[CĐ - 21+ - 1v1] Truy Thê Ký - Vân Phỉ

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 148
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2583 times
Tiếp xúc:

18 Tháng 4 2020 22:27

Chương 39. Sốt ruột
 

Cười xong, Tô Hòa Ý bất chợt nghĩ đến chuyện xảy ra ngày hôm nay, hoàng thúc An Thân Vương của hắn trước giờ vẫn luôn đứng ở phe trung lập, bây giờ lại chuyển sang ủng hộ cho hắn, chẳng lẽ là vì chuyện của A Thanh và Triệu Hàm?

Nếu vậy thì đây quả đúng là chuyện tốt, nghĩ vậy nên Tô Hòa Ý thấy rất vui mừng, nhưng vì hắn ta không định có mưu đồ gì nên cũng không đào sâu chuyện đời tư của Triệu Hàm thêm nữa.

Chuyện An Thân Vương và Tô Hòa Ý thảo luận chính là những suy đoán An Thân Vương dựa theo câu chuyện Tô Thanh đã kể cho ông, sau đó qua kiểm chứng quả đúng là như vậy, lúc này ông mới cầu kiến Tô Hòa Ý, giao cho hắn những gì ông thu thập được, tuy An Thân Vương qua lại thân thiết với Tô Hòa Ý hơn lúc trước, nhưng ông lại không đầu quân hợp mưu tính toán này nọ với Tô Hòa Ý.

Kiếp trước hoàng huynh của ông vì lót đường cho Tam hoàng tử sau khi Tô Hòa Ý qua đời, ác độc diệt môn ông. Nếu như quyền lực của ông ngày một bành trướng hơn thì cho dù Tô Hòa Ý chưa chết đi chăng nữa sớm muộn gì Hoàng Đế cũng sẽ xuống tay với ông, huống chi Tô Hòa Ý cũng là một trữ quân đủ tài đức, dù là thủ đoạn hay trí tuệ đều xuất chúng, tương lai khi hắn đăng cơ cũng cảm thấy hoàng thúc như ông dã tâm bừng bừng, nguy hại đến địa vị của hắn vậy thì đúng là mất nhiều hơn được.

Ông chỉ cần cung cấp một vài tin tức có giá trị để thu mua nhân tâm, chờ đến sang năm quan sát cũng như bảo vệ tính mạng của Tô Hòa Ý vậy là đủ, ngoài việc này ra thì ông cũng chẳng muốn can thiệp quá nhiều.

Đây là suy nghĩ của An Thân Vương.

Tô Hòa Ý cũng hiểu một phần tâm tư của An Thân Vương, đối với việc An Thân Vương dù có qua lại thân thiết nhưng không đầu quân vào phe mình, Tô Hòa Ý cũng không hề thấy tức giận, dù sao thì An Thân Vương đúng là đã giúp đỡ hắn không ít việc.

Còn chuyện của Triệu Hàm và Tô Thanh, nếu thành sự thì Tô Hòa Ý cũng cảm thấy vui mừng cho cả hai, còn nếu không thành thì cũng chẳng sao cả.

Hắn ta chẳng hỏi thêm về chuyện giữa Triệu Hàm và Tô Thanh, chỉ dẫn Triệu Hàm vào thư phòng, sau khi cho gọi các cận thần khác vào, nhóm người cùng nhau nghị sự, hết nhóm này rời đi thì có nhóm người khác tiến vào.

Sau khi Triệu Hàm rời cung thì lập tức ghé qua quân doanh, tả doanh nằm ở ngoại ô kinh thành là địa bàn của hắn, chịu sự quản chế của hắn.

Trước đây chỉ cần hắn ở kinh thành thì nhất định sẽ sống ở tả doanh, cùng nhau huấn luyện, đồng cam cộng khổ với binh lính, nhưng lần này Triệu Hàm chỉ mới ngủ lại tả doanh một đêm đã cảm thấy nhớ dâm phụ kia vô cùng, cố gắng nhẫn nhịn lắm mới nhịn được xúc động muốn hồi kinh.

Hừ, tuyệt đối không thể để dâm phụ kia nghĩ rằng hắn không thể rời xa nàng.

Nhưng hắn chỉ quyết tâm được đến trưa hôm sau, khi nhận được tin từ kinh thành do gia tướng truyền đến thì mặt mày của Triệu Hàm tối sầm lại, không nhiều lời, hắn lập tức cưỡi ngựa rời khỏi quân doanh, cấp tốc chạy về phía ngoại ô thành nam.

Hắn nhớ là đã đề phòng đám kỹ nam khiến người chán ghét đến tìm Tô Thanh, nhưng lại quên mất sự tồn tại của Tam công chúa.

Tam công chúa dẫn theo đám nam sủng, mời nữ nhân lẳng lơ kia cùng nhau đến biệt việt ở ngoại ô thành nam.

Nghĩ đến Tam công chúa, trán Triệu Hàm nổi gồ lên vài sợi gân xanh.

Tam công chúa là người đã dẫn nữ nhân lẳng lơ kia đến Hạc Hiên!

Không được, không được, nữ nhân kia đã đủ dâm, nếu còn qua lại với loại người nổi tiếng phóng đãng không biết kềm chế như Tam công chúa, thì chẳng biết nàng sẽ biến thành dáng vẻ như nào nữa.

Lòng Triệu Hàm nóng như lửa đốt, sợ Tam công chúa tặng nam sủng cho Tô Thanh, hắn từng dò la được, chuyện tặng nam nhân này nọ Tam công chúa làm vô cùng nhuần nhuyễn, các công chúa quận chúa khác đến phủ tam công chúa một chuyến, dẫn về một hai nam sủng là chuyện thường ngày ở huyện.

Nếu nữ nhân lẳng lơ kia thật sự dẫn nam sủng về nhà, hắn còn phải tốn sức đuổi đi, phiền phức dữ lắm, vì vậy cự tuyệt ngay từ đầu là tốt nhất.

