[HĐ-TXVT-1V1] BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 398 times
Been thanked: 1572 times
Tiếp xúc:

25 Tháng 5 2020 22:09

006.   Anh không thể nhịn được
 
          Hai tai Thư Đồng đỏ lên, không cần sờ thử cũng biết nóng thế nào.
 
          Ngụy Tĩnh Hiền cười nham hiểm: "Nói tới bạn trai mặt chị đã đỏ lên rồi, chứng tỏ chị thích anh ta rất nhiều.”
 
          Em họ cô không phải người trong nhà sao? Đương sự đang ở bên cạnh, còn muốn vạn tiễn xuyên tim cô sao?
 
          Thư Đồng giả vờ dùng tay quạt mát: "Nóng quá, sao ở đây nóng vậy?”
 
          Ngụy Tĩnh Hiền lớn giọng nói, anh chàng áo xanh nghe được bèn cởi xuống khăn quàng cổ, toét ra răng khểnh cười: "Chị gái nhỏ, chị gái nhỏ, em sẽ đeo khăn cho chị..., thích kiểu nào có kiểu đó."
 
          Đường Hân nhấc chân dài lên ngáng chân cậu bạn áo xanh: "Ồ, nhìn đường chứ."
 
          Cậu mặc áo xanh bị vấp ngã lảo đảo đứng dậy, gãi gãi đầu, không hiểu vì sao mình lại ngã.
 
          "Thích khăn quàng cổ như vậy là đủ rồi." Đường Hân hơi nâng người dậy, thở ra hơi nóng lướt qua viền tai đỏ của cô, "Đúng không?"
 
          Thư Đồng rụt cổ, phút chốc đứng bật dậy: "Tôi sẽ hát một bài, đơn ca Má lúm đồng tiền nhỏ , cám ơn."
(*) https://www.youtube.com/watch?v=BTjOW5Muf3A -> các bạn nghe thử đi, dễ thương lắm T^T Hồi xưa ex gửi t nghe.
 
          Ngay khi tiếng nhạc vang lên, chàng trai lúng túng nhận lỗi: "Em xin lỗi chị gái nhỏ, chỉ có bản song ca dành cho cặp đôi."
 
          Thư Đồng lập tức nói: "Vậy bỏ đi."
 
          "Không cần." Đường Hân cầm micro, nhướng mày nhìn cô, "Mình cùng hát chung."
 
          Xung quanh ồn ào: "Wow, song ca."
 
          Thư Đồng nhíu mày, hơi chậm nửa nhịp bắt đầu, cảm thấy mình hát hơi lạc nhịp, chàng trai mặc áo xanh vỗ tay hào hứng: "Hát rất hay.”
 
          Trong đoạn tiếp theo, Đường Hân hát, tiếng hát thuần khiết của tuổi trẻ, giống như nước suối chảy róc rách trên núi, mềm mại trôi chảy, đi vào lòng người.
 
          Nhưng mà toàn bộ đều lạc nhịp.
 
          Thư Đồng ngây người vài giây, thiếu chút nữa phụt cười, hà hà chả trách, nếu không hát sẽ chẳng có gì vui.
 
          Nam sinh khác chưa từng nghe đại ca của mình hát, không biết anh hát lạc nhịp. Lại thêm Đường Hân quá giảo hoạt, lạc nhịp cũng cực kỳ đúng chuẩn.
 
          Sau khi Đường Hân hát xong một đoạn, khẽ nhún vai với cô như không có gì.
 
          Thư Đồng che miệng cười, thầm nghĩ chị đây sẽ dạy cưng thế nào là ca hát, tiếp tục hát tiếp phần còn lại của bài.
 
          Sau điệp khúc lại quay về đoạn đầu, Thư Đồng hát qua một lần, Đường Hân nhanh chóng học được cách hát thế nào, cơ bản không lạc nhịp nữa nhưng vẫn dễ nghe.
 
          Phía sau các nam sinh đang chơi xúc xắc và uống rượu, cãi nhau, mùi rượu nhàn nhạt tỏa ra.
 
          Thư Đồng nhìn chằm chằm phụ đề trên màn hình hát đoạn tiếp theo, bỗng cảm thấy ánh mắt của anh rơi trên gương mặt cô, mang theo nhiệt độ nóng bỏng.
 
          Cô liếc mắt nhìn anh hơi sững sờ, đầu óc bị khuấy động bởi ánh mắt của anh, lâng lâng thoáng qua. Xung quanh tiếng tranh cãi ầm ĩ như lặng xuống, chỉ còn hai người bọn họ đối diện nhìn nhau đắm đuối.
 
          Đường Hân vén tóc đen cô dài ngang eo của cô, luồn ngón tay vào một lọn tóc, hát lên một đoạn: "Anh sẽ mãi mãi yêu em đến khi răng long đầu bạc.”
 
          Ngâm nga câu hát không dứt như vô tận, không biết đã ngấm vào tim người nào.
 
          "Anh Hân mau tới uống rượu." Ngụy Tĩnh Hiền nâng chai rượu, rót đầy ly cho Đường Hân.
 
          Thư Đồng lấy lại tinh thần, nhìn rượu trào lên, có chút lo lắng: "Uống ít thôi, sẽ say đấy."
 
          Đường Hân nhận ly rượu, khẽ nhếch môi: "Không sao, tửu lượng rất tốt."
 
          "Chị họ, em là em của chị, chị lại không quan tâm em trước!" Ngụy Tĩnh Hiền uống vào hai ly nhanh chóng bị rượu mạnh áp đảo, "Ah, buồn quá..."
 
          Thư Đồng xấu hổ cười: "Biết em không nghe chị nói, đương nhiên không thèm khuyên rồi.”
 
          Kế tiếp, Ngụy Tĩnh Hiền như ghen tuông vậy, cố ý cạn ly liên tục với Đường Hân, kết quả Đường Hân chỉ uống hai ly, còn cậu ta uống vào ít nhất tám chín ly, đã thua thảm như vậy nên say khướt nằm ở trên ghế sofa, không thể dậy nổi nữa rồi.
 
          Thư Đồng nhìn thời gian đã 10 giờ, xách túi đứng dậy: "Có hơi trễ rồi, tôi phải trở về."
 
          Đường Hân khiêng một người bạn thân say khướt đặt lên ghế sofa, ngước mắt nhìn cô vội vàng rời đi.
 
          Trong bóng đêm yên tĩnh, Thư Đồng một tay cầm túi, tay đông lạnh có hơi cứng đơ, cô đang đi sát bên đường, phía sau bỗng nhiên truyền đến tiếng bước chân lộc cộc.
 
          Là anh đang đi đến sao?
 
          Trong lòng Thư Đồng tràn ngập sự chờ đợi quay đầu lại, nhưng cô lại va vào một người đàn ông trung niên đang luống cuống lướt qua.
 
          Đôi môi đỏ mọng nhếch lên một nụ cười cay đắng, cô đang suy nghĩ gì vậy, rõ ràng chính mình muốn giữ khoảng cách, sao lại trở nên dây dưa như thế, thật không giống mình chút nào.
 
          Cô quay đầu tiếp tục đi về phía trước, bước vài bước, đột nhiên sững sờ tại chỗ.
 
          Dưới cột đèn loang lổ, ánh đèn vàng ảm đạm kéo ra một bóng dáng sạch sẽ đến gần, đối diện thẳng tắp với cô.
 
          Từ trước đến nay đôi mắt này nhìn người luôn kiêu ngạo, chỉ riêng trước mặt cô, con ngươi hổ phách chăm chú nhìn cô, mỏi mắt chờ mong.
 
          Đường Hân tiến lên vài bước, cực kỳ tự nhiên cầm túi, vẫn là câu nói kia: "Anh đưa em về."
 
          Thư Đồng ngoan ngoãn đi theo anh, vai kề vai đi, cúi đầu nhìn bóng hai người bị kéo dài.
 
          Bóng dáng một cao một thấp, ngăn cách vài bước, lại giữa lúc vô thức chậm rãi di chuyển lại gần nhau.
 
          Tay Đường Hân thoáng đưa tới, bọc lấy bàn tay lạnh lẽo của cô, mười ngón tay đan lại đút vào túi áo của mình.
 
          Thư Đồng cảm nhận sự ấm áp của bàn tay anh, đoạn đường này dường như rất ngắn nhưng lại hy vọng không có kết thúc.
 
