[HĐ-TXVT-1V1] BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Duongtu
Bài viết: 11
Ngày tham gia: 04 Tháng 5 2020 13:22
Has thanked: 80 times
Been thanked: 5 times
Tiếp xúc:

21 Tháng 6 2020 00:49

:banhbao28: Em trai Đường, chị đây cũng muốn ăn cỏ mềm rồi 😂😂😂

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 398 times
Been thanked: 1572 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 6 2020 11:58

014.   Trốn cha mẹ 'xxx' (hai)
 
          Đỉnh đầu của Thư Đồng chỉ chạm đến bả vai của Đường Hân, vì chiều cao không đồng nhất nên côn thịt của Đường Hân không thể đưa vào mép.
 
          Thư Đồng không hiểu bật cười, đây là tư thế gì vậy, nhìn anh làm thế nào.
 
          Ai ngờ, hông của cô được hai bàn tay to nâng lên, một bên đầu gối vẫn còn treo chiếc quần lót ren giống như lá cờ trắng nhỏ tung bay.
 
          Cơ thể của cô bất ngờ được nâng lên, Thư Đồng lờ mờ: "Anh làm gì vậy?"
 
          Đường Hân nhếch môi: "Còn hỏi làm gì, đương nhiên là ‘làm’ em."
 
          Thư Đồng vì giữ thăng bằng mà hai tay ôm lấy cổ anh, hai chân quấn quanh eo của anh, cả người treo lên người anh.
 
          Vốn tư thế này khiến hai chân mở rộng, tiểu huyệt giữa hai chân đối diện Đường Hân lại chảy ra tinh dịch, lông tơ ẩm ướt thành một mảnh.
 
          Bọt trắng vương lại, cám dỗ người ta muốn phạm tội.
 
          Đường Hân cực kỳ thích tiểu huyệt mềm mút chặt của cô, chàng trai trẻ ăn chay lần đầu tiên khai mặn nên có sự ham muốn tình dục khủng khiếp, côn thịt cương cứng đã lâu, hận không thể thời thời khắc khắc mà làm cô.
 
          Giống như đêm đầu tiên, anh chôn vùi giữa hai đùi của cô, tận tình kích thích làm đến 4 giờ sáng mới dừng lại.
 
          Lúc này, một tay anh giữ hông của cô, một tay nâng đầu côn thịt, quy đầu mở ra hoa môi, chen lách đi vào khe thịt, giống như nút lọ tạo thành con đường khít khao xâm nhập từng chút một vào bên trong.
 
          Vừa trải qua một hồi ân ái nên tiểu huyệt của Thư Đồng ướt sũng, bên trong dính hỗn hợp dịch, chủ yếu là tinh dịch của anh.
 
          Tiểu huyệt của cô cực kỳ nhạy cảm, côn thịt chọc vào chỗ sâu nhất, cảm giác giống như căng trướng, ê ẩm và sưng phồng tràn khắp cơ thể, theo bản năng kẹp chặt dị vật cắm vào.
 
          Đối với Đường Hân mà nói, tiểu huyệt của cô giống như cái miệng nhỏ ấm nóng, liếm láp toàn bộ côn thịt cương cứng của anh.
 
          Trên người Thư Đồng là một chiếc áo len, phía dưới thì trần truồng, sau lưng bị Đường Hân ấn vào cửa lạnh lẽo.
 
Nhìn từ dưới lên, có thể thấy rõ hình dạng đáng sợ của côn thịt cắm vào giữa hai chân mảnh khảnh không thể khép lại, tinh dịch bị bắn vào lúc trước chảy bị làm chảy ra một ít.
 
          Đường Hân cảm thấy đáng tiếc, đợi một lát bắn vào trong cô, lại lấp đầy huyệt của cô.
 
          Cốc cốc cốc, Thư Đồng đang dựa vào cửa thì truyền đến tiếng gõ cửa, chấn động sống lưng của cô.
 
          "Con gái, con vẫn còn ngủ à?" Ba Thư hỏi qua cửa.
 
          Tim Thư Đồng đập như nổi trống, sợ bị ba ba phát hiện, nhìn Đường Hân liếc mắt ra hiệu, yêu cầu anh dừng lại trước.
 
          Đường Hân nhướn mày, động eo, côn thịt lại trêu đùa, nói khẽ trong miệng: "Chờ anh làm xong em hẳn trả lời."
 
          Anh lại mong sao Thư Đồng bị cha mẹ bắt gặp được, gạo nấu thành cơm rồi cô mang thai, đến lúc đó cả đời này Thư Đồng đã bị anh bắt được rồi.
 
          Ngăn cách bởi cánh  cửa dày, ba Thư không hề biết, con gái mình đang làm tình, bị một người chưa thành niên không kiêng nể gì đùa bỡn cơ thể.
 
          Ba Thư thấy con gái không trả lời, vặn vẹo tay cầm cửa, tràn đầy lo lắng hỏi: "Con gái không có việc gì chứ?"
 
          Trong huyệt Thư Đồng mút lấy côn thịt, thừa nhận từng cái va chạm, khoái cảm vô cùng, cố gắng trấn tĩnh giọng nói: "Ba, con mới ngủ dậy, mặc quần áo xong sẽ ra ngoài."
 
          Ba Thư cũng cảm thấy mình hấp tấp, ông không thể tùy tiện xông vào phòng của con gái mình thế này bèn ngượng ngùng cười: "Không sao, ba không phiền con, chút nữa nhớ ra ăn cơm tối."
 
          Thư Đồng đáp lại, trái tim thấp thỏm hạ xuống, cúi đầu nhìn hạ thể hai người giao hợp, hoa môi bị làm đến mở ra, tiểu huyệt dường như đã căng lớn đến cực hạn, ướt nhẹp khuấy động côn thịt thô dài.
 
          Cô nhỏ giọng oán giận: "Năm phút đã qua lâu rồi, sao anh còn chưa bắn ra?”
 
          Đường Hân nghiêng người dựa sát vào cô, môi trái tim dán lên miệng anh đào nhỏ: "Em kẹp chặt một chút, anh bắn ra."
 
          "Đừng bắn vào bên trong." Thư Đồng oán trách một tiếng, dùng lực kẹp chặt huyệt nhục, muốn bức anh ra.
 
          Đường Hân đột nhiên đâm vào chỗ sâu nhất, môi vùi vào tóc của cô, thở hổn hển, cơ thể áp vào cô như thể muốn tan vào nhau.
 
          Thư Đồng cảm thấy từng dòng chất lỏng nóng bỏng, bắn vào chỗ sâu nhất, nóng đến mức muốn làm bỏng chân cô.
 
          Sau khi bắn xong, côn thịt mềm xuống nhưng vẫn cố ý kích thích vài cái, không muốn lãng phí chút tinh dịch.
 
          Nhưng lượng tinh dịch anh xuất ra quá nhiều, khi rút ra từ trong huyệt của cô, không ít tinh dịch trắng đục chảy ra.
 
          Đường Hân cắm ngón tay vào cửa huyệt, thở dài: "Lại chảy ra nhiều như vậy, nếu không nằm trên giường, để chảy nhiều như vậy thật đáng tiếc."
 
          Thư Đồng đẩy tay anh ra: "Mặc quần áo vào nhanh lên."
 
          Thừa dịp cha mẹ đang nấu ăn ở trong phòng bếp, Thư Đồng đẩy Đường Hân mặc quần áo tử tế ra khỏi cửa.
 
          Cửa lớn đang mở, Đường Hân miễn cưỡng bước một bước, gương mặt nặng nề chăm chú nhìn cô, khóe môi cong lên, lúm đồng tiền nhỏ vẫn đáng yêu.
 
          Phòng bếp truyền đến tiếng động nấu ăn, Thư Đồng sợ hãi, mạnh mẽ đẩy Đường Hân: "Đi đi!"
 
          Đường Hân làm lâu như vậy vẫn thấy không đủ, nghĩ chỉ muốn chiếm tiện nghi.
 
          Anh cúi người, hôn lên môi cô, thoả mãn cười: "Anh đi đây."
 
          Thư Đồng choáng váng, trên mặt nóng lên.
 
          "Con gái, cậu ta là ai vậy?"
 
          Tay ba Thư cầm một cây muôi xào, há to mồm nhìn về phía hai người, phía sau sắc mặt mẹ Thư đông lại.
 
          (~)~(~)~(~)~

 
Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày Y Y với 25 lần sửa trong tổng số.
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 398 times
Been thanked: 1572 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 6 2020 14:07

015.   Con rể vị thành niên
 
          Bầu không khí vô cùng xấu hổ đến nỗi ánh mắt ba mẹ nhà họ Thư như những chiếc đèn pha đồng loạt quét đến Đường Hân.
 
          Nhìn thấy biểu cảm phức tạp trên khuôn mặt của họ, chắc chắn đã nhìn thấy Đường Hân hôn cô.
 
          Thư Đồng chảy mồ hôi, lần này tiêu rồi.
 
          Người bình tĩnh nhất là Đường Hân.
 
          Anh nâng cằm đón nhận ánh mắt của bọn họ, sự kiêu ngạo và lạnh lùng tự nhiên, một bộ dạng không thể xâm phạm.
 
          Muôi xào trong tay ba Thư run rẩy, Thư Đồng sợ ông sẽ bất ngờ cho Đường Hân một cái vào đầu.
 
          Ngay lúc mà Thư Đồng nghĩ rằng mình sẽ lên tiếng trước.
 
          Đường Hân bỗng nhiên mở miệng, lộ ra lúm đồng tiền nhỏ, nét mặt rạng rỡ: "Xin chào cô chú, cháu là bạn trai của con gái cô chú - Đường Hân."
 
          Ba Thư sững người, như thể bị nụ cười rạng ngời thu hút, đặt muôi xào xuống: "A, xin chào xin chào, cháu ăn cơm tối chưa, màu vào ăn cùng nhà chú.”
 
          Đường Hân bình tĩnh trả lời: "Dạ."
 
          Thư Đồng hoàn toàn suy sụp, kịch bản khác với sự tưởng tượng của mình, có thể bọn họ cho rằng Đường Hân vừa đến. May mắn là Đường Hân không gọi ba mẹ cô là ba mẹ vợ.
 
          Khi các món ăn được đặt trên bàn, ba mẹ Thư một bên bới cơm, một bên đánh giá Đường Hân đối diện, không khí khó xử lại nổi lên.
 
          Ba Thư ho khan một tiếng: "Tên cháu là Đường Hân đúng không, đang làm việc hay vẫn đang đi học?"
 
          Đường Hân gắp chân gà vào trong bát của Thư Đồng, thoáng quay đầu cười nhìn ba Thư: "Cháu ở Thánh Đức..."
 
          Lập tức Thư Đồng đoạt lời: "Anh ấy làm việc ở công ty Thánh Đức."
 
          "Công ty Thánh Đức?" Ba Thư vuốt cằm, "Ba chưa từng nghe công ty này."
 
          Thư Đồng gặm chân gà, ngượng ngùng cười: "Công ty nhỏ."
 
          Mẹ Thư rất lâu không lên tiếng, đột nhiên mở miệng nói: "Mẹ chỉ nghe trung học Thánh Đức."
 
          Thư Đồng suýt phun thịt gà trong miệng ra.
 
          Ba Thư vẫn vui vẻ trò chuyện với Đường Hân, hai người trò chuyện từ thị trường chứng khoán đến Bitcoin. Lại từ Bitcoin đến tỉ giá Đô-la Mỹ hiện nay, các chủ đề đều là thông tin tài chính mới nhất.
 
          Thư Đồng thầm nghĩ, thằng nhóc này hiểu biết nhiều thật. Chẳng qua anh nói chuyện thì thôi, tại sao dưới bàn lại lén lút cạ vào chân cô ngứa ngáy.
 
          Sau khi ăn xong, Đường Hân liếc nhìn đồng hồ, nhoẻn miệng cười: "Cô chú, 7:30 cháu có việc phải đi, cảm ơn cô chú đã chiêu đãi tối nay."
 
          Ba Thư vỗ đùi, nở nụ cười chân thành: "Công việc gấp phải đi mà. Không sao, cháu là người đầu tiên con gái dẫn về, về sau thường xuyên tới chơi, con gái tiễn bạn trai xuống dưới lầu đi."
 
          Đường Hân cầu còn không được, nắm tay của Thư Đồng đứng dậy khỏi bàn ăn, dáng người cao lớn lộ ra trước mặt ba mẹ Thư.
 
          Ba Thư thầm nghĩ rằng thằng nhóc này vừa cao lớn vừa đẹp trai, xứng đôi với con gái bảo bối của mình, cúi đầu nhìn xuống chiếc quần loe: "Ơ, cái quần này trông quen quá.”
 
          Tim Thư Đồng thắt lại, không xong xong rồi, quần Đường Hân mặc là của ba cô.
 
          Ba Thư quay đầu hỏi mẹ Thư im lặng không nói: "Có phải anh cũng có một cái như vậy?”
 
          Mẹ Thư gật đầu, nhưng mà nhìn Thư Đồng: "Đúng vậy, giống như đúc.”
 
          Thư Đồng lo lắng, trên mặt ra vẻ đùa giỡn: "Ba à, đây là kiểu quần mới nhất, ba cũng thiệt là mốt."
 
          Ba Thư xoa xoa bụng bia, mỉm cười ngẩng đầu: "Lúc ba còn trẻ, vẫn luôn đi đầu trong thời trang mà.”
 
          Sau một hồi vỗ mông ngựa (*), Thư Đồng kéo Đường Hân xuống lầu, nghi ngờ hỏi anh: "Anh thật sự có việc?"
(*) 

Trước đây khi những người trên lưng ngựa vừa gặp nhau, họ thường tới chạm tay và vỗ vỗ để xem ngựa của đối phương thế nào rồi nhận xét để chào hỏi, giao lưu, gần giống như kiểu “miếng trầu làm đầu câu chuyện” của Việt Nam đó.

Theo thời gian, không cần biết ngựa của đối phương khoẻ hay yếu, thông minh hay ngu ngốc, tốt hay không tốt, có một số người đều sẽ khen là ngựa tốt, thậm chí dùng những lời khen xa quá với thực tế để lấy lòng đối phương😅

Từ đó, dùng để chỉ hành động của những người chuyên đi nịnh hót, lấy lòng người khác.

 
          Đường Hân nói: "7h có lớp tự học ở trường."
 
          "Chủ nhật có lớp tự học buổi tối? Trường học anh quá nghiêm ngặt." Thư Đồng chỉ vào đồng hồ, "Bây giờ đã 7h rồi, đi nhanh kẻo muộn."
 
          "Bạn thân của anh là lớp trưởng có thể xin vào trễ một lúc."
 
          "Vậy thì nhanh lên." Thư Đồng vẫy tay, xoay người đi về phía cầu thang, một đôi tay đột nhiên quấn lấy eo cô, phía sau lưng bị bọc trong lồng ngực rộng của anh.
 
          "Ôm em một chút, bà xã."
 
          Tháng 12 trời giá rét, đôi môi ấm áp vùi vào cổ cô, thở ra khí nóng chui vào da thịt, từ từ chảy vào trong cơ thể cô.
 
          Trái tim của Thư Đồng ấm áp, hy vọng thời gian sẽ dừng lại giây lát: "Ai là bà xã của anh?"
 
          Đường Hân khẽ mỉm cười: "Ba mẹ cũng đã gặp, còn dám nói không phải con rể, chỉ thiếu tờ giấy hôn thú."
 
          Thư Đồng nghẹn ngào không nói nên lời, nghĩ sao ở tuổi này anh lại nói chuyện buồn nôn như thế.
 
          Đường Hân buông tay ra, ánh mắt lưu luyến ở khuôn mặt cô, quay người cẩn thận bước đi.
 
          Tim Thư Đồng đập hơi nhanh, xoay mặt, vội vàng bước lên cầu thang, chạy vào nhà.
 
           Ba Thư ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, xem chương trình giải trí, phát hiện con gái trở về, ông giơ ngón tay cái lên: "Con rể tương lai không tệ, ba rất thích nó."
 
          Thư Đồng vừa muốn cười vừa muốn khóc, không biết nếu ba cô biết được tuổi thật của Đường Hân, có thể tiếp tục thích anh không.
 
          Nghe thấy tiếng rửa bát, Thư Đồng vội vàng vào phòng bếp, kéo tay áo lên: "Mẹ, hiếm khi ba mẹ về nhà, để con rửa cho."
 
          Mẹ Thư thở dài: "Chính bởi vì hiếm khi về nhà, mẹ mới lo cho con.”
 
          Trong lòng Thư Đồng căng thẳng, có linh cảm xấu.
 
          Mẹ Thư đóng cửa nhà bếp và nhìn thẳng vào Thư Đồng, gằn từng chữ hỏi: "Nói thật với mẹ, Đường Hân bao nhiêu tuổi?"
 
          (~)~(~)~(~)~
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 398 times
Been thanked: 1572 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 6 2020 22:21

016.   Trong đầu toàn là em
 
          Quả nhiên cô không thể thoát khỏi đôi mắt của mẹ, chỉ cần bà thoáng nhìn qua đã nhận ra vấn đề tuổi tác của Đường Hân.
 
          Thư Đồng chọn giả ngu, cười ha ha nói: "Mẹ, câu hỏi của mẹ thật lạ.”
 
          Mẹ Thư nhéo lỗ tai cô: "Đừng nói dối mẹ, có phải Đường Hân vẫn còn rất trẻ không?”
 
          Thư Đồng bị kéo tai, nghiêng đầu kêu rên: "Đau đáu đau ... Mẹ nhẹ chút…”
 
          Mẹ Thư buông cô ra, tay chống nạnh: "Hừ!!! La cái gì, mẹ chỉ dùng có chút sức, không chịu nói rõ ràng. Hai đứa làm gì trong phòng đừng tưởng mẹ không biết."
 
          Hóa ra mẹ cô biết rõ ràng, Thư Đồng đỏ mặt, xem ra không thể che giấu rồi.
 
          Mẹ Thư hỏi: "Không phải cậu ta vẫn là học sinh cấp ba chứ?"
 
          Thư Đồng rũ mắt, gật đầu.
 
          Mẹ Thư hít vào: "Trời ạ, tôi chết mất, nhanh chóng chia tay đi."
 
          "Tại sao?" Thư Đồng nhìn thẳng mẹ Thư, "Đường Hân có gì không tốt?”
 
          Mẹ Thư dang hai tay: "Nó còn trẻ hơn con rất nhiều, bây giờ yêu đương không bàn đến tương lai, quá phi thực tế rồi. Bây giờ con đã 21 tuổi, nên tìm bạn trai ổn định một chút, không cần ăn cải mềm lãng phí thanh xuân."
 
          "Nhưng..." Thư Đồng muốn nói gì đó về Đường Hân, môi mấp máy vài cái, lại không thể nói rõ.
 
          Mẹ Thư còn nói: "Ngay cả khi ba mẹ đồng ý, ba mẹ Đường Hân có đồng ý không, con lớn tuổi hơn nó nhiều như vậy."
 
          Lần này, Thư Đồng hoàn toàn không nói nên lời, cúi đầu đi ra khỏi phòng bếp.
 
          Ba Thư đang nằm trên ghế sofa xem TV, cười đến ngả người ra sau, nhìn Thư Đồng đi ra vẫy tay với cô: "Tửu lượng Đường Hân thế nào, lần sau nó đến, ba sẽ lấy rượu Mao Đài ngâm lâu năm uống thử mấy ly với nó.”
 
          Thư Đồng mỉm cười với ba, không nói gì. Sau khi tắm rửa, cô trở về phòng ngủ sớm để nghỉ ngơi.
 
          Thật ra, cô cũng từng nghĩ những vấn đề không thực tế, nhưng mỗi lần khi nhìn thấy Đường Hân mỉm cười với cô, cô sẽ vô tình muốn được gần gũi với anh, mỗi phút giây đều hạnh phúc.
 
          Đến 9 giờ rưỡi, lớp tự học của Đường Hân cũng kết thúc.
 
          Chắc chắn, người khiến cô vừa hạnh phúc vừa buồn đã gửi một tin nhắn cho cô.
 
          Đường Tâm: Bà xã đang nằm trên giường? icon con thỏ đi ngủ
 
          Đầu ngón tay Thư Đồng đặt trên màn hình, trong lòng ngập ngừng, sau một lúc vẫn trả lời lại "Ừm".
 
          Đường Tâm: Trên giường của em có mùi hương của anh.
 
          Thư Đồng nhìn dòng chữ này, nhớ rằng ban ngày anh rong ruổi trên người cô, chắc chắn trên chăn đã bị dính chất lỏng của anh.
 
          Hừm... Ngày mai cô phải giặt chăn.
 
          Đường Tâm: Có tiện nghe điện thoại không?
 
          Thư Đồng thầm nghĩ, có phải anh nhận ra điều gì không, cố ý đề xuất muốn nói chuyện với cô, nói thì nói, cô cũng có vài điều muốn nói với anh.
 
          Bánh quy: Có.
 
          Một lúc sau, điện thoại sáng lên màn hình cuộc gọi, Thư Đồng đứng dậy và đóng cửa lại, nhấn nhận cuộc gọi.
 
          Bên kia điện thoại truyền đến tiếng hít thở của Đường Hân, cực kỳ thấp, dường như đang nổi lên cảm xúc, một lát sau, giống như mềm nhẹ thì thầm vào tai cô: "Bà xã."
 
          Giọng nói của anh xen giữa thiếu niên và người trưởng thành, mát lạnh như bạc hà nhưng ngọt ngào và hơi cay, nhàn nhạt mở ra trái tim của cô.
 
          Tay Thư Đồng đặt ở ngực, cảm nhận sự dịu dàng trong hai từ của anh, kiềm chế cảm xúc mà cô sắp nói.
 
          "Đường Hân, anh có từng nghĩ, chúng ta không thực tế, em lớn hơn anh gần 5 tuổi."
 
          "Là 4 năm 7 tháng." Anh nghiêm túc chỉnh lại, bỗng nhiên mỉm cười chân thành, "Tại sao không thực tế, chẳng lẽ anh là giả à?"
 
          Thư Đồng thở dài: "Anh là học sinh cấp ba nên chăm chỉ học tập, mỗi ngày hướng về phía trước."
 
          "Mỗi ngày hướng về phía trước?" Đường Hân cao giọng, nở nụ cười, "Mỗi ngày đều muốn làm em."
 
          Thư Đồng thở dài: "Trong đầu toàn cái gì, rửa sạch đi rồi hẳn nói chuyện với em.”
 
          "Nó không sạch sẽ." Anh thở hắt ra, giọng nói trở nên khàn khàn như một cảm xúc dồn nén, trong khoảnh khắc bùng phát, "Trong đầu anh chỉ toàn là em, là em là em, tất cả đều là em. Đừng cố gắng đẩy anh ra, đừng bao giờ nghĩ như vậy."
 
          (~)~(~)~(~)~
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 398 times
Been thanked: 1572 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 7 2020 13:44

017.   Bình tâm
 
          Thư Đồng cúp điện thoại vì bị Đường Hân dọa sợ.
 
          Những lời này không giống những gì Đường Hân nói ra, có phải anh nhận ra thái độ thờ ơ của cô nghĩ cô có ý định chia tay.
 
          Ngay sau đó, Đường Hân đã gửi một tin nhắn.
 
          Đường Tâm: Bà xã 【icon con chó rưng rưng nước mắt
 
          Mới vừa hù dọa cô một phen, lại bày vẻ mặt đáng thương, anh trở mặt thật nhanh.
 
          Bánh quy nhỏ: Đến cuối tuần em sẽ liên lạc với anh. Trong khoảng thời gian này đừng tìm em, chúng ta cần bình tâm.
 
          Sau khi gửi xong tin nhắn này, Thư Đồng nhanh chóng tắt điện thoại di động, không muốn nhận bất kỳ tin nhắn nào từ anh nữa.
 
          Lời của mẹ tối nay như một gáo nước lạnh tạt vào cô. Thư Đồng chui vào ổ chăn cuộn tròn lại, như em bé tự ôm chính mình.
 
          Nhớ lại những gì Đường Hân nói với cô, tràn đầy ham muốn chiếm hữu của anh. Ngoại trừ việc Thư Đồng bị sốc, đáy lòng lại tràn ra một cỗ ấm áp kỳ lạ.
 
          Trong ổ chăn thật sự ngửi thấy mùi hương của anh, nhàn nhạt rất dễ chịu, quanh quẩn bên mũi cô, bọc trong chiếc chăn ấm áp, giống như đang được anh ôm lấy.
 
          Không phải trong đầu cô cũng chỉ là anh sao?
 
          Từ khi mẹ Thư biết được Đường Hân là người còn vị thành niên, bà đã nhanh chóng tìm người mai mối cho con.
 
          Thư Đồng bị buộc phải thêm Wechat, đối phương lớn hơn cô 5 tuổi. Theo lời của mẹ, tìm một người chồng lớn tuổi, gả đi cũng coi như là nuôi con gái. Tìm người trẻ hơn làm chồng, kết hôn chẳng khác nào làm mẹ già.
 
          Trong vài ngày qua, cô bận rộn tìm việc, cố gắng tránh cuộc hẹn gặp mặt. Vốn cô đã hẹn Đường Hân gặp trực tiếp để cùng anh nói chuyện rõ ràng, nào ngờ lại nhận được điện thoại của Ngụy Tĩnh Hiền hẹn cô Chủ nhật cùng đi lên núi ăn BBQ.
 
          Thư Đồng một mực từ chối: "Không rảnh."
 
          Ngụy Tĩnh Hiền bi thương cầu xin: "Chị à, cầu xin chị. Chị mà không đi, chị ChiChi cũng sẽ không đi."
 
          Thư Đồng kinh ngạc: "Chắc em không có hứng thú với ChiChi chứ, dì chị không thích tình yêu chị em đâu."
 
          "Ha ha, tuổi tác lại không phải là vấn đề." Giọng nói của Ngụy Tĩnh Hiền ngượng ngùng, "Chủ yếu là xem tính cách con người thôi."
 
          Có lẽ vì câu nói này của cậu ta, Thư Đồng không biết vì sao lại đồng ý.
 
          Vào thứ bảy, Ngụy Tĩnh Hiền ngồi xe ôtô đến đón cô, trừ Đặng Chi và Ngụy Tĩnh Hiền, còn có một thiếu niên đang lái xe tên là Lưu Dục, nghe nói đã 18 tuổi rồi.
 
          Đặng Chi khá lo lắng: "Không phải chỉ cần bằng lái xe thôi, mà lái xe lên núi có ổn không?”
 
          "Lo lắng gì, Lưu Dục đã lái xe trong một năm rồi." Ngụy Tĩnh Hiền vỗ vỗ vào ghế tài xế, "Đợi lát nữa đến đường Thanh Nhân đón tên kia."
 
          Đặng Chi nhíu mày: "Còn người nào nữa?"
 
          Ngụy Tĩnh Hiền nở nụ cười: "Lưu Dục là tài xế của em, tên kia là người nhóm lửa.”
 
          Một tay Lưu Dục xoay vô lăng, một tay nắm chặt điếu thuốc, gương mặt lạnh lùng nói "Cút".
 
          Có một khu biệt thự gần đường Thanh Nhân, nghe nói những người sống ở đây cực kỳ giàu có. Chiếc việt dã đỗ bên ngoài đường dành riêng cho người đi bộ, Ngụy Tĩnh Hiền chậm rãi gọi điện thoại cho bạn thân của mình khẩn trương đi ra.
 
          Thư Đồng có linh cảm xấu, hỏi bạn thân của Ngụy Tĩnh Hiền là người nào
 
          Ngụy Tĩnh Hiền chỉ về phía đường phố: "Là cậu ta, người nhóm lửa của em.”
 
          Một luồng gió từ phía Bắc thổi vào trong cửa kính xe, khiến Thư Đồng không thấy rõ.
 
          Thư Đồng dụi dụi mắt, kéo cửa sổ, nhìn theo hướng Ngụy Tĩnh Hiền chỉ tay, rốt cuộc có thể nhìn thấy.
 
          Bên cạnh quán cà phê trên phố, một bóng dáng thon dài đứng thẳng, áo khoác hình chữ A màu đen dày hẹp ở trên rộng rãi bên dưới, dáng người cực kỳ đẹp, đeo một chiếc khăn quàng cổ màu xám, giống như người mẫu hàng đầu bước ra từ những tạp chí thời trang đến.
 
          Gương mặt đẹp trai luôn thu hút sự chú ý, Đặng Chi cũng nhịn không được nhìn anh vài lần, hỏi Ngụy Tĩnh Hiền: "Cậu ta là bạn thân của em?”
 
          Ngụy Tĩnh Hiền mỉa mai nói: "Cậu ta là bạn học cùng lớp của em, Đường Hân."
 
          Đặng Chi chán ngắt, khẽ xùy: "Thì ra là thằng nhóc con."
 
          "Đúng đúng đúng, cậu ta còn nhỏ." Ngụy Tĩnh Hiền cười, nhanh chóng ý thức được một vấn đề, "Em thì không còn nhỏ, đã là người đàn ông trưởng thành rồi.”
 
          Qua một lớp kính cửa sổ màu xám, giống như ngăn cách hai thế giới, Thư Đồng ngây người nhìn về khuôn mặt đẹp trai của Đường Hân.
 
          Anh nhíu mày, không cảm xúc chăm chú nhìn cô, đồng tử giống như viên hổ phách lạnh lẽo, không thể phân biệt được cảm xúc.
 
          (~)~(~)~(~)~
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 2 khách