[HĐ- TXVT- 3S ] KINH TRÌ THỊNH HẠ- Tiêu Tùng Thử

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
SimpleLinh
Bài viết: 13
Ngày tham gia: 02 Tháng 6 2020 17:41
Has thanked: 11 times
Been thanked: 8 times
Tiếp xúc:

12 Tháng 6 2020 11:00

Muốn thì cho luôn và ngay đi thôi chứ còn chần chừ gì nưax hội trưởng =))))

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
BeiBei
Bài viết: 26
Ngày tham gia: 16 Tháng 9 2019 14:34
Đến từ: Hậu Giang
Has thanked: 234 times
Been thanked: 28 times
Tiếp xúc:

12 Tháng 6 2020 15:10

Chời giờ em muốn gì anh cungz cho em hết á em yêu

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7326 times
Tiếp xúc:

14 Tháng 6 2020 12:40

 
Chương 54. Kích tình

“Ừm… Muốn… Xin anh…. Hội trưởng….”

Ngược lại là lúc khác, cô cũng sẽ không to gan lộ liễu như vậy.

Nhưng Thịnh Hạ của lúc này, toàn thân, toàn lý trí chỉ nghĩ phải được anh hung hăng xỏ xuyên đi vào.

Cô nhịn không được mà lắc mông không ngừng, nếu không phải là bị anh ấn vào tường, cô rất muốn nằm trên người anh.

Lúc này, Kinh Trì không ngừng liếm láp đến phía sau, đầu lưỡi ra sức liếm lấy hoa cúc của cô, từ cánh hoa rồi lại đến nhụy hoa, tốc độc chậm rãi lập tức nhanh hơn nữa.

Đầu lưỡi trơn tru, đụng vào hoa đế, cô co rụt người lại ngay tức khắc, cảm giác trống rỗng nhưng vui sướng từ nơi riêng tư truyền đến xương cùng, cô thoải mái đến mức không tự chủ rên rỉ thành tiếng.

“Ưm ư….. Hội trưởng… Em …. Em sắp không được rồi….”

Đột nhiên lưỡi to ướt mềm ra sức nhanh hơn nữa, đảo quanh trái phải, kịch liệt cọ xát bên trong hoa đế.

Bụng nhỏ chịu không nổi kích thích, bèn hóp lại, nước mật trong veo từ tiểu huyệt róc rách chảy ra ngoài.

“Đó, chỗ đó không được…. Nhanh…. Nhanh quá… Ư a a….”

Lời này chẳng những làm anh không dừng lại, ngược lại anh càng đẩy nhanh tốc độ hơn, bên trong hẻm nhỏ yên tĩnh, có thể nghe được tiếng nước nhóp nhép một cách rõ ràng.

Ngứa ngáy tận xương tuỷ phát ra, khó mà khống chế, Thịnh Hạ cắn ngón tay, muốn mượn chuyện này để ngăn cản sự tê ngứa không ngừng lan rộng kia lại, nhưng bên dưới từng đợt, từng đợt khoái cảm mãnh liệt đánh đến, cô chỉ có thể kêu thành tiếng.
Nơi đó thật trống rỗng, khó chịu đến mức ngón chân be bé đều cuộn tròn cả lên.

Kinh Trì nhân lúc động hoa mở rộng, lập tức vói lưỡi đi sâu vào trong.

Bên trong hút chặt lấy đầu lưỡi của anh ngay lập tức, nếu đổi lại là cái gậy thô to kia, không chừng đã bị cô ép bắn ra rồi, tâm ý liên thông, bên dưới đã ngẩng cao đầu tràn đầy tinh thần.

Đột nhiên bị lấp đầy, cô còn chưa kịp phản ứng, anh đã dùng lưỡi bắt chước động tác ra ra vào vào của gậy thô to bên dưới.
Hai tay Thịnh Hạ lại lần nữa cắm vào trên vai anh, ngón tay hơi dùng sức, không biết là muốn đẩy anh ra hay là muốn anh cắm sâu hơn một chút.

Theo sự luật động nhanh hơn của anh, thân thể cô chịu không nổi bèn nghiêng về phía anh hơn, không tự giác lắc lư vòng eo, chủ động hùa theo ý muốn của anh.

Thân thể của cô đã bị anh làm cho vô cùng mẫn cảm, ở lần thâm nhập cuối cùng, một dòng nước ấm phun trào khỏi mật động.
Dây thần kinh trong đầu đã bị chặt đứt, cô cảm giác được trước mắt mình trắng xoá, cả người không kìm được ngã sang một bên.

Trong mơ hồ, dường như khi anh rời khỏi nơi đó của cô, còn kéo theo một sợi chỉ bạc.

Kinh Trì đứng dậy, nâng eo cô lên.

Thịnh Hạ đem cân nặng toàn thân đều dựa vào người anh, mở miệng thở gấp, khi cao trào qua đi, trong lúc vô tình cô nhìn thấy dưới bụng nhỏ của anh, nơi đó còn sưng to ngẩng cao đầu, cô sợ đến mức tỉnh táo vài phần, vừa rồi đã bắn… Sao lạ cứng lên nữa rồi?

Kinh Trì nhận ra cô đã tỉnh táo được không ít, quay đầu lại thì thấy cô đang trừng mắt nhìn chăm chăm nơi đó của anh.
Nếu cô đã nhận ra, anh cũng không cần phải nhịn.

“Ôm cổ anh.”

Thịnh Hạ đã đánh mất ý thức tự chủ, anh nói gì cũng làm theo cái đó.

Trong khi cô duỗi tay ôm cổ anh, anh lại nâng một chân cô lên, đem gậy gộc thô to kia theo con đường ướt át một mạch đi vào trong.

 “Phốc phốc phốc……” Tiếng nước vang lên theo tần suất thọc vào rút ra càng ngày càng dày đặc.

Thịnh Hạ tưởng tượng mình đang ngồi trên một con thuyền nhỏ, theo sự rung chuyển của anh mà lên xuống, điều cô có thể làm là ôm chặt lấy anh, cùng nhau chìm nổi.

“Nhẹ, nhẹ chút…”

“Chậm một chút, chậm một chút, hội trưởng…”

Chiếc bóng giao nhau của hai người bị ánh trăng chiếu lên mặt đất, có thể thấy khi chàng trai rút ra, bóng của chỗ kia thô dài, khi cắm vào, cô gái suýt nữa bị đẩy về phía sau, nhưng eo của cô đã bị anh giữ chặt, cô chỉ có thể thừa nhận mặc kệ chàng trai cắm vào thật sâu bên trong mình.

Khi ra vào kịch liệt, hai luồng mềm mại trước ngực của cô run loạn cả lên, lắc lư dập dềnh, âm thanh rên rỉ không ngừng tràn ra.

Hơi thở của chàng trai dồn dập, còn cô gái trầm ngâm rên rỉ, tiếng va chạm thân thể bạch bạch, trong đem tối lại trở thành giai điệu hoan ái đầy sắc tình.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
BeiBei
Bài viết: 26
Ngày tham gia: 16 Tháng 9 2019 14:34
Đến từ: Hậu Giang
Has thanked: 234 times
Been thanked: 28 times
Tiếp xúc:

14 Tháng 6 2020 12:55

:banhbao11: Thiệt là kích thích mà

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7326 times
Tiếp xúc:

18 Tháng 6 2020 13:13

 
Chương 55: Em có chắc đi về nổi không?
 
Ở lần cắm vào cuối cùng, cả hai người đều đạt được cao trào.

Gậy lớn thô to cũng chịu rút ra ngoài, bắn ra chất lỏng đậm đặc trắng đục, đầu nấm cứ phun lại phun, không ngừng đến khi không còn lại gì.

Thịnh Hạ đưa mắt nhìn một cái, ngượng ngừng xoay đầu sang một bên, đôi tay yếu ớt  bám lấy anh, da thịt lộ ra bên ngoài của anh có một lớp mồ hôi mỏng, dính dính.

Thường ngày, cô không thích mùi mồ hôi trên người phái nam, cảm thấy khó ngửi, nhưng lúc này, cô không chỉ không ghét mà còn thấy mùi trên người của anh không giống với người khác, rất dễ chịu, hận không thể đem mũi mình dính lên người anh.

Cái này có lẽ gọi là tình nhân trong mắt đều thành Tây Thi.

Kinh Trì khép hờ hai mắt, hưởng thụ dư vị cao trào, khoé miệng nhếch cao, không khó nhận ra tâm tình của anh rất tốt.

Thịnh Hạ chỉ đảo mắt ra nhìn một cái, đã bị ánh mắt này của anh làm cho mê đắm.

Từng sợi tóc dính lại trên trán, lông mi dài dưới ánh sáng mờ ảo tạo thành bóng rợp trên mặt, hai bên thái dương đầy mồ hôi, chảy thành giọt xuống hàm dưới, gợi cảm chết người.

Nhận ra ánh mắt của cô, Kinh Trì thở gấp, chậm rãi mở mắt ra, bắt lấy ánh mắt chưa kịp thu về của cô.

Anh nhếch môi cười, ôm eo cô kéo sát vào người mình : “Sướng không?”

Thịnh Hạ cúi đầu không dám nhìn anh, nhỏ giọng nói lời không rõ ràng: “Hội trưởng, sao anh lại hỏi mấy chuyện này?”

Kinh Trì biết cô xong việc rồi thường rất xấu hổ, trêu chọc cô như vậy đã đủ, anh bèn cúi đầu xuống hôn lên vành tai đỏ ửng của cô: “Được rồi, không trêu em nữa, anh biết em sung sướng là được.”

Cô lại vùi mặt vào ngực anh, người này sao có thể tự hỏi tự trả lời như vậy chứ?

Kinh Trì cười khẽ, lau sạch vết bẩn trên người cô, đem quần nhỏ mặc vào lại cho cô.

Khuôn mặt Thịnh Hạ suốt thời gian đó đều đỏ hồng, nhìn trái nhìn phải cũng không dám nhìn anh.


“Hội trưởng, em phải về.”

Cô rời khỏi người anh, vừa mới đứng ngay ngắn, hai chân mềm nhũn đến súy thì ngã quỵ xuống đất.

May là Kinh Trì nhanh tay lẹ mắt, giữ cô lại, anh nói nhỏ vào tai cô: “Em có chắc rằng em đi về nổi không?”

Sức lực của cô đã dùng hết vào trong cuộc yêu vừa rồi, Thịnh Hạ cảm thấy bản thân mình động một ngón tay cũng rất khó khăn.

Cô rầu rĩ nói: “Vậy làm sao bây giờ?” Nếu không về, ký túc xá sẽ đóng cửa.

Dứt lời, thân hình cao lớn trước mặt đã ngồi xuống cạnh chân cô “Lên đi.”

“Không cần, em nghỉ ngơi một chút là có thể….” Tự mình đi.

Anh cũng không nói nhiều lời, trực tiếp nắm lấy tay cô, cô không có sức phản kháng, lảo đảo nằm trên lưng của anh.

Tới mức này rồi, còn đẩy đưa thì có vẻ làm kiêu.

Cô vòng tay ôm ấy cổ , hai chân kẹp lên eo anh, a, eo anh thật rắn chắc, cứng cáp.

Hai tay Kinh Trì ôm lấy mông cô, đứng dậy, đồng thời xốc cô lên.

Bầu ngực no tròn đè ép trên lưng anh, lòng bàn tay cực nóng ấm của anh ôm lấy mông cô, thân thể vừa mới qua cao trào đúng thật mẫn cảm, trong đầu không cấm được hiện lên những hình ảnh sữa nước giao hoà vừa rồi.

Nghĩ lại, cô lập tức muốn ướt nữa rồi.

Thịnh Hạ cắn môi, ôm chặt lấy anh, vùi mặt lên vai anh, muốn mượn điều này để ném hết mấy hình ảnh không thể miêu tả kia đi.

Kinh Trì lại nghĩ rằng cô mệt, nên đi chậm lại, nhẹ bước trên ngõ nhỏ lát đá xanh.

Gió đêm phất phơ, sau khi mồ hôi được lau sạch, lập tức cảm thấy lạnh lẽo.

Sức nóng trên mặt Thịnh Hạ đã giảm đi, đôi tay ôm lấy vai anh, hơi thẳng người.

Hội trưởng rất cao, cô cảm giác mình như chú gấu Koala đang đu trên người anh, nhìn chiều cao này, đều không giống với gốc độ thường ngày mình vẫn nhìn.

Khó trách, người lại thích đứng trên cao nhìn xuống, đổi góc độ nhìn ra thế giới cũng thật mới lạ.

Nhưng nhìn vài lần như vậy, dần dần cô đem lực chú ý của mình một lần nữa đặt trên người trước mắt.

 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 8 khách