MỘT LỜI KHÔNG HỢP - QUYỂN 7: Ảnh đế khó theo đuổi - Thư Thư

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Đường rất sắc
Bài viết: 49
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:51
Has thanked: 247 times
Been thanked: 40 times
Tiếp xúc:

10 Tháng 5 2020 23:48

Ôi trời ơi đợi mãiiii :banhbao28:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
QHwang2603
Bài viết: 59
Ngày tham gia: 20 Tháng 8 2019 08:50
Been thanked: 947 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 5 2020 09:50

Chương 22: H nhẹ
Nụ hôn lần này chứa đựng ham muốn hơn bất kỳ lần nào trước đây. Đầu lưỡi anh cứ mạnh mẽ công phá khoang miệng Phương Niên, làm cô không thể hít thở nổi.
 
Hôn đủ rồi, môi Giang Ngộ bắt đầu di chuyển xuống phía dưới.
 
Cần cổ thanh mảnh, làn da trắng nõn, Giang Ngộ mân mê mạnh mẽ mút lấy, để lại một dấu hôn hồng ở đó.
 
“Ưm… Anh nhẹ một chút, người khác sẽ nghe thấy đó.” Trong lúc ý loạn tình mê, Phương Niên đẩy nhẹ anh.
 
“Nghe thấy thì nghe thấy.”
 
Ngôi làng Phương Niên chọn lần này ở một vị trí hẻo lánh, giao thông còn bất tiện, lại qua mùa du lịch rồi nên trong thôn chỉ có một số nông dân sống ở đây.
 
Đừng nói đến Phương Niên, kể cả lúc Giang Ngộ dừng xe hỏi đường cũng không có ai nhận ra anh cả.
 
Sau một hồi, trên cổ cô đã có mấy vết “dâu tây” đỏ rực.
 
 Đó là con dấu riêng chỉ thuộc về Giang Ngộ, tuyên bố cô thuộc về anh.
 
Trong chốc lát, Phương Niên cũng bắt đầu có cảm giác rồi.
 
Hoa huyệt cô đã ướt át, thậm chí có chút ngứa, cô không nhịn được mà khép chân lại, cọ cọ vào nhau.
 
Nhưng Giang Ngộ lại cực kỳ kiên nhẫn, anh giam cô trong long mình, ung dung thong thả cởi từng cúc áo ngủ, từng chiếc, từng chiếc…
 
Đôi mắt biết nói mà các đạo diễn từng khen kia, vẫn luôn mạnh mẽ nhìn chăm chú Phương Niên, tràn ngập tình cảm nồng nàn, nhưng cũng mang theo vài tia gian xảo, khiến cô phải run rẩy.
 
Cô quá hiểu rõ anh, lúc này mà anh lại dịu dàng với cô thì chỉ chốc nữa thôi, anh sẽ hung hăng “tra tấn”.
 
Cởi nút áo xong, Giang Ngộ kéo áo ngủ cô ra, “giải thoát” cho hai quả cầu tuyết.
 
Quả cầu tuyết còn lớn hơn ở trong video, khiến anh càng muốn cô hơn.
 
 Bầu ngực trắng nõn nà, quầng nhũ nho nhỏ, bên trên là nụ hồng đã sớm đứng thẳng, ngoan ngoãn đợi anh âu yếm.
 
Mỗi tay Giang Ngộ phủ lên một quả cầu, coi nhũ thịt như cục bột mà xoa nắn đủ mọi hình dáng.
 
Ánh mắt anh vẫn như cũ, tập trung nhìn cô, không bỏ qua một biểu cảm nào.
 
“Ưm…”
 
Khuôn mặt xinh đẹp, làn da trắng mịn, đôi mắt sáng ngời như sao, khuôn miệng nhỏ mỗi lần chìm đắm trong ham muốn sẽ nũng nịu kêu rên, dụ dỗ đàn ông.
 
 “Ư…Ưm…”
 
“Thoải mái không em?”
 
Phương Niên gật đầu, bởi vì đổ mồ hôi mà có vài sợi tóc dính trên cổ, khiến cho cô trông vô cùng quyến rũ.
 
“Có muốn thoải mái nữa không?”
 
 “A… Muốn.”
 
“Em nghĩ xem anh sắp làm gì nào?”
 
Trong mỗi giấc mơ của anh, cô luôn chủ động, táo bạo, to gan, luôn cùng anh trầm luân trong ham muốn.
 
Bây giờ ở trước mặt anh, anh cũng muốn cô như thế.
 
Động tác của anh dừng lại, tiểu huyệt vừa mới bị anh trêu trọc như càng ngứa hơn, Phương Niên thì lại muốn nhiều hơn thế, cô mở đôi môi nhỏ khẽ rên rỉ: “Giang Ngộ, hôn ngực em…”
 
Anh cười nhẹ, vùi đầu trước ngực cô, vươn lưỡi ra liếm láp quả cầu tuyết.
 
Đầu lưỡi ẩm ướt đụng phải bầu ngực non mềm, kích thích khiến cô run rẩy.
 
“A…”
 
Phương Niên vô thức ưỡn ngực, muốn trao hết mọi thứ của cô vào miệng anh.
 
Khổ nỗi, đôi gò bồng đào của cô quá lớn, Giang Ngộ chỉ ngậm một bên, bên còn lại thì được tay anh xoa nắn.
 
Một bên xoa, một bên mút.
 Sự an ủi không đồng đều này dẫn tới những khoái cảm khác biệt.
 
“Ưm… a…”
 
Cô không ngừng rên rỉ, ở dưới thân anh uốn éo.
 
Gậy thịt Giang Ngộ đã sớm cứng từ lâu, cách bụng dưới của cô chỉ qua một lớp vải, khi cô uốn éo như vậy, gậy sắt càng cứng hơn.
 
Anh dứt khoát cầm lấy tay cô, đặt lên gậy sắt.
 
“Em sờ nó đi, để chút nữa nó còn làm em sung sướng.”
 
“Vâng.”
 
Phương Niên nghe lời cầm lấy, sau một vài thao tác, đã trực tiếp cởi bỏ quần lót của anh, không hề khó khăn mà vuốt ve cậu bé.
 
Ngực cô bị anh ngậm nhắm, gậy thịt anh được cô xoa nắn, tiếng thở dốc của đôi bên càng ngày càng nặng nề.
 
Chẳng mấy chốc, Phương Niên đã không nhịn được.
 
“Ưm… Giang Ngộ… Em muốn anh.”
 
Nnghe vậy, Giang Ngộ buông quả mật đào ra, giúp cô cởi quần.
 
Dưới thân cô giờ không còn mảnh vải, hoa huyệt đã sớm tuôn trào không biết bao mật dịch, khắp nơi ướt át.
 
Ánh mắt anh trầm xuống, sau khi tách hai chân cô ra, anh cúi đầu, hé miệng liếm láp.
 
Đầu tiên, anh sẽ liếm tiểu hạch của cô, đây là nơi mẫn cảm nhất trên thân thể Phương Niên.
 
Anh chỉ liếm hai cái thôi mà Phương Niên đã bắt đầu la hét.
 
“A…”
 
Hai chân cô đá loạn lên cũng không cản trở được anh.
 
Lưỡi anh mút lấy mút để hạt đậu đỏ, nhìn nó dần dần sưng cứng.
 
“Giang Ngộ... Em không chịu nổi…”
 
Sự kích thích này làm Phương Niên khóc thét lên, khiến cô đạt khoái cảm nhưng cũng khó chịu đựng.
 
Lồng ngực cô phập phồng lên xuống, hai bầu ngực run rẩy, đắm chìm trong ham muốn không thoát ra được.
 
Giang Ngộ đã nhịn mấy ngày, thứ anh muốn nhất là nhìn cô ở dưới thân mình, dần dần mất tự chủ.
 
 Mặc kệ sự phản đối của cô, anh vẫn mạnh mẽ giữ lấy chân cô không ngừng liếm láp.
 
“A… Giang Ngộ…”
 
Cô bị anh liếm đến mất hồn, bụng dưới run rẩy, khoái cảm đến như từng cơn sóng biển.
 
“A… Đừng mà anh…”
 
Trong tiếng rên rỉ, Phương Niên cảm thấy như mình sắp lên đỉnh rồi.
 
Cô lên đỉnh, nhưng Giang Ngộ chỉ mới bắt đầu.
 
Anh không cho cô cơ hội được nghỉ ngơi, tiếp tục thè liếm láp xuống hoa huyệt.
 
Khe thịt nho nhỏ, tuy nhiên lại co dãn kinh người.
 
Đầu lưỡi anh len lỏi theo vào, khuấy đảo không gian chật hẹp.
 