          Trên taxi, tài xế nhìn thấy hai người nắm tay, cười hỏi: "Hai vợ chồng son mới cùng đi hát Karaoke à?"
 
          Bề ngoài giống như tài xế nói, Đường Hân không để ý cười to, cùng ông đùa giỡn: "Vâng, chú đoán đúng rồi."
 
          Thư Đồng cảm thấy nhẹ nhõm, may mắn thay lúc cô ở cùng một chỗ với Đường Hân, người ngoài không nhìn ra tuổi tác chênh lệch.
 
          Lúc đến tầng dưới, tâm tình Thư Đồng sâu xa, không ngăn anh tự lên lầu cùng mình, bước đến cửa nhà, rút tay ra khỏi tay anh sờ tìm chìa khóa trong túi.
 
          Khuỷu tay Đường Hân chống cạnh cửa, cười nhìn cô: "Anh biết nhà em ở đâu rồi, lần này trốn không thoát đâu."
 
          Thư Đồng trừng anh: "Cẩn thận tôi báo cáo cậu quấy rối."
 
          Đường Hân nhún vai: "Anh còn chưa quấy rối, nếu không tự trải nghiệm một phen.”
 
          "Cậu dám!" Thư Đồng mở cửa, cởi giày bước vào nhà, mặt đối mặt nhìn anh.
 
          Đường Hân buông cằm, đôi mắt màu hổ phách khóa chặt cô cô, lông mi dài đen sẫm như muốn vây lấy cô trong đó.
 
          Tay Thư Đồng nắm chặt tay nắm cửa, trong lòng bàn tay đổ mồ hôi, nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.
 
          Có một chút sợ hãi, lại có chút chờ đợi, hai cảm xúc mâu thuẫn với nhau.
 
          Rời xa anh, mau đóng cửa lại, quá nguy hiểm rồi.
 
          Thư Đồng đẩy cánh cửa, muốn đóng lại: "Mau trở về đi, ngày mai còn đi học.”
 
          Ngay lúc cửa đang sắp đóng lại, cánh cửa lại bị mắc kẹt, đó là tay anh duỗi ra dễ dàng đẩy cửa mở.
 
          Chân dài anh bước một bước, tiến vào nhà cô, cổ họng anh thắt lại, tiếng có tiếng không, giống như dục vọng tích trữ đáng sợ, cuối cùng bùng phát tới cực điểm.
 
          "Anh không thể nhịn được nữa rồi."
 
          Anh vòng tay giữ chặt cô vào trong ngực, nâng cằm nhọn hôn thật sâu.
 
          (~)~(~)~(~)~
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Thuỷ Tiên
Bài viết: 6
Ngày tham gia: 19 Tháng 4 2020 21:14
Has thanked: 3 times
Been thanked: 2 times
Tiếp xúc:

30 Tháng 5 2020 02:39

Ui hóng quá 😱😱😱 Cố lên nha editor ơi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Anhhhhh
Bài viết: 3
Ngày tham gia: 26 Tháng 3 2020 00:57
Been thanked: 1 time
Tiếp xúc:

30 Tháng 5 2020 12:52

Ôi tui củng kg thể nhịn đk nữa r, mau lấy thịt đè tôi đi :banhbao50:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 398 times
Been thanked: 1572 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 6 2020 10:07

007.   Đêm thứ hai
 
          Thư Đồng như bị khảm vào trong ngực, hai tay áp vào ngực nóng bỏng, sau ót bị lòng bàn tay anh giữ lại.
 
          Nụ hôn của Đường Hân thô lỗ và liều lĩnh, đôi môi dán lên, đẩy ra môi đỏ mọng của cô.
 
          Thư Đồng ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt say lòng người, răng môi đột nhiên bị xâm chiếm, đầu lưỡi chạm vào những nơi mềm mại. Tim bỗng nhiên đập mạnh, đó là lưỡi anh đi vào.
 
          Nếm được hương vị chất lỏng rất ngọt từ đầu lưỡi anh, thuộc về thiếu niên không nhiễm chút bụi nào.
 
          Nhận thấy cô hơi căng thẳng, Đường Hân bắt đầu chậm lại, tập trung mà dịu dàng, đầu lưỡi liếm láp mỗi một chỗ trong miệng cô, cuốn lấy đầu lưỡi nóng của cô.
 
