[HĐ-TXVT-TMTM] Anh trai nhà bên không được lên giường - Thất Nguyệt Tình

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Dung huynh
Bài viết: 4
Ngày tham gia: 09 Tháng 4 2020 15:26
Tiếp xúc:

09 Tháng 4 2020 15:33

Hỗng cảnh anh trai bị cởi hết nha

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Dung huynh
Bài viết: 4
Ngày tham gia: 09 Tháng 4 2020 15:26
Tiếp xúc:

09 Tháng 4 2020 15:40

Trời ôi em nó còn nhỏ mà anh trai xử bậy không hà

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắcbee
Bài viết: 39
Ngày tham gia: 02 Tháng 9 2019 17:43
Has thanked: 8 times
Been thanked: 390 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 4 2020 19:39

Hình ảnh
Chương 19: Em gái đến phá hỏng chuyện tốt
 Không phải do thời tiết lạnh mà bắt Kiều Đình cởi sạch quần áo, hại cô bị cảm chứ ?

 Bá Vân nhanh chóng lấy cái chăn trên giường, khoác lên người Kiều Đình, sau đó nâng khuôn mặt cô lên, nhẹ nhàng kề trán mình lên trán cô, ánh mắt chăm chú cảm nhận nhiệt độ của cô.

 “Hình như không bị sốt.” Bá Vân nâng khuôn mặt khóc thút thít của Kiều Đình lên, nhỏ nhẹ: “Có chỗ nào không thoải mái sao?”

 Kiều Đình mím chặt môi, khóc nức nở.

 “Anh nói rồi, không sao đâu.” Bàn tay to khẽ vuốt tóc dài, “Có chuyện gì, anh đều sẽ giúp em giải quyết.”

 Kiều Đình lấy hết can đảm ngẩng đầu, “Vừa nãy … anh giúp em giải tỏa stress, sau đó …” Cô cắn môi dưới, “Sau đó em liền đi tiểu! Oa ——” Cô bật khóc.

 Bá Vân sửng sốt, ngay sau đó hiểu ra cô ám chỉ cái gì, nhịn không được cười ra tiếng.

 Kiều Đình tội nghiệp, bình thường đi học không chú tâm, quả nhiên không biết gì về sinh học.

 Nhưng cũng bởi vì Kiều Đình chỉ tập trung vào thể thao, đối với việc học và các việc khác thì thờ ơ, tùy tiện, nghĩ rằng tương lai có thể dựa vào thành tích ưu tú của thể dục mà đậu đại học, như vậy sẽ rất dễ bị người khác lừa gạt, mấy chiêu trò như thế này nếu dùng trên người em gái Bá Thiến, khẳng định, con bé đã nhìn thấu từ lâu rồi.

  “Anh đang cười em sao?” Kiều Đình càng khổ sở.

 Cô bị Bá Vân cười!

 Bị người con trai mình thích cười!

 Cô muốn chết để quên đi!

 “Không phải,” Bá Vân không thể ngừng cười, nước mắt trào từ khóe mắt chảy ra. “Đó không phải là đi tiểu.”

 “Nếu không phải vậy đó là cái gì?”

 Kiều Đình mở to mắt đầy ngạc nhiên, may quá không phải là cô tè dầm nhưng lại tự hỏi chất lỏng trong suốt kia rốt cuộc là gì.

 “Đó là thứ xuất hiện khi giải tỏa stress.”

 “Vì sao lại có thứ này?” Kiều Đình tò mò hơn.

 “Thật hiếm khi thấy em có sự ham học hỏi.” Bá Vân gõ một cái trên chiếc mũi nhỏ xinh xắn.

  “Bởi vì…Bởi vì nó làm em sợ.” Kiều Đình thẹn thùng ngập ngừng, “Nó làm em nghĩ rằng em bị bệnh, cho nên em mới tò mò rốt cuộc nó là cái gì ?”

 “Nó có một vai trò rất quan trọng.”

 “Vai trò gì?” Tại sao Bá Vân không nói một lần rõ ràng, khiến cô hỏi liên tục.

