[HĐ- TXVT- 3S ] KINH TRÌ THỊNH HẠ- Tiêu Tùng Thử

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7326 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 3 2020 11:20

Chương 35. Muốn thì tự mình di chuyển.

Khó chịu không thể nhịn được.

Cổ họng cô khô khốc, nuốt nước miếng, hai mắt mông lung nhìn anh.

“Hội trưởng------” Cô gọi anh trong vô thức.

Như một chú mèo con lạc đường, khóc meo meo làm người thương yêu.

Kinh Trì híp mắt, hai ngón tay chậm rãi cắm sâu vào bên trong động hoa của cô.

Lần này, động hoa đã thật sự mở cửa, hai ngón tay anh thuận lợi đi vào bên trong.

Cảm giác trống rỗng lập tức được lấp đầy, Thịnh Hạ thoải mái đến mức các lỗ chân lông trên người cô đều mở ra.

Nhưng ngón tay cũng chỉ vào một nửa, lối đi rất chật chội anh đẩy vào có chút khó khăn.

Lúc này, Thịnh Hạ mở mắt mờ mịt,nhìn về phía anh, cái lưỡi phấn hồng khẽ liếm môi dưới, làm môi đỡ khô khốc hơn.

Khô nóng từ bụng nhỏ lập tức lan tỏa, yết hầu trượt lên xuống, Kinh Trì ghì chặt cái ót của cô, đôi môi đè ép đôi môi, như hổ như sói mà ngậm lấy cái lưỡi nhỏ của cô, như nhai như nuốt cô vào trong bụng.

Một dòng nước nóng bao vây ngón tay anh tuôn trào ra ngoài, theo cổ tay anh chảy xuống dưới.

Hai ngón tay anh theo sự trơn trợt này trực tiếp cắm sâu vào trong.

Nháy mắt, đùi của Thịnh Hạ căng cứng, bên trong cũng bao chặt ngón tay anh một cách sít sao.

Cảm giác chặt khít này, quả thật làm người mất hồn.

Nếu là tiểu Trì của anh, nói không chừng đã trực tiếp gào thét giao nộp vũ khí rồi.

Kinh Trì chậm rãi rút ngón tay ra, cắm đến một nửa, đợi cô thả lỏng rồi lại cắm đi vào.

“Ưm a… Ư a…” Cô khẽ rên rỉ theo sự ra vào của anh.

Một lần lại một lần, mãi đến lần thứ mười mấy, anh dùng sức mạnh hơn so với lúc đầu.

Chín cạn một sâu.

“Ưm a a…..”

Đột nhiên bị đâm mạnh như vậy, tiếng rên rỉ trong cổ hong của Tịnh Hạ càng thêm dồn dập
Kinh Trì buông tha đôi môi của cô, bắt đầu hôn lần từ cằm xuống xương quai xanh…

Mỗi một cái hôn, ngón tay cũng cắm vào chỗ sâu nhất.

Mãi đến khi ngậm lấy đỉnh hoa nở rộ một lần nữa, ngón tay anh mới kéo ra ngoài, trống rỗng như thủy triều đánh úp đến.

Cô nhịn không được mà lắc lư cái mông về phía anh.

Kinh Trì nhướng mắt lên nhìn cô: “Muốn lắm sao?”

Hai mắt Thịnh Hạ ngập nước, vô cùng xinh đẹp.

Cô ngượng ngùng, cuối cùng nhẹ nhàng gật đầu: “Muốn.”

Động hoa được lấp đầy một lần nữa, tiến đánh bất ngờ chuẩn xác mà mạnh mẽ xâm chiếm, hai tay Thịnh Hạ chống trên vai anh, ngửa đầu ưỡn ngực, nghẹn ngào thành tiếng.

Nhưng lần này, anh dừng lại trong cơ thể cô, không nhúc nhích.

Cảm giác trống rỗng lại một lần nữa tràn ngập cơ thể.

Thịnh Hạ cúi đầu vừa hoang mang vừa khao khát.

Kinh Trì ngẩng đầu, nhìn vào mắt cô, bỗng nhiên cười: “Muốn thì tự mình di chuyển.”

Cô cắn cắn môi dưới, trong đầu nghĩ bản thân mình cần nên rụt rè, nhưng mà tình dục đánh thắng lý trí.

Cô dồn sức chống lên vai anh, nhẹ nhàng đong đưa vòng eo.

Động hoa nuốt lấy ngón tay anh, cái mông lui về phía sau, ngón tay lại trượt ra.

Cứ như vậy, phun ra nuốt vào từng chút từng chút một.

“Ư…… A…… Ưm…… A……”

Ra vào hơn mấy chục lần, Thịnh Hạ cảm thấy khoái cảm không có mạnh mẽ như lúc nãy, cũng không liền mạch, eo cũng bắt đầu mỏi.

Cô nhìn người trước mắt, rõ ràng mình đứng cao hơn anh, cúi xuống nhìn anh, nhưng lại có cảm giác như là anh đang ở trên cao nhìn xuống, đang nắm giữ thân thể và thao túng cảm xúc của mình.

Ngay trước khi cô di chuyển lần nữa, ngón tay anh liền động phối hợp ra vào cùng cô.
Lần này, hoàn toàn sâu hơn so với lúc nãy.

Thinh Hạ ‘A’ một tiếng, nhưng anh cũng không dừng lại, tốc độ chọc vào rút ra càng lúc càng nhanh.

“Ưm a… Ư a.. Ư ư…” Thịnh Hạ không không chế được bản thân, càng kêu càng lớn.

Kinh Trì đưa ngón tay lên chặn lại môi cô: "Suỵt, coi chừng sẽ bị nghe thấy."

Thịnh Hạ nhanh chóng cắn chặt môi, nhưng tiếng rên rỉ không rõ ràng càng trêu chọc người hơn.

Động tác của Kinh Trì càng lúc càng nhanh, mỗi lần cắm vào vừa mạnh vừa sâu, nơi cầu thang vắng lặng yên tĩnh, tiếng nước nhóp nhép vang lên.

Đột nhiên đùi Thinh Hạ căng chặt, giọng nói đầy nức nở, cánh tay buông xuống, mềm oặc đặt trên bả vai anh.

Mà bàn tay của Kinh Trì cũng đã bị ướt đẫm vì chất lỏng vừa phun ra.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Phương uyên
Bài viết: 1
Ngày tham gia: 22 Tháng 3 2020 12:21
Has thanked: 3 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 3 2020 11:26

Rốt cuộc cũng có chương mới😘❤️

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7326 times
Tiếp xúc:

03 Tháng 4 2020 23:31

Chương 36: Bên trong váy, cô dám không mặc gì.

Mật động còn đang run rẩy, phun ra từng dòng từng dòng nước ngọt ngào.

Thịnh Hạ mềm nhũn nằm trên vai anh, nơi riêng tư nhất của phái nữ hoàn toàn phơi bày trước mắt anh.

Đáy mắt Kinh Trì càng thêm rực lửa, tay anh vừa mới chạm vào dây thắt lưng, thì di động trong túi quần vang lên.

Một thân lửa nóng cũng lập tức tan đi vài phần, anh lấy điện thoại ra, im lặng vài giây rồi nhận máy.

“Hội trưởng, anh đi đâu rồi? Chuẩn bị đổi địa điểm.” Hội trưởng thể dục lớn giọng đến nỗi Thịnh Hạ cũng nghe thấy.

Kinh Trì chờ bên kia nói xong, đáp lại rồi mới tắt máy.

Anh cất di động, lấy quần lót vắt trên tay vịn cầu thang xuống, đưa cho cô: “Nghỉ một chút, chúng ta đi tụ tập.”

Thịnh Hạ dạ một tiếng, đưa lưng về phía anh, bắt đầu lau sạch sẽ, chân vừa rồi bị kéo căng ra khá lâu, thả xuống còn có chút cứng ngắc.

Lúc này, lưng cô lập tức tựa vào một lòng ngực ấm áp. Sau tai vang lên giọng nói trầm thấp của anh : “Dựa vào anh.”

Trong lòng Thịnh Hạ nóng lên, đem hơn nửa sức nặng cơ thể đều dựa vào người anh, sửa sang quần áo lại cho tốt.

Hai người sau khi đi ra ngoài, Thịnh Hạ do dự nói: “Hội trưởng, em muốn đi toilet, anh về phòng bao trước đi.”

Kinh Trì nhìn qua cũng hiểu cô đây là không muốn người khác biết chuyện bọn họ bên nhau, rạch ròi như vậy, dường như cô không muốn có chút quan hệ nào liên quan đến mình.

Nhận ra điều này, trong lòng Kinh Trì có vài phần không vui.

“Anh ở bên ngoài đợi em.” Lời nói không cho phép cô từ chối.

Thịnh Hạ muốn nói không cần nhưng sắc mặt của anh lạnh lùng như vậy, cô ngây người, không lẽ hội trưởng đang tức giận? Nhưng tại sao chứ?

Cô không thể làm gì khác hơn đành phải đi vào toilet.

Thật sự Thịnh Hạ rất sợ bị người khác biết, càng đông người thì càng nhiều chuyện, nhưng quan trọng là….

Quần lót của cô ướt đến thảm thương, mới đi vài bước, hai bên đùi liền có cảm giác dính dính.

Cô cởi quần lót và quần váy ra nhìn, thật sự không thể mặc được nữa, Thịnh Hạ ôm mặt, vậy phải làm sao bây giờ?

Nghĩ đến hội trưởng còn đợi bên ngoài, đầu cô như nóng lên, nhanh chóng nhét hai cái quần nhỏ đó vào trong túi xách, hai tay nắm chặt sườn váy đi ra ngoài.

Kinh Trì thấy cô đi ra, tay đút túi quần đi thẳng về phía trước, tạo khoảng cách hai bước chân với cô.

Nếu cô muốn tạo khoảng cách, vậy thì anh sẽ chiều ý cô.

Thịnh Hạ nhìn bóng dáng hờ hững phía trước, bĩu môi, vẻ mặt có chút mất mát.

Có lẽ, quan hệ của cô và hội trưởng, cũng chỉ có vậy không hơn.
Sau khi đến nơi tụ họp, rồi hai người chuyển đến chỗ tiếp theo.

Bởi vì nhiều người, nên hội học sinh bao phòng lớn, chia theo bộ môn, hai ba người cùng bộ môn, quan hệ tốt thì cùng ngồi chung, còn chủ tịch và đoàn ủy thì chia nhau ra ngồi các nơi.

Trong sự mời gọi đông đảo, Kinh Trì đi đến chỗ bộ môn văn nghệ và tuyên truyền.

Trịnh Thiến Vân dưới ánh mắt xem thường của mọi người, xởi lởi mời Kinh Trì hát một bài.

Nhưng với một câu ‘Tôi không biết hát’ là Kinh Trì đã đuổi được cô ta.

Trịnh Thiến Vân nhìn anh cười quyến rũ: “Tôi đây bêu xấu rồi.”

Cô chọn một bài tình ca, ánh mắt không rời khỏi anh, bắt đầu cất lời hát.

Lời bài hát thật hay, tiếng ca động lòng người, làm người say mê.

Thịnh Hạ ngồi một góc, nhìn hai người tương tác qua lại, trong lòng nghẹn một một hủ giấm chua. Vừa ghen tị, vừa xót xa.

Người ngồi cạnh Kinh Trì cảm giác trên người hội trưởng hình như được bao bọc một màn sương lạnh, chỉ cần đến gần một chút sẽ lập tức bị đông cứng.

Cmn, là ai đã chọc giận hội trưởng? Đúng là đồ không sợ chết!\

Kinh Trì tìm kiếm bóng dáng của Thịnh Hạ trong đám người, mãi đến khi tầm mắt dừng lại ở ghế hơi xéo đối diện lối đi.

Cô vẫn thích yên tĩnh ở chốn đông người như vậy.

Ánh mắt Kinh Trì ẩn chứa dịu dàng, khí lạnh trên người cũng nhạt đi chút ít.

Không còn lạnh như vậy nữa, người chung quanh lập tức thở phào nhẹ nhõm, nhưng không khí chợt thay đổi, như đọng lại.

Ánh mắt Kinh Trì chăm chăm nhìn hai đùi của cô.

Mới khi nãy túi xách đặt trên váy rơi xuống đất, cô cuống quýt xoay người nhặt, váy ngắn theo động tác của cô mà kéo lên cao một chút, trực tiếp để nơi riêng tư trống trãi kia lộ ra trước mắt anh.

Khu rừng rậm rạp mượt mà cùng ghế lô tối màu hòa với nhau, nhưng động hoa hồng phấn đáng yêu, cùng với bắp đùi trắng nõn của cô lại vô cùng chói mắt.

Bên trong váy, cô dám không mặc gì.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Peaceminusone1896
Bài viết: 34
Ngày tham gia: 08 Tháng 10 2019 00:42
Has thanked: 4 times
Been thanked: 27 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 4 2020 02:15

Đỉnh của đỉnh 😳😳😳 hồn lỡ sa vào câu nói của Trì

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Peaceminusone1896
Bài viết: 34
Ngày tham gia: 08 Tháng 10 2019 00:42
Has thanked: 4 times
Been thanked: 27 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 4 2020 02:17

Cầu có chương mới hự hự :banhbao11: :k-tuzki-k5404: :banhbao11:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 5 khách