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 148
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2583 times
Tiếp xúc:

18 Tháng 4 2020 23:18

Chương 40. Lu dấm
 
Tam công chúa mời Tô Thanh đến ngoại ô thành nam cưỡi ngựa, ngâm suối nước nóng.
 
Nói thật là từ sau khi gả cho tên súc sinh Cao Bác Vinh thì những trò chơi tiêu khiển như cưỡi ngựa đi săn gì đó đều bị nàng lãng quên. Đơn giản là vì hắn ta thích nữ tử văn nhã nhàn tĩnh.
 
Vì vậy khi nhìn thấy thiếp mời của Tam công chúa Tô Thanh lập tức động lòng, nhanh chóng đồng ý.
 
Mới trở về kinh thành không bao lâu, Tô Thanh vẫn chưa may kỵ trang mới, San Hô và Phỉ Thúy tìm thấy vài bộ kỵ trang cũ của nàng, phần lớn thì vừa người, chỉ có phần ngực là hơi chật một chút, đôi bầu ngực to tròn bị chèn ép bó buộc, khiến chúng phải thu mình lại, nhưng loại cảm giác căng chật làm người khác nghĩ đến việc đôi thỏ béo mập đang bị ức hiếp khiến người nhìn thấy hận không thể nhào đến, giải thoát cho chúng nó, thả chúng nó được tự do, dịu dàng an ủi.
 
Phỉ Thúy nhanh chóng căn dặn tú nương trong phủ may kỵ trang mới cho Tô Thanh, nhưng hiển nhiên là hôm nay không thể nào kịp rồi, vì vậy Tô Thanh đành phải mặc lại kỵ trang cũ đến ôn tuyền sơn trang.
 
Tam công chúa dẫn theo vài tên nam sủng gần đây đang được nàng ta sủng ái đến thôn trang, hai người các nàng chỉnh trang một chút rồi cùng nhau đi cưỡi ngựa, vài tên nam sủng đi cùng kỹ thuật cưỡi ngựa cũng không tệ, bọn họ theo sát bên cạnh các nàng, rồi tự tranh cao thấp với nhau, mỗi người giở hết đủ loại thủ đoạn và vốn liếng ra để lấy lòng Tam công chúa.
 
Tô Thanh nhìn tới nhìn lui, nhìn một hồi lại không nhịn được thở dài một hơi, nhìn nam sủng nhà người ta rồi lại nghĩ tới người kia của mình…
 
Chậc…
 
“Tam tỷ, tỷ chơi đi, muội chạy thêm vài vòng đã.” Con ngựa hôm nay Tô Thanh cưỡi chính là con ngựa tốt nhất trong chuồng ngựa phủ An Thân Vương, toàn thân nó đỏ thẫm, vô cùng thông minh, lòng Tô Thanh đã thấy ngứa ngáy từ lâu.
 
“Đi đi.” Tam công chúa phất tay, Tô Thanh cười cười, hai chân kẹp bụng ngựa, con ngựa lập tức chạy từ từ ra ngoài, dù sao thì cũng đã lâu rồi chưa được cưỡi ngựa, Tô Thanh cũng tự biết sức mình, ban đầu nàng không dám chạy quá nhanh, dần dà cảm giác xa lạ qua đi, cảm xúc nhiệt huyết giục ngựa rong ruổi của thời thiếu niên như sống lại, Tô Thanh càng hào hứng hơn.
 
Đương nhiên là tốc độ phi ngựa cũng ngày một nhanh hơn, lúc này nàng cảm giác như mình đã hòa mình vào thiên nhiên, lướt nhanh như gió.
 
Nhưng Tô Thanh cũng không cưỡi quá lâu, khoảng chừng nửa canh giờ sau thì nàng giảm tốc độ chậm lại, từ phi nhanh như bay chuyển sang chạy chậm dần.
 
Đã bốn, năm năm nàng chưa cưỡi ngựa, hiện tại thể lực đã không còn bền bỉ như xưa nữa, hôm nay được một phen vui sướng như vậy cũng đã tạm thỏa mãn, nàng quay trở về thôn trang.
 
Tam công chúa vẫn chưa trở về, Tô Thanh tắm rửa đơn giản rồi để nha hoàn xoa bóp thư giãn gân cốt cho nàng, không lâu sau thì Tam công chúa quay trở lại, đón Tô Thanh cùng nhau đến suối nước nóng ngâm mình.
 
Tam công chúa sắp xếp một cái ao cho Tô Thanh, thấy nàng cô đơn chiếc bóng thì cười hỏi: “Muội muội đến đây một mình, có cần tỷ đây chia cho muội hai người hầu hạ không?”
 
Tô Thanh xua tay, “Quân tử không giành thứ yêu thích của người khác.”
 
Tam công chúa cười thành tiếng: “Vậy cũng tốt, thật ra ta cũng chẳng nỡ đâu, muội không cần thì lại vừa hay.”
 
Tam công chúa đảo mắt một lượt rồi lại hỏi Tô Thanh: “Lu dấm tướng quân nhà muội đâu rồi?”
 
Cái lu được chế tạo từ gốm sứ, thứ đó lại chế từ đất thô, tên khốn kia lại có tật hay ghen, gọi hắn là lu dấm đúng là hoàn toàn chẳng sai đi đâu được, Tô Thanh nghĩ vậy thì phì cười thích thú, nàng nói: “Tam tỷ ví von đúng là vô cùng chính xác…
Còn người ở đâu hả… À, chỉ là đôi bên tình nguyện đồng giường cộng chẩm, cùng hưởng niềm vui xác thịt thôi, những thứ khác muội không quản, vậy thì làm sao muội biết được hắn ở đâu chứ.”
 
Tam công chúa chẳng tin đâu.
 
Thời gian gần đâu nàng ta cho người quan sát mọi hành động của lu dấm Triệu tướng quân kia, có người hồi báo tận mắt nhìn thấy hắn đen mặt rời đi, sau đó lại nhìn thấy hắn bày ra dáng vẻ như không có chuyện gì, ngẩng cao đầu, nghênh ngang hệt như một con gà trống vừa chiến thắng đối thủ, biểu tình vô cùng kiêu ngạo đến biệt viện của Tô Thanh, thoạt nhìn như đang cố tình che giấu việc mấy lần trước mặt mày xám như tro tàn rời đi, hắn như vậy đúng là làm người ta cười đến đau bụng.
 
