[CĐ-Quyền mưu-3S] Nhật kí phong hậu của tả tướng

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 72
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 49 times
Been thanked: 495 times
Tiếp xúc:

16 Tháng 5 2020 13:18

Chương 31: Làm giáo khảo kì thi
 
Lúc Cảnh Ninh tỉnh lại đã là sáng hôm nay, Ngụy Tiêu của nàng đã đi rồi. Nhìn sắc trời lúc này, có lẽ hắn chỉ mới đi chưa bao lâu. Nhớ đến chuyện hoang đường đêm qua, Cảnh Ninh vô thức ôm lấy hai má, thật sự là mắc cỡ chết đi được!
 
Cái tên Ngụy Tiêu này, rõ ràng là một con sói đuôi to! Quá ư là hư hỏng!
 
Cảnh Ninh e ngại chuyện đã thỏa thuận với Ngụy Tiêu tối hôm qua, nên lúc lên triều nàng muốn tìm cách kéo thêm một chút chuyện cho hắn làm, để hắn không có thời gian đến tìm nàng dạy hát diễm khúc.
 
Cho nên lúc hữu tướng nhắc đến kì thi Quốc tử giám năm nay, Cảnh Ninh không kịp chờ lão nói xong, đã vội vàng chen ngang: “Việc này cứ giao cho tả tướng đi.”
 
Giọng nói của Cảnh Ninh vang vang hữu lực, làm hữu tướng chỉ có thể nuốt nửa câu còn lại vào bụng. Khẩu khí của bệ hạ nghe là biết không cho phép vãn hồi, nhưng việc này sao có thể giao toàn bộ cho Ngụy Tiêu được chứ!
 
“Bệ hạ, việc khảo thí hằng năm đều do lão thần phụ trách, tả tướng chịu trách nhiệm lo liệu cho chuyến săn bắn mùa thù, sao đột nhiên năm nay người lại giao chuyện này cho tả tướng? Như vậy tả tướng sẽ không có thời gian chuẩn bị cho chuyến đi săn, hay là vẫn để cho lão thần đây chủ trì kì thi này đi.”
 
Tất nhiên Ngụy Tiêu hiểu rõ tiểu gia hỏa kia đang âm mưu chuyện gì, chẳng phải là muốn trốn tránh việc học hát kia sao? Vô tình lại khiến hắn giống như chó ngáp phải ruồi, đoạt lấy chức giáo khảo kì thi Quốc tử giám.
 
Trong Quốc tử giám đều là những thí sinh muốn thi lên cử nhân, hằng năm đều đến tham gia thi cử một lần, phải đậu mới có thể được tứ quan. Những năm trước đều do hữu tướng chấm thi. Đã có không ít những thí sinh gia thế đi, nhờ vào quan hệ mà đi cửa sau. Năm nay, nếu tả tướng làm giám khảo kì thi, thì mấy người nhóm đại gia tộc kia có lẽ sẽ không thể ngồi yên!
 
Ngụy Tiêu tiến lên một bước, chắp tay cúi người hành lễ với Cảnh Ninh, dõng dạc nói: “Nếu đã vậy, thần xin đổi nhiệm vụ với hữu tướng. Năm nay, thần sẽ đảm nhiệm giáo khảo kỳ thi, còn hữu tướng sẽ chuẩn bị sắp xếp cho chuyến đi săn mùa thu.”
 
“Tả tướng cứ nói đùa, người nào làm tốt ở lĩnh vực người đó, chức trách giữa chúng ta khác nhau, há có thể tùy tiện thay đổi? Nếu không có kinh nghiệm có thể sẽ làm hỏng chuyện. Việc này không thể đổi!” Hữu tướng vội vàng nói.
 
“Hữu tướng nói vậy nghĩa là tự cảm thấy bản thân không thể chuẩn bị tốt cho kì săn bắn sắp tới? Hay là ám chỉ hạ quan sẽ không lo liệu tốt kì thi này?”
 
Hằng ngày, Cảnh Ninh đều thấy hai người họ tranh cãi ầm ĩ, mãi cũng chẳng lạ gì nữa. Nàng ngồi trên cao như xem trò vui. Một lão hồ ly, một con sói gian, hai người cứ cãi nhau đi, dù sao nàng cũng sẽ đứng về phía nam nhân của mình.
 
Nếu hữu tướng biết hoàng đế trên kia đang nghĩ gì, nhất định lão sẽ tức đến phun máu!
 
Hữu tướng lắc đầu: “Lão đây không giống tả tướng đại nhân tay nắm trọng binh, quyền thế ngời ngời. Chuyến săn bắn này lão không dám đảm nhận.”
 
