[HĐ-TXVT-1V1] BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
havu
Bài viết: 1
Ngày tham gia: 30 Tháng 1 2020 22:57
Has thanked: 80 times
Been thanked: 2 times
Tiếp xúc:

02 Tháng 6 2020 17:55

Thích truyện này rồi đó, cảm ơn editor nhiều nhiều <3<3

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
MIA 06
Bài viết: 22
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 10:22
Has thanked: 4 times
Been thanked: 48 times
Tiếp xúc:

03 Tháng 6 2020 10:43

Mừng hết lớn luôn .cho cùng tui cũng lại cmt đc rồi . ổng 17 tuổi mà đòi nuôi người ta kia .thanks Ad

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
SimpleLinh
Bài viết: 13
Ngày tham gia: 02 Tháng 6 2020 17:41
Has thanked: 11 times
Been thanked: 8 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 6 2020 02:35

Thích những màn xôi thịt của tình chị em ghê, đã gì đâu á.Cạm ơn editor nhìu

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 398 times
Been thanked: 1572 times
Tiếp xúc:

10 Tháng 6 2020 09:54

009.   Cải này ăn thật mềm
 
          Sáng sớm hôm sau, Thư Đồng thức dậy phát hiện trong ổ chăn lộ ra một tên nhóc, cả người trần truồng nằm kế mình đang yên lặng ngủ say.
 
          Tóc anh có màu nâu sậm tự nhiên lòa xòa trên bao gối màu xanh mềm như nhung, hàng lông mi vừa đậm lại vừa dài, giống như hai cây quạt màu đen gắn lên mí mắt.
 
          Đầu vai trần lộ ra ngoài mền, đường cong bắp thịt căng đầy, da thịt thiếu niên sáng loáng, nhìn rất muốn cắn một cái.
 
          Tim Thư Đồng đập hơi nhanh, thoáng vươn tay, bàn tay trượt qua bả vai anh, sau đó đặt lên cằm.
 
          Cô hâm mộ mũi anh cao thẳng, nhịn không được dùng đầu ngón tay đẩy vào đầu mũi, nghĩ muốn chỉnh thành mũi heo.
 
          Ai ngờ kế tiếp môi anh khẽ nhếch lên cắn một cái lên đầu ngón tay của cô.
 
          "Chào buổi sáng, bà xã.” Tiếng nỉ non bật ra từ đôi môi ngậm ngón tay của cô, mờ mờ ảo ảo thẩm thấu.
 
          Thư Đồng hơi kích động, cảm nhận đầu lưỡi anh cuốn lấy đầu ngón tay của cô, mập mờ liếm láp, tạo ra một dòng điện chạy khắp cả người cô.
 
          "Anh dám gọi ai là bà xã, đứa trẻ này không được gọi bậy bạ."
 
          Thư Đồng rút ra ngón tay, vén tóc đen sau tai, che khuất hai gò má nhuộm đỏ.
 
          Người bên cạnh truyền đến tiếng sột soạt rời giường, cô kinh ngạc quay đầu, thoáng nhìn anh trần như nhộng bò ra khỏi ổ chăn, lộ ra thân thể trắng nõn căng đầy, nhặt lên quần lót đầu giường mặc vào.
 
          Anh đưa lưng trơn bóng về phía cô, xương bả vai gồ lên, giống như cánh chim bay lượn giương cánh lại nhìn xuống, là eo mông có tỉ lệ tam giác vàng (*).
(*) https://www.google.com/search?q=c%C6%A1 ... Mgrh-h73rM
 
          Nghiêng người đi có thể ẩn ẩn thấy được quần lót lộ ra nơi riêng tư, tối hôm qua vẫn chôn sâu rong ruổi trong cơ thể của cô.
 
          Thư Đồng không hiểu, nhẹ giọng hỏi:”Sao lại gấp như vậy?"
 
          Đường Hân khoác lên chiếc áo lông màu sáng, vuốt tóc bay rối, bình tĩnh nói:”Tám giờ sáng có lớp."
 
          Thư Đồng: "A......"
 
          Cùng Đường Hân đi vào phòng vệ sinh, Thư Đồng nhanh chóng mặc quần áo, tìm đồ dùng đánh răng rửa mặt sạch sẽ cho anh, lại mở lò vi sóng hâm nóng một túi bánh mì, đưa đến trong tay anh:”Trên đường ăn."
 
          Đường Hân đứng ở cửa, tiếp nhận bánh mì của cô, hai bên khóe môi gợi lên lúm đồng tiền nhợt nhạt.
 
          Thư Đồng nhìn hai đồng điếu của anh, ở trong mắt giống như một vòng xoáy nước, lòng của cô không khỏi hãm sâu vào.
 
          Người ta thường khen má lúm đồng tiền, chắc chỉ có mình cô thích hai đồng điếu của anh.
 
          Đường Hân mở cửa, anh mới vừa bước ra một bước, đột nhiên lại đi vòng quay về: ”Quên đồ rồi."
 
          "Đồ gì em lấy giúp anh..." Thư Đồng còn chưa nói xong, trước mắt tối sầm lại, môi bị anh mút lấy.
 
          Đường Hân hôn xong, nhảy ra ngoài cửa, vẫn chưa thỏa mãn liếm liếm môi, cầm bánh mì: ”Bánh mì của em và cả nụ hôn, anh đều đã cầm đi.”
 
          Thư Đồng sợ hàng xóm bên cạnh nghe thấy, nghẹn cứng người, nửa giận dữ nửa xấu hổ nói: "Đi mau đi."
 
          Ầm, cửa vừa đóng thì thế giới lại yên tĩnh.
 
          Thư Đồng ôm ngực đang nhảy loạn, thở hắt ra, xem ra tạm thời không thể vất được viên đường nhỏ này đi rồi.
 
          Ngày chủ nhật, không khí trong lành.
 
          Thư Đồng không hiểu đi đến nơi hẹn, địa điểm gặp nhau là ở công viên trò chơi, vừa nhìn thấy đã biết là nơi những cặp đôi trẻ yêu nhau hẹn hò.
 
          Vì cuộc hẹn, Thư Đồng mặc đồ len hồng nhạt và áo khoác dạ, không dám ăn mặc trưởng thành giống lần trước.
 
          Một hồi ngồi taxi, thuận tiện gặp Đường Hân đứng ngoài cổng công viên trò chơi, hai tay đang đút vào áo khoác màu xanh đen, khóa kéo hơi rộng mở ra áo lông cổ tròn màu xám trắng.
 
          Dáng người anh mặc rất đẹp, nhưng vẫn chưa phải chuyện quan trọng, nhân tố quyết định chính là giá trị khí chất, vô cùng đẹp trai, hấp dẫn không ít ánh nhìn của nữ giới.
 
          Anh khẽ nâng cằm, không hề để ý mà nghiêng mặt lạnh nhạt, khiến bọn họ không dám đến gần.
 
          Thư Đồng gấp rút, chậm rãi đi đến sau lưng anh:"Đợi lâu không?"
 
          Đường Hân bỗng nhiên quay đầu, đón tia nắng ban mai, gương mặt toả sáng, khóe môi hơi cong:"Ừm, nửa tiếng rồi."
 
          Thư Đồng nhíu mày:"Không phải anh hẹn tám giờ sao?"
 
          Đường Hân nhón chân, đầu ngón tay đưa ra hai tờ vé trong túi:"Anh đến xem xét địa hình một phen.”
 
          Thư Đồng nhìn về phía chỗ bán vé và soát vé tấp nập người, tức thì hiểu ra ý đồ anh đến sớm.
 
          Tuy anh còn trẻ nhưng đã biết cách thu xếp ổn thỏa.
 
          Đây là công viên nổi tiếng nhất trong nước, vì hạn chế việc những người đầu cơ tăng giá vé nên lúc mua vé cần có chứng minh nhân dân.
 
          Do Đường Hân dưới 18 tuổi chỉ mới có chứng minh thư tạm thời. Thư Đồng đưa chứng minh thư cho anh, phát hiện anh cố ý đưa chứng minh thư của cô, gấp lại của mình, đồng loạt giao cho nhân viên kiểm vé.
 
          Nhân viên kiểm vé kiểm tra rồi hạ thấp chứng minh thư, ngẩng đầu đánh giá bọn họ, ánh mắt tò mò.
 
          Bộ dạng cực kỳ khả nghi.
 
          Sau khi kiểm tra xong, Thư Đồng cầm chứng minh thư nhân viên kiểm phiếu đưa lại, mắt nhìn chứng minh thư Đường Hân, suýt chút nữa không nhìn ra.
 
          Cô níu tay áo Đường Hân, túm đến góc bên cạnh, nghiến răng nói ra thắc mắc:”Hay lắm, anh còn chưa tròn 17 tuổi, là 16 tuổi, kẻ lừa đảo này tệ hết biết rồi!”
 
          Đường Hân nhún vai, vẻ mặt nhìn như vô tội:”Là 16 tuổi bảy tháng, tuổi mụ là 17 tuổi, đâu có lừa em."
 
          Thư Đồng không nói, ngẫm lại cũng đúng, quả thật anh không nói sai, cô cũng có thể nói tuổi mụ của mình là 22.
 
          Kém nhau tận năm tuổi, cải này ăn cũng thật mềm.
          (~)~(~)~(~)~
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 398 times
Been thanked: 1572 times
Tiếp xúc:

10 Tháng 6 2020 11:33

010.   Không cười sẽ hôn em
 
          Thư Đồng đội chiếc mũ len tròn nhỏ hạ thấp vành nón, mái tóc đen mềm và thẳng giống như một thác nước, môi căng đỏ mọng giống như quả anh đào bị cắn vậy.
 
          Đường Hân bên cạnh sóng vai, mắt nhàn nhạt nhìn Thư Đồng, khi anh nhìn thấy bộ dáng cô phụng phịu đã biết ngay cô đang hờn dỗi mình.
 
          Anh đặt hai tay lên má cô, cùng lúc cong ngón cái và ngón trỏ véo đôi má, nhẹ nhàng kéo thành mặt cười: "Cười một cái."
 
          Ban đầu Thư Đồng hơi không hiểu, sau đó nghiến răng gằn giọng: "Không cười."
 
          "Không cười anh sẽ hôn em." Đường Hân khẽ ngước mắt lên, nụ cười có phần xấu xa, gương mặt trắng nõn căng thẳng, gần gũi hít thở sát cô, "Anh đếm một hai ba, một, hai..."
 
          Xung quanh người đông nghìn nghịt, nếu hôn sẽ khiến nhiều người chú ý.
 
          Thư Đồng đành chịu thua anh, miễn cưỡng cong lên khóe miệng, nở ra một nụ cười.
 
          Đường Hân nhìn khuôn mặt của cô tươi cười, môi trái tim khép mở, tràn ra tiếng cười to rõ ràng.
 
          Thư Đồng nổi giận, không dễ dàng gì cười, ngược lại anh lại cười vui vẻ như thế, nụ cười của cô buồn cười đến thế sao?
 
          Đường Hân ngưng cười nhưng khóe môi vẫn còn ý cười mà cong lên, tay khoát lên đầu vai, mặt đối mặt, nhìn sâu vào mắt cô: "Làm sao bây giờ, nhìn em cười, anh càng muốn hôn em rồi."
 
          Ngay khi anh vừa dứt lời, anh nhẹ nhàng dán môi lên như con chuồn chuồn lướt nhẹ mặt nước lên môi cô, rồi sau đó phút chốc tách ra, để lại một cảm giác mềm mại ấm áp.
 
          Nụ hôn quá nhanh đến nỗi không ai kịp nhìn thấy hai người bọn họ hôn, chỉ có dư vị ấm nóng còn lại.
 
          "Thật là ngọt." Anh lè lưỡi liếm liếm môi dưới, "Em có muốn ăn kem ốc quế không?”
 
          Thư Đồng hồi phục tinh thần, dừng một chút nói: "Một cây đi, em muốn ăn vị dâu tây.”
 
          Mùa đông lại còn ăn kem, đúng là tình yêu của người trẻ tuổi nhưng Thư Đồng bày tỏ mình vẫn chịu được.
 
          Thư Đồng nhìn Đường Hân lao vào quán kem, dáng người cao to bị nhấn chìm ở trong dòng người, cô vẫn có thể nhìn thấy mái tóc ngắn màu nâu hạt dẻ, thầm nghĩ khả năng chiều cao của đứa trẻ này có thể hơn 1m79, nếu đến lúc trưởng thành chẳng phải như Thái Sơn áp đỉnh (*) sao?
(*) Câu thành ngữ của người Hán dùng miêu tả tình trạng bị áp lực, đả kích như núi Thái Sơn đổ lên đầu.
 
          Cái gì mà Thái Sơn áp đỉnh chứ, cô suy nghĩ lung tung gì vậy, xùy xùy.
 
          "Thư Bảo?" Phía sau đột ngột có người hỏi, "Sao em cũng ở đây?”
 
          Thư Đồng nghe tiếng nói quay đầu lại, phát hiện phía sau mình có một đôi nam nữ, đều là tuấn nam mỹ nữ.
 
          Nam mặc áo khoác lanh, khuôn mặt dài góc cạnh, khi cười rộ lên có cảm giác ấm áp phong độ. Thư Đồng biết hắn có tiếng là “trung tâm điều hòa” (*), mối tình của bọn cô đã kết thúc ở bước nắm tay với bạn trai cũ Triệu Văn Bác.
 (*) Ý chỉ những người con trai chỉ cần biết bạn gái cũ có chuyện gì liền ra vẻ quan tâm bất chấp gian nguy, gây sự khó chịu cho bạn trai hiện tại.
 
          Mà khuôn mặt nữ sinh kia nho nhỏ với đôi mắt hạnh to ươn ướt, có lẽ vừa tròn 18 tuổi.
 
          Xem ra này Triệu Văn Bác này lại chuyển sang sinh viên đại học năm nhất.
 
          Triệu Văn Bác có sở thích đặc biệt với các cô gái trẻ. Đó là lý do vì sao năm đó hắn quyết tâm theo đuổi Thư Đồng. Lúc Thư Đồng học tiểu học, so với bạn học cùng lớp nhỏ hơn một hai tuổi, trong mắt nam sinh cô mềm mại như nước, nên đặt biệt danh “Thư Bảo” cho cô.
 
          Chẳng lẽ bản tính trời sinh của con người đều thích cái gì non mềm sao?
 
          Triệu Văn Bác thầm suy nghĩ, đánh giá Thư Đồng lẻ loi một mình, trêu đùa hỏi: "Thư Bảo, không phải em đi một mình chứ?”
 
          "Và bạn trai của cô ấy." Cánh tay thon dài đột nhiên khoát lên trên vai cô, đưa kem dâu ốc quế vào trong miệng cô, "A, há miệng ra."
 
          Thư Đồng hơi kinh ngạc, bèn há miệng cắn bánh ốc quế, lạnh lạnh, ngọt ngọt, vào miệng là tan.
 
          Triệu Văn Bác trừng mắt, đánh giá toàn thân Đường Hân: "Cậu là bạn trai của Thư Bảo?”
 
          Một tay Đường Hân cầm kem ốc quế, hơi khom người, nửa dựa sau lưng Thư Đồng, môi trái tim gần sát bên tai cô: "Thì ra em còn được gọi là Thư Bảo, anh thích cái tên này.”
 
          Anh mới vừa nếm qua ốc quế chocolate, môi lưỡi có chút lành lạnh, lúc nói thở vào viền tai cô, kích động một tia lạnh lẽo, cô không khỏi run rẩy cả người.
 
          Triệu Văn Bác bất mãn khi anh phớt lờ mình, phẫn uất nói: "Thư Bảo, năm ngoái người bạn trai cũ này còn trả túi chườm nóng cho em, vì sợ mùa đông em bị nhiễm lạnh. Còn cho em ăn kem lạnh như vậy cẩn thận bị cảm, anh nhìn cũng đã cảm thấy lạnh rồi."
 
          Đường Hân vừa nghe đến "Bạn trai cũ", mí mắt dài nheo lại, khẽ nâng cằm, dò xét Triệu Văn Bác đang đắc chí, đôi mắt hổ phách sáng giống như cuốn vào sông ngầm, nhìn như u ám vài phần.
 
          "Em cũng thích ăn kem vào mùa đông, em không bị cảm lạnh, ăn một lần cũng không sao." Bạn gái bên cạnh tâm tư đơn thuần phản bội hắn. Kể từ khi Đường Hân xuất hiện, mắt cô bé đã thẳng tắp nhìn anh chăm chú, quả nhiên trời sinh con gái thích những anh chàng đẹp trai.
 
          Đường Hân gật đầu, nhìn Thư Đồng cười: "Những người thận yếu thường sợ lạnh.”
 
          Triệu Văn Bác suýt phun máu.
 
          Bạn gái nhỏ hối thúc Triệu Văn Bác, vô cùng đáng yêu: "Anh Bác, em muốn ăn kem, mau mua cho em."
 
          "Được được được." Vẻ mặt Triệu Văn Bác xám xịt, nín thở phóng đến quán kem.
 
          Thư Đồng phát hiện tay Đường Hân nắm chặt bánh ốc quế đã bị tan chảy một chút, những ngón tay của anh đã dính đầy sữa, cô vội vàng rút ra giấy vệ sinh lau cho anh, tiếp nhận cây kem trong tay.
 
          Đường Hân buông mắt chăm chú nhìn hành động của cô, đột nhiên hỏi: "Hắn là bạn trai cũ của em?"
 
          Thư Đồng căng thẳng, liếc anh một cái: "Đúng, có vấn đề gì sao?"
 
          Đường Hân nâng những ngón tay cô đang lau lên, giống như lông vũ, vuốt mũi nhỏ xinh xắn của cô, khóe môi nở lúm đống tiền nhỏ.
 
          "Quả nhiên sau khi quen anh mắt nhìn người của em đã khá lên.”
          (~)~(~)~(~)~
Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày Y Y với 14 lần sửa trong tổng số.
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 4 khách