  “Lần sau sẽ nói cho em.”

 “Phải chờ tới lần sau ư?” Kiều Đình than khóc.

 “Lần sau điểm kiểm tra em đạt chỉ tiêu, anh sẽ nói cho em.”

 “Thật không?”

 “Có khi nào anh lừa gạt em chưa?” Thật có lỗi, hình như là thường xuyên.

  “Đúng là không có…”

 Bá Vân híp mắt mỉm cười, để không cho Kiều Đình thấy sự xấu xa trong mắt mình.

  “Tiếp theo, hãy thay đổi cách em giải tỏa stress.”

 “Muốn, muốn em tự mình làm sao?”

 “Đúng.” Bá Vân gật đầu.

 “Được…”

 Trong đôi mắt sáng rực của Bá Vân, Kiều Đình mím đôi môi ngại ngùng, đặt tay lên ngực, tay còn lại để ở giữa hai chân, tìm được tiểu hạch vừa rồi bị Bá Vân trêu chọc, làm theo cách Bá Vân chỉ. “A…”

 Bởi vì mới vừa bị Bá Vân làm qua một lần, lần này khoái cảm tích lũy nhanh hơn, Kiều Đình mới làm vài cái, liền cao trào.

 “Ha a…… Ha a……” Cô dựa vào trong lòng ngực Bá Vân ra sức thở dốc.

 Kiều Đình lại cảm thấy có gì đó từ chỗ sâu trong bụng chảy ra, giống như Bá Vân nói còn là một thứ chất lỏng ấm nóng.

 Nhìn Kiều Đình với gương mặt đỏ ửng, đôi mắt ngấn nước, cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng khép mở gấp gáp, cả thân thể xinh đẹp mềm mại không một mảnh vải dựa vào khuỷ tay mình, bởi vì thở gấp cho nên bầu ngực tròn trịa của cô cũng vì thế mà phập phồng mê người, rốt cuộc Bá Vân cũng không thể kiềm chế được bản thân nữa rồi.

 Anh càng muốn tiến thêm một bước nữa chiếm lấy cô.

  “Kiều Đình,” Giọng anh hơi hơi trầm xuống như thì thầm, đầy quyến rũ, “Bây giờ anh sẽ cho em biết thứ này là gì.”

 Những ngón tay thon dài mơn trớn bắp đùi, nơi này bởi vì hoa tâm mới cao trào nên run lẩy bẩy.

 Ngón trỏ và ngón giữa của Bá Vân tách ra trước mắt Kiều Đình, dâm dịch dính quanh đầu ngón tay anh.

  “Bá Vân……”

 Kiều Đình ngượng ngùng nói, vừa rồi khi Bá Vân đụng tới chân cô, thân thể cô dâng lên cảm giác khát vọng kỳ quái.

 Cảm giác…Cảm giác hy vọng rằng ngón tay Bá Vân sẽ đặt vào nơi đó....Đi vào lỗ nhỏ của hoa huyệt...khao khát.

 Cô thật mất mặt!

 Vậy mà cô lại có ý nghĩ hạ lưu như thế, thật xấu hổ!

 “Bây giờ anh sẽ dạy em…”

 Bá Vân cúi đầu, bốn cánh môi sắp tiếp xúc với nhau——

 Leng keng leng keng leng keng.

 “Anh trai! Kiều Đình! Ăn điểm tâm thôi!” Bá Thiến ấn chuông cửa còn chưa đủ, tay gõ vài cái trên cánh cửa thịch thịch thịch, hô to:“Ăn, điểm, tâm,!”

 “Bá Thiến tới!” Kiều Đình giật mình, giống như cô làm chuyện sai trái bị người ta bắt quả tang. “Mau mặc quần áo nhanh lên, em ấy, em ấy sẽ vào!”

 Kiều Đình cuống quít đẩy Bá Vân ra, lảo đảo đi tới nơi để quần áo.

 Cả người cô không mặc quần áo!

 Mà nhà họ Nguỵ có chìa khóa nhà cô, Bá Thiến có thể mở cửa bất cứ lúc nào đi vào.

 Bá Vân âm thầm nguyền rủa em gái mình.

 Không sớm không trễ lại chọn lúc này mà tới, phá hỏng chuyện tốt của anh.

 Bá Thiến thấy người chưa có người ra mở cửa, cô đoán rằng, hai người đó ở trong phòng … Làm chuyện không nên làm đúng không?

 Bá Thiến nhanh chóng xoay người cầm chìa khóa, mở cửa ra nhanh chóng đi tới phòng Kiều Đình.

 “Hai người … Đang học à?” Bá Thiến không thấy được trò hay, khuôn mặt tràn đầy sự thất vọng.

 “Chị đang dọn dẹp.” Kiều Đình là người không biết nói dối, cho nên có chút hoảng, tiếng đặt sách lên bàn có chút lớn.

  “Lúc nãy giọng em to như thế anh đã nghe thấy, em còn vào đây làm gì?” Bá Vân tức giận trừng mắt nhìn em gái mình.

 Bá Thiến sờ sờ cái mũi, “Em  đâu có nghe ai trả lời đâu hehe…” Cô cười trộm: “Nhanh lên tới ăn điểm tâm, hôm nay mẹ làm pudding caramel, còn có trà sữa đặc biệt của Anh, siêu ngon.”

 “Có pudding caramel!” Khi nghe được có món điểm tâm ngọt mình thích ăn nhất, đôi mắt Kiều Đình sáng rực lên.

  “Đây, bánh pudding yêu thích của chị.”

 Bá Thiến quàng tay Kiều Đình, hai thiếu nữ ríu rít vừa đi vừa nói chuyện cười.

 Bá Vân ném lại một câu: “Anh đi vệ sinh.” Rồi đi vào phòng tắm“Giải phóng” phân thân đang sưng to.

 “Hừ.” Bá Vân Hắn dựa vào thùng nước, ngửa đầu nhìn trần nhà.

 Anh quyết định lần sau, trực tiếp đi vào chủ đề!

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
anna ly
Bài viết: 6
Ngày tham gia: 09 Tháng 2 2020 22:59
Has thanked: 66 times
Been thanked: 3 times
Tiếp xúc:

30 Tháng 4 2020 15:39

Cuối cùng cũng được nghe Bá Vân giải thích:))) Chờ ngày Kiều Đình sẽ được nghe giải thích tác dụng
:banhbao50:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắcbee
Bài viết: 39
Ngày tham gia: 02 Tháng 9 2019 17:43
Has thanked: 8 times
Been thanked: 390 times
Tiếp xúc:

03 Tháng 5 2020 11:10

Hình ảnh

Chương 20: Đi học không tập trung là không được
Về cơ bản, bình thường Bá Vân dạy bổ túc đều rất nghiêm túc, anh cũng sẽ nghĩ ra một số thứ lộn xộn để dụ dỗ Kiều Đình từng bước đi vào con đường XX.
Rốt cuộc lần đầu tiên không làm được nhiều, thứ hai, mẹ Kiều Đình thường mười giờ mới về nhà, hơn nữa anh cũng có bài tập về nhà của mình, vì vậy anh rất tập trung vào việc dạy học.
Bề ngoài với danh nghĩa rất tốt đẹp là dạy bổ túc vào ngày nghỉ. Nhưng thật ra đó chính là ngày giải phóng ham muốn, anh có cả một ngày để “Dạy dỗ” Kiều Đình.
Nhưng Kiều Đình là một đứa trẻ rất dễ phân tâm ngoại trừ các môn thể thao, tuy rằng Bá Vân chuyên tâm dạy học, nhưng suy nghĩ của cô luôn hỗn loạn, đặc biệt là khi hai người ở một mình trong một không gian chật hẹp. Khoảng cách giữa hai người rất ngắn. Hơn nữa lúc trước đã bị Bá Vân sờ hết toàn bộ ,tuôỉ dậy thì hay suy nghĩ lung tung.
 
Mặc dù Kiều Đình trong sáng và ngây thơ, nhưng cô không phải kẻ ngốc, chuyện sinh lý ngày đó cô có rất nhiều hoang mang, nghi ngờ, lo lắng cùng sợ hãi, vì thế cô đã tìm kiếm trên Internet, kết quả cô phát hiện Bá Vân là dạy cô cách “Thủ dâm”.
 
Mặc dù phông chữ trên trang web chỉ là 12pt, nhưng trong mắt cô ấy là 120pt, lớn bằng toàn bộ màn hình 24 inch và chỉ có hai ký tự đó.
Kiều Đình che miệng, khuôn mặt nhỏ như núi lửa bùng nổ, dung nham chảy cuồn cuộn, nếu một con muỗi dừng lại trên mặt cô, sáu bàn chân của nó sẽ bị phỏng ngay lập tức.
Và điều kỳ lạ khiến cơ thể cô cảm thấy có gì đó thoải mái mạnh mẽ, được gọi là cao trào.
A a a a a a…Không thể tin được…Bá Vân vậy mà dạy cô làm chuyện đó…
Kiều Đình nhìn Bá Vân,người đang giải thích hàm số bậc hai bằng hình vẽ, khuôn mặt cô không cảm thấy nóng nữa.
Liệu anh ấy có làm chuyện quá đáng hơn trong tương lai không ?
 “…… Cho nên bề lõm của nó hướng xuống dưới.” Bá Vân thường gạch ngang hai gạch dưới đáp án, theo thói quen ngẩng đầu lên nhìn Kiều Đình, “Em đã hiểu chưa?”
“Hả?” Kiều Đình như bừng tỉnh, “Anh nói sao?”
Bá Vân có vẻ hơi nghiêm túc một chút, “Em đang nghĩ gì vậy? Em không tập trung vào bài học."
 “Em xin lỗi.” Kiều Đình hổ thẹn mà cúi đầu.
“Nói đi, suy nghĩ cái gì?” Bá Vân để bút xuống.
“Không, em không có suy nghĩ gì cả…”Sao cô có thể không xấu hổ khi nói về những gì cô nghĩ lúc nãy chứ ?
 “Mặt thì đỏ, còn nói không có.”
Lòng bàn tay lớn chạm vào má cô, ngón cái nhẹ nhàng lướt qua.
Kiều Đình giật mình, trong đầu hiện lên hình ảnh ngày đó, anh ngồi phía sau và cô dựa vào lồng ngực anh, da thịt kề sát vào nhau, một tay anh xoa nụ hồng của cô, một tay trượt vào chân, xoa bóp hoa môi và viên thịt nhỏ của cô.
Bị anh giở trò như vậy, nhưng cô lại không thấy tức giận, ngược lại rất muốn … Rất muốn anh tiếp tục, cô đúng là không biết xấu hổ mà.
Nhưng vì người đó là Bá Vân, cô mới hy vọng như vậy, nếu là người khác dám tùy tiện đụng chạm thân thể của cô, chắc chắn cô sẽ đánh đối phương gãy răng rơi đầy đất.
Bởi vì cô thật sự rất thích Bá Vân, huhu.
Khi tay anh chạm vào mặt cô, gò má lại càng đỏ hơn, như quả táo chín, dụ dỗ người ta cắn một miếng.
Anh rất muốn động thủ ăn quả táo này nha...
 “Em học mà không chuyên tâm, anh muốn trừng phạt em.”
 “Trừng, trừng phạt……” Kiều Đình không tự chủ nuốt nước miếng. “Anh muốn, muốn phạt như thế nào?”
Bá Vân nghiêng đầu, hơi thở nóng bỏng của anh phả vào mũi và môi cô.
Không chỉ có chóp mũi ngứa mà còn cả môi nữa.
Cô mím chặt môi trong tiềm thức.
 “Em thè lưỡi ra.”
Câu cuối mở ra một câu chuyện đáng mong chờ trong chương tiếp a :3

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 3 khách