Còn Ngô Tử Tung của Hạc Hiên bị hắn một đánh hai kéo đi gì đó, nàng kể cho Minh Hạc nghe, Minh Hạc cũng cười nhạt nói rằng: “Triệu tướng quân sợ là đã mầm xuân đâm chồi rồi, nếu chuyện này có thể thành thì cũng xem như là một việc tốt.”
 
Tam công chúa dù thích mình có một cuộc sống phóng túng hoang đường nhưng sâu trong thâm tâm không phải là không ngưỡng mộ ‘người hữu tình sẽ thành quyến thuộc.’
 
Đặc biệt còn là cặp tình nhân có thể cho nàng hóng chuyện vui nữa!
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 148
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2583 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 4 2020 04:44

Chương 41. Ôn Tuyền
 
Tam công chúa dẫn theo đám nam sủng chiếm một cái ao to, hăng say chơi đùa, nàng ấy vẫn không quên căn cặn hạ nhân dẫn Tô Thanh đến một cái ao nhỏ ở cạnh đó.
 
Mặc dù giữa hai ao nước có bày biện vách ngăn bằng vải, nhưng chỉ có thể che chắn tầm mắt, còn về phần âm thanh thì lại vô cùng rõ ràng, ngược lại do không thể nhìn thấy nên khi nghe thấy những âm thanh dâm mị đó trong đầu sẽ sẽ bất giác mường tượng ra rất nhiều hình ảnh không trong sáng.
 
Rõ ràng hôm trước vừa mới ăn no xong, bây giờ nhu cầu của nàng đã có sự thay đổi vô cùng lớn, lúc trước chuyện phòng the một tháng chỉ cần một hai lần, gắng gượng cho qua là được, nhưng lúc này bên tai nghe được vài thứ tạp âm gì đó, Tô Thanh vô thức tưởng tượng ra hình ảnh của mình và tên mãng phu kia.
 
Nghĩ đến hình ảnh hắn bị mình đè dưới thân, gậy thịt thô dài xỏ xuyên qua tiểu huyệt của nàng, mạnh mẽ chuyển động thắt lưng, nhanh chóng rút gậy thịt ra rồi lại hung ác cắm vào thật sâu…
 
Nghĩ vậy thân thể của Tô Thanh mềm nhũn, phía dưới ướt đẫm giàn giụa nước mật, nàng khẽ rên rỉ, tự mình chơi đùa, bầu ngực bị nàng xoa bóp, đầu nhũ sưng cứng hệt như một viên sỏi nhỏ, hoa hạch vốn ẩn trốn giữa hoa môi nay cũng ló đầu ra ngoài, run rẩy chịu đựng sự trêu chọc từ ngón tay thon dài của nàng, khoái cảm làm tiểu huyệt chảy ra thật nhiều chất lỏng, tích tụ ngày một nhiều hơn.
 
Tô Thanh yêu kiều rên rỉ, có chút thỏa mãn, lại khó chịu nhiều hơn.
 
Lúc Triệu Hàm được dẫn dến chỗ nàng, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt hắn là cảnh tượng kiều diễm ướt át như vậy, một bụng lửa giận của hắn nhanh chóng bị thay bằng một loại lửa khác, càng ngày càng nóng.

Giữa hồ nước trong veo, một nữ tử nửa nằm nửa ngồi, da thịt toàn thân ửng hồng hệt như hoa đào, không biết là do ngâm nước nóng mà trở nên như vậy hay là do nàng bị chính ngón tay của mình trêu chọc mà ra.
 
Nàng nhắm hai mắt, đôi môi xinh xắn không ngừng bật ra từng tiếng rên rỉ yêu kiều, thỉnh thoảng khi ngón tay chạm phải nơi mẫn cảm thì nàng sẽ hơi cau mày, biểu cảm say mê trên mặt lúc này sẽ biến mất ngay lập tức, sau đó lại khôi phục như ban đầu.
 
Không nói hai lời, Triệu Hàm cởi quần áo của mình, nhảy vào trong ôn tuyền, ngay khi Tô Thanh mở to mắt kinh ngạc , hắn kéo những ngón tay đang tự mình chơi đùa với tiểu huyệt ra ngoài và thay vào bằng tay của hắn.
 
“Dâm phụ, ngón tay của nàng nhỏ như que củi vậy, có thể thỏa mãn tiểu huyệt dâm đãng kia sao?” Triệu Hàm hung ác chọc mạnh ngón tay vào tiểu huyệt.
 
Động tác của hắn mãnh liệt nhanh chóng, Tô Thanh “A” lên một tiếng, hai rặng mây hồng trên đôi gò má càng thêm đỏ rực, như muốn mọi người biết rằng chủ nhân của chúng nó đang động tình.
 
“Tên khốn nàySao ngươi lạiSao lại đến đây?” Khi nãy Tô Thanh còn đang nghĩ về hắn, bây giờ lại đột nhiên nhìn thấy, tuy có hơi kinh ngạc chất vấn nhưng trong lòng đương nhiên là vui mừng.
 
Triệu Hàm hừ lạnh một tiếng: “Dâm phụ như nàng, tiểu huyệt đói khát này một ngày không chơi thì sẽ ngứa ngáy vô cùng, mấy tên nam kỹ đó cả đám đều là một dạng gỗ mục không thể dùng, được cái đẹp mã chứ chẳng ra làm sao, nếu lão tử không quản cực khổ chạy nhanh đến đây thì ai giúp dâm phụ nàng giải ngứa hả?"
 
Tưởng tượng đến cảnh chỉ cần mình đến đây chậm một chút thôi thì nói không chừng với tính tình đói khát của dâm phụ này chắc giờ đang lăn lộn với nam nhân khác rồi, trong lòng Triệu Hàm hừng hực lửa giận, hắn giơ tay đánh một cái vào đôi gò bồng đang lắc lư của Tô Thanh, “Dâm đãng, lắc lư ngực làm gì, ngứa cũng ráng chịu đựng đi, lão tử sẽ không quên ngươi.”
 