Ngụy Tiêu cười nói: “Các binh sĩ tướng lĩnh dưới trướng hạ quan, có người nào không đỗ đạt từ tay hữu tướng đây. Nói đến quyền thế ngời ngời, không thể không nói đến hữu tướng đại nhân.”
 
Ngụy Tiêu vừa dứt lời, Vệ thống lĩnh đứng bên trong liền có động tĩnh, chắp tay nói: “Tả tướng đại nhân nói rất đúng, hữu tướng đại nhân chỉ cần phân phó, các thuộc hạ nhất định dốc hết sức mình, quyết không chối từ!”
 
Nhóm người phe hữu tướng cũng không đứng yên, nhao nhao phản đối Ngụy Tiêu. Hai người giao tranh lại biến thành người người hỗn chiến. Cảnh Ninh ngồi xem trò vui, chỉ còn thiếu một dĩa hạt dưa cho nàng ngồi cắn nữa thôi là giống như đang ngồi ngoài vườn xem tuồng vậy.
 
Đám người tranh qua tranh lại không có kết quả, cuối cùng vẫn lôi Cảnh Ninh vào quyết định. Cảnh Ninh nhìn Ngụy Tiêu, thấy hắn cũng đang nhìn nàng, khóe môi còn cong lên mang theo ý cười nhàn nhạt. Toàn thân Cảnh Ninh vô thức run lên, người này lại đang âm mưu gì đây mà!
 
Trong lòng nàng biết rõ, âm mưu của hắn chính là nhắm vào nàng, Cảnh Ninh vội đập bàn lớn tiếng: “Tả tướng và hữu tướng đều là những kiện tướng đắc lực của trẫm, văn thao võ lược, bất kể là chuyện kì thi hay chuyện săn bắn, trẫm tin tưởng hai khanh đều có thể xử lý thỏa đáng. Năm nay, cứ để cho tả tướng phụ trách kì thi, còn hữu tướng phụ trách chuyện săn bắn đi!”
 
Ngụy Tiêu cong khóe môi, cúi người thi lễ: "Bệ hạ anh minh!”
 
Những người dưới trướng Ngụy Tiêu cũng xuôi theo chiều gió hô theo. Nhóm người hữu tướng đưa mắt nhìn nhau, rồi nhìn hữu tướng. Lão tức giận nhưng lại không còn cách nào khác, đành phải hành lễ hô to: “Bệ hạ anh minh!”
 
Những người khác thấy vậy cũng hô theo.
 
Hữu tướng trở về phủ, liên tục đập vỡ nhiều đồ đạc trong nhà mới có thể vơi bớt tức giận. Lão thấy hoàng đế này càng lúc càng nghe lời Ngụy Tiêu. Thật sự không ổn! Lão nhất định phải nghĩ cách khiến hoàng đế đứng về phía bọn họ.
 
Sau khi hạ triều, Cảnh Ninh quay về Ngự thư phòng, chưa uống hết ly trà đã thấy Ngụy Tiêu xuất hiện, nàng hết hồn, sợ đến mức suýt chút là sặc nước.
 
“Sao chàng lại ở đây, không cần chuẩn bị cho kì thi sao?” Cảnh Ninh đặt ly trà xuống bàn.
 
Ngụy Tiêu không nói lời nào, xoay người đóng cửa Ngự thư phòng lại. Hai chân Cảnh Ninh bắt đầu mềm dần, nàng vội vàng nói: “Chuyện thi cử không thể làm qua loa được, nếu chàng xử lý không tốt, không chừng hữu tướng bắt được sai lầm nào, nhất định sẽ dâng tấu hạch tội.”
 
Ngụ ý của Cảnh Ninh chính là: mau mau nghiêm túc xử lý công việc đi, đừng có để ý đến chuyện yêu đương nam nữ!
 
Ngụy Tiêu gỡ mũ cánh chuồn trên đầu xuống, ném lên bàn, diện mạo anh tuấn hiện rõ, ngữ khí có chút lưu manh lên tiếng: “Sợ gì chứ, dù sao thần đã có bệ hạ chống lưng, hữu tướng kia có thể làm gì được.”
 
Cảnh Ninh lùi một bước, hắng giọng đáp: “Khanh không thể có suy nghĩ này…”
 
Cảnh Ninh còn chưa nói xong, động tác của Ngụy Tiêu đã cắt ngang lời nàng. Nàng bị tên lưu manh này bế bổng lên, bước vào nội thất bên giường nhỏ.
 
“Tối qua ta không muốn phá giấc ngủ của Vũ nhi, đành phải nhịn suốt cả đêm. Sáng nay lúc vào triều nó còn cứng đó. Vũ nhi nỡ lòng nào nhẫn tâm vậy sao? Chỉ muốn ta làm việc, không thưởng cho ta ư?” Ngụy Tiêu nói xong liền hôn xuống, bàn tay to bắt đầu chu du trên người nàng.
 
