Tô Đường - Chi Sĩ (Full)

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Hình đại diện của thành viên
Lạc Lạc
Bài viết: 96
Ngày tham gia: 06 Tháng 9 2019 23:42
Has thanked: 105 times
Been thanked: 2228 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 5 2020 11:25

Hình ảnh
TÔ ĐƯỜNG
(Phần thứ 4 trong tập truyện Bất cam thư phục)
Tác giả: Chi Sĩ
Số chương: 9C
Thể loại: Hiện đại, thanh mai trúc mã, nước chảy thành sông, ngọt.
Editor: Lạc Lạc
 
Giới thiệu
Lần đầu tiên Đường Đường Đường bị đánh là vì bắt nạt Tô Hoài, lần đầu tiên cô nghi ngờ chỉ số thông minh của mình là vì chơi trò nào cũng thua Tô Hoài, lần đầu tiên cô làm tình, đối tượng vẫn là Tô Hoài.
Thằng nhóc Tô Hoài này chiếm các lần đầu tiên trong đời cô.
Mẹ nó, buồn cười quá đi!
-------

Editor: Về tên của nữ 9, Đường Đường trong chữ lót và tên đều là cây hải đường, cũng đồng âm với họ Đường. Bài học rút ra là chúng ta nên cẩn thận trong việc đặt tên cho con cháu, chứ để cháu nó kháng nghị từ nhỏ đến lớn, mỗi lần đều bị đánh, giận dỗi là qua nhà trai ở, thì thế nào cũng bị trai làm thịt Hình ảnh
Sửa lần cuối bởi 2 vào ngày Lạc Lạc với 24 lần sửa trong tổng số.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Kate Phan
Bài viết: 49
Ngày tham gia: 23 Tháng 9 2019 19:01
Has thanked: 464 times
Been thanked: 37 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 5 2020 00:17

Ủng hộ thật nhiều tim bùm chíu ❤️❤️❤️

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Lạc Lạc
Bài viết: 96
Ngày tham gia: 06 Tháng 9 2019 23:42
Has thanked: 105 times
Been thanked: 2228 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 6 2020 20:18

Chương 1
 
Đường Đường Đường không thích tên mình, không tin bạn cứ đọc thử: Đường, Đường, Đường, âm tiết đơn điệu con mẹ nó như đang trêu chọc.
 
Nguyện vọng từ nhỏ đến lớn của Đường Đường là đổi tên, rốt cục, vào lần yêu cầu thứ 101 của cô…
 
Mẹ cô đánh cô một trận.
 
Đường Đường Đường tủi thân lắm, khóc giậm chân kêu trời, nước mắt nước mũi đầy mặt.
 
Mẹ Đường đánh xong, cơn giận phát tiết rồi, cũng biết mình hơi có lỗi với con gái, cho nên bà vuốt cái đầu xù của Đường Đường rất kiên nhẫn an ủi: “Tên Đường Đường Đường không hay sao? Trước đây mẹ và ba con dựa trên điển cố ‘Nhất thụ lê hoa áp hải đường*’ mà đặt tên.”
 
*Nhất thụ lê hoa áp hải đường: Đây là câu thơ trong bài thư Nhất thụ lê hoa áp hải đường của Tô Đông Pha, ám chỉ việc chồng già lấy vợ trẻ.
 
Đường Đường Đường nghẹn ngào xì mũi một cái, sau đó dùng cái đầu nhỏ ngẫm nghĩ: “Không đúng, tại sao không kêu con là Đường Lê Hoa?”
 
“Việc này…” Mẹ Đường giải thích không được, cho nên lại đánh cô một trận.
 
Nhãi con có quá nhiều vấn đề đều không có kết cục tốt.
 
Khi Tô Hoài mở cửa, ánh mắt đúng lúc đối mặt với hai mắt đỏ ửng vì khóc của Đường Đường Đường, như con thỏ nhỏ.
 
“Haizz, vào đi.” Cậu bắt đắc dĩ đón cô vào cửa.
 
Mẹ con nhà họ Đường mỗi tháng đều sẽ phát sinh mâu thuẫn như thế, Đường Đường Đường vừa bị mẹ cô đánh lại vác túi quần áo sang nhà Tô Hoài tị nạn.
 
Tuy được cô đánh tiếng là ‘con gái phản nghịch rời nhà trốn đi’, song bất cứ ai nhìn vào, đều nghĩ là cô không biết xấu hổ chạy đến nhà người khác ăn chực.
 
Đôi khi Tô Hoài hoài nghi, cô nhóc này đã chuẩn bị sẵn túi quần áo khẩn cấp, bất cứ lúc nào thấy không thích hợp liền trốn đi ngay.
 
Xem nhà cậu như hầm trú ẩn mà!
 
Đường Đường Đường chẳng để ý sắc mặt không đúng lắm của Tô Hoài, chỉ lầm lũi nhét quần áo mình vào tủ quần áo của cậu, vừa bỏ vào vừa khóc lóc oán giận: “Sống không nổi, sống không nổi nữa huhu! Cậu xem bà ấy đặt cái tên ngốc nghếch như trò đùa cho mình nè! Người khác vừa nghe đã rất khó tin rồi, con mẹ nó vậy mà mình là kết tinh tình yêu đó huhuhuhuhuhuhuhu…
 
Haizzz, nhà cậu có bánh quy không? Cho mình một chút đi, huhuhu.”
 
Đột nhiên Tô Hoài cảm thấy mẹ Đường ra tay rất đúng, cô nhóc này là chủ nợ đó.
 
Cậu vào nhà bếp lấy bánh quy cho cô, lúc cậu trở về phòng, Đường Đường Đường đã đổi chỗ khác, chuyển sang ghé lên giường cậu khóc.
 
Đồng chí Đường Đường Đường chẳng có chút tự giác rụt rè của con gái, lúc cô cong mông gào khóc thỏa thuê, hai bờ mông tròn đầy trắng nõn lộ ra khỏi làn váy ngắn xếp li nghịch ngợm, cách một lớp quần lót Mickey mỏng, xông thẳng vào tầm mắt chủ nhân căn phòng.
 
“Đường Đường Đường.” Giọng Tô Hoài theo gió điều hòa thổi qua, lượn một vòng bên tai cô.
 
Đường Đường cho rằng Tô Hoài muốn an ủi cô, mang theo giọng mũi tủi thân lên tiếng, giọng nói đặc biệt yếu ớt khiến người nghe trìu mến.
 
“Nếu cậu dám lau nước mũi lên chăn mình, ông đây đánh chết cậu.”
 
Đúng thật là…
 
Con mẹ nó!

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Lạc Lạc
Bài viết: 96
Ngày tham gia: 06 Tháng 9 2019 23:42
Has thanked: 105 times
Been thanked: 2228 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 6 2020 20:19

Chương 2
 
Nếu để Tô Hoài phát biểu cảm nhận khi trở thành bạn thân của Đường Đường Đường, thì chắc chắn là: Số mệnh có kiếp nạn.
 
Trận nghiệt duyên này phải ngược dòng trở về mười một năm trước, hai người đều sáu tuổi.
 
Mùa hè năm 2008, Tô Hoài theo ba mẹ thuyên chuyển công tác, từ Bắc Kinh dọn đến một khu nhà công nhân viên chức tại Thành Đô.
 
Ảnh hưởng của việc chuyển nhà không chỉ về đồ ăn, khí hậu không thích ứng, mà còn trở ngại trong giao tiếp ngôn ngữ.
 
Từ nhỏ đã có chất giọng Bắc Kinh đặc sệt khiến cậu giao lưu vô cùng trắc trở với các bạn nhỏ nói giọng Tứ Xuyên. Cậu nói chuyện bọn họ nghe không hiểu, lúc bọn họ nói chuyện, lại đến phiên cậu không hiểu.
 
Bản thân tiểu Tô Hoài thì không phải một người hoạt bát, tiếp tục như thế có thể đoán ra, cậu sẽ chẳng có người bạn nào cả.
 
Đường Đường Đường xuất hiện có thể nói là thời cơ vừa khéo, như một tia sáng rọi vào cuộc sống hiu quạnh của Tô Hoài. Tuy cô cũng nói giọng Tứ Xuyên, song ở trước mặt cậu, cô vui lòng chấp nhận cậu, giao lưu Xuyên Phổ sứt sẹo với cậu, hai người giao tiếp ôm theo suy đoán, cứ thế chơi chung với nhau.
 
Ý nghĩ chủ quan này sau một tháng cậu quen biết Đường Đường Đường thì vỡ nát đùng đùng. Sau khi hiểu rõ nhau Tô Hoài mới phát hiện, Đường Đường Đường này căn bản không phải tiểu tỷ tỷ thần tiên chân thiện mỹ gì, cô tốt với cậu hoàn toàn vì muốn tìm một lâu la nhỏ có thể mặc sức sai sử.
 
Trước khi Tô Hoài dọn đến, Đường Đường Đường là đứa bé nhỏ tuổi nhất tiểu khu. Nhóc con này từ nhỏ đã có nhân phẩm không tốt, không chia quà vặt cho cô liền đi mách, chơi thua người ta cũng khóc, vì cô còn nhỏ, nên những người lớn đều thương yêu cô, thấy cô bị uất ức, mọi người đều túm lấy đứa lớn hơn dạy dỗ, chả trách về sau đám trẻ không thích chơi với cô.
 
Tất nhiên Đường Đường Đường cũng biết mình bị cô lập, có điều cô không quy tội do nhân phẩm mình có vấn đề, mà chỉ cho rằng mình nhỏ quá, bọn trẻ cảm thấy ‘không cùng đẳng cấp’, mới không hoan nghênh cô.
 
Cho nên lúc Tô Hoài đến tiểu khu này, dù cậu chỉ nhỏ hơn cô nhóc 12 ngày, nhưng Đường Đường Đường vẫn hết sức kiên trì mình là chị cậu.
 
Cô cũng cần dựa vào việc chèn ép người khác để đề cao địa vị của mình nha!
 
Đường Đường Đường có suy nghĩ sai lệch, không ít lần tiểu Tô Hoài chịu thiệt dưới tay cô:
 
Một khi cậu trốn đi ăn quà vặt bị Đường Đường Đường bắt được, lập tức tịch thu toàn bộ, cuỗm luôn đạo đức đi theo: “Tháng trước mình mua rau câu có chia cho cậu phân nửa, sao cậu ích kỷ thế?
 
Tô Hoài, mình thật sự nhìn lầm cậu rồi.”
 
Tô Hoài muốn nói cho cô biết: “Rau câu mà cậu cho mình, đó đã là chuyện của hè năm ngoái, cậu không thể cứ lấy chuyện này ra nói hoài, không phải tháng nào cũng là ‘tháng trước’ hết.”
 
Song cậu không dám nói, cậu quá cần người bạn, đành nghiến răng nhẫn nhịn.
 
Chuyện kiểu này diễn ra nhiều vô số kể, nhưng khiến Tô Hoài không chịu nổi chính là việc lần nào cô cãi nhau với chị gái trên lầu đều nghỉ chơi với nhau, muốn tìm người ta làm hòa lại sĩ diện, ép cậu đi tìm chị gái truyền một số lời ngu ngốc, chẳng hạn như: “Em có thể làm hòa với chị, nhưng là giả vờ làm hòa, không phải chân chính làm hòa.”
 

 
Đây không phải đồ ngốc sao?
 
Vì bị Đường Đường Đường bắt nạt quá thảm, trong lòng Tô Hoài dần dần sinh ra bất mãn: Tại sao mình phải chơi với đồ đầu óc xấu xa này?
 
Nhìn Đường Đường Đường càng ngày càng xấu xa, Tô Hoài cảm thấy mình rất ưu sầu, ưu sầu lắm.
 
Có người lớn thấy hai người đi chung với nhau, còn trêu ghẹo hai người họ, nói Đường Đường dính Hoài Hoài như vậy, về sau chắc chắn sẽ làm con dâu nhỏ của nhà họ Tô.
 
Lần đầu tiên Tiểu Tô Hoài lớn chừng này nổi cáu với người ta:
 
Không cho sỉ nhục người ta (tôi)!

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Lạc Lạc
Bài viết: 96
Ngày tham gia: 06 Tháng 9 2019 23:42
Has thanked: 105 times
Been thanked: 2228 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 6 2020 20:20

Chương 3
 
Đã nhiều năm như vậy, dường như Đường Đường Đường chỉ phát triển vóc dáng và ngực, còn chỉ số thông minh thì giữ nguyên, thậm chí có xu hướng giảm dần.
 
Nghĩ tới đây Tô Hoài lại chép miệng, ngực cô cũng không tồi.
 
Sau khi đồng chí Đường Đường Đường đạt được khen ngợi ‘ngực cũng không tồi’ tắm rửa xong, đẩy cửa phòng tắm bị mờ ra, toàn thân ướt sũng bốc hơi nước, chỉ mặc áo choàng tắm màu trắng liền ra ngoài.
 
Tô Hoài đang đánh răng ở ngoài thấy dáng vẻ xốc xếch của cô, lập tức cảm thấy thái dương ‘thịch thịch’ nổi gân xanh lên.
 
Nhổ ngụm bọt kem đánh răng, Tô Hoài nhìn chằm chằm Đường Đường Đường bằng ánh mắt như có chuyện xảy ra, nghiêm mặt nói: “Đường Đường, cậu là con gái đó.”
 
Đường Đường Đường nhìn xuống bộ ngực phập phồng của mình, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc, dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngu si nhìn lại Tô Hoài, choáng váng đến nỗi như đang hỏi: “Bà đây muốn cậu nói cho bà biết, bà là con gái hả?”
 
Cái đồ ngốc này phải cần người ta bày ra trước mặt luôn cô mới hiểu, Tô Hoài đau khổ nhắm mắt lại, năm ngón tay vùi vào tóc vò loạn xạ mới mở mắt, bình tĩnh nhìn cô: “Ý mình là chúng ta đã lớn rồi, phải biết kiêng kỵ nam nữ.”
 
Lần này Đường Đường Đường hiểu, cô cười ‘hihihi’ đầy mập mờ. lườm nguýt cậu một cái, giọng điệu cực kỳ không có ý tốt, “Haizz, đừng hạ lưu như thế.”
 
Nói xong, cái mông còn không chút khách sáo mạnh mẽ cọ Tô Hoài, cho đến khi lộ ra một khoảng trống cho bản thân. Tô Hoài bị viên đạn mềm này cọ từng chút tới độ suy nghĩ lung tung, vội vàng tách khỏi cô, bất đắc dĩ thở dài nhường vị trí cho cô.
 
Kệ rửa mặt đặt bàn chải đánh răng được bố trí theo chiều cao của Tô Hoài, Đường Đường Đường phải nhón chân lên mới thể vớ được. Khi cô lấy ly súc miệng, áo choàng tắm theo động tác của cô mở rộng, lộ ra hơn phân nửa khối tròn mềm mại trắng như tuyết. Từ góc nhìn của cậu, thậm chí có thể trông thấy quả anh đào đỏ tươi giấu trong lớp vải bông, cọ xát như ẩn như hiện.
 
Tô Hoài tức giận đến ngứa răng, cô nhóc này đang cố tình khiêu chiến ranh giới đạo đức của cậu mà!
 
Vội vàng rót ít nước lạnh súc miệng, Tô Hoài đặt ly súc miệng lên kệ xong, xoay người đi ra ngoài, mọi cử động đều mang theo cơn tức vô cùng lớn.
 
Đường Đường Đường đứng tại chỗ đánh răng với vẻ mặt mờ mịt, cô đã làm sai chuyện gì sao?
 
Buổi tối theo thường lệ, Tô Hoài ngã ra đất nghỉ, Đường Đường Đường ngủ trên giường cậu.
 
Khi Tô Hoài làm việc và nghỉ ngơi đều rất quy luật, trước mười một giờ nhất định phải ngủ, Đường Đường Đường là mặt trái của cậu, giờ giấc ngủ của cô chưa từng chuẩn xác, tất cả toàn xem ý trời.
 
Đêm nay, cô lại mất ngủ.
 
Trước đó cũng nói rồi, nhân phẩm của cô nhóc này chẳng tốt đẹp gì, cô ngủ không được, tất nhiên Tô Hoài đừng hòng bỏ cô một mình mà bình yên chìm vào giấc ngủ.
 
“Hoài Hoài ơi, cậu ngủ chưa?” Đường Đường Đường nhìn chằm chằm trần nhà bị ánh sáng của chiếc đèn nhuộm thành màu vàng ấm, bắt đầu tìm chuyện để nói.
 
Tô Hoài chẳng muốn để ý tới cô, nhắm mắt lại giả vờ ngủ, hô hấp còn cố hết sức chậm lại, làm bộ đã ngủ say.
 
“Cậu đói bụng không? Hình như mình hơi đói.” Đường Đường Đường tự mình nói, hai chân mảnh khảnh chéo tới chéo lui, ở trên giường lăn qua lộn lại.
 
Tô Hoài vẫn không để ý tới cô.
 
Lần này Đường Đường Đường tức giận, cô biết cậu đang bơ mình, bà cô này không chịu nổi việc bị bơ đẹp. ‘Chậm rãi’ xuống đất, Đường Đường Đường rời khỏi giường, đá văng tấm chăn điều hòa, hai chân vòng qua cưỡi lên người Tô Hoài.
 
“Cậu phải trò chuyện với mình, không được bơ mình nha!” Cô túm áo ngủ của cậu lắc qua lắc lại, còn tưởng mình là chị hai áp chế cậu như hơn mười năm trước, định làm mưa làm gió.
 
Cái mông mềm mại của cô đè ép ngay eo cậu, lên lên xuống xuống xoay loạn lên, Đường Đường Đường còn không kiềm chế phát cáu bừa bãi, chẳng mảy may phát hiện Tô Hoài đã mở mắt từ lúc nào, nhìn chằm chằm cô.
 
Đôi mắt như thế nào nhỉ? Đen nhánh âm u đến nỗi như đêm tối trên núi, Đường Đường Đường bị vòng xoáy ngầm trong con ngươi ấy hấp dẫn hồn phách, từ ngơ ngác đến hoảng sợ.
 
“Haizz, tự dưng hơi mệt là sao ta?” Đường Đường Đường làm bộ ngáp một cái, lén vặn người muốn rút chân về.
 
Cô chưa kịp bò lên giường, một bàn tay to với khớp xương rõ nét nắm mắt cá chân của cô, dùng sức kéo xuống. Đường Đường Đường như con cá đặt trên bãi cát, an phận nằm phịch dưới thân Tô Hoài.
 
Lúc này cô mới sâu sắc cảm thấy sức lực nam nữ có khác biệt, Tô Hoài tay dài chân dài nằm trên người cô, rõ ràng chưa làm gì mà chẳng hiểu sao khiến cô thấy ngột ngạt. Cậu cúi đầu, vài sợi tóc trên trán quét qua gò má cô, hơi ngứa một chút, Đường Đường mất tự nhiên nhìn lung tung chỗ khác, chứ nhất định không dám nhìn thẳng cậu.
 
Miệng chợt ấm áp, bờ môi cậu rơi xuống.
 
Lần này Đường Đường Đường hoàn toàn sợ choáng váng, con ngươi đảo loạn lúc này cũng ổn định, ánh mắt không có tiêu điểm rải rác ở đâu đó.
 
Môi cô mềm như rau câu, như nước trong veo, rất thơm ngọt, Tô Hoài vốn định trêu cô chút thôi, hiện giờ khó tránh khỏi như nếm được mùi ngon muốn nếm thêm lần nữa. Vất vả lắm cậu mới quyết tâm rời khỏi môi cô, xoay người rút khỏi thân thể mềm mại của cô.
 
Chẳng qua có chết không chứ, nhóc con này vẫn chưa phục hồi tinh thần, toàn dựa theo bản năng lộ ra đầu lưỡi thơm tho trơn trượt, liếm đôi môi hơi khô ngứa vừa bị cậu hôn.
 
Ánh mắt Tô Hoài càng u ám, Đường Đường “ưm” một tiếng, nửa đoạn đầu lưỡi bỗng nhiên không kịp chuẩn bị bị cậu ngậm trong miệng, say sưa mút lấy mút để.
 
Động tác của cậu quá ác liệt, lồng ngực phập phồng của Đường Đường bị cậu nghiền ép, trong đầu cô đầy rối ren, vội vàng đưa tay đánh sau lưng Tô Hoài, đến khi vỗ được mười mấy cái cậu mới đỏ mắt buông tha cô.
 
Đường Đường Đường giống như kiếp này chưa từng hô hấp, đợi có cơ hội liền ra sức hít thở, mãi đến khi lồng ngực đau đớn mới dừng.
 
Đốn ngón tay lạnh lẽo phủ lên mắt cô, một mảng tối đen, môi cậu lại rơi xuống.
 
Hơi nóng hừng hực trên người chàng trai liên tục đáng thẳng vào cảm quan của Đường Đường, vì không nhìn rõ, nên lúc này nhận thức của cô trở nên cực kỳ nhạy cảm. Tiếng hô hấp nhỏ vụn vang bên tai, như chiếc lông vũ nho nhỏ như có như không phủ lên người cô, dễ dàng lay động tiếng lòng của cô.
 
Nụ hôn của cậu nhạt dần, khi rút lui răng cậu khẽ cắn môi dưới của cô. Đường Đường cho rằng cuối cùng hết thảy cũng kết thúc, trong lòng lấp đầy những cảm xúc không biết tên. Ngay khi cô muốn từ trong đó rút ra, lại nghe giọng khàn khàn của cậu vang lên: “Đường Đường, để mình ngắm cậu một tí.”

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 9 khách