúc này."
 
Đoạn Kính Hoài trợn tròn mắt, cảm giác nóng sốt khiến anh có ảo giác một giây sau mình sẽ ngủ mất, "Anh không có. . ."
 
"Anh đừng nói chuyện!" Lộc Tang Tang đứng dậy, "Bệnh nặng vẫn không quên đàn áp tôi, tôi đi lấy nhiệt kế cho anh!"
 
Đi được vài bước, cô quay đầu lại nói: "Này, tôi cho anh biết, bây giờ tôi đi lấy nhiệt kế cho anh là sợ anh chết trong nhà tôi, chẳng có ý gì khác."
 
Đoạn Kính Hoài: ". . ."
 
Lộc Tang Tang lục tung nhà mình lên mới tìm được hộp thuốc, cô lấy nhiệt kế đặt bên tai Đoạn Kính Hoài bấm một cái.
 
 39 độ, quả nhiên sốt rồi.
 
"Anh có phải là bác sĩ không? Sao để mình ra nông nỗi này?"
 
Đoạn Kính Hoài chỉ nhìn cô, không nói chuyện.
 
Lộc Tang Tang nhíu mày, "Bây giờ phải làm sao? Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé?"
 
"Không cần. . ." Đoạn Kính Hoài kéo áo cô lại, "Anh vừa uống thuốc rồi, ngủ một giấc là khỏe."
 
"Như vậy sao được!"
 
"Em là bác sĩ. . . hay anh là bác sĩ?"
 
Lộc Tang Tang liếc anh một cái: "Anh giỏi lắm!"
 
"Anh ngủ một lát." Đoạn Kính Hoài buông tay ra, mi mắt sụp xuống, anh buồn ngủ chịu không nổi nữa, "Lát nữa nói sau."
 
". . ."
 
**
 
Đoạn Kính Hoài ngủ một giấc dài, trước khi ngủ anh vẫn chưa ăn cơm, nước cũng không uống, Lộc Tang Tang sợ anh chết thật, vì thế thỉnh thoảng cô lại đến gần kiểm tra hơi thở của anh.
 
Hơn bốn giờ chiều, điện thoại di động của anh bỗng vang lên.
 
Thấy anh vẫn không thức dậy, cô đành cầm điện thoại lên. Cô vốn định ấn tắt luôn coi như xong, kết quả chuông vang lên không ngừng, cuối cùng Lộc Tang Tang liếc nhìn tên người gọi đến rồi dứt khoát bắt máy.
 
"Anh."
 
Lộc Tang Tang ngập ngừng một chút: "Là tôi."
 
Đầu bên kia điện thoại, Đoạn Kính Hành cũng sững sốt một chút, "Tang Tang."
 
"Ờ."
 
"Sao em lại . . . Hai người đang ở chung với nhau?"
 
"Đúng vậy." Lộc Tang Tang thẳng thắn, "Anh ấy phát sốt, đang ngủ li bì, tôi gọi không tỉnh."
 
"Anh ấy bệnh?" Đoạn Kính Hành cảm thấy ngoài ý muốn, "Hai người đang ở đâu?"
 
"Nhà của tôi."
 
"Nhà em? À. . . Được, để tôi đến xem thử." Đoạn Kính Hành nửa nghi ngờ nửa lo lắng, "Em nhắn địa chỉ cho tôi đi."
 
"Được." Lộc Tang Tang đáp: "Tiện thể anh đưa anh ấy về đi."
 
Đoạn Kính Hành ho nhẹ một tiếng, "Nhưng mà, anh ấy sốt cao như vậy sao lại chạy đến nhà em được?"
 
"Anh ấy dọn nhà."
 
"Hả?"
 
"Ở đối diện nhà tôi."
 
". . ."
 
**
 
Hơn một tiếng sau, Đoạn Kính Hành có mặt.
 
Lộc Tang Tang mở của cho anh, cô chỉ về phía Đoạn Kính Hoài đang ngủ trên sofa, "Ban nãy tôi hỏi anh ấy có muốn đi bệnh viện không, anh ấy nói ngủ một giấc là được, kết quả đến giờ vẫn chưa tỉnh."
 
Đoạn Kính Hành nhìn anh trai mình một cái, sau đó anh quay đầu nhìn cửa phòng đối diện, "Anh chuyển đến nơi này à?"
 
"Ừ."
 
"Không thấy anh ấy đề cập với người nhà," Đoạn Kính Hành nói tiếp: "Vào có tiện không?"
 
"Vào đi."
 
Sau khi đổi dép lê, Đoạn Kính Hành đi thẳng đến chỗ Đoạn Kính Hoài, hôm nay anh gọi điện cho anh trai là do mẹ bảo anh gọi, muốn kêu anh trai trở về nhà một chuyến, song không ngờ người nghe máy lại là Lộc Tang Tang.
 
Có điều, Đoạn Kính Hoài rất ít khi sinh bệnh, nghe Lộc Tang Tang nói thế anh hơi lo lắng, cho nên mới đến xem thử.
 
"Sốt không cao lắm, đo nhiệt độ cơ thể chưa?" Sau khi đưa tay kiểm tra, Đoạn Kính Hành hỏi.
 
"Lúc nãy có đo một lần." Lộc Tang Tang trả lời: "Đợi chút, tôi đi lấy nhiệt kế đo lần nữa."
 
"Được."
 
Lộc Tang Tang xoay người đi vào phòng ngủ lấy nhiệt kế trong hộp thuốc.
 
Đoạn Kính Hành đứng tại chỗ chờ, anh vô thức đưa tay muốn kiểm tra nhiệt độ Đoạn Kính Hoài lần nữa, kết quả vừa giơ tay lên, người nằm trên sofa bỗng mở mắt.
 
Đoạn Kính Hành dừng tay, "Anh không ngủ?"
 
Ánh mắt Đoạn Kính Hoài nhàn nhạt: "Sao em tới đây?"
 
"Mẹ muốn gọi anh về nhà." Đoạn Kính Hành đáp: "Em nghe nói anh bị bệnh nên tới xem thử."
 
Đoạn Kính Hoài ồ một tiếng, "Anh không sao."
 
"Vậy. . ."
 
"Anh không về, mẹ muốn lải nhải cái gì anh biết." Giữa hai đầu lông mày Đoạn Kính Hoài lộ ra chút bực bội: "Chẳng phải anh đang làm à?"
 
Nghe xong, Đoạn Kính Hành vẫn không phản ứng, đến khi hiểu được ý Đoạn Kính Hoài anh mới bừng tỉnh. Sau khi mẹ biết tin hai người đã ly hôn, bà luôn càm ràm muốn anh trai cứu vãn hôn nhân, cho nên ý anh trai anh là hiện tại anh ấy đang cứu vãn?
 
Vậy chuyện bệnh ngày hôm nay? Chắc không phải viện cớ tiếp cận người ta chứ?
 
"Em nhớ anh ít khi bệnh, vậy lần này là thế nào?" Sau khi thông suốt, Đoạn Kính Hành hứng thú hỏi.
 
Đoạn Kính Hoài nhìn em trai mình một cái, anh đẩy tay anh ta ra, "Là người thì đều bệnh."
 
Đoạn Kính Hành cười tủm tỉm, lúc vừa định lên tiếng trêu mấy câu thì Lộc Tang Tang đi trở ra, anh kịp thời ngậm miệng lại.
 
"Dùng cái này đo. . . Ôi? Anh tỉnh rồi à?"
 
Đoạn Kính Hoài gật đầu: "Anh ngủ lâu lắm à?"
 
"Lâu, cả buổi chiều." Lộc Tang Tang đi đến bên cạnh anh đo nhiệt độ, "37 độ, không sốt nữa."
 
"Ồ."
 
"Nếu anh không sao thì để Đoạn Kính Hành đỡ anh về nhà đi." Lộc Tang Tang đuổi người.
 
Đoạn Kính Hoài nhìn Đoạn Kính Hành, sau đó bày ra vẻ hết sức chân thành đứng đắn, "Tuy không sốt, nhưng người anh không có sức, rất đói bụng."
 
Đoạn Kính Hành ngầm hiểu ánh mắt anh, anh chàng vô cùng phối hợp: "Vậy hả, để em xuống lầu mua thức ăn cho anh."
 
Lộc Tang Tang: "Nhưng mà. . ."
 
Đoạn Kính Hoài: "Được."
 
Lộc Tang Tang: ". . ."
 
"Tang Tang." Dường như Đoạn Kính Hoài sực nhớ ra gì đó, anh nói tiếp: "Hình như anh chưa cho chó ăn."
 
Lộc Tang Tang trợn tròn mắt kinh ngạc, "Anh sao thế hả? Nhẫn tâm vứt bỏ cún con ở nhà! Ôi. . . Sao tôi cũng quên mất nó nhỉ?"
 
Đoạn Kính Hoài nhỏ giọng giục: "Buổi trưa có ăn, chỉ là chưa cho ăn chiều thôi."
 
"Chắc nó đói bụng rồi! Tôi phải đi xem." Nói xong, Lộc Tang Tang vội vàng đi đến nhà đối diện, hoàn toàn ân cần hơn lúc chăm sóc Đoạn Kính Hoài rất nhiều."
 
Đoạn Kính Hành nhướng mày, tự hiểu không có chuyện của anh.
 
"Em xuống lầu mua thức ăn."
 
"Ừ."
 
Đoạn Kính Hành cũng theo Lộc Tang Tang ra ngoài, anh không vội đi mua cơm tối, mà đi đến đối diện xem thử.
 
Căn phòng trước mắt trống rỗng, đúng là vừa mới dọn đến thật.
 
"Hai người còn nuôi chó?"
 
Lộc Tang Tang ngồi cạnh Tiểu Kim Mao, trộn thức ăn cho nó, "Không phải tôi, là anh ấy."
 
"Một mình anh ấy nuôi chó?"
 
"Tôi nào biết." Lộc Tang Tang mỉa mai: "Bản thân đã bận rộn muốn chết còn kéo theo bé cưng này chịu khổ cùng anh ta."
 
Đoạn Kính Hành đứng ngoài cửa nhìn vô, không thể không thừa nhận.
 
Người nọ. . . Thật sự động lòng.
 
Sau khi ăn xong, Tiểu Kim Mao luôn đi vòng quanh chân Lộc Tang Tang.
 
"Nó có vẻ muốn ra ngoài chơi." Lộc Tang Tang lấy dây dắt chó bên cạnh, "Tôi dẫn nó xuống dưới đi dạo."
 
"Vậy anh trai. . ."
 
"Để anh ấy chết ở nhà đi."
 
Đoạn Kính Hành cười khẽ, "Đi thôi, tôi cũng xuống lầu mua thức ăn cho hai người."
 
"Phiền quá." Lộc Tang Tang nghĩ ngợi một chút rồi nói tiếp: "Mua cháo đi, tôi thấy giọng anh ấy khàn khàn, chắc nuốt không trôi mấy món khác đâu."
 
"Em rất quan tâm anh ấy."
 
". . . Tôi tốt bụng mà thôi."
 
Lộc Tang Tang dắt chó đi ra ngoài, sau khi vào thang máy, cô thuận miệng hỏi: "Anh và Bộ Tích thế nào rồi?"
 
"Gần đây không liên lạc."
 
"Ồ, cô ấy có ý tứ đó." Lộc Tang Tang nói tiếp: "Là một cô gái tốt."
 
Đoạn Kính Hành quay đầu sang nhìn cô, "Ừ."
 
Hai người không trò chuyện nữa, nhưng nói đến đó thôi đã hiểu ý nhau rồi.
 
Đinh -----
 
Thang máy đến tầng trệt, Đoạn Kính Hành đi ra trước, Lộc Tang Tang dẫn Kim Mao đi phía sau.
 
Vừa ra khỏi cửa, Tiểu Kim Mao tăng động không chịu nổi, hưng phấn chạy về phía trước.
 
"Cưng có cần phải gấp gáp như vậy không. . . Này này này, Đoạn Cẩu Tử! Đi chậm một chút!"
 
Đoạn Kính Hành đi phía trước quay đầu lại, anh ngẩn ngơ vài giây: "Hả?"
 
Lộc Tang Tang kéo Tiểu Kim Mao lại, lúc này cô mới phát hiện Đoạn Kính Hành đang trố mắt nhìn mình. Cô cũng mở to mắt, ngượng ngùng giải thích: "À. . . Tôi không gọi anh, tôi gọi nó, tên nó là Đoạn Cẩu Tử."
 
Đoạn Kính Hành suýt nữa cho rằng mình bị mắng: ". . ."
 
Tên rất hay!
 
Lộc Tang Tang dắt Đoạn Cẩu Tử đi dạo một vòng quanh tiểu khu, lúc trở về, Đoạn Kính Hành đã xách túi thức ăn chờ dưới lầu.
 
"Sao anh không đi lên?"
 
"Tôi còn chút chuyện nên không thể đi lên được, cái này em cầm lấy." Đoạn Kính Hành nói tiếp: "Cơm là cho em, cháo là cho anh ấy."
 
"Ồ. . . Cảm ơn."
 
"Cảm ơn cái gì."
 
Lộc Tang Tang cười cười với anh, trong lòng có chút ấm áp. Loại cảm giác này khiến cô nhớ về trước kia, không liên quan đến tình cảm mà là quan hệ giữa hai người, dường như cũng không lúng túng đến mức như tường cao ngăn cách.
 
"Vậy anh lái xe cẩn thận."
 
"Được."
 
Đoạn Kính Hành gật đầu đi ra ngoài, Lộc Tang Tang dẫn Đoạn Cẩu Tử bước vào thang máy.
 
Kết quả vừa ấn nút thang máy cô đột nhiên bừng tỉnh, không đúng. . . Chẳng phải cô định nhờ Đoạn Kính Hành đưa Đoạn Kính Hoài về nhà à? Sao anh ta có thể rời đi như vậy?!
 
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Mẹ heo
Bài viết: 8
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 23:02
Has thanked: 498 times
Been thanked: 4 times
Tiếp xúc:

08 Tháng 7 2020 09:07

Tất cả chỉ là1 cứ lừa🤣🤣🤣🤣🤣 :onion37:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 1 khách