“A… a…”
 
Vừa mới qua một đợt cao trào, toàn thân Phương Niên như mềm nhũn ra.
 
Tiếng rên rỉ còn mang theo chút tư vị vừa mới kinh qua sóng bão, nương theo động tác của anh mà mềm mại ngâm nga.
 
Cảm giác quen thuộc lại bắt đầu đánh tới.
 
“A… nha…”
 
Huyệt thịt của cô bị anh ngậm trong miệng, từng dòng nước đang chảy xuống không ngừng.
 
Sâu bên trong cơ thể, là những cảm giác ngứa ran, không thoải mái chút nào, cứ như có kiến đang bò trong cô…
 
Phương Niên co rút liên hồi, nháy mắt lại tới nữa.
Sửa lần cuối bởi 2 vào ngày QHwang2603 với 13 lần sửa trong tổng số.
QHwang.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
QHwang2603
Bài viết: 59
Ngày tham gia: 20 Tháng 8 2019 08:50
Been thanked: 947 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 5 2020 10:08

Chương 23: (Chơi chết em!)

“Em muốn gậy thịt, mau cho em…”
 
Cô khóc vặn vẹo dưới thân anh, thân thể trắng như tuyết xinh đẹp đầy ma mị.
 
“Được, cho em.”
 
Vừa dứt lời, thân thể Giang Ngộ bỗng nhúc nhích, chân dài vòng qua ngực cô.
 
Giang Ngộ vẫn chôn đầu hôn mút chân tâm cô như trước, vừa hôn anh vừa mơ hồ nói: “Cho em gậy thịt rồi đó.”
 
Hức…
 
Nước mắt Phương Niên chảy càng nhiều hơn nữa.
 
Cô muốn gậy thịt cắm vào tiểu huyệt của cô mà.
 
Cái tên xấu xa này!
 
Bất đắc dĩ, cô đành mang đôi mắt rưng rưng đẫm lệ há mồm ngậm gậy thịt anh, sau đó dùng sức phun ra nuốt vào.
 
Quy đầu màu phấn hồng, thân gậy nổi đầy gân xanh, sạch sẽ, chẳng những không có mùi tanh mà còn vương vấn hương sữa tắm.
 
Phương Niên vốn có chút không cam lòng, dù sao hiện tại điều cô mong muốn nhất chính là anh cắm vào tiểu huyệt trống trải của mình.
 
Thế nhưng vừa liếm gậy thịt cô lại vừa nghĩ, không biết anh dời lịch bao nhiêu công việc, lái xe biết bao lâu mới đến được nơi này, chỉ để gặp cô, thoáng chốc trái tim cô được lấp đầy, ngay tiếp theo, động tác ngậm gậy thịt anh còn mang theo chút thành kính yêu thương.
 
Hai người, hai thân thể trần trụi, lúc lên lúc xuống, một đầu một đuôi, cứ âu yếm liếm láp nơi riêng tư của nhau như vậy, mong muốn mang đến cho đối phương sung sướng cực hạn.
 
Phương Niên bị liếm đến nỗi toàn thân tê dại, từng đợt từng đợt cứ như bị điện giật, tiếng rên rỉ chưa kịp tràn ra khỏi miệng, đã bị gậy thịt anh chặn trở về.
 
Miệng cô vừa tê vừa căng, môi lưỡi quấn quanh gậy thịt nóng hổi, dùng toàn bộ hơi sức nuốt xuống.
 
Tiểu huyệt ngày càng ngứa, cũng không biết chảy bao nhiêu nước, chân cô, thân thể cô, dường như không còn là của cô nữa rồi, tất cả đều đang phiêu đãng trong bể dục.
 
Giang Ngộ cũng sắp không chịu nổi, khoang miệng cô quá ấm áp, gậy thịt giữ mình lâu như vậy cũng chưa bắn, đã là cực hạn.
 
“Niên Niên.” Anh tách hai cánh hoa trước mật động của cô ra, môi lưỡi dán lên hoa tâm cô: “Chúng ta quay lại đi.”
 
“A…”
 
Phương Niên đã mệt hết hơi, nghe anh nói thế, cô lại dùng sức mút mạnh thêm một chút.
 
Phía dưới, Giang Ngộ ngậm thịt mềm, anh cũng cấp tốc mút mạnh một cái.
 
“A…”
 
“Ưm…”
 
Hai người đồng thời rên rỉ, run rẩy, đạt cao trào trong miệng đối phương.
 
Phương Niên nuốt toàn bộ tinh dịch của anh, cô nghỉ lấy hơi một lát rồi lại ngậm lấy gậy thịt, giọng quyến rũ hơn bao giờ hết, “Anh*, em còn muốn.”
 
*Anh: Ở đây Phương Niên gọi ca ca.
 
Anh…
 
Giang Ngộ bỗng hoảng hốt.
 
Đã bao lâu cô không gọi anh là anh trai rồi?
 
Năm đó, lần đầu tiên hai người gặp gỡ, bà ngoại giới thiệu hai người với nhau, bà nói với cô: “Niên Niên, đây là cháu họ của bà, gọi anh trai đi con.”
 
Cô bé mười tuổi ló mặt ra, khuôn mặt vẫn mang theo nét mũm mĩm của trẻ con.
 
Cô bé mặc áo lông hồng nhạt, mắt to tròn, làn da vô cùng mịm màng, giống như em bé trong tranh tết.
 
“Chào anh ạ, em là Niên Niên.”
 
Lần đầu tiên gặp Giang Ngộ, cô ngoan ngoãn khiến người ta yêu thích.
 
Gậy thịt vừa bắn xong, bởi vì động tác và cách xưng hô của cô, nhanh chóng bắt đầu cứng lại.
 
Tiểu yêu tinh này, nhất định là cô cố ý!
 
Giang Ngộ xoay người, tách cặp đùi non mịm của cô ra, gậy thịt nhắm ngay nơi mềm mại nhất của cô, cắm thẳng vào.
 
“A…”
 
Rốt cuộc cũng được anh lấp đầy, Phương Niên thỏa mãn rên rỉ.
 
Phía trên, mặt Giang Ngộ tà ác rung động lòng người, anh gợi cảm hơn bất cứ vai diễn kinh điển trên phim nào, khiến người ta điên cuồng.
 
Càng không cần đề cập đến các khối cơ bắp mạnh mẽ kia, còn có gậy thịt vừa thô vừa to vượt xa người bình thường.
 
“Ôi… Anh… Giỏi quá…”
 
Phương Niên hưng phấn lấy lòng anh, cô lắc mông phối hợp với động tác anh, trên gương mặt xinh đẹp có ngây thơ, có thanh thuần pha lẫn với quyến rũ, xinh đẹp vô song.
 
Đúng, chính là như vậy, vẻ mặt này Giang Ngộ đã nhìn thấy vô số lần trong mơ.
 
Anh thả chậm động tác cắm vào, sau đó ra lệnh cho cô: “Nói, anh chơi em.”
 
“A… Anh chơi em… Niên Niên muốn gậy thịt lớn của anh…”
 
Lúc ở trên giường, Phương Niên nghe lời nhất, mặc kệ anh nói cái gì làm cái gì, cô đều ngoan ngoãn phối hợp.
 
Giang Ngộ hài lòng xoa bóp nửa bán cầu tròn trịa cao ngất, anh khen ngợi cô: “Rất ngoan.”
 
“Anh… Anh chuyển động đi… Niên Niên ngứa…” Phương Niên nũng nịu chu môi yêu cầu anh giống như con nít.
 
“Ngứa chỗ nào? Dâm huyệt sao?” Ánh mắt anh mang theo vẻ trêu tức xấu xa, thế nhưng phối hợp với gương mặt yêu nghiệt kia, Phương Niên cam tâm tình nguyện nằm dưới thân anh, anh muốn gì cứ lấy.
 
“Dạ… Dâm huyệt ngứa quá…”
 
Nói xong, Phương Niên chủ động tác đùi ra, để lộ cửa huyệt nõn nà, làm động tác anh càng thêm thuận tiện.
 
“Anh… Mau chơi em…”
 
“Hừ... Chơi chết em.
 
Giang Ngộ chẳng có cách nào khước từ cô chủ động cầu hoan, vì thế gậy thịt lại gia tăng tốc độ, cắm mạnh vào như cô mong muốn.
 
Hoa huyệt cao trào qua hai lần, vô cùng mềm mại, tất cả đều là nước, gậy thịt ở bên trong cực kỳ thoải mái, vừa chặt vừa ấm, vừa trơn ướt, quả thật là nơi cực lạc nhất trên thế gian.
 
“A... Anh... a... Niên Niên bị anh cắm hỏng mất...”
 
Bị anh mạnh mẽ va chạm, cả người Phương Niên co rút, đôi gò bồng đào trước ngực đung đưa tới lui, đôi mắt cô khép hờ, đôi môi hồng nhỏ nhắn liên tục nỉ non.
 
“A…  Em gái dâm đãng…”
 
“Hức… Anh… đừng nói nữa…”
 
Ở trên giường, cô gái trần trụi thẹn thùng dùng hai tay che mặt, thế nhưng tiểu huyệt lại càng ngậm chặt gậy thịt, chứng tỏ cảm giác chân thật hiện giờ của cô.
 
Tất nhiên Giang Ngộ phát hiện, vì vậy dâm ngữ càng không cố kỵ.
 
“Em gái dâm đãng, tiểu huyệt thích gậy thịt đến thế, tối nay ngậm nó ngủ luôn được không?”
 
“A...” Lời anh nói khiến cô không khỏi nhớ lại, năm năm rồi, cô luôn mơ ước hão huyền rằng anh sẽ ở bên cạnh mình thời thời khắc khắc, gậy thịt luôn ở trong thân thể cô.
 
“Dạ . . . Nghe anh hết.”
 
“Ngoan.”
 
Anh cúi đầu, ngậm lấy bầu ngực cao vút bị vắng vẻ từ lâu.
 
Động tác dưới thân, bởi vì cô nghe lời mà càng thêm dùng sức.
 
“A... Anh... Aha...”
 
Phương Niên bắt đầu rên rỉ lớn tiếng trước động tác ngày càng nhanh của anh, dâm dịch nối tiếp tuôn trào như sóng biển, dọc theo cúc huyệt, đọng lại trên mặt giường.
 
Đêm nay, chắc chắn là đêm điên cuồng nhất.
 
 
 
Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày QHwang2603 với 13 lần sửa trong tổng số.
QHwang.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
QHwang2603
Bài viết: 59
Ngày tham gia: 20 Tháng 8 2019 08:50
Been thanked: 947 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 5 2020 10:13

Chương 24: (Cao H, ngọt)
Trận hoan ái này kéo dài đến tận hai giờ sáng rồi mới kết thúc.
 
Để rồi cuối cùng hai người mệt đến nỗi không còn sức đi tắm.
 
Trước lúc thiếp đi, Phương Niên vẫn không quên nhắc anh: “Anh không được lấy gậy thịt ra đâu đó.”
 
Giang Ngộ bật cười, hôn lên khóe miệng cô, “Ừ.”
 
Thế rồi, hai người cứ trần như nhộng ôm nhau ngủ.
 
Hai đóa hồng mai của cô dán vào ngực anh, đùi anh quấn lấy chân cô, tuy gậy thịt đã nhỏ lại nhưng vẫn ở bên trong hoa huyệt ấm nóng như cũ.
 
Giấc ngủ này, say sưa vô cùng.
 
Từ khi chia tay đến giờ, hai người chưa từng ôm nhau ngủtới sáng, lần cô uống rượu say đó, Giang Ngộ rất muốn ở lại, nhưng vì lo lắng bị đám chó săn chụp được rồi đưa tin xấu về cô nên anh đặt báo thức lúc bốn giờ sáng, sau đó nhân lúc hành lang khách sạn vắng người mà lén về phòng mình.
 
Một giờ chiều, nắng ấm len lỏi vào phòng. Phương Niên bắt đầu lơ mơ tỉnh giấc.
 
“Giang Ngộ?!”
 
Mắt còn chưa hé mở,cô đã cất tiếng gọi.
 
“Ừm.”
 
Hơi ấm của người đàn ông phả lên đỉnh đầu cô, động tác ôm của anh cũng chặt hơn.
 
“Chào buổi sáng.”
 
Năm năm qua, cô vẫn luôn muốn được ở trong vòng tay anh nói câu này.
 
“Chào buổi sáng.”
 
Vừa dứt lời, nụ hôn của Giang Ngộ cũng rơi xuống.
 
Nụ hôn này, cực kỳ dịu dàng, giống như cánh bướm, chỉ chạm nhẹ vào ngụy hoa một cái rồi bay đi, mang theo vương vấn triền miên.
 
Vừa hôn thôi mà gậy thịt trong hoa huyệt đã sưng cứng, đâm vào sâu bên trong.
 
“Ưm!” Phương Niên mềm mại rên rỉ, cô mở to mắt ngơ ngác hỏi anh: “Anh đi vào lúc nào thế?”
 
“Tối hôm qua em bảo anh không được rút ra, đã quên rồi sao?”
 
Phương Niên suy nghĩ một chút.
 
Sau đó cô ngỡ ngàng nhìn anh, dáng vẻ bị dọa sợ này thật đáng yêu, hệt như bé thỏ con.
 
“Anh ở bên trong suốt đêm thật sao?”
 
“Ừ.”
 
Thực ra, đêm qua anh cũng bị trượt ra ngoài vài lần nhưng rồi đều nhanh chóng đút trở lại.
 
“Thảo nào lại cứng như vậy.” Cô lẩm bẩm.
 
Tiếp theo cô nhẹ nhàng đẩy ngực anh ra, “Anh rút ra ngoài đi, em đi vệ sinh đã.”
 
Sau khi chia tay, cô rất hay nằm mơ.
 
Mơ thấy anh kết hôn, cũng mơ thấy hai người làm lành trở lại, nhưng mỗi lần tỉnh lại từ giấc mơ, cô đều khó chịu, trằn trọc mất ngủ.
 
Một giấc ngủ đến tận bình minh mới dậy, quả thật là lâu rồi mới có được.
 
Nghe vậy, Giang Ngộ ôm cô rời khỏi giường,song gậy thịt vẫn sát sao cắm trong hoa huyệt.
 
Trong quá trình di chuyển, tiểu huyệt bị cọ xát đến vừa đau vừa trướng, khiến Phương Niên không khỏi rên rỉ.
 
“A… Anh thả em xuống đi.”
 
Khi còn bé, cô luôn được cưng chiều, vì vậy từ trước đến nay mỗi lần nói chuyện, giọng Phương Niên đều rất nhỏ nhẹ.
 
Nhưng khoảng thời gian sau khi scandal kia nổ ra, rất nhiều người nhạo báng cách nói chuyện của cô, thế nên cô đã sửa lại.
 
 Trước khi làm hòa với Giang Ngộ, cô đã kiểm soát nó thật tốt.
 
Giờ đây, khi nối lại tình xưa với anh, cô vô ý quay về là Phương Niên của ngày xưa.
 
Đối với chuyện này, ngay cả bản thân cô cũng không phát hiện ra, thế nhưng tâm trạng Giang Ngộ lại tốt đến nỗi khóe môi cong lên.
 
Anh bế cô, vừa không quên thao tác rút ra cắm vào vừa đi đến nhà vệ sinh, hai tay anh nângđùi cô lên, để mặt cô hướng tới bồn cầu rồi cười nói: “Em đi đi.”
 
Mặt Phương Niên ngay lập tức đỏ hồng .
 
Trước kia, anh cũng từng làm như vậy với cô vài lần. Nhưng không thể ngờ được, nhiều năm trôi qua, anh vẫn còn…
 
“Anh… đi ra trước đi, tự em đi được mà.” Cô nhỏ giọng thương lượng với anh.
 
“Không được, anh không muốn xa em giây phút nào hết.” Giang Ngộ bá đạo nhất quyết không cho.
 
Câu nói này đúng là ngọt đến ngấy mà.
 
Dù có nghe trăm lần đi chăng nữa, Phương Niên vẫn chê ít.
 
Giang Ngộ của cô chính là người như vậy, đứng trước mọi người thì lạnh lùng, hờ hững nhưng chỉ khi ở cùng cô, anh mới bộc lộ bản tính ngạo kiều.
 
Cô cố gắng không ngượng ngùng, nhắm mắt lại thả lỏng bàng quang.
 
 Sau khi kết thúc, Giang Ngộ bế Phương Niên đi thẳng vào phòng tắm.
“Tắm xong chúng ta đi ăn.”
 
Homestay Phương Niên đặt khá nhỏ, các phòng không lớn lắm, phòng tắm cũng nhỏ hẹp như vậy.
 
Tuy nhiên, Giang ảnh đế không hề chê phiền. Sau khi điều chỉnh nhiệt độ của nước, anh dán sát vào người Phương Niên nghiêm túc tắm rửa giúp cô.
 
Tắm được nửa thân trên, anh bảo cô: “Tách chân em ra nào.”
 
Phương Niên ngoan ngoãn nghe theo. Sau đó, anh đưa ngón tay vào hoa huyệt, nhẹ nhàng khuấy đảo bên trong.
 
Dòng nước ấm tưới trên người cô thật thoải mái, động tác của anh rất nhẹ nhàng, dần dần, Phương Niên bắt đầu kẹp chặt chân rồi ma sát hai bắp đùi.
 
“Ưm… Anh trai… Em muốn.”
 
Cô cắn môi, chớp mắt nhìn anh.
 
Thấy thế, trái tim Giang Ngộ như bị đốt cháy, anh véo mạnh lên nụ hồng nhô lên cao vút rồi khàn giọng nói: “Ăn cơm trước được không, em không đói bụng hả?”
 
“Đói… Muốn ăn gậy thịt lớn…”
 
Anh điên rồi!
 
Hai mắt Giang Ngộ đỏ ngầu, anh ấn đầu Phương Niên xuống, để cô ngồi xổm rồi nhét gậy thịt vào miệng cô.
 
“Cho em ăn.”
 
“Ưm…”
 
Chiếc miệng nhỏ vừa mới hé ra thì đã bị lấp đầy, Phương Niên vươn lưỡi, kiều mị liếm láp thứ đang sưng cứng kia. Cô vừa liếm vừa tự mình xoa một bên ngực, nhẹ nhàng rên rỉ.
 
“Ưm…a...”
 
Phương Niên ngửa đầu nhìn dáng người thẳng tắp của Giang Ngộ, dùng hết kỹ năng khẩu giao để lấy lòng anh.
 
Đầu lưỡi bao bọc lấy quy đầu to lớn, cô âu yếm vuốt ve như đang tôn thờ một thứ gì đó rất thiêng liêng.
 
Miệng cố gắng mở to hết mức có thể, từng tấc từng tấc ngậm gậy thịt vào sâu bên trong.
 
“Ưm…”
Giang Ngộ bị cô liếm mút đến tê dại, anh ấn đầu cô, ngẩn ngơ nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn hiện giờ của cô.
 
Tóc cô đã sớm bị vòi nước phun ướt nhẹp, dán lên đầu vai, cực kỳ gợi cảm.
 
Từng giọt nước theo tóc cô, lướt qua nhũ thịt, tí tách chảy xuống phía dưới.
 
Phương Niên thầm nghĩ hoa huyệt cô chắc hẳn đã chảy nước rồi, vì từ nãy giờ thân thể cô co rút rất nhiều lần, động tác liếm mút cũng càng nhanh hơn.
 
“Niên Niên giỏi quá.”
 
“Gậy thịt lớn của anh trai thích chiếc miệng nhỏ của Niên Niên nhất.”
 
Anh dịu dàng cổ vũ cô.
 
Giống như năm ấy, Giang Ngộ cũng nói với cô như vậy: “Niên Niên giỏi quá, anh trai rất thích xem Niên Niên múa.”
 
“Ưm… a…”
 
Bầu ngực to lớn bị Phương Niên xoa nắn lung tung, chày sắt trong miệng cô đang bành trướng dần lên. Hơi thở anh càng ngày càng dồn dập, ánh mắt anh tối dần đi.
 
Bỗng dưng, sau khi cô mút mạnh một cái, Giang Ngộ duỗi tay kéo cô lên, rồi xoay người cô lại, gậy thịt cứ thế cắm vào từ phía sau.
 
“A…” Phương Niên bị anh cắm sung sướng đến mức thét lên.
 
Phòng tắm quá hẹp, hai quả cầu tuyết bị ép lại, thân mình Phương Niên trần trụi bị kẹp giữa Giang Ngộ và kính thủy tinh, tùy ý anh giày vò.
 
“Em càng ngày càng dâm đãng, đi tắm thôi cũng có thể hưng phấn đến thế.”
 
Anh giữ chặt eo cô, mạnh mẽ ra vào, cơ bụng săn chắc dán sát lấy bờ lưng trắng sứ, khung xương chậu va chạm với cánh mông tròn ngạo nghễ ưỡn lên, tạo ra tiếng vang “bạch bạch” rung động.
 
“A… Anh trai giỏi quá… Niên Niên thích được anh làm như vậy…”
 
Anh càng dùng sức, cô lại càng sung sướng.
Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày QHwang2603 với 20 lần sửa trong tổng số.
QHwang.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Đường rất sắc
Bài viết: 49
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:51
Has thanked: 247 times
Been thanked: 40 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 5 2020 21:33

Thịt ngon quá hí hí :banhbao28:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 8 khách