Vừa đánh xong, Triệu Hàm ôm một bụng lửa giận và lửa dục đột nhiên như tỉnh táo lại, nguy to, dâm phụ này sợ đau… Đừng trở mặt vào lúc này nha!
 
Hắn giả vờ bình tĩnh, nhanh tay đẩy thêm một ngón tay nữa vào tiểu huyệt của Tô Thanh, tốc độ ra vào cũng nhanh hơn trước —— Làm cho dâm phụ này lửa dục đốt người, nàng sẽ không có thời gian tức giận nữa.
 
Tô Thanh bị đánh một cái thì sửng người, sau đó nàng nheo mắt lại, chỉ cần nhìn một cái là biết ngay Triệu Hàm đang chột dạ, nàng tức giận đến bật cười, tên mãng phu ngu xuẩn này, hắn cho rằng nàng là đứa ngốc sao?
 
Nàng đưa tay ra, Tô Thanh vừa bị ngón tay của hắn cắm cho sung sướng rên rỉ, vừa duỗi tay xuống phía dưới, nhẹ nhàng xoa nắn vuốt ve cự vật đang dần thức giấc giữa hai chân Triệu Hàm.
 
Bàn tay nhỏ xinh kia vừa mềm lại ấm, lúc này ngâm trong nước ấm vừa non vừa mịn hệt như khối đậu phụ vậy, đúng là con mẹ nó cực kỳ sung sướng, Triệu Hàm bị sờ một lát đã thở dốc không ngừng.
 
“A…” Đột nhiên, Triệu Hàm bị đau, hắn la lên một tiếng, gậy thịt của hắn bị bàn tay nhỏ nhắn của Tô Thanh nắm lấy lớp da bên trên, sau đó hung ác nhéo mạnh, Triệu Hàm đau đến mức xém chút nữa là nhảy dựng lên.
 
“Á!” Tô Thanh cũng sợ hãi kêu lên một tiếng, nàng run rẩy phun ra một dòng nước nóng bỏng, là do lúc Triệu Hàm chịu đau, ngón tay của hắn cong lại theo bản năng, ấn mạnh vào điểm mẫn cảm nhất trong tiểu huyệt, hai đầu ngón tay kẹp chặt lấy nơi yếu ớt, Tô Thanh sung sướng đến mức tiết ngay lập tức.
 
Trong phút chốc ao nước nhỏ bên này chỉ còn lại tiếng hai người thở dốc hòa cùng tiếng tim đập dồn dập.
 
Một lát sau, Tô Thanh chậm rãi thoát khỏi dư vị sung sướng, nàng kiều mị liếc Triệu Hàm một cái: “Ngu xuẩn.”
 
Cơn đau đã qua, Triệu Hàm cũng bình tĩnh trở lại, cảm xúc vừa mới dịu lại đã nghe thấy Tô Thanh mắng hắn “Ngu xuẩn”, Triệu Hàm nghẹn một hơi, đen mặt cắn chặt răng, hắn duỗi tay túm lấy hai chân non mịn của Tô Thanh gác lên vai của mình, gậy thịt cương cứng thô to cứ thế đâm thẳng vào tiểu huyệt của Tô Thanh.
 
Mẹ nó, dâm phụ, lão tử còn không trị được nàng.
 
Tiểu huyệt non mịn bị gậy thịt to lớn hung ác căng ra, cự vật nóng cháy hệt như lửa xoa dịu từng ngóc ngách đang ngứa ngáy bên trong tiểu huyệt, mỗi lần ra vào đều mang đến khoái cảm mất hồn.
 
Tô Thanh nhịn không được cúi đầu.
 
Giữa hồ nước trong veo, thân thể trắng nõn của nàng bị một nam nhân có làn da rám nắng đè lên, màu sắc đối lập trông vô cùng kích thích.
 
Nhìn thêm xuống phía dưới thì có thể thấy cơ bụng rắn chắc của hắn, vóc dáng kiên nghị cũng hoàn toàn đối lập với đường cong non mềm của nàng, lúc này eo thon đang bị cánh tay của hắn bấu chặt lấy.
 
Nhìn xuống chút nữa có thể nhìn thấy khu rừng rậm rạp đen nhánh, ngay phía dưới là cự vật thô dài màu đỏ tím đang bị cắn chặt bên trong tiểu huyệt non mềm sưng đỏ, lúc nó mạnh mẽ ra vào làm cho ôn tuyền dập dờn sóng nước…
 
Một cương một nhu, một âm một dương.
 
Đối lập cực hạn.
 
Va chạm mạnh mẽ.
 
Tô Thanh nhìn sự đối lập rõ ràng kia, càng nhìn càng thấy hứng tình, tiểu huyệt ngứa đến mức không thể nhịn được, ngay cả tim nàng cũng ngứa như đang bị cào gãi.
 
Trong lòng ngứa ngáy đương nhiên thân thể càng thêm mẫn cảm, Tô Thanh không nhịn được kêu thành tiếng: “A… Đồ khốn này… Căng muốn chếtƯm, nhẹ một chút…”
 
Triệu Hàm nhìn Tô Thanh bị hắn đâm cho lắc trái ngã phải, chỉ có thể cố gắng bấu víu lấy hắn, lúc này mới thấy nguôi giận, hắn đắc ý nói: “Dâm đãng, nhẹ có thể thỏa mãn nàng sao? Không phải mạnh bạo thì nàng mới có thể chảy nước sao? Đã bị lão tử chơi cho chảy không biết bao nhiêu nước còn giả vờ trinh tiết liệt nữ cái gì.”
 
 
“Khốn nạn…” Tô Thanh ác độc véo hắn một cái, Triệu Hàm hét lên một tiếng, biến đau đớn thành động lực, liều mạng đâm chọt, đâm cho Tô Thanh thở gấp đầy hoảng sợ, tiểu huyệt mấp máy siết chặt lại, cắn chặt đến mức Triệu Hàm hít vào một hơi.
 
“Dâm đãng, nàng muốn bấm gãy lão tử sao?” Tức giận mắng một tiếng, Triệu Hàm dứt khoát đâm thật mạnh gậy thịt vào sâu bên trong tiểu huyệt, hắn bấu chặt lấy cặp mông mẩy của Tô Thanh để nơi hai người giao hợp dán sát lại không còn một khe hở, cũng liều mạng dùng gậy thịt đâm mạnh vào thịt mềm ở hoa tâm của Tô Thanh, sau đó thì không cử động nữa.
 
Tô Thanh cảm giác như mình sắp bị làm cho đến chết.
 
Tên võ biền này đúng là tinh lực dư thừa, lúc hắn dùng hết sức lực làm nàng, Tô Thanh thật sự cảm thấy ăn không tiêu, nàng không kềm được thét chói tai, muốn tên khốn kia nhẹ nhàng hơn một chút.
 
Ai ngờ tên khốn kiếp kia lại bất động.
 
Vậy sao được?
 
Tô Thanh đẩy Triệu Hàm vài cái, nàng khó nhịn thở hổn hển thúc giục: “Đồ khốn này, ngươi mau cử động đi.”
 
Triệu Hàm vẫn cứ lì lợm, hắn hừ một tiếng: “Dâm phụ, lão tử nhanh nàng lại muốn chậm, chậm nàng lại muốn nhanh, mạnh thì lại muốn nhẹ chút, nhẹ thì lại đòi mạnh lên, nàng khó hầu hạ như vậy, lão tử không cử động nữa, không được sao?”
 
Oán giận xong Triệu Hàm lại nói: “Tiện nhân, kêu gia, nói dâm huyệt của tiện nô ngứa, muốn gia chơi, lão tử sẽ động cho nàng.”
 
Hừ, lẳng lơ, lão tử chờ nàng xin lão tử chơi nàng.
 
Vừa mới bị gậy thịt điên cuồng đâm chọt, tiểu huyệt đang sung sướng cùng cực, lúc này mất đi khoái cảm ma sát, cảm giác ngứa ngáy khó nhịn sắp bức điên Tô Thanh, nàng vô thức di chuyển mông, muốn tự làm tự hưởng.
 
“Dâm phụ, lộn xộn cái gì!” Triệu Hàm cắn răng mắng một tiếng, hắn nắm chặt mông của Tô Thanh, cố tình không cho nàng cử động.
 
Muốn xem lão tử như ngọc trụ mà dùng sao? Ta nhổ vào, đừng hòng mơ tưởng.
 
Dù thế nào đi nữa lão tử cũng phải làm cho nàng cầu xin lão tử chơi nàng!
 
Tô Thanh phát hiện mình không thể cử động được nữa.
 
Nàng cắn răng thở gấp, quyến rũ liếc mắt nhìn Triệu Hàm.
 
Đồ khốn kiếp, muốn bổn quận chúa cầu xin ngươi?
 
Hừ… Để xem lát nữa ai không nhịn được trước!
 
Nàng thở hổn hển, bắt đầu dùng sức co thắt tường thịt, cứ một lát thì cắn thật chặt gậy thịt đang chôn sâu trong người, lát lại nhả ra, cứ lúc chặt lúc lỏng như vậy một lát thì nghe thấy tiếng Triệu Hàm rên khẽ vì bị kẹp, tiếng hít thở càng thêm dồn dập trầm đục, trên mặt Tô Thanh tràn đầy ý cười.
 
Nàng tiếp tục nũng nịu rên thành tiếng: “Gậy thịt của gia thật lớn, tiểu huyệt của nô sắp bị nứt toác ra rồi, a a a… Vào rồi, căng quá…”
 
“Ưm, sâu hơn nữa, sâu thêm nữa đi gia, dâm huyệt của nô ngứa quá, muốn bị gia đâm, trời sinh nô là để gia cưỡi…”
 
“A a a… Tinh dịch của gia nóng quá… Ô… Rót đầy bụng nô rồiA, nô bị gia chơi cho to bụng rồi, hoài cốt nhục của gia…”
 
“Gia, xin người tha cho bầu ngực của nô đi, sắp bị bóp hư rồi, a a… Sữa sắp bị bóp ra rồi, a a, gia đừng, đừng uống sữa của nô, đó là để cho hài tử của gia uống…”
Vừa kêu rên, Tô Thanh vừa dùng hai tay nâng đôi gò bồng lên, tự mình ôm lấy hai bầu ngực chơi đùa, miệng thì ê a rên rỉ…
 
To bụng?
 
Hoài cốt nhục của mình?
 
Ngực bị bóp xịt sữa?
 
Đầu Triệu hàm nổ bùm một tiếng, mọi lý trí đều bị vứt lên chín tầng mây, trong đầu, trong mắt của hắn lúc này chỉ có tiện nhân dâm đãng lẳng lơ đang tự chơi đùa với đôi gò bồng của mình.
 
Chơi chết nàng.
 
Rót đầy một bụng tinh dịch, để nàng hoài thai cốt nhục của hắn, dù cho có lớn bụng vẫn phải nằm dưới háng để hắn chơi, mãnh liệt đến mức trên thì chảy sữa dưới thì bị chơi cho phun nước…
 
Trong đầu hắn lúc này tràn ngập ý niệm dâm dục và hình ảnh dâm mị đó, cuối cùng Triệu Hàm vẫn không thể nhịn thêm được nữa, hắn bóp chặt eo của Tô Thanh, gậy thịt nóng bỏng thô to nhanh chóng rút ra rồi lại mạnh mẽ đâm vào, điên cuồng mãnh liệt đưa đẩy, đâm cho Tô Thanh lắc lư hệt như con thuyền nhỏ trôi nổi rung lắc giữa cơn mưa giông bão táp.
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 148
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2583 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 4 2020 04:56

Chương 42. Hứa hẹn
 
Giữa hồ nước nóng, nữ nhân mềm mại, nam nhân cường tráng đang điên cuồng giao hoan, nữ nhân ánh mắt quyến rũ, biểu tình trên mặt say mê, đắm chìm vào bể tình, còn gương mặt của nam nhân ngược lại trông vô cùng dữ tợn, hắn thở dốc nặng nề, cũng đang ngụp lặn trong cơn sóng khoái lạc.
 
Tiếng nước hòa cùng tiếng rên rỉ, tạo thành một khúc nhạc dâm mỹ.
 
Bên phía tấm màn ngăn bên cạnh, âm thanh rên rỉ yêu kiều của tam công chúa cũng đang dần trở nên kịch liệt hơn, hiển nhiên cách vách cũng đang bắt đầu trãi qua tình cảnh nước sôi lửa bỏng.
 
Tiếng rên rỉ của nữ nhân đan xen vào nhau hết đợt này đến đợt khác.
 
Triệu Hàm và nhóm nam sủng của Tam công chúa như đang nổi hứng ganh đua, hai bên đều không cam lòng yếu thế, muốn so xem ai đầu hàng trước, bọn họ đều dùng hết sức chơi đùa, dùng hết vốn liếng lên người nữ nhân, ý muốn làm cho các nàng rên to hơn, phun nước nhiều hơn…
 
Tô Thanh rất nhanh bị hắn chơi đùa cho phun nước, nàng sung sướng hét lên, một lát sau Tam công chúa cũng hét to rồi lên đỉnh…
 
Triệu Hàm có chút đắc ý, hừ, cũng chỉ là một đám nam kỹ tô son trát phấn, có thể so sánh với hắn sao?
 
Trong lòng đang dương dương tự đắc, Triệu Hàm vểnh tai nghe ngóng tình hình ở bên cạnh, vừa không ngừng nghỉ ra vào chơi đùa nữ nhân dưới thân.
 
Bên kia lại vang lên tiếng rên rỉ của Tam công chúa, nhưng giọng nói của nam nhân đã khác, hẳn là đã thay người, đúng là một tên thì không đủ khả năng.
 
Triệu Hàm càng cảm thấy đắc ý hơn.
 
Đối phương chẳng những không lợi hại như hắn, còn không lâu ra như hắn.
 
Phía bên kia đổi một người sau đó lại thay thêm một người, tên này đã là tên thứ ba.
 
Tô Thanh và Tam công chúa cũng cùng nhau lên đỉnh một lần.
 
Triệu Hàm cũng cảm thấy hắn sắp đến rồi, tiểu huyệt tham ăn này vừa khít lại nóng, không ngừng cắn chặt hắn, hệt như hận không thể ép hết tất cả tinh dịch của hắn ra ngoài, hắn rất muốn sung sướng bắn hết cho dâm phụ này, bắn cho nàng sướng đến mức tiết thêm lần nữa, nhưng lại không muốn chịu thua…
 
Hắn nhất định phải thắng người bên kia, chứng minh cho đám nam kỹ vô dụng đó thấy, chẳng những hắn có thể một quyền đánh chết mười tám đứa, ngay cả chuyện chơi nữ nhân, mình hắn cũng có thể địch ba.
 
Suy nghĩ một lát, Triệu Hàm cắn răng, rút gậy thịt của mình ra khỏi tiểu huyệt của Tô Thanh, sau đó lật người Tô Thanh lại, một cánh tay vòng quanh eo thon của nàng, cố định không để nàng té ngã, một tay khác nắm lấy gậy thịt, đưa vào tiểu huyệt.
 
Gậy thịt to lớn đâm mạnh vào tiểu huyệt, vừa căng lại sướng, chất lỏng phun ra ở nơi hai người giao hợp cũng chảy ra ngoài theo mỗi lần hắn ra vào, hòa vào ao nước, có một ít nước còn tràn vào bên trong tiểu huyệt, làm cho hoa huyệt vốn dĩ đã bị trướng nay lại càng thêm căng đầy.
 
 
Cả người Tô Thanh mềm nhũn, bị chơi cho tiết hết lần này đến lần khác.
 
Mỗi lần Triệu hàm rút gậy thịt thô to ra ngoài, chất lỏng bên trong cũng chảy ra theo, Tô Thanh cảm thấy bên trong cũng bớt căng tức nhưng lại kèm theo chút ngứa ngáy trống rỗng.
 
Nàng không kềm chế được mà lắc lư đôi đào mật căng mọng, hy vọng Triệu Hàm sẽ lại tiến vào.
 
Triệu Hàm nhìn thấy, đang định đâm gậy thịt vào trong tiểu huyệt, đột nhiên hắn ngừng lại, ngược lại cầm dương vật đánh xuống mông Tô Thanh.
 
“Dâm đãng, lắc mông lẳng lơ đến vậy là vẫn còn muốn lão tử chơi nàng?”
 
“Ha hả, nàng có biết lão tử đang làm gì không? Đang dùng gậy thịt đánh mông nàng đó.”
 
“Bên này có một cái nhuyễn tháp, chi bằng để lão tử trói nàng lại, phơi bày hoa huyệt dâm đãng ra, dùng gậy thịt đánh dâm huyệt của nàng, đánh hư dâm huyệt của nàng…”
 
Tô Thanh nghe thấy, không biết liên tưởng như thế nào, tiểu huyệt lại run rẩy một trận, một dòng nước nóng ấm, chảy ra ngay trước mắt Triệu Hàm, tí tách rơi xuống mặt nước tạo nên từng gợn sóng.
 
“Dâm phụ, nàng là đồ lẳng lơ.” Triệu Hàm thấy thế hắn cắn răng đỏ mắt mắng một câu, gậy thịt tiến vào từ phía sau, trong tiếng rên rỉ yêu kiều của Tô Thanh, hắn hung ác mạnh mẽ chuyển động.
 
Cuối cùng Triệu Hàm cũng kiên trì được đến lúc phía bên cạnh không còn truyền ra bất cứ tiếng động gì nữa mới mạnh mẽ bắn hết tinh dịch ra ngoài.
 
Ôm lấy thân thể mềm mại vô lực đang dựa vào ngực, hôn Tô Thanh loạn xạ một trận, Triệu Hàm mới đắc ý nói: “Dâm phụ, nàng nghe thấy không, đám nam sủng đó đều là thứ nhìn được mà không dùng được, một mình gia có thể thắng ba người như bọn chúng, về sau hãy ngoan ngoãn mở hai chân, tách hoa huyệt ra để gia chơi, đừng đi tìm mấy thứ phế vật đó.”
 
Tô Thanh đang dần hồi hồn sau cơn mây mưa quá kịch liệt, nàng vẫn còn đang hưởng thụ dư vị sau cao trào và cảm giác thân mật khắng khít khi được Triệu Hàm ôm hôn.
 
Nghe thấy vậy, Tô Thanh nhìn vẻ mặt đắc ý của Triệu Hàm đúng là quả thật hết biết nói gì.
 
Ngu xuẩn, việc này cũng lấy ra so.
 
Nhìn nét mặt hắn lúc này như đang muốn nói “Gia chịu chơi nàng là phúc khí của nàng.” Tô Thanh hơi nheo đôi mắt còn đang hàm chứa ý xuân nhìn hắn, nàng cười khẽ, giọng có hơi khàn vì khi nãy kêu la hăng say quá: “Đúng nha, gia lợi hại, một có thể thắng ba.”
 
“Nhưng mà, bổn quận chúa có tiền, ba người không được, thì nuôi ba mươi người, cũng chẳng tiêu tốn bao nhiêu.” Tô Thanh nhẹ nhàng nhả ra một câu, trong nháy mắt mặt Triệu Hàm tối sầm lại.
 
“Dâm phụ, nàng có thể nào rụt rè một chút không?” Triệu Hàm tức muốn hộc máu, hận không thể bóp chết nữ nhân lẳng lơ này.
 
Hắn chơi nàng không sướng sao?
 
Không đút nàng ăn no sao?
 
Có tiền?
 
Có tiền, thì đi mua trang sức đeo không tốt hả, không thì đi làm vài bộ y phục mới mà mặc, tại sao lại muốn nuôi nam sủng?
 
Dâm phụ!
 
Tô Thanh nhìn tên mãng phu đen mặt trong nháy mắt thì cười thầm trong bụng—— Đồ ngu ngốc này, đúng là vô cùng đáng yêu.
 
Hắn và Cao Bác Vinh, là hai thái cực hoàn toàn đối lập.
 
Cao Bác Vinh tự xưng là quân tử, đối xử với ai cũng dùng lễ tương đãi nhưng thật ra là dạng tiểu nhân, còn tên võ biền này tự cho mình là đại nam nhân, mỗi ngày chỉ muốn đè đầu nàng, mặc kệ ngoài miệng hắn kêu gào nữ nhân phải thấp hơn nam nhân ra sao, nhưng trên hành động thực tế, chỉ cần dỗ dành hắn một chút thì lập tức vứt hết liêm sỉ.
 
Miệng độc nhưng lòng mềm.
 
Suy nghĩ như vậy, Tô Thanh cũng không nỡ nhìn bộ dáng hắn tức tối nén giận, nàng cười cười, giơ tay ôm lấy mặt hắn, ngẩng đầu hôn lên khóe môi của hắn.
 
Nụ hôn của Tô Thanh vô cùng nhẹ nhàng chỉ là hai cánh môi dán vào nhau, dịu dàng ma sát chứ không phải kiểu hôn kịch liệt, tham lam vồn vã hệt như muốn nuốt luôn nàng vào bụng của hắn, chỉ nhẹ nhàng tới lui như vậy mà bao nhiêu lửa giận hừng hực trong bụng Triệu Hàm lập tức được dập tắt không còn một ngụm.
 
Tim hắn cũng âm ấm, ngưa ngứa hệt như bị ngâm trong nước ấm vậy.
 
Trước đây hắn chưa bao giờ có cảm giác như vậy.
 
Hắn đỏ mặt, cố gắng trấn định: “Dâm phụ, nàng…”
 
Hắn cũng không biết mình muốn nói gì, vì vậy dứt khoát cúi đầu, ngậm lấy cánh môi đã sớm bị hắn chà đạp sưng đỏ, hôn nàng thật sâu.
 
Tô Thanh dung túng cho hắn, chờ hắn hôn xong rồi, lúc hắn ôm nàng khẽ thở dốc cuối cùng cũng cho hắn một viên Định Tâm hoàn: “Đồ ngốc, chàng cứ yên tâm, trước khi chàng và ta chán ghét mối quan hệ này, ta sẽ không để ai leo lên giường của ta, được chưa?”
 
Trong lòng Triệu Hàm vô cùng sung sướng, nhưng lại có chút không thỏa mãn: “Nàng có tìm người khác hay không, có quan hệ gì với lão tử, lão tử lại chẳng phải là gì của nàng.”
 
Dâm phụ, nàng nói thử xem, rốt cuộc thì lão tử là gì của nàng? Triệu Hàm giả vờ không thèm để ý, trên mặt thì có vẻ như hờ hững, nhưng ánh mắt lại tràn đầy vẻ tha thiết chờ mong, chờ Tô Thanh mở miệng.
 
Tô Thanh vừa nhìn đã biết hắn nghĩ gì.
 
Người này, đang muốn một danh phận?
 
Hừ, thì ra không riêng gì nữ nhân thích đòi hỏi danh phận, nam nhân cũng muốn sao?
 
Nhưng màNàng không cho được…
 
Nàng cười khẽ, ngẩng đầu hôn lên hầu kết đang lăn lộn của Triệu Hàm.
 
Thật ra Triệu Hàm cũng không biết mình đang chờ mong cái gì, bị Tô Thanh câu dẫn như vậy, nháy mắt đã quên sạch luôn.
 
Qua qua lại lại một hồi lại dính lấy nhau ôm ấp hôn hít, mãi đến khi Tam công chúa ở cách vách lên tiếng gọi thì hai người mới tách ra.
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 148
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2583 times
Tiếp xúc:

03 Tháng 5 2020 04:46

Chương 43. Chờ mong
 
Dây dưa lâu như vậy, Tô Thanh cũng cảm thấy mệt mỏi, nàng xuống ôn tuyền tắm rửa thêm lần nữa, sau đó để San Hô và đám nha hoàn tiến vào hầu hạ mặc y phục, trang điểm chải chuốt.
 
Thật sự cảm thấy có hơi mệt mỏi, Tô Thanh không muốn nhúc nhích, bữa tối cũng không ăn cùng Tô Tuyết Quân mà chỉ ăn trong phòng với Triệu Hàm.
 
Dùng xong bữa tối, lúc Tô Thanh để nha hoàn xoa bóp thư giản gân cốt, Triệu Hàm lại cho bọn họ lui xuống, tự mình ra tay.
 
Trừ bỏ lực tay của hắn lớn, da tay hơi chai lần đầu xuống tay hơi mạnh làm đau Tô Thanh, bị nàng giận dữ liếc xéo mấy lần thì khi nắm bắt được lực đạo, xoa tới bóp lui một hồi nàng lại cảm thấy hắn làm còn tốt hơn đám nha hoàn của nàng nhiều.
 
Tô Thanh được hắn hầu hạ một lúc, dần dà cảm thấy buồn ngủ.
 
Triệu Hàm bóp một hồi thì trong lòng lại rạo rực.
 
Nữ nhân này thân thể mềm mại, dù sờ đến chỗ nào cũng mịn màng, làm cho hắn đã sờ lại càng muốn sờ nhiều hơn, đúng là yêu thích không muốn buông tay.
 
Đặc biệt là hai con thỏ béo mập phía trước và đôi mật đào bên dưới, nhìn tới nhìn lui đúng là làm lòng người nhộn nhạo.
 
Nhìn gương mặt xinh đẹp khi ngủ của nàng, Triệu Hàm cố gắng nhẫn nhịn, không nhịn được nữa cũng phải nhịn, nàng đã mệt mỏi như vậy, nếu còn làm nữa sợ là nàng mệt đến chết luôn.
 
Hắn cũng không muốn làm nàng mệt mỏi khó chịu.
 
Cho dù hắn không thèm quan tâm đến việc nàng có mệt hay không đi chăng nữa, Triệu Hàm vẫn biết chắc một điều là nếu lúc này phá mộng đẹp của nàng chắc chắn hắn sẽ bị đá xuống giường, nếu chỉ có vậy thì xem như nữ nhân tàn độc này đã nương tay lắm rồi.
 
Ghê gớm hơn nữa còn có thể đá bay bảo bối của hắn luôn.
 
 
“Độc phụ.” Nhớ đến cơn đau đến tận tâm can lần trước,Triệu Hàm không nhịn được nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng oán giận đánh một cái xuống mông Tô Thanh xem như trút giận.
 
Đến khi Tô Thanh bị hắn quấy rầy, nàng bực dọc nhíu mày trở người, lúc này Triệu Hàm lập tức nín thở, ngoan ngoãn nằm im bên cạnh nàng, vờ như hắn chưa từng làm gì hết.
 
Tô Thanh cử động vài cái, sau cùng tìm được vị trí thoải mái trong lòng Triệu Hàm, nàng lại nặng nề chìm vào giấc ngủ, Triệu hàm thở phào một hơi nhẹ nhõm, không tỉnh là tốt.
 
Lát sau Triệu hàm lại trợn mắt, nhìn thấy nửa bên mặt xinh đẹp của Tô Thanh đang chôn trong hõm vai của hắn, mùi thơm ngọt ngào phả ra từ hơi thở của nàng cứ quanh quẩn ở chóp mũi của hắn, mỗi lần hắn hít thở sẽ mang theo hương vị của nàng tiến vào trong cơ thể của mình…
 
Đây là lần đầu tiên Triệu Hàm yên tĩnh, chăm chú ngắm nhìn gương mặt của nàng khi ngủ say, trong lòng không biết sao lại mềm mại như bông.
 
Hắn nhỏ giọng nói một câu: “Dâm phụ’. Hai cánh tay lại cẩn thận nhẹ nhàng ôm chặt lấy nàng, kéo thân thể mềm mại ngát hương của Tô Thanh tiến sát vào lòng mình, để cả người nàng dán sát vào người hắn.
 
 
Ôm lấy thân thể mềm mại của nàng, trong đầu Triệu Hàm, lại nghĩ đến những lời hôm nay Tô Thanh đã nói.
 
Nàng sẽ chịu hoài cốt nhục của hắn sao?
 
Mấy lần gần đây khi hắn hoan hảo với nữ nhân này, nàng chưa từng uống canh tránh thai, có phải trong bụng nàng đã…
 
Triệu Hàm bất chợt cúi đầu, hiện giờ bụng dưới của nữ nhân này vẫn còn bằng phẳng, không giống như đã mang thai, nhưng hình như hai tháng đầu nữ tử hoài thai đều không nhìn thấy bụng…
 
Có phải bên trong cái bụng bằng phẳng này đã cất chứa một sinh linh nho nhỏ…
 
Tưởng tượng đến việc này, hơi thở của Triệu Hàm trở nên dồn dập, nhưng hắn cũng biết dâm phụ này năm năm qua chưa từng hoài thai, chỉ sợ là thân thể của nàng không được khỏe, nếu muốn mang thai e là chuyện vô cùng khó khăn.
 
Nhưng cho dù có khó khăn mấy hắn cũng sẽ chờ.
 
Chờ đến một ngày, sẽ có một đứa bé vừa giống hắn lại giống nàng, được sinh ra từ bụng nàng, mềm mại đáng yêu gọi hai người bọn họ là phụ thân, mẫu thân…
 
Chỉ mới nghĩ như vậy thôi Triệu Hàm đã cảm thấy hạnh phúc không chịu nổi rồi, hắn rất muốn đánh thức nữ nhân này dậy, để nàng biết hắn kích động cỡ nào, nhưng hắn lại sợ nếu nữ nhân này thật sự đã hoài thai thì nghỉ ngơi không đủ…
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 12 khách