[HĐ-2S] VỢ ƠI, ĐỪNG ĐI ! - LỤC MANH TINH CẬP NHẬT C55

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 387
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 268 times
Been thanked: 6173 times
Tiếp xúc:

30 Tháng 3 2020 10:05

Chương 29 Sáng tỏ
 
Sau buổi công chiếu đầu tiên, danh tiếng <<Song sinh>> không ngừng vang xa, rất nhiều bạn bè giới truyền thông và nhà phê bình phim nổi danh trên mạng lên tiếng khen ngợi, ngoài ra Bộ Tích cũng góp phần tạo nên làn sóng cho bộ phim.
 
Theo lời đồn đại của netizen, sau khi buổi công chiếu đầu tiên của <<Song sinh>> kết thúc, Bộ Tích mời mấy người bạn tốt đi ăn cơm tối, mà trong những người bạn tốt này thậm chí còn có cả Đoạn Kính Hành. Bộ Tích và Đoạn Kính Hành thuộc dạng hot seach trên mạng, chỉ một chút việc nhỏ thôi đã khiến công chúng chú ý, huống chi là hai người lén lút hẹn ăn cơm.
 
Mặc dù rõ ràng còn có sự tồn tại của những người khác, nhưng đám chó săn đều rất ăn ý, ảnh chụp đều chỉ lấy hai người làm trung tâm mà thôi.
 
Vốn chỉ là một scandal bình thường, ngày hôm sau khi lướt weibo thấy Lộc Tang Tang cũng chỉ cảm thán một câu bọn chó săn thật tinh mắt. Song không ngờ đến buổi chiều, chẳng hiểu sao mồi lửa này lại bắt cháy trên người cô.
 
Hôm nay, Lộc Tang Tang, Nguyễn Phái Khiết và Dương Nhâm Hi có hẹn ăn cơm chiều, Nguyễn Phái Khiết vừa ăn cơm vừa lướt weibo, đột nhiên cô nàng kêu lên một tiếng đầy quái dị.
 
"Tang Tang, đây là cậu à?"
 
"Cái gì?"
 
Nguyễn Phái Khiết ngạc nhiên nói: "Hôm qua cậu ở cùng Bộ Tích sao?"
 
Lộc Tang Tang nhận điện thoại cô nàng đưa, "Chẳng phải ngày hôm qua là buổi công chiếu đầu tiên sao, tớ đã nói với cậu rồi đó. Fuck! Sao có cả tớ trong đây thế này. . . Cái này là sau khi phim kết thúc Bộ Tích mời đi ăn cơm, chúng tớ cùng ăn cơm tối."
 
Dương Nhâm Hi ghé mắt qua nhìn xem, "Đoạn Kính Hành? Sao cậu lại có dây mơ rễ má với anh ta nữa?"
 
"Cậu có thể nào chú ý cách dùng từ một chút hay không?" Lộc Tang Tang liếc anh chàng một cái, "Chẳng có chút tự giác nghệ thuật gia nào."
 
Dương Nhâm Hi nhướng mày, "Thì sao?"
 
Lộc Tang Tang giải thích với hai người: "Không dối gạt gì các cậu, ngày hôm qua tớ mới biết nhà đầu tư phim là Đoạn Kính Hành, dường như quan hệ giữa Đoạn Kính Hành và Bộ Tích rất tốt, cho nên cũng mới anh ấy đi ăn cơm."
 
Nói xong, cô tiếp tục xem tin tức.
 
Thì ra là sau khi scandal giữa Đoạn Kính Hành và Bộ Tích bùng nổ không lâu, có netizen tinh mắt phát hiện trong scandal còn có một nữ sinh trông rất quen mắt. Nhìn kỹ lại, còn phải phải nữ sinh xảy ra scandal với Dương Nhâm Hi trước đó không lâu hay sao?
 
Về sau có người am hiểu chuyện nghệ sĩ lên tiếng nói, cô gái đó chính là tác giả manga <<Song Sinh>>, Lê Lộc.
 
Mọi chuyện vì thế mà lên men, đại khái mọi người không ngờ qua một scandal lại đào ra nhiều chuyện hay ho như vậy.
 
Thanh danh Lê Lộc trên mạng rất lớn, nhất là giới manga. Rất nhiều người tò mò về cô, nào là phú bà, nào là bao nuôi, nào là phú nhị đại, những từ ngữ này thường xuyên xuất hiện trên người cô. Nhưng bản thân cô chưa bao giờ họp báo ra mắt công chúng, mọi người cũng chỉ đồn đoán mà thôi.
 
Lộc Tang Tang xem hết tin tức về mình xong thì kéo xuống khu bình luận, quả nhiên, bình luận mới nhất toàn là tiếng gào rú khiếp sợ của mọi người.
 
[Lê Lộc chính là bạn gái tin đồn trong scandal Dương Nhâm Hi? ?Tin tức này lớn quá làm tôi ngu luôn rồi
 
[Cái gì? Đây là Đại Đại của tôi sao? Xinh đẹp quá !!!
 
[Rõ ràng có thể dựa vào mặt ăn cơm, vậy mà cứ một hai dựa vào tài năng
 
[Đẹp quá !!!!!
 
[Thì ra Đại Đại hẹn hò Hi Hi nhà tôi. . . CP này tôi ăn.
 
. . .
 
Nguyễn Phái Khiết: "Cậu chính thức ló mặt rồi đó hả?"
 
Lộc Tang Tang bày tỏ chẳng sao cả: "Mặt tớ làm sao mà không thể lộ?"
 
"Ha ha ha không biết xấu hổ."
 
"Nhưng mà Nhâm Hi này." Lộc Tang Tang nhìn anh: "Sao người ta vẫn gán ghép chúng ta là một đôi vậy? Điều này để ba mẹ chồng tớ thấy nhiều không hay lắm đâu."
 
Dương Nhâm Hi trợn trắng mắt, "Cậu còn quan tâm chuyện này? Đi, cậu đi đi, sau này đừng gặp tớ nữa."
 
"Hôm nay tớ rủ Phái Khiết ra ngoài mà, cậu tự muốn tới, tớ cũng không muốn gặp cậu."
 
"Cậu đang ở đây, ba chúng ta đang nói chuyện, vậy mà bảo tớ đừng tới ?!"
 
Nguyễn Phái Khiết cười can ngăn: "Được rồi, được rồi, đừng cãi nhau nữa, có thôi đi không?"
 
Ba người là tam giác sắt, từ nhỏ đến lớn chưa từng xa cách, trong ba người Dương Nhâm Hi thích cãi nhau với Lộc Tang Tang nhất, nhưng Nguyễn Phái Khiết biết rõ, cãi nhau thì cãi nhau, nhưng kỳ thật, người Dương Nhâm Hi quan tâm nhất chính là Lộc Tang Tang.
 
"Suỵt, im lặng!" Lộc Tang Tang ra hiệu mình muốn nghe điện thoại.
 
Hai người còn lại phối hợp không nói.
 
Lộc Tang Tang hắng giọng một tiếng, sau đó nghe máy: "Hi! Có chuyện gì. . . Vậy à, được, vậy anh qua đón tôi, tôi ở ngay nhà hàng Hoa trên đường Văn Kim, nhà hàng nổi tiếng nhất đó. . . Đúng, đúng, đúng, được, vậy tôi chờ anh, bye bye~"
 
Điện thoại vừa ngắt, Lộc Tang Tang vui rạo rực nhìn màn hình di động, trên mặt là cảnh xuân tươi đến nỗi không thể tươi hơn được nữa.
 
Nguyễn Phái Khiết nghi ngờ nhìn cô một cái, "Ai thế?"
 
"Còn ai nữa, Đoạn Kính Hoài nha."
 
Nguyễn Phái Khiết ngẩn người, đột nhiên vô cùng ăn ý trao đổi ánh mắt với Dương Nhâm Hi một cái, "Nói chuyện với Đoạn Kính Hoài mà vẻ mặt cậu vậy là thế nào?"
 
Lộc Tang Tang: "Vẻ mặt tớ làm sao?"
 
"Cmn khóe miệng cậu sắp ngoác tới mang tai rồi còn hỏi tớ vẻ mặt thế nào." Nguyễn Phái Khiết nghiêm túc hỏi một câu: "Cậu sẽ không làm thật chứ Lộc Tang Tang?"
 
Dương Nhâm Hi cũng nhìn Lộc Tang Tang.
 
Đối mặt với chất vấn của hai người bạn tốt, Lộc Tang Tang nhấp nhẹ môi dưới, "Cái gì thật hay giả, không biết cậu đang nói gì."
 
Nguyễn Phái Khiết: "Trước đây cậu nói cậu và Đoạn Kính Hoài thân ai nấy lo, không làm phiền nhau, thế nhưng bây giờ tớ thấy dường như không phải như vậy, hay là cậu thích anh ta rồi?"
 
". . ."
 
"Thật à?"
 
". . ."
 
Nguyễn Phái Khiết ngả ngửa ra sau: "Nguyệt duyên nha!"
 
Dương Nhâm Hi hừ lạnh: "Cậu thật là, đúng là chết trên người hai anh em nhà họ Đoạn cậu mới có thể cam tâm."
 
Hai người một xướng một họa, đều giễu cợt cô.
 
Song Lộc Tang Tang biết hai người đang lo lắng cho cô, ngay từ đâu tiêu chí của cô chính là lợi ích không để tình cảm lẫn vào trong, như vậy chắc chắn xảy ra vấn đề.
 
Nhưng, nhất thời cô không thể nào khống chế nổi. . .
 
***
 
Đoạn Kính Hoài gọi điện đến là muốn đón cô cùng đến Đoạn gia, cách một khoảng thời gian hai người sẽ cùng trở về, chuyện này đã trở thành quy luật.
 
Anh vừa lái xe đến nhà hàng thì đúng lúc ba người đi ra khỏi nhà hàng.
 
Vì để người khác không chú ý Dương Nhâm Hi đội mũ và mang khẩu trang, nhưng vừa liếc mắt Đoạn Kính Hoài đã nhận ra, hai người trao đổi ánh mắt, tất cả chỉ có lạnh lùng.
 
"Bye bye, tớ đi trước." Lộc Tang Tang mở cửa ngồi vào vị trí lái phụ, "Đi thôi."
 
Đoạn Kính Hoài thu hồi ánh mắt, khởi động xe.
 
Hôm nay tôi ăn rất no, lát nữa trở về có thể không ăn cơm không?"
 
"Tùy cô."
 
"Ừ!"
 
Xe chạy được nửa đường, Đoạn Kính Hoài đột nhiên lên tiếng, "Tại sao lại đi chung với cậu ta?"
 
"Ai?"
 
"Dương Nhâm Hi."
 
Lộc Tang Tang nhìn anh một cái, cô cảm thấy buồn cười, "Sao thế, anh ghen à?"
 
Đoạn Kính Hoài nhíu mày, "Chuyện lần trước không đủ cho cô bài học hả?"
 
"Lần trước à, đó là ngoài ý muốn, bình thường tôi không tùy tiện để đám chó săn kia bắt được đâu." Lộc Tang Tang nói tiếp: "Còn nữa, tôi và Dương Nhâm Hi không thể nào vĩnh viễn không gặp mặt."
 
Bàn tay đặt trên vô-lăng của Đoạn Kính Hoài hơi xiết chặt, những lời cô nói quá mức đương nhiên, như thể người nọ là một phần không thể tách rời trong cuộc sống. Trước kia anh không phát hiện, nhưng bây giờ lại cảm thấy điều này khiến cho người ta không thoải mái.
 
"Tại sao không thể nào?" Đoạn Kính Hoài vô thức hỏi.
 
Lộc Tang Tang ngạc nhiên nhìn anh, "Tôi và Dương Nhâm Hi quen nhau từ khi còn mang tã, cậu ấy và Nguyễn Phái Khiết đều là bạn tốt nhất của tôi, sao tôi có thể không gặp mặt cậu ấy?"
 
Mang tã?
 
Đó là rất lâu rồi, lâu đến nỗi người khác hoàn toàn không nhìn ra quan hệ giữa bọn họ.
 
Đoạn Kính Hoài nghĩ đến năm tháng xa xôi kia, bỗng chốc anh có cảm giác vô lực không biết phản bác thế nào.
 
Lộc Tang Tang không phát hiện, cô chỉ nói: "Bình thường cậu ấy hay nói sốc một chút, nhưng mà là người tốt nha."
 
"Ồ."
 
Quãng đường tiếp theo không ai nói thêm gì nữa, từ trước đến nay Đoạn Kính Hoài vốn không lắm lời, cho nên Lộc Tang Tang cũng chỉ chăm chú nghịch điện thoại.
 
Có điều, thỉnh thoảng cô nhớ tới lời Nguyễn Phái Khiết nói, cô lại liếc trộm anh vài lần, mỗi lần như vậy tim sẽ mất khống chế đập loạn lên, đập nhanh đến nổi chính bản thân cô cũng cảm thấy mình ngớ ngẩn.
 
Vậy nên cuối cùng cô lại học theo Lộc Sương, thích loại khối băng chìm này sao?
 
Hôm nay cha mẹ Đoạn Kính Hoài không ở nhà, sau khi về đến nhà cô và anh cùng ăn cơm với ông bà nội. Sau khi ông cụ bà cụ đi nghỉ ngơi, Đoạn Kính Hoài cũng trở về phòng xem tư liệu bệnh nhân, Lộc Tang Tang ngồi trong phòng khách xem phim.
 
"Nhị thiếu gia."
 
Có tiếng người giúp việc chào hỏi trước cửa, Lộc Tang Tang quay đầu nhìn lại, thì ra Đoạn Kính Hành về.
 
"Bộ Tích tìm em." Thấy cô, anh nói một câu như thế.
 
Lộc Tang Tang hơi ngẩn ra, "Hả? Cô ấy ở đâu?"
 
Đoạn Kính Hành: "Nhà cô ấy cách nhà chúng ta đại khái 300m."
 
"Cái gì? Cô ấy ở chỗ này à?" Lộc Tang Tang ngạc nhiên, "Thật hay giả?"
 
"Ừ, vừa dọn tới đây không lâu." Đoạn Kính Hành quơ quơ điện thoại trong tay rồi bất đắc dĩ nở nụ cười, "Cô ấy vừa nhắc đến em, tôi nói em đang ở nhà, cô ấy nhờ tôi nhắn em đến nhà cô ấy chơi."
 
Lộc Tang Tang rảnh rỗi không có chuyện gì làm, nghe thế cô đứng bật dậy, "Tốt quá, làm sao bây giờ, tôi muốn đi."
 
"Em đi theo tôi."
 
Sau khi bừng bừng phấn khởi ra khỏi nhà, Lộc Tang Tang mới nhớ đến một vấn đề hết sức quan trọng.
 
Quãng đường xa 300m này, cô phải đi cùng Đoạn Kính Hành.
 
Nói không xấu hổ, tuyệt đối là giả đối.
 
Cô có thể hóa giải lúng túng với bất kỳ ai, nhưng với Đoạn Kính Hành thì không, cô cũng chẳng biết nguyên nhân tại sao, chỉ là cảm giác giữa hai người dường như có bức tường vô hình, khiến người ta sợ hãi.
 
"Hài lòng về bộ phim không?" Vẫn là Đoạn Kính Hành lên tiếng trước.
 
Lộc Tang Tang thành thật gật đầu, "Tốt hơn nhiều so với dự đoán của tôi, tổ chế tác làm rất tốt."
 
"Ừ, vậy là tốt rồi."
 
"Sao anh lại đầu tư bộ phim này?" Lộc Tang Tang cười nói giỡn: "Có tầm nhìn lắm."
 
Đoạn Kính Hành cong môi, cũng vì thế bầu không khí nhẹ nhàng hơn một chút, "Ban đầu cấp dưới đề cử, tôi cảm thấy không tệ lắm, sau đó lúc nhìn thấy tên tác giả. . . Không ngờ bộ manga này là do em vẽ."
 
Lộc Tang Tang ngạc nhiên: "Sao anh biết là tôi?"
 
"Lê Lộc." Đoạn Kính Hành đáp: "Trước kia không phải em từng nói sau này sẽ làm tác giả vẽ manga, đây là bút danh của em à?"
 
Lộc Tang Tang sửng sốt, "Thế à. . . Tôi đã quên rồi."
 
Đoạn Kính Hành cười cười, không nói gì.
 
Rất nhanh, hai người đi bộ đến trước cửa nhà Bộ Tích, đúng lúc này Bộ Tích cũng đang mở cửa đi ra, tay còn dắt một con "Gâu Đần" cực lớn.
 
"Tang Tang!"
 
Lộc Tang Tang hưng phấn quan sát con chó bên cạnh Bộ Tích, "Trời ạ, cô nuôi chó hả?"
 
Bộ Tích đi tới, "Đúng vậy, tên nó là Bộ Tri Đạo."
 
"Bất Tri Đạo? Bộ?" Lộc Tang Tang lập tức ngồi xổm xuống sờ nó, "Đáng yêu quá đi!"
 
Bộ Tích: "Trông cô có vẻ yêu thích chó nha."
 
"Ừ, có điều không nuôi."
 
Bộ Tích: "Tốt quá, chẳng giống như ai kia, chút lòng thương yêu cũng không có, thấy chó của tôi còn tỏ vẻ ghét bỏ."
 
Lộc Tang Tang đùa với Bộ Tri Đạo, cô thuận miệng hỏi: "Ai cơ?"
 
"Đoạn Kính Hành chứ ai, anh ấy nói không thích mấy loại động vật nhỏ này."
 
Bàn tay vuốt lông chó của Lộc Tang Tang hơi khựng lại, cô kinh ngạc ngẩn đầu lên, "Sao có thể."
 
"Thật đó, cô hỏi thử xem."
 
Đoạn Kính Hành nhướng mày, "Tôi chỉ không thích chó mèo thôi, em quy thành không có lòng thương thì hơi quá rồi đó."
 
Bộ Tích: "Em thích phóng đại đó, hừ!"
 
Lộc Tang Tang nhíu mày, có chút nghi ngờ.
 
Không ưu chó mèo, không thích động vật nhỏ?
 
Không đúng nha, rõ ràng cô từng thấy anh mang chó lang thang về nuôi, thậm chí còn chữa trị cho nó. Cô có tình cảm với anh cũng bởi vì hình ảnh đó thu hút.
 
"Nhưng mà trước kia anh từng nuôi một con chó lang thang mà." Lộc Tang Tang vô thức nói ra.
 
Bộ Tích ngạc nhiên: "Thật không?"
 
"Tôi?" Đoạn Kính Hành nhớ lại, "Có à?"
 
"Có, chính là lúc nhà các anh dọn đến tiểu khu nhà chúng ta không lâu, bên ngoài tiểu khu có một con chó lang thang bị thương đó." Lộc Tang Tang gấp gáp khoa tay múa chân, "Đại khái là lớn như vầy, tôi vốn muốn mang cho bạn nuôi, kết quả anh nói anh mang về nhà rồi, con chó đó đó."
 
"À. . ." Đoạn Kính Hành mỉm cười, "Hình như nhớ rồi."
 
Lộc Tang Tang nhẹ nhàng thở ra, cô nhỏ giọng lầm bầm: "Làm tôi sợ muốn chết, tôi còn tưởng trí nhớ mình có vấn đề chứ."
 
"Có điều con chó đó là anh bảo tôi mang về đấy, anh ấy muốn nuôi."
 
Lộc Tang Tang sững sờ: "Cái gì. . ."
 
"Con chó đó bị thương, anh ấy bày bàn giải phẫu trong nhà, rõ ràng chỉ là băng bó thôi mà làm cực kỳ long trọng." Đoạn Kính Hành nhớ lại còn cảm thấy buồn cười, "Nhưng mà con chó bị thương cũng được anh ấy chữa khỏi. . . Sau đó có nuôi một khoảng thời gian, nhưng về sau bị em họ nhà cậu tôi mang đi, bởi vì mẹ không thích lông chó bay loạn khắp nhà."
 
"Nhưng mà chẳng phải anh ấy rất yêu sạch sẽ sao. . ."
 
"Đối với chó mèo anh ấy kiên nhẫn lắm, nếu không phải bình thường quá bận, tôi đoán có lẽ anh ấy sẽ nuôi một con."
 
Tay Lộc Tang Tang không tự chủ nắm chặt, thậm chí móng tay cắm vào da thịt phát đau.
 
Đầu óc cô có chút loạn, thế nên suốt mấy giây cô đều ngơ ngơ ngẩn ngẩn.
 
Năm đó, cô thích một người, bởi vì người kia cứu con nhỏ nhỏ cô yêu thích nhất. Thế nhưng cách nhiều năm về sau, đột nhiên có người nói cho cô biết, ký ức của cô sai hoàn toàn, người cứu con chó kia không được cô thích, ngược lại còn cách xa vạn dặm.
 
Cảm giác này thật kỳ lạ, giống như trí nhớ đột nhiên bị xé nát. Mặc dù chuyện này chỉ mới khởi đầu, tuy nhiên cô lại có cảm giác hiệu ứng hồ điệp* vậy.
 
*Hiệu ứng hồ điệp: thay đổi hàng loạt khi có một sự thay đổi nào đó.
 
Vậy nên, người cứu chó lang thang lúc trước là Đoạn Kính Hoài, người đưa cô sổ ghi chép cũng là Đoạn Kính Hoài.
 
Trời đưa đất đẩy thế nào đều là anh.
 
"Tang Tang, Tang Tang?"
 
"Hả?"
 
Bộ Tích kéo tay cô, "Cô còn ngẩn người gì đấy."
 
Lộc Tang Tang lấy lại tinh thần, trong lòng có một mảng mê mang và khiếp sợ siêu lớn, cô đột nhiên có loại giật mình bừng tỉnh và thông suốt.
 
"Tôi, tôi chợt nhớ ra mình còn có việc! Tôi về nhà trước!"
 
Bộ Tích: "Cô không vào nhà tôi ngồi một chút sao?"
 
Lộc Tang Tang chạy về theo hướng ban nãy, "Ngày mai tôi lại đến."
 
"Này -----"
 
Lộc Tang Tang không chần chờ giây phút nào, khoảng cách ba trăm mét lúc đi cảm thấy dài, lúc về lại rất ngắn.
 
Cô thở hồng hộc chạy về đến cửa nhà, sau đó chạy một mạch lên lầu, chạy đến trước cửa phòng Đoạn Kính Hoài.
 
Rầm ------
 
Cửa trực tiếp bị cô đẩy ra.
 
Đoạn Kính Hoài ngồi sau bàn đọc sách, quay đầu thấy cô hấp ta hấp tấp như vậy.
 
Anh há hốc mồm, vô thức muốn "Dạy dỗ" một phen, kết quả chữ đầu tiên còn chưa thốt ra khỏi miệng thì Lộc Tang Tang đã duỗi tay che môi anh lại.
 
"Anh đừng nói chuyện!"
 
Đoạn Kính Hoài: ". . ."
 
Lộc Tang Tang đánh giá anh từ đầu tới chân vài lượt, sau đó mới chậm rãi mắng: "Đồ quái nhân này."
 
======
Giông bão sắp nổi lên
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 387
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 268 times
Been thanked: 6173 times
Tiếp xúc:

30 Tháng 3 2020 10:14

Chương 30 Là anh không muốn
 
Lộc Tang Tang sẽ không nói chuyện cứu chó lang thang lúc trước, bởi vì chuyện này đối với cô mà nói ảnh hưởng rất lớn, nhưng lọt vào tai người khác thì không phải vậy.
 
Người khác sẽ nghĩ chẳng phải chỉ là cứu một con chó thôi sao, điều này sao có thể quyết định chuyện có thích một người hay không.
 
Chính xác là có ảnh hưởng, nhưng không phải nhân tố quyết định cuối cùng.
 
Song giờ phút này cô vẫn cảm thấy một sự vui vẻ không biết tên, dường như phát hiện cả trước đây và hiện tại, hai người bọn họ có mối liên hệ mật thiết.
 
Lộc Tang Tang vui vẻ suốt buổi tối, sau khi tắm rửa xong, cô bừng bừng hưng phấn đi ra ngoài.
 
Vừa thoáng nhìn, cô đã thấy Đoạn Kính Hoài đang ngồi đọc tư liệu bên bàn đọc sách, cô tùy tiện vắt khăn lau tóc lên thành ghế sofa rồi đi đến.
 
"Bộ Tích nuôi một con "Gâu Đần" siêu to luôn."
 
Đoạn Kính Hoài thả tài liệu trong tay xuống nghe cô nói chuyện, "Bộ Tích."
 
"Chính là nữ diễn viên kia đó, anh không quên đấy chứ."
 
