Tô Đường - Chi Sĩ (Full)

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Hình đại diện của thành viên
Lạc Lạc
Bài viết: 96
Ngày tham gia: 06 Tháng 9 2019 23:42
Has thanked: 105 times
Been thanked: 2225 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 6 2020 20:22

Chương 4
 
Bỗng nhiên xung quanh chợt yên tĩnh. Ngoài cửa sổ, tiếng kêu ve ve của ve sầu trên cây khô, tiếng ma sát của bánh xe lướt trên mặt đường dường như đều biến mất, giữa trời đất chỉ còn lại mình Tô Hoài, phủ trên người cô hô hấp hơi gấp gáp.
 
Đường Đường xấu hổ níu chặt tấm đệm dưới thân tới nỗi xuất hiện nhiều nếp nhăn, sống lưng thẳng tắp vì căng thẳng, bầu ngực lộ ra chẳng sót chỗ nào. Tầm mắt Tô Hoài dính chặt trên người cô, được sự cho phép, cậu cực kỳ giống như xem kỹ, lại khiến người ta thấy nóng bừng hoảng loạn.
 
Đầu ngón tay to cẩn thận từng li từng tí đụng vào cô kia đang run rẩy, thân thể Đường Đường cũng run theo. Trên bàn sách đặt một chậu cây dành dành, giữa đêm hè mùi thơm nồng phát tán lên men gần như quỷ dị, theo gió điều hòa mát mẻ tràn vào chóp mũi hai người, giống như chất kích dục, làm ánh mắt người ta không khỏi si mê.
 
Đường Đường như vật hiến tế, tóc dài đen nhánh rối tung, ngoan ngoãn không nói gì nằm dưới thân Tô Hoài. Cô bình tĩnh đến nỗi ngoài dự liệu của cậu, khi cậu cúi đầu ngắm nhìn, mới phát hiện hốc mắt cô chẳng biết từ lúc nào đã rưng rưng nước mắt, mi mắt khẽ run chăm chú nhìn cậu.
 
“Đừng sợ.” Lòng Tô Hoài rối tinh rối mù, cúi xuống hôn giọt nước mắt ướt át của cô.
 
Bàn tay cậu đẩy cao váy ngủ của Đường Đường, da thịt trắng nõn mịn màng của thiếu nữ theo động tác của cậu chậm rãi bại lộ ra trước mắt, giữa đêm hè nóng nực tỏa ra mùi hương non nớt.
 
Tô Hoài muốn đụng vào cô, lại sợ dọa cô, cậu nuốt ngụm nước bọt trong lúc cổ họng vừa ngứa vừa khô khốc, cậu mở miệng hỏi một cách khó khăn: “Mình có thể sờ cậu được không, Đường Đường?”
 
Hơi thở cậu bất ổn, cô nghe được.
 
Đường Đường cắn chặt môi dưới, làn môi đỏ tươi bị cắn trở nên trắng bệch. Một lúc sau, cô thả lỏng, giọng nói run rẩy bật ra khỏi môi: “Vậy, cậu, cậu nhẹ một chút.”
 
Tô Hoài nở nụ cười, ánh mắt dịu dàng hẳn, cậu vươn tay cẩn thận từng chút, năm ngón tay được như ý nguyện phủ lên nhũ tiêm của cô. Nhũ tiêm đỏ tươi trơn bóng sợ sệt mà cọ xát lòng bàn tay cậu, nhiệt độ cơ thể cô nhuộm đốt ngón tay cậu, nhịp tim mạnh mẽ ngay dưới bàn tay cậu cách một tầng da lại trở nên hoảng sợ và kích động.
 
Cậu chạm đến sinh mạng của cô rồi.
 
Đây là một cảm giác rất kỳ dị, dường như dẫn dắt không cho phép cô chùn bước mà đánh cuộc một trận thảm khốc, lấy mạng đổi mạng, mù quáng giao linh hồn mình vào tay đối phương, sống hay chết, hết thảy không do mình quyết định.
 
Đột nhiên Tô Hoài rất muốn hôn, hôn trái tim sinh động của cô.
 
Thân thể Đường Đường run rẩy tiết lộ lúc này cô đang bất an, môi mỏng của Tô Hoài đổ xuống, chung quy vẫn không đành lòng, dừng trên trán cô.
 
Bàn tay tiến vào mái tóc đen bóng của cô, Tô Hoài như trấn an một đứa trẻ thấp thỏm lo sợ, rất kiên nhẫn xoa cái đầu xù của cô. Động tác ấy dịu dàng, giống như cô là một vật báu dễ vỡ.
 
Đường Đường chậm rãi mở mắt ra, hai mắt đẫm lệ trong cơn mông lung, nụ hôn của cậu lại rơi xuống, ấm áp ấn ngay mi tâm cô.
 
“Đừng sợ, tin mình, được không?” Tô Hoài nhìn cô, từng câu từng chữ đều thành khẩn.
 
Đường Đường không dám nói, cũng không nói không được, chỉ nhìn ánh mắt đen kịt của cậu, cằm cực kỳ chậm chạp hạ xuống.
 
Tô Hoài giúp cô lau nước mắt, ánh mắt sáng quắc tuần tra bên dưới. Khi nhìn thấy quần lót Minnie của cô, cậu không nhịn được thấy buồn cười ―― Đường Đường sưu tầm nội y gần như đều liên quan đến Disney.
 
Ngón tay dài vén vải dệt mỏng lên, không nhanh không chậm tách chiếc quần lót khỏi thân thể Đường Đường. Vòng eo thiếu nữ hơi hõm xuống, mang theo mỹ cảm nhỏ nhắn và yếu ớt. Lại xuống chút nữa, âm huyệt đầy đặn không có chút lông nào, trơn bóng trắng nõn như bánh màn thầu mập mạp, ngay huyệt non giữa hai chân, hai mảnh thịt đầy đặn rụt rè co rúm vào trong.
 
Chỗ này không thể nói là đẹp, thậm chí nhiều nếp nhăn, nhìn qua có chút đáng thương.
 
Tô Hoài cũng không biết rõ do đâu, cứ cảm thấy bộ phận thịt non này cực kỳ làm người ta trìu mếm, cậu vươn đầu ngón tay xâm nhập nơi khép lại giữa hai chân Đường Đường, hòng dùng ngón tay an ủi cái miệng nhỏ đỏ tươi kia. Trong nháy mắt ngón tay đụng trúng thịt non trắng mịn, cả người Đường Đường chợt run rẩy, tay nhỏ bé đặt lên cánh tay nóng hổi của cậu, trong mắt cô lộ vẻ van xin khổ sở làm người ta không đành lòng:
 
“Đừng ――”
 
Tô Hoài cũng nhìn ra sự việc có chút mất khống chế, cậu rũ mắt xuống, năng lực tự chủ mạnh mẽ khiến cậu kịp thời thu tay.
 
Cậu xoay người rời khỏi thân thể cô, đổ người xuống đất giạng thành chữ đại 大, rõ ràng trong phòng có bật máy lạnh điều hòa, nhưng không hiểu sao thân thể cậu cứ nóng rang.
 
Đường Đường thừa dịp quay lưng lại, hoang mang rối loạn vội mặc quần lót vào, hai người nằm song song nhau, trong thời gian ngắn chẳng ai mở miệng nói chuyện.
 
Hồi lâu sau, Đường Đường xoay người đối diện với Tô Hoài, giọng vô cùng thành khẩn nói: “Muốn mình hỗ trợ không?”
 
Ánh mắt cô liếc nhìn chỗ căng phồng dưới bụng cậu.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Lạc Lạc
Bài viết: 96
Ngày tham gia: 06 Tháng 9 2019 23:42
Has thanked: 105 times
Been thanked: 2225 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 6 2020 20:23

Chương 5
 
Nhịp tim đập nhanh, Đường Đường gian nan nuốt ngụm nước bọt. Đầu ngón tay non nớt sợ hãi tới gần, cùng với quần lót, cô kéo lưng quần Tô Hoài xuống mông.
 
Trong khu rừng rậm rạp lộn xộn, một cự vật khổng lồ màu đỏ tím thoát khỏi trói buộc của vải vóc mỏng, hùng hổ nhảy ra ngoài, nảy mạnh mẽ trong không khí mát mẻ.
 
Đường Đường hoảng sợ trước hình ảnh đầy xâm lược này của cự vật, sau lưng không tự chủ căng cứng, hô hấp bị kìm hãm.
 
Từ đỉnh đầu cự vật, từ ánh mắt sáng quắc của Tô Hoài, như có mũi nhọn treo trên cần cổ mảnh khảnh trần trụi của Đường Đường.
 
Cậu đang nhìn cô.
 
Nhận thức này khiến cô càng căng thẳng hơn.
 
Cúi người xuống gần cự vật tỏa nhiệt kia, Đường Đường thử mở năm ngón tay ôm lấy ‘tiểu Tô Hoài’ trong lòng bàn tay.
 
Côn thịt của chàng trai trẻ bóng loáng, mang theo sức nóng tràn đầy khí thế, ở trong tay cô không an phận nhẹ nhàng rung động.
 
Đường Đường kiềm chế sự sợ hãi trong nội tâm mình, đỏ mặt xấu hổ cầm cự vật di chuyển lên xuống.
 
Thủ pháp của cô trúc trắc, không mang bất kỳ kỹ xảo gì, Tô Hoài bị nghẹn hồi lâu cuối cùng cũng nhịn không nổi, bàn tay to bao bọc mu bàn tay cô, dẫn dắt cô vuốt ve.
 
Dương vật to dài qua lại trong lòng bàn tay Đường Đường, cánh tay Tô Hoài khỏe khoắn mạnh mẽ, mỗi lần đều dẫn dắt tay cô ép đến dưới cùng, vùng lông thô cứng ngay bụng dưới chọc trúng mu bàn tay của cô, có chút châm chích, có chút ngứa.
 
Nói không rõ do nguyên nhân gì, dần dà, đáy lòng Đường Đường bắt đầu dâng trào khát vọng, một dục vọng mơ mơ hồ hồ tích tụ trong cơ thể đột nhiên bốc lên, muốn được cậu chạm vào, thậm chí muốn nhiều hơn nữa.
 
Cảm giác này quá mức xa lạ, cô nghĩ, chắc chắn do cậu đã mê hoặc cô.
 
Bàn tay bao trùm mu bàn tay cô bỗng dưng tăng tốc, gấp rút vuốt ve. Rõ ràng Đường Đường cảm nhận được gân xanh nổi lên trên côn thịt, theo đó gân xanh cấp tốc co rút lại, Tô Hoài tựa đầu lên vai cô, khẽ rên một tiếng, tinh dịch bắn phụt phụt ra ngoài.
 
Dịch thể màu trắng sền sệt tiết ra, dính lên ngón tay Đường Đường và vùng lông của cậu.
 
Tô Hoài đứng dậy, dùng cái tay sạch còn lại dắt Đường Đường, dẫn cô vào phòng vệ sinh cùng nhau rửa sạch.
 
Đêm nay quá mất khống chế, sau khi dục vọng qua đi, lý trí lần nữa chiếm thượng phong, hai người đều ăn ý lựa chọn ngậm miệng không nói lời nào.
 
Đêm hôm ấy, Tô Hoài ôm Đường Đường vào lòng cùng nhau ngủ, cô cũng không từ chối.
 
Đường Đường mơ hồ nhận ra, giữa cô và Tô Hoài có thứ gì đó đã thay đổi.
 
Cô không rõ rốt cục bản thân mong ngóng hay kháng cự với sự thay đổi này, chỉ theo bản năng, cảm thấy mình nên tránh né.
 
Lần đầu tiên, không cần mẹ Đường tới đón về, Đường Đường Đường tự mình trở về nhà.
 
Vặn chìa khóa mở khóa cửa, Đường Đường rảo bước tiến vô nhà, không ngoài dự liệu, mẹ Đường hẹn một nhóm bạn chơi mạt chược, đang chen chúc trong phòng khách ‘đánh bạc nhỏ thì vui sướng’.
 
Thấy con gái chủ động trở về, mẹ Đường khá kinh ngạc. sau khi ra một quân bài, bà rút ra quay qua hỏi Đường Đường Đường: “Sao trở về sớm thế?”
 
Đây là nhà cô, vậy mà mẹ cô lại hỏi sao cô từ chỗ người khác trở về sớm thế, nhìn đi, châm chọc cỡ nào.
 
Đường Đường hờn dỗi, cố tình không trả lời mẹ.
 
Mẹ Đường bảo bạn mạt chược chờ bà một lúc, bà về phòng lấy một chồng sách luyện thi mới mua đưa cho cô, “Đúng lúc, con qua nhà Tô Hoài ở mấy ngày kêu nó dạy con đi.”
 
Lần này rốt cục Đường Đường không nhịn nổi, nhắc nhở mẹ mình: “Mẹ, con là con gái mà.”
 
Mẹ Đường lộ vẻ đương nhiên, cảm động sâu sắc nói: “Đúng thế, năm đó lúc sinh con, bà nội con ầm ĩ với mẹ không ít đấy.”
 
Hiện tại cuối cùng Đường Đường cũng hiểu Tô Hoài đối mặt với mình sẽ có cảm giác gì, khó giao tiếp, khó giao tiếp quá chừng!
 
Cho nên cô dằn lòng, lặp lại lời mà Tô Hoài từng nói với cô: “Ý con là, nam nữ khác biệt.”
 
Lần này mẹ Đường đã hiểu, tỏ vẻ ‘chỉ sợ con nghĩ nhiều’: “Trẻ con với nhau, không nói mấy thứ này!”
 
Trẻ con nhà mẹ bị người ta ăn sạch sành sanh rồi kìa!
 
Đường Đường Đường rưng rưng nhìn trời, thật muốn vung tay hô to một câu:
 
Mẹ, mẹ biết cái gì!

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Lạc Lạc
Bài viết: 96
Ngày tham gia: 06 Tháng 9 2019 23:42
Has thanked: 105 times
Been thanked: 2225 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 6 2020 20:24

Chương 6
 
Đường Đường Đường quay lại nhà Tô Hoài.
 
Lần này, vẫn là Tô Hoài mở cửa cho cô.
 
Ôm một chồng sách luyện thi cao thật cao, Đường Đường cố gắng nặn ra nụ cười tự nhiên thân thiết.
 
Không biết làm sao với áp suất không khí quá thấp xung quanh Tô Hoài, nụ cười của Đường Đường vừa nặn ra lập tức cứng nhắc trên gương mặt.
 
“Mẹ mình bảo mình theo cậu học tập, cậu xem bà ấy đó, lại làm phiền cậu rồi hahaha…” Đường Đường nỗ lực hòa hoãn bầu không khí, song càng nói càng thấy xấu hổ.
 
Cô run chân, thoáng nhũn hết cả người.
 
Tô Hoài vẫn trầm mặc không nói chuyện, đôi mắt đen láy sắc bén kia từ đầu chí cuối không hề nhìn cô.
 
Đường Đường có chút ủ rũ, mệt mỏi cúi gằm mặt.
 
Nghe thử đi, âm thanh đạp trên sàn nhà kia đâu phải là tiếng bước chân?
 
Rõ ràng là âm thanh lòng tự trọng của cô vỡ tan mà.
 
Đi theo sau Tô Hoài vào phòng ngủ, Đường Đường đặt sách bài tập lên bàn.
 
“Giờ bắt đầu ư?” Cô quay đầu hỏi Tô Hoài đứng phía sau.
 
Người đằng sau không trả lời, đi thẳng tới cánh cửa, đóng cửa lại chốt khóa.
 
Tiếng khóa hộp vào khóa vang vọng, Đường Đường không khỏi run cầm cập, cô ngước mắt, vẻ mặt hoảng sợ nhìn cậu:
 
Định, định làm gì ―― hả?
 
Nhất thời những suy nghĩ khác nhau tập kích đại não, Đường Đường Đường thiếu chút nữa bỏ của chạy lấy người.
 
Động tác hoảng loạn của cô không chút tiếng động toàn bộ đều lọt vào mắt Tô Hoài, khóe mắt cậu giật một cái, nhịn không được lườm cô đầy khinh bỉ.
 
Đường Đường bị cậu lườm, trong lòng bỗng dưng kiên định.
 
Không vừa mắt cô, vậy chẳng phải sẽ an toàn sao?
 
Xoa xoa lồng ngực vẫn còn sợ hãi, Đường Đường hơi xúc động:
 
Đường Đường Đường à, mày đúng là một đứa máu M.
 

 
Mở quyển sách luyện thi ra, Tô Hoài ngồi bên trái cô, dựa vào vị trí cửa sổ, ánh nắng ngày hè sáng chói rọi vào, khiến cả người cậu đều chìm đắm trong sắc vàng ấm áp.
 
Đường Đường nghiêng người len lén quan sát cậu, vầng trán rộng, sóng mũi cao thẳng tắp, bờ môi rõ ràng thể hiện sự sắc sảo, chiếc cằm thon gầy, từng góc cạnh dao động theo ánh mắt, hệt như bức tranh màu nước nổi bật trong tâm trí cô.
 
Từ khi nào bắt đầu nhỉ? Cái đuôi nho nhỏ lúc nào cũng dính lấy cô, rốt cục biến thành một chàng trai chín chắn như hôm nay.
 
Đường Đường thoáng thổn thức.
 
Ánh mắt như gáo nước lạnh liếc qua: “Nhìn đủ chưa?”
 
Tiêu rồi, bị tóm được.
 
“Ai nhìn cậu? Đừng có tự kỷ như thế được không?” Đường Đường chột dạ, giấu đầu lòi đuôi lên giọng.
 
“Được thôi,” Tô Hoài đặt bút lên bàn, xoay người về phía cô, “Vừa rồi đề thứ ba mình giảng, chọn cái gì?”
 
Chọn cái gì… Vậy chắc chắn là câu hỏi trắc nghiệm.
 
Đường Đường thầm liếc đáp án một cái, đầy tự tin đáp: “Chọn C.”
 
“Ưmmm ――” Tô Hoài cúi đầu, mười ngón tay đan vào nhau, lộ vẻ suy nghĩ sâu xa.
 
Không đợi Đường Đường đắc ý, cậu nói:
 
“Lúc nãy, mình vẫn chưa bắt đầu giảng.”

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Lạc Lạc
Bài viết: 96
Ngày tham gia: 06 Tháng 9 2019 23:42
Has thanked: 105 times
Been thanked: 2225 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 6 2020 20:25

Chương 7
 
Vốn tưởng rằng sẽ là một buổi bổ túc xấu hổ, vậy mà lại yên ổn vô sự ở chung với nhau.
 
Thần thái Tô Hoài tự nhiên, nét mặt chăm chú, Đường Đường được cậu kéo theo, buộc phải chuyên tâm học tập.
 
Một buổi chiều trôi qua nhanh chóng, Đường Đường đứng dậy, nhét tài liệu mới sử dụng vào túi vải đeo vai: “Mình trở về sẽ xem thêm những nội dung này lần nữa, hôm nay cảm ơn cậu.”
 
Cô cố gắng tỏ vẻ như bình thường, trong nháy mắt xoay người, Tô Hoài lại giữ chặt tay cô.
 
Cậu nói: “Đường Đường, chúng ta nói chuyện đi.”
 
Quả nhiên vẫn tránh không thoát.
 
“Nói chuyện gì chứ?” Đường Đường cúi đầu nhìn thẳng mũi chân mình, giọng nhỏ như muỗi kêu.
 
Cô ích kỷ muốn cậu không cần nhắc lại vấn đề, giống như bây giờ vậy cũng rất tốt.
 
Mình xin cậu đừng vạch trần bất kỳ tình cảm mập mờ nào, mình xin cậu cứ duy trì quan hệ như hiện tại đi.
 
“Mình thích cậu,” Tô Hoài vẫn mở lời, “Từ nhỏ đến lớn, chỉ thích một mình cậu.”
 
Nét mặt cậu quá trịnh trọng, Đường Đường níu chặt vạt áo, không biết nên đáp lại thế nào.
 
Được cậu thổ lộ ư?
 
Hẳn là vui vẻ.
 
Nhưng cô thật sự thích cậu luôn không?
 
Đường Đường không thể xác định.
 
Cô chưa từng yêu ai, động lòng là cảm giác gì cũng chẳng biết. Một người ngây thơ không biết gì, làm sao dám đường đột tiếp nhận lời tỏ tình của người khác?
 
Đường Đường đắn đo rất nhiều, im lặng thả hồn suy nghĩ, nụ hôn của Tô Hoài rơi xuống:
 
“Nếu thấy chán ghét, thì đẩy mình ra.”
 
Chóp mũi cậu chống trên gò má cô, cánh môi ướt át dán lên, thở ra từng hơi thở nóng bỏng như tiến vào linh hồn cô.
 
Đường Đường ngửa đầu thừa nhận phần tình cảm mơ hồ này, cô hoảng hốt thầm nghĩ: Sao có thể ghét nụ hôn của cậu được?
 
Tô Hoài ôm eo Đường Đường, đưa cô đến sát mép bàn học, cúi người hôn một nụ hôn sâu.
 
Đầu lưỡi trơn trợt đảo qua bờ môi Đường Đường, chậm rãi trượt vào khoang miệng non nớt ngọt ngào, xoắn lấy chiếc lưỡi thơm mềm của cô liên tục dây dưa.
 
Thân thể nóng bỏng áp lên, Đường Đường bị ép ngửa thân trên ra sau, mông thịt cọ xát đè cạnh bàn. Tô Hoài đưa tay ôm đùi cô, vững vàng đặt cô lên mặt bàn.
 
Cậu tiến tới chen vô giữa hai chân cô, bàn tay luồn vào váy, lòng bàn tay thô ráp dán sát bắp đùi mềm mà vuốt ve. Từng đốm lửa được đầu ngón tay cậu dấy lên, chậm rãi vọt đến bụng dưới, Đường Đường khó nhịn mà vặn vẹo mông, muốn thoát khỏi sự đụng chạm của cậu.
 
Nụ hôn của Tô Hoài chuyển qua tai trái cô.
 
“Ở đây đỏ hết rồi.” Cậu nói.
 
Tiếng cười khẽ tràn ra từ cổ họng cậu, Tô Hoài mở miệng ngậm lỗ tai cô.
 
Đầu lưỡi ướt át chạy bên tai cô, miêu tả từng đường cong lên xuống trong tai. Cậu như đứa trẻ vất vả lắm có được viên kẹo, muốn một hơi nhét hết sự ngọt ngào vào bụng, song cậu lại không nỡ. Cho nên rất không cam lòng nhắm mắt lại tinh tế nhấp nháp, không chịu bỏ lỡ từng hương vị thơm tho.
 
Đường Đường cảm giác được cậu đang dùng răng khẽ gặm lỗ tai cô, bề mặt răng bóng loáng lọt vào trong tai, có chút đau đớn, nhưng càng thấy ngứa ngáy khác thường.
 
Bàn tay đỡ eo Đường Đường chậm rãi di chuyển lên trên, luồn vào vạt áo cô, phủ trên bánh bao nhỏ gồ lên.
 
Cách lớp áo lót Tô Hoài xoa nhẹ hai cái, hưng phấn đến mức hô hấp trở nên gấp gáp, bàn tay đẩy cao chiếc áo lót bông màu trắng, hai bé thỏ trắng trẻo mập mạp nhảy ra ngoài, cậu hé miệng cắn một trong đó, không ngoài dự liệu, thân thể Đường Đường run rẩy kịch liệt.
 
"Đừng vậy mà.” Ngón tay cô vùi trong tóc cậu, dùng sức đẩy ra, muốn cho cái đầu kia cách xa mình một tí.
 
Tô Hoài vậy mà nghe lời thật sự thả cô ra, cậu ngừng hôn, ngước mắt nghiêm túc nhìn cô: “Nói cho mình biết, Đường Đường, mình làm thế với cậu, cậu có chán ghét không?”
 
Chán ghét sao? Không ghét nhỉ!
 
Tự tận đáy lòng, trái lại Đường Đường thích thân mật với cậu, song lời này làm sao cô thốt ra được.
 
Đường Đường rũ mắt, xoay mặt sang chỗ khác, không dám trả lời trực tiếp câu hỏi của cậu.
 
Thấy cô không chống cự, Tô Hoài nở nụ cười như trút được gánh nặng, bàn tay dán lên nơi ở giữa hai chân của cô, cách lớp quần lót mỏng cậu ấn xoa lúc nặng lúc nhẹ, môi cậu lần nữa đổ xuống, ngậm mút nhũ hoa trắng mịn một cách tàn nhẫn.
 
Tính cướp bóc trời sinh của nam giới làm cậu theo bản năng yêu cực kỳ hai gò bồng đào mềm mại này, hương thơm như có như không vây quanh chóp mũi cậu khiến cậu hận không thể nhai nát, nuốt từng miếng một.
 
Đầu lưỡi thô ráp trơn trợt đảo qua đỉnh nhũ hoa, ấn xuống, gắt gao ma sát trên đấy, hết lần này tới lần khác kích thích thần kinh nhạy cảm của cô.
 
Từng dòng điện chạy dọc trên cơ thể, Đường Đường nhịn không được rên rỉ ưm a.
 
Dưới bụng xoắn xuýt ngọa nguậy, hoa huyệt khó nhịn tiết ra ít dâm thủy, hai mép thịt hồng hào ướt át ngượng ngùng dán trên quần lót.
 
Bàn tay to đang làm chuyện xấu kia đương nhiên đã nhận ra cơ thể này động tình rồi, Tô Hoài thỏa mãn với biểu hiện của Đường Đường, chôn ngay bầu ngực no đủ của cô vẫn chưa rời khỏi, môi mỏng chẳng biết tiết chế phun ra nuốt vào nhũ thịt, ngón tay lại bình tĩnh vén quần lót cô lên.
 
Ngón tay lọt vào mép thịt trắng mịn mềm mại, khe huyệt vừa sợ hãi vừa khát vọng nuốt lấy đầu ngón tay cậu. Bụng dưới Tô Hoài chợt căng ra, hận không thể hung hăng đâm chết cô.
 
Song không được, cô còn non nớt lắm.
 
Ngón tay Tô Hoài xoay một vòng trên mép âm hộ, trêu chọc cơ thể Đường Đường ngứa ngáy không thôi, ngón trỏ và ngón giữa của cậu gập lại, kẹp lấy hoa hạch đỏ au, dùng sức vân vê.
 
Bị cậu chơi đùa như thế thân thể chưa trải đời của Đường Đường đâu chịu nổi, rùng mình một cái, mật dịch trong suốt từ lỗ nhỏ giữa hoa hạch trào ra, chảy ào ạt xuống bàn, cả sàn nhà.
 
Một mùi khai nhàn nhạt xộc lên, Đường Đường xấu hổ và giận dữ tột độ, đưa tay ôm mặt mình, khổ sở khóc sụt sùi.
 
Tô Hoài lại nhìn cảnh tượng này một cách si mê, cậu lấy cái tay che khuôn mặt cô ra, khẽ hôn lên đốt ngón tay mập mạp của cô.
 
Cậu nói: “Bảo bối, cậu thật đẹp.”

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Lạc Lạc
Bài viết: 96
Ngày tham gia: 06 Tháng 9 2019 23:42
Has thanked: 105 times
Been thanked: 2225 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 6 2020 20:26

Chương 8

Nhìn khuôn mặt xuất chúng của người trước mắt, vì dục vọng ăn mòn mà dần dần trở nên vặn vẹo, đột nhiên Đường Đường thoáng sợ hãi.

Khuỷu tay chống người muốn lui ra sau, lại bị cậu giữ mắt cá chân, không nhúc nhích được.

Tô Hoài mở đôi mắt đỏ ngầu, cả người kìm nén đến độ run rẩy. Cậu nhìn Đường Đường, hơi thở phập phồng, nhưng vẫn kiên trì trấn an: “Đừng sợ, mình sẽ chú ý nhẹ một chút.”

Đường Đường căng thẳng tới nỗi không dám thở mạnh, trán cô rịn ít mồ hôi, lộ vẻ cực kỳ đáng thương.

Cổ họng Tô Hoài khô khốc, cậu đưa tay vén những sợi tóc rơi xuống của cô ra sau tai. Hai ngón tay cứng nhắc của cậu từng li từng tí đến gần, lần nữa thăm dò huyệt mật của Đường Đường.

Lòng bàn tay Tô Hoài dán lên mảnh thịt mềm mại, cọ cọ mấy cái, xương ngón tay cứng rắn rơi vào âm hộ, không nhanh không chậm vẽ đường vòng cung, hết vòng này tới vòng khác, đồng thời cũng sử dụng ngón tay cái, đầu ngón tay khẽ véo huyệt hạch tròn đỏ tươi, tới tới lui lui liên tục vân vê.

Đường Đường chịu không nổi sự trêu chọc của cậu, tiếng rên bị ngăn giữa răng môi chưa thể bật ra.

Nhận thấy thân thể cô từ từ thả lỏng, Tô Hoài chậm rãi đút ngón tay vào lỗ huyệt chật hẹp, cảm nhận thịt mềm bên trong ướt át dinh dính bao lấy mình mà chèn ép.

Cảm giác này quá tuyệt vời, thân thể Tô Hoài căng cứng, sau lưng không tự chủ toát một tầng mồ hôi nóng.

Cậu cố sức thọc vào rút ra âm đạo non nớt chật hẹp của Đường Đường, lúc gan bàn tay va chạm với huyệt thịt cứ phát ra âm thanh ‘phốc xít’ dâm mỹ.

Nước, nhơm nhớp, dụ dỗ lòng người ta ngứa ngáy.

Tô Hoài xuống tay nhanh chóng, càng ra sức đâm thọc cho đến khi Đường Đường nhịn không được khóc nỉ non, mật dịch theo khe rãnh mông róc rách chảy xuống dưới.

Cậu cắn chặt răng, rút hai ngón tay trong cơ thể Đường Đường ra, nâng tay cao lên, ngắm không chút bỏ sót lớp mật ngọt trong suốt trên đốt ngón tay dưới ánh đèn.

Tô Hoài tách hai ngón tay ra, mật ngọt giữa kẽ tay cậu bị tách theo kéo thành sợi, cậu đưa tới gần mình, vươn đầu lưỡi liếm, ưm, ngọt.

Tay Đường Đường muốn ngăn cản dừng giữa không trung, bờ môi sợ hãi mấp máy vài cái, hồi lâu sau mới nói: “Cậu đừng mà…”

Tô Hoài ngẩng đầu nhìn Đường Đường, nở nụ cười mang theo mấy phần đùa dai.

Cậu như thế này, vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, nhịp tim cô chợt hẫng nửa nhịp.

Ngay khe huyệt đỏ tươi kia, huyệt thịt đang tham lam co rút, Tô Hoài càng mở rộng hai chân Đường Đường, chầm chậm đút cự long đã trướng đau vào.

Vừa mới nhét được nửa quy đầu, Đường Đường liền cảm thấy đau đớn, cô dùng sức cào sau lưng trần trụi của Tô Hoài, âm thanh mang theo tiếng khóc nức nở khó nhịn: “Cậu mau ra ngoài, ra ngoài đi ――”

Tô Hoài cũng chẳng dễ chịu gì, cậu ngẩng đầu nhìn Đường Đường của cậu, quai hàm cắn rất chặt: “Nhịn một chút, Đường Đường ơi, nhịn thêm chút nữa thôi.”

Sau đó thừa thế xông lên, đâm phần còn lại của cự vật vào.

Đường Đường chẳng kịp kêu la, toàn bộ âm thanh đều bị chặn ngay cuống họng, chỉ có một đôi mắt to rưng rưng nhìn chằm chằm cậu.

Âm đạo của xử nữ quá chật hẹp, Tô Hoài gần như bị cô cắn giết ngay trong đó, cậu gắng gượng thẳng lưng thử rút ra thọc vào mấy hiệp.

Huyệt thịt của cô vừa chặt vừa mềm, tầng tầng lớp lớp bao bọc mút lấy cậu, khiến Tô Hoài lưu luyến không ngớt, tiếc rẻ rút cự vật ra.

Sau mấy chục lượt, đến khi Đường Đường có thể thích ứng được kích cỡ của cậu, cô nhìn Tô Hoài, ràn rụa nước mắt run rẩy hỏi: “Hoài Hoài, cậu thoải mái chưa?”

Tô Hoài nhíu chặt mày, thành thật trả lời: “Hơi đau.”

Đường Đường khóc lóc vô cùng lớn tiếng: “Mình cũng vậy!’



Lần đầu tiên bắn tinh nhanh hơn tưởng tượng, ước chừng mười phút, Tô Hoài rút cự vật hồng nhạt ra khỏi huyệt thịt, bàn tay nắm lấy nó, đối diện với cái bụng nhỏ trơn nhẵn của Đường Đường mà xoa xoa lên xuống mấy lần, con sâu thịt kia lập tức phun dịch nhầy trắng đục dính đầy bụng cô.

Đường Đường bĩu môi chê dơ, lộ vẻ như ăn phải quả đắng kéo quần lót mình lên, muốn qua loa mặc quần áo xong vào phòng tắm tắm một cái. Ai ngờ Tô Hoài lại ôm cô rời khỏi bàn, xoay người lại, Đường Đường liền nằm trên giường cậu.

Thân thể Tô Hoài phủ lên, làn môi mỏng đỏ tươi cắn vành tai cô: “Mình lại muốn nữa rồi.”

Đường Đường rơi lệ lần nữa: Cậu là chó sao?

Cậu là chó đi!!!



Hôm nay Đường Đường Đường với chân run lập cập trở về nhà, lúc tắm cô nhìn thấy toàn thân đều là vết xanh xanh tím tím, thật hận không thể lấy dao chém Tô Hoài.

Lúc rời phòng tắm, Đường Đường cố tính khoác thêm áo khoác mỏng bên ngoài đồ ngủ, thời điểm cô lén lút bước nhỏ về phòng ngủ, lại bị ba gọi lại.

Ba Đường mẹ Đường ngồi nghiêm chỉnh trên ghế salon ngoài phòng khách, trông giống đang xét xử tội phạm gian ác. Cả người Đường Đường Đường chợt cứng đờ, chỉ kém chút nhào qua gào một tiếng: “Thanh thiên đại lão gia tha mạng!”

Do Tô Hoài dụ dỗ con, hai người lấy mạng của cậu ấy đi!

“Đường Đường à ――” Ba Đường lên tiếng, lộ vẻ cực kỳ hòa ái dễ gần.

Sự việc bỗng khác thường ắt có quỷ!

Đường Đường Đường run rẩy, sợ hãi nhìn ba ruột của mình: “Dạ, dạ có chuyện gì ạ?”

Ba Đường nhìn bộ dạng vô dụng của con gái, đau lòng một phen, ông thở dài nói tiếp: “Đường Đường nhà ta muốn xuất ngoại đi du học không? Chiều nay dì Tô tới nhà chúng ta, có thương lượng với ba mẹ, nói rằng Tô Hoài chuẩn bị thi Đại học quốc gia Úc, hay là ba mẹ cũng đưa con sang Úc học đại học nào đó, chúng ta đi lấy tiếng nhé?”

Nửa câu còn lại nghẹn trong bụng ông chưa nói ra, đó chính là ‘dù gì đại học tốt trong nước con cũng thi không đậu’.

Xế chiều Đường Đường bị Tô Hoài bắt nạt thảm hại, lúc này nghe hai chữ Tô Hoài, theo bản năng cô hơi kháng cự, ấp úng không trả lời ba.

Lúc này mẹ Đường cũng phụ họa: “Đúng rồi, không phải từ nhỏ con đã thích Tô Hoài sao? Vừa vặn hai đứa cùng ra nước ngoài, có thể chăm sóc lẫn nhau.”

Những lời khác Đường Đường không nghe được, cô chỉ nghe đúng một câu ‘Không phải từ nhỏ con đã thích Tô Hoài sao?’

Lần này Đường Đường Đường bùng nổ, rống với mẹ: “Mẹ, mẹ, mẹ ―― đừng có nói bậy! Du học cái gì? Con không đi!”

“Hử, vậy con thành thật thi vào trường cao đẳng đi.” Mẹ Đường lạnh lùng mở miệng.

“Thật ra, nghĩ kỹ lại, Úc có thịt chuột túi ngon lắm haha ――”



Chuyện Đường Đường Đường đi Úc du học được xác định như thế, cô còn có chút không phục ở trên giường lẩm bẩm. Phía tiểu khu bên kia, Tô Hoài nhìn ánh trăng khuyết mông lung ngoài cửa sổ, an tĩnh nhếch môi mỉm cười:

“Em trốn không thoát anh đâu, mèo con của anh.”

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin