[HĐ-Trọng sinh-21+] ÔNG XÃ TIẾP CHIÊU ĐI- THỦY MẠC DUYÊN THIỂN

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7174 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 5 2020 13:51

111. Tương tư thành hoạ


Hai người rất nhanh về đến Lăng gia, ba Lăng, mẹ Lăng đều ở đây, Vì thấy Cung Thụy Thần đối xử với cô rất thân thiết, nên cố ý nói đầu bếp làm thêm vài món ăn khác.


Lăng Nhược Thần còn ngủ nên không biết Lăng Nhược Tịch đã về, Lăng Nhược Tịch mang hành lý lên lầu, rửa mặt chải đầu thay quần áo xong, liền đi xuống dưới nói chuyện cùng ba mẹ, dù sao thì đã lâu không gặp, cô cũng rất nhớ nhà.


Ba cô trước là hỏi về tình hình công việc học tập của cô thế nào, sau lại chuyển đến trên người Cung Thụy Thần, hỏi có phải gần đây anh rất bận rộn lo chuyện đấu thầu công trình sân bay hay không.


Lăng Nhược Tịch, nén tiếng thở dài trong lòng, xem ra dù cô có trước hay sau khi sống lại, ở trong lòng ba thì quan trọng nhất vẫn là chuyện bản thân mình, đối tốt với cô chỉ vì cô còn có chút để lợi dụng.


Nghĩ như vậy, cô cũng không còn tâm tình nói chuyện với ông, chỉ nói chuyện của mình, còn chuyện công việc của anh cô không hỏi nên cũng không rỏ.


Ba Lăng nghe vậy có chút thất vọng, lập tức bảo cô gọi điện cho anh, nói anh tối nay đến ăn cơm.


Lăng Nhược Tịch nhận lời, lấy cớ lên phòng. Cô cũng chưa muốn gọi điện cho Cung Thụy Thần, chỉ nhắn đi một tin nhăn: Ông xã, cho anh một bất ngờ, em đã về rồi, hiện giờ đang ở nhà ba mẹ em, ba nói anh trở về ăn tối, anh đến đây đi.


Gởi tin nhắn đi xong rồi, sợ Cung Thụy Thần tìm cô tính sổ, nên nhanh tay tắt nguồn điện thoại, sau đó không tim không phổi lăn lên giường ngủ bù.

Cung Thụy Thần nhìn thấy tin nhắn của cô, gần như gọi lại ngay lập tức, nhưng cô lại cúp nguồn, thật đáng giận, anh vừa vội vừa tức, nhưng lại không nhịn được nhớ nhung cô. Nhanh chóng hủy bỏ xã giao buổi tối, vội vội vàng vàng chạy đi, chỉ là vừa vào cửa đã bị ba Lăng gọi lại, thân thiết lôi anh đi tán gẫu.


Cung Thụy Thần đã gần hơn một tháng không được gặp cô, tương tư thành bệnh hận không thể ngay lập tức ôm cô vào lòng, hung hăng hôn lấy cái miệng nhỏ nhắn của cô, an ủi thật tốt bệnh tương tư của mình. Nhưng ba vợ đại nhân cứ lôi kéo anh hỏi đông hỏi tây, làm cho anh không thể thoát thân~~


Anh không yên lòng nên câu được câu không nói chuyện với ba Lăng, ánh mắt cứ đảo xung quanh tìm kiếm hình bóng của vợ yêu, chỉ là cả nửa ngày cũng không thấy tăm hơi cô đâu, trong lòng lại càng lo lắng.


Lăng Nhược Minh nhìn dáng vẻ nóng vội của ba mình liền nhịn hết nổi, lạnh lùng nói: “Ba, chị vừa mới về, ba cũng không chịu để cho anh rể lên gặp chị.”


Ba Lăng vỗ ót một cái: “Đúng đúng đúng, Nhược Minh nói có lý, ba thật không chu đáo, Thụy Thần con lên phòng gặp nó đi, nó nói mệt nên lên phòng ngủ rồi”


Cung Thụy Thần đang lo không thể thoát thân, Nhược Minh nói ra tiếng lòng của anh, anh cảm kích nhìn cậu, sau đó nhìn ba Lăng gật đầu, nghe lời lên phòng trước.


Lúc anh đi vào phòng, cô đã cuộn mình trên giường ngủ ngon rồi. Cung Thụy Thần đi đến bên giường, cúi đầu nhìn gương mặt mình ngày nhớ đêm mong, cầm lòng không được cúi xuống hôn lên cái miệng nhỏ nhắn đang nhếch lên của cô, cuốn lấy cánh môi mềm mại,lưỡi anh đưa vào cạy mở hàm răng cô ra, sau khiêu khích cuốn lấy cái lưỡi thơm tho của cô.


Cảm giác tê dại trên môi làm cho cô đang ngủ say cũng rất nhanh thức dậy, chậm rãi mở hai mắt to nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai của Cung Thụy Thần đang ở gần trước mặt mình, đồng thời lại cảm thấy có cái gì đó ẩm ướt đảo quấy bên trong miệng, trong lòng lập tức tràn đầy thỏa mãn.


Vì thế vươn hai tay ôm lấy cổ anh, kéo anh lại đến gần mình thêm, sau đó nhắm mắt đáp lại nụ hôn nóng bỏng của anh.


Biết cô đã thức, lại cảm nhận được sự nhiệt tình đáp lại của cô, Cung Thụy Thần bị cô nhóm lên một ngọn lửa ở trong lòng ngày càng mạnh mẽ không thể cứu chữa, tay anh nhanh chóng kéo tấm chăn đang trên người cô ra, xé rách quần áo của cô, cố gắng để thêm kề sát vào da thịt cô.


Hơn tháng không gặp, cô cũng tương tư thành bệnh, lúc này cuối cùng cũng gặp được, cô cũng muốn cùng anh thân cận, anh cởi quần áo cô, thì tay cô cũng cởi đi quần áo của anh.


Nhưng mà Cung Thụy Thần còn ngại chậm, dùng sức một cái kéo đi cúc thắt kéo trên quần áo cô, trực tiếp cởi ra nén xuống đất, sau đó cũng nhanh chóng cở áo sơmi của mình, vì thế trong phòng không ngừng tiếng xột xoạt, leng keng do cúc áo, thắt lưng rơi xuống đất. Làm cho Lăng Nhược Tịch cười khanh khách không ngừng.


“Trứng thối nhỏ, em còn cười, xem anh dạy dỗ em thế nào” Cung Thụy Thần một bên cởi đồ mình, một bên quắc mắt nhìn cô, hận không thể nuốt cô luôn vào bụng.


Lăng Nhược Tịch không nhìn ánh mắt anh mà hôn lên trán anh một cái thật ngọt nào, sau đó quỳ xuống cúi người hôn lấy vòm ngực trần trụi của anh. Da thịt anh bóng loáng mà co dãn, cơ ngực rắn chắc cũng làm cô yêu say đắm, dùng tay vuốt ve qua lại, chọc anh gấp gáp mà hít lấy không khí.


Cung Thụy Thần nhanh chóng kéo vật che đậy còn sót lại trên người cô ra, đè cô xuống giường, nắm lấy đầy đặn của cô vào trong tay dùng lực nhiệt tình xoa nắn, sau đó cúi đầu ngậm lấy, dùng răng cắn đỉnh hoa một cái, phát ra âm thanh chậc chậc.


Không lâu sau, Lăng Nhược Tịch bắt đầu cầu xin: “Thụy Thần…Ông xã… Ưm…” Cô níu người anh rên rỉ.


“Cục cưng, đừng có gấp, ông xã sẽ cho em cái này.” Nói xong bàn tay tham lam của anh tiến đến gữa hai chân cô.


Lăng Nhược Tịch hừ nhẹ, gắt gao ôm lấy anh, rỏ ràng nhận ra được dục vọng của anh càng lúc càng dâng trào, cứng rắn của anh đặt trên thắt lưng của cô. Cung Thụy Thần kéo bỏ quần lót của cô ra, sau đó ôm lấy cô, làm cho cô hoàn toàn quấn chặt lấy thắt lưng của mình. Cả người cô dính chặt trên người anh, hai tay cô vòng ôm lấy gáy anh, nơi mẫn cảm mèm mại nhất của cô được kề cận vào gậy lớn nóng rực của anh, khiến cho cả người cô run rẩy.


"Thụy Thần..." Cô nhẹ giọng gọi tên anh, anh gầm nhẹ một tiếng, nhanh chóng động thân đi vào, vừa ác độc vừa sâu thẩm, cùng cô kết hợp chặt chẽ.


"A..." Lăng Nhược Tịch tuy rằng đã rất động tình, nhưng hoa huyệt mềm mại đã lâu không có làm chuyện này, cho nên có chút không chịu nổi thô bạo của anh.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7174 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 5 2020 13:54

112.  Tiểu biệt thắng tân hôn (H)


"Ối... Đau... Anh ra ngoài đi…” Lăng Nhược Tịch đáng thương nhíu mi kêu đau, không thuận theo lui thân mình về phía sau muốn rời khỏi sự chiếm đóng của anh.


Có trách thì trách cái động nhỏ của cô, khít khao giữ chặt dục vọng của anh, làm anh sung sướng muốn bay lên trời, cớ nào lại muốn rời khỏi nơi đó, vì thế anh cúi đầu gặm lấy cái miệng xinh xắn của cô, hôn môi cô trấn an. Bàn tay to đè lại vòng eo của cô ép chặt xuống, đồng thời chẳng nể nang gì tiếp tục dùng sức đánh vào động hoa nhỏ, cố gắng để cho gậy thịt khổng lồ cả mình tiến sâu vào trong, quy đầu to lớn mạnh mẽ đánh vào thẳng miệng tử cung.


Lăng Nhược Tịch bị anh đâm vào vừa chua xót lại vừa đau đớn, cô kề sát vào tai anh, oa oa khóc nấc, thân thể không thuận theo vặn vẹo muốn chạy trốn, nhưng eo nhỏ đang bị anh giữ lấy, không có cách nào để thoát thân, chỉ biết cắn anh một cái thật đau, bên dưới xoắn rút lại, làm cho anh gần như muốn mất khống chế.


Cung Thụy Thần vừa hôn môi cô vừa tham lam đưa tay xuống dưới, đi vào nơi hai người đang gắn kết với nhau, vỗ về trêu chọc đóa hoa của cô, trấn an: “Cục cưng, em chặt quá, thả lỏng chút, để anh đi vào sẽ không đau, ngoan…” Đợi cho cô vì kích thích run rẩy cả người, tuôn tràn một dòng suối mật ra ngoài, anh mới bắt đầu dùng hết sức ra vào.


“Ôi…Nhẹ chút đi anh...Uhm…” Từng đợt tê dại từ hoa huyệt đánh thẳng đến, làm cho Lăng Ngược Tịch chậm rãi thả lỏng chính mình, vòng eo lắc lư phối hợp thuận theo anh.


Cung Thụy Thần hôn cô, cuốn lấy đầu lưỡi mềm mại thơm tho của cô rượt đuổi qua lại hồi lâu mới hỏi: “Thoải mái không? Hả?”


“Uhm…” Lăng Nhược Tịch mê loạn gật đầu, anh bèn đẩy nhanh hơn nữa, lực đẩy đưa mạnh hơn nữa, giống như mượn chuyện này giải phóng nhớ nhung của mình.


“Không…Á…” Lăng Nhược Tịch cảm thấy sâu trong thân thể mình đã bị anh xé nát, anh còn không ngừng ra vào, cũng xỏ xiên thẳng đến, làm cho cô chịu không được, bắt đầu giãy dụa chạy trốn.


Cung Thụy Thần ở trên người vốn tự chủ không nhiều, lại đã lâu không có làm cô, nhìn cô giãy dụa, càng kích thích anh thêm phóng đãng. Một lần nữa anh đặt cô dưới thân, đẩy hai chân cô cao lên ngực, ra vào trong cô càng thêm sung sướng.


Mạnh mẽ va chạm làm cô chịu hết nổi bắt đầu run rẩy, huyệt nhỏ cũng run rẩy theo, dùng sức mút lấy cứng rắn của anh, rồi phun trào dâm dịch.


“Hô…” Cung Thụy Thần cũng không muốn bỏ qua cho cô nhanh như vậy, vì thế anh rút gậy thịt ra ngoài, lật người cô lại, để cô úp sấp quỳ gối trên giường, cái mông trắng noãn nâng cao lên. Từ phía sau dùng hết sức lực đâm vào, trước sau đong đưa vòng eo, đem gậy thịt thô tục khổng lồ của mình xâm nhập vào huyệt nhỏ mất hồn của cô, ẩm ướt nhanh chóng làm cho anh không muốn đi ra nữa “Cục cưng…Thật nhanh ướt át…Quá sướng…Chỉ muốn ở luôn trong huyệt nhỏ của em…Uhm…Không được…”


Lăng Nhược Tịch vừa trãi qua cao trào, cả người mềm nhũn nằm đó tùy ý anh ép buộc, ga giường bên dưới ướt đẫm một mảng lớn, bên trong đùi ẩm ướt không chịu được, âm thanh ồm ọp rút ra đâm vào cùng hơi thở gấp gáp của anh quanh quẩn trong phòng. Mỗi lần anh đổi tư thế, đều nhanh chóng xâm nhập vào tận cùng sâu thẩm trong cô, miệng tử cung nhỏ nhắn cũng bị ép mở thật rộng để nuốt lấy gậy thịt to lớn của anh.


“Á…Ông xã…. Ôi…” Lăng Nhược Tịch nức nở uốn éo eo nhỏ, có ý muốn chạy trốn lui về phía sau.


Lúc này Cung Thụy Thần ham muốn đỏ cả mắt, sao có thể để cô toại nguyện, hai tay giữ chặt eo cô, theo động tác lắc lư xoay tròn của cô mà ra vào nơi nhỏ hẹp đó.


Động tác mỗi lúc một nhanh, mãnh liệt đâm rút, tùy ý trêu chọc, Lăng Nhược Tịch gần như là muốn hôn mê~~~


“Cục cưng…Ngoan…Sẽ rất nhanh thôi…” Cung Thụy Thần vừa dỗ dành cô, vừa càng điên cuồng làm cô, va chạm liên tục không thương tiếc, mãi đến khi eo run lên, mới chịu gầm một tiếng, để cho chất lõng trắng đục tuôn vào động huyệt nhỏ không ngừng co rút của cô.


"A..." Khoái cảm cực hạn làm cho cô khóc to muốn ngất đi, Cung Thụy Thần cũng thở gấp nặng nề trên người cô, nhưng lại sợ đè nặng cô, liền nghiêng người nằm xuống ôm cô vào lòng.


Tay anh vỗ về tấm lưng trắng mịn đầy mồ hôi ẩm ướt của vợ yêu, vẻ mặt cô ửng hồng, hai mắt khép hờ, cái miệng nhỏ khẽ cong, thở hổn hển nằm trong lòng anh, hưởng thụ khoái cảm tuôn trào.


Hơi thở ấm áp của cô phả lên ngực, làm cho anh thấy trong lòng ngứa ngáy, nhịn không xong cúi đầu hôn cô, tách đôi môi cô ra, lưỡi anh đưa vào tìm kiếm theo đuổi cái lưỡi đáng yêu của cô.


“Uhm...Uhm…” Lăng Nhược Tịch bị hôn đến không thở được, hai tay cào loạn trong ngực anh, không biết được rằng cào loạn như vậy sẽ làm cho ham muốn nhục dục của đàn ông càng thêm bừng bừng.


Cung Thụy Thần không ngăn cô đang lộn xộn, vừa hôn vừa hưởng thụ sự khiêu khích của cô, hai tay liền chạy loạn sau lưng cô, sau đó lại trườn đến đầy dặn xinh đẹp phía trước, không ngại mà nặng nhẹ xoa nắn, thậm chí còn đem phía dưới của mình ấn ấn vào cơ thể cô, làm cho gậy thịt nóng bỏng gặp gở miệng hoa huyệt lại thêm phần cố tình đẩy qua trượt lại


“Đừng…Ôi” Thế này mới làm cho cô nhận ra sự nguy hiểm, từ chối sự thân mật của anh, tay nhỏ bé đưa xuống, có ý muốn đẩy nóng bỏng của anh ra ngoài, không ngờ lại bị anh nắm giữ, bắt buộc cô cầm lấy nóng bỏng của anh cao thấp lên xuống, Lăng Nhược Tịch xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt, càng tăng thêm xinh đẹp ướt át, kích thích dục vọng của Cung Thụy Thần tăng vọt, hưng phấn cắn mấy cái lên mặt cô, thoải mái và giận dữ nói: “Tiểu yêu tinh, rất muốn nuốt em vào bụng.”


“Đừng... Thụy Thần... Nên dừng lại thôi… Ba mẹ còn đang đợi bên dưới…Chờ chúng ta xuống ăn cơm.” Lăng Nhược Tịch quay đầu trốn tránh nụ hôn của anh, thở hổn hển nói.


"Không sao, bọn họ đều là người từng trải, có thể hiểu, chúng ta là tiểu biệt thắng tân hôn, lửaa này dập một chút không xong đâu. Ngoan, lại làm thêm lần nữa. Nhé?" Cung Thụy Thần vừa nói vừa đưa tay vuốt ve huyệt nhỏ còn đang ướt át, làm cho cô chuẩn bị thật tốt, để thừa nhận chính mình lần nữa.


Nghe anh nói như vậy, cô càng thêm xấu hổ, ba mẹ đều ở đây sao anh có thể làm càn như vậy. Cô không đồng ý cách nói của anh, lắc lắc mông trốn tránh ngón tay anh, đáng thương thút thít cầu xin anh bỏ qua:” Đừng...Thụy Thần... Anh đứng lên được không? Nha, đợi ăn cơm xong…Tất cả mọi chuyện em sẽ chìu ý anh hết?”


“Đều chìu theo anh? Anh nói thế nào thì sẽ làm thế ấy?” Ánh mắt anh lóe sáng, bắt đầu suy tính cách nào có thể có lợi hơn.


“Uhm…Tất cả đều nghe theo anh” Cô nhìn thấy ánh mắt xấu xa kia của anh cả da đầu cũng đều run cả lên, vì để anh có thể buông tha cho mình, cô chỉ có thể gật đầu đồng ý.


“Được rồi, nhưng mà cục cưng à, em giúp anh ra trước đi” Cung Thụy Thần nắm lấy tay cô bao trùm lên nóng bỏng khổng lồ của mình, tà ác cười nói.


“Uhm…Anh nhanh một chút.” Cô quay đầu nhìn sang nơi khác, không kiềm được rên rỉ, chỉ là lúc này đã đến giờ cơm, nếu không xuống sẽ không kịp.


“Muốn nhanh thì em dùng cái miệng nhỏ phía trên đi, anh đảm bảo sẽ rất nhanh, hử?” Cung Thụy Thần lấy tay vỗ về cánh môi của cô dụ dỗ nói.


"Trứng thối." Lăng Nhược Tịch trừng mắt liếc anh một cái, nhưng vẫn là đỏ mặt trượt xuống...


Nhưng Lăng Nhược Tịch lại quên rằng, lời hứa của Cung Thụy Thần ở trong lúc này thường là không thể tin được, quả thật anh đã nói “Ngoan, nhanh...”


Đợi anh thỏa mãn thì cái miệng của cô như muốn rớt ra, trên mặt trên người cô biến thành một đống lộn xộn, toàn thân đều là hương vị của anh.


Lăng Nhược Tịch mệt mỏi ngã lăn trên giường, trên người không có một chút sức lực. Cũng may Cung Thụy Thần còn biết điều thay cô xử lý sạch sẽ.


Đợi lúc hai người xử lý ổn thỏa, một trước một sau đi xuống, Cả nhà họ Lăng bốn người tất cả đang ở phòng khách xem TV


Thấy bọn họ xuống dưới, mọi người đều cười cười, Mẹ Lăng nhanh xuống nhà bếp bảo dọn cơm, ba Lăng và mọi người cùng nhau đi vào phòng ăn ….

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7174 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 5 2020 20:33

113. xin giúp đỡ
 
Lăng Nhược Thần đi phía sau, nhìn bộ dạng em gái rỏ ràng là vừa bị người ta hung hăng yêu thương, không khỏi cười trêu chọc thành tiếng, nhỏ giọng: “Chậc chậc, đúng thật là tiểu biệt thắng tân hôn mà.”
 
Lăng Nhược Tịch xấu hổ đến nổi, hận không thể có khe nứt dưới đất mà chui vào, cô đỏ mặt kêu to: “Chị” Sau đó liền trốn trong lòng Cung Thụy Thần nhất định không ra
 
Cung Thụy Thần ôm vợ vào lòng, cười phản pháo: “Chị không cần hâm mộ, mỗi ngày của chúng em đều là tân hôn cả.”
 
“Mỗi ngày, không sợ mệt chết à?” Lăng Nhược Thần không cam lòng yêu thế, bật lại.
 
“Chị, chú ý dưỡng thai đi.” Cô thật không chịu nổi hai người này lại mang cái vấn đề này ra nói ở đây, nhanh tiếng chặn lại.
 
Cũng may, cũng gần đến phòng ăn, chuyện này cũng đến đây là kết thúc, Lăng Nhược Tịch mới thở phào nhẹ nhõm.
 
Trên bàn cơm, ba Lăng vẫn chưa từ bỏ ý định nói đến công trình sân bay, ai cũng biết rằng Cung thị đang nắm nhiều lợi thế, thu mua đất đai lợi nhuận vô cùng lớn, miếng thịt béo lại lớn như vậy, ai không đỏ mắt muốn được một chén canh.
 
Huống hồ người thừa kế Cung thị lại là con rể của mình, điều kiện của anh tốt như vậy, sao có thể không lợi dụng một chút chứ.
 
Vừa rồi Cung Thụy Thần được vợ hầu hạ rất thoải mái, cho nên bây giờ tâm tình vô cùng tốt, cho ông sắc mặt ôn hòa, tuy không để lộ ra bất cứ chuyện quan trọng nào nhưng vẫn cho chút ngon ngọt.
 
Thấy ba mình nói như vậy, cô cảm thấy khó chịu đựng được, chỉ là Cung Thụy Thần lấy lễ đãi tướng cũng không lộ ra chút tin tức nào cho ông. Điều này làm cô cảm động đưa tay nắm lấy tay anh.
 
Cung Thụy Thần quay lại cười cười với cô, sau đó lật tay lại nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng vuốt ve muốn nói cô đừng lo lắng.
 
Bữa cơm cuối cùng cũng xong, mẹ Lăng muốn giữ hai người ngủ lại một đêm, nhưng Lăng Nhược Tịch từ chối, nói ngày mai còn phải đi làm, nên cần về nhà để sắp xếp một chút. Ba Lăng cũng không muốn giữ lại nên để họ về.
 
Vừa rời Lăng gia không xa, tay Cung Thụy Thần bắt đầu không an phận, vuốt ve đầu gối cô, theo làn da trơn mịn của cô lần mò lên trên.
 
Lăng Nhược Tịch hít một hơi, đẩy tay anh ra đanh giọng mắng anh: “Đừng có lộn xộn, lo mà lái xe đi, cẩn thận nêú không lại có chuyện không hay.”
 
 
Cung Thụy Thân có chút thất vọng, thu tay lại đặt trên tay lái, tuy nhìn về phía trước nhưng miệng còn không quên trêu chọc cô: “Này, cục cưng hay là mình tấp xe vào bên kia đi, chúng ta lâu chưa có làm trên xe rồi.” Nói như vậy, trong đầu anh liền xuất hiện hình ảnh cô bị anh đè trong xe, mắt ân ẩn nước nức nở cầu xin anh, dưới thân lập tức căng thẳng, càng nghĩ càng muốn phải mếm mùi vị chơi trên xe mới được
 
“Háo sắc” Lăng Nhược Tịch trừng mắt với anh, hai tay giữ lấy ngực, đề phòng nhìn anh, sợ anh thật sự sẽ nhào đến.
 
Cung Thụy Thần nheo mắt lại, đầy vẻ cảnh cáo nhìn cô “Giờ sao, em lại định lật kèo, không phải hồi nãy em mới nói, ăn cơm xong tất cả sẽ chìu theo ý anh sao?”
 
“Em… Nhưng mà em chưa có nói là muốn làm ở trên xe…Ha” Lăng Nhược Tịch giải thích cũng không được hợp lý cho lắm.
 
“Em cũng chưa nói là không được.” Cung Thụy Thần nhìn cô cười trêu chọc, giống như mèo đang đùa với chuột, chờ đợi cô khuất phục.
 
“Em...” Lăng Nhược Tịch vừa định nói thêm thì điện thoại của Cung Thụy Thần vang lên, cô lập tức không lên tiếng, nhân lúc anh nghe điện thoại, suy nghĩ cách lát nữa đối phó anh thật tốt.
 
Nghe giọng nói bên kia điện thoại, Cung Thụy Thần không tự chủ nhăn mày, nói:” Tôi đến ngay” rồi cắt điện thoại.
 
Nhìn sắc mặt anh nghiêm trọng, cô cẩn thận hỏi anh: “Chuyện gì vậy anh?”
 
“Công ty có việc, anh phải đi xử lý, để anh đưa em về nhà trước” Anh giải thích một cách qua loa.
 
“Không cần, không cần đâu, anh thả em ven đường là được, em tự gọi xe về nhà, anh nhanh đi đi.” Cô biết Cung thị đang dồn sức cho công trình sân bay kia, nên tìm đến anh có thể khẳng định là chuyện không nhỏ, sợ anh chậm trễ công việc nên vì thế nói lời hiểu chuyện.
 
“Cái này...” Anh có chút do dự, bên kia đúng thật rất gấp, anh lại lo lắng cô một mình gọi xe về, trời thì đã tối, lỡ như gặp người xấu, hậu quả nghĩ cũng không dám nghĩ.
 
“Anh không cần lo lắng, em có thể tự mình về nhà, anh quên là em rất lợi hại sao, cả anh em còn đánh ngã được mà” Cô nhìn anh cười hì hì, tung nắm đấm về phía anh làm cho anh yên tâm.
 
Nhìn động tác kia của cô, anh chợt nhớ lúc mới cưới nhau, cô ở trong phòng tắm đánh anh. Khóe miệng không khỏi cong lên, cô đúng là rất lợi hại, chắc chắn đã học võ phòng thân rồi.
 
Nghĩ vậy anh cũng an tâm, tìm một đoạn đường đông đúc xe qua lại, để cô xuống, sau đó dặn dò cô phải cẩn thận, về nhà phải gọi điện cho anh, linh tinh này nọ…Sau khi Lăng Nhược Tịch từng chuyện từng chuyện đồng ý với anh, anh mới chịu phóng xe nhanh chóng rời đi.
 
“Phù…” Bây giờ lập đông, ban đêm gió rất lạnh, Lăng Nhược Tich mặc hơi ít, cho nên bị gió thổi qua liền run rẩy cả người, nhanh kéo kéo áo khoác trên người, vừa định gọi xe đi về, thì nhận ra mình để quên túi xách trên xe anh, chỉ cầm mỗi điện thoại xuống xe, cả một xu cũng không có.
 
Nhanh chóng gọi điện cho Cung Thụy Thần để anh quay lại đưa túi xách cho mình nhưng điện thoại anh lại không thông, cô cúp máy, bỏ đi, đừng để anh quay lại mà mất thời gian, tự mình nghĩ cách thôi.
 
Sau một hồi do dự, cô gọi cho Lăng Nhược Minh, muốn cậu đưa mình về nhà, vậy nhưng điện thoại của cậu cũng tắt máy. Cô thở dài, kéo danh bạ điện thoại xuống xem thử, hu hu, thật sự không xong rồi…
 
Cô lại không muốn điện thoại về nhà, làm vậy giống như mình gặp chuyện, đang lúc rầu rĩ không biết nên gọi cho ai liền có âm tin nhắn gửi đến.
 
“A” Lăng Nhược Tịch tò mò mở ra xem, là tin nhắn Mạc Viễn gửi đến: Nhược Tịch, anh không tìm thấy bản thảo thiết kế, em coi thử có ở chỗ em không?
 
Lăng Nhược Tịch cực chẳng đã trả lời tin nhắn: Anh trai, bây giờ em đang ở bên ngoài, túi xách để ở nhà rồi, chờ em về rồi em tìm thử xem sao.
 
Rất nhanh Mạc Viễn nhắn tới: Uh được, không vội, đã trễ vậy sao em còn ở bên ngoài?
 
Lăng Nhược Tịch thấy tin nhắn, mếu máo: Anh trai, tiền em cũng để trong túi ở nhà rồi, không có tiền gọi xe về, anh có bận không? Có thể đưa em về nhà được không?
 
Tin vừa gửi đi, điện thoại cô liền vang lên, nhìn là số của Mạc Viễn, cô nhanh nhận máy: “Alo, anh trai”
 
Bên kia truyền đến giọng nói đầy lo lắng của Mạc Viễn: “Nhược Tịch, bây giờ em đang ở đâu?”
 
Lăng Nhược Tịch nhìn xung quanh, cô cũng không quen thuộc nơi này, không thể nói rỏ vị trí được, vì thế nói ra vài cao ốc mà cô có thể nhận biết.
 
“Được, anh biết rồi, em bây giờ đi tìm siêu thị nào đó đứng chờ anh, anh lập tức đến ngay.” Mạc Viễn dặn dò xong mới cúp máy.
 
Buông điện thoại, Lăng Nhược Tịch âm thầm thấy may mắn, may mắn là Mạc Viễn gởi tin nhắn đến cho cô, bằng không cô cũng thật ngại mà nhờ vả anh, dù sao anh cũng là nhân vật lớn lại là người cuồng việc
 
Không lâu sau, Mạc Viễn gọi điện thoại đến, nói cho cô biết anh đang lấy xe, sau đó vừa nói chuyện cùng cô vừa chạy xe đến chỗ cô.
 
Lăng Nhược Tịch cảm động trong lòng, không nghĩ rằng anh lại cẩn thận như vậy: Sợ cô một mình sẽ sợ hãi, nên gọi điện thoại đến nói chuyện với cô.
 
Mạc Viễn rất nhanh đã đến nơi, với Ferrari thể thao phiên bản giới hạn thì không có gì để nói.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7174 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 5 2020 20:34

114.Ở Nhờ
 
Về khoản xe cộ này, Lăng Nhược Tịch thật sự rất thích, không khỏi bước đến, thầm khen: Đồ tốt. Sau đó phấn khởi vây quanh xe rồi sờ đông sờ tây, nghiên cứu này nọ.
 
Mạc Viễn thấy cô để ý xe chứ không để ý mình, ánh mắt chỉ dính chặt trên cái xe, trong lòng không khỏi bực mình, nếu không phải quen biết cô một khoảng thời gian, chắc sẽ nghĩ ngay cô nàng này rất mê tiền, nhưng cho cùng nhìn cô giống đứa trẻ yêu thích món đồ chơi, Mạc Viễn liền có chút động lòng, rất muốn đem cơ thể cô ôm chặt vào lòng, mặc tình yêu thương, đem những thứ cô yêu thích đều dâng đến trước mặt cô.
 
Đợi cô sờ đủ rồi, Mạc Viễn mới mở cửa xe, rầu rĩ gọi cô: “Lên xe thôi.”
 
Sau khi lên xe, Lăng Nhược Tịch mới nhớ đến, vừa rồi bản thân mình chỉ biết cái xe mà không có chào hỏi anh, vì thế nhanh chóng nịnh nọt: “ Anh trai, ngại quá, trễ như vậy mà còn phiền anh đến đây giúp đỡ.”
 
“Hừ… Rốt cuộc mới chịu nhớ ra anh sao” Giọng nói Mạc Viễn chua lè.
 
“Ha, ha, ha...Chuyện đó…Ha ha...” Lăng Nhược Tịch bị anh nói có chút xấu hổ nhìn anh cười cười.
 
Nhìn nụ cười sáng lạn như ánh mặt trời của cô, Mạc Viễn không khỏi rung động trong lòng, muốn giận cũng không giận được, đưa tay xoa xoa đầu cô một cái, giọng nóng mang đầy yêu chìu cười mắng: “Ngu ngốc!”
 
“Anh trai…” Lăng Nhược Tịch, không muốn nên né tránh bàn tay to của anh, cười trêu chọc: “Anh trai, hai ngày trước là thiên tài lạnh lùng hôm nay chính là tắc kè hoa.” Giờ phút này cô thật sự mang anh thành anh trai ruột thịt của mình, thoải mái trêu chọc.
 
“Phụt...Haha” Mạc Viễn bị cô chọc cười, không khí bên trong xe lập tức thoải mái hơn nhiều
 
Hai người vừa cười vừa nói, rất nhanh đã đến nhà cô. Mạc Viễn tiễn cô xuống xe.
 
“Anh trai, hôm nay thật cảm ơn anh, anh nhanh quay về đi” Lăng Nhược Tịch cười nói lời tạm biệt anh.
 
“Không cần khách sao như vậy với anh, em vào trước đi rồi anh đi.”
 
“Uh, vậy, anh trai lái xe cẩn thận, chú ý an toàn.”
 
“Được, em mau vào đi, ngày mai chúng ta gặp.”
 
“Ngày mai gặp” Lăng Nhươc Tịch vẫy vẫy tay với anh rồi đi về đi cửa nhà.
 
Mạc Viễn đứng bên xe mĩm cười nhìn bóng cô rời đi. Trong lòng dâng lên cảm giác ngọt ngào, giống như cảnh mình đưa bạn gái về nhà, anh âm thầm tính toán nên tìm cơ hội đem cô trở thành bạn gái chính thức của mình.
 
Lăng Nhược Tịch đi vào cửa, khi lấy chìa khóa để mở cửa thì chợt nhớ ra, chìa khóa để trong túi xách, mà túi xách đang nằm trên xe Cung Thụy Thần, cô không có chìa khóa mở cửa vào nhà.
 
Cực chẳng đã thở dài, tay vỗ vỗ ót mình, lấy điện thoại ra gọi cho Cung Thụy Thần, muốn hỏi anh khi nào thì về nhà.
 
Nhưng mà trả lời cô trong điện thoại là giọng nói một cô gái lạnh lẽo mà lễ phép: “Xin lỗi, số điện thoại bạn vừa gọi đã tắt máy, xin vui lòng gọi lại sau.”
 
 
“Điện thoại lại tắt máy, không lẽ hết pin” Lăng Nhược Tịch thất vọng cúp máy, lẩm bẩm tự đoán.
 
Haizz, không biết rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, không biết có nghiêm trọng không, anh ấy rốt cuộc bận đến bao giờ. Lăng Nhược Tịch cúi đầu nhìn cũng đã hơn mười một giờ, hiện giờ kí tíc xã cũng đã đóng cửa, cô muốn tìm một chỗ ở tạm cũng khó.
 
Quay lại nhà cha mẹ mình? Cô lắc đầu nhanh chóng từ bỏ suy nghĩ này, giờ cô về nhà chẳng những làm phiền ba mẹ đang nghỉ ngơi, mà có khi làm họ suy nghĩ nhiều, lại gây thêm chuyện.
 
 
Lăng Nhược Tịch đang bận suy nghĩ xem tối nay ở đâu nên cũng không chú ý đã đi xuống dưới lầu.
 
Một trận gió lạnh thổi đến, làm cô sợ run cả người, đột nhiên cảm giác có người đứng trước mặt, cô run rẩy sợ hãi ngước đầu nhìn.
 
“Anh trai, anh còn chưa về?” Người đến chính là Mạc Viễn, chuyện này làm cô vừa mừng vừa sợ.
 
“Ừ, định nhìn em lên nhà xong rồi đi, nhưng lại không ngờ em lại đi xuống, sao vậy?” Mạc VIễn cởi áo khoác phủ lên người cô vừa thân thiết hỏi.
 
Đúng thật cô có chút lạnh, vì thế cũng không từ chối, kéo kéo áo khoác của anh trên người mình, cảm kích nói: “Cảm ơn anh trai” rồi thở dài ai oán “Ai... Em, quên chìa khóa không có cách vào nhà, gọi điện thoại cho ông… Bạn học thì lại tắt máy.” Lăng Nhược Tịch thiếu chút nữa nói lộ ra, cũng may cái khó ló cái khô, đem ông xã nhanh chóng chuyển thành bạn học. (lão ông => lão hữu)
 
 
Đối với chuyện này, Lăng Nhược Tịch vừa cảm kích vừa xấu hổ, cô đã nhận anh làm anh trai, lẽ ra phải thẳng thắng rõ ràng nhưng mà trước đó vì cực chẳng đã phải che giấu tình cảnh thực tế, trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết phải giải thích như thế nào, đơn giản trước hết cứ giấu đi, ít hôm nữa có cơ hội giới thiệu anh với Cung Thụy Thần làm quen với nhau.
 
 
“Ra vậy, thế em có chỗ để đi chưa, anh đưa em đi.” Mạc Viễn trong lòng muốn mang cô về nhà nhưng anh không thể tùy tiện nói ra được, sợ cô nghi ngờ anh có lòng bất lương hãm hại cô.
 
Lăng Nhược Tịch nghe vậy nhíu mày nói: “Em cũng đang suy nghĩ chuyện này, ký túc xá bây giờ đã đóng cửa. Vài người bạn cũng không liên lạc được.” Tiêu Thiển và Vũ Kinh Phàm đang sống chung, cô cũng không nghĩ sẽ làm phiền họ.
 
Lần trước gọi cho Trần Lạc thì hình như Trần Minh Hiên cũng đang ở đó, nên cũng không có cách nào mà quấy rầy họ được. Lăng Nhược Tịch muốn sụp đổ rồi, nhận ra mình ít bạn đến đáng thương, hoài nghi bản thân mình khó gần đến vậy, vì sao đời trước với đời này cô lại không thể có thêm vài người bạn chân chính thật tâm vậy chứ.
 
“Vậy đành chịu khổ đến nhà anh ở một đêm đi, anh ở một mình, phòng trống còn nhiều, cách công ty cũng gần.” Mạc Viễn nghe vậy kích động không thôi, cẩn thận nhìn sắc mặt cô mà đề nghị.
 
Lăng Nhược Tịch đang chìm trong suy nghĩ chính mình, nên không nhận ra Mạc Viễn có điểm khác thường, nghe anh nói vậy có chút suy nghĩ, nhưng nghĩ đến cái vựa dấm Cung Thụy Thần kia lại do dự, tuy rằng cô nhận Mạc Viễn làm anh trai, nhưng hai người cũng không phải ruột thịt, nếu để Cung Thụy Thần biết cô qua đêm trong nhà đàn ông khác, khẳng định là sẽ ghen lên.
 
Hiện tại cô cũng không có nơi nào để đi, nêu mà Cung Thụy Thần về nhà mà không thấy cô, nhất định sẽ gọi điện thoại cho cô, đến lúc đó để anh đến đón mình, như vậy cũng không tính là qua đêm nhà người khác được.
 
Cô tự an ủi bản thân, sau đó gật đầu đồng ý.
 
Mạc Viễn thấy cô đồng ý, trong lòng mừng như điên, nhưng lại không thể hiện ra ngoài, nén nhịn cười, không lời liền mở cửa mời cô lên xe sau đó chạy về nhà mình.
 
 
Nhà Mạc Viễn cách nơi này không xa, cũng khoảng nửa giờ chạy xe, cũng là một tiểu khu cao cấp,bởi vì bây giờ đã khuya, nên trong tiểu khu cũng rất yên tĩnh, không thấy người nào.
 
Mạc Viễn dừng xe dưới lầu, sau đó đưa cô lên nhà, lúc đến chỗ phòng quản lý. Người trực thấy Mạc Viễn dẫn theo một cô gái xinh đẹp về nhà liền nịnh nọt chào hỏi anh: “Cậu Mạc, đây là bạn gái cậu sao, thật là xinh đẹp.’’
 
Lời nói làm cho trong lòng Mạc Viễn tưng bừng pháo hoa, giống như ngầm thừa nhận, phá lệ cười cười , làm cho người trực phòng sửng sốt vô cùng. Lăng Nhược Tịch nghe vậy muốn mở miệng giải thích rằng mình không phải bạn gái của anh ta, nhưng nghĩ lại bây giờ đã khuya cô lại theo anh ta về nhà, không phải bạn gái thì là mối quan hệ gì có thể giải thích được, nên đành câm nín, xấu hổ theo Mạc Viễn nhanh chóng đi vào thang máy.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7174 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 5 2020 20:35

115.Ấm Áp
 
Thang máy dừng ở tầng 10, Mạc Viễn lấy chìa khóa ra mở cửa, mời Lăng Nhược Tịch đi vào, cô vào trong nhà tò mò nhìn ngó xung quanh, phòng lớn rộng rãi, chắc chắn là kiểu nhà ba phòng ngủ một phòng khách, được dọn dẹp sạch sẽ, thật sự nhìn cũng không giống kiểu đàn ông sống một mình, vì thế mở miệng khen ngợi: “ Anh trai, không nhìn ra nha, anh còn biết  thu dọn nhà cửa gọn gàng, thật là người đàn ông đảm đang nha.” Cô vẫn nghĩ với người tùy tính như anh thì dùng cái gì cũng sẽ ném lung tung, lúc trước giúp anh dọn dẹp văn phòng, cảnh kia có thể nói một chữ “Loạn” không đủ để miêu tả, không nghĩ đến nhà của anh lại thật sạch sẽ.
 
Mạc Viễn được cô khen đến xấu hổ, cười đáp lại: “Cái gì mà người đàn ông đảm đang? Không lẽ em không biết có loại dịch vụ ‘Dọn dẹp tại nhà’ sao? Em ngồi trước đi, anh lấy nước cho em, em muốn uống gì?” Mạc Viễn vừa nói vừa đi vào phòng bếp.
 
Thì ra là gọi dịch vụ dọn dẹp, xem ra ấn tượng đầu tiên của mình vẫn chính xác, anh trai không có tài dọn dẹp nhà cửa. Về điểm này thì Cung Thụy Thần nhà mình còn tốt hơn, lấy cái gì cũng còn biết để lại chỗ cũ. Lăng Nhược Tịch kiêu ngạo so sánh chồng mình và anh ta.
 
“Uống sữa đi” Lăng Nhược Tịch thuận miệng đáp lời ngồi xuống sô pha, tiếp tục đánh giá trang trí trong phòng khách nhà anh.
 
Mạc Viễn rất nhanh đi ra, đưa một ly sữa cho cô, còn mình thì một ly cà phê rồi ngồi xuống cạnh cô.
 
“Đã trễ như vậy mà anh còn uống cà phê, anh không sợ ngủ không được sao?” Lăng Nhược Tịch nhìn xem chất lỏng màu đen trong ly của anh, vẻ mặt không đồng tình hỏi.
 
 
“Ừ, không sao, chỉ là thói quen.” Anh mỉm cười đáp lời, cũng không có nói ra sự thật là vẫn còn một phần bản thiết kế chưa hoàn thành, ngày mai chờ lên mẫu, đêm nay vì cô mà mất khá nhiều thời gian, cho nên nhất định làm thâu đêm, dù vậy anh vẫn là vui vẻ vì có thể giúp đỡ cô.
 
Nhìn Lăng Nhược Tịch uống hết ly sữa anh liền về phòng lấy một cái áo sơ mi đưa cho cô nói: “ Ở chỗ anh không có quần áo phụ nữ, em mặc tạm cái này qua đêm đi. Phòng tắm bên cạnh, còn dồ dùng cá nhân này còn mới, quần áo thay ra em để ở cửa, chút nữa anh cho người giặt, sáng mai là có thể mặc lại.” Mạc Viễn vừa chỉ phòng tắm vừa mở tủ lấy đồ dùng vệ sinh cá nhân còn chưa dùng qua đưa cho cô.
 
 
“Ừm, quần áo không cần giặt sạch, sáng mai em về nhà thay bộ khác là được.” Lang Nhược Tịch nhạn áo sơ mi, nhưng lại từ chối ý tốt muốn mang quần áo cô đi giặt. Cô sợ lát nữa Cung Thụy Thần gọi cho mình, nếu lúc anh đến đón cô, mà cô lại mặc áo sơ mi nam thì càng không giải thích rỏ ràng được.
 
“Ừ, cùng được. Em tắm xong thì đến phòng khách ngủ đi. Anh còn một số việc phải làm, nếu có chuyện gì thì đến phòng làm việc tìm anh.” Biết con gái hay có nhiều suy nghĩ, Mạc Viễn cũng không ép buộc.
 
“A, được, anh trai bận thì làm đi, không cần tiếp đón em” Lăng Nhược Tịch đáp lời, sau đó cầm đồ vệ sinh cá nhân đi vào phòng tắm, hôm nay cô mệt muốn chết, nghĩ nhân lúc ông xã chưa đến đón thì ngủ một giấc trước đã.
 
Mạc Viễn thấy cô đi vào phòng tắm, cũng quay người đi đến phòng làm việc, mang bảng vẻ chưa hoàn thành tiếp tục làm, nhưng trong đầu lại xuất hiện hình ảnh Lăng Nhược Tịch đang mặc áo sơ mi của mình, lộ ra đôi chân trắng thon dài đầy mê hoặc.
 
 
Trong phút chốc liền cảm thấy miệng lưỡi khô khát, cầm ly cà phê trên bàn uống liền hai ngụm, không nghĩ là còn nóng, phun vội ra, bảng vẻ trên bàn lãnh đủ, bị ướt hơn nửa.
 
"Hỏng rồi." Anh hô một tiếng, cầm lấy bảng vẻ muốn cứu vớt trước khi quá muộn, nhưng bản vẻ đã nhàu thành một mảnh.
 
Mạc Viễn thở dài, vo tròn bảng vẽ thành một khối ném vào sọt rác, xem ra phải làm lại từ đầu. Không dám suy nghĩ miên man nếu không anh cũng không cần ngủ. Một lần nữa mang giấy khác ra, nín thở, ổn định tâm trạng bắt đầu vẻ.
 
Lăng Nhược Tịch tắm rửa xong bởi vì không có đồ lót, đành phải dùng khăn tắm vây lấy thân mình, bên ngoài mặc lấy áo sơ mi của Mạc Viễn, đầu tiên mở cửa ra khe nhỏ, không thấy Mạc Viễn liền ôm lấy quần áo mình vừa thay ra chạy nhanh đến phòng ngủ mà anh chỉ cho cô.
 
Tuy nói là phòng ngủ dành cho khách, nhưng diện tích lại không nhỏ, sô pha, bàn trà, bàn trang điểm, TV, điều hòa cái gì cũng có. Ga giường, chăn nệm cũng đổi mới. Lăng Nhược Tịch nhìn chung quanh, rất vừa lòng với căn phòng này, vì thế đem quần áo thay ra ném lên ghế sô pha, cả người bổ nhào lên giường.
 
Ôi hiện tại với cô mà nói, ngủ chính là chuyện hạnh phúc nhất, cô muốn ngủ trước một chút, đợi đến khi Cung Thụy Thần nhận ra cô không có nhà, sau đó gọi cho cô, lúc đó cô sẽ về nhà.
 
Vậy mà không nghĩ đến cô ngủ thẳng giấc đến trời sáng, chuông báo thức cô cài sẵn vang lên cô mới dậy, tắt chuông đi, đã gần sau giờ rồi, cũng không có một cuộc gọi nào.
 
Lăng Nhược Tịch có chút kinh ngạc, anh ấy vậy mà cả đêm không về nhà, cả đêm cũng không gọi cho cô, xem ra là có chuyện lớn xảy ra, cô có chút lo lắng gọi điện cho anh, nhưng điện thoại vẫn nhận được lời nhắn của cô gái không có cảm tình kia “Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi đã tắt máy, vui lòng gọi lại sau.”
 
Lăng Nhược Tịch có chút mất mát cúp điện thoại, tối qua còn dặn dò cô về nhà nhất định phải gọi cho anh, kết quả là anh bận đến nỗi quên luôn cả cô, xem ra người đàn ông này luôn lấy sự nghiệp làm đầu. Trong lòng cô than thở không rõ vị...
 
Đột nhiên nhớ ra đây là nhà Mạc Viễn, cô nhanh rời giường, thay quần áo thật tốt rồi đi ra ngoài.
 
Không nghĩ được, vừa mở cửa là gặp Mạc Viễn ngay bên ngoài, tay phải đang nâng nâng lên, có vẻ muốn gỏ cửa, hai người cùng ngạc nhiên nhìn nhau cười.
 
Mạc Viễn mở miệng nói trước: “Anh định gọi em dậy, mau rửa mặt, sau đó đến đây ăn sáng.”
 
“Được.” Lăng Nhược Tịch trả lời, đi vào phòng tắm. Mạc Viễn vẫn nhìn theo bóng lưng cô, trong lòng đầy ấm áp, giống như hai người đã là vợ chồng lâu năm, sáng sớm thức dậy, vợ vội vàng rửa mặt còn mình thì chuẩn bị bữa sáng. Tuy rằng hiện tại cái gì cũng không phải, nhưng nếu cô là vợ anh, anh sẽ nguyện vì cô mà học.
 
Lúc cô rửa mặt đi ra, Mạc Viễn đã đem đồ ăn sáng dọn ra gần xong, cháo trắng trứng thịt nạc, bánh bao nhỏ, còn thêm một ít rau dưa trộn, nhìn ngon lành muốn ăn ngay.
 
Lăng Nhược Tịch vừa mở miệng định nói gì đó, Mạc Viễn liền cướp lời cô, không đánh đã khai ra: “Không cần khen ngợi anh, anh không phải đàn ông đảm đang, nhưng anh thật sự là đàn ông tốt, cái này không phải anh làm, là anh ra bên ngoài mua về.”
 
“Phụt ...Haha” Cô bị anh nói cho bật cười, mất mát lúc sáng liền biến mất.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 19 khách