[HĐ- TXVT- 3S ] KINH TRÌ THỊNH HẠ- Tiêu Tùng Thử

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7326 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 4 2020 07:47

Chương 40. Em muốn cái gì?

Va chạm ra vào thế này, so với những lần trước còn muốn sâu hơn, mãnh liệt hơn nữa.

Đầu ngón tay Thịnh Hạ níu chặt drap giường, gân xanh hiện rõ trên mu bàn tay trắng nõn, hoàn toàn có thể thấy được.

Cô ngẩng đầu lên, lưng vừa mới rời giường, liền bị anh dùng sức cắm vào làm cho nằm trở xuống.

“A, hội trưởng, nhẹ chút, nhẹ chút….”

Kinh Trì thở dốc nặng nề, nghe thấy vậy, đuôi mắt khẽ nhướng, trong mắt hiện lên tươi cười: “Được.”

Anh chậm rãi đi vào, cũng chẳng có rút ra.

Thịnh Hạ thở hổn hển, cảm giác kích thích đã giảm mất mấy phần.

Kinh Trì chờ cô dần thả lỏng thân thể, nhấc chân cô lên, đồng thời cũng nâng cái mông mượt mà kia theo, đột nhiên, anh dùng sức, trầm eo xuống.

Vách tường thịt mềm mại bị căng ra, dục vọng của anh cắm đến tận cùng.

“A a a a a ——”

Thịnh Hạ sợ hãi kêu lên, cong eo, tê dại ngập đầu, chạy lan đến tay chân của cô, cô không còn sức lực nằm oặt xuống giường.

Một dòng nước thơm ngát từ chỗ kết hợp của hai người không ngừng chảy ra.

Kinh Trì cắm mạnh thêm vài lần, tiếng nước giao hoà vang lên, dâm mĩ mà lại hút hồn người.

Thịnh Hạ không chịu được sự ra vào mạnh mẽ như vậy, ngón tay nắm chặt lấy drap giường, “Chậm một chút, chậm một chút.”

Nơi đó của cô thật sự rất chặt, giống như muốn nuốt lấy dục vọng của anh không buông.

Kinh Trình nhìn cô thật sâu, giọng nói khàn khàn “Được, anh sẽ chậm một chút.”

Lần này, Thịnh Hạ không dễ dàng tin anh, sau lưng vẫn còn căng cứng, giống như mèo nhỏ xù lông, đầy cảnh giác.

Kinh Trì cong môi, lại chậm rãi nhẹ nhàng chọc vào rút ra.

Ngay từ đầu cô còn đề phòng anh có thể đột nhiên dùng sức ra chiêu mạnh hay không, không nghĩ anh lại thật sự không nhẹ không nặng, ra ra vào vào, Thịnh Hạ rơi vào bối rối.

Cô vừa mới quen dần với một trận mãnh liệt kia, tựa như vừa mới bò lên trên đỉnh núi thì ngay lập tức, bị rơi xuống dưới.

Anh còn làm như đúng lúc bỏ qua nụ hoa mẫn cảm kia, như có như không đi ngang qua, chỉ không chạm vào.

Nơi sâu tận bên trong động hoa lập tức trở nên trống rỗng, cô không khỏi mở hai chân rộng hơn nữa, muốn để anh có thể thuận tiện đi vào.

Nhưng anh từ nơi đó đi ra, cố tình lại không đi vào, này giống như dao cùn cắt thịt, làm cô rất khó chịu.

Khi anh cắm đi vào, cô lắc cái mông xinh đẹp đến gần anh, so với lúc nãy còn có chút sâu hơn nữa.

Giống như say có thuốc giải rượu, trái lại bụng nhỏ càng thêm trống rỗng, thật khao khát được lấp đầy ngay tức khắc.

Cô nâng nửa người lên, hai tay sờ cánh tay anh, đôi mắt đầy khát khao cầu khẩn kéo kéo áo anh, nhỏ giọng nói “Hội trưởng, hội trưởng…”

Kinh Trì nhìn vào đôi mắt long lanh nước của cô: “Làm sao vậy? Anh không đủ chậm sao?”

Thịnh Hạ lắc đầu, khẽ cắn môi mình “Muốn, muốn…”

Kinh Trì biết rõ còn cố hỏi: “Em muốn cái gì?”

Cô cảm thấy thẹn đến cả nói chuyện cũng không xong: “Muốn anh, anh nhanh hơn đi.”

Khi cô nói chuyện, con ngươi sáng lấp lánh, trong đó chỉ chứa đựng một người là anh.

Kinh Trì vốn còn nghĩ muốn trêu chọc cô một chút, nhưng ngay lúc này đây, khi cô thì thầm nói ra khát vọng, anh cảm thấy cô mới là người khống chế mình.

Từng đốm lửa nhỏ bùng lên trong đáy mắt, hai tay anh dùng sức, kéo cô về phía mình.

Hai chân đã bị mở ra rộng nhất có thể, Thịnh Hạ a lên một tiếng, hai đùi đã bị anh quấn lên hông.

Anh trầm giọng nói:  “Kẹp chặt.”

Cô theo bản năng lập tức làm theo.

Hai đùi cô quấn lấy vòng eo rắn chắc của anh, động hoa mở rộng cửa trực tiếp nuốt lấy dục vọng của Kinh Trì.

Khoái cảm từ nơi kết hợp sướng khoái đến tận xương cùng, Kinh Trì dừng lại hai tay ôm lấy vòng eo thon của cô, đẩy mông mạnh mẽ cắm rút.

Tất cả suy nghĩ đều tan biến, trong đầu Thịnh Hạ trống rỗng, chỉ biết nắm chặt tay anh, dường như chỉ có làm như vậy, cô mới không bị anh làm bay khỏi giường.

Chỗ bụng nhỏ bằng phẳng của cô mỗi một lần bị cắm mạnh vào đều cộm lên.

Thịnh Hạ cho rằng nơi đó của mình sẽ bị anh đâm thủng mất.

Cô không nghĩ đến rụt rè, bèn rên rỉ ngâm nga.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
KensiPhan
Bài viết: 9
Ngày tham gia: 18 Tháng 2 2020 22:43
Has thanked: 171 times
Been thanked: 16 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 4 2020 11:50

Tôi thích hai anh chị này quá điiii

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7326 times
Tiếp xúc:

28 Tháng 4 2020 20:47

Chương 41.  Anh đổ rất nhiều mồ hôi, còn cô lại chảy thật nhiều nước.

“Ưm ư ư ….”

Tiếng rên rỉ dồn dập của cô tựa như chất kích thích, làm cho Kinh Trì ra sức va chạm nhanh hơn nữa.

Đùi chạm đùi, da thịt chạm vào da thịt, phát ra tiếng bạch bạch bạch vô cùng vui tai.

Từng cái cắm vào vừa nhanh vừa mạnh.

Cả người anh đầy mồ hôi, Thịnh Hạ cảm giác lòng bàn tay đã ướt, hơn nữa sức va chạm của anh lại lớn, cô nắm lấy tay anh cứ bị trượt xuống dưới.

“A ——”

Vừa rồi anh va chạm vào một nơi nào đó trên vách tường thịt mềm mại,  khiến miệng nhỏ mẫn cảm lại co rút phun ra một dòng nước ấm.

Cô quơ quàng lung tung, móng tay để lại mấy vệt đỏ trên lưng anh.

Có chút đau, nhưng lại đầy kích thích tê tái.

Kinh Trì đột nhiên chọc vào rút ra thật nhanh.

Thịnh Hạ rên rỉ ngâm nga, có chút đau xót và mềm nhũn, hai chân của cô sắp không giữ được eo anh, một chân lắc lư rồi rơi xuống.

Kinh Trì nâng cái chân bị rơi xuống đặt trên khuỷu tay, tiếp tục chuyển động.

Tuy rằng như vậy không bì được với mở rộng hết cỡ, nhưng lại khiến cho sự tiếp xúc của động nhỏ cùng vật to càng thêm bền chặt.

Lối vào đã thu hẹp, tường thịt mềm mại từ bốn phương tám hướng bao bọc lấy to lớn của anh, đầu gậy đánh vào thịt mềm, lối đi lập tức co rút lại, vật to lớn liền bị giữ chặt, sướng đến mức muốn đầu hàng, thật sự quá mất hồn.

Cho dù tốc độ cùng tần suất vì trở ngại mà chậm hơn, nhưng cảm giác này so với vừa rồi lại càng kích thích hơn.

Thật sướng, thật muốn buông vũ khí đầu  hàng,

Nhưng  Kinh Trì lại không muốn như vậy.

Lần đầu tiên anh đã cảm thấy vô cùng không hài lòng, anh đang muốn rửa mối nhục lần trước.

Anh lập tức chậm lại, nhưng với tư thế này thì từng cú thúc vào đều rất giày vò người bên dưới.

Nửa người trên của Thịnh Hạ nằm trên giường, nửa người dưới lại lơ lửng trên không, khi bị anh lấp đầy, sau lưng sẽ cọ xát vào chăn gối bên dưới nóng lên, khi anh rút ra, thân thể đều theo anh lao theo anh, cảm giác như sắp bay ra ngoài, cô chỉ có thể nắm chặt drap giường.

“Hội trưởng, hội trưởng, xin anh, xin anh….”

Kinh Trì đứng ở mép giường, từ trên cao nhìn xuống:  “Xin anh cái gì?”

Thịnh Hạ theo bản năng mở miệng, nhưng cô cũng không biết bản thân mình muốn xin cái gì.

Ở trong phòng, cô cũng không giống như lúc ở ngoài cầu thang, không dám lên tiếng, cũng không có lớn mật phóng túng, đè nén tiếng ngâm nga vụn vỡ, lại càng thêm ái muội mê người.

Theo mỗi lần bị anh đâm vào, ánh sáng trong mắt cô như phai dần, mê mang đầy vô tội như chú nai con đi lạc trong rừng, làm người muốn ức hiếp, hung hăng khi dễ.

Kinh Trì hài lòng mà di chuyển, một tay nắm lấy chân cô, tay còn lại nâng lên, dùng sức đâm vào rút ra.

Tóc dài tung xoã rơi tán loạn, Thịnh Hạ nghĩ khung xương của mình đã bị anh đâm vỡ vụn.

Trong ý loạn tình mê, nơi sâu nhất trong cơ thể bị anh đâm vừa nhanh vừa mạnh, động hoa run rẩy không ngừng, tần suất phun ra nuốt vào tăng cao.

Nơi kết hợp của hai người không chứa nỗi mật dịch, tiếng nước nhóp nhép vang lên.

Cô gái dưới thân, tóc dài đen mượt xõa tung trên giường, da trắng như tuyết, mạnh mẽ đánh vào thị giác, hơn nữa bên trong cơ thể cô co rút kịch liệt, cuối cùng anh cũng khó nhịn được.

Dục vọng vừa mới rút ra, thì một dòng nước đặc sệt phun trào.

Kinh Trì thở gấp, cụp mắt nhìn về phía cô.

Hai gò má xinh đẹp nhuộm một màu hồng hoa đào, thở hổn hển không ngừng, nước bọt từ khóe miệng của cô chảy xuống, thanh thuần cùng quyến rũ, khiến người ta muốn kéo đến đè dưới thân chà đạp một phen.

Nhưng anh biết, cô đã không còn chịu nổi.

Bên trong Thịnh Hạ cũng phun nước trong suốt ra ngoài, cả người như bị rút cạn hết sức lực, hai chân mềm oặt buông xuống mép giường, hai mắt mơ màng, mất đi tiêu cự.

Mồ hôi của Kinh Trì, từ trên mặt chảy dài xuống cằm, từng giọt rơi xuống bụng cô.

Anh đổ rất nhiều mồ hôi, còn cô lại chảy thật nhiều nước.

Lần này anh tự mình gắng sức kiểm tra năng lực bản thân.

Anh vừa lòng cong môi, ôm cô gái nhỏ đang mơ màng muốn ngủ đi tắm rửa.

Thịnh Hạ mệt đến nỗi không muốn nhúc nhích, mặc kệ cho anh tùy ý đùa nghịch.

Chờ một lần nữa quay lại giường, cô đã ngủ thiếp đi mất.

Kinh Trì nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt hồng nhuận của cô, đôi mắt mang theo cưng chiều, mang theo thâm tình mà cô chưa từng thấy qua.

Anh dịu dàng hôn lên khóe mắt cô, sau đó ôm cô vào trong ngực, nhắm mắt lại dần dần chìm vào giấc ngủ.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Nhok Njco
Bài viết: 9
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 22:04
Has thanked: 62 times
Been thanked: 7 times
Tiếp xúc:

30 Tháng 4 2020 10:09

Tiếp tục chờ mong các chap sau.
Hai người thật dê thương ❤❤😜😜😜😜

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7326 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 5 2020 19:16

42. Tay anh đo qua, sao có thể không biết được chứ?

Đêm hè rất ngắn, trời nhanh đã sáng, khi Thịnh Hạ thức dậy, ánh nắng đã bị rèm che dày nặng chắn mất, chỉ còn ánh sáng mờ ảo, nhưng ánh sáng này cũng đủ để cô nhìn thấy rõ tình hình bên cạnh.

Trần nhà màu trắng, cơ thể nằm trên giường mềm mại, máy điều hòa mở mát lạnh, trên bụng có một cái chăn mỏng.

Đầu cô có chút mê mang, mới đưa tay lên, lập tức chạm phải một khối ấm áp.

Cô nghiêng đầu, ngỡ ngàng nhìn sang.

Khuôn mặt đẹp trai đang ngủ say, nhanh chóng đập vào mắt cô.

Cô ngẩn người ra, ký ức đêm qua tựa thủy triều ùa về, tràn ngập trong đầu.

Từ cầu thang đến cửa, từ cửa lại lên giường, ‘Xoạch’ một cái, mặt cô đỏ như cái mông khỉ.

Mỗi một chi tiết đều rõ ràng khắc sâu vào trong trí nhớ, cô lắc lắc cái đầu, có ý muốn xua những này đó đi mất.

Nhưng cô không thể nào xua đi được, thiếu chút nữa cả người đều ngã lên người anh.

May mà hai tay cô chống ở hai bên hông anh, ngăn cản sự lỗ mãng của bản thân.

Gần như vậy, gần đến nỗi hơi thở của anh khẽ phà vào má cô, gần đến mức cô đều có thể đếm được số lông mi của anh.

Da thịt không có một lỗ chân lông nào, trơn nhẵn đến nỗi Thịnh Hạ là phái nữ còn cảm thấy ghen tỵ.

Cô nhẹ nâng người lên, tạo ra khoảng cách, để ngắm anh được tốt hơn.

Cô chưa từng nghiêm túc ngắm anh một cách không ngại ngùng ở khoảng cách gần như vậy.

Anh của ngày thường, tựa như hoàng tử trên cao, giơ tay nhấc chân đều mang theo xa cách, khi anh ngủ,  gở bỏ đi dáng vẻ thanh lãnh, giống như anh trai hàng xóm, an tĩnh dễ gần.

Cô cũng chưa từng nghĩ đến, mình lại có một ngày sẽ được gần anh như vậy, còn xảy ra chuyện thân mật như thế.

Ánh mắt lưu luyến trên gương mặt anh thật lâu, nhìn thế nào cũng không đủ, Thịnh Hạ tự cảnh cáo mình không được giống như mấy cô gái mê trai kia, rồi nhìn sang chỗ khác.

Mà cô nhìn sang chỗ khác thì trước mắt cô chính là dáng người trần trụi của anh.

Tỉ lệ hoàn mỹ, đường cong xinh đẹp, da thịt không giống mấy cậu thư sinh ẻo lả kia, rắn chắc đầy cơ bắp, sờ lên có chút cứng cáp, tối hôm qua cô đã bị cơ đùi của anh va chạm mạnh mẽ đến nổi cả người vẫn còn run rẩy.

Cái chăn mỏng đắp trên bụng nhỏ của anh, che khuất đi cái nơi mà đêm qua làm cô rã rời.

Cho đến bây giờ, cô cũng chưa thật sự nhìn qua chỗ đó của anh.

Lúc này chỉ nhìn cách lớp chăn mỏng, cô cũng cảm thấy hơi thở mình nóng lên.

Cô vội vàng nhìn sang chỗ khác, để dời đi sự chú ý.

Phòng của anh sạch sẽ ngăn nắp, có một kệ sách rất lớn, trên đó có sắp xếp những cuốn sách dù cô có đọc cũng không hiểu.

Cô nhìn sơ xung quanh một vòng, bố cục rất đơn giản, nhưng mỗi vật dụng nhìn sơ qua cũng rất có giá trị.

Nơi này chắc là không gian riêng tư của anh, trong lòng cô đoán vậy.

Đây là lần thứ ba cô vào phòng của anh.

Có thể nói, cô rất đặc biệt có phải hay không?

Hay là cũng đã có những người khác, đã từng đến đây?

Tiếng máy lạnh rì rì, kéo cô từ trong ngây ngốc trở về, cô lúc này mới nhớ ra sáng nay còn có tiết học, vội vàng xuống giường, tìm quần áo khắp nơi.

Nhưng quần áo hôm qua mặc đều không thấy đâu, cô đưa mắt nhìn đến bộ quần áo mới được đặt trên tủ đầu giường, đi qua cầm lấy.

Váy dài đến đầu gối, có bra cùng quần lót.

Đều là size của cô.

Anh làm cách nào lại biết?

Nghĩ đến anh mỗi lần đều hết sức thương yêu bầu ngực mình, mặt cô lập tức nóng đến bốc khói.

Lần này cô không dám nhìn anh nữa, đỏ mặt thay quần áo, cầm túi xách lên, rón ra rón rén chạy trốn.

Chờ đến khi cửa phòng đóng lại, người trên giường đã mở bừng mắt.

Nếu Thịnh Hạ còn ở đây, hẳn sẽ thấy được đôi mắt anh không phải là mê mang mới ngủ dậy.

Ngay lúc cô đụng vào tay anh, khi đó anh đã thức.

Chỉ nghĩ đến da mặt của cô mỏng như vậy, sợ lại dọa cô sợ, cho nên anh mới không có thức dậy ngay lúc đó.

Nhớ lại khi nãy, cô sững sờ ôm quần áo nhỏ anh chuẩn bị vào ngực, Kinh Trì liền cong môi cười.

Tay anh đo qua, sao có thể không biết được chứ?

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 7 khách