Đoạn Kính Hoài à một tiếng, "Nhớ rồi."
 
"Tôi cảm thấy cực kỳ đáng yêu, tôi cũng muốn nuôi chó." Lộc Tang Tang ngồi xuống bên cạnh anh, hai tay chống cằm, cô nói tiếp: "Tôi nghe nói anh cũng thích chó."
 
Đoạn Kính Hoài sững sờ, anh nghiêm mặt, "Ai nói với cô tôi thích chó?"
 
"Đoạn Kính Hành nha."
 
"Lúc nào?"
 
"Vừa rồi!"
 
Đoạn Kính Hoài lại nhìn cô một cái, "Hai người nói chuyện này?"
 
Lộc Tang Tang đáp: "Bộ Tích ở gần đây, vì thế tôi nhờ anh ấy dẫn tôi đi, kết quả nhà cô ấy có nuôi chó, anh ấy mới nói anh không ghét nuôi chó."
 
Đoạn Kính Hoài không lên tiếng.
 
Lộc Tang Tang nhướng mày, "Này, anh thật sự không ghét chó hả? Tôi tưởng người kỹ lưỡng như anh nhất định rất yêu sạch sẽ mới đúng."
 
"Tôi đi tắm." Đoạn Kính Hoài không trả lời cô, "Cô mau sấy tóc đi."
 
Lộc Tang Tang mặc kệ, cô kéo vạt áo anh không cho anh đi, "Tự nhiên đánh trống lãng, đang nói chuyện nuôi chó mà."
 
"Làm sao cô có thời gian nuôi?"
 
"Tôi có, trước đây chẳng phải tôi sợ bạn cùng phòng không vui sao? Cho nên mới không đề cập đến."
 
Đoạn Kính Hoài thở dài, anh đưa tay nắm cổ tay cô, "Đi sấy tóc cho khô trước đi."
 
"Tôi muốn nuôi chó."
 
"Cô. . ."
 
"Tôi muốn nuôi chó ~"
 
Cô níu vạt áo anh không buông, còn ngửa mặt lên tỏ vẻ dễ thương, "Nuôi nha, hàng ngày sau khi tan tầm sẽ dẫn cho đi dạo, bận quá thì nhờ dì giúp việc chăm sóc, tốt biết bao."
 
Thấy cô như vậy lòng Đoạn Kính Hoài mềm nhũn, nhất thời không nói nổi lời từ chối: ". . . Nói sau đi."
 
Hai mắt Lộc Tang Tang bừng sáng, "Vậy tôi xem như anh đồng ý rồi!"
 
Đoạn Kính Hoài bất đắc dĩ lắc đầu, đáy mắt không tự giác nhiễm chút vui vẻ.
 
"Được rồi, bây giờ hãy sấy khô tóc đi, lần nào cô cũng thế."
 
Lộc Tang Tang được một tấc muốn tiến thêm một thước, "Tôi không muốn sấy, anh sấy giúp tôi đi."
 
Đoạn Kính Hoài ngây ngẩn một chút.
 
"Sấy tóc giúp tôi, chẳng phải anh nói anh muốn làm tốt nghĩa vụ người chồng sao? Sấy tóc cũng là nghĩa vụ của anh."
 
". . ."
 
Lộc Tang Tang ngáp một cái, "Không làm thì thôi, tôi đi ngủ đây, có thể sẽ làm ướt drap giường và gối đầu của anh đấy."
 
"Lộc Tang Tang!"
 
"Hơ. . ."
 
Đoạn Kính Hoài nhìn chằm chằm cô, dường như không thể tưởng tượng nổi sao da mặt người này lại dày đến thế, anh cũng tự thừa nhận mồm mép mình không bằng cô.
 
Giằng co một lát, anh chịu thua.
 
"Cô tới đây."
 
Lộc Tang Tang bày ra thái độ thực hiện được mưu đồ, "Được."
 
Đoạn Kính Hoài chưa bao giờ sấy tóc cho người khác, nhưng cũng may đây chẳng phải chuyện gì khó. Trong phòng tắm, anh đứng sau lưng Lộc Tang Tang, một tay cầm tóc cô, một tay cầm máy sấy.
 
"Anh phải thường xuyên thay đổi vị trí, nếu không sẽ nóng chết." Lộc Tang Tang căn dặn.
 
Đoạn Kính Hoài mấp máy môi, trên mặt viết mấy chữ "Tôi không nghe" vô cùng chân thật, song tiếp theo anh lại đổi vị trí vô cùng có quy luật.
 
Lộc Tang Tang nhìn hình ảnh chàng trai tỉ mỉ cẩn thận phản chiếu trong gương, ý cười trên mặt càng ngày càng nhiều.
 
Cô nghĩ mình bệnh nặng rồi, không ngờ lại cảm thấy Đoạn Kính Hoài thú vị không chịu nổi.
 
"Quay lại." Đoạn Kính Hoài ra lệnh.
 
Lộc Tang Tang ngoan ngoãn xoay lại, đối mặt với anh.
 
Đoạn Kính Hoài tiếp tục sấy tóc cho cô, thái độ nghiêm túc giống như đang làm thí nghiệm quan trọng. Lộc Tang Tang nhìn vào cổ áo anh, chơi đùa cúc áo trên áo sơ mi anh.
 
"Còn phải chải tóc nữa, không thôi sẽ rối."
 
"Ừ."
 
"Kỹ thuật anh cũng không tệ lắm nha."
 
". . ."
 
"Được rồi, lần sau để anh sấy tiếp."
 
Đoạn Kính Hoài vỗ vỗ đầu cô, khóe môi khẽ cong lên, "Yên tĩnh chút được không, đừng lộn xộn."
 
Lộc Tang Tang hừ nhẹ một tiếng rồi không nói nữa. Thế nhưng trái tim như có một luồng gió thổi qua, vô cùng ấm áp.
 
**
 
Ngày hôm sau, Lộc Tang Tang đến nhà Bộ Tích chơi, gần đây cô nàng vừa đóng máy một bộ phim, cho nên có khoảng thời gian nghỉ ngơi.
 
"Nhà này cô mua lâu rồi hay mới mua?" Lộc Tang Tang vừa chơi với chó vừa hỏi.
 
Bộ Tích: "Mua? Nhà này đắt đến nỗi đầu tôi đau buốt, mua để nói sau đi, còn bây giờ tôi đang thuê."
 
Lộc Tang Tang cười: "Đại minh tinh, cô nói nghiêm túc hả?"
 
"Không thể nghiêm túc hơn, tiền tôi kiếm được không chỉ nuôi sống chính mình, còn phải nuôi cả đoàn đội nữa. Nhà Đoạn Kính Hành trâu bò thật, ở nơi này, báo hại tôi muốn mua nhà cũng phải suy nghĩ thật kỹ."
 
Lộc Tang Tang ngoài ý muốn nhìn cô nàng một cái, "Cô thuê chỗ này không phải vì Đoạn Kính Hành đấy chứ?"
 
"Đúng thế, có điều cô đừng nói cho anh ấy biết nha."
 
Lộc Tang Tang chậc lưỡi, "Cô thích anh ta thật lòng?"
 
"Bằng không thì ở nơi này làm gì? Bình thường tôi đã đủ bận rộn rồi, không có nhiều thời gian gặp anh ấy." Bộ Tích bất đắc dĩ nói tiếp: "Ở đây tôi còn có thể kiếm cớ hẹn anh ấy ra ăn bữa cơm."
 
Lộc Tang Tang không ngờ Bộ Tích sẽ thẳng thắn thừa nhận như vậy, dù sao trong mắt cô, các đại minh tinh thường rất coi trọng chuyện riêng tư của mình.
 
Thấy cô như vậy, Bộ Tích đại khái cũng đoán ra cô đang nghĩ gì rồi, "Nói cho cô biết những chuyện này cũng không sao, cô là chị dâu anh ấy, tôi còn muốn nhờ cô làm cầu nối đấy."
 
"Đừng đừng đừng." Lộc Tang Tang ngăn cản, "Thật ra tôi và anh ta không hề quen thuộc."
 
Lời này của Lộc Tang Tang không phải nói dối, năm sáu năm nay cô và Đoạn Kính Hoài không có nói chuyện qua lại, thật sự không quen thuộc.
 
Bộ Tích: "Sao lại không quen. . . Các người đều là người một nhà mà."
 
"Bình thường tôi và anh trai anh ta đều sống ở ngoài, thỉnh thoảng mới về."
 
"Ồ. . . Cũng đúng." Bộ Tích nói tiếp: "Haizz, có điều anh trai anh ấy đẹp trai xuất sắc, cô có mắt nhìn đấy."
 
Nhắc đến Đoạn Kính Hoài, trái tim Lộc Tang Tang dâng lên ngọt ngào nhè nhẹ, "Phải không, đẹp trai không kém nam minh tinh trong giới các cô."
 
"Đúng đúng đúng, chậc, trông thái độ của cô kìa, ngược cẩu."
 
Bộ Tích là người ăn nói rất thẳng thắn, tính tình cởi mở, rất phù hợp với khẩu vị Lộc Tang Tang. Cho nên hôm nay rảnh rỗi, cô quyết định ở lại nhà Bộ Tích chơi game.
 
Chơi cả buổi rốt cuộc cũng đến giờ cơm chiều. Lộc Tang Tang dứt khoác về nhà. Khi về đến nhà thấy không có ai, cho nên cô chuẩn bị lên lầu quấy rối Đoạn Kính Hoài.
 
Vừa đi đến cửa, đột nhiên bên trong truyền ra giọng Chúc Văn Quân.
 
"Con nói xem, con đã lớn nhường này rồi, sao lại không suy nghĩ kỹ chuyện các con, sinh con xong cũng không cần các con chăm sóc. . . "
 
Lại giục sinh con. . .
 
Lộc Tang Tang cảm thấy mình không đi vào tốt hơn, vì thế cô dựa vào cửa nghe lén tình hình chiến đấu bên trong.
 
Có điều, lúc này trong lòng cô đột nhiên có loại cảm giác hết sức lạ lẫm, trước kia khi nghe thúc giục sinh con lúc nào cô cũng cảm thấy phiền, bản thân cô còn không muốn sinh, nhưng bây giờ nghe lại chẳng hề có chút cảm giác bực bội nào, thậm chí trong đầu cô còn nảy ra ý tưởng, cùng Đoạn Kính Hoài sinh con nói không chừng sẽ rất thú vị.
 
Anh nghiêm túc như vậy, có con rồi không biết có nhẹ nhàng hơn chút nào không. . .
 
Đoạn Kính Hoài: "Chuyện này chúng con tự có kế hoạch."
 
"Kế hoạch? Con xem con chỉ qua loa với chúng ta, hoàn toàn không muốn sinh con."
 
"Đúng." Giọng điệu không thể kiên nhẫn của Đoạn Kính Hoài truyền ra rõ mồn một, "Mẹ muốn nghe đáp án chính xác phải không, đúng vậy, con không muốn sinh con."
 
Đại khái là Chúc Văn Quân bị chọc tức, "Ông bà nội đều hi vọng mau có cháu cố! Kính Hành cà lơ phất phơ chúng ta tạm thời không trông cậy được, con đã kết hôn rồi, có thể nào quan tâm đến cảm nhận ông bà nội một chút không?"
 
"Kết hôn đã chiều theo ý ông bà nội, sinh con cũng phải chiều theo hai người họ?"
 
"Con. . ." Chúc Văn Quân nghẹn họng, "Được rồi, mẹ biết con và Tang Tang là do trời đất đẩy đưa, đúng là người lớn ép hai đứa cưới, nhưng tình cảm vẫn có thể vun đấp mà, Tang Tang là đứa trẻ tốt, bối cảnh gia đình cũng tốt, mọi người đều rất hài lòng."
 
"Được rồi, không liên quan gì đến chuyện này cả." Giọng Đoạn Kính Hoài lại truyền ra, "Là con không muốn."
 
Trong phòng chợt yên tĩnh, ngay tiếp theo bầu không khí bên ngoài cũng trì trệ.
 
Lộc Tang Tang mở to mắt, đột nhiên cô cảm thấy niềm vui lan tỏa trong lòng bị đánh tan ngay tức khắc. Dạ dày có chút khó chịu, co thắt, co thắt, không biết có phải do ăn quá nhiều kem ở nhà Bộ Tích hay không.
 
Cô lùi về sau một bước, cô cảm thấy đầu mình cứ như bị hòn đá sắc nhọn nện vào, cảm giác mờ mịt ùn ùn kéo đế trong tích tắt.
 
Đúng nha.
 
Hôn nhân của hai người vốn chiều theo ý người lớn hai bên, ngay từ đầu không có tình yêu. Từ đầu đến cuối giữa bọn họ chỉ có quan hệ lợi ích. . .
 
Lộc Tang Tang bỗng nhận ra, trong khoảng thời gian này tự cô cảm thấy ngọt ngọt ngào ngào.
 
Đột nhiên cô ý thức được mình xảy ra vấn đề lớn, không ngờ cô lại động lòng thật.
 
Cô cứ cho rằng mình cười đùa tí tởn lượn lờ trước mặt anh, thì anh sẽ tiếp nhận, thậm chí tiếp nhận cả tình cảm vợ chồng?
 
Không đúng như vậy, chẳng qua Đoạn Kính Hoài chỉ thực hiện nghĩa vụ và trách nhiệm, anh diễn tròn vai một người chồng tốt nên làm, chỉ có cô lún vào quá sâu.
 
Lộc Tang Tang nhấc chân đi xuống lầu, không biết đi đâu, song cô vẫn muốn rời đi.
 
Cô cầm chìa khóa xe, lái xe trong ga-ra đi mất. Có điều sau khi rời khỏi khu biệt thự sang trọng này, cô lại không biết đi đâu về đâu.
 
"Là con không muốn."
 
Những lời Đoạn Kính Hoài giống như một đòn cảnh cáo giáng xuống đầu cô, nó đang không ngừng cười nhạo cô, Lộc Tang Tang, mày đang nghĩ cái gì vậy? Anh ta chẳng có ý tứ gì với mày cả, anh ta không thích mày, càng không muốn sinh con với mày.
 
Lúc trước, anh chỉ bị ép buộc mà thôi.
 
Lộc Tang Tang đạp phanh, cô cảm thấy dạ dày khó chịu. Cô lặng lẽ nằm gục mặt lên tai lái, dùng tay niết mạnh bụng.
 
Bên trong cồn cào ẩn nhẫn đau, cảm giác lục phủ ngũ tạng đều co thắt, trái tim càng giống bị người ta bóp chặt, thỉnh thoảng xiết một cái, khiến cho mỗi lần hít thở, cô đều cảm thấy khó khăn.
 
Cô chịu đựng rất lâu, nằm rất lâu, mãi cho đến khi tiếng chuông điện thoại đánh thức cô, lúc này rốt cuộc cô mới dám thừa nhận ----
 
Cô đau khổ.
 
Lúc không thích thì chẳng thấy làm sao cả, anh yêu hay không yêu chẳng liên quan gì cô, anh có thể nào cũng chẳng hề hấn gì. Khi đó cô sẽ tự tin tuyên bố với người ta, hôn nhân này chỉ là trò chơi lợi ích, cô và anh đều có tự do riêng của mình, đối phương thế nào không quan trọng.
 
Tuy nhiên, sau khi yêu, sự thật rõ rành rành trước mắt. Cô phát hiện chuyện gì cũng có thể xảy ra, chỉ cần một câu "Là con không muốn" của anh, cô đã khổ sở đến nỗi lục phủ ngũ tạng đều đau.
 
Đúng thế, bởi vì trách nhiệm và áp lực từ người nha, cho nên anh mới lấy cô.
 
Còn cô cũng bởi vì nhất thời hơn thua với Lộc Sương, cộng thêm yêu thích phần lợi ích Đoạn gia mang tới, mới gả cho anh.
 
Sao lại. . . Đánh mất bản thân.
 
Ô. . . ô. . . ô. . . n . . . g ------
 
Chuông điện thoại không ngừng vang lên.
 
Lộc Tang Tang quơ tay lấy điện thoại, sau đó ấn nút trả lời.
 
"Vẫn còn ở nhà Bộ Tích? Về nhà dùng cơm đi." Là giọng Đoạn Kính Hoài, trầm ấm từ tính, rất êm tai.
 
Có điều bây giờ cô không hề muốn nghe cái giọng này chút nào cả, cô kiềm chế rất lâu mới không thẳng tay ném di động ra xa.
 
"Đột nhiên tôi có việc gấp, nên lái xe đi rồi." Cô đáp.
 
"Đã đi rồi?"
 
"Ừ, không nói nữa, phải lái xe." Nói xong, cô kết thúc cuộc gọi.
 
Ngoài cửa sổ xe, đèn đường chiếu sáng khắp đường phố, cô hạ cửa sổ xuống một chút, làn gió mang theo hơi mát hồ thu nhẹ nhàng quẩn quanh. Khu dân cư này rất yên tĩnh, tiếng gió khẽ rít trong đêm yên tĩnh chẳng khác nào khách qua đường, lướt qua, rồi lập tức bay xa.
 
Lộc Tang Tang bắt đầu suy nghĩ, chuyện này có phải sai ngay từ đầu hay không.
 
Một nơi khác, Đoạn Kính Hoài nhìn cuộc gọi bị cắt đứt đến xuất thần.
 
Trước giờ khi về bên này cô đều rất có nguyên tắc, cô nói bình thường ở nhà mình muốn làm gì thì làm, nhưng trước mặt ông bà nội anh thì tuyệt đối không được. . .
 
Thật sự có chuyện gì quan trọng hơn sao?
 
Đoạn Kính Hoài hơi nghi ngờ, nhưng anh không hỏi. Anh không phải người thích nói nhiều, cô không chủ động nói anh cũng không hỏi. Anh nghĩ có lẽ cô thật sự có chuyện gấp phải làm, bởi vì cuộc sống của cô từ trước đến nay luôn muôn màu muôn sắc.
 
Đoạn Kính Hoài nhớ lại cuộc nói chuyện với mẹ mình ban nãy. . . Đối mặt với việc người trong nhà hối thúc sinh con, anh biết cô cũng phiền. Người sống tự do thoải mái như cô làm sao sẽ tình nguyện lập tức có con, để rồi chịu ràng buộc.
 
Nhưng anh biết nếu không đả động được anh, mẹ nhất định sẽ tìm Lộc Tang Tang, vì vậy anh quyết định ôm hết vào người.
 
Là anh không muốn.
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 387
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 268 times
Been thanked: 6173 times
Tiếp xúc:

06 Tháng 4 2020 10:39

Chương 31 Đến đón
 
Lộc Tang Tang đến nhà Nguyễn Phái Khiết ở đúng một tuần lễ, ban ngày đến công ty, tối về nhà cô nàng ngủ.
 
Nguyễn Phái Khiết thuộc lòng cô như cháo, chỉ cần nhìn thái độ bất thường của cô thôi là cô nàng biết cô xảy ra vấn đề với "Bạn cùng phòng" kia rồi.
 
Trước kia Lộc Tang Tang tự do tự tại, khiến người là bạn như cô nàng không cảm thấy sao cả, thế nhưng từ khi chứng kiến thái độ lúc Lộc Tang Tang nói chuyện với Đoạn Kính Hoài, trong lòng Nguyễn Phái Khiết có chút bất an.
 
Yêu một người không yêu mình, chỉ có tự ngược thân. . .
 
Song Nguyễn Phái Khiết cũng biết tính Lộc Tang Tang, bình thường cô líu ra líu ríu, nhưng thật sự gặp chuyện thì ngược lại sẽ yên tĩnh. Tựa như lần này, cô chẳng nói chẳng rằng, chỉ nói tạm thời muốn yên tĩnh một chút mà thôi. Cho nên Nguyễn Phái Khiết cũng không hỏi nhiều, có nhiều chuyện, dù có nói cũng phí công.
 
Hôm nay là chủ nhật, Lộc Tang Tang mở tiệc ở quán bar.
 
Đã lâu lắm rồi cô không mở tiệc, suýt chút nữa thì biến thành cô gái tiêu chuẩn đi làm xong về nhà.
 
"Tang Tang! Đây này, mau tới đây ngồi." Trên sofa dài rộng của quán bar, bạn bè cô mời tới đã có mặt đông đủ, vừa thấy cô tới đã nhiệt tình nghênh đón.
 
"Lâu lắm rồi không gặp cậu nha, dạo này làm gì thế, rủ đi đâu cũng không đi."
 
Lộc Tang Tang ổn định chỗ ngồi rồi lười biếng nói: "Bận chứ làm gì, có rảnh sao tớ lại không ra."
 
"Tớ tưởng cậu định hưởng thụ cuộc sống sau hôn nhân."
 
"Cút cút, cái gì mà cuộc sống sau cmn kết hôn."
 
"Ha ha ha ha ----- Đúng rồi, lần trước thấy cậu trên hot seach, cậu được lắm, nhiều tài quá rồi đó."
 
"Chỉ đùa vui một chút, sao mà hơn cậu được, lại đang hẹn hò với người mẫu nào hả?"
 
"Fuck, đừng nói nữa, ông già nhà tớ càm ràm phát mệt."
 
. . .
 
Bạn rượu của Lộc Tang Tang rất nhiều, đại đa số đều là phú nhị đại ham chơi, tuy bọn họ không có thâm giao, nhưng bình thường vẫn trương đối trượng nghĩa, có việc đều giúp đỡ lẫn nhau.
 
Chơi với bọn họ, tâm trạng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
 
"Tang Tang! Quẩy thôi, muốn nhảy không?" Nguyễn Phái Khiết chơi high rồi, cô nàng tới kéo cô cùng chơi.
 
Lộc Tang Tang xua tay, "Cậu chơi trước đi, tớ ngồi lát đã."
 
Nguyễn Phái Khiết làm dấu OK, "Đúng rồi, có lẽ Dương Nhâm sắp đến, cậu ấy không biết chúng ta ở đâu, cậu nhờ ai đó ra đón cậu ta nha."
 
Lộc Tang Tang đáp lời, cô tùy tiện nhờ người ngồi bên cạnh, người nọ hấp tấp chạy ra cửa hòa vào đám khách mới vào.
 
Tiếng động xung quanh vô cùng ầm ĩ, Lộc Tang Tang nhấp hớp rượu, vẻ mặt buồn bực.
 
Cô thấy hơi phiền, bởi vì cô có cảm giác mình chẳng thể nào hào hứng nổi, trước kia đến đây cô đều chơi rất high, còn bây giờ cô lại cảm thấy, chẳng bằng về nhà ngủ còn tốt hơn. . .
 
Tay Lộc Tang Tang ấn huyệt Thái Dương, lòng rối rắm không yên, đã qua mấy ngày rồi, sao cô còn mất hứng thế này?
 
Dù gì chỉ là Đoạn Kính Hoài không thích cô mà thôi, chẳng phải chuyện này cô biết từ lâu rồi sao? Hà cớ gì bây giờ mới khổ sở?
 
Đừng quan tâm là được rồi. . .
 
Thời gian trôi qua sẽ quên thôi.
 
Lộc Tang Tang hít sâu một hơi, chuẩn bị ra sàn nhảy chơi với mấy người Nguyễn Phái Khiết.
 
"Tang Tang."
 
Đúng lúc này, Dương Nhâm Hi tới, anh thả khẩu trang bên cạnh, "Hôm nay ra chơi à?"
 
Gần đây Dương Nhâm Hi bận tham gia thông cáo, cho nên Lộc Tang Tang không kể chuyện của cô cho anh nghe, "Đúng vậy, sao cậu cũng tới, không bận hả?"
 
"Cũng tạm, ngày mai được nghỉ."
 
"Ồ, cậu uống ít một chút." Lộc Tang Tang cười cười, "Kẻo người đại diện của cậu lại tìm tớ tính sổ."
 
Nói xong, Lộc Tang Tang đi đến sàn nhảy.
 
Đêm nay chơi đến khuya, ngay cả điện thoại cô cũng chẳng thèm ngó ngàng, chỉ quẩy hết mình với đám bạn.
 
Cô cảm thấy càng náo nhiệt càng tốt, như vậy những suy nghĩ ngổn ngang trong đầu cô mới giảm đi một chút.
 
Mà lúc này, ngay trên lầu 2 quán bar, trên sofa, có một chàng trai thỉnh thoảng lại đưa mắt tìm kiếm bóng dáng Lộc Tang Tang.
 
Điện thoại vang lên, anh đứng dậy tìm một nơi yên tĩnh để nghe.
 
"A lô, Kính Hoài."
 
"Cô ấy còn ở đó à?"
 
"Còn, vừa rồi tớ thấy em ấy đang nhảy với Nguyễn Phái Khiết, bây giờ ngồi lại rồi, đang uống rượu." Giản Minh Đường, cũng là một người bạn chung của hai người mật báo.
 
"Ừ."
 
"Tớ nói này, nếu lo lắng sao cậu không đích thân đến đây xem, nhân duyên vợ cậu tốt lắm nha, không sợ bị người ta cuỗm mất hả? A haaaaa."
 
Đoạn Kính Hoài không lên tiếng.
 
Giản Minh Đường ho nhẹ, thu vẻ bỡn cợt lại, "Đương nhiên, chẳng ai dám đoạt người của Đoạn gia cả."
 
"Cảm ơn, cúp trước."
 
"Được." Giản Minh Đường nói tiếp: "Yên tâm đi, có Dương Nhâm Hi và Nguyễn Phái Khiết ở đây, em ấy không sao đâu."
 
. . .
 
Đêm đã khuya, mọi người lần lượt về nhà.
 
Lộc Tang Tang đi ra ngoài cùng Dương Nhâm Hi và Nguyễn Phái Khiết.
 
Lúc ra khỏi quán bar, Lộc Tang Tang nhìn thấy Đoạn Kính Hoài. Quần đen áo đen, anh đứng tựa vào xe cách cô không xa.
 
Sắc mặt anh vẫn vô cùng hờ hững lạnh lùng, một trận gió thổi qua làm vạt áo sơ mi đen khẽ phất phơ, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể hòa vào đêm đen. . . Lộc Tang Tang cười cười, cô cảm thấy chắc mình bệnh nặng rồi, sao lại thích cái mặt than đó chứ.
 
Đoạn Kính Hoài cũng nhìn thấy cô, anh đi tới.
 
"Về nhà." Anh nói.
 
Lộc Tang Tang nghiêng đầu, đầu lông mày nhướng lên, "Sao nửa đêm nửa hôm anh lại ở chỗ này."
 
Đoạn Kính Hoài im lặng một lát mới nói: "Vừa kết thúc ca mỗ không lâu, Giản Minh Đường nói em ở đây."
 
"Ồ. . . Hôm nay anh ấy cũng ở đây à, sao không tìm tôi uống một chén nhỉ?" Lộc Tang Tang lầm bầm một câu, cũng hiểu vì sao Đoạn Kính Hoài ở chỗ này, có lẽ Giản Minh Đường mật báo cho anh biết, anh cảm thấy thân là chồng hẳn là nên đón cô về nhà đây mà.
 
Giống lần trước.
 
"Không cần đón tôi, hôm nay tôi uống không nhiều." Lộc Tang Tang khoanh tay trước ngực, tối nay cô trang điểm mắt mèo, thoạt nhìn xinh đẹp vô cùng.
 
Đoạn Kính Hoài nhíu mày, "Em còn muốn đi đâu?"
 
"Chưa nghĩ ra, nhưng mà tôi còn muốn đi chơi với mọi người, không về nhà với anh đâu."
 
Nghe thế, Dương Nhâm Hi nhìn cô một cái, hơn nửa đêm rồi, ban nãy còn nói kéo về nhà ăn khuya, bây giờ muốn đi đâu?
 
Tuy thắc mắc, nhưng anh sẽ không vạch trần cô lúc này, dù gì anh cũng không thích Đoạn Kính Hoài, thấy Lộc Tang Tang chống đối anh ta, anh vui còn không kịp.
 
"Đi trước đây, chúng tôi còn đi tăng hai nữa." Lộc Tang Tang không muốn đôi co với người này, cô cười vẫy vẫy tay với Đoạn Kính Hoài, "Bye bye."
 
"Lộc Tang Tang." Đoạn Kính Hoài giữ cổ tay cô lại, ánh mắt ngập tràn sự không đồng ý, "Đã trễ thế này, trở về nhà với tôi."
 
"Không về." Lộc Tang Tang cong môi, cô cười vô cùng xinh đẹp nhưng lại hết sức lạnh lùng, "Bác sĩ Đoạn, chẳng phải chúng ta đã nói rồi sao? Việc ai nấy làm, không cần quan tâm đến đối phương. Yên tâm yên tâm, hôm nay anh đã làm trọn trách nhiệm rồi, đến tượng trưng được rồi, còn bây giờ, anh về đi."
 
Đoạn Kính Hoài khẽ mím môi, phiền muộn đợi chờ cả đêm càng nồng đậm.
 
Song người trước mắt vẫn dứt khoát vung tay, cô kéo hai người bạn thân bên cạnh xoay người rời đi, "Đi thôi, Nhâm Hi, lát nữa chúng ta đi đâu chơi?"
 
"Tùy cậu, cậu muốn đi đâu thì đi đó."
 
"Được rồi, chúng ta đi ăn gì đi, tớ đói bụng."
 
"Ừ."
 
Lộc Tang Tang và Nguyễn Phát Khiết lên xe Dương Nhâm Hi, xe nổ vang, nhanh chóng biến mất trong dòng xe cộ qua lại.
 
Đoạn Kính Hoài đứng tại chỗ, bóng xe biến mất thật lâu anh mới quay đầu, đi trở lại xe của mình.
 
Đã một tuần Lộc Tang Tang chưa trở về nhà, ban đầu anh trược ca đêm nên không biết, mãi cho đến khi anh làm ca sáng, mới phát hiện cô vốn dĩ không ở nhà.
 
Từ khi hai người sống chung nhà, cô vẫn tương đối có phép tắc, dù ngày nào có việc bận không trở về được, cô sẽ thông báo cho anh một tiếng. Nhưng lần này không có, cho nên vài ngài không về cũng chẳng thấy cô nhắn một tin cho mình, anh đành ra ngoài tìm cô.
 
Kỳ thật tìm Lộc Tang Tang rất đơn giản, trong cái vòng tròn lẩn quẩn này, mọi người đều quen thuộc, đi đâu, chơi chỗ nào, hỏi tý là biết.
 
Hơn nữa, hôm nay anh tan tầm đúng giờ, chỉ vì Lộc Tang Tang mới đến bên ngoài quán bar chờ đến khuya. Anh không hiểu vì sao mình phải chờ đợi như vậy, chỉ cảm thấy cô không nói một lời, cũng không về nhà khiến anh cảm thấy mình không thoải mái.
 
Không thoải mái đến nỗi một trang tài liệu anh cũng đọc không vào.
 
Nhưng cô vẫn đi, thậm chí là đi cùng Dương Nhâm Hi.
 
Đoạn Kính Hoài ngồi trên xe, anh nhớ tới lời Lộc Tang Tang nói: "Việc ai nấy làm, không cần quan tâm đối phương."
 
Đúng vậy, đây là câu cô treo trên đầu lưỡi, anh nghe thành quen.
 
Đoạn Kính Hoài hít một hơi thật sâu, sau đó giẫm mạnh chân ga.
 
Trong lòng nảy sinh bực tức vì bị xem nhẹ, càng về sau, anh càng cảm thấy mình nhiều chuyện.
 
"Tang Tang, cậu muốn đi đâu chơi." Trên xe Dương Nhâm Hi, Nguyễn Phái Khiết hỏi cô.
 
Lộc Tang Tang nhìn ra ngoài cửa sổ rồi thản nhiên đáp: "Đưa tớ về nhà đi."
 
"Cậu muốn về nhà? Vậy sao lúc nãy cậu không dứt khoát ngồi xe Đoạn Kính Hoài cho rồi?"
 
"Ý tớ là quay về nhà ba mẹ tớ."
 
Nguyễn Phái Khiết: "Đã trễ thế này, cậu nên về nhà tớ thì tốt hơn."
 
"Không, tớ ở nhà cậu lâu rồi." Lộc Tang Tang yểu xìu nói tiếp: "Tớ muốn về nhà thăm mẹ tớ một chút."
 
Dương Nhâm Hi nhìn cô thông qua kiến chiếu hậu, "Xác định chưa?"
 
"Rồi."
 
"Biết rồi, tớ đưa cậu về."
 
Về đến nhà trời đã khuya, mẹ cô đã ngủ từ lâu. Có điều Lộc Tang Tang vẫn muốn về, không hiểu vì sao, cô chỉ muốn về phòng mình ở đây."
 
Đưa mắt nhìn theo xe Dương Nhâm Hi một chút, cô mở cửa vào nhà, đèn phòng khách còn sáng, Lộc Tang Tang ném túi xách sang một bên rồi đi vào phòng bếp uống nước.
 
Hôm nay cô uống rượu không nhiều, nhưng vẫn hơi chóng mặt.
 
Cô vừa uống nước vừa đi lên lầu.
 
"Tang Tang?"
 
Đúng lúc này, có người gọi tên cô, Lộc Tang Tang ngẩng đầu thì thấy Lộc Trí Viễn đang đi xuống lầu.
 
"Anh cả, muộn thế này anh chưa ngủ à?"
 
"Ừ." Lộc Trí Viễn đi đến gần, đầu lông mày khẽ nhíu lại, "Lại uống rượu."
 
Lộc Tang Tang nhún nhún vai, "Một chút thôi."
 
"Sao em về đây? Kính Hoài đâu?"
 
Lộc Tang Tang dừng lại, ý cười giữa hai đầu chân mày mang theo vẻ nặng nề, "Đột nhiên muốn trở về mà thôi, như thế nào? chẳng lẽ anh cả không hi vọng em về đây hay sao?"
 
Lộc Trí Viễn khựng người.
 
"À, cũng đúng, nhất định anh cả không hi vọng em về." Lộc Tang Tang làm ra vẻ nhớ về chuyện xa xưa lúc trước, cô cười xòa: "Khi còn bé anh còn định dẫn em ra ngoài vứt đi mà."
 
"Tang Tang!" Lộc Trí Viễn không ngờ đột nhiên cô nhắc chuyện này, sắc mặt anh trắng bệch.
 
"Ồ. . . Xin lỗi, có lẽ em uống hơi nhiều rồi, chuyện này không nên nhắc lại." Lộc Tang Tang vỗ vỗ vai Lộc Trí Viễn, "Anh coi như không nghe thấy đi ha."
 
Nói xong, cô lướt qua người anh đi lên lầu. Nháy mắt khi đưa lưng về phía Lộc Trí Viễn, sắc mặt Lộc Tang Tang càng lạnh lùng, cô bực bội nghĩ, tại sao sau khi uống rượu, chuyện phiền lòng lại càng nhiều.
 
Lộc Trí Viễn nhìn theo bóng lưng Lộc Tang Tang, cho đến khi cô vượt qua hành lang rồi biến mất hẳn, trên gương mặt trắng bệch của anh hiện lên vẻ không biết là áy náy hay đau khổ.
 
Khi còn bé, anh luôn cho rằng bởi vì Chung Thanh Phân cho nên ba mẹ anh mới ly hôn, cho nên sau khi mẹ đau buồn rồi qua đời, anh càng ghi hận ba mình tái hôn với người phụ nữ kia, cũng bởi vì thế, anh càng chán ghé cô em gái cùng cha khác mẹ này.
 
Năm đó, anh đã làm một chuyện to gan lớn mật, định dẫn Lộc Tang Tang ra ngoài vứt đi.
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 387
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 268 times
Been thanked: 6173 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 4 2020 08:45

Chương 32 Bình tĩnh đối đãi
 
Lộc Tang Tang ở nhà ngủ thẳng giấc đến chiều, rời khỏi phòng xuống lầu, cô chỉ thấy Lộc Trí Viễn ngồi trong phòng khách.
 
"Chào buổi sáng." Cô tùy ý chào hỏi.
 
Lộc Trí Viễn đáp lại: "Không còn sớm nữa."
 
"Ồ."
 
"Mọi người ăn cơm trưa rồi, em bảo thím Lưu chuẩn bị bữa trưa cho mình đi."
 
"Biết rồi." Lộc Tang Tang vừa ngáp vừa đi vào phòng ăn.
 
Lộc Trí Viễn nhìn theo bóng lưng Lộc Tang Tang, đột nhiên anh nhớ đến khi cô còn nhỏ, kỳ thật khi cô còn nhỏ, khoảng sáu tuổi, lúc đó cô cực kỳ bám anh, có lẽ cô không hiểu chuyện, cũng có lẽ cô khách quan cho rằng so với Lộc Sương thể hiện chán ghét ra mặt, anh hiền hòa hơn rất nhiều.
 
Thế nhưng khi đó Lộc Tang Tang không biết, ở độ tuổi ấy, anh càng cảm nhận được nỗi khổ cha mẹ li hôn hơn Lộc Sương Lộc Thừa nhiều, anh giận lây sang cô, càng cực kỳ chán ghét người mẹ kế kia.
 
Vì thế ngay tại lúc em gái tin tưởng anh nhất, ngoài miệng anh nói muốn dẫn cô đến công viên chơi, sau đó nửa đường bỏ rơi em gái.
 
Khi đó tuổi anh còn nhỏ, anh cảm thấy làm như thế ba mình và mẹ kế nhất định sẽ cãi nhau, mẹ anh có thể trở về. . .
 
Thời gian trôi qua, anh dần lớn lên, anh biết rõ nhiều chuyện không hề đơn giản như vẻ bề ngoài, anh biết ba mẹ mình ly hôn không phải vì mẹ Lộc Tang Tang.
 
Giận lây sang cô, chẳng qua chỉ là trò cười.
 
Hối hận sao?
 
Có chứ.
 
Có điều rất nhiều chuyện dẫn đến xa cách đã xảy ra, nhiều năm qua, anh biết rõ Lộc Tang Tang vô cùng hận anh, cũng rất chán ghét anh.
 
"Mẹ em đâu?" Lộc Tang Tang cầm bánh mì nướng đi trở ra.
 
Lộc Trí Viễn lấy lại tinh thần, "Trong phòng."
 
"Hôm nay anh không đến công ty à?"
 
Lộc Trí Viễn lắc đầu.
 
"Ồ."
 
Buổi chiều Chung Thanh Phân phải tham dự buổi tiệc nhỏ giữa các phu nhân, hiện tại bà đang chọn lễ phục trong phòng chứa quần áo.
 
Lộc Tang Tang gõ cửa, tiến vào.
 
Thấy cô, Chung Thanh Phân hết hồn: "Sao con lại ở đây?"
 
Lộc Tang Tang ngồi xuống bên cạnh bà, "Tối qua con ngủ ở nhà."
 
"Con bé này, sao không nói tiếng nào hết! Chắc tối qua trở về khuya lắm hả?"
 
"Dạ, cả người đầy mùi rượu, không dám gọi kẻo mẹ nhọc lòng rời giường mắng con."
 
"Con ------" Chung Thanh Phân trừng mắt nhìn cô, "Uống rượu xong chạy về nhà ngủ? Kính Hoài đâu?"
 
"Mắc mớ gì tới anh ấy, con thích thì con về thôi." Lộc Tang Tang lắc lắc tay Chung Thanh Phân, "Mẹ à, con chỉ muốn quay về thăm mẹ một chút thôi mà."
 
"Có phải con cãi nhau với thằng bé không?"
 
". . . Không có."
 
"Không có con chạy về nhà mẹ đẻ làm chi?" Chung Thanh Phân gõ đầu cô, "Kết hôn rồi không được tùy hứng như vậy, ngày nào cũng ra ngoài uống rượu, thể thống gì nữa."
 
"Dạ dạ dạ, đều là lỗi của con, con sẽ tam tòng tứ đức, thêu thùa nấu ăn, tuân thủ nữ tắc nghiêm ngặt."
 
"Cái con bé này, nói gì vậy hả." Chung Thanh Phân cười mắng.
 
Lộc Tang Tang cong môi, trẻ con dán mặt lên cánh tay bà, "Gần đây mẹ thế nào? Chuyện của công ty vẫn thuận lợi ạ?"
 
"Cũng tạm ổn." Chung Thanh Phân nói tiếp: "Gần đây dường như bà nội con có ý để chú nhỏ tiếp nhận mảng hóa chất kia."
 
Lộc Tang Tang ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn bà, "Dựa vào cái gì? Chẳng phải hạng mục này luôn do mẹ quản sao? Chú nhỏ bất cần đời, muốn cái gì mà muốn, chú ấy có tài cán gì?"
 
"Suỵt! Con đừng nói lớn tiếng như thế." Chung Thanh Phân nói: "Yên tâm, việc này ba con sẽ không đồng ý."
 
"Nhưng mà ba nói được bà nội sao. . . Chuyện ông ấy ngu hiếu không ai không biết."
 
"Dù là vậy mẹ cũng không dễ dàng buông tay đâu." Chung Thanh Phân đắc ý nói: "Mẹ ở công ty nhiều năm như vậy không phải ai muốn bắt nạt cũng được."
 
Lộc Tang Tang ồ một tiếng, cô lại tựa vào người bà.
 
"Mẹ."
 
"Hửm?"
 
"Có đôi khi con cảm thấy mình chẳng có tý sực lực nào cả." Lộc Tang Tang bỗng nói.
 
Chung Thanh Phân nhíu mày, "Ý con là sao?"
 
"Không biết ạ." Lộc Tang Tang thở dài thườn thượt, "Chỉ là thỉnh thoảng con thắc mắc. . . Rốt cuộc mình đang cố gắng vì cái gì."
 
**
 
Sau khi cơm nước xong, Chung Thanh Phân ra ngoài, Lộc Tang Tang được bà thuận đường đưa về nhà Đoạn Kính Hoài.
 
Ban nãy khi nói chuyện với Chung Thanh Phân, nhất thời có rất nhiều việc, cô không biết phải diễn đạt thế nào cho phải.
 
Nói cô mệt mỏi, bỗng nhiên không muốn tranh giành gì hết? Lời này cô không thốt ra khỏi miệng được, không chỉ không cam lòng, mà còn bởi vì mấy năm nay, mẹ cô bỏ rất nhiều tâm huyết tại Lộc gia, không phải nói buông bỏ là buông bỏ được.
 
Nói cô không tin vào hôn nhân, không tin Đoạn Kính Hoài? Cô cũng chẳng biết nói từ đâu, lúc trước người đồng ý kết hôn chính là cô, bây giờ người không tin tưởng hôn nhân cũng là cô. Nếu kết thúc tất cả mọi chuyện, vậy lợi ích giữa Lộc gia và Đoạn giá, khó mà phân ra.
 
Bởi thế, cô không biết phải nói với Chung Thanh Phân thế nào, mà dù có nói, chắc chắn chỉ làm bà thêm phiền não.
 
Ở nhà không có ai, Lộc Tang Tang nằm trên sofa nghĩ ngợi cẩn thận, cô cảm thấy mình làm giá quá cao.
 
Thật ra chỉ cần cô khôi phục trạng thái trước đó, mọi chuyện sẽ không đến nổi phức tạp như bây giờ.
 
Đúng, chỉ cần không hứng thú với Đoạn Kính Hoài, không yêu thích anh, tất cả sẽ trở về quỹ đạo như ban đầu.
 
Sau khi tỉnh táo lại, Lộc Tang Tang cảm thấy mình tìm được hướng đi rồi. Cho nên cô lấy đồ ngủ, thoải mái ung dung tắm rửa một cái rồi chui vào ổ chăn của mình.
 
Khoảng hơn tám giờ tối, Đoạn Kính Hoài mới từ bệnh viện về đến nhà, hôm nay có nhiều ca mổ, toàn là ca lớn, cả ngày mệt mỏi không nói, không hiểu sao anh còn có chút bực dọc khó nói thành lời.
 
Trước kia anh không như vậy.
 
Sau khi vào nhà, Đoạn Kính Hoài mở đèn phòng khách theo thói quen, đèn vừa sáng anh lập tức cảm thấy có gì đó khang khác, bởi vì không thấy đôi dép lê nhỏ nơi cửa, hộp khăn giấy trên bàn trà hơi lệch, bên trên còn có một chiếc ly thủy tinh.
 
Lộc Tang Tang đã về nhà.
 
Đoạn Kính Hoài đứng tại chỗ sửng sốt vài giây, hết sức ngoài ý muốn, mệt mỏi vì làm phẫu thuật nhiều cũng giảm đi không ít.
 
Anh bước vào nhà, cởi áo khoát rồi nhìn cửa phòng đang đóng chặt của Lộc Tang Tang. Sau đó ma xui quỷ khiến, anh bước đến gõ cửa phòng.
 
"Có chuyện gì thế?" Phòng mở cửa, tiếng nhạc đinh tai nhức óc cũng theo đó truyền ra ngoài.
 
Lộc Tang Tang đứng trước cửa, cả người vẫn đang lắc lư theo tiết tấu, "Anh mới về hả, muộn quá rồi."
 
Khóe môi Đoạn Kính Hoài khẽ mím, đột nhiên anh không biết nói gì, ". . . Đói bụng không?"
 
Mặt Lộc Tang Tang đầy dấu ???, "Giờ nào rồi? Tôi đã ăn từ lâu."
 
"Oh."
 
"Anh vẫn chưa ăn?"
 
Đoạn Kính Hoài không nói chuyện.
 
Lộc Tang Tang đồng tình nhìn anh một cái, "Vậy tôi đề nghị anh nên gọi thức ăn bên ngoài. . . Ừm, bây giờ chưa khuya lắm, anh đừng lo."
 
". . . Ừ."
 
"Không còn chuyện gì phải không?" Lộc Tang Tang tỏ vẻ phải đóng cửa, "Tôi đi ngủ đây."
 
"Đợi tý đã."
 
Đoạn Kính Hoài đưa tay chống lên cửa.
 
Lộc Tang Tang: "Hả?"
 
Đoạn Kính Hoài nhíu mày theo thói quen, anh suy nghĩ một chút, cuối cùng nói: "Chuyện nuôi chó lúc trước em đề nghị. . ."
 
"Tôi nghĩ lại rồi."
 
Đoạn Kính Hoài hơi ngẩn ngơ, anh ngạc nhiên nhìn cô.
 
Lộc Tang Tang rũ mi, "Tôi cảm thấy lúc đó anh nói đúng lắm, nuôi chó phải có kiên nhẫn và thời gian, dạo này có lẽ tôi sẽ không thường xuyên về nhà, cho nên cần phải nghĩ thêm một chút."
 
Đoạn Kính Hoài từ từ buông tay.
 
"Được rồi, tôi đi ngủ đây."
 
"Ừ. . ."
 
Lộc Tang Tang cười cười rồi đóng cửa.
 
Đoạn Kính Hoài đứng trước cửa khoảng mười giây, trong lòng cảm thấy có gì đó không đúng, rõ ràng lần trước cô ồn ào muốn nuôi chó, sao lại thay đổi nhanh đến thế.
 
Mà sau khi đóng cửa, Lộc Tang Tang lập tức chui vào ổ chăn, cô lấy di động tắt nhạc, gian phòng trở lại yên tĩnh như ban đầu.
 
Hai mắt cô nhắm nghiền thầm nghĩ, thật ra bình tĩnh tiếp xúc với Đoạn Kính Hoài, cũng không khó như tưởng tượng.
 
**
 
Thứ sáu ngày đó, Đoạn Kính Hoài tan tầm như bình thường.
 
Vừa chuẩn bị lái xe về nhà, anh bỗng nhận được điện thoại của bạn đại học Uông Cao Thỉ. Lúc trước Uông Cao Thỉ cùng đi Hồng Kông với anh, về nước thì làm tại một bệnh viện khác ở Đế Đô. Hai người học chung khoa chỉnh hình, bình thường trao đổi cũng nhiều.
 
"Tối nay họp mặt không? Trần Vũ mời khách."
 
Trần Vũ cũng là một người bạn chung viện y, anh ta làm chung bệnh viện với Uông Cao Thỉ, thường rủ Đoạn Kính Hoài ra ngoài tụ tập, song mười lần thì Đoạn Kính Hoài đã từ chối hết tám lần, không phải anh không muốn đi, chỉ do bận quá.
 
Hôm nay vừa khéo được rảnh, bạn bè rủ rê, đương nhiên anh sẽ không từ chối.
 
"À này đúng rồi, cậu nhớ mang theo bà xã nha, Trần Vũ cũng dẫn bạn gái theo."
 
"E là cô ấy không rảnh."
 
"Sao lại không rảnh, cậu hỏi thử xem." Uông Cao Thỉ lại nói: "Hơn nữa từ trước đến giờ chúng tớ đều chưa ai gặp qua vợ cậu, chơi không đẹp gì hết, ngay cả kết hôn cũng giấu kỹ như vậy."
 
Đoạn Kính Hoài cười nhẹ, "Các cậu ở đâu?"
 
"Tớ sẽ gửi địa chỉ cho cậu." Uông Cao Thỉ căn dặn: "Nói rồi đó, nhớ dẫn vợ theo."
 
Sau khi cúp máy, Đoạn Kính Hoài gọi điện cho Lộc Tang Tang, cũng không nhất thiết kéo cô tham gia buổi gặp mặt với bạn anh, có điều anh sực nhớ đã lâu lắm rồi anh và cô không ăn cơm cùng nhau.
 
Lộc Tang Tang vẫn đang ở công ty, nhận được điện thoại của anh, cô không từ chối, chỉ nói có lẽ mình sẽ đến trễ một chút.
 
Đoạn Kính Hoài nói được rồi lái xe đến địa điểm hẹn trước.
 
Hôm nay, Lộc Tang Tang vừa đến hiện trường vừa phải về công ty hợp, đúng là rất bận. Lúc buổi họp sắp kết thúc cô nhận được điện thoại của Đoạn Kính Hoài, anh hỏi cô có muốn đi ăn cơm với bạn bè thời đại học của mình hay không, cô vô cùng ngạc nhiên, bởi vì mấy người bạn lẩn quẩn ở Đế Đô này, cô không biết anh còn có những người bạn khác.
 
Tuy nhiên cô không từ chối, cô nghĩ nếu mình đã dùng thái độ bình tĩnh đối đãi, vậy thì một yêu cầu nhỏ của chồng mình, đương nhiên cô sẽ đồng ý.
 
Sau khi rời khỏi công ty, Lộc Tang Tang lái xe đến địa chỉ Đoạn Kính Hoài gửi qua, cô vừa xuất phát, bên phía Đoạn Kính Hoài cũng vừa lên món ăn.
 
Nhà hàng  đặc sản Hoài Dương là một nhà hàng hết sức bình thường, không hề xa hoa nhưng được đánh giá rất cao trên app ẩm thực, vì thế thực khách rất đông.
 
Có đôi lúc Đoạn Kính Hoài rất kén cá chọn canh, thế nhưng những lúc thế này anh khá bình dân, ai ăn gì anh ăn cái đó, chưa bao giờ bày ra vẻ con nhà giàu, điều này khiến cho bạn bè học chung viện y suốt mấy năm không hề kiêng dè anh.
 
"Buổi tiệc hôm nay là để chúc mừng Dao Dao tuần sau sẽ làm việc ở bệnh viện nhân dân số hai, chúc mừng chúc mừng."
 
Trên bàn, ngoại trừ Uông Cao Thỉ, Trần Vũ và bạn gái Trần Vũ, còn có một cô gái, cô nàng nhỏ hơn Đoạn Kính Hoài hai khóa, là một bác sĩ ngoại khoa, cuối tuần bắt đầu công tác tại bệnh viện nhân dân số hai.
 
Từ Dao thoải mái đứng dậy: "Cảm ơn các anh."
 
"Cảm ơn cái gì, ngồi xuống đi." Uông Cao Thỉ cười nói tiếp: "Nói tới mới nhớ, viện y chúng ta đến làm việc ở bệnh viện nhân dân số hai khá nhiều, Đoạn sư huynh đi trước, nhờ cậu ấy quan tâm em một chút đi."
 
Từ Dao nhìn Đoạn Kính Hoài, có chút xấu hổ. Cô đã nghe danh Đoạn Kính Hoài từ lâu rồi, đại khái mới năm nhất vào học, trong ký túc xá bọn cô đã bàn luận về anh. Nhưng cơ hội cô gặp anh không nhiều lắm, có điều điều này không cản trở việc cô luôn sùng bái anh.
 
"A Vũ, đây là bạn học anh kể với em hả? Thật sự rất đẹp trai nha." Bạn gái Trần Vũ Triệu Thiên Thiên lên tiếng.
 
Trần Vũ nhướng mày, "Phải nói chính xác là, đây là cỏ thơm của viện tụi anh đấy."
 
Uông Cao Thỉ: "Đúng thế đó, người theo đuổi cậu ấy nhiều không kể xiết, chẳng qua là bây giờ không thể theo đuổi nữa rồi."
 
Triệu Thiên Thiên tò mò hỏi: "Tại sao thế?"
 
"Người đã kết hôn, còn theo đuổi làm gì?"
 
Triệu Thiên Thiên cảm thấy ngoài ý muốn: "Thật không vậy?"
 
"Thật sự, kết hôn gần một năm rồi."
 
Triệu Thiên Thiên ngạc nhiên nhìn Đoạn Kính Hoài, còn Từ Dao thì hoàn toàn khiếp sợ, cô không ngờ Đoạn Kính Hoài đã kết hôn. Vốn dĩ cô còn cực kỳ hào hứng khi được làm chung một bệnh viện với anh, thậm chí cô còn cẩn thận từng li từng tí mơ mộng, giữa hai người có thể có gì đó. . .
 
Nhưng mà, anh đã kết hôn?
 
"Bác sĩ Đoạn, vợ anh cũng là bác sĩ sao?" Triệu Thiên Thiên hỏi.
 
"Không phải."
 
"Oa, vậy thì tốt quá, em chỉ sợ ngồi chung bàn với toàn là bác sĩ, em là người ngoài duy nhất." Triệu Thiên Thiên cười, "Rốt cuộc cũng có người giống em."
 
Uông Cao Thỉ: "Tụi anh cũng chưa từng gặp, Kính Hoài cũng không nhắc tới, tụi anh cũng không biết cô ấy hình dáng ra làm sao, nghề nghiệp là gì."
 
Triệu Thiên Thiên: "Giấu kỹ thế."
 
"Đúng vậy."
 
Bàn tay bên dưới bàn của Từ Dao đã nắm chặt, chuyện này khiến cô bất ngờ không thôi, rốt cuộc người kia như thế nào?
 
Trên bàn người xướng người họa, Đoạn Kính Hoài chỉ nhàn nhạt trả lời: "Cô ấy đi làm ở công ty."
 
Triệu Thiên Thiên: "Ồ! Nhân viên văn phòng, giống em nha!"
 
Đoạn Kính Hoài không nói nhiều, thoạt nhìn giống như cam chịu.
 
Từ Dao nhếch môi, chẳng hiểu sao trong lòng vô cùng phấn khởi, cô cảm thấy. . . Người kia đại khái không hề ưu tú như mình tưởng. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui lại cảm thấy có chút không cam tâm, nghề nghiệp của cô và Đoạn Kính Hoài giống nhau, giả sử cô có thể sớm hơn cô ta một bước. . .
 
Đang nghĩ như vậy, đột nhiên, cửa phòng bao được mở ra.
 
Mọi người vô thức dừng nói chuyện, đồng loạt nhìn sang.
 
"Ngại quá, tôi đến muộn."
 
Tự nhiên hào phòng, xinh đẹp sắc sảo.
 
Đứng ngoài cửa là một cô gái hết sức động lòng người.
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 387
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 268 times
Been thanked: 6173 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 4 2020 11:02

Chương 33 Họp mặt bạn bè
 
Cả phòng bao đều yên tĩnh trong nháy mắt, mãi cho đến khi Đoạn Kính Hoài kéo ghế ở vị trí bên cạnh anh.
 
"Ngồi đây đi."
 
Từ trước đến nay Lộc Tang Tang rất dễ làm quen, trước mặt người xa lạ chắc chắn cô sẽ không cảm thấy ngại ngùng. Cô đặt túi xách rồi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Đoạn Kính Hoài.
 
"Chào mọi người, em là Lộc Tang Tang."
 
"Ồ. . . Em chính là Tang Tang à." Uông Cao Thỉ phản ứng đầu tiên, anh chàng vội đứng lên giơ tay ra, "Chào em chào em, anh là Uông Cao Thỉ, bạn cùng lớp của Kính Hoài ở viện y."
 
Lộc Tang Tang bắt tay anh chàng, "Vậy ạ, trước đây nhờ có anh quan tâm anh ấy."
 
Uông Cao Thỉ sửng sốt, "Hả? Không đâu không đâu."
 
"Sao lại không? Bác sĩ Đoạn khó gần như thế, các anh tình nguyện kết bạn với anh ấy, nhất định là các anh rất quan tâm anh ấy rồi." Lúc nói chuyện giọng Lộc Tang Tang mang theo ý vui đùa rõ ràng, không chỉ không làm mọi người khó chịu, còn khiến người nghe có cảm giác mình đã làm được chuyện gì đó lớn lao lắm.
 
Uông Cao Thỉ cười ngồi xuống, "Kính Hoài, bà xã cậu ăn nói khéo quá."
 
Đoạn Kính Hoài hơi cong môi dưới, anh quay sang nhìn cô, "Ăn chút gì đi."
 
Lộc Tang Tang gật đầu.
 
Kế tiếp, mọi người lần lượt giới thiệu bản thân, Lộc Tang Tang chân thành nghe hết, sau đó Đoạn Kính Hoài gắp thức ăn cho cô, cô hơi đói bụng, nên không khách sáo mà bắt đầu ăn.
 
Từ Dao luôn yên lặng quan sát Lộc Tang Tang, cô cảm thấy một nửa kia của Đoạn Kính Hoài hẳn là phải điềm đạm nho nhã đoan trang, đúng kiểu con gái rượu, song khi nhìn thấy Lộc Tang Tang, nhận thức này hoàn toàn bị phá vỡ.
 
Thoạt nhìn Lộc Tang Tang. . . Nói thế nào nhỉ? Không hề giống bất kỳ một cô gái nào mà cô từng tiếp xúc, chẳng hiểu sao trên người cô ấy có loại khí chất tự tin cao ngạo, giống như tất cả mọi chuyện đều nắm trong lòng bàn tay.
 
"Hai ngày trước tớ nhận một bệnh nhân, mấy đốt sống lưng gần như đã thoái hóa, vậy mà một vừa hai phải khăng khăng mình không có việc gì, chụp X-quang xong thì nằng nặc đòi xuất viện. . ." Trên bàn đều là bác sĩ, vừa ăn vừa trò chuyện, đề tài dĩ nhiên là y học.
 
Thỉnh thoảng đề cập đến vài trường hợp hiếm gặp, thỉnh thoảng chia sẽ về tình hình bệnh nhân, sau đó là nghiên cứu thảo luận, lọt vào tai Lộc Tang Tang cứ như vịt nghe sấm.
 
Ngay từ đầu, Lộc Tang Tang đã biết thế giới của Đoạn Kính Hoài không phải cô muốn hiểu là hiểu được, bây giờ cô càng cảm nhận được rõ ràng hơn.
 
Cô ra vẻ chẳng thèm để ý, nhưng đôi lúc thấy vị bác sĩ nữ kia thoải mái đối đáp, cô vô thức nghĩ nghĩ, có cảm giác gì nhỉ?
 
"Này, tôi trông cô quen mắt lắm?"
 
Triệu Thiên Thiên và Lộc Tang Tang người ngồi bên trái người ngồi bên phải Từ Dao, cô nàng là người duy nhất giống cô, đều không phải bác sĩ, đại khái là rảnh đến chán, cô nàng đổi chỗ với Từ Dao để nói chuyện phiếm với cô.
 
"Chúng ta từng gặp sao?"
 
"Có lẽ là không, nhưng tôi cảm thấy, trông cô rất quen."
 
Lộc Tang Tang nghĩ không chừng cô nàng đã thấy ảnh cô trên báo lá cải, cho nên cô cười cười đáp: "Mặt tôi tương đối phổ biến, cảm thấy quen mắt là rất bình thường."
 
"Hi, cô đừng nói nhảm, người xinh đẹp như cô sao có thể là mặt phổ biến." Triệu Thiên Thiên đánh giá cô từ đầu đến chân, đoạn reo lên, "Ai nha, túi xách của cô giống cái của đồng nghiệp tôi quá."
 
Lộc Tang Tang gật đầu, "Thế hả?"
 
"Đúng rồi, tôi cảm thấy rất đẹp, tôi cũng muốn mua một cái."
 
Lộc Tang Tang: "Nhưng. . . Túi xách này không dễ mua lắm, tôi có người bạn có thể mua, hay là tôi cho cô wechat của người đó nhé."
 
"Khó mua à? Đồng nghiệp tôi nói mua trong cửa hàng, rất dễ."
 
Lộc Tang Tang sửng sốt một chút, chiếc túi xách này là bản giới hạn của năm nay, cô nhờ vả bạn bè để ý rất lâu mới mua được, ở Đế Đô cửa hàng nào có bán?
 
"Cô mua cái này bao nhiêu tiền thế? Đồng nghiệp tôi nói giá hơn năm nghìn, cái của cô giá thế nào?"
 
Tuy đang trò chuyện với mọi người, nhưng Đoạn Kính Hoài vẫn chú ý đến Lộc Tang Tang, bởi thế đương nhiên anh đã nghe được toàn bộ câu chuyện của cô và cô gái kia. Nghe đến đoạn cô gái kia nói hơn năm nghìn, anh mới dời mắt từ người Lộc Tang Tang sang túi xách của cô.
 
Anh không mua mấy thứ này, nhưng thân là thiếu gia trong tầng lớp giàu có, không phải cái gì anh cũng không biết. Anh nhìn túi xách kia rồi tự đánh giá, hơn năm nghìn. . . E rằng thêm một số không cũng không đủ.
 
"Hay là cứ đến cửa hàng đồng nghiệp cô giới thiệu đi." Lộc Tang Tang không định cho cô nàng số wechat nữa, song cô vẫn không tỏ vẻ gì, "Giá rất hời."
 
"Thật không?" Triệu Thiên Thiên nhỏ giọng nói: "Túi xách của chị ấy trông rất đẹp, giống hàng cao cấp, nhưng mà túi của cô trong còn cao cấp hơn."
 
Lộc Tang Tang cười cười không nói chuyện.
 
Từ Dao cũng nghe hai người nói chuyện, trong lòng âm thầm dâng lên cảm giác khinh miệt khó kiềm chế. Cô sinh ra trong gia đình bình thường, thu nhập trước mắt cũng coi như tạm ổn, nhưng muốn mua hàng xa xỉ phẩm ở Đế Đô này cũng dễ.
 
Cho nên gần như cô chưa từng mua, không phải là không thích, chẳng qua là cảm thấy, đồ không vừa túi tiền thì không nên miễn cưỡng.
 
Cô xem thường mấy người đua đòi, càng xem thường người không có khả năng mua hàng thật mà dùng hàng fake.
 
Mua hàng fake lợi ích gì?
 
"Hay là cứ cho tôi số wechat của bạn cô đi? Thêm lựa chọn càng tốt, tôi sẽ so sánh một chút."
 
Bàn tay cầm đũa của Lộc Tang Tang hơi khựng lại, cô nghĩ nếu cô cho thật, người bạn kia chắc chắn sẽ mắng chết cô.
 
"Tang Tang." Ngay thời điểm cô tiến thoái lưỡng nan, Đoạn Kính Hoài bỗng gọi cô.
 
Cô quay đầu lại: "Hở? Sao thế?"
 
"Mẹ vừa nhắc anh bảo em gọi điện cho bà, ban nãy anh quên, bây giờ em gọi điện cho mẹ đi."
 
Lộc Tang Tang sững người vài giây, sau đó cô lập tức hiểu ra, "Được, em gọi điện cho mẹ."
 
Đoạn Kính Hoài nhìn theo bóng lưng đi ra ngoài của cô, anh cười nhẹ, anh biết tuy bình thường cô nói chuyện khá thẳng thắng, thế nhưng trong vài trường hợp lại rất khống chế, tỷ như hiện tại, cô biết phải giữ mặt mũi cho người ta nên không nói gì.
 
Kỳ thật, cô không hề xằng bậy như nhiều người vẫn nghĩ.
 
**
 
Lộc Tang Tang ở ngoài ngây người một lát mới vào, sau đó thì cô không nhiều lời nữa.
 
Nói thật cô không cảm thấy người người bạn học của anh có vấn đề gì, thế nhưng bạn gái của bạn học thật lòng cô không đối phó nổi, sau khi ngồi vào chỗ cô không ngừng nghe cô nàng lải nhải về túi xách quần áo đủ kiểu, khiến cô  không biết trả lời thế nào cho phải. Còn cô gái tên Từ Dao kia, trực giác phụ nữ báo cho cô biết, ánh mắt cô ta nhìn cô rất lạ, khiến cô cảm thấy chẳng thoái mái một chút nào.
 
Buổi họp mặt cuối cùng cũng kết thúc, mọi người cùng đi ra.
 
"Sư huynh, em nghe nói thức ăn trong căn-tin bệnh viện số 2 ăn ngon lắm, có thật vậy không ạ?" Lúc đi trên hành lang, Từ Dao cười hỏi Đoạn Kính Hoài. Lộc Tang Tang đi bên kia Đoạn Kính Hoài, cả buổi tối hôm nay lúc nào cô cũng nghe Từ Dao gọi sư huynh sư huynh, nghe đến nỗi đầu óc cô choáng váng.
 
"Cũng tạm." Đoạn Kính Hoài đáp.
 
"Em rất chờ mong nha, nghe nói ngoại khoa bên đấy rất giỏi, chủ nhiệm khoa trước kia cũng ở viện y của chúng ta."
 
"Ừ."
 
. . .
 
Tuy Đoạn Kính Hoài kiệm lời, nhưng người ta hỏi anh vẫn lịch sự trả lời.
 
Có điều, lọt vào tai Lộc Tang Tang lại biến thành hai người trò chuyện vô cùng vui vẻ, cô quyết định đi nhanh một chút, không muốn "Quấy rầy" bọn họ.
 
Tiếp theo mọi  người đi đến bãi đổ xe, phái nam đều lái xe tới, đương nhiên Triệu Thiên Thiên sẽ ngồi xe Trần Vũ, còn Từ Dao thì hơi khó rồi. Vốn dĩ Uông Cao Thỉ phải đưa Từ Dao về, nhưng nhà cô lại ngược hướng với nhà anh.
 
"Hay là Dao Dao đi chung với vợ chồng Kính Hoài nha, nhà họ cùng hướng với nhà em, tiện đường." Triệu Thiên Thiên bông đùa, "Hơn nữa xe bác sĩ Đoạn lớn nhất, vô cùng thích hợp."
 
Đoạn Kính Hoài đứng bên cạnh xe, nghe thế anh nhìn Lộc Tang Tang, đại khái là muốn nghe ý kiến của cô. Song Lộc Tang Tang tỏ vẻ như không biết anh nhìn mình, cô gật đầu hào phóng đáp: "Được thôi, cô Từ ngồi xe anh ấy đi, để anh ấy đưa cô về."
 
Từ Dao gật đầu, "Ngại quá."
 
Lộc Tang Tang: "Không phiền, lên xe đi."
 
Ban đêm đưa con gái về nhà không phải chuyện lớn lao gì, Đoạn Kính Hoài mở cửa ghế sau ý bảo Từ Dao ngồi vào, xong anh quay sang nhìn Lộc Tang Tang, "Em ngồi xe tôi, xe em cứ để đây đi."
 
"Tôi không cần." Lộc Tang Tang trừng mắt nhìn anh rồi nhỏ giọng nói: "Anh cứ đưa người đẹp về nhà đi, tôi không quấy rầy anh."
 
Đoạn Kính Hoài: ". . ."
 
"Ngày mai cần dùng xe, tôi sẽ lái về."
 
Nói xong, Lộc Tang Tang đi về một phía khác trong bãi đổ xe.
 
Triệu Thiên Thiên thấy cô không ngồi xe Đoạn Kính Hoài thì sửng sốt một chút.
 
"Cô ấy tự lái xe đến à?"
 
Trần Vũ: "Chắc thế, đi, chúng ta lên xe."
 
"Ôi chao, đợi chút nữa đi." Triệu Thiên Thiên hơi tò mò, thông qua những gì bạn trai nói cộng thêm cách ăn mặc của Đoạn Kính Hoài, cô đã biết anh ta rất có tiền rồi, hơn nữa là dạng bác sĩ có nhiều tiền nhất trong số các bác sĩ, nhưng cô không ngờ Đoạn Kính Hoài hào phóng đến thế, còn mua xe cho vợ mình.
 
Trần Vũ cũng đâu có mua xe cho cô.
 
Nghĩ thế nên cô thấy hơi ghen tị, có điều tuy hơi ghen tị nhưng cô lại phấn khích nghĩ, sao phụ nữ lại phải dựa vào đàn ông, phải dựa vào chính mình mới đúng!
 
Đang nghĩ như vậy, đột nhiên tiếng động cơ xe vang dội truyền đến -----
 
Triệu Thiên Thiên: "?"
 
Mấy giây sau, một chiếc xe thể thao màu xanh ngọc từ cuối bãi chạy tới, chiếc xe kia chạy rất nhanh, nhưng càng lại gần càng giảm tốc độ.
 
Sau khi xe dừng lại, cửa sổ xe cũng trượt xuống.
 
Một gương mặt xinh đẹp hiện ra.
 
Lộc Tang Tang phất phất tay chào Đoạn Kính Hoài: "Tôi về trước nhé. . . Nhất định phải đưa cô Từ đến nơi đến chốn đấy."
 
Đoạn Kính Hoài híp mắt, sắc mặt khó coi, nhưng ánh sáng trong bãi đổ xe lờ mờ tối, mọi người không phát hiện khác thường.
 
Nói xong, Lộc Tang Tang chào tạm biệt và nói hẹn gặp lại mọi người, rồi nghênh ngang rời đi.
 
Uông Cao Thỉ và Trần Vũ đều biết hoàn cảnh gia đình Đoạn Kính Hoài không tệ, có điều bây giờ nhìn đến xe vợ anh lái, hai người đều cảm thấy mình đã đánh giá thấp bối cảnh Đoạn Kính Hoài rồi.
 
Mà Triệu Thiên Thiên thì ngây ngẩn cả người, lúc Trần Vũ bảo cô lên xe cô mới nói: "Bác sĩ Đoạn chắc giàu lắm nhỉ, mua cho vợ chiếc xe đắt như vậy."
 
Trần Vũ đáp: "Dường như nhà Kính Hoài rất khá, nhưng mà lúc đi học bọn anh không nói những chuyện này nên không rõ lắm."
 
"Ồ, vậy Lộc Tang Tang may mắn quá rồi, lấy chồng vừa giàu vừa đẹp trai như thế."
 
Trần Vũ lườm cô: "Em ngây thơ quá vậy, trông cô ấy giống sinh ra trong một gia đình bình thường lắm hả?"
 
Triệu Thiên Thiên: "Hả? Nhưng cô ấy cũng mua túi xách fake mà."
 
"Cô ấy nói?"
 
Triệu Thiên Thiên suy nghĩ một chút, dường như. . . Không có nói.
 
Trần Vũ thở dài, "Người ta không muốn khoe khoang trước mặt em thôi, người như bọn họ sao có thể dùng hàng fake."
 
"Thế nhưng hàng auth hơn mười vạn một cái. . ." Giọng Triệu Thiên Thiên nhỏ hơn rất nhiều, người ta lái cả xe thể thao, mười vạn thì đáng bao nhiêu.
 
Nhưng mà. . . Một cái túi xách hơn mười vạn đó.
 
Triệu Thiên Thiên bực bội nhìn túi xách ở băng ghế sau, cô lập tức cảm thấy lúc nảy trong phòng bao mình ngu xuẩn cỡ nào.
 
Trần Vũ: "Được rồi, anh đoán người ta là đại tiểu thư, bình dân như chúng ta không thể so sánh, về nhà thôi."
 
Triệu Thiên Thiên thở phì phò: "Em mặc kệ! Em cũng muốn mua túi xách hàng auth!"
 
"Được được được, mua cho em."
 
"Hơn mười vạn cũng mua cho em?"
 
"Đừng làm rộn."
 
Bạn học đã lái xe về hết, Đoạn Kính Hoài đứng bên cạnh xe vẫn không ngồi vào, ánh mắt anh lạnh nhạt, không biết đang nghĩ cái gì.
 
Từ Dao bị Lộc Tang Tang làm khiếp sợ lấy lại tinh thần, cô nhìn Đoạn Kính Hoài: "Sư huynh, chúng ta đi thôi."
 
Dường như lúc này Đoạn Kính Hoài mới phát hiện bên cạnh mình còn có một người nữa, anh nhíu mày, rốt cuộc nói: "Địa chỉ nhà cô ở đâu?"
 
Từ Dao vui vẻ, cô vội vàng cho địa chỉ.
 
Đoạn Kính Hoài ngồi vào ghế lái xong, Từ Dao do dự hỏi: "Em có nên ngồi ghế lái phụ không?" Nói xong, cô cảm thấy hơi mặt dày nên bổ sung thêm: "Ngồi phía sau cảm giác như sư huynh là tài xế."
 
"Không sao." Đoạn Kính Hoài khởi động xe, anh lạnh nhạt nói: "Cô cứ ngồi phía sau đi."
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 1 khách