          "Ừm..." Cô bị hôn đến hít thở không thông, Thư Đồng khẽ ngân nga mềm mại uyển chuyển, khiến dưới bụng Đường Hân nóng lên.
 
          Đường Hân kết thúc nụ hôn này, đôi mắt nhuốm đầy dục vọng chăm chú nhìn cô, đôi môi trái tim của cô vẫn còn đọng nước, nở cười tinh nghịch: "Xin lỗi, anh không nhịn được."
 
          “Cạch”, cánh cửa bị anh đóng lại sau lưng, cô ngửi thấy mùi nguy hiểm nhưng sự kích thích khiến nhịp tim cô tăng lên, không hề có ý chống cự.
 
          Trong phòng không có ánh sáng, chỉ có tiếng hít thở nặng nề của anh giống như có một từ trường mạnh mẽ, hấp dẫn cô không tự chủ được muốn tiếp cận.
 
          Một nụ hôn dịu dàng rơi xuống trán của cô, ngọt ngào di chuyển xuống chóp mũi tròn đến đôi môi mọng nước sưng lên vì nụ hôn rồi đến chiếc cổ trắng mịn và thanh tú.
 
          Kế tiếp có phần hơi hỗn loạn, Thư Đồng không biết bằng cách nào và tại sao mình bị đẩy xuống ghế sofa, trên người truyền đến trọng lượng nặng trịch.
 
          Một đôi tay to ấm áp chui vào chiếc áo len màu xanh của cô, trượt vào hai ngực bao trong áo lót.
 
          Đây là lần thứ hai anh chạm vào cô, không còn vụng trộm khám phá thân thể phụ nữ giống như đêm đầu tiên, mà là nắm bắt kỹ xảo nhào nặn ngực của cô.
 
          Cảm giác bị nhào nặn tê dại, giống như toàn thân mất đi cảm giác. Thư Đồng nằm ở trên ghế sofa, hô hấp lên xuống bị anh cởi đồ ra.
 
          Chiếc áo len dày bị vén lên ùa vào không khí rét lạnh. Cô run run nói: "Có thể lên giường không?"
 
          Anh buồn cười, dễ dàng ôm lấy cô, nhấc chân đi ở ngoài cửa phòng hỏi: "Phòng của em ở đâu?"
 
          Thư Đồng nói: "Phòng bên phải."
 
          Đợi đã, cuộc đối thoại này có chút kì lạ, bây giờ không phải cô đang bị cưỡng ép sao?
 
          Bước vào khuê phòng, Đường Hân ôm cô nằm trên giường, sau khi cởi sạch áo khoác, thân hình to lớn che chở cô, lại kéo chăn dày phủ lên trên hai người.
 
          "Vẫn lạnh sao?" Anh cởi áo lông của cô, quần dài rắc rối, còn có quần áo của mình, đặt trên tủ đầu giường, hai người trần trụi da thịt nằm kế nhau.
 
          Thư Đồng hơi lạnh thêm lửa nóng trong ngực, tức thì cảm giác tốt hơn nhiều, nhịn không được muốn gần gũi anh.
 
          Đường Hân hưởng thụ thân thể mềm mại của cô, mặt chôn ở bầu vú mềm no đủ, hé răng cắn lên đầu vú cứng rắn, đầu lưỡi liếm láp da thịt trắng mịn.
 
          Tay anh cũng không nhàn rỗi nắm một góc quần lót, chậm rãi dọc theo chân trắng noãn lột xuống, mở chân của cô ra, eo cường tráng chen vào.
 
          Dưới sự kiểm soát của anh, hai chân Thư Đồng bị gập lại, cảm thấy cây thịt to lớn nóng bỏng, quy đầu tròn đang đặt vào khe hở giữa đùi của cô.
 
          Đó là dương vật của anh...
 
          Nghĩ vậy, máu huyết bắt đầu sôi trào trong cơ thể, đầu choáng váng nóng lên.
 
          Đây là lần đầu tiên cô cảm giác dương vật rõ ràng, giống như một cục sắt nóng và cứng, ma sát hoa môi mềm mại từng chút một.
 
          Thư Đồng bị quét đến ngứa ngáy tê dại, cong eo mềm mại, giống như vừa kháng cự vừa nghênh hợp, không biết đặt tay ở đâu chỉ biết níu chặt drap giường màu xám bên dưới.
 
          Cô khẽ rên rỉ, một phần quy đầu nhét vào, hạ thể truyền đến cảm giác bị mở ra đau đớn, nhục huyệt phản xạ có điều kiện kẹp chặt dị vật.
 
          Đường Hân cũng tương tự chịu khổ sở, cửa huyệt của cô quá chặt, quy đầu bị kẹt lại có hơi đau.
 
          Lần trước anh đã mất thời gian rất lâu mới có thể đâm vào huyệt đạo của cô. Hôm nay mò mẫm trong bóng đêm, tìm đến nhục phùng giữa hoa môi, quy đầu đi vào nửa huyệt đạo.
 
          Anh hạ quyết tâm mình hàng trăm lần, ôm lấy eo nhỏ nhắn của cô, thúc mông hung hăng đâm sâu vào cô.
 
          "A..." Thư Đồng khẽ rên thành tiếng, nhận thấy vật nóng bỏng đẩy vào, cảm nhận rõ ràng kích thước dày và dài của nó, côn thịt đập thình thịch.
 
          Cô cảm thấy dường như dương vật của nam sinh trung học cứng rắn chôn sâu vào trong cơ thể mình như muốn hòa hợp thành một thể.
 
          Trong huyệt hơi khô nên nháy mắt bị mở ra hơi đau, nhưng cô vẫn chịu được.
 
          Bên tai lướt qua khí nóng của anh, giống như có hai ba con kiến nhỏ đang cắn vành tai ngứa ngáy.
 
          "Em có đau không?" Đường Hân dán chặt trên bộ ngực của cô, hôn lên mái tóc đen, cổ họng thở dốc mê người, khó nén nụ cười thoả mãn, "Xin lỗi, nhưng mà anh rất muốn em."
 
          Đây là lần thứ hai anh nói như vậy, một bên miệng nói xin lỗi, một bên không chút ngần ngại thao túng cơ thể của cô, thật đáng ghét....
 
          (~)~(~)~(~)~
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 398 times
Been thanked: 1572 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 6 2020 10:33

008.   Thân thể hòa hợp
 
          Có lẽ Thư Đồng không biết cơ thể của mình quyến rũ như thế nào đối với một thiếu niên đầy tinh lực tuổi trẻ.
 
          Da thịt căng bóng đàn hồi, bầu ngực như một quả đào mọng nước, giống như một tấm đệm nhung mịn màng, có thể gần gũi thân mật với cơ thể cô thật sự là một loại hưởng thụ.
 
          Dưới bụng Đường Hân bắt đầu khởi động khô nóng, phóng khoáng dùng hết tinh lực vào cơ thể cô.
 
          Lúc này hai chân cô mở rộng, kẹp chặt eo rắn chắc của Đường Hân. Nhục huyệt bị xuyên thủng, thừa nhận dương vật thô dài mỗi một lần va chạm.
 
          Trong ổ chăn giống như lò lửa vậy, bị anh đè ở dưới thân rút ra cắm vào, nửa người dưới giao hợp dính vào nhau, toàn thân chảy mồ hôi.
 
          Mỗi lần dương vật ra vào, cô có thể cảm nhận sâu sắc dị vật cứng rắn, nam tính thế nào.
 
          Quy đầu trướng to giống như một cái nút lọ bằng thịt, chín cạn một sâu vận động như pistol nhét vào trong, mỗi lần xông ra ma sát các nếp uốn trong thành thịt, mang lại khoái cảm ngứa ngáy.
 
          Nhục huyệt một vào một ra bị khuấy đông, tiết ra chất lỏng dinh dính, trơn ướt nơi giao hợp của hai người.
 
          "A... A... A..." Thư Đồng kéo dài rên rỉ, giống như người rơi xuống nước, hai tay ôm lấy lưng Đường Hân, tùy ý để anh đâm vào trong cơ thể của mình.
 
          "Thoải mái không em?" Đôi môi Đường Hân ghé sát vành tai cô, đầu lưỡi ẩm nóng liếm sau viền tai, "Chờ anh luyện tập càng thuần thục, về sau có thể làm em càng thoải mái."
 
          Thư Đồng bị anh đâm từng phát, ngực cũng bị bàn tay nhào nặn thành hình dạng khác nhau, khoái cảm xa lạ khiến đầu óc cô trống rỗng, hồi lâu mới ý thức được anh nói gì.
 
          Anh còn muốn liên tục luyện tập trong cơ thể cô nhiều lần sao, tính toán tốt thật, hừ.
 
          Đường Hân nhào nặn cô thêm chút nữa, mông kích thích thúc vào chỗ sâu nhất vài lần, dương vật dường như trở nên cứng và trướng to, ngoài dự đoán của Thư Đồng, từng đợt tinh dịch nóng bỏng bắn ra, đẩy vào trong miệng tử cung của cô.
 
          Lần va chạm cuối cùng đâm vào nơi sâu nhất, khoái cảm giống như cú sốc điện chạy toàn thân, trước mắt có tia sáng trắng lóe lên, mỗi lỗ chân lông trên da thịt đều nở ra.
 
          Sau khi Đường Hân bắn xong, dương vật mềm oặt nhưng vẫn nhét trong cơ thể cô, vẫn còn dư vị đâm vài cái.
 
          Gương mặt Thư Đồng đỏ ửng thở dốc, huých khuỷu tay vào trong ngực Đường Hân:"Anh bắn vào trong em, rút ra, rút ra!"
 
          Tiếng nói giống như đang làm nũng, mềm mại rót vào trong lòng. Đường Hân thở hổn hển trong bóng đêm, giọng nói gợi cảm lại lười biếng, giống như cộng hưởng kích động trái tim cô:"Đúng là anh có suy nghĩ muốn bắn ra ngoài nhưng sẽ làm bẩn người em.”
 
          Thư Đồng ngớ ra sau một lúc lâu, nhỏ giọng nói:"Sẽ mang thai."
 
          "Mang thai thì sinh." Đường Hân rất nhanh tiếp lời của cô, dường như đã nghĩ về chuyện đó trong đầu.
 
          Thư Đồng nghe lời anh nói, tưởng tượng cảnh ôm một đứa bé đang khóc cho bú sữa, người thân và bạn bè đến hỏi cha đứa bé là ai, cô trả lời là học sinh cấp ba.
 
          Thật xấu hổ.
 
          Thư Đồng nở nụ cười:”Chính anh còn là trẻ con, còn muốn làm cha.”
 
          "Anh nghiêm túc." Đường Hân gằn từng chữ nói, "Anh nuôi em."
 
          Trong nháy mắt, vì những lời nói của anh, trong cơ thể Thư Đồng bắt đầu tỏa ra một luồng nhiệt, cơ thể giống như đang trôi nổi trong suối nước nóng, hơn nữa trong huyệt vẫn còn đang nhét dương vật nóng của anh.
 
          "Quên đi." Thư Đồng mím môi, kết thúc chủ đề phi thực tế, "Đứa trẻ này còn mạnh miệng nói, không biết xấu hổ."
 
          Đường Hân dùng sức đâm vào:"Chẳng lẽ côn thịt của anh còn nhỏ sao, nói anh nghe có nhỏ không?”
 
          Thư Đồng ngạc nhiên phát hiện dị vật trong cơ thể tiếp tục trướng to và cứng lại, khôi phục trạng thái chiến đấu hùng dũng.
 
          "Quá nhanh, đừng, ưm..."
 
          Thư Đồng dạng chân ở trên đùi anh, trong huyệt vẫn còn nhét côn thịt của anh, nhất thời cũng chưa tách ra.
 
          Đường Hân ôm mông của cô, nâng lên và ấn xuống, nặng nề đâm vào nhục huyệt ẩm nóng.
 
          Sau đó, Thư Đồng cũng không nhớ rõ anh đã bắn bao nhiêu lần, sức lực tuổi trẻ là bất tận, cảm nhận trong huyệt cô run lên, chỗ giao hợp đều là hỗn hợp tinh dịch và dâm dịch.
 
          Mơ mơ màng màng bị làm đến ngủ thiếp đi, chỉ nhớ rõ anh ở trên người không ngừng kích thích, nhấp nhô chuyển động.
 
          (~)~(~)~(~)~
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 3 khách