Cảnh Ninh nghe hắn nói vậy, vốn muốn đẩy hắn ra, lại mềm lòng dừng tay, mặc hắn tùy ý vuốt ve nàng. Làm gì đáng thương giống như hắn nói chứ. Rõ ràng lần nào hắn cũng mạnh mẽ như hổ, làm nàng đến không xuống giường nổi!
 
Ngụy Tiêu thấy nàng không kháng cự nữa, liền biết nàng đã mềm lòng. Trong lòng lại thầm mắng yêu nàng là tiểu ngu ngốc!
 
“Ưm… Hai con thỏ đáng yêu của ta, tối qua không được ôm hôn…” Ngụy Tiêu vừa nói, vừa phanh vạt áo Cảnh Ninh ra, làm xuất hiện cái yếm màu vàng kim. Tiểu gia hỏa này, hạ triều xong còn chưa kịp thay xiêm y, vẫn đang mặc long bào, đã bị hắn vây lấy đặt dưới thân dày vò, thật đúng là… khiến hắn có cảm giác thành tựu!
 
Cảnh Ninh đỏ mặt nhìn hắn cởi long bào của mình, kéo phăng cái yếm ra, há miệng ngậm lấy một bên nhũ hoa.
 
Ngụy Tiêu mút chụt chụt thành tiếng, âm thanh dâm mỹ ấy khiến Cảnh Ninh không dám mở mắt. Hắn là một tên lưu manh, thích nhất là tạo ra những âm thanh khiến người thẹn thùng như vậy!
 
Ngụy Tiêu kìm nén suốt đêm, không muốn dạo đầu lâu hơn, hắn ôm Cảnh Ninh dậy, đặt nàng ngồi trên đùi mình, đỡ hông nàng ngồi xuống.
 
Cảnh Ninh ôm cổ hắn, chậm rãi ngồi xuống, miệng dưới ăn gậy thịt vào, nàng ưm một tiếng, bên trong cơ thể bị nhét đầy.
 
Ngụy Tiêu bắt đầu chầm chậm luật động, mỗi cú thúc lên đều đổi lấy tiếng rên rỉ khó nhịn của đối phương.
 
“Bảo bối, nàng đừng quên hôm qua đã đồng ý tập hát với ta đó!” Ngụy Tiêu thì thầm bên tai nàng.
 
Cảnh Ninh chỉ có thể giả bộ như không nghe thấy gì, miệng rên ư ử, mông nhỏ cao thấp đưa đẩy, muốn dời sự chú ý ra khỏi yêu cầu vô sỉ kia.
 
Nhưng Ngụy Tiêu đời nào cho nàng được toại nguyện, hắn rút phân thân mình ra, cọ cọ nụ hoa bên ngoài, cảm nhận sự run rẩy của nàng.
 
“Bảo bối, nàng muốn tập hát, hay là muốn chúng ta thử những trò khác?” Ngụy Tiêu uy hiếp.
 
Cảnh Ninh nghe hắn nói vậy, không kiềm được run lên, miệng phồng lên bất mãn, bất đắc dĩ gật đầu.

....

 hành trình học hát dâm khúc bắt đầu~

 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Kate Phan
Bài viết: 47
Ngày tham gia: 23 Tháng 9 2019 19:01
Has thanked: 408 times
Been thanked: 28 times
Tiếp xúc:

16 Tháng 5 2020 23:00

Ôi Nguỵ Tiêu lưu manh ghê cơ 😂😂😂 :banhbao50:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Kate Phan
Bài viết: 47
Ngày tham gia: 23 Tháng 9 2019 19:01
Has thanked: 408 times
Been thanked: 28 times
Tiếp xúc:

16 Tháng 5 2020 23:05

Là lá laaaa chị chịu khổ rùi :banhbao40:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 72
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 49 times
Been thanked: 495 times
Tiếp xúc:

19 Tháng 5 2020 22:54

 Chương 32: Quan hệ giữa Minh Thính và Tứ vương gia

Ngụy Tiêu cười cười, hôn Cảnh Ninh nói: “Bảo bối nghe cho kĩ, sau này khi nào ta muốn phải hát cho ta nghe, nếu bảo bối dám quên, vậy thì…”

Ngụy Tiêu cố tình bỏ dở nửa câu, để Cảnh Ninh tự tưởng tượng. Cảnh Ninh miễn cưỡng gật đầu, trong lòng lại thầm mắng: Khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp!

Ngụy Tiêu nhìn bộ dáng tức không nói nên lời của nàng thì bật cười, hôn tiểu gia hỏa đáng thương một cái, thì thào hát khẽ bên tai nàng: “Bên sườn nhỏ, gối nhỏ nghiêng, nhẹ nhàng nâng gót ngọc lên cao. Người di chuyển, mông di chuyển, từng cơn mê đắm từng cơn tê. Tiếng ca ca chậm rãi đùa giỡn, đợi muội muội cùng nhau trải qua. Nhất thời gian, bán thời gian, làm hồn phách muốn bay lên trời.”

Cảnh Ninh nghe xong lập tức đỏ mặt. Không biết sao người này lại có thể nghĩ ra nhiều dâm khúc như vậy.

“Bảo bối đã nhớ chưa?” 

Cảnh Ninh lắc đầu, cho dù nhớ nàng cũng chẳng thừa nhận đâu!

Tất nhiên Ngụy Tiêu biết nàng đang nghĩ gì, hắn không vạch trần nàng, chỉ thúc mạnh vào người nàng vài cái, va chạm đến nàng kêu ư ư, hắn mới cười nói: “Ta đổi ý rồi. Bảo bối nhà ta kêu nghe động lòng người như  thế, so với hát khúc nhạc kia còn êm tai hơn.”

Cảnh Ninh không thèm để ý đến hắn, mặc kệ hắn nói gì nàng cũng sẽ không đáp lại.

Ngụy Tiêu gian manh liên tục cắm mạnh mấy chục cái không ngừng nghỉ, khiến Cảnh Ninh phải che miệng kêu lên trong hoảng loạn. Nàng lên đỉnh rồi, tên cầm thú này vẫn không buông tha cho nàng, động tác càng lúc càng nhanh, mỗi cú thúc đều như sắp đánh bay nàng, Cảnh Ninh nhớ đến ngày nào đó hắn cắm nàng đến mức đau bụng, sợ hãi kêu hắn ngừng lại

“Đừng… Đàn Lang…. đừng… Cắm mạnh quá… mai bụng sẽ đau...”

Ngụy Tiêu nhanh chóng dừng lại, hắn cắm quá hăng hái, nên quên mất bài học lần trước.

Ngày hôm đó, nàng cũng bị hắn hung hăng dày xéo một trận như vậy. Hôm sau nàng ôm bụng kêu khó chịu, khóc rất nhiều, liên tục mấy ngày không cho hắn chạm vào.

Ngụy Tiêu rút gậy thịt của mình ra một chút, hôn nàng cái chụt, hỏi: “Bảo bối có chịu hát không?”

Cảnh Ninh cắn môi nhìn hắn, do dự gật đầu, vội bổ sung thêm: “Chỉ hát một lần thôi nhé!”

Ngụy Tiêu đồng ý ngay. Dù sao thì đã có lần một sẽ có lần hai, trước lạ sau quen, hắn không sợ sau này nàng sẽ không đồng ý với hắn.

Cảnh Ninh đỏ mặt, nhỏ giọng hát: “Bên sườn nhỏ… gối nhỏ nghiêng, nhẹ nhàng nâng gót ngọc lên cao… Người di chuyển, mông di chuyển, từng cơn mê đắm từng cơn tê. Tiếng ca ca chậm rãi đùa giỡn, đợi muội muội cùng nhau trải qua. Nhất thời gian, bán thời gian, làm hồn phách muốn bay lên trời...”

Cảnh Ninh hát xong, người ôm thẳng người nàng, đồ vật chôn trong cơ thể nàng không nhịn được bắt đầu chuyển động, chậm rãi ra vào trong người nàng, ma sát từng tấc thịt non bên trong.

Cảnh Ninh hít một hơi khí, cuối cùng tên oan gia này được đắc ý xong. Nhưng chỉ chốc sau, nam nhân lại bắt đầu hát một dâm khúc khác: “Mồ hôi làm ướt xiêm y, mây mưa làm giường bề bộn. Đôi chân nhỏ gác trên vai tê mỏi. mày nhíu chặt tận hưởng cơn say xuân. Quá mạnh mẽ, quá điên cuồng, luôn miệng gọi ta là Lang. Lưỡi đinh hương yêu kiều ướt át, vừa nếm thử, không ngọt như mật cũng ngọt như đường.”

Hưng tình lưỡng hài hòa, ôm nàng vai kề má. Tay vân vê hoa thơm, mềm mại ngoài dự đoán. Cởi quần khố, cởi giày thêu, ngọc thể dựa vào tình lang, lưỡi đinh hương hé mở, mây mưa điên đảo phượng loan, kỹ năng chàng tài tình, minh triều thiên vạn mau đạt đến.”


Cảnh Ninh trợn mắt nghẹn họng. Tên khốn kiếp này! Dám dùng thi thư học vấn để mô tả mấy chuyện như vậy!

Ban ngày tuyên dâm đã dành, còn hát mấy dâm khúc đáng xấu hổ này nữa chứ! Đã vậy hắn còn vừa hát vừa cắm vào người nàng, tuy nhiên, động tác không còn mạnh như lúc nãy! Thật đúng là… không biết xấu hổ!

Ngụy Tiêu hôn lên môi tiểu khả ái khẩu thị tâm phi này, rõ ràng nàng nghe xong cũng rất động tình, nước chảy nhiều hơn, vậy mà còn cố tình cứng miệng.

Ngụy Tiêu cắm từng cái vào thật sâu, chỉ là thả nhẹ lực đạo, cắm như vậy là cho tiểu gia hỏa này thoải mái kêu hừ hừ.

Cả hai phóng túng tới tận trưa, đến khi bụng của tiểu gia hỏa kêu ầm ĩ vì đói, hắn mới buông tha cho nàng. Ngụy Tiêu ôm nàng cơm nước xong, dỗ nàng ngủ rồi mới rời đi.

Ngụy Tiêu không gấp chuyện chuẩn bị cho kì khảo thí, ngược lại sau khi uống trà xong, hắn đi đến Hộ quốc tự, gặp hòa thượng Minh Thính.

**
Từ ngày hôm qua Minh Thính đã bị nhốt vào lao, trống hắn vẫn bình thường, không hề có chút kích động nào. Hắn khom người hành lễ, vô cùng tự nhiên, không giống với người đã làm chuyện hoang đường với Tứ vương gia ở trước cổng chùa hôm đó, lại giống như hắn có huynh đệ song sinh vậy.

Ngụy Tiêu nói chuyện với hắn như bình thường, tùy ý bàn một chút chuyện vặt, hắn cũng cung kính đáp lời, không hề khó chịu. 

Đột nhiên Ngụy Tiêu hỏi: “Hôm qua ân ái với Tứ vương gia chắc là thích lắm nhỉ.”

Minh Thính ngẩn ra, nhưng rất nhanh đã trấn định trở lại: “Tiểu tăng không biết tả tướng đại nhân đang nói chuyện gì.”

Ngụy Tiêu thổi thổi trà nóng, nhấp một ngụm nói tiếp: “Vậy sao? Từ phòng ra đến cửa lớn, điên loan đảo phượng, sớm chiều mây mưa không phải là ngươi sao? À đúng rồi, ở trước cổng lớn hình như còn để lại chút dấu tích của các ngươi thì phải?”

Minh Thính biến sắc, khụy một chân quỳ xuống, hoảng hốt nói: "Đại nhân tha mạng, tiểu nhân cũng là nhất thời hồ đồ, không nên nghe lời Tứ vương gia hạ độc bệ hạ. Xin đại nhân khai ân!”

Ngụy Tiêu nhíu máy, hắn diễn trò quá hay, không hề sai sót chút nào, dễ dàng nhận tội như vậy, ngược lại càng làm cho Ngụy Tiêu cảm thấy Tứ vương gia đang bị người vu oan.

“Ngươi nói ngươi làm sao quen biết Tứ vương gia.”

Minh Thính vội vàng dập đầu liên tục: “Năm năm trước tiểu tăng và Tứ vương gia gặp mặt nhau. Khi đó Tứ vương gia không biết nghe ai nói về bí mật của Hộ quốc tự, cho nên tìm tới chùa. Vì tiểu tăng tập võ từ nhỏ, thân hình rắn chắn nên được Tứ vương gia để ý. Nàng dẫn ta ra sau núi du ngoạn, sau đó nói thương nhớ ta, nên ta mới nhất thời xúc động ngủ với Tứ vương gia, từ đó về sau vẫn thường qua lại.”

“Làm sao Tứ vương gia biết Hoàng thượng sẽ đến chỗ các ngươi để cầu bình an?”

“Ngày đó Hoàng thượng và hoàng tử Yến Ngũ cùng nhau đến chùa, nói rằng đêm nào cũng mơ thấy ác mộng, muốn cầu phúc. Phương trượng chúng ta đề xuất đeo một lá bùa hộ mệnh trong người, như vậy các yêu ma quỷ quái đều sẽ không dám đến gần Hoàng thượng nữa. Bệ hạ nghe xong lập tức đồng ý. Nhưng bùa này đặc biệt nên phải dâng trước tượng phật niệm kinh một ngày một đêm mới dùng được. Bởi vì dâng cho Hoàng thượng, nên đích thân phương trượng đã tự mình khai quang. Đêm đó vừa đúng lúc Tứ vương gia đến tìm ta, ta vô tình nói cho nàng biết chuyện của Hoàng thượng. Hôm sau Tứ vương gia lại đến nữa, âm thầm giao cho ta một vật kêu ta lén bỏ vào trong bùa hộ mệnh.”*

*Xem lại chương 20

Ngụy Tiêu trầm tư một hồi mới hỏi: “Bỏ cái gì vào?”

“Là một cây gỗ nhỏ màu đen. Tiểu tăng thật sự thân bất do kỷ. Tứ vương gia uy hiếp ta, nói nếu ta không làm nàng ta sẽ khai báo hết mọi chuyện với phương trượng, cho nên ta không dám không nghe lời Tứ vương gia, đành phải nhân lúc phương trượng xuất quan, tìm cách bỏ vật kia vào trong bùa, sau đó mới gọi Minh Tẫn đang quét sân đưa đồ vào cung. Tiểu nhân nhất thời hồ đồ, cầu xin đại nhân khai ân!” Minh Thính nói xong thì dập đầu đùng đùng xuống đất, chưa được bao lâu máu đã ứa ra.

Ngụy Tiêu nhíu mày, tên hòa thượng này trả lời không sai sót chỗ nào, nhưng không hiểu sao hắn vẫn thấy có chỗ không thích hợp. Hắn đưa mắt nhìn Vân Hiểu, Vân Hiểu hiểu ý chủ tử, dẫn hòa thượng Minh Thính lui xuống.


 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Haruka
Bài viết: 72
Ngày tham gia: 24 Tháng 8 2019 17:27
Has thanked: 49 times
Been thanked: 495 times
Tiếp xúc:

25 Tháng 5 2020 15:06

Chương 33: Nam Phong quán
 
Nếu thật như lời Minh Thính nói, vậy tại sao đêm qua hắn lại cố tình diễn cho bọn họ thấy cảnh kia? Nếu đúng như hắn nói, năm năm trước đã bắt đầu qua lại với Tứ vương gia, khi đó tiên đế đang bệnh nặng, Tứ vương gia ngày ngày túc trực bên cạnh hiếu thuận, làm gì có thời gian gian díu với hắn?
 
Nhưng mà việc này quả thật không tiện hỏi ra, dù sao hắn cũng không cần phải nói dối chuyện này. Nếu thật như vậy, chuyện dâm uế phát sinh trong tang lễ của tiên đế kia là người thật việc thật!
 
Khi đó trong cung đồn đại chuyện ma quỷ trong linh đường của tiên đề. Nửa đêm có người đi ngang qua linh đường thì nghe thấy tiếng nam nữ giao hoan bên trong. Vì thế nên đồn rằng tiên đế chết không nhắm mắt, muốn tìm nam nhân chết chung với nàng.
 
Lúc Ngụy Tiêu đang loay hoay đến xức đầu mẻ trán, nghe thấy lời đồn hoang đường như thế liền trừng trị thật nặng đám cung nhân tung tin thất thiệt. Việc này trải qua đã lâu rồi, sau đó cũng không còn ai nghe thấy trong linh đường có tiếng lạ nữa.
 
Ngụy Tiêu còn nhớ mang máng, năm đó là Tứ vương gia túc trực bên cạnh linh cữu của tiên đế. Hoàng Thượng khi đó vội vàng lo chuyện đăng cơ, mời các tăng nhân ở Hộ Quốc tự đến làm công tác siêu độ.
 
Nhớ đến lời khai của Minh Thính, nếu bọn họ bốc đồng làm ra chuyện hoang đường như vậy cũng không phải là không thể. Dù sao Tứ vương gia cũng luôn canh cánh trong lòng chuyện tiên đế truyền ngôi cho Hoàng thượng, một thời gian sau mới thỉnh chỉ về đất phong.
 
Hai người này quả thật lá gan không nhỏ! Dám ở trước linh cữu của tiên đế làm ra chuyện bậy bạ như vậy!
 
Ngụy Tiêu tức giận trong lòng, nhưng việc này đã qua lâu rồi, giờ có tức cũng không làm được  gì, đành phải nghĩ tiếp chuyện trước mắt.
 
Xem xét lại việc Tứ vương gia xin đất phong ở nơi xa, rõ ràng nàng ta không có biểu hiện nào là có ý đồ với ngai vị hoàng đế. Nếu muốn thì phải ra tay lúc Hoàng thượng vẫn còn chưa ngồi vững trên ngai mà ra tay, chứ không phải để đến tận bây giờ.
 
Có thể, người tiếp cận với nàng ta gần đây là người tâm tư không đơn giản. Suy cho cùng, với mưu trí của Tứ vương gia, nàng ta không thể nào nghĩ ra mối quan hệ giữa Tề tướng quân và Tề Quốc, hẳn là có người nào đó đã xúi giục nàng.
 
Còn nữa, lời khai của Minh Thính có vài chỗ không hợp lý. Nếu như việc này thật sự là do Tứ vương gia làm, thì nàng ta chỉ cần giết hắn diệt khẩu là xong, làm gì có chuyện trong thời gian điều tra sự việc lại đi gặp riêng Minh Thính? Rõ ràng là hắn đang nói dối.
 
Vậy rốt cuộc, hắn ta là ai? Vì sao phải vu oan cho Tứ vương gia? Trong việc này Tứ vương gia đóng vai trò gì?
 
Càng nghĩ càng không có manh mối, Ngụy Tiêu quyết định tìm Tứ vương gia hỏi thử, xem nàng ta trả lời như thế nào.
 
**
 
Ngụy Tiêu sai Vân Hiểu đi thăm dò tin tức của Tứ vương gia, không bao lâu, Vân Hiểu trở lại báo tin: “Đại nhân, Tứ vương gia đang ở Nam Phong quán.”
 
Ngụy Tiêu nhíu mày, đêm qua đã phóng túng vài lần, đêm nay lại đến Nam Phong quán mua vui, thể lực của Tứ vương gia này cũng thật khỏe.
 
Rõ ràng là tỷ muội, tại sao tên nhóc kia lại có thể lực yếu kém như vậy? Mới làm hai lần đã thở dốc không chịu nổi.
 
Ngụy Tiêu dẫn Hiểu Vân nhanh chóng đến Nam Phong quán. Tất nhiên, chủ nhân của Nam Phong quán biết rõ đại danh quý tánh của tả tướng đại nhân đây, vội vàng tiếp đón ân cần, hỏi hắn thích loại tiểu quan quan nào. Ngụy Tiêu đen mặt, Vân Hiểu biết ý chắn trước người, không cho tú ông ẻo lả mặt đầy son phấn đến gần chủ tử mình.
 
"Tứ vương gia ở đâu?"
 
Tú ông xem ra bọn họ không phải đến đây để mua vui, liền thu bớt nụ cười quyến rũ lại, vị đại gia này không thể đắc tội được!
 
“Để ta dẫn tả tướng đại nhân đi.”
 
Ngụy Tiêu đi theo tú ông đến trước một gian phòng có treo biển ‘Ngọc Nô Kiều’, y nói: “Tứ vương gia ở trong phòng này.”
 
Ngụy Tiêu nghe bên trong truyền ra ngoài âm thanh hỗn tạp, chứng tỏ trong phòng không chỉ có hai người. Tứ vương gia này đúng thật là…
 
Tú ông bày ra vẻ mặt vi diệu, lặng lẽ rời đi, thần tiên đánh nhau, phàm nhân gặp nạn, y không đắc tội nổi với những người này đâu.
 
Ngụy Tiêu hất cằm với Vân Hiểu, Vân Hiểu biết ý, một cước đạp tung cửa phòng ra.
 
Một tiếng rầm đã quấy rầy nam nữ đang chơi đùa bên trong phòng, Tứ vương gia mắt say lờ đờ, mông lung ngẩng đầu nhìn ra hai người đang đứng ngoài cửa, giễu cợt: “Ô lạ chưa, tả tướng đại nhân cũng đến Nam Phong quán sao?”
 
Ngụy Tiêu nhìn Tứ vương gia, thấy toàn thân nàng trần truồng ngồi trên người một nam nhân, đang trong tư thế giao hoan, hắn nhíu mày, bước vào phòng, nghiêm giọng hỏi: “Vi thần có chuyện quan trọng muốn thương lượng với Tứ vương gia."
 
Tứ vương gia không thèm để ý, ngược lại tự mình đong đưa thắt lưng, tiếp tục chuyện dang dở, hoàn toàn không để ý đến đám người Ngụy Tiêu đang đứng đó, diễn đông cung sống trước mặt họ.
 
Hắn có thể tìm nàng vì chuyện gì chứ. Đạo bất đồng bất tương vi mưu.(*)
 
(*)Không cùng chí hướng thì không thể cùng nhau mưu sự nghiệp được
 
Ngụy Tiêu không nhìn nàng, nói tiếp: "Tứ vương gia còn nhớ chuyện trong linh đường năm năm trước không?"
 
Tứ vương gia chợt mở mắt, nhìn về phía Ngụy Tiêu, Ngụy Tiêu nhíu mày, phản ứng này của nàng chứng tỏ chuyện năm đó là thật!
 
Tứ vương gia nhanh chóng phản ứng lại, tiếp tục động đậy thắt lưng, không chút để ý đáp: “Chuyện lâu như vậy rồi, sao bản vương có thể nhớ được nữa chứ.”
 
Ngụy Tiêu cười lạnh: “Vậy chuyện đêm hôm qua trước cửa Hộ quốc tự, Tứ vương gia chắc không quên đấy chứ? Từ sương phòng đến trước cửa chùa, Tứ vương gia có thể quên nhanh vậy sao?”
 
Lúc này, Tứ vương gia đã không thể bình tĩnh được nữa, đứng dậy khỏi nam nhân bên dưới thân, hoa huyệt không có gậy thịt chặn lại, từng giọt chất lỏng màu trắng nhiễu xuống hai bên đùi trong, có thể thấy được vừa ăn không ít tinh dịch.
 
Tứ vương gia đuổi hết những người không liên quan ra khỏi phòng, đóng cửa lại rồi mới quay sang hỏi Ngụy Tiêu: “Rốt cuộc ngươi muốn cái gì?”
 
Ngụy Tiêu không trả lời nàng, hơi hơi lui một bước, cách xa nàng ta một chút. Vân Hiểu nhìn qua liền hiểu ý, dùng kiếm hất tung một bộ xiêm y đang nằm dưới đất lên đưa cho Tứ vương gia.
 
Tứ vương gia khẽ cười: “Sao hả? tả tướng đại nhân chưa từng nhìn thấy thân thể nữ nhân sao? Chẳng lẽ tả tướng vẫn còn là một con cừu non ư?”
 
Ngụy Tiêu thản nhiên liếc mắt nhìn nàng một cái: “Ăn qua sơn hào hải vị, tự khắc khẩu vị cũng kén chọn hơn.”
 
Lời hắn vừa dứt, mặt Tứ vương gia đã đen xì. Tên tả tướng này đúng là độc mồm độc miệng, không hiểu sao muội muội nàng lại có thể chịu được hắn nhiều năm như vậy.
 
Đột nhiên trong đầu Tứ vương gia lóe lên ý nghĩ, khóe môi cong cong: “Tả tướng đại nhân nói sơn hào hải vị, không phải là đang ám ý hoàng muội ngây thơ đáng yêu kia của ta đấy chứ?!”
 
Gương mặt Ngụy Tiêu không chút biểu cảm, đưa mắt nhìn nàng: “Tứ vương gia thay vì nói những lời này, chi bằng suy nghĩ cho kĩ nên giải thích chuyện ở Hộ Quốc tự như thế nào đây.”
 
Tứ vương gia hừ lạnh nói: “Chuyện đó thì có gì phải giải thích, cùng lắm là ngươi tình ta nguyện. Chẳng qua chỉ là một gã hòa thượng thôi. Năm đó bản vương nhất thời cao hứng, mới làm chuyện không nên trước mặt linh cữu của mẫu đế.”
 
“Nếu thật giống như Tứ vương gia nói thì đơn giản rồi. Có điều Minh Thính kia khai rằng, Tứ vương gia sai hắn đầu độc bệ hạ…”
 
"Cái gì!" Ngụy Tiêu còn chưa dứt lời, đã bị Tứ vương gia vỗ bàn một cái ngắt ngang, hai khối nhũ thịt to tròn cũng lung lay theo động tác của nàng.
 
“Nếu Tứ vương gia không thể giải thích cặn kẽ, vậy thì vào thiên lao nói cho rõ ràng đi.”
 
Tứ vương gia trầm tư một hồi lâu, mới nghiến răng nói: “Không biết tại sao hắn gửi cho bản vương một lá thư, nói nhớ thương bản vương, chờ ta gặp hắn ở chùa.”
 
“Tứ vương gia, nói thì phải nói từ đầu, bắt đầu từ lúc hai người quen biết nhau đấy.” Ngụy Tiêu vẫn đứng chỗ cũ, không hề ngồi xuống. trong lòng hắn vẫn còn ác cảm với Nam Phong quán.
 
Tứ vương gia nghĩ ngợi một chút mới lên tiếng: “Năm năm trước bản vương đến Nam Phong quán chơi, vô tình nghe người ta nói về bí mật của Hộ Quốc tự, bản vương tò mò lên đến Hộ Quốc tự xem thử. Lúc đấy không có phương trượng trong chùa, là do đại đệ tử của hắn, Minh Thính tiếp đãi ta. Minh Thính vạm vỡ như vậy tất nhiên hợp nhãn bản vương, nên ta giả vờ trêu chọc hắn vài lần, hắn liền mắc câu. Sau đó mới dụ hắn qua lại ở sau núi Đỗ Quyên.



 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin