[HĐ-Trọng sinh-21+] ÔNG XÃ TIẾP CHIÊU ĐI- THỦY MẠC DUYÊN THIỂN

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7174 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 5 2020 21:34

146. Thêm Dầu Vào Lửa
 
Cung Thụy Thần vừa đến cửa lớn ‘Thời Trang Hoàn Vũ’, đúng lúc Lăng Nhược Tịch từ bên trong đi ra, cả hai người đều ngạc nhiên. Cung Thụy Thần nghĩ là cô biết mình sẽ đến, nên cố ý ra đón anh, trong lòng ngập tràn vui vẻ.
 
Anh định đi lên tặng cho cô một cái ôm, thì một giọng nam đầy vui sướng vang lên:  “Người đẹp, cô sao lại ở đây, đích thân xuống đón tôi sao?”

Phía sau lưng bóng dáng cao lớn tuấn lãng của Cung Thụy Thần là hai người đang đi đến.

Lăng Nhược Tịch nghe tiếng đành phải dời ánh mắt khỏi người Cung Thụy Thần, nhận ra người đến, cô nở nụ cười xã giao lịch sự, nửa đùa nửa thật:
 “Anh Nell lại đùa tôi rồi, gọi Nhược Tịch là được, không cần thiết cứ gọi người đẹp này nọ, tuy sự thật là vậy nhưng cũng làm người ta mắc cỡ.” Bởi vì chuyện hợp đồng, cô cũng đã nói chuyện qua điện thoại vài lần với anh ta, cô cũng dần hiểu được tính tình của người này, anh giống như đứa bé tùy hứng được nuông chiều sinh hư, nhưng muốn nắm bắt được người như vậy cũng cần có chút mưu mẹo, dỗ anh ta vui, thì anh ta sẽ trở nên rất dễ bảo.

 
Quả nhiên, Nell vừa nghe liền vui vẻ ngay, vội sửa lời:"Vậy Nhược Tịch đừng luôn miệng gọi tôi là Nell nữa, tên tiếng trung của tôi là Thượng Kiệt, hãy giống như người nhà của tôi, gọi Kiệt là được rồi."
 
Lăng Nhược Tịch rất biết điều liền đổi lại xưng hô: “Được, Kiệt, chúng ta vào thôi, Abne còn đang đợi anh . Nếu để anh ấy đợi lâu, anh ấy sẽ đen mặt như Bao Công đó.” Lăng Nhược Tịch vừa nói vừa nhíu mày bắt chước vẻ mặt của Abne, ‘Bao Công ’ là biệt hiệu mà cô đặt cho Abne sau lần hai người này gặp nhau.
 
“Ha ha, Nhược Tịch, cô cũng thật là... Được, chúng ta liền đi gặp ‘Bao Công' thôi” Thượng Kiệt bị cô chọc bật cười. Anh đã lâu không gặp được người thú vị như vậy. Lúc đầu anh bị hấp dẫn bởi tài hoa thiết kế thời trang và sự xinh đẹp của cô, sau vài lần tiếp xúc thì mới nhận ra cô là một người rất có ý tứ, làm cho anh dẹp bỏ sự đề phòng, thật tình đối đãi.
 
Hai người cười nói giống như bạn bè thân quen lâu năm, Lăng Nhược Tịch không nghĩ có gì không ổn, gọi thẳng tên anh có chỗ nào không đúng, cô chỉ xem đây đơn giản như bạn bè tốt mà thôi, nhưng lọt vào tai Cung Thụy Thần thì lại hoàn toàn ngược lại.

Thấy cô không chút để ý đến mình, lại công khai tán tỉnh người đàn ông khác ngay trước mặt, còn ngọt ngào gọi anh ta là 'Kiệt'. Hừ, anh là chồng cô mà cô còn chưa từng gọi anh một tiếng 'Thần' đầy thân mật như thế cả, ngày cả những lúc điên cuồng trong ái dục, cô cũng chỉ gọi anh là 'Thụy Thần' ...

  Bình thường anh thấy cũng không sao cả, nhưng bây giờ đây lại làm cho anh ghen ghét cực độ, cũng quên bén cả việc mình đến đây để xin lỗi vợ, ngay lúc Lăng Nhược Tịch xoay ngươi đi, anh liền nắm chặt tay cô, sau đó dùng sức kéo cô lại, ôm trọn vào lòng, đồng thời cũng lạnh lùng nói vào tai cô: "Vợ yêu của anh, có phải cần giới thiệu cho chồng em biết một chút hay không?"

 
Do không đề phòng, nên Lăng Nhược Tịch  bị anh mạnh mẽ ôm vào lòng “Ối...” Cơ ngực anh hơi cứng, cô đâm vào có chút đau, không khỏi hét lên thành tiếng.

Thượng Kiệt và trợ lý của mình đã đi vào trong nhưng nghe thấy tiếng cô nên quay đầu lại, anh nhìn thấy Lăng Nhược Tịch đang bị một người đàn ông lạ ôm ấp, nị cười tươi rói trên mặt anh cũng biến mất, lớn tiếng quát lên: "Anh làm gì thế hả? Mau buông cô ấy ra." Anh vừa quát vừa đi đến như muốn kéo Lăng Nhược Tịch ra.


 
Cung Thụy Thần nghe vậy, ngẩng đầu nhìn anh, con ngươi lóe tia sáng lạnh lẽo, giống như nói chỉ cần anh tiến lên một bước thì tôi sẽ cho anh nát như tương. Thượng Kiệt bị khí thế của anh đè bẹp, bước chân không khỏi cứng lại.

 
Lăng Nhược Tịch thấy không khí có chút căng thẳng, vội xoay đầu nói với Thượng Kiệt: "Không sao đâu, chúng tôi quen nhau, anh lên trước đi, tôi sẽ lên sau."

 
Thượng Kiệt chần chừ, đánh giá Cung Thụy Thần trên dưới một hồi, thấy anh ta đúng thật không giống yêu rau xanh dâm loạn, hơn nữa tư thế hai người như vậy, chứng tỏ anh ta và Lăng Nhược Tịch có quan hệ thân mật, chắc chắn sẽ không tổn thương cô, anh thật sự không có tư cách gì xen vào việc riêng tư của cô, vì thế gật đầu, quay người đi vào trong với trợ lý.
 
Bóng dáng Thượng Kiệt biến mất trong tầm mắt hai người, Lăng Nhược Tịch mới nhẹ nhàng thở ra, khó khăn lắm mới có thể làm cho người nọ đồng ý làm người mẫu, cô không muốn vì chuyện riêng tư của mình mà ảnh hưởng đến công việc. Vỗ vài cái lên ngực Cung Thụy Thần, cô nhỏ giọng chống cự :“Buông tay ra, anh làm đau tôi.”
 
Cung Thụy Thần nghe vậy, thì thả lỏng lực tay một chút,  cô nhân cơ hội liền chui ra khỏi lòng anh, ra vẻ như không có chuyện gì, bình tĩnh không chút sợ hãi nói: “Không phải đã nói liên lạc bằng điện thoại sao? Anh chạy đến đây làm gì, xin lỗi bây giờ tôi có việc bận, anh đợi một chút có được không? Tôi lên trên sắp xếp công việc xong sẽ xuống ngay, còn không thì anh đến đó trước, tôi sẽ đến sau."
 
Cung Thụy Thần còn đang tức giận, nghe cô nói vậy liền sửng sốt, theo bản năng hỏi ngược lại: “Đi đâu?”
"Không phải đến cục dân chính ly hôn sao? Hay đến phòng luật sự, phân chia tài sản?" Lăng Nhược Tịch cũng không biết gì nhiều. 
Khi ly hôn ở đời trước, tất cả do Cung Thụy Thần làm, cô chỉ cần có mặt ký tên là được, cho nên đối với chuyện này cũng không rành. Không ngờ, sống lại một lần cũng không thể thoát  được số mệnh ly hôn với anh, nghĩ lại thật buồn cười.
 
Cung Thụy Thần nghe vậy càng thêm tức giận hơn nữa, nụ cười trên mặt cũng không có, chỉ có lạnh lẽo bao trùm, nghiến răng cắn lợi thốt ra từng chữ: “Em gấp gáp muốn ly hôn đến như vậy? Sao hả, tìm được người tốt hơn rồi sao?” Giọng điệu của anh chua đến ê cả răng.
 
“Cung Thụy Thần, anh đừng có cố tình gây sự được không, người nói ly hôn trước là anh, tôi cũng chỉ thuận theo anh mà thôi.” Lăng Nhược Thần không được anh tin tưởng đau đến tận tim. Tối hôm qua, cả đêm không ngủ, buổi sáng đầu đau như búa gõ,  uống hai ly cà phê mới có thể cầm cự đi làm được. Bây giờ đã không còn sức đâu để cãi nhau với anh, nếu anh nghĩ vậy thì cô sẽ chiều ý anh, có lẽ mệnh của cô là phải chịu cô độc cả đời, mỗi cuộc hôn nhân đều không dài lâu.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7174 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 5 2020 21:34

147. Ngẫu Nhiên Gặp Nhau
“Anh...” Cung Thụy Thần giờ mới nhớ đến mục đích mình đến đây, anh không phải đến để cãi nhau với cô. Mà anh đến để làm hòa. Nhưng chuyện trước mắt này, tức giận trong anh còn chưa tan, vốn định nói lời tốt đẹp nhưng lại nói không ra lời, nhất thời thấy ấm ách. Rầu rĩ nói: “Trong thời gian này anh rất bận, không có thời gian đi làm thủ tục. Chuyện này mình nói sau đi.” Nói rồi trong lòng thòng theo một câu: cả đời này cũng không rảnh để ly hôn.
 
Lăng Nhược Tịch tự hiểu là anh đang từ chối, thật sự anh cũng không nghĩ muốn ly hôn với cô, trong lòng cô lại chua chát, sao cô có thể rời bỏ anh được, nhưng cô thấy thật mệt mỏi, dường như bất kể cô cố gắng như thế nào cũng không thể thấy được tương lai của hai người.
 
Trước đây cô luôn lo sợ không biết đến bao giờ anh sẽ lại giống như đời trước đi yêu thương người khác, sau đó sẽ rời bỏ cô, khó khăn thuyết phục bản thân phải tin vào tình yêu, phải tin vào anh, bây giờ đổi lại chính là anh không tin cô.
 
Chuyện đứa bé kia đã làm cho cô chịu một cú sốc quá lớn, thêm những chuyện xảy ra liên tiếp gần đây khiến cô lao lực quá độ, đã mất đi ý chí đấu tranh.
 
Cung Thụy Thần là con trai độc nhất Cung gia, nghĩ đến chuyện nếu ba mẹ chồng biết cô không thể sinh con (Trước khi sống lại cô không thể mang thai, cho nên theo bản năng cô cũng sẽ nghĩ bây giờ cũng không có) Tất nhiên sẽ gây ra sóng gió, cô sống không đành lòng nhìn anh khó xử, lại không thể chấp nhận anh có người phụ nữ khác, cho nên rời khỏi anh chính là lựa chọn tốt nhất.
 
Cứ như vậy chia tay nhau, để anh không biết bất cứ điều gì sẽ tốt hơn, tuy sẽ làm anh đau lòng một thời gian, nhưng thời gian sẽ chữa được mọi vết thương.
 
Cô tin bản thân mình có thể chịu được, dù sao cô đã không còn là cô bé đòi sống đòi chết vì thất tình nữa rồi.  Mà anh, anh sẽ có rất nhiều người tranh nhau muốn an ủi.
 
Lăng Nhược Tịch, cuối cùng cũng quyết tâm, cố nén khổ sở, mở miệng nói: “Cung Thụy Thần, chúng ta....”
 
Thấy cô nhìn mình với ánh mắt ưu thương như vậy, trong lòng Cung Thụy Thần căng thẳng, lại dự cảm không tốt, lời cô muốn nói chắc chắn là lời anh không muốn nghe. Sợ lời nói từ miệng cô đi ra sẽ không còn cách cứu vãn, vì vậy mạnh mẽ cắt lời cô: “Được rồi, tạm thời cứ như vậy. Anh có việc, đi trước đây” Nói xong bước đi cũng không quay đầu lại.
 
Bị anh cắt lời, cô cũng không còn quyết tâm, dũng khí cũng tiêu tán, để mặc anh ra về. Cô vừa buồn phiền vừa cảm thấy may mắn.
 
Đứng trước cửa công ty ngây ngốc một hồi, mới nhớ ra Thượng Kiệt còn đang  đợi mình, cô nhanh chân chạy thẳng lên phòng làm việc.
 
Lúc đợi cô lên, Abne vàThượng Kiệt hầu như đã xác định gần xong cơ bản hợp đồng, hoàn toàn nhượng một bước, Thượng Kiệt không còn yêu cầu Lăng Nhược Tịch đến làm trợ lý cho mình nữa, nhưng  chỉ hi vọng cô có thể đến Paris với mình.
 
Bởi vì toàn bộ thiết kế trong show diễn, có rất nhiều bản do cô sửa chữa, đối với show diễn lần này, những trang phục cần đến, cô chính là người hiểu rõ nhất, cho nên Abne vốn định đưa cô theo, cho nên điều này giữa anh và Thượng Kiệt không mưu mà hợp, bây giờ chỉ chờ Lăng Nhược Tịch gật đầu là có thể ký kết.
 
Lăng Nhược Tịch vừa lên đến, Thượng Kiệt bèn hưng phấn lôi kéo cô, hỏi ý cô, cô vừa nghe đến chuyện đi công tác Paris trong ba tháng thì có chút do dự, nhưng lại nghĩ, như vậy cũng tốt, cô có thể mượn cơ hội này  để khai thông một số việc. Vì vậy gật đầu đồng ý.
 
Thấy cô đồng ý, Thượng Kiệt vui vẻ ký hợp đồng, chủ quản thiết kế rốt cuộc cũng bắt tận tay được người mẫu nam chính, trong lòng mừng rỡ, tuyên bố đêm nay sẽ đi liên hoan, mời cả Thượng Kiệt, địa điểm là nhà hàng nổi trên tàu, ăn hải sản.
 
Tâm tình không tốt nên Lăng Nhược Tịch không muốn đi, nhưng không thể từ chối được nhiệt tình của Thượng Kiệt, nói nếu cô không đi thì anh cũng không đi, còn nói là rất tốt, anh có thể mời cô đi ăn cơm, chỉ có hai người họ.
 
Lăng Nhược Tịch thấy như vậy càng tệ hơn, nếu để cẩu tử (chó săn = phóng viên) thấy được, không chừng lại ra cái thông tin gì, rơi vào đường cùng cô đành phải nhận lời. Nhưng bữa cơm dùng đến một nửa cô liền hối hận, Thượng Kiệt đối với cô, vô cùng nhiệt tình, không ngừng gắp rau, nói chuyện với cô, dẫn đến những người khác không ngừng dùng ánh mắt đầy ý tứ nhìn cô, có điều cô đã rất quen,  ghen tị, khinh thường, chán ghét.... Ánh mắt như vậy làm cho cô thấy áp lực đến khó thở, thậm chí ăn đồ ngon cũng trở nên đắng nghét như ăn phải sáp.
 
 
Mà Thượng Kiệt trở thành điểm chú ý của người khác, sớm đã thành thói quen, đối với những chuyện này coi như không biết không thấy. Vừa ra khỏi cửa đã gặp phải Phương Quan Lâm từ bên kia đi đến, không ngờ gặp cậu ta ở đậy, cô có chút ngạc nhiên, lại nghĩ nhà hàng này cũng là sản nghiệp của cậu, cậu có mặt ở đây cũng không có gì lạ cả.

 
Hai người chạm mặt, cô muốn giả vờ không thấy cậu cũng không được, chỉ có thể  gượng cười với cậu một cái.
 
‘A... Chị hai, sao chị ở đây, đi với anh hai sao?”  Không có ai nói với anh là Cung Thụy Thần sẽ mang vợ theo, Phương Quan Lâm cảm thấy bất ngờ, nên hỏi cô.
 
“Không phải, công ty tôi liên hoan ở đây, tôi đến cùng đồng nghiệp.” Lăng Nhược Tịch thuận miệng trả lời.
 
“A, em đã nghĩ sao chị đến mà không ai nói với em, đúng rồi chị hai, anh hai đang ở đây, ngay sát bên nè, theo em qua gặp anh đi.” Anh vừa tới đã nghe người báo, anh hai đến đây bao phòng, ngây ngốc ngồi trong đó rất lâu rồi, uống rất nhiều rượu, lại còn nổi điên nữa, người phục vụ nói nghe thấy có âm thanh ném đồ đạc bên trong. Anh lo lắng nên mới chạy đến xem thử, lại không ngờ gặp được chị hai, anh yên tâm, không ngờ hai người lại đi riêng lẻ, có điều anh khẳng định, có chị hai đến, anh hai chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời, với lại lửa to cỡ nào cũng dập được, quán nhỏ của anh có thể may mắn tồn tại được rồi ~~
 
“Ách...” Lăng Nhược Tịch không ngờ Cung Thụy Thần cũng ở đây, sau chuyện hồi chiều, cô bây giờ có chút không muốn gặp anh, vì thế do dự từ chối:  “hay là không cần đi, đồng nghiệp còn chờ tôi, tôi về đó trước.”
 
“Đừng ... Chị hai, theo em vào xem một chút, nhanh mà.” Vì cái quán nhỏ của mình, Phương Quan Lâm sao có thể để cô chạy, tìm đủ mọi cách đưa cô qua đó.
 
Lăng Nhược Tịch hết cách đành nhận lời, Phương Quan Lâm đi trước dẫn đường, đứng ở cửa phòng bao, nghe thấy tiếng chén đĩa rơi vỡ truyền đến.
 
Phương Quan Lâm nghe thế liền co rúm người lại, gõ gõ cửa, sau đó lớn giọng nói: “Anh hai, chị hai đến tìm anh.” Nói xong quả nhiên bên trong liền im lặng, thấy vậy mới dám lấy hết gan ra mà mở cửa vào.
 
Mùi rượu ập đến, gay đến mức làm cho Lăng Nhược Tịch không khỏi cau mũi, lướt qua Phương Quan Lâm nhìn vào trong, đúng lúc gặp ngay ánh mắt Cung Thụy Thần.
 
Cung Thụy Thần mở to đôi mắt mông lung say lờ đờ, cẩn thận nhìn, cuối cùng nhận ra vợ yêu, lập tức nghiêng ngả đứng lên, lảo đảo đi về phía cô.
 
“Cẩn thận.” Lăng Nhược Tịch lo lắng anh không cẩn thận, trượt chân sẽ bị những mảnh thủy tinh trên sàn nhà đâm trúng, nhanh bước lên dìu anh.
 
Cung Thụy Thần thuận thế cô ôm vào lòng chặt chẽ không buông, thì thào bên tai cô: “ Em là của anh, cả đời này em đều là của anh, ai cũng đừng nghĩ cướp em đi.”
 
Lăng Nhược Tịch nghe vậy lòng đầy đau đớn, nước mắt không cầm được liền chảy dài, trong lòng yên lặng đáp : Không có ai muốn cướp em đi mất, chỉ là em sợ không có cách nào cho anh hạnh phúc, cho nên muốn buông tay.
 
Nhưng lời này cô không nói ra, chỉ yên lặng để mặc anh ôm. Thấy cô im lặng lại càng làm cho anh bất an. Giống như muốn chứng minh điều gì đó, anh đột nhiên nâng cằm, rồi vội vàng cúi đầu hôn lấy miệng nhỏ nhắn của cô.
 
Lăng Nhược Tịch sửng sốt, Phương Quan Lâm vẫn còn ở đây, người này sao lại đột nhiên muốn thương cô chứ. Cô thật thấy ngượng ngùng ‘ưm ưm’ lên tiếng phản đối.
 
Nhưng cô càng như vậy thì anh càng ôm chặt hơn, hôn càng sâu hơn, dùng sức nuốt hết lời của cô, giống như muốn nuốt hết toàn bộ cô vào miệng vậy.
 
Phương Quan Lâm thấy thế vội trốn ngay ra ngoài, cũng rất tri kỉ đóng cửa lại giúp họ, anh nghĩ ở đây chắc hết chuyện của mình rồi, nhấc chân định chạy trốn, do dự một chút liền quay lại, sợ mấy người kia không có mắt, quấy rầy chuyện tốt bên trong, anh quyết định làm người tốt, nên đứng canh cửa cho họ vẫn hơn.
 
Lăng Nhược Tịch bị anh hôn đến loạn, không biết nên từ chối hay nhận lấy, tay Cung Thụy Thần luồn  vào mái tóc mềm mại của cô, làm cho nụ hôn này càng thêm sâu hơn, mãi đến khi cô thấy thở không nổi nữa, vỗ mạnh lưng anh, ý bảo anh buông ra, như vậy Cung Thụy Thần mới chịu rời môi cô ra, thở mạnh đắc ý nói: “Em vẫn còn cảm giác với anh phải không? Thế gian này sẽ không có người đàn ông nào mang đến cho em cảm giác thỏa mãn giống anh đâu, em không bỏ được anh đúng không?”
 
Lăng Nhược Tịch nghe vậy tức đến suýt cười ra tiếng, anh xem cô thành cái gì, dâm phụ sao? Vì vậy cô ý chọc giận anh: “Cái này cũng chưa chắc, đợi tôi thử qua rồi nói cho anh biết.”
 
Lăng Nhược Tịch chỉ là giận dỗi thuận miệng nói bừa, không nghĩ sẽ chọc phải tổ ong, trong mắt anh lập tức bùng lên ngọn lửa giận dữ, nét mặt âm trầm gằn từng chữ: “Em, đời này cũng đừng có mơ.” Vừa nói, vừa cúi đầu hung hăng hôn kín cái miệng làm người tức giận kia, đồng thời cởi bỏ quần áo của cô.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7174 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 5 2020 21:35

148. Thay Đổi
 
 
Cả người Lăng  Nhược Tịch căng cứng, đột nhiên hiểu ra anh muốn làm gì, đừng nói là cô đã hạ quyết tâm muốn ly hôn, cho dù bây giờ hai người có ở cùng một chỗ với nhau đi nữa, nhưng cửa cũng không có khóa, bất cứ ai cũng có thể đi vào, cô không thể để anh tùy ý làm bậy với cô.
 
Vì thế cô lập tức giữ tay anh, rồi đánh, lại giãy dụa, chút sức lực này của cô đối với anh giống như mèo nhỏ đang gãi ngứa vậy, động tác của anh chẳng chút ảnh hưởng, một bên anh vừa cởi quần áo cô ra, một bên chậm rãi đè côlên bức tường ngay sau ghế sô pha.
 
Áo khoác Lăng Nhược Tịch còn để bên phòng kia, cô chỉ mặc một đồ công sở, tuy cô vẫn giữ vạt áo không cho anh đưa tay vào trong, nhưng áo cô size rộng nên cổ áo trễ xuống không ít, anh kéo vài cái, cả bờ vai cũng đã lộ ra, cảm giác lành lạnh trên vai khiến cô hoảng hồn, dùng hết sức lực cắn cái lưỡi đang làm càn trong miệng mình.
cô cảm giác lành lạnh trên vai làm cô cả kinh, liền dùng sức cắn lấy đầu lưỡi anh đang cuốn loạn trong miệng mình.
Bị đau, Cung Thụy Thần từ trên cao nhìn xuống cô với anh mắt không thể tin được, Lăng Nhược Tịch lập tức căng thẳng, cô thoáng đau lòng, nhưng buộc bản thân phải nghiêm mặt lạnh lùng. 
"Đều tại anh. Ai bảo anh chưa được tôi cho phép đã hôn, tránh ra, tôi phải về." Cô vừa nói, vừa đánh anh, muốn đứng dậy ra ngoài.

 
“Ha...” Cung Thụy Thần đột nhiên cười lạnh, rất bá đạo nói: “Đừng quên, bây giờ em vẫn là vợ tôi, tôi muốn hôn khi nào thì hôn khi đó, cho dù có chơi em thì cũng là chuyện đương nhiên.” Anh vừa nói vừa kéo tay cô lên đỉnh đầu, Lăng Nhược Tịch thấy anh tạo áp lực cho mình, khiến cô không thể nào chạy trốn, cả thân mình ngã từ từ về phía sau, cuối cùng là nằm dài trên sofa, anh thấy vậy lập tức rạp người đè xuống, hôn cô tới tấp, cô càng giãy dụa hơn nữa, hết đấm lại đánh những không hề có tác dụng gì với anh, ngược lại càng khiến anh hôn mãnh liệt gấp bội.
 
Một tay anh ghì chặt tay cô trên đỉnh đầu,  tay còn lại thì cởi caravat của mình, cột hai tay cô lại, để cô không thể giãy dụa được. Xong rồi, kéo quần lột áo cô, cả cơ thể trên dưới mơn mỡn lộ ra ngoài, anh lột luôn bra, hai nhũ thịt đầy đặn tròn trĩnh như thỏ non nhảy bật ra ngoài, lập tức, anh dùng tay bắt lấy một bé thỏ ra sức xoa nắn không ngừng.

 
“Ô…” Cả người cô run rẩy vì sợ hãi, tuy cô muốn kháng cự nhưng thân thể đã quá quen thuộc với động chạm của anh, từng đợt khoái cảm từ phía trước ngực đánh úp đến, cô muốn né tránh sự khống chế của anh, nhưng cơ thể sớm đã phản bội lý trí, toàn thân cô mềm nhũn, sắc mặt ửng hồng.
 
Giống như nhận thấy cơ thể cô mềm mại hơn, một tay anh cứ tiếp tục chơi đùa đầy đặn trước ngực, không ngừng khiêu khích tình dục trong cô, tay kia thì âm thầm cởi bỏ quần của cô ra.
 
Rất nhanh toàn thân cô trần trụi bị đặt dưới thân anh, lúc này anh đã không thể chờ đợi được nữa, hai ba cái cởi quần mình, tách hai chân cô ra, sau đó nâng lấy phân thân trướng sưng đặt ở lối vào đầy ẩm ướt của cô, cọ cọ lên xuống vài lần, làm cho quy đầu to lớn thấm nước đủ trơn trợt, sau đó thẳng lưng dùng sức hung hăng đẩy mạnh vào trong.
 
“A...” Anh vừa đi vào khiến cô hơi đau, cô không chịu nổi sợ hãi thành tiếng, nhưng còn chưa kịp giãy giụa thì anh đã đặt môi lên che lấp cái miệng nhỏ đáng yêu rồi, nuốt luôn sự sợ hãi hô hoán cự tuyệt của cô vào trong bụng.
 
Dần dần khó chịu cũng bị sung sướng lấn áp, cô bắt đầu vô ý thức vặn vẹo cơ thể muốn có nhiều khoái cảm hơn.
 
“Quá chật, sướng chết mất” Biết mình đã thành công khơi dậy ham muốn trong cô, Cung Thụy Thần cười nhẹ, buông tha cái miệng nhỏ của cô ra, rồi cúi đầu xuống ngậm lấy đỉnh nhọn trước ngực cô, dùng sức gặm cắn, dưới thân thì ra vào liên tục không ngừng.
 
“A... A…Ưm…Không cần đâu...Ưm...A” Tay Lăng Nhược Tịch bị caravat của anh cột trên đầu, mười đầu ngón tay nắm chặt lấy da ghế sô pha bên dưới, eo nhỏ không ngừng cong lên vặn vẹo nửa như chối từ, nửa như hoan nghênh, cái miệng nhỏ nhắn xinh xắn cũng rên rĩ gọi mời....,
 
Cung Thụy Thần đón nhận khoái cảm chồng chất mà mật huyệt của cô không ngừng cắn chặt lấy anh mang lại, mút chặt từng ly từng tí như thế làm anh vô cùng thỏa mãn đồng thời lại làm anh muốn nhiều hơn nữa, anh khẽ nâng người, ép hai chân cô ngược lên ép vào ngực sữa, để nơi riêng tư của cô trần trụi trước ánh mắt của mình, nhìn tiểu huyệt đầy đặn ngọt ngào gắt gao cắn chặt lấy gậy thịt to lớn của anh, Cung Thụy Thần càng nhìn càng sôi máu, càng điên cuồng cắm đút vào trong cô.
 
“A~~ Không cần...Nhanh quá..Sâu quá...Ưm...” cô không chịu nổi bật khóc, động tác thô bạo như vậy, rõ ràng là đau, nhưng tận sâu trong thân thể lại thấy sung sướng,thoải mái vô cùng.
 
“Còn muốn nữa không?” Anh ngẩng đầu ngậm lấy cái miệng không ngừng rên rĩ của cô, ra sức dụ dỗ chiếc lưỡi non mềm cùng nhau nhảy múa, anh cảm nhận được cô vì sung sướng mà cả cơ thể cũng run rẩy lên, anh đưa tay xuống nơi hai người đang gắn kết, tìm kiếm hoa hạch của cô, xoa nắn để nó càng thêm sưng đỏ hơn nữa.
 
“Ưm ~~ Muốn... Em muốn...Cho em đi ~~ A~~~” khoái cảm mãnh liệt nơi hoa huyệt đã ép cô điên rồi, cô muốn hét chói tai, nhưng lại bị anh nuốt hết, không thể phóng thích cảm xúc, hoa huyệt cô bắt đầu run rẩy, run rẩy, cuối cùng bị đẩy lên cực hạn.
 
“Ha...Chặt ghê...” Cung Thụy Thần cảm giác được cô chặt đến nổi muốn cắn đứt anh, thiếu chút nữa khiến anh tước vũ khí đầu hàng.
 
Anh vội vàng rút bản thân ra ngoài, lật người cô lại, để cho cô úp sấp quỳ gối trên sô pha, sau đó đẩy hông từ phía sau cắm vào thân thể cô.
 
“Hưm...Không cần...Buông em ra ~~” Cao trào vừa qua đi làm cho dục vọng trong cơ thể Lăng Nhược Tịch được thỏa mãn, lý trí nháy mắt lại quay về, cô nhớ tình cảnh trước mắt của mình, nhất thời vừa thẹn vừa giận, uốn éo eo nhỏ không cho anh đi vào.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7174 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 5 2020 21:35

149. Thay Đổi 2(H)
 
Cung Thụy Thần đang vui vẻ cở nào, sao có thể chấp nhận chuyện cô không cho chứ, cô càng từ chối thì càng tăng thêm thú tính trong anh, anh bèn ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô dùng sức va chạm, mạnh mẽ đòi hỏi khoái cảm từ cô: “Em hãy xin anh cắm vào đi, hãy xin anh dùng sức làm mạnh hơn đi, nhanh nói đi em.”
 
Anh ép buộc cô, bàn tay từ trên mặt cô dời xuống dưới, đến nơi hai người ân ái dính chặt vào nhau, niết mạnh nụ hoa mẫn cảm của cô, nhìn cả người cô vì sung sướng mà cong lưng lên, anh gần như dùng sức mạnh ngang ngược tàn phá cánh hoa mềm mại đó, rất vừa lòng nhận lấy sự co thắt của hoa bởi vì sung sướng mà thít chặt hơn nữa.
 
“Xin anh, làm em đi, dùng sức cắm mạnh vào em …huhu…” Lăng Nhược Tịch bị tra tấn khóc nấc lên, vừa thẹn vừa giận lại không có sức chống cự cứ mặc anh mượn rượu tàn sát bừa bãi trên cơ thể mình.
 
Thấy cô đã chịu nghe lời, Cung Thụy Thần vừa lòng nâng môi cười khẽ, đồng thời đâm thật mạnh vào hoa huyện mẫn cảm đó, gậy thịt to lớn mỗi lần ra vào đều mang theo dịch mật yêu đương vẫy ra ngoài, làm sô pha bên dưới thấm ướt một mảnh.
 
Hoan ái kịch liệt nối tiếp nhau, cũng không biết qua bao lâu, Lăng Nhược Tịch đã bị anh đòi hỏi cuốn lấy muốn hôn mê rồi, người đàn ông phía sau cuối cùng cũng gầm lên một tiếng mang hết tinh dịch nồng đặc bắn sâu vào trong cô, Lăng Nhược Tịch bị nóng ấm tràn vào làm cả cơ thể run run. Theo sau là một vật thể nặng nề đè ép xuống dưới, toàn bộ người cô nằm trên ghế sô pha, bên tai tất cả đều là hơi thở dốc dồn dập của anh, thỉnh thoảng anh thì thào lẩm bẩm: “Lăng Nhược Tịch, cả đời này em là của anh, đừng mơ rời khỏi anh."
 
Trong lòng Lăng Nhược Tịch rối rắm tơi bời, lo lắng chỉ muốn chạy trốn, lại không có chút sức lực nào, chỉ có thể mặc anh đè ép, qua hồi lâu, người bên trên cũng im lặng không nói, chỉ có tiếng hít thở đều đều.
 
Lăng Nhược Tịch lúc này mới biết anh đã ngủ quên, sau khi hung hăng hiếp đáp cô lại ngủ ngon lành, Cái này làm cô giận càng thêm giận, giãy giụa muốn đẩy anh xuống, bởi vì tay bị trói cô không thể dùng kiềm sức được vùng vẫy hồi lâu mới xốc người Cung Thụy Thần lên được, nhưng sô pha thì có hạn, cô lại nằm hết chỗ rồi cho nên Cung Thụy Thần cả người cứ vậy mà ngã lăn thẳng xuống đất.
 
Cũng may sô pha không cao, hơn nữa anh lại đang say rượu, cộng thêm vừa mới hoan ái kịch liệt, thể lực hao tổn, cho nên Cung Thụy Thần cũng không tỉnh dậy, chỉ lật người lại ngủ tiếp.
 
Lăng Nhược Tịch giận đến nổi muốn đá hai chân anh, nhưng vô tình lại thấy trên lưng anh có dấu xanh tím rõ to, trong lòng căng thẳng, đoán đây có thể là do hai ngày trước anh vì cứu cô nên để lại, trong lòng vừa thương vừa giận, anh cứu cô ngay cả mạng cũng không cần, vậy mà lại không chịu tin cô dù chỉ một chút. Xem ra chia tay vẫn tốt hơn, anh tỉnh lại thì chỉ chịu dày vò. Nghĩ vậy trong lòng thêm đau xót, nước mắt không ngăn được chảy dài.
 
Đã khóc thì không dừng được, từ nức nở dần dần thành khóc ra tiếng, giống như muốn mượn chuyện này để giải toả hết những uất ức và không đành của cô.
 
Phương Quan Lâm mặt đỏ tim đập chịu đựng đứng canh bên ngoài hồi lâu, trong phòng thỉnh thoảng truyền ra tiếng rên rĩ nỉ non cùng hơi thở dồn dập làm cho anh hoảng sợ kinh hồn, nếu để anh hai biết được chuyện cậu đứng góc tường nghe trộm, thế nào cũng ban cho cậu tội chết, nhưng cậu lại không dám đi xa, nếu có người không có mắt xong vào thấy chuyện không nên thấy, thì cũng chỉ có con đường chết.
 
Phòng cách vách cũng đi ra ngoài tìm chị hai, đều bị cậu lấy cớ ‘ Chị dâu có việc về trước’ cho qua chuyện. Cũng may là người của công ty anh cả, cũng coi như gặp qua vài lần, đối với lời cậu nói cũng vô cùng tin tưởng và không hỏi nhiều, nếu không chuyện hôm nay sẽ không dễ dàng xử lý như vậy đâu… Hu hu…Oan uổng quá đi mất, đây đúng là tai bay vạ gió mà.
Khó khăn lắm tiếng động bên trong mới dừng lại, cậu nhìn thời gian đánh giá một chút, dù anh hai có say lắm thì cũng không quá chậm trễ, đợi người hồi lâu không thấy chỉ nghe được tiếng khóc nho nhỏ.


 
Tim anh treo lên tận cổ, lấy hết can đảm tới gõ cửa, cách lớp ván cửa hỏi:  “Anh hai, chị dâu, em có thể vào được không?”
 
Trong giây lát nghe được giọng Phương Quan Lâm, khiến Lăng Nhược Tịch hoảng sợ, bây giờ cả người cô đang trần trụi, tay thì bị trói, Cung Thụy Thần quần áo cũng  không chỉnh tề, sao có thể gặp người được. Vì vậy cô nhanh nói vọng ra ngoài cửa “Không được, đợi chút, đợi một chút.”
 
“Được, em đợi ngoài cửa.” Nghe thấy giọng Lăng Nhược Tịch, Phương Quan Lâm mới yên tâm, lại lui về phía sau hai bước, nghiêm túc chờ ngoài cửa.
 
Biết anh không tùy tiện đi vào, Lăng Nhược Tịch  thoáng thả lỏng, nhanh tay lau nước mắt, sau đó đứng dậy nhặt một mảnh vở thủy tinh, cắt caravat trên tay. Lấy khăn giấy trên bàn lung tung lau sạch chất dịch giữa hai chân, rồi mặc đồ vào cho cả hai.
 
Lại giúp Cung Thụy Thần mặc quần áo lại, kéo kéo tóc, xong rồi mới chịu ra mở cửa.
 
Phương Quan Lâm cũng là người hiểu biết, đi vào cũng không hỏi gì vì sợ cô xấu hổ, nói thẳng: “ Chị dâu, trời không còn sớm, em đưa chị với anh hai về nhà.”
 
Thấy Lăng Nhược Tịch gật đầu, cậu mới nâng Cung Thụy Thần lên, lấy tay anh vòng qua cổ mình, giúp anh ra ngoài….
 
Sáng sớm hôm sau, lúc Cung Thụy Thần tỉnh lại, chỉ cảm thấy đầu đau không chịu nổi, anh nhớ hôm qua lại đi uống rượu, hình như có gặp Lăng Nhược Tịch, hình như đã cùng cô yêu điên cuồng một phen, còn những chuyện sau nữa thì không nhớ rõ ràng.
 
Anh lên lầu xuống lầu tìm một lần, cũng không thấy bóng Lăng Nhược Tịch đâu, trên bàn cũng không để canh giải rượu cho anh, điều này làm anh nghi ngờ, chuyện tối qua lá sự thật hay chỉ là giấc mơ.
 
Cung Thụy Thần ảo não, giật giật tóc, lết thân đi tắm, khi cởi quần áo anh thấy trên người mình có dấu vết yêu đương, trong lòng không khỏi vui mừng, xem ra đêm qua, tất cả là thật, nếu cô không có từ chối sự đòi hỏi yêu thương từ anh, vậy chuyện hai người muốn bắt đầu lại đã có hi vọng rồi.
 
 
Tâm trạng anh tốt hơn, sau đó lấy xe đến nhà mẹ cô, muốn đưa cô đi làm, thuận tiện, nói lời bóng gió xem thử cô đã nguôi giận rồi hay chưa.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7174 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 5 2020 21:36

150. Thay Đổi 3
 
Xe đi một nửa đường, Cung Thụy Thần bắt đầu có chút lo lắng, anh mơ hồ nhớ rõ hôm qua hai người nói chuyện cũng không được vui vẻ gì, sau đó anh vì nhất thời nóng giận, lại uống không ít rượu cho nên đã cưỡng bức cô ngay tại sô pha.
 
Bây giờ mình lại đến, nói không chừng cô cũng không chịu tha thứ, nghĩ trãi nghĩ phải, vì để biểu hiện thành ý, anh liền đến cửa hàng hoa mua ngay một bó hoa hồng, trong trí nhớ của anh phụ nữ đều rất thích hoa hồng, hình như cho đến bây giờ anh chưa một lần tặng hoa cho cô, không, thật sự tính ra thì anh rất ít khi tặng quà cho cô, ở điểm này anh thật sự làm chưa tốt.
 
Đến cửa nhà vợ, bởi vì không biết cô đã nói gì với người nhà, cho nên anh không dám đi vào, chỉ ngồi trong xe chờ cô, cũng may sắp đến giờ cô đi làm, anh đợi cũng không lâu lắm, thì thấy cô từ trong nhà đi ra.
 
Cung Thụy Thần vừa thấy cô, vội vã mở cửa xuống xe, bởi vì trong tay đang ôm một bó hoa hồng lớn, cảm giác như anh giống với mấy đứa trẻ thời nay, trong lòng hồi hộp không yên.
 
Lăng Nhược Tịch vừa mở cửa, ngẩng đầu đã thấy Cung Thụy Thần trong tay ôm hoa đứng ở trước mặt, cô nhất thời sửng sốt.
 
Cung Thụy Thần che dấu hồi hộp lo lắng của mình liền vờ ho nhẹ một cái, sau đó đem hoa hồng từ trong ngực về phía cô, ánh mắt xấu hổ nhìn đi nơi khác, cũng không được tự nhiên nói: “Cái này, tặng em ..”
 
Đây là lần đầu tiên anh tặng hoa cho mình, tuy nói cô sớm đã qua cái tuổi yêu đương lãng mạn rồi, nhưng dù sao cũng là phụ nữ, nhận được hoa cũng rất vui vẻ, nhưng cô đã hạ quyết tâm chia tay với anh, cô ép mình không được mềm lòng, sau đó thu lại tâm trạng, đem hoa đẩy sang chỗ khác, mặt lạnh lùng nói: “Anh đến làm gì? Muốn đi làm thủ tục hả?”
 
“Em…” Cung Thụy Thần bị dáng vẻ thản nhiên lạnh nhạt của cô chọc giận, anh xấu hổ lấy lại hoa, sau đó cố ép cơn giận xuống, tự nói với bản thân, vợ còn nhỏ, mình không được so đo với vợ, lại nói chuyện này đúng thật là do anh sai, vì vậy cong môi, mềm mỏng nói với cô: “Được rồi, vợ ơi, là anh sai rồi, đừng giận nữa có được không? Anh biết do anh hiểu lầm vợ, em có muốn đánh hay mắng anh thì anh cũng tùy em, anh chỉ muốn em hết giận, có được không? Em đừng vì mấy chuyện nhỏ này mà ly hôn bỏ anh nha.” Anh vừa nói, vừa đi đến ôm cô vào trong lòng mình.
 
Lăng Nhược Tịch đẩy tay anh ra, lui về phía sau từng bước, lòng dạ sắc đá nói: “Cung Thụy Thần, em rất thất vọng với anh, nói cái gì mà chút chuyện nhỏ? Anh hiểu lầm, không tin em, đây là chuyện nhỏ sao? Còn có, ly hôn là do anh nói trước, không muốn nói là anh đang muốn gây chuyện với em. Vì sao rõ ràng là anh sai mà anh lại nói như đúng rồi. Anh xem em như mèo con chó nhỏ, có thể chờ anh gọi đến thì đến, bảo đi thì đi sao, anh nói muốn ly hôn thì ly hôn, muốn làm hòa thì làm hòa hả?”
 
Cung Thụy Thần nghe cô chấp vấn, cảm thấy bản thân thật oan uổng, anh đã moi tim móc phổi cho ra đối với cô như vậy, nâng niu trong tay sợ ngã, ngậm trong miệng sợ tan, khi nào thì xem  cô như mèo con chó nhỏ chứ, lại nói anh hiểu làm cô cũng vì do cô gạt anh trước, cái gì cũng không chịu nói cho anh biết, chuyện này cả hai đều sai. Cung Thụy Thần thở dốc, muốn mở miệng phản bác, nhưng anh lại ép xuống, anh đến đây không phải  để cãi nhau với cô, nói qua nói lại đối với cả hai cũng không có gì tốt. Vì thế vòng vo, dịu dàng nói: “Em đang tức giận, anh sẽ không nói nữa. lần này anh để em quyết định, em nói khi nào làm lành thì mình làm lành, như vậy có được không?” Cung Thụy Thần xuống nước mười phần.
 
Lăng Nhược Tích thấy anh nói như vậy cũng không thể nói thêm lời ngoan độc tuyệt tình được nữa, đành phải quay đầu hừ lạnh một cái.
 
Cung Thụy Thần thấy thời gian không còn sớm, đã đến giờ cô đi làm. Sợ cô muộn, lại đem giận trút lên người mình, nhanh chóng lấy lòng :“Không còn sớm nữa, anh đưa em đi làm nha.”
 
Lăng Nhược Tịch không thèm nghĩ ngợi, liền từ chối: “Không cần, em tự mình lái xe đi” Nói xong lướt qua anh đi ra ngoài.
 
“Ai…” Cung Thụy Thần ảo não nắm tóc, sợ lại chọc cô giận, không dám cản đường, chỉ có thể đưa mắt nhìn cô lái xe rời đi. Chưa từng có chuyện gì làm anh lo lắng đến như vậy, duy nhất chỉ có cô gái nhỏ này, trước hay sau khi cưới cũng làm cho anh không hết lo lắng, ai bảo anh yêu cô làm gì, bị cô ép uổng như vậy cũng đành chấp nhận.
 
Anh cô đơn đứng ven đường hồi lâu, mãi đến khi nhận được điện thoại của thư kí gọi đến hỏi anh khi nào đến công ty, anh liền  ổn định tâm trạng xoay người ném hoa vào thùng rác bên cạnh, lên xe rời đi đến công ty, công trình sân bay bắt đầu khởi công, công ty còn cả đống chuyện lớn bé đợi anh giải quyết, đủ để anh bận suốt ngày, về chuyện anh và Nhược Tịch chỉ có thể hoãn lại, từ từ giải quyết….
 
Khi anh hết bận rộn thì đèn cũng sáng rực khắp nơi báo hiệu một ngày đã hết. Cả ngày anh không hội họp thì cũng tự mình đến công trường xem xét, lại phải kiểm tra các loại báo cáo này nọ. Cả một ngày bận rộn qua đi, Cung Thụy Thần cảm thấy bản thân như bị rút hết lức lực.
 
Trước kia cũng như vậy, nhưng chưa từng có cảm giác thể xác và tâm hồn lại mỏi mệt như hôm nay. Lái xe về nhà, nhìn ngoài cửa sổ từng ánh đèn đường vụt qua, nghĩ đến nhà cửa trống vắng, cô gái trong nhà cũng không chịu về. Lòng Cung Thụy Thần cũng rất cô đơn, một chút ý nghĩ về nhà cũng không muốn.
 
Đột ngột chuyển tay lái, thẳng lái xe đến một quán bar. Lưu loát xuống xe, đi vào gọi một ly Whiskey. Nhấp một ngụm, còn lại toàn bộ đổ trên người, biến thành toàn thân đầy mùi rượu, sau đó lấy điện thoại gọi cho Lăng Nhược Tịch, trực tiếp đưa cho người pha chế nói: “Nói với cô ấy, chủ của số máy này say rượu ngã rồi đi.”
 
Điện thoại rất nhanh được nối, người pha chế theo lời của anh không nói sai một chữ nào, còn nói địa chỉ quán bar, sau đó tắt máy trả lại cho Cung Thụy Thần.
 
Cung Thụy Thân rất vừa lòng gật gật đầu, sau đó không thèm để ý đi đến chỗ mấy cô gái trẻ nói nhỏ gì đó rồi lại giả vờ say rượu nằm bẹp trên quầy bar.
 
Quả nhiên là đến rất nhanh, nhưng người đến không phải Lăng Nhược Tịch mà là Phương Quan Lâm.
 
Anh mặc áo khoác dạ màu đen lật cổ, như cỡi phong hỏa luân bay đến, mấy sợi tóc ẩm ướt chưa kịp sấy khô có lộn xộn, lại làm cho anh thêm cao lớn anh tuấn, mắt đẹp mày cong. Thẳng đường đi tới, lại dễ dàng chiếm đóng trái tim của bao nhiêu cô gái.
 
Chỉ là anh không hề bận tâm đến những điều, tìm kiếm chỗ Cung Thụy Thần rồi liền đi đến.
 
Có điều tất nhiên là Cung Thụy Thần đối với sự nhiệt tâm này của anh không hề cảm kích chút nào, anh đang híp mắt nằm trên quầy bar thấy người đến là Phương Quan Lâm đột nhiên nhíu mày hỏi:“Sao cậu lại đến đây?”
 
Nhìn dáng vẻ anh hai không giống như say rượu, Phương Quan Lâm cũng không khỏi sửng sốt, lẩm bẩm nói: “Chị hai gọi điện cho em nói anh đi uống rượu, muốn em đến đây… Xem thử…” Nói xong câu cuối, Phương Quan Lâm lập tức hiểu ý định của anh hai, không nghĩ tới lại bị chính mình phá hư.
 
Thấy sắc mặt của anh hai, Phương Quan Lâm cảm thấy rất là oan uổng, nói thử xem, hai người cãi nhau thì liên quan gì đến tôi, vì sao cứ phải lôi tôi vào, anh hai uống rượu say khước sao lại để tôi đi đón, vì sao không tìm thằng tư, cậu ta cũng là em, hay  bởi vì tôi là FA, xem ra tôi phải kiếm ngay một cô người yêu mới được, bằng không hai người sẽ sai bảo tôi thành nghiện thế này, sớm muộn gì tôi cũng phải đình công.
 
Trong lòng ấm ức vô cùng, nhưng chuyện này là do chính mình phá hư, còn không phải tự mình cứu vãn sao. Cậu nhanh lấy điện thoại ra gọi cho Lăng Nhược Tịch, nói cho cô biết, anh hai uống mãi không chịu về, xin cô đến đây, lời hay lời tốt lời nào cũng đem ra hết, Lăng Nhược Tịch cuối cùng cũng mềm lòng nói sẽ đến ngay.
 
Buông điện thoại, Phương Quan Lâm mới chịu thở phào một cái, xoay người ngồi xuống bên cạnh Cung Thụy Thần, lấy một ly bia, uống một chút lại nhìn dáng vẻ nhíu chặt mày của Cung Thụy Thần liền lo lắng hỏi :“Anh với chị dâu lại làm sao vậy?” Đêm qua còn thân mật lâu như vậy, rồi cùng nhau về nhà. Sao hôm nay lại ầm ĩ nữa rồi?
 
“Ai… Phụ nữ chính là thứ phiền phức, càng để ý họ lại càng gây chuyện, chờ cậu gặp đi rồi biết.” Cung Thụy Thần nói cũng không rõ ràng chuyện anh với Lăng Nhược Tịch lúc này như thế nào, dù sao cũng  phiền phức chết được.
 
Phương Quan Lâm không để ý lắm bĩu môi, nghĩ mình nhiều năm đi qua bao bụi hoa, dạng phụ nữ nào mà mình chưa thấy qua, không đủ ngàn thì cũng tám trăm, thật sự thì mình chưa gặp được cô gái nào có thể làm phiền lòng như vậy, Anh hai của mình nếu nói trên thương thường, cậu đấu không lại nhưng đối với phụ nữ ... Thì còn kém cậu quá xa.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 10 khách