[CĐ - 21+ - 1v1] Truy Thê Ký - Vân Phỉ

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 148
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2583 times
Tiếp xúc:

03 Tháng 5 2020 04:57

Chương 44. Buồn cười
 
Triệu Hàm ôm tâm tình kích động, mãi một lúc lâu sau mới đi vào giấc ngủ.
 
Ngày hôm sau mới sớm tinh mơ hắn đã tỉnh, nếu như mọi khi tỉnh dậy sớm như vậy chắc chắn Triệu Hàm sẽ ôm nữ nhân này vào lòng, đánh thức nàng, làm thêm một chập, nhưng lần này Triệu Hàm lại chỉ dán mặt vào ngực Tô Thanh cọ tới cọ lui lui rồi nhẹ nhàng hôn lên môi nàng, cố gắng kềm chế dục vọng mãnh liệt đang trỗi dậy, sau đó hắn vô cùng cẩn thận bước xuống giường.
 
Hắn đã quen dậy sớm thao luyện, mặc dù Ôn Tuyền thôn trang của Tô Tuyết Quân không có thao trường nhưng trên núi đất trống rất rộng, Triệu Hàm khẽ khàng bước xuống giường, rửa mặt xong lập tức leo lên núi để luyện võ.
 
Chờ hắn quay trở về, Tô Thanh đã tỉnh, đang chờ hắn cùng dùng bữa sáng.
 
Ngày hôm qua thân thể của nàng đã hoàn toàn thỏa mãn, sáng hôm lại được ngủ đến lúc tự tỉnh, tâm trạng của Tô Thanh khá tốt, nàng cười khanh khách nhìn Triệu Hàm, suốt bữa ăn không hề tức giận.
 
Triệu Hàm được nuông chiều đâm ra lo sợ, rồi lại có chút mất hứng, nghe nói nữ nhân mang thai tính tình rất lớn, nữ nhân này bình thường tính khí đã xấu, nếu thật sự mang thai thì tính tình hẳn là phải ghê gớm hơn nữa mới đúng, hôm nay sao nàng lại không hề tức giận chứ?
 
Nhanh tức giận đi!
 
Triệu Hàm vô cùng sốt ruột.
 
Thật ra Tô Thanh nhận ra hôm nay hắn có chút đứng ngồi không yên, nhưng lúc này tâm trạng của nàng khá tốt, ăn uống no đủ nên cũng mặc kệ hắn.
 
Bình thường nếu Triệu Hàm ở kinh thành thì không thể bỏ mặc tả doanh không lo, nhưng hôm nay đã dùng xong bữa sáng rồi, mà hắn vẫn còn lưu luyến không muốn rời đi.
 
Tả doanh nằm  phía tây kinh thành, từ đây qua đó nhanh nhất cũng phải đi hơn nửa canh giờ, không gần cũng không quá xa. Ở tả doanh Triệu Hàm muốn đến, muốn đi khi nào chẳng ai có thể quản hắn, Triệu Hàm bắt đầu chuỗi ngày chạng vạng chạy về Ôn Tuyền thôn trang, sáng sớm lại chạy sang tả doanh.
 
Tô Thanh và Tô Tuyết Quân ở thôn trang cả nửa tháng, Triệu Hàm cũng tới lui nửa tháng, đối với ánh mắt chế nhạo của Tô Tuyết Quân, Triệu Hàm da mặt dày, hoàn toàn làm như không biết người kia đang chê cười hắn.
 
Đương nhiên, Triệu Hàm cũng không phải đứa ngốc, mặc dù trong lòng rất sợ Tô Tuyết Quân dạy hư Tô Thanh, nhưng ngày thứ hai đến thôn trang hắn đã lập tức dâng lên một bộ trang sức làm bái lễ.
 
Trang sức hiếm lạ gì mà Tô Tuyết Quân chưa từng thấy qua, đương nhiên là không thiếu bộ trang sức này, chỉ là cách làm của Triệu Hàm làm nàng ta cảm thấy rất hài lòng.
 
Vì vậy Tô Tuyết Quân nhìn hắn cũng thấy thuận mắt hơn.
 
Huống chi, trong khoảng thời gian này, tỷ muội các nàng thường xuyên vui đùa cùng nhau chỉ bị ngăn cách bởi một tấm màn ngăn, cùng bị nam nhân chơi đùa cho la hét không ngừng, bởi vậy đối với khả năng kéo dài của Triệu Hàm, Tô Tuyết Quân rõ mồn một, nhìn dung nhan kiều diễm ngày một rực rỡ hơn của Tô Thanh, nàng ta không nhịn được chậc lưỡi tán thưởng.
 
Tô Thanh nghe thấy Tô Tuyết Quân cảm khái, không nhịn được cười thành tiếng, nói: “Tên võ biền kia ấy hả, đúng là chỉ được có cái sức trâu thôi.”
 
Nghe thấy Tô Tuyết Quân cười ha hả, Tô Thanh cũng không nói cho nàng ấy biết, gần đây tên mãng phu kia học được mấy thứ bậy bạ linh tinh, trước kia thường xuyên vào từ phía sau hoặc là đứng nhưng gần đây hắn không thích làm như vậy, lần nào cũng lót một cái gối dưới eo nàng, sau đó dùng tư thế truyền thống nam trên nữ dưới mà làm nàng.
 
Mỗi lần xong việc, còn không cho nàng đi tắm rửa ngay, nói sao cũng bắt nàng phải nằm yên trên gối lót qua một nén nhang mới cho nàng rời đi.
 
Tô Thanh không còn là hoàng hoa khuê nữ, kiếp trước đã từng sinh hài tử cho Cao Bác Vinh, mấy chuyện như vậy cũng đã làm không ít, làm sao có thể không hiểu tâm tư của Triệu Hàm đây.
 
Chẳng qua nàng cũng không cảm thấy chán ghét việc này.
 
Thành thân chắc chắn là không rồi, nhưng hài tử vẫn có thể sinh một đứa.
 
Có điều những lời này Tô Thanh vẫn chưa nói với Triệu Hàm.
 
Dù sao thì cơ thể của nàng khó mà thụ thai, cũng không biết đến năm nào tháng nào mới có thai nữa nên nàng không gấp gáp.
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 148
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2583 times
Tiếp xúc:

10 Tháng 5 2020 06:36

Chương 45. Cầu xin
 
“Điện hạ, Triệu tướng quân cầu kiến.” Thái giám nhỏ giọng bẩm báo, Tô Hòa Ý có chút kinh ngạc.
 
Bây giờ trong ngoài đều không có chiến sự, thường thì cứ năm ngày Triệu Hàm sẽ đến binh bộ điểm danh một lần rồi sau đó sẽ tiến cung bái kiến hắn ta, hôm qua hắn đã đến rồi sao hôm nay lại đến nữa?
 
Hơn nữa hôm qua hắn ta chỉ giữ Triệu hàm lại lâu hơn một chút để hỏi vài vấn đề, vậy mà tên khốn kia lại nhấp nhổm điệu bộ như đang vô cùng sốt ruột, đúng là đáng giận, lúc hắn ta hỏi có việc gì mà lại hấp tấp như vậy, hắn còn ấp úng một lát rồi mới nói là quân doanh có việc.
 
Không lẽ tên khốn kiếp kia nghĩ rằng Tô Hòa Ý này không biết hắn đang gấp việc gì sao? Hừ, hành động này đúng là làm hắn ta cảm thấy vô cùng tức giận, chờ đó hắn sẽ hạ chỉ triệu đường muội tiến cung, ở chơi với thái tử phi vài năm cho biết tay.
 
“Không gặp.” Hắn ta biết chắc hôm nay tên kia cầu kiến chẳng phải việc quân cơ, Tô Hòa Ý căn dặn hạ nhân, “Không phải hắn luôn nói quân vụ bận rộn sao? Bảo hắn nhanh trở về quân doanh đi, cô không muốn làm chậm trễ hắn.”
 
Thái giám cận thân nhận lệnh, lập tức ra ngoài hồi đáp cho Triệu Hàm.
 
Sắc mặt của Triệu Hàm lập tức thay đổi, hắn ủ rũ nhưng vì cần phải gặp thái tử cho bằng được nên hắn chỉ có thể vực dậy tinh thần, năn nỉ thái giám, bảo hắn ta giúp hắn thông báo thêm lần nữa, còn không quên nhét cho thái giám một khối ngọc bội.
 
Nếu là người khác đưa, thái giám đương nhiên sẽ không nhận, người đứng ở vị trí của hắn ta lúc này, chỉ cần không cẩn thận một chút thì cái đầu sẽ lập tức chuyển nhà ngay, một chút vàng bạc làm sao quan trọng bằng cái mạng được.
 
Nhưng cũng không phải ai cũng đều không được nhận, ví dụ điển hình như là Triệu Hàm đây, là cận thần thân tín của thái tử Tô Hòa ý, quan hệ qua lại với bọn họ cũng tốt, chỉ cần đối phương không có đòi hỏi gì quá đáng, bọn họ cũng nhận bạc một cách quan minh chính đại, thái tử cũng sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua.
 
Thái giám cười ha hả nhận đồ, sau đó quay đầu đi vào thư phòng, lập tức khom người bẩm báo với Tô Hòa Ý: “Điện hạ, nô tài nhìn thấy điệu bộ gấp không thể chờ được của Triệu tướng quân, có vẻ như nếu hôm nay không được nhìn thấy người chắc ngài ấy sẽ không chịu rời đi.”
 
“Hử?” Tô Hòa Ý khẽ cười thành tiếng: “Tên khốn kiếp kia cho ngươi cái gì?”
 
“Hồi bẩm, là một khối ngọc bội ạ.” Thái giám cũng là tâm phúc của Tô Hòa Ý, cười hi hi dâng khối ngọc bội Triệu Hàm vừa mới cho hắn ta lên để Tô Hòa Ý xem, Tô Hòa Ý nhìn lướt qua thì cười ha hả: “Thứ tốt trong tay tên khốn kia đúng là không ít, ngươi cứ giữ lấy đi.”
 
“Lão nô tạ điện hạ ban thưởng.” Thái giám nhanh nhảu tạ ơn Tô Hòa Ý.
 
Còn việc thứ này vốn là đồ vật của Triệu Hàm chứ không phải của Tô Hòa Ý, có quan trọng sao? Điện hạ cho phép hắn lấy, vậy thì đó là ban thưởng của điện hạ.
 
“Nói cho hắn biết, hôm nay cô rất bận, bảo hắn chờ.” Triệu Hàm càng sốt ruột thì Tô Hòa Ý càng vui vẻ, thái giám đương nhiên nhận ra tâm tư này của Tô Hòa Ý, vì vậy cứ áng chừng khoảng nửa canh giờ sẽ lại chạy đến hồi báo với hắn ta một lần.
 
Ví dụ như, Triệu tướng quân gấp gáp đến mức đứng ngồi không yên, cứ đi tới đi lui trong thiên điện.
 
Hay là, Triệu tướng quân đang vò đầu bứt tai.
 
Hoặc là, Triệu tướng quân mặt nhăn mày nhó, điệu bộ vô cùng khổ sở, hết lần này đến lần khác cứ hỏi hắn ta là khi nào điện hạ mới có thời gian rảnh triệu kiến hắn…
 
Tô Hòa Ý vô cùng khoái trá, căn dặn thái giám: “Nói với hắn, bảo hắn ngày mai lại đến.”
 
