[CĐ-HÀI-2S] GẢ CHO HOÀNG TỬ DỄ DÀNG SAO - TIỂU CÔ TỬ (FULL)

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Lạc Lạc
Bài viết: 96
Ngày tham gia: 06 Tháng 9 2019 23:42
Has thanked: 105 times
Been thanked: 2225 times
Tiếp xúc:

19 Tháng 9 2020 11:31

Chương 48 
“Ngươi nói cái gì?”
 
“Ta cưới nàng.”
 
“Cái gì?”
 
“Ta cưới nàng.”
 
“Lặp lại lần nữa?”
 
“Ta cưới nàng.”
 
“Lặp lại lần nữa?”
 
“Ta cưới nàng.”
 
Mộ Tòng Cẩm kiên nhẫn trả lời các câu hỏi không dám tin của Tiền Lạc Cẩn, ánh mắt hắn rất ít khi dịu dàng như thế, ngay cả gió cũng ấm áp hẳn, hắn vươn tay định kiểm tra đỉnh đầu trông rất mềm mại của nàng.
 
“Cuối cùng ngươi thông suốt rồi! Ngươi yên tâm, tương lai ngươi muốn nuôi bao nhiêu tiểu thiếp cũng được, ta ra tiền cho ngươi!”
 
Tay Mộ Tòng Cẩm cứng đờ giữa không trung, ngượng ngùng thu lại, chẳng biết nên đáp lời thế nào, miệng nhạt nhẽo hẳn. Ngẫm lại cũng đúng, ban đầu đây là quảng cáo chiêu phu của nàng mà, trước giờ chưa từng thay đổi. Mộ Tòng Cẩm bị câu nói của nàng làm sững sờ, hắn trầm tư suy nghĩ mất mấy ngày, một luồng sức mạnh kích thích hắn chạy tới phủ Trấn quốc công, ở dưới chân tường hóng gió lạnh ngay đêm hôm khuya khoắt, thừa dịp đại não lạnh đến tê dại thốt ra câu đó, đột nhiên trở nên khó xử.
 
Tiền Lạc Cẩn căn bản không nghĩ theo hướng khác, mấy năm nay nàng rất xứng với bốn chữ ‘bất vong sơ tâm[1]’, Mộ Tòng Cẩm chịu đính hôn với nàng chính là cứu nàng thoát khỏi dầu sôi lửa bỏng, hướng khác? Nàng đâu có gan nghĩ chứ!
 
[1]Bất vong sơ tâm: nghĩa là đừng quên tâm nguyện thuở ban đầu, câu nói chỉ ra rằng, đa phần sự nghiệp của thế gian con người đều cần phải có ý chí để hoàn thành, sự việc nào nếu không kiên tâm bền chí thì đều rất khó thành công.
 
Thôi, thôi, đi bước nào tính bước nấy, hắn nhìn bộ dạng vui mừng hớn hở của nàng, vừa bực vừa buồn cười.
 
“Nàng không hỏi xem ta muốn cưới nàng làm thê hay làm thiếp à?”
 
Lông mày Tiền Lạc Cẩn sắp nhếch lên trời lúc này vững vàng hạ xuống, chuyện này dù là Tiền Lạc Cẩn cũng không chắc chắn, lập tức ra vẻ điềm đạm đáng yêu: “Có thể… đừng để ta làm thiếp được không?”
 
Mộ Tòng Cẩm cười haha: “Còn không mau trở về, ta không muốn để người ta biết hoàng tử phi tương lai chui lỗ chó đâu.”
 
Nét mặt Tiền Lạc Cẩn biến hóa đến mức có thể tạo thành chiếc meme, mắt sáng lấp lánh như sao trời, gật đầu một cách mãnh liệt: “Được!”
 
Mộ Tòng Cẩm nói ‘hoàng tử phi tương lai’! Hoàng tử phi đó! Nàng sắp làm hoàng tử phi nha!
 
Đêm đó Mộ Tòng Cẩm tiến cung xin cưới Lạc Cẩn với hoàng hậu nương nương. Chuyện này không thể kéo dài, bởi Chu công tử đã xuất phát đi Vệ Lăng, còn phải phái người đuổi theo hắn ta, bằng không hắn ta tới cửa chính thức cầu thân, sẽ ầm ĩ đến mọi người mất hết mặt mũi.
 
Hoàng hậu nghe con trai ruột của mình nói xong đờ người ra, mặc cho trí tưởng tượng của bà phong phú cỡ nào cũng chẳng ngờ cái tên mà Mộ Tòng Cẩm nhắc tới lại là Tiền Lạc Cẩn.
 
Dẫu hoàng hậu chưa từng gặp nàng, nhưng từng nghe An Quảng hầu phu nhân nói đứa trẻ này không tồi, có điều xuất thân thật sự làm người ta không hài lòng. Tuy rằng có quan hệ thân thích với Tạ gia, song con trai mình là hoàng tử do chính cung sinh, dù là đích nữ Tạ gia gả chăng nữa, bà còn phải suy xét mấy ngày, trong khi Lạc Cẩn chỉ là cháu ngoại, cộng thêm là con gái thương nhân, ngay cả làm thiếp cũng không đủ tư cách, huống hồ là làm chính phi.
 
Hoàng hậu lắc tay một cái, chính phi tương lai của hoàng tử có thể là hoàng hậu, đâu có con gái thương nhân nào làm hoàng hậu chứ? Việc này có khi còn cắt đứt con đường làm hoàng đế của con trai bà, trước giờ bà cũng không xếp Lạc Cẩn vào đội ngũ chọn con dâu.
 
Mộ Tòng Cẩm có chuẩn bị từ trước, khi hóng gió bên ngoài phủ Trấn quốc công, hắn đã suy nghĩ nát óc làm cách nào để Tiền Lạc Cẩn làm hoàng tử phi, nếu không nắm chắc, thì hắn sẽ không dễ dàng hứa với nàng.
 
Mộ Tòng Cẩm phân tích một đống lý do cần phải cưới Lạc Cẩn cho hoàng hậu nghe, đặc biệt phân tích từ góc độ có thể phụ tá tam hoàng tử lên làm hoàng đế. Hắn biết mẫu con dâu mà hoàng gia chọn, về mặt bộ dạng và tính cách chỉ là chuyện nhỏ, không thích cũng không sao, nữ nhân xinh đẹp dịu dàng ở hoàng gia thiếu gì. Thân là hoàng tử cưới vợ phải coi trọng nhất gia thế, mà nhược điểm lớn của Lạc Cẩn chính là gia thế, song dưới sự phân tích của nam chính, gia thế của Lạc Cẩn trở thành điểm mạnh không thể chọn ra được người thứ hai ở Đô Trung.
 
Hoàng hậu sinh hai đứa con trai, hiện giờ trong hàng ngũ của hoàng hậu có người ủng hộ tam hoàng tử, cũng có người ủng hộ lục hoàng tử, việc này gây bất lợi cho sự đoàn kết, phân tán hỏa lực. Hắn cưới con gái thương nhân rời khỏi đội ngũ tranh đoạt ngôi vị hoàng đế ngược lại có thể cho người vốn ủng hộ mình chuyển qua ủng hộ tam hoàng tử. Hơn nữa bây giờ muốn ngang vai ngang vế với Lệ quý phi, mà thế lực triều trình đều gần như chia thành hai phe mất rồi, chỉ có Tạ gia vẫn trung lập. Mặc dù hiện tại danh tiếng của Tạ gia đã xuống dốc, nhưng dù gì tổ tiên cũng là một trong những người có công lớn khai quốc.
 
Tuy Trấn quốc công qua đời rồi, hoàng thượng kỳ kèo không ban thánh chỉ thừa tước, mà vẫn có không ít quần chúng vây xem đang nhìn chằm chằm nhà chồng của hai người con gái còn lại của Tạ gia. Tiền Lạc Cẩn luôn ở Tạ gia, hoàng hậu có thể hỏi thăm thử trưởng công chúa, Tạ gia đối xử với đứa cháu ngoại này thế nào, không khác gì cháu nội cả.
 
“Tiền gia có gia tài đồ sộ, sau này sẽ là một trợ lực. Hiện giờ là thời khắc mấu chốt, duy trì tam ca làm người thừa kế mới quan trọng nhất, gần đây tam ca cũng có chút kiêng kỵ con, thời điểm như vậy huynh đệ càng phải một lòng, không thể có nội chiến. Chi bằng con rút lui sạch sẽ, cũng để tam ca yên tâm, con không thấy tủi thân gì hết, ngài càng không cần thấy tiếc cho con, chỉ xin ngài thành toàn cho con.” Mộ Tòng Cẩm quỳ xuống bày tỏ một cách chân thành, hắn tìm ra điểm xuất phát tài tình, vấn đề mà hoàng hậu lo âu nhất bây giờ chính là tương lai sẽ ra sao.
 
Hoàng hậu nghe được cảm động suýt khóc, hết sức cho rằng Mộ Tòng Cẩm vì đại nghiệp kế thừa ngôi vị hoàng đế của ca ca mình mới chịu cưới Tiền Lạc Cẩn, đúng là đứa bé ngoan hiểu rõ đại nghĩa.
 
Mộ Tòng Cẩm lại căn dặn hoàng hậu rằng muốn cưới Lạc Cẩn phải mau chóng, bởi Chu tiểu công tử đã khởi hành đến quê nhà của nàng, nghe nói Chu tông chính có dính líu tới Lệ quý phi.
 
Hoàng hậu vừa nghe xong lập tức bùng nổ, sao có thể để đối thủ một mất một còn như ý được, Lệ quý phi lòng muông dạ thú, vừa mới cho cháu gái trong tộc gả cho thiếu tướng quân Lý Khôn tay cầm binh quyền Tây Nam, còn định nhúng chàm con gái nhà giàu nhất Vệ Lăng nữa, vừa có binh vừa có tiền, ả tiện tỳ này muốn làm gì!
 
Dù hoàng hậu chấp nhận kế hoạch của Mộ Tòng Cẩm, đồng ý để con trai mình cưới Tiền Lạc Cẩn, cũng không thể tùy tiện đi hạ sinh lễ, trước tiên xem thử bát tự hai đứa có hợp không đã.
 
Từ chỗ An Quảng hầu phu nhân lấy được bát tự của Tiền Lạc Cẩn, muốn xem bát tự của hai đứa trẻ đương nhiên phải tìm Đông Lưu đạo trưởng của Tam Thanh quán rồi.
 
Ngón tay thon dài của Đông Lưu đặt lên tờ giấy đỏ, hai tờ bát tự xếp song song nhau, bên trái viết tên Mộ Tòng Cẩm, bên phải viết tên Tiền Lạc Cẩn. Đông Lưu chớp mắt một cái, lông mi dài thật đẹp, đạo bào xám lay động như tiên nhân, ngay cả hoàng hậu cũng không nhịn được thầm than đứa trẻ này xuất gia quá đáng tiếc.
 
Hoàng hậu luôn là fan trung thành của Tam Thanh quán, rất tin tưởng không chút nghi ngờ với thiên mệnh. Đông Lưu biết chỉ cần mình mở miệng nói một câu ‘bát tự không hợp’, hôn sự của hai người coi như tiêu tùng.
 
Ngón tay Đông Lưu đặt lên bát tự của Tiền Lạc Cẩn, tốt hay xấu đều dựa vào hắn, trong đầu lại nhớ tới những lời oán giận mà vị Tiền tiểu thư này cứ lảm nhảm không ngừng bên tai.
 
“Đông Lưu đạo trưởng, thứ cho ta nói thẳng, các ngươi nên đổi hết xăm nhân duyên thành thượng thượng. Đây gọi là nhân tính ấy, người ta đi xin xăm vốn căng thẳng lắm rồi, còn rút hết bao nhiêu xăm hạ hạ nữa.”
 
“Mỗi ngày chỉ biết bắt chẹt ta, nếu về sau ta gả tới nơi xa xôi, có phải đạo quán của các ngươi sẽ đóng cửa không?”
 
“Đạo quán của các ngươi không linh gì cả, còn không biết thẹn kêu ta quyên tiền công đức!”
 
Nghĩ đến nguyện vọng nàng tự tay viết trên cây hòe: Cầu mong Mộ Tòng Cẩm đồng ý cưới ta.
 
“Bát tự của Tiền tiểu thư cực kỳ hợp, là mệnh cách vượng phu, Mậu Tuất, Đinh Dậu, khi thành hôn là nhảy lên cành cao, sau khi thành hôn có thể làm nhà chồng phồn thịnh. Lục điện hạ sẽ càng đỏ, bao trọn khí thế, cộng thêm hai ngôi sao tương sinh bổ trợ nhau, trợ giúp căn cơ. Bát tự của lục điện hạ và Tiền tiểu thư quả thật là một đôi trời đất tác thành, vốn dành cho nhau.”
 
Hoàng hậu lộ vẻ vui mừng, bà tuyệt đối không ngờ được Đông Lưu đạo trưởng có quen biết với Tiền Lạc Cẩn, chỉ cho rằng nàng và Mộ Tòng Cẩm thật sự là cặp đôi ông trời tác thành.
 
Hoàng hậu làm việc cũng mạnh mẽ vang dội, hoàng thượng và thái hậu, một nói chính vụ bận rộn, một nói sức khỏe không tốt, đều chẳng muốn lo hôn sự của con trai bà. Hoàng hậu càng vui vẻ an nhàn, soạn sẵn cả thánh chỉ tứ hôn cho hoàng thượng, hộ bộ thị lang cũng họ Tiền, hoàng thượng còn tưởng là con gái hộ bộ thị lang, nên lười hỏi nhiều, dù sao con trai có dáng vẻ khác ông ta, ưng ai cưới ai cũng kệ, bộp, vung ngọc tỉ lên đóng dấu.
 
Thánh chỉ này của hoàng thượng dấy lên một trận sóng gió tại Đô Trung, làm Tạ gia sợ ngây người, Chu gia cũng sợ ngây người. Chu gia còn đang gảy bàn tính rất kêu, vốn muốn đồ cưới phong phú lại có thể nhảy lên cành cao Tạ gia, ai ngờ con vịt sắp tới mồm rồi cũng bay được, ai dám cãi lại thánh chỉ cướp nữ nhân của hoàng tử chứ, bèn nhanh chóng phái người ra roi thúc ngựa đuổi theo Chu tiểu công tử kéo trở về.
 
Tối đó Tiền Lạc Cẩn không chợp mắt nổi, mở mắt trao tráo nhìn chằm chằm xà ngang cả đêm. Trong lòng miên man suy nghĩ, ngoài miệng mỗi ngày la hét muốn Mộ Tòng Cẩm cưới nàng, đến khi có mặt mũi thật, người đầu tiên không tin nổi lại là nàng.
 
Mộ Tòng Cẩm ôm mục đích gì mà đồng ý cưới nàng chứ? Tiền Lạc Cẩn chẳng dám hỏi, rất sợ hắn một khi mất hứng lại đổi ý, hiện giờ một chân nàng giẫm vào địa ngục rồi, hắn chịu ra tay cứu nàng, còn hơn xây bảy tòa tháp đấy.
 
Khi thánh chỉ tứ hôn đến Tạ gia, Tiền Lạc Cẩn với hai mắt đầy tơ máu bước ra tiếp chỉ, dọa thái giám truyền chỉ giật mình, sao bộ dạng hoàng tử phi tương lai như xác chết vậy? Lục hoàng tử không chỉ có tính tình quái gỡ, mà ánh mắt cũng rất đặc biệt.
 
Hôn thư này kỳ quặc đến nỗi trở thành sự kiện kinh dị, nhất thời toàn bộ Đô trung đều nghe ngóng Tiền Lạc Cẩn, nếu vì để lung lạc phủ Trấn quốc công, thì lục hoàng tử vốn là đích hoàng tử, người phải cưới hẳn là Tạ Mộng Hoa đích trưởng nữ phủ Trấn quốc công. Dù Tạ Mộng Hoa đã xuất giá, xem như hoàng gia cũng không tiện phá hôn sự của người ta, thì chẳng phải Tạ gia còn có hai thứ nữ sao, cưới làm trắc phi cũng được mà, Nhị hoàng tử còn từng đánh chủ ý này kìa. Cưới Tiền Lạc Cẩn cái gì? Nàng căn bản không phải họ Tạ đó.
 
Chuyện này do An Quảng hầu phu nhân một lần buột miệng nói ra, được Tạ Mộng Hoa chuyển lời về nhà mẹ đẻ, nếu không thì ngay cả Tạ phu nhân cũng chẳng biết. Khi đó Tạ lão thái gia còn sống, nhị hoàng tử từng có ý muốn nạp Tạ Mộng Dao làm trắc phi, nhưng bị Tạ lão thái gia một mực từ chối, ông nói rằng con gái Tạ gia không làm thiếp.
 
Mặc kệ gần đây trải qua bao nhiêu chuyện tủi thân, lần này xem như Tạ gia xả được cơn giận. Biểu tiểu thư bọn họ được tứ hôn cho Lục hoàng tử nha, còn là chính phi đó, chuyện thật như mơ, Tạ đại gia và Tạ phu nhân nhất trí cho rằng là tổ tiên phù hộ, bèn đốt giấy tiền vàng bạc ròng rã ba ngày ba đêm trong linh đường.
 
Mà Tiền Lạc Cẩn thì ngay cả ngồi cũng thỉnh thoảng nhếch miệng cười khúc khích, chỉ chờ lễ bộ khi nào phái người đi quê nhà nàng cầu hôn thôi, như vậy việc nàng lo lắng nhất cuối cùng cũng êm xuôi.
 
Tiền Lạc Cẩn sẽ suốt đời không hối hận khi lựa chọn lấy Mộ Tòng Cẩm ư? Trong lòng nàng tin rằng, cả hai đều là người xuyên không, ít ra Mộ Tòng Cẩm sẽ không bạo hành gia đình!

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Lạc Lạc
Bài viết: 96
Ngày tham gia: 06 Tháng 9 2019 23:42
Has thanked: 105 times
Been thanked: 2225 times
Tiếp xúc:

19 Tháng 9 2020 11:32

Chương 49 
Tin tức mà Tiền lão gia và Tiền phu nhân nhận được chỉ mới ở tiến độ Chu tiểu công tử muốn đến đưa sính lễ, Tiền phu nhân dẫn đám hạ nhân quét tước nhà cửa đổi mới hoàn toàn, quét vôi trong ngoài một phen, chỉ đợi Chu tiểu công tử tới thôi.
 
Lệ quý phi không hiểu sao hoàng hậu cho con trai cưới một đứa con gái thương nhân, ngẫm đi nghĩ lại, bà ta đoán rằng hoàng hậu muốn vứt bỏ lục bảo toàn tam. Được, nếu hoàng hậu muốn vứt bỏ lục hoàng tử, thì bà ta sẽ giúp đến cùng, toàn bộ lễ bộ đều là thân thích bà ta cài vào, chỉ cần Lệ quý phi phân phó, lập tức dốc sức thực hiện, khiến khắp thiên hạ đều biết lục hoàng tử phi là con gái Tiền gia tại Vệ Lăng.
 
Người thay Mộ Tòng Cẩm đi Vệ Lăng đưa sính lễ là thái giám và cung nữ được tuyển chọn tỉ mỉ ở lễ bộ, một đội nhân mã mặc cung phục cuồn cuộn tiến vào Vệ Lăng, tất cả dân chúng Vệ Lăng đều ra xem náo nhiệt.
 
“Mạc đại nương, những người này là người gì vậy? Khí phái quá.”
 
“Những người này à, toàn là người trong cung.”
 
“Thật hay giả? Sao người trong cung lại đến Vệ Lăng chứ?”
 
“Thật đó, nhị cữu ta đang hầu hạ trong cung, ta từng đến Đô Trung, y phục của bọn họ đều là cung phục.” Một tiểu tử bên cạnh chen miệng nói.
 
“Bà ơi, y phục của người trong cung đẹp quá, con cũng muốn tiến cung!”
 
“Nương tử! Mau ra đây xem thái giám nè!”
 
“Chàng nói nhỏ thôi! Chúng ta không chọc nổi người trong cung đâu.”
 

 
Dựa theo lệ thường của hoàng tử, đội ngũ đưa sính lễ trước sau mười cung nữ và thái giám, ở giữa còn có mấy chục người khiêng sính lễ, tất cả rương toàn mang kiểu dáng cung chế ngự dụng, bốn góc dán rồng vàng uốn lượn chỉ có hoàng thất dùng. Phần lớn Vệ Lăng đều không biết, song có lão tiên sinh từng đi Đô trung, hiểu biết sâu rộng thở dài nói: “Đây là… đây là thứ chỉ có hoàng tử do hoàng hậu sinh mới có thể dùng đó!”
 
Người xung quanh lão tiên sinh lập tức xôn xao, mọi người một truyền mười mười truyền một trăm, không bao lâu sau, nửa thành Vệ Lăng đã biết có một đội ngũ thay hoàng tử đến Vệ Lăng. Song rốt cục là đi ngang qua hay dừng chân lại, mỗi người nói một kiểu, càng nhiều người nghiêng về giả thiết chỉ mượn đường đi ngang thôi, dù sao cũng đâu ai ngờ Vệ Lăng sẽ có gia đình quyền quý có thể gả cho hoàng tử chứ.
 
Tri huyện Vệ Lăng đang ôm ái thiếp thứ ba mươi ba của mình làm chuyện xấu hổ, nha dịch tới báo thành Vệ Lăng có một đội cung nhân đến, ông ta sợ đến nỗi cả người đều không khỏe. Huyện thái gia thuộc loại người quen làm cường hào ác bá ở bên ngoài rồi, sợ nhất nghe được hai chữ ‘hoàng cung’, không biết là phúc hay họa, vội vàng kêu ái thiếp hầu hạ ông ta mặc quan phục, tự mình nghênh đón.
 
Thái giám ty lễ ở Đô Trung không biết đã gặp qua bao nhiêu đại quan, căn bản không để tri huyện Vệ Lăng vào mắt, mũi vểnh lên trời, chẳng thèm nhìn thẳng tri huyện nói: “Bọn ta phụng chỉ hoàng thượng, muốn tới Tiền Viên Phương nhà Tiền lão gia.”
 
Tri huyện vội vàng đích thân dẫn đường, trong lòng đã toát mồ hôi lạnh từ lâu, Tiền gia… đây là sắp phát đạt ư?
 
Tiền lão gia chưa chờ được Chu tiểu công tử, đã thấy Huyện thái gia dẫn đội nhân mã chẳng rõ lai lịch tới. Mấy năm nay Tiền lão gia đút lót không ít cho tri huyện, ông rất chột dạ nhưng vẫn gánh vác trách nhiệm nam nhân trong nhà, đưa Tiền phu nhân trở về phòng trốn, còn bản thân thì tự mình ra đón.
 
Thái giám ty lễ khách sáo với Tiền lão gia: “Tiền phu nhân đâu ạ? Làm phiền lão gia mời ra đây được không?”
 
Tiền lão gia lộ vẻ hi sinh vì đại nghĩa: “Sức khỏe tiện nội không tốt, công công có lời gì chỉ cần nói với ta là được.”
 
“Việc này không thích hợp lắm, bọn ta chưa từng nghe nói đi hạ sính lễ lại không có mặt chủ mẫu, bọn ta hồi cung cũng không tiện ăn nói với hoàng hậu nương nương.”
 
Hạ sính lễ? Tiền lão gia và quản gia mắt lớn trừng mắt nhỏ, vẻ mặt mờ mịt.
 
Ngày đó, toàn bộ dân chúng thành Vệ Lăng đều nghĩ tới một điều: Lão Tiền gia sắp bay lên trời rồi!
 
Tạ gia ở Đô Trung cũng đứng trên đầu ngọn sóng, ai cũng không ngờ rốt cục Tiền Lạc Cẩn có tài đức gì mà lọt vào mắt xanh của hoàng hậu. Một đứa con gái thương nhân, nhảy vọt lên thành hoàng tử phi, lẽ nào hoàng hậu thấy gần đây Tạ gia sống quá thê thảm muốn nâng đỡ một phen? Song nói sao cũng không thể mang con trai mình đi nâng chứ?
 
Người có suy nghĩ tiến bộ thì nghĩ rằng chiêu này của hoàng hậu gọi là thí xe giữ tướng, Lệ quý phi gần như đã bỏ túi toàn bộ quân khu Tây Nam, hai người con trai của hoàng hậu nếu lại nội chiến, thì muốn thắng nhị hoàng tử chỉ có nằm mơ.
 
Tam hoàng tử cũng nghĩ vậy, nghe nói Mộ Tòng Cẩm chủ động xin cưới tiểu thư Tiền gia, khỏi phải nói tam hoàng tử cảm động bao nhiêu. Hắn cho rằng Mộ Tòng Cẩm không để ý việc bị cười nhạo đi cưới con gái thương nhân chính vì muốn giúp hắn làm hoàng đế, đêm đó liền uống say mèm, sâu sắc cảm thấy mình mắc nợ bào đệ quá nhiều. Mộ Tòng Cẩm là hoàng tử lại có dáng dấp xuất chúng, vốn nên cưới nữ tử xuất sắc tôn quý, hắn bèn thề nếu mình thật sự trở thành hoàng đế, nhất định không thể bạc đãi Mộ Tòng Cẩm.
 
Đối với hôn sự của Mộ Tòng Cẩm, còn có một người giậm chân đấm ngực nữa, đó chính là tể tướng Chu Cửu Trúc. Ông ta đã chọn trúng Mộ Tòng Cẩm từ lâu, song việc hoàng tử đính hôn trước giờ đều muộn hơn công tử gia đình bình thường, ông ta cũng không vội, sao đột nhiên quyết định tiểu nha đầu Tiền gia kia, Chu tể tướng cảm thấy mình sống uổng phí mấy năm,
 
Đâu chỉ Chu tể tướng nghi ngờ trí nhớ của mình, mà mấy thư đồng của Mộ Tòng Cẩm đều hoảng sợ.
 
Úc Hộc khỏi phải nói, cha hắn vì Mộ Tòng Cẩm bỏ bao nhiêu công phu đoạt đích, ầm một cái, Mộ Tòng Cẩm lại bỏ cuộc, Úc tể tướng đắng lòng quá chừng! Hôm đó Quản Hạnh Thư đang viết một quyền sách mới <Hoàng tử sói đừng đến đây, cuộc đời kiêu sủng của tiểu thư lông bông>.
 
“Ngươi mới là tiểu thư lông bông đấy!” Tiền Lạc Cẩn tức giận ném sách xuống đất.
 
Băng Tâm quân chúa lập tức nhặt sách lên, đau lòng lau bụi đi: “Bản đẹp đó, sao ngươi có thể làm hỏng chứ.”
 
“Của ai? Quản Hạnh Thư?”
 
Băng Tâm quận chúa là fan não tàn số một của Quản Hạnh Thư! Tiền Lạc Cẩn nổi hết da gà.
 
Quản Hạnh Thư lại không cảm kích, hắn cứ nói ‘công chúa có thực ấp phong phú’.
 
Hoa Dật Văn có một nửa trợ công, từ đầu chí cuối chỉ có một mình hắn biết, nên không bất ngờ gì, còn Tạ Tắc Nguyên thì hỏng mất.
 
“Lục điện hạ, ngài tuyệt đối đừng luẩn quẩn trong lòng, biểu muội ta trông đáng yêu thôi, chứ tính tình vừa nham hiểm vừa độc ác.”
 
“Biểu ca, cữu mẫu kêu huynh về nhà ăn cơm kìa.”
 
Người ta nói biểu ca biểu muội, một đôi trời sinh, sao Tiền Lạc Cẩn và Tạ Tắc Nguyên lại không hợp nhau thế.
 
Đưa sính lễ, trao đổi thiếp canh, Tiền Lạc Cẩn đính hôn với hoàng tử đã trở thành sự thật, có điều chỉ có thể tới bước đính hôn thôi, bởi tuổi tác của nàng và hắn không lớn lắm, quan trọng nhất là Tiền Lạc Cẩn còn có một Tạ Mộng Dao vẫn chưa gả đi. Tuy chỉ là biểu tỷ muội, song lại ở cùng nhau, nếu lúc Lạc Cẩn xuất giá mà Mộng Dao vẫn chưa gả thì khó coi lắm, hai bên đều không nóng nảy, sau khi định ra hôn sự cũng tạm thời gác lại.
 
Trong khoảng thời gian này ắt hẳn rất khó khăn với Tạ Mộng Dao, nàng bị thoái hôn, trở thành trò cười của Đô Trung, mà Tiền Lạc Cẩn lại thành hoàng tử phi, đối lập to lớn làm nàng càng thêm khó chịu.
 
Tiền Lạc Cẩn rất lo cho sức khỏe của Tạ Mộng Dao, thực tế suy nghĩ của nàng thoáng hơn Tiền Lạc Cẩn nghĩ, mặc dù lời chúc mừng muộn hơn người khác mấy ngày, nhưng vẫn gọi Tiền Lạc Cẩn tới phòng mình.
 
“Tương lai muội thật sự trở thành hoàng tử phi rồi, khó tránh khỏi phải đối mặt với các vị phu nhân công hầu. Đây là quyển ghi chép mối quan hệ các nữ quyến Đô Trung, muội cầm lấy đi.”
 
Đừng thấy Tạ Mộng Dao xuất thân không cao, nàng chỉ dựa vào ăn nói và nhìn sắc mặt đã có thể thăm dò được gốc rễ của các phu nhân công hầu kia, điều này ngay cả Tiền Lạc Cẩn thực tế lớn tuổi hơn nàng nhiều cũng không thể không bội phục.
 
Tiền Lạc Cẩn tìm được hôn sự hiển hách như vậy, Tạ phu nhân nằm mơ cũng cười nhiều lần, nửa đêm Tạ đại gia tỉnh giấc nghe được tiếng cười đứt quảng của người bên gối, sợ tới nỗi không ngủ được, đành qua đêm ở chỗ Tam di nương, hại Tạ phu nhân ghen tuông mấy ngày.
 
Tạ phu nhân cũng muốn sắp xếp một mối hôn sự tốt cho Tạ Mộng Dao, nhưng nàng bị thoái hôn, lại tìm có dễ gì đâu, đành phải gác lại. Chỉ khổ cho Tạ Mộng Dao, trong mấy đứa trẻ nàng xinh đẹp nhất, toàn bộ đều bị Lý ngự sử đâm một dao làm trễ nãi, vừa nghĩ tới là Tạ phu nhân liền hận đến nghiến răng.
 
Giải quyết xong Tiền Lạc Cẩn, cuối cùng phu phụ Tạ đại gia cũng trút được toàn bộ gánh nặng, nhưng hai người còn phải đối mặt một vấn đề: Hiện giờ tình huống trong nhà dị thường nên do ai nói cho Tạ Tắc Nguyên biết? Tạ Tắc Nguyên là nam đinh đời cháu duy nhất của Tạ gia, có quyền biết tất cả, nhưng muốn Tạ đại gia chính miệng thừa nhận cơ nghiệp của Tạ lão thái gia phải chôn vùi trong tay ông, Tạ đại gia chết sống cũng không nói nên lời, muốn giao việc này cho Tạ phu nhân, mà Tạ phu nhân cũng không chịu nổi, cuối cùng hai người cò kè mặc cả quyết định: Cùng nhau nói chuyện với Tạ Tắc Nguyên.
 
Ý tưởng của Tạ đại gia là cả nhà trở về quê quán, để khỏi bị mất mặt xấu hổ ở Đô Trung. Quê nhà vẫn còn không ít ruộng đất, một năm chỉ dựa vào địa tô cũng đủ cho cả nhà sống sung túc, dù sao chờ con gái đều xuất giá hết, trong nhà chỉ còn lại một đứa con trai thôi mà.
 
Tạ Tắc Nguyên đã sớm nghi ngờ sao hoàng thượng cứ giữ mãi thánh chỉ thừa tước lâu vậy, không hạ chỉ thừa tước, Tạ gia chẳng ai dám xưng Trấn quốc công, ngay cả bảng hiệu phủ Trấn quốc công cũng cho hạ xuống, hóa ra định uy hiếp Tạ gia.
 
Tạ Tắc Nguyên kiên quyết không đồng ý: “Phụ thân có bao giờ nghĩ tới, nếu chúng ta rời khỏi như vậy, đại tỷ sẽ có chỗ đứng thế nào ở hầu phủ? Tương lai biểu muội gả đến vương phủ sẽ sống ra sao? Tương lai… làm sao ăn nói với tổ phụ?”
 
Tạ Tắc Nguyên liên tục đưa ra ba vấn đề làm Tạ đại gia á khẩu không trả lời được, ông nặng nề thở dài một tiếng: “Lẽ nào… con muốn ta đi?”
 
“Phụ thân là chủ gia đình, nếu người đi, mẫu thân và các tỷ muội tính sao đây?”
 
“Haizz, nếu nhị thúc con còn sống thì cần gì phải khó xử thế.”
 
Mỗi khi Tạ đại gia lâm vào cảnh khốn khó, điều duy nhất nghĩ tới chính là Tạ nhị gia.
 
Trong lòng Tạ Tắc Nguyên vốn có chút tính toán rồi, Tạ đại gia nhắc đến Tạ nhị gia càng cho hắn thêm dũng khí quyết định.
 
“Phụ thân, con nguyện thay cha đi trấn thủ Tây Bắc.”
 
Tạ phu nhân nhất thời luống cuống: “Con nói bậy bạ cái gì! Con là độc đinh duy nhất của Tạ gia đấy! Sao có thể…”
 
“Mẫu thân, vì con là con trai duy nhất, nếu con không thay cha phân ưu, thì uổng công làm con, tương lai các tỷ muội đâu có chỗ dựa nào, thì uổng công làm huynh.”
 
Hai câu này của Tạ Tắc Nguyên vừa có lý vừa có nghĩa, Tạ phu nhân bị chấn động, ngoài miệng bà vẫn luôn khoe con trai mình tốt đẹp cỡ nào, hóa ra bà chưa từng thật sự hiểu rõ, con trai bà rốt cuộc là một đứa trẻ như vậy.
 
“Con là cháu trai duy nhất trong nhà, càng phải đi lập nghiệp một phen, xin phụ thân mẫu thân toại nguyện cho con!”

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Lạc Lạc
Bài viết: 96
Ngày tham gia: 06 Tháng 9 2019 23:42
Has thanked: 105 times
Been thanked: 2225 times
Tiếp xúc:

19 Tháng 9 2020 11:33

Chương 50 
Lúc còn nhỏ ý chí gây họa của Tạ Tắc Nguyên rất cương quyết, hiện giờ quyết tâm thay cha đi tòng quân cũng rất cương quyết, Tạ phu nhân vừa khóc vừa làm ầm ĩ, phía Tạ Tắc Nguyên giống như đụng phải tảng đá.
 
Tạ phu nhân tự biết mình không khuyên nổi, bèn phát động các cô nương trong nhà, muốn dùng tình cảm tỷ muội cảm hóa Tạ Tắc Nguyên. Lúc này trong lòng hắn đang được đại nghĩa gia tộc lấp đầy, ai nói cũng không nghe, cả Tạ Mộng Hoa và Tạ Mộng Dao đều trắng tay trở về.
 
Nhắc tới làm ầm ĩ, Tạ Tắc Nguyên mới là cao thủ, về ngang ngược ăn vạ thì mấy bác gái ngoài chợ bán thứ ăn đều không phải đối thủ của hắn. Tạ phu nhân khóc với hắn, hắn liền không ăn cơm, chiêu tuyệt thực kháng nghị này làm Tạ phu nhân đau lòng không thôi.
 
Đến phiên Tiền Lạc Cẩn rồi, nàng vốn không tính khuyên nhủ, từ chỗ Mộ Tòng Cẩm lừa gạt mấy món ngự thiên trong phòng bếp của hoàng hậu, nàng mang một hộp đầy ắp thức ăn đi thăm Tạ Tắc Nguyên.
 
Vào phòng, nặng nề đặt hộp thức ăn lên bàn, nắm hộp vừa mở ra, khắp phòng tràn ngập mùi thơm của thịt, Tạ Tắc Nguyên với hai gò má hốc hác ngồi trên giường nuốt nước bọt một cái vang dội.
 
“Biểu ca, có muốn cùng nhau ăn không? Lúc ta tới không ai thấy đâu, ăn no mới có sức tuyệt thực với cữu mẫu chứ.”
 
“Muội không khuyên ta hả?”
 
“Không khuyên.”
 
Tạ Tắc Nguyên nửa ngờ nửa tin đi tới, chỉ thấy một bàn toàn thức ăn tinh xảo.
 
“Những món này… muội cảm thấy ta đi Tây Bắc chắc chắn phải chết mới cho ta ăn bữa ngon hử?”
 
“Phi phi phi, miệng thối, ta nên mang dưa muối tới thăm huynh đúng không?”
 
Hôm nay trong phòng Tạ Tắc Nguyên vô cùng yên tĩnh, không có tiếng khóc không có tiếng huyên náo, chỉ có hai biểu huynh muội ngồi đối diện nhau, ăn bữa cơm phong phú một cách hài hòa.
 
Tiền Lạc Cẩn cũng không nỡ để Tạ Tắc Nguyên đi tòng quân, quân doanh mà, đây là nơi đao thật thương thật ấy. Mấy năm nay Tiền Lạc Cẩn xem Tạ Tắc Nguyên như em trai mình, đương nhiên không muốn hắn làm chuyện nguy hiểm.
 
“Biểu ca, huynh suy nghĩ kỹ chưa? Nếu vì thừa tước, thì chờ ta thật sự trở thành hoàng tử phi rồi, nói không chừng, nói không chừng sự việc sẽ có thể xoay chuyển!” Tiền Lạc Cẩn nhẫn nhịn không nói ra chuyện phò trợ tam hoàng tử đăng cơ, song nói đến đó thì ngừng, ắt hẳn Tạ Tắc Nguyên cũng hiểu.
 
Tạ Tắc Nguyên lại nói: “Nha đầu ngốc, ta không đi chiến trường lập công thì sao có thể làm đại quan? Mà ta không làm đại quan, về sau phụ thân già rồi ai chống đỡ cái nhà này? Các muội xuất giá rồi ai làm chỗ dựa cho các muội?”
 
Tạ Tắc Nguyên đứng dậy vô cùng cao to hơn Tiền Lạc Cẩn vốn thấp bé, có thể bao phủ nàng trong cái bóng của mình, hóa ra hắn đã nghĩ tới chuyện sâu xa hơn. Tiền Lạc Cẩn khẽ mỉm cười, nàng rất vui, bởi rõ ràng Tạ Tắc Nguyên tính toán cho tương lai của bản thân rồi, thế thì tốt, nàng tôn trọng sự lựa chọn nam tử hán của hắn.
 
“Biểu muội, ta có một việc luôn để trong lòng, có thể nói không?”
 
“Không phải chuyện quan trọng thì đừng nói.” Tiền Lạc Cẩn đáp một cách vô tình.
 
“Quan trọng chứ! Chẳng may… ta nói là chẳng may, ta ở Tây Bắc không về được, ta sẽ chết không nhắm mắt!”
 
Tiền Lạc Cẩn để đũa xuống, tò mò nhìn Tạ Tắc Nguyên, chuyện gì có thể khiến hắn chết không nhắm mắt nhỉ?
 
“Huynh nói đi.”
 
“Muội còn nhớ hồi nhỏ ta chứng kiến… bên trong đáy chén trà của muội thật sự là phân hả?”
 
Tiền Lạc Cẩn thoáng sửng sốt, sau đó cười haha không ngừng, lúc đó chỉ là trò đùa dai nho nhỏ thôi, ai ngờ thật sự làm tổn thương tâm hồn của vị cháu đích tôn tiểu thiếu gia này, còn nhớ mãi đến giờ.
 
“Thật ra, đó chỉ là một trò lừa bịp đơn giản.”
 
Tiền Lạc Cẩn biểu diễn một lần nữa ngay trước mặt Tạ Tắc Nguyên, xem đến bước cuối cùng, Tạ Tắc Nguyên mới hiểu ra: “Biểu muội, Vệ Lăng của muội đều chơi trò như vậy hả?”
 
“Ai bảo trước đây huynh thích trêu ta chi.”
 
Hai người nói xong, bèn nhìn nhau cười, từng chuyện xưa vẫn chưa rời khỏi hồi ức lần lượt hiện ra, bắt đầu từ ngày đầu tiên Tiền Lạc Cẩn đến Tạ gia, Tạ Tắc Nguyên trèo lên cây đào cao to nhất trong rừng, phần huyết thống họ hàng này định sẵn không thể cắt đứt.
 
“Chúng ta giấu cữu mẫu đi tìm ngoại tổ mẫu đi, biểu muội chỉ có thể giúp huynh đến đây thôi ~” Tiền Lạc Cẩn khẽ nói với Tạ Tắc Nguyên.
 
Từ nhỏ hai người đã tranh giành vị trí kẻ nịnh bợ số một bên người Tạ lão thái quân, đều biết rõ tính nết của bà, không cần nhiều lời, hắn lập tức nở nụ cười.
 
Sau khi Tạ lão thái gia mất, Tạ lão thái quân luôn giam mình trong thâm trạch đại viện dưỡng bệnh, ngay cả chuyện lớn Tiền Lạc Cẩn và Mộ Tòng Cẩm đính hôn lão nhân gia cũng chẳng nói nhiều. Cái chết của Tạ lão thái gia thật sự là đả kích quá lớn với lão nhân gia, mỗi ngày chỉ ở trong phòng ăn chay dâng hương, hi vọng phổ độ hồn phách cho ông.
 
Dù thế, Tiền Lạc Cẩn và Tạ Tắc Nguyên cũng nắm chắc bà sẽ quản chuyện này, bởi trước đây, Tạ lão thái quân thích nhất hai bên trái phải ôm hai người bọn họ, kể về chiến tích anh dũng của Tạ lão thái gia lúc còn trẻ.
 
Thiếu niên từ nông dân mạnh mẽ bò lên trở thành đội trưởng trong quân, dùng từ truyền kỳ để hình dung Tạ lão thái gia cũng không quá đáng. Mỗi trận thắng mà ông đánh, Tạ lão thái quân đều thuộc nằm lòng, kể từng chuyện một cho bọn trẻ nghe.
 
Nguyện vọng lớn nhất của Tạ lão thái quân là có người có thể kế thừa y bát của Tạ lão thái gia, trọng chấn tướng môn Tạ gia. Mà Tạ Tắc Nguyên có lòng tòng quân, chính là việc bà cảm thấy vô cùng vui mừng, đây là sự khác biệt lớn nhất giữa bà và Tạ phu nhân.
 
Có Tạ lão thái quân đứng ra, Tạ lão gia lắc lư không ngừng và Tạ phu nhân khóc sướt mướt đều gắng gượng kiềm chế. Hoàng thượng cao hứng đến nỗi bệnh tình khỏe lên một chút, cuối cùng cũng giải quyết được vấn đề nan giải, Tây Bắc có thể không đánh thắng, nhưng nhất định phải có người trấn giữ, cái này gọi là thua người không thua trận.
 
Mặc kệ Tạ gia phái con trai hay cháu trai đi, chỉ cần là ‘tận trung báo quốc’, ngay hôm đó hoàng thượng hạ chỉ với Tạ đại gia, ngoài miệng còn nói ‘sẽ không quên tấm lòng hết sức chân thành của trên dưới phủ Trấn quốc công’, ý bảo ngày mà Tạ Tắc Nguyên khởi hành, thánh chỉ thừa tước tất nhiên không thể thiếu.
 
Một ngày trước khi Tạ Tắc Nguyên đi, Tạ phu nhân dẫn theo nha hoàn tự mình thu dọn hành lý cho hắn, tấm lòng của mẹ hiền, đến lúc này vẫn chưa từ bỏ ý định, “Con còn nhỏ, lại là độc đinh trong nhà…”
 
Mấy ngày nay, Tạ phu nhân liên tục dùng giọng điệu này, Tạ Tắc Nguyên ngắt lời bà, cương quyết nói: “Khi nhị thúc tòng quân còn nhỏ hơn con một tuổi, nhị thúc làm được, con cũng làm được.”
 
Mạch suy nghĩ của Tạ phu nhân trở lại năm đó khi bà mới gả đến phủ Trấn quốc công, Tạ nhị gia còn chưa tới 13 tuổi đã đi đại doanh Tấn Trung nhậm chức phó giáo, bà còn nhớ dáng vẻ thiếu niên tuấn tú khi ấy của Tạ nhị gia, còn nhớ bóng lưng của thiếu niên nho nhỏ giơ roi giục ngựa. Chợt bừng tỉnh, Tạ phu nhân cũng nhìn thấy bóng dáng kia trên người con trai mình.
 
Bọn trẻ đã lớn rồi, Tạ phu nhân biết rõ, thời gian từ từ trôi qua, như bóng câu qua khe cửa, ngay cả tiểu tử giỏi ầm ĩ nhất này cũng không còn tinh nghịch như trước.
 
Nhắc tới mới nhớ, lâu rồi không ai tới báo Tạ Tắc Nguyên đánh nhau với heo.
 
Ngày Tạ Tắc Nguyên xuất phát, đại tỷ Tạ Mộng Hoa cũng xin bà bà tới đưa tiễn, bào đệ duy nhất sắp tới nơi nguy hiểm đang rình rập, Tạ Mộng Hoa thích dạy dỗ nhất muốn dặn dò mấy câu lại khóc không thành tiếng.
 
Tạ Tắc Nguyên từ biệt với từng tỷ muội, nói với Tạ Mộng Hoa: “Nếu tỷ phu bắt nạt tỷ, cứ để hắn nhớ tỷ còn có một người đệ đệ.”
 
Tạ Mộng Hoa hôm nay cũng giống mẹ mình trở thành một cáo mệnh phu nhân, ăn mặc y phục duyên dáng sang trọng, chải búi tóc phụ nhân chín chắn, nhưng dáng vẻ khóc lóc che mặt lại vẫn như thiếu nữ trước đó chưa xuất giá.
 
Tạ Tắc Nguyên nói với Tạ Mộng Dao: “Nhị tỷ đừng để ý những kẻ mượn gió bẻ măng kia, chờ phụ thân nhận được thánh chỉ thừa tước, cái gì mà thiếu gia Triệu gia công tử Lý gia còn không phải đi cầu tỷ tỷ sao, nhất định không để nhị tỷ lại chịu nhục nhã nữa.”
 
Tạ Mộng Dao mặc y phục trắng đơn bạc, từ sau khi Tạ lão thái gia qua đời, bản thân nàng thì bị thoái hôn bèn luôn trang điểm như vậy, chẳng biết do mặc ít bị gió thổi lạnh hay vì cái gì, mũi Tạ Mộng Dao đỏ ửng, nàng luôn giống như trích tiên, giở tay nhấc chân đều tao nhã không màng danh lợi, lúc này cũng nhắm mắt lại, không để ý hình tượng dùng tay áo lau chùi.
 
Cuối cùng, Tạ Tắc Nguyên một trái một phải, hai tay sờ đỉnh đầu Tiền Lạc Cẩn và Tạ Mộng Hi: “Hai người các muội, tuyệt đối… đừng quên huynh trưởng này.”
 
“Nhất định sẽ không quên ạ! Huynh trưởng ôm chí lớn một lòng vì thiên hạ, là quân tử, chết có nhẹ tựa lông hồng, mà huynh trưởng phải nặng tựa thái sơn.” Từ lúc chào đời đến nay, lần đầu tiên Tạ Mộng Hi sùng bái Tạ Tắc Nguyên.
 
Tạ Tắc Nguyên có chút ức chế, nếu không phải Tạ Mộng Hi trở thành đại cô nương rồi, thì hắn rất muốn bắn vào ót nàng một cái, nguyền rủa ai chết hả.
 
Con ngựa được đưa tới vô cùng cao to so với Tạ Tắc Nguyên, càng lộ ra sự trẻ con của hắn, hạ nhân định giúp hắn dắt ngựa lại bị hắn đoạt dây cương. Từ đây về sau, bên cạnh hắn không còn hạ nhân hầu hạ nữa, sinh hoạt trong trại lính vừa mệt vừa khổ, đều chỉ có một mình hắn đối mặt.
 
Hoàng thượng thực hiện phương châm tát một cái liền cho quả táo ngọt, Tạ Tắc Nguyên chưa ra khỏi Đô Trung đã được phong làm dũng sĩ lang tướng, còn phái một ngàn tinh binh khác hộ tống hắn đến Tây Bắc nhậm chức. Một ngàn binh vệ ở ngoài thành chờ, nên Tạ Tắc Nguyên không thể từ biệt lâu với người nhà thêm.
 
Hắn tự mình dắt ngựa đi được mấy chục bước rồi quay đầu lại, quỳ phịch xuống đất, hướng về phía Tạ đại gia và Tạ phu nhân dập đầu lạy ba cái.
 
Tình cảnh này, trong lòng Tiền Lạc Cẩn cũng chua xót, nghĩ đến lúc Tạ nhị gia bệnh chết chỉ để lại cho Tạ Tắc Nguyên quyển binh pháp chính vì đoán được sẽ có ngày này ư? Tây Bắc chiến tranh hỗn loạn, chỉ mong quyển binh pháp ấy có thể giúp Tạ Tắc Nguyên một tay, dẫn hắn bình an trở về.
 
Nếu hồi tưởng lại, hóa ra nàng xuyên không tới nơi này lâu vậy rồi, ngay cả Tạ Tắc Nguyên cũng trưởng thành.
 
Hoàng thượng thật sự hết lòng tuân thủ lời hứa, ba ngày sau khi Tạ Tắc Nguyên dẫn binh rời khỏi Đô Trung, thánh chỉ thừa tước Trấn quốc công được thái giám ty lễ cầm đến cổng Tạ gia.
 
“Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết…”
 
Giọng nói vịt đực của thái giám ty lễ vang dội khắp Tạ gia, chủ nhân Tạ gia và đám hạ nhân đồng loạt quỳ xuống lãnh chỉ, không, hiện tại đã có thể xưng là Trấn quốc công.
 
Tạ lão thái quân được phu phụ Tạ đại gia nâng dậy, tận mắt nhìn quản gia chỉ huy đám hạ nhân nhanh chóng treo bảng hiệu ‘phủ Trấn quốc công’ đã tháo xuống từ lâu lên cổng lớn sơn son lần nữa.
 
Người trong phủ ai cũng vui mừng hớn hở, phủ Trấn quốc công lại trở về rồi!

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Huyền Trần Kailu
Bài viết: 1
Ngày tham gia: 04 Tháng 8 2020 11:14
Has thanked: 3 times
Been thanked: 1 time
Tiếp xúc:

01 Tháng 10 2020 13:03

Lọt hố nhà, đọc văn án đã thích rồi 🥰🥰🥰 :banhbao28:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Le Minh Chau
Bài viết: 1
Ngày tham gia: 15 Tháng 10 2020 08:35
Has thanked: 22 times
Been thanked: 1 time
Tiếp xúc:

15 Tháng 10 2020 23:57

Đọc đến đoạn cữu cữu k lấy vợ cứ tưởng là thành BL, hóa ra ứ phải. Hự hự

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 1 khách