Nhập Họa - Thiên Phàm Quá Tẫn

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 365
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 53 times
Been thanked: 4936 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 6 2020 09:23

Hình ảnh

Tập truyện : QUỶ DIỄM
Q4: Nhập Họa
Tác giả: Thiên Phàm Quá Tẫn
Editor: Mellowyellow
******************************************
GIỚI THIỆU

Nhà sư và hoa khôi lầu xanh kỳ ngộ trong tranh.

Tuyển tập này có chút liêu trai, không máu me, không kinh dị.

Chỉ là muốn thử viết vài truyện ngắn tình sắc quỷ dị.

Hư hư thực thực, lại mơ màng ướt át.
.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 365
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 53 times
Been thanked: 4936 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 6 2020 09:25

CHƯƠNG 1 | NHẬP HỌA

Vừa mở bức tranh ra, Hoằng Tịch ngẩn người.

Vốn là tranh Quan Âm, từ khi nào lại biến thành tranh phong cảnh rồi? Chưa kể, trên lầu tòa nhà chính giữa trong tranh còn có một nữ tử tủm tỉm cười duyên.

Dáng người không cao, song hắn có thể thấy vòng eo nữ tử trong tranh uyển chuyển như liễu, tóc đen như mây.

Hắn còn có thể thấy cây trâm cài tóc khắc hoa mẫu đơn vàng cắm nghiêng trên mái tóc, đôi gò má phiếm hồng, đôi mắt mơ màng lấp lánh ý xuân, bờ môi thoa một lớp son mỏng, khi cười xinh đẹp nao lòng người.

"Sư đệ Hoằng Tịch…"

Nghe tiếng gọi, hắn nhanh chóng cuộn lại tranh vẽ trong tay, để lẫn vào những bức tranh khác.

"Sư đệ à, sao mặt đệ đỏ thế? Do tiết trời nóng quá sao?"

Sư huynh buồn bực nhìn hắn. Hắn lúng túng đưa tay sờ mặt mình, cảm thấy hai bên tai nóng ran.

Thế này là thế nào? Chỉ là trong lúc vẽ tranh thấy được một nữ tử mà thôi, tại sao trong nháy mắt tim đập liên hồi vậy?

Vốn sinh ra ở chùa, Hoằng Tịch hầu như không bao giờ tiếp xúc với giới nữ, không hiểu biểu hiện khác thường của mình nghĩa là gì. Hắn chỉ biết là từ lúc nhìn thấy bức tranh kia, cả ngày dù là bổ củi nấu nước hay là tham thiền tĩnh tọa, sẽ có lúc hắn nhớ đến nữ tử trong tranh.

Bị dày vò đến đêm, rốt cục hắn không kìm lòng được mà tìm đến Tàng Kinh Các, mở bức họa đó ra lần nữa, trong nháy mắt, bốn phía xoay chuyển, hắn như bước vào trong tranh.

Cô gái trên lầu cao đã sớm mất tung tích, hoa văn chạm trổ trên cột trụ dưới màn đêm không nhìn rõ được, chỉ có những dây đèn lồng đỏ nhìn thấy rõ trong đêm, treo ở bên ô cửa sổ khép hờ, thi thoảng rung rinh theo dâm thanh lãng ngữ phía trong.

Đây là chốn nào? Mùi hương dính ướt ở trong không khí từ đâu mà có? Hoằng Tịch nhắm hướng đèn hoa rực rỡ đi tới, đến một đại sảnh huyên náo, bất thình lình gặp được nữ tử quanh quẩn trong đầu hắn cả ngày nay.

Vẫn là khuôn mặt ấy, nụ cười nhợt nhạt, chỉ là nàng nắm chặt tay áo của mình, đứng ở đài cao chính giữa đại sảnh, thân ảnh thẳng tắp toát ra khí chất cao ngạo quật cường.

Nàng mặc hồng y hoa lệ, dù khéo léo che chắn vị trí dưới cổ nhưng những ánh mắt xung quanh dường như có thể xuyên thấu từng lớp vải, kì dị, lộ liễu, lại suồng sã. Bọn họ không kiêng dè gì mà đánh giá nàng, thỉnh thoảng cùng người bên cạnh buông đôi câu dung tục, Hoàng Tịch đứng xa chỉ loáng thoáng nào là "Cực phẩm", "Tiêu hồn", "Tươi non",… toàn là những từ ngữ kém văn nhã.

Hoằng Tịch không biết rằng nơi đây sắp tổ chức một cuộc đấu giá. Hắn đứng rất xa ở ngoài sân, chỉ cảm thấy không khí quái dị bao phủ lên chốn này, mãi đến khi vị phu nhân đến cạnh nữ tử nâng vén tay áo nàng, lộ ra một nốt đỏ thắm nho nhỏ trên cánh tay, hắn vẫn không rõ sắp xảy ra chuyện gì.

Nhưng cũng chẳng đến lượt hắn hiểu, khách quan dưới đài vui vẻ hiểu rõ là được.

Trong chốc lát, các lời ngã giá liên tục nổ ra, đến khi một vị trung niên tai to mặt lớn, mặt mày bóng nhoáng ra giá năm trăm lượng, khiến đám người ồn ào chật sảnh lặng ngắt như tờ, thì Hoằng Tịch mới nhìn thấy trong hai mắt sáng rỡ của nữ tử mơ hồ lộ ra khinh bỉ và chán ghét.

"Liễu nhị gia ra giá năm trăm lượng! Còn có ai ra giá cao hơn không? Nếu không, đêm nay Phù Dung của chúng ta sẽ về tay Liễu nhị gia."

Nữ nhân bên cạnh nữ tử hô to một tiếng, mặc kệ đám đông ồn ào sôi sục,bà ta đón lấy vị Liễu nhị gia tai to mặt lớn lên đài, rồi dắt vị nữ tử kia về một gian phòng nào đó trên lầu.

"Bảo bối của ta, ta đã hao tâm tổn trí biết bao nhiêu để có được ngày hôm nay. Của ngon ngày ngày bày ra trước mặt mà không ăn được khó chịu lắm đó. Ngoan ngoan, lại đây cho gia hôn một cái, cho gia nếm thử xem nàng có ngon ngọt như lời đồn không nào."

"A, nhị gia chớ vội, còn chưa uống qua rượu này mà."

"Lúc nào rồi mà còn uống rượu… Chẳng lẽ bởi vì lần đầu nên căng thẳng sao… Khà khà, gia đành chiều ý nàng uống hai chén."



Mắt nhìn nam nhân đưa nữ tử trên đài đi, Hoằng Tịch sốt ruột vô cùng, hắn nhanh chóng lẻn khỏi đoàn người, leo lên lầu tìm kiếm từng phòng một, lúc tìm thấy gian phòng của Phù Dung, hắn đã thấy Liễu nhị gia sớm quá chén mà ngã trên mặt đất.

* * *

Lời tác giả: Tui chưa nghĩ ra được kết thúc cho "Hòe Hương" (chuyện về cây hòe), nên lăng xăng lấp hố "Nhập họa" trước! Đây là chuyện xưa kể về một tiểu hòa thượng bị hoa khôi tỉ tỉ ăn sạch, nam chính là người ngây ngô thuần khiết, cái kiểu cấm dục cao tăng như vầy chắc các chị em khoái lắm.

 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 365
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 53 times
Been thanked: 4936 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 6 2020 09:26

CHƯƠNG 2 | NHẬP HỌA

Liễu nhị say xỉn ngã vật ra trước bàn, bất tỉnh nhân sự. Phù Dung yên lặng thu lại chén rượu, trong lòng biết chắc, phải đến sáng mai hắn mới tỉnh.

Chỉ là, nó có thể đảm bảo cho nàng chứ?

Cứ cho là nàng có thể lừa Liễu nhị rằng giữa hai người chuyện gì nên xảy đến cũng đã xảy ra rồi, nhưng sau đó thì sao?

Bị bán đến nơi này được ba năm, tất cả các thủ đoạn có thể từ chối tiếp khách nàng đều đã dùng qua rồi, mà tất cả các mánh khóe tiếp khách nàng cũng đã được chỉ dạy. Cái gì mà cầm kỳ thi họa, ở nơi này cũng chỉ là mánh lới quyến rũ nam nhân mà thôi. Nàng dựa vào tài nghệ giữ gìn sự trong trắng của mình đến bây giờ, nhưng vẫn không tránh được số mệnh bán thân.

Nàng có thể chuốc say Liễu nhị đêm nay, nhưng còn những đêm khác… Nàng buồn bực cầm khăn lên muốn lau đi nốt son đỏ thắm trên cánh tay, có điều vừa quay đầu đã thấy bên ngoài hình như có một người đang đứng im.

"Ai đó?"

Phù Dung bước ra khỏi bình phong, thấy gian ngoài có một nam nhân trong hình hài hòa thượng đang đứng: đầu cạo trọc, mặc tăng bào chất phác, hình như hơi hốt hoảng, mãi một lúc mới trả lời: "Tiểu tăng tên Hoằng Tịch."

Hòa thượng? Tại sao ở đây lại có một hòa thượng? Lẽ nào giới tăng nhân cũng sa đọa đến mức này?

Phù Dung cảm thấy sai sai, nàng lạnh mắt nhìn Hoằng Tịch, đang định hỏi tâm ý hắn là gì thì bên ngoài đột ngột truyền đến tiếng bước chân.

Không muốn có người phát hiện ra tình hình trong phòng, Phù Dung vội vã tiến lên bịt lại miệng định nói của Hoằng Tịch, nàng chặn miệng Hoằng Tịch, ra dấu chớ lên tiếng, ai dè khách nhân bên ngoài mãi chưa rời đi.

Tiếng cười đùa chàng chàng thiếp thiếp rộ lên, xen vài âm thanh ái muội truyền ra từ phòng ngoài, Phù Dung dần buông lỏng cánh tay, sau đó nàng thấy Hoằng Tịch nhíu mày lắng nghe âm thanh bên ngoài, dáng vẻ nghi hoặc.

Còn chưa khai trai sao? Người như vậy tại sao lại đến kỹ viện? Phù Dung quan sát Hoằng Tịch, nói thẳng ra suy nghĩ trong lòng mình, không ngờ đối phương lại càng thêm nghi hoặc, không hiểu mở miệng hỏi: "Đây là nơi nào?"

Đây là nơi nào hả? Đây chắc chắn là lời châm biếm hay ho nhất mà Phù Dung từng nghe. Thấy người bên ngoài đã rời đi, Phù Dung không kìm được mà cười thành tiếng rồi, nhưng tiểu hòa thượng vẫn giữ nguyên vẻ mặt mê muội, hoàn toàn không hiểu mình vừa nói gì.

Phù Dung nghi ngờ, không biết hắn thật là khờ khạo hay là đang giả ngu?

Phù Dung tiến tới chỗ Hoằng Tịch, ngón tay thon dài dán lên lồng ngực hắn, muốn thử thăm dò hắn thì đối phương vội vàng lùi ra sau, mặt mày kinh hoảng.

"Tại sao vậy?" Nàng nhíu mày hỏi hắn.

Hoằng Tịch không biết phải giải thích như thế nào, khi tay nàng dán lên lồng ngực hắn, hắn có cảm giác cả người như bị sét đánh, tim đập thình thịch.

"Ngươi khó chịu?"

Phù Dung hỏi hắn, nàng thấy gương mặt hắn đỏ ửng đáng ngờ, che ngực đáp: "Không biết tại sao, lúc nãy cô chạm lên người ta, ngay sau đó ta chỉ cảm thấy tim đập thật nhanh."

"Thí chủ… Cô sử dụng loại công phu gì vậy?"

"Công phu"… Ôi chao… Thì ra là một kẻ đầu gỗ à! Xem ra trên thế gian vẫn có kẻ đầu gỗ ngốc nghếch quá!

Phù Dung cười sang sảng, cố gắng lắm mới ngừng lại được, vừa định nói cho hắn biết rằng hắn không nên lưu lại nơi này, nhưng khi nhìn thấy gương mặt đỏ bừng rõ rệt của hắn, đôi mắt trong veo như suối, không có chút tạp niệm nào cùng dáng vẻ đường hoàng của hắn, nàng lại đổi ý.

Chưa kể, tiểu hòa thượng trước mắt có vóc dáng rồi diện mạo rất khá nha. Nếu như phải mất đi sự trong trắng, vậy sao không trao lần đầu tiên của mình cho một người sạch sẽ một chút.

Ánh mắt trắng trợn của Phù Dung làm Hoằng Tịch vừa đỏ mặt lại vừa căng thẳng, dáng vẻ bứt rứt bất an của hắn làm Phù Dung không khỏi thỏa mãn, nàng tiến lại hai bước, đôi môi diễm lệ đỏ mọng cong cong, như nụ cười của thợ săn nhìn thấy con mồi.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 365
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 53 times
Been thanked: 4936 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 6 2020 09:27

CHƯƠNG 3 | NHẬP HỌA

"Thí chủ cười gì vậy?" Nụ cười của Phù Dung làm tim Hoằng Tịch càng đập nhanh hơn, hắn cúi đầu xuống theo bản năng, không biết trên mặt mình đã phiếm hồng.

"Chẳng phải chàng vừa mới hỏi ta đây là nơi nào sao?" Dáng vẻ ngại ngùng của Hoằng Tịch quá đỗi đáng yêu, Phù Dung tủm tỉm tiến lên hai bước, nheo mắt nhìn hắn: "Đây là chỗ luyện công."

"Chỗ luyện công?" Hắn lại trợn tròn mắt, thẹn thùng đỏ mặt nghi ngờ nhìn về phía Phù Dung.

"Không sai." Phù Dung gật đầu, đôi môi ướt át đỏ mọng khẽ nhếch, xuống dưới là cần cổ trắng ngần, rồi đến khuôn ngực nửa che nửa hở. Hoằng Tịch ngây ngô trong sáng liếc mắt nhìn thôi cũng thấy khô nóng khó chịu.

Trong lòng cứ thế mà rung động, hắn muốn nàng xích lại gần mình hơn nữa, nhưng lại mơ hồ cảm thấy loại ý nghĩ này thật vô liêm sỉ.

Phù Dung cười cười liếc nhìn hắn, thu hết dáng vẻ ngượng ngùng bứt rứt của hắn vào tầm mắt, rồi nàng chợt tiến lên, ngón tay trắng nõn xoa xoa gương mặt hắn, che lại đôi mắt đen láy của hắn: "Tiểu sư phụ, lẽ nào sư phụ của chàng chưa từng nói cho chàng biết, rằng có loại võ công nam nữ cùng tu luyện?"

"Võ công gì cơ?" Hắn nhìn nàng đầy nghi hoặc, nhưng không che giấu được sự chờ mong trong đôi mắt, không biết là với công phu hay là khát vọng bản năng với nữ sắc.

Nhưng đối với Phù Dung thì chẳng có khác biệt gì.

"Muốn biết sao?" Phù Dung lại hỏi.

"Muốn..." Sau một hồi do dự, hắn vẫn thành thực trả lời.

Thế nên, hai tay thơm mềm của Phù Dung đặt lên đầu vai hắn, ôm lấy cổ hắn, thân thể thơm mát kề sát hắn, ghé vào bên tai nỉ non ngọt ngào: "Bây giờ ta sẽ nói cho chàng biết..."

Không biết tự lúc nào, ánh đèn đã bị tắt mất, căn phòng chìm trong ánh sáng ám muội, mười ngón tay nhỏ nhắn mềm mại của Phù Dung nhẹ nhàng thoát đi tăng bào của Hoằng Tịch, khẽ ấn lên khuôn ngực rắn chắc trơn nhẵn của hắn, xúc cảm trơn lạnh làm da thịt Hoằng Tịch run rẩy liên hồi.

"Cảm thấy thế nào?"

"Giống như... giống như có luồng khí toán loạn."

"Vậy là đúng rồi." Phù Dung sát lại gần hơn, ngước đôi mắt quyến rũ nhìn hắn, hơi thở thơm mát phả lên cổ hắn, thân thể trần trụi không ngừng ve vuốt trước ngực hắn.

Hắn cảm thấy máu trong người như sôi lên, có luồng khí xa lạ chầm chậm lan tỏa, làm cho hắn hơi e sợ, run rẩy rồi mềm nhũn.

"Ta... Hơi khó chịu..."

"Đây là phản ứng đương nhiên khi luyện công."

Phù Dung nhỏ giọng dụ dỗ hắn. Hắn cũng không hoài nghi nữa, tùy ý để ngón tay của nàng càn rỡ trên người mình.

Phù Dung đưa tay lên cổ của hắn, ve vuốt mơn trớn. Đôi môi đỏ mọng quét qua chóp mũi của hắn, rồi nhẹ lướt trên vầng trán, hàng mi, vành tai, bờ môi... Dọc theo đường nét căng cứng của hắn lần mò xuống dưới, dừng lại ở vùng lõm giữa cổ và bả vai của hắn, nơi mạch máu đang đập cuồng loạn.

Đây là lần đầu tiên nàng khiêu khích một nam nhân thuần khiết như vậy; cũng bởi vì nam nhân này trinh bạch như thế, nên nàng không thấy phản cảm, cho nên phát huy tất cả vốn liếng mình có.

"Thí chủ..." Thân thể Hoằng Tịch căng cứng, trên trán nhễ nhại mồ hôi nhẫn nhịn. Cuối cùng Phù Dung cũng thu tay lại, "Tiểu sư phụ, ôm ta lên giường đi!"

Hắn theo lời ôm lấy nàng, mùi hương phả ra từ thân thể mềm mại kề cận thân mật khiến huyết mạch hắn sôi sục, toàn thân hừng hực lửa nóng, tim đập rộn rã, nhưng trong đầu lại trống rỗng, không biết bước tiếp theo là gì.

"Nóng sao?"

"Nóng."

"Cởi y phục đi!"

"Được."

Hắn như trúng tà vậy, nàng nói gì hắn làm nấy, không chút do dự. Đến khi hai người nhìn thẳng vào nhau lần nữa, thân thể lõa lồ của nàng áp trên người hắn thì hắn mới phát giác được điều bất thường.

"Thí chủ, thế này..." Đây là công phu gì vậy? Quái quỷ quá.

Hắn chưa kịp nói xong đã bị môi nàng phủ lên. Phù Dung dịu dàng dán sát vào môi hắn, nuốt trọn tất cả các nghi vấn.

"Nơi này à?" Nàng thì thầm, dùng nụ hôn nóng bỏng lướt khắp lồng ngực của hắn, đầu lưỡi liếm láp đầu nhũ của hắn.

Hắn không biết hôn môi, thực ra nàng cũng có biết đâu, nhưng nàng đã được chỉ dạy rất nhiều, dù chưa làm thật bao giờ.

Phù Dung thử thăm dò mút mát đôi môi của hắn, đầu lưỡi nóng rực lướt qua bờ môi của hắn, hắn không khỏi chậm rãi hé mở đôi môi, chủ động nghênh đón nàng, học theo ở trong chỗ sâu mà thăm dò, mãi đến khi nàng cảm nhận được khát vọng của hắn.

"Chàng muốn gì..." Phù Dung rời khỏi đôi môi của hắn, không nhịn được mà cười khanh khách.

"Ta... Muốn... Không biết nữa..." Ánh mắt hắn mênh mang mơ màng, miệng thở hổn hển, giọng nói trầm khàn kèm theo khát vọng nồng đậm.

Phù Dung bắt đầu cởi tăng bào của hắn ra, kiểu dáng đơn giản nên rất dễ cởi, hắn không giãy giụa phản kháng, chỉ mê mang chăm chú nhìn nàng. Hai tay nàng bạo gan ve vuốt lồng ngực trần trụi của hắn, lòng bàn tay truyền đến từng trận tê dại. Khi ngón tay của nàng lướt đến đầu nhũ, toàn thân hắn bỗng rùng mình thở gấp.

"Nơi này muốn sao?" Nàng hôn liếm hai chấm trước ngực hắn, khi thì mút, lúc thì nhẹ gặm.

"...Không phải..." Cảm quan mãnh liệt đang kích thích hắn, hắn muốn đẩy nàng ra, nhưng lại không nỡ, chỉ có thể vặn vẹo liên hồi.

"Không phải ư?" Phù Dung cố ý xuyên tạc lời nói của hắn, không ngừng lần mò xuống phía dưới, tay trái đặt ở lồng ngực của hắn, tay phải luồn vào quần hắn, đến khi chạm vào dục vọng nam tính sừng sững của hắn, nàng hơi khựng lại, sau đó mò mẫm xuống dưới, cầm lên dục vọng cứng rắn cực đại của hắn, xoa bóp trên dưới, cảm giác được nó biến to ra.

"Chỗ này sao?" Nàng thì thầm, đồng thời dùng bờ môi nóng rẫy ngao du khắp lồng ngực của hắn, đầu lưỡi thì liếm láp đầu nhũ của hắn.

Hắn không đáp lời, chỉ say sưa sung sướng ngâm nga, không ngừng ma sát phần ngực, kích thích xuân sắc vô hạn, hơi thở dồn dập. Hắn bắt đầu không tự chủ được ve vuốt thân thể nàng theo bản năng, ngón tay run rẩy mơn trớn bầu ngực, nắn bóp hai ngọn núi non nớt, nàng không nhịn được mà rên rỉ, hắn như được khích lệ, càng ra sức thêm.

Dục vọng trơn nhẵn trong tay cứng rắn như sắt, Phù Dung cắn môi dưới, nàng đứng dậy dạng chân ngồi lên người Hoằng Tịch, bờ mông trắng nõn cọ xát khiêu khích biểu tượng nam tính. Một tay nàng làm điểm tựa, tay kia cầm vật cứng nóng rực thô to của đối phương, mông từ từ ép xuống, để dục vọng của hắn nhắm ngay chỗ tư mật của nàng, chậm rãi ma sát, sau đó ngồi hẳn xuống.

"A..."

Nàng và hắn cùng hét lên, đau đớn kịch liệt khiến Phù Dung phải dừng lại động tác.

"Sao vậy?" Hắn nhìn thấu được nỗi thống khổ của nàng, nhưng hắn cũng nào chịu nổi, chỉ có thể vô tội nhìn nàng.

"Không sao. Lần đầu đều như vậy cả."

Ánh mắt vô tội trong veo ấy khiến nàng dấy lên cảm giác tội lỗi, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt, nàng cứng ngắc ở trên người hắn, hổn hển thở ra, không ngừng thả lỏng, đến khi cảm giác đau đớn giảm bớt mới chậm chạp cọ sát chuyển động.

Thật ra chỉ cần phá tấm màng này cũng tốt rồi, đâu cần hoàn tất luôn động tác kế tiếp. Phù Dung thầm nghĩ, không nhịn được mà muốn từ trên người Hoằng Tịch đứng dậy; nhưng nhìn thấy vầng trán của hắn bởi vì kiềm chế mà nổi lên gân xanh, cuối cùng nàng vẫn cố gắng chống đỡ thân thể, tiếp tục động tác.

Dù nàng chậm rãi nâng bờ mông lên, rồi lại dè dặt vặn vẹo hạ xuống thì cự vật dưới thân cũng khiến nàng ưm a không ngừng, cảm giác căng trướng dần thế chỗ đau đớn, nàng bắt đầu mệt mỏi; nhưng vì dục vọng dâng cao mà hắn càng trở nên hưng phấn, cuối cùng đảo khách thành chủ, nghiêng người đè nàng trên giường, theo bản năng mà cố gắng duy trì đâm rút, tăng nhanh tốc độ luật động.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 365
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 53 times
Been thanked: 4936 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 6 2020 09:27

CHƯƠNG 4 | NHẬP HỌA

Ra vào liên hồi tiết ra chất lỏng dâm mỹ, cảm giác chặt chẽ cắn mút làm Hoằng Tịch càng thêm sảng khoái điên cuồng hét lớn. Hắn không biết đây là loại công phu gì, chỉ nương theo bản năng dục vọng mà thúc đẩy, cuồng dã tiến công lao đến.

Dục vọng sưng trướng đặt ở cửa huyệt ướt sũng, ra sức chọc rút. Cảm giác đau đớn dần biến mất, nỗi tê dại ở chỗ giao hợp chậm rãi dâng lên cảm giác lấp đầy sung sướng, từ dưới bụng lan ra khắp cơ thể.

Phù Dung chưa từng trải qua cảm giác này. Máu của nàng sôi trào, bắt đầu cọ sát đáp lại hắn, hai chân quấn chặt vòng eo hắn, vách tường ấm áp chặt chẽ vây lấy cự vật của hắn, không mệt mỏi phun ra nuốt vào.

"A~ a~~ a~~~"

Tiếng rên rỉ ngắt quãng, âm điệu uyển chuyển cùng với âm thanh luật động vang khắp phòng.

Đêm nay, Hoằng Tịch hưởng thụ sự sảng khoái từ thứ "công phu" chưa từng nghe tới này, không biết mệt là gì, cho đến lúc nghe tiếng Phù Dung van khóc cầu xin, hắn mới phóng thích bản thân trong cơ thể.

Ngày hôm sau tỉnh lại, Hoằng Tịch thấy mình đang dựa vào bàn mà ngủ, bức tranh hôm qua còn ở bên cạnh. Hoằng Tịch hoảng hốt nhớ lại giấc mơ quái dị hôm qua, trong người có loại nôn nóng khó nói.

Rốt cuộc đây là loại công phu kỳ quái nào?

Sáng trời, Hoằng Tịch hỏi sư huynh.

Sư huynh thô tục nhìn hắn: "Tiểu sư đệ, đệ trưởng thành rồi."

Hoằng Tịch ù ù cạc cạc, bám đuôi hỏi cho ra nhẽ, sư huynh 'hiểu ý' cười cười, kéo hắn đến một góc từ tốn nhẫn nại 'giải đáp thắc mắc', sư phụ ở sau nghe được nổi giận quát lớn: "Nghiệp chướng!"

Hôm ấy Hoằng Tịch bị phạt gánh ba mươi thùng nước, nhờ đó mà vỡ lẽ ra, đó chẳng phải công phu võ thuật gì, mà là ái ân nam nữ; mà nơi chốn hắn lạc đến trong mộng cũng chẳng phải chỗ luyện công gì, mà là lầu xanh trong lời đồn.

Trong vạn điều ác thì dâm đứng đầu, hắn lại là đệ tử Phật môn, chỉ vì một bức họa mà hoài mộng xuân?

Hoằng Tịch xấu hổ vô cùng, nên không dám mở bức họa kia ra nữa. Nhưng ba ngày sau, đương lúc dọn dẹp thư phòng, không biết ai lại đem bức tranh mở ra, lại còn treo trên tường.

Tranh này bất ổn, không thể treo.

Nhìn thấy bức tranh trên tường, phản ứng đầu tiên của Hoằng Tịch chính là muốn cất nó đi, rõ ràng chỉ cách nó hai bước chân thôi, nhưng Hoằng Tịch lại sa chân lảo đảo; đến khi ổn định thân thể phục hồi tinh thần lại, trước mắt vẫn là thư phòng, song không còn là gian phòng trong chùa nữa.

Thế này... Tại sao lặp lại rồi, chẳng lẽ mình về lại chốn cũ?

Thư phòng này bài trí trang nhã, cảnh sắc ngoài cửa sổ thanh tịnh đẹp đẽ, trông không giống chốn xa hoa hoang phí lần trước.

"Phu nhân, ngài vẽ tranh đẹp quá."

Gian ngoài truyền đến thanh âm của một bé gái, Hoằng Tịch giương mắt nhìn lên, hiện có một chủ một tớ, chủ tử ngồi trước bàn tĩnh lặng vẽ tranh, suối tóc đen như mực chải búi thành kiểu tóc thiếu phụ đang thịnh hành nhất, hai má hây hây đỏ, ở dưới là cần cổ trơn nhẵn, tất cả đều làm cổ họng Hoằng Tịch khô khốc.

"Tiểu Trúc, ngươi giúp ta treo bức tranh này lên, chờ đến khi tân phu nhân vào cửa thì biếu nàng làm quà mừng."

Người con gái trong dáng thiếu phụ thu bút, ngẩng đầu lên, trong nháy mắt Hoằng Tịch mới nhận ra được đây là người con gái lầu xanh ngày ấy cùng hắn thân mật.

Cổ họng càng thêm khô nóng, thân thể nhộn nhạo khó nhịn, Hoằng Tịch rủa mình quá trụy lạc, hắn vội niệm thanh tâm chú, hồi lâu sau mới nhận ra một điểm mấu chốt - cũng chỉ mới mấy ngày trôi qua, tại sao cô gái này đã lập gia đình rồi?

Lẽ nào bởi vì nằm mơ mà không khớp với thực tại?

"Ai ở trong phòng?"

Hoằng Tịch sững người trong phút chốc, người bên ngoài đã phát hiện được hắn. Nàng cất bước tiến vào trong, nhìn thấy hắn, lúc đầu nàng còn không phản ứng kịp, mãi sau mới kinh ngạc mở miệng: "Chàng... Sao chàng vào được đây?"
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 6 khách