Hai kẻ xấu xa này đang chơi hắn!

Ban đầu Triệu Hàm còn chưa nhận ra, nhưng hắn cũng không phải là thằng đần, sao mà không phát hiện ra được chứ, chẳng qua bình thường đối với mấy tên thái giám nếu muốn trả đũa hắn có thể giả vờ thân thiết, quàng vai bá cổ, siết cho hắn nghẹt thở phải kêu cha gọi mẹ, nhưng còn Tô Hòa Ý hắn có thể ôm siết như vậy sao?

 
Triệu Hàm cảm thấy thật tuyệt vọng, không phải chỉ vì hôm qua hắn sốt ruột rời đi hay sao? Đúng là lòng dạ hẹp hòi, còn phải dùng kế sách như vậy với hắn sao?
 
Cuối cùng hắn cũng đã hiểu tại sao nữ nhân dâm đãng kia lại xấu tính, lắm mưu nhiều mẹo như vậy, không phải vì nàng là nữ nhân lòng dạ hẹp hòi, mà đây là vấn đề huyết thống rồi, bọn họ đều là người của hoàng gia.
 
Triệu Hàm đau khổ chắp tay thi lễ với thái giám: “Công công à, nói giúp ta một lời đi.”
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 148
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2583 times
Tiếp xúc:

10 Tháng 5 2020 06:47

Chương 46. Tim ấm.
 
Đến khi Triệu Hàm được nhìn thấy thái tử đã là sau ngọ thiện.
 
Tô Hòa Ý ăn uống no đủ, an nhàn thích ý, còn Triệu Hàm thì tâm thần không yên từ sáng đến trưa, bây giờ lại đang đói meo, lúc Tô Hòa Ý truyền vào thì nhìn thấy bộ dáng của hắn lúc này cứ như cái cây bị khô héo vậy.
 
Tô Hòa Ý thấy hắn như vậy thì lúc này mới thấy nguôi giận, hỏi: “Nói đi, có chuyện gì mà cầu kiến cô gấp như vậy?”
 
Triệu Hàm húng hắng một tiếng, nói rõ ý đồ của mình, vừa dứt câu thì nhìn thấy sắc mặt của Tô Hòa Ý lúc này có chút cổ quái.
 
Triệu Hàm da mặt dày, làm bộ như không nhìn thấy ánh mắt chế nhạo của thái tử.
 
Hơn nửa tháng này ngày nào hắn cũng qua lại giữa tả doanh và Ôn Tuyền thôn trang ở thành nam, mãi đến hết hôm qua mới phát hiện ra hạ nhân trong thôn trang đang thu thập đồ dùng định rời kinh, lúc này hắn mới biết hôm sau là đại thọ 50 của An Thân Vương.
 
Đại thọ 50 tuổi đương nhiên phải làm cho rình rang.
 
Là Vân Huy tướng quân, năm ngoái hắn cũng nhận được thư mời của vương phủ, nhưng năm nay lại không được mời.
 
Triệu Hàm khẳng định là do An thân vương cố ý không mời hắn.
 
Nhưng hắn có thể làm làm gì chứ? Chẳng lẽ An thân vương không gửi thiệp thì hắn có thể vờ như không biết gì cả, không đi sao?
 
Đương nhiên hắn không phải là kẻ ngu rồi!
 
Tới lúc đó cứ dâng hạ lễ lên không lẽ An thân vương lại không cho hắn vào phủ!
 
Là vì trước kia hắn không ngờ sau này lại có quan hệ với vương phủ, bây giờ muốn tìm hiểu xem An thân vương thích cái gì để tìm kím lễ vật thích hợp thì cũng đã muộn rồi, Triệu Hàm vô cùng sốt ruột, lúc này mới đột nhiên nhớ ra, Tô Hòa Ý là cháu của An thân vương, hắn không biết An thân vương thích thứ gì, nhưng mỗi năm thái tử phi đều chuẩn bị hạ lễ, chắc chắn người sẽ biết.
 
Bệ hạ sủng ái thái tử, thường hay ban thưởng hậu hĩnh, Hoàng Hậu cũng vậy, quà cáp không ngừng, hơn nữa mấy năm qua cấp dưới hiếu kính nhiều như vậy, thứ trong tay thái tử chắc chắn không phải đồ tầm thường.
 
Trước tiên hắn xin thái tử cho người đến chỗ thái tử phi hỏi xem An thân vương thích thứ gì, sau đó lại xin hai món hạ lễ quý giá từ chỗ thái tử, rồi tự hắn lại dâng thêm vài món hiếm lạ, cần phải chuẩn bị một phần hạ lễ thật nồng hậu để An thân vương thấy vui, cũng như giúp nữ nhân lẳng lơ kia được nở mày nở mặt.
 
Đây là mục đích hôm nay hắn cầu kiến thái tử.
 
Mặc kệ quá trình xin xỏ thảm khốc ra sao, cuối cùng thì Tô Hòa Ý vẫn sai người đến hỏi thái tử phi, sau đó lấy một bức tranh chữ và một cái nghiên mực được điêu khắc hình cá chép vượt vũ môn trong tư khố của mình đưa cho Triệu Hàm.
 
Tranh chữ là của họa gia nổi tiếng tiền triều, nghiên mực cũng là thứ mà người đó hay dùng khi vẽ, đều là bảo vật có giá trị liên thành, Triệu Hàm vừa nhìn thấy đã vui mừng như chính hắn có được bảo vật vậy, vội vàng quỳ xuống tạ ơn.
 
“Hết việc chưa? Hết rồi thì trở về đọc thêm nhiều sách chớ có ở đây làm chướng mắt cô.” Tô Hòa Ý phất tay ý bảo Triệu Hàm nhanh cút đi, hắn cũng bận rộn chính sự, không rảnh nhìn bộ dạng cười đến xuân tâm nhộn nhạo của Triệu Hàm.
 
Triệu Hàm chắp tay cáo từ, hài lòng ôm hai cái tráp xuất cung, sau khi trở về phủ thì lục tung khố phòng lên, tìm thêm một phần lễ vật quý giá nữa định tối mai dâng lên.
 
Tối hôm sau, những ai không có thiệp mời có thể vào bằng cửa phụ, sau khi dâng lễ vật lên thì có thể cầm quà đáp lễ của phủ An thân vương rồi rời đi, chỉ có Triệu Hàm là mặt dày, sau khi dâng thọ lễ lên thì vẫn đợi ở đó, một lúc sau có một nam nhân trung niên xuất hiện, nhìn cách ăn mặc có vẻ như là quản sự của vương phủ, ông ta tiến đến chỗ hắn, cười nói: “Vị này đây chính là Triệu tướng quân có phải không? vương gia nhà ta cho mời, xin ngài đi theo lão nô.”
 
Chẳng lẽ nhạc phụ đại nhân chấp nhận hắn rồi?
 
Triệu Hàm cảm thấy thụ sủng nhược kinh.
 
Mấy ngày gần đây hắn đều chăm chỉ cày cấy trên người nữ nhân lẳng lơ kia, hắn có hỏi người ta rồi, sau khi hoan hảo lót một cái gối dưới mông nữ nhân sẽ giúp ích cho việc mang thai, vì vậy ngày nào hắn cũng làm theo.
 
Bây giờ nhạc phụ đại nhân tiếp nhận hắn rồi, vậy thì không phải là rất nhanh hắn sẽ có thể cưới nữ nhân lẳng lơ kia về nhà hay sao?
 
Nói không chừng lúc hai người thành thân thì trong bụng của nàng đã có cốt nhục của hắn rồi đó chứ.
 
Chỉ mới tưởng tượng như vậy thôi Triệu Hàm đã thấy tim mình ấp áp vô cùng.
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
A Sắc
Bài viết: 19
Ngày tham gia: 19 Tháng 4 2020 16:15
Has thanked: 159 times
Been thanked: 6 times
Tiếp xúc:

14 Tháng 5 2020 15:10

Triệu ca dễ thương quá cơ 😘😘😘 yêu quá cơ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 148
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 2583 times
Tiếp xúc:

18 Tháng 5 2020 08:50

 Chương 47. Tức giận
 
Triệu Hàm đi theo quản sự đến một tiểu viện khá yên tĩnh, từ nơi này có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng đàn hát ngoài kia, vậy cũng có thể đoán được là nơi này cách rất ra yến hội.
 
Quản sự kia mỉm cười cho người dâng trà bánh lên cho Triệu Hàm, sau đó nói: “Xin Triệu tướng quân đợi ở đây một lát, lão nô lập tức đi hồi bẩm vương gia.”
 
Triệu Hàm an tâm ngồi chờ.
 
Nhưng mà, đã hơn nửa canh giờ trôi qua vẫn chưa thấy người đâu, Triệu Hàm đứng ngồi không yên. Trước khi quản sự rời đi có để lại một người cho hắn sai bảo, nhìn tên nô bộc đứng bên cạnh đợi hầu hắn lại lần nữa hỏi dò xem khi nào thì mới được diện kiến vương gia, tên này vẫn kính cẩn nói: “Xin Triệu tướng quân đợi một lát, vương gia sẽ đến ngay.” Sau đó lại cho người dâng trà lên.
 
Khóe miệng của Triệu Hàm co quắp.
 
Mẹ nó, lại chơi chiêu này.
 
Ngày hôm qua, ở chỗ thái tử hắn đã bị cho phơi nắng cả buổi sáng rồi, không biết hôm nay An thân vương còn định làm lơ hắn bao lâu nữa.
 
Đường đường là thái tử, thân vương của một nước, có thể nào trưởng thành một chút được không, hở một chút là giở tính khí trẻ con ra, chơi hắn vui lắm sao?
 
Tức giận quá đi, nhưng hắn chỉ có thể chịu đựng, càng nghĩ lại càng bực hơn.
 
Hôm nay Tô Thanh vô cùng bận rộn.
 
Nếu là nữ nhi của gia đình bình thường, sau khi hòa ly đương nhiên là sẽ không có những ngày lành chứ nói gì là đến lộ mặt ở nơi công chúng, nhưng trên người Tô Thanh chảy huyết mạch hoàng gia, không một ai dám bất kính với nàng, ngày thường do nàng lười giao tế, một vài khuê mật trước kia không mời được nàng đến nhà, hôm nay cũng kéo nhau đến gặp Tô Thanh.
 
Tô Thanh không thể không xã giao một chút, dù sao thì nàng lười giao tế chứ không phải muốn không bao giờ ra khỏi cửa, ngay lúc Tô Thanh cảm thấy đang dần mất kiên nhẫn thì Phỉ Thúy đến, nói thầm vài câu vào tai Tô Thanh.
 
Tô Thanh ngạc nhiên nhướng mày, sau đó lập tức phì cười, nhưng người khác đang nói cười lập tức nhìn về phía Tô Thanh.
 
Tô Thanh bồi tội với các nàng: “Tẩu tẩu gọi ta có chút việc, thật xin lỗi không thể tiếp chuyện với mọi người được.” Kím cớ rời khỏi nơi ồn ào náo nhiệt này, Tô Thanh đi thẳng về viện của mình, nàng không đến gặp Triệu Hàm, cũng không cho người mời hắn sang đây.
 
Phụ vương lạnh nhạt tên mãng phu kia cũng chỉ là để trút giận, bất quá cũng chỉ bắt hắn chờ một chút, tốt nhất là nàng không nên nhúng chân vào, nếu không với tính tình của phụ vương, nàng càng để ý đến hắn thì phụ vương lại càng tức giận hơn.
 
Vì nghĩ như vậy nên dù đại thọ của An Thân Vương đã qua vài ngày rồi nhưng Tô Thanh vẫn ở lại vương phủ thêm bảy tám ngày, đợi đến khi vương phủ không còn náo nhiệt nữa thì mới quay trở về biệt viện của mình.
 
Nàng cũng không cho người đến báo với Triệu Hàm, vì việc này là không cần thiết, tên võ biền kia đã sớm cài người trông coi xung quanh biệt viện của nàng, khi nào nàng đến, khi nào rời đi, hắn là người rõ ràng nhất.
 
Nàng chỉ cần chờ là được, dù sao thì lúc nàng ở biệt viện, chỉ cần có thời gian rảnh chắc chắn hắn sẽ vác xác đến.
 
Quả nhiên, buổi chiều nàng mới đến biệt viện thì trời vừa sập tối hắn đã có mặt, vừa tới đã không thèm để ý gì cả, bổ nhào vào ôm nàng.
 
Tô Thanh sắp tức chết rồi, giơ chân đạp hắn một cái: “Tên khốn này, chàng thối muốn chết.”
 
Bình thường nếu Triệu Hàm bị nàng ghét bỏ nhất định sẽ ngoan ngoãn đi tắm ngay, nhưng lần này lại lì lợm ôm chặt lấy nàng, đầu lưỡi thô to càn quấy xâm nhập vào miệng nàng, quấn lấy cái lưỡi thơm ngọt của nàng, liên tục mút vào, mãi đến khi hai người khó thở, hắn mới rời môi đi, hai người dựa vào nhau cùng thở dốc, nhưng hắn vẫn không chịu buông Tô Thanh ra.
 
Lúc trước hắn và nàng một ngày gặp, ba ngày xa, không gặp vẫn có thể miễn cưỡng nhẫn nhịn, nhưng lúc nàng ở Ôn Tuyền thôn trang hầu như ngày nào bọn họ cũng chung sống như một đôi phu thê, ngày ngày chung chăn gối, vô cùng thân mật, đột nhiên bảy tám ngày không gặp, Triệu Hàm nhớ nàng đến ngứa ngáy tim gan, nhiều lần đến An thân vương phủ cầu kiến đều bị ngăn ở ngoài cửa, Triệu Hàm cảm thấy hắn sắp phát điên rồi.
 
Cũng may mà nữ nhân này đã trở về đây, Triệu Hàm ôm nàng thật chặt không muốn buông tay, nghỉ ngơi một lát hắn lại cúi đầu muốn hôn nàng.
 
“Đồ khốn này, còn chưa chịu dừng miệng nữa hả? Nhanh đi tắm đi!” Tô Thanh hung ác trợn mắt nhìn hắn, nắm lỗ tai của hắn kéo ra ngoài.
 
Triệu Hàm không nỡ buông nàng ra.
 
“Đi cùng với ta đi.”
 
“Bây giờ nàng cũng thối rồi.”
 
Hắn vừa nhận được tin đã phi ngựa như bay đến đây, trên người nào đất nào bụi hòa cùng mồ hôi, tất cả đều trây hết lên người nàng, nếu vậy thì trên người hắn có mùi gì không phải là nàng cũng có mùi đó sao?
 
“Khốn kiếp, chàng dám chê ta thối?” Nào có ai không thích người ta nhớ nhung mình chứ, là do tiểu biệt gặp lại nên có chút kích động mà thôi. Khi nãy trong lòng Tô Thanh còn đang rung động, nhưng tất cả rung động đều tan biết sạch sẽ sau câu nói chê nàng thối của Triệu Hàm.
  
Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày An Ca với 18 lần sửa trong tổng số.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin