[HĐ-TXVT-1V1] BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 398 times
Been thanked: 1572 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 7 2020 15:45

 
                   018.   Trên xe vụng trộm chạm vào cô
 
          Đường Hân có thể là một người mâu thuẫn, bộ dạng anh nghiêm túc với đuôi mắt dài nhỏ xếch lên, trông rất giống một con mèo Ba Tư lười biếng lạnh lùng xa cách nhìn Thư Đồng.
 
          Thư Đồng sinh ra một ảo giác rằng chàng trai lạnh lùng trước mắt cùng Đường Hân trước kia dính lấy cô là hai người khác nhau hoàn toàn.
 
          Đường Hân mở cửa xe, cả người một cây đen chen vào. Thư Đồng vô thức nhích chuyển mông sang bên phải để nhường chỗ. Bốn người chen vào ghế sau, không gian tức thì trở nên chật chội.
 
          Ngụy Tĩnh Hiền chỉ chỗ bên cạnh tài xế, phàn nàn: "Anh Hân, em đã đặc biệt dành chỗ tay lái phụ cho anh, cần gì chen vào ngồi ở đây.”
 
          Đường Hân ngước mắt lên, quá lười để nhìn: "Tôi bị say xe."
 
          Ngụy Tĩnh Hiền nói: "Sao em không biết anh bị say xe, không phải bị say xe nên ngồi phía trước sao?”
 
          "Không ai ngồi thì tôi ngồi." Đặng Chi cầu còn không được, chỗ ngồi ở ghế phụ vừa có tầm nhìn, không bị chen lấn. Chỉ là ngồi kế bên ngửi thấy mùi khói thuốc lá cảm thấy hơi khó chịu.
 
          Ngụy Tĩnh Hiền đứng dậy để cho cô ra ngoài, cay đắng nói: "Chị ChiChi có gì cần thì nói em.”
 
          Lưu Dục còn trẻ nhưng lái xe rất khá, vững vàng lái ôtô chạy vào núi rừng, những hàng cây xanh dài bắt đầu xuất hiện trong tầm mắt.
 
          Tĩnh Hiền ngồi bên cạnh cửa sổ, tựa đầu vào ghế dựa ngủ thiếp đi, ngáy khò khò.
 
          Đặng Chi rảnh rỗi không có việc gì, nói chuyện vài câu với Thư Đồng, về sau ngại Lưu Dục nghiện thuốc lá quá nặng làm ô nhiễm không khí, khuyên cậu ta đừng hút thuốc không nghe, giật lấy thuốc lá trong tay rồi quay kính xe xuống ném ra ngoài.
 
          Lưu Dục choáng váng, lần đầu tiên cậu nhìn thấy có người con gái hung dữ như vậy.
 
          Tính cách cậu ta ít nói, nhưng tính tình cũng cực kỳ ngang ngược, lại tiếp tục lấy một điếu thuốc trong hộp thuốc ra, đang muốn đốt.
 
          Lần này Đặng Chi ném bật lửa của cậu ta.
 
          Thư Đồng sợ hai người sẽ cãi nhau, kết quả Lưu Dục không nói gì, im lặng tiếp tục lái xe.
 
          Có lẽ cậu ấy không muốn chấp nhặt với con gái.
 
          Mặc dù Đặng Chi đã rời chỗ nhưng Thư Đồng vẫn cảm giác không gian hẹp. Vốn đôi chân dài của Đường Hân chiếm chỗ khá nhiều, cảm giác hiện diện rất rõ rệt.
 
          Hai người từ đầu đến cuối không nói chuyện, trong mắt những người khác, giống như người xa lạ chưa hề gặp nhau.
 
          Trong khoảng thời gian này quả nhiên Đường Hân lắng nghe lời của cô, thật sự cũng không đi tìm cô, nói không chừng anh đã không thèm để ý nữa rồi.
 
          Như vậy cũng tốt, Thư Đồng tự nói với mình, nhưng trong lồng ngực lại dâng lên cảm xúc chua chát khó hiểu.
 
          Hành trình có vẻ còn xa, Đặng Chi ngồi bên cạnh ghế lái, với sự rung chuyển của con đường núi gập ghềnh, cô tựa vào ghế xe bắt đầu ngủ gật.
 
          Thư Đồng cũng hơi buồn ngủ, bỗng cảm thấy một bàn tay nóng bỏng bao lấy bàn tay cô.
 
          Cô hơi ngạc nhiên, định rút tay ra, lòng bàn tay giữ chặt cô, mở ra và đan xen những ngón tay vào nhau.
 
          Mà tên vô lại bên cạnh cô lại lặng lẽ nghiêng người sang cô, vươn tay ra, ép buộc ôm cô vào lòng, môi mỏng lạnh cọ cọ trên má cô.
 
          Thư Đồng bị anh tấn công không dám di chuyển, sợ đánh thức  Ngụy Tĩnh Hiền bên cạnh, đến lúc đó mình lại rước lấy một đống phiền toái.
 
          Mới nãy hai người giống như hai người xa lạ, bây giờ lại giống như cặp đôi ngọt ngào, âu yếm nhau dù cho Thư Đồng bị ép.
 
          Đường Hân bắt đầu được một tấc lại muốn tiến một thước, nâng cằm cô lên, mặt đối mặt, môi trái tim ma sát đôi môi mềm đỏ mọng của cô, giống như hạn hán lâu năm, vươn ra đầu lưỡi liếm liếm làn môi.
 
          Thư Đồng không nhúc nhích, tùy ý anh liếm và hôn để trút giận, làn môi cảm thấy đau xót, thì ra bị anh cắn một cái.
 
          "A. . ." Cô nhỏ giọng thở ra.
 
          Anh cắn thật mạnh, như muốn cô nhớ kỹ cả đời.
 
          Lưu Dục ngồi ở ghế tài xế nghe được động tĩnh, hỏi: "Làm sao vậy?"
 
          "Không. . . Không có gì. . ." Thư Đồng hết hồn, mặc dù bị chú ý, Đường Hân vẫn không chịu buông cô ra.
 
          Bên cạnh Ngụy Tĩnh Hiền gãi đầu, tiếp tục ngủ.
 
          Thư Đồng ngước mắt lên nhìn anh.
 
          Anh đang nhìn cô với ánh mắt phức tạp, đáy mắt có sự tức giận xen lẫn bực bội, khó chịu, còn có những nỗi nhớ vô hạn trong mắt.
 
          (~)~(~)~(~)~
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 398 times
Been thanked: 1572 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 7 2020 16:24

P/S: Chương sau Suối nước nóng play 

019.   Suy nghĩ của anh rất nguy hiểm

 
          Thư Đồng bị cắn đến mức làn da môi run lên, đầu ngón tay trắng chà xát lên môi đỏ đầy mọng, bên môi một mảnh thấm ướt, trong lúc vô tình dụ dỗ Đường Hân.
 
          Đường Hân cúi đầu xuống, đôi môi cọ sát vào môi cô, đầu lưỡi liếm hôn nơi bị cắn, giống như làm giảm đi cơn đau.
 
          Toàn thân Thư Đồng mềm mại như được bọc trong chiếc áo khoác màu đen, mặc anh ôm vào lòng hôn.
 
          Bên cạnh Ngụy Tĩnh Hiền đột nhiên duỗi lưng mỏi, ngáp dài: "A, đến rồi sao?"
 
          Lưu Dục lạnh lùng nói: "Sắp đến."
 
          Thư Đồng vội vàng đẩy Đường Hân ra, lau khô đôi môi lấp lánh, đôi má khó nén thoáng đỏ ửng.
 
          Đường Hân nhìn chăm chú về phía cô, đôi mắt dính chặt, vẻ mặt bất mãn.
 
          Chiếc xe đậu trên đỉnh núi, lò BBQ, than đá, nguyên liệu nấu ăn được chuyển xuống.
 
          Lưu Dục nghiện thuốc lá, vô thức sờ sờ túi quần mới nhớ ra chiếc bật lửa đã bị ném đi.
 
          "Này, trả lại cho cậu." Đặng Chi đưa cái bật lửa cho cậu ta.
 
          Lưu Dục sững sờ tiếp nhận: "Chị không ném nó à?"
 
          "Chúng ta vẫn cần bật lửa để đốt than." Đặng Chi khẽ cười, ném lại một bóng lưng đẹp đẽ, "Cậu ngồi trên xe rút 5-6 điếu, hút ít một chút, mới có tí tuổi đã nghiện nặng như vậy.”
 
          Đường Hân bắt đầu phát huy vai trò người nhóm lửa, động tác nhanh nhẹn nhóm lửa than.
 
          Thư Đồng và Đặng Chi ngồi dựa trên ghế đá, uống trà, ăn đồ ăn vặt được các chàng trai mua cho rồi thảo luận sau khi ăn BBQ xong đi tắm ở suối nước nóng dưới chân núi.
 
          Ngụy Tĩnh Hiền nhảy đến trước mặt Thư Đồng, nháy mắt ra hiệu cười: "Chị à, đối tượng xem mắt của chị thế nào?”
 
          Đặng Chi tò mò: "Cô nhóc cậu lại xem mắt, gần đây không phải trốn tránh sao?”
 
          Ngụy Tĩnh Hiền nhíu nhíu mày: "Đã chia tay."
 
          Em họ cô lại biết nhiều như vậy thật khiến cô lo lắng.
 
          Thư Đồng liếc nhìn bóng lưng thẳng của Đường Hân dường như không có phản ứng gì, hỏi Ngụy Tĩnh Hiền: "Ai nói cho em biết?"
 
          Ngụy Tĩnh Hiền nói: "Là cô, cũng là mẹ chị đó. Cô đã gặp mẹ em nói muốn tìm đối tượng xem mắt cho chị, mẹ em bèn giới thiệu một nhân viên công chức trong đơn vị của mẹ, lớn hơn chị 5 tuổi, ba mẹ anh ta đều là quan chức cấp trên, rất có tương lai.”
 
          Đặng Chi bên cạnh vỗ vai Thư Đồng: "Nghe không tệ, cậu đã gặp rồi chứ?”
 
          Thư Đồng yếu ớt nói: "Chưa."
 
          Ngụy Tĩnh Hiền nở nụ cười: "Nhanh chóng đi gặp đi, cô nói bạn trai cũ của chị không đáng tin, dù thế nào cũng sẽ không đồng ý.”
 
          Chậc, đổ rượu trên lửa than, một ngọn lửa bùng lên hừng hực, khói đen lan tỏa.
 
          Thư Đồng nhìn sang Đường Hân bên kia, chỉ thấy anh im lặng đưa lưng về phía bọn họ, trong tay nắm chặt chai rượu, cái chai rỗng tuếch.
 
          Ngụy Tĩnh Hiền hoảng hốt: "Anh Hân, sao anh lại đổ hết rượu rồi, ngọn lửa lớn quá.”
 
          Đường Hân quay đầu ném ánh mắt: "Dùng để thiêu người."
 
          Ẩn ẩn sát khí khiến Ngụy Tĩnh Hiền sợ hãi rùng mình.
 
          Đặng Chi nở nụ cười: "Hai người bạn thân của em thật khó chịu.”
 
          Thư Đồng không thoải mái, Đường Hân không buồn chán, ít nhất là trước mặt cô.
 
          Kế tiếp, nhóm các chàng trai phát huy kỹ năng nấu nướng của mình, nướng cánh gà, xiên cà và thịt, còn có những viên thịt lợn to.
 
          Đặng Chi chỉ vào viên thịt lớn, hỏi nó là cái gì.
 
          "Pín dê." Lưu Dục người được cho là ủ rũ thình lình trả lời, "Tác dụng tráng dương."
 
          Đặng Chi co rụt khóe miệng: "Các cậu ăn nhiều một chút."
 
          Ăn xong BBQ, năm người xuống khách sạn có suối nước nóng dưới chân núi, suối nước nóng có tấm vách ngăn cách phòng cho nam nữ.
 
          Ngụy Tĩnh Hiền hơi sầu não, miệng nói thầm, sao không cho nam nữ tắm chung.
 
          Thư Đồng và Đặng Chi ở cùng một phòng, tắm suối nước nóng lẫn với hoa hồng chảy từ bên ngoài vào trong hồ nước nóng.
 
          Thư Đồng bọc khăn tắm, ngâm mình trong suối nước nóng ấm áp, hai tay đặt bên mép hồ, tâm trí lơ lửng không biết bay đi đâu.
 
          Đặng Chi bơi tới, véo khuôn mặt cô: "Cô nhóc, hôm nay tâm trạng cậu không tốt.”
 
          Thư Đồng lắc đầu, lại không dằn lòng thở dài một tiếng.
 
          "Chia tay người kia rồi hả?" Đặng Chi lại gần, khom lưng, "Tớ thấy không đáng tin, chia tay cũng tốt."
 
          "Anh ấy có gì không đáng tin!" Thư Đồng hết lòng bảo vệ, không cẩn thận kích động, hơi lớn tiếng, nhớ tới tấm ngăn phòng cách âm rất kém, vội vàng che miệng.
 
          Đặng Chi hiếm khi thấy Thư Đồng kích động như thế, chớp mắt: "Xem ra cậu rất thích hắn."
 
          Thư Đồng nhào vào trong lòng Đặng Chi, nghẹn ngào nói: "ChiChi, tớ rất buồn."
 
          Đặng Chi ôm chầm lấy Thư Đồng, vỗ nhẹ lưng cô: "Nếu mẹ cậu không đồng ý, khẳng định có lí do của bà ấy. Chuyện gì kể cho tớ nghe đi, tớ sẽ giúp cậu.”
 
          Thư Đồng nào dám kể với Đặng Chi nếu cô ấy biết rõ, khẳng định sẽ đứng về phía mẹ.
 
          Sau khi ngâm nước một hồi, Đặng Chi có hơi mệt mỏi nên cô trở về phòng ngủ nghỉ ngơi trước, nhắc nhở Thư Đồng khóa cửa vách ngăn lại.
 
          Sau khi Đặng Chi rời đi, Thư Đồng đứng dậy khỏi hồ nước nóng, đang chuẩn bị khóa cửa, cánh cửa đột nhiên bị mở ra, cánh tay cường tráng từ ngoài cửa duỗi đến.
 
          Thư Đồng hoảng sợ, dùng sức đè lên ván cửa, đè ép cánh tay người nọ, lớn tiếng hô: "Người đâu?"
 
          "Là anh." Ngăn cách ván cửa truyền tới giọng nói mát lạnh, từ từ va chạm vào trái tim cô.
 
          Thư Đồng ngây dại, không khỏi buông tay.
 
          Người nọ tức thì bước vào ngay lập tức, trở tay khóa cửa lại, con ngươi hổ phách dán lên cô, ánh mắt nóng bỏng.
 
          Lúc này Thư Đồng mới phát hiện, vừa rồi do nhanh chóng hành động khiến chiếc khăn tắm duy nhất trên người rơi xuống.
 
          Phản ứng đầu tiên của cô là che bộ ngực, kéo tay lên ra sức che lại hai vú, trừ bộ ngực trắng mịn, hai chân dài nhỏ khép chặt, dụ dỗ người mở ra để khám phá bí mật.
 
          "Che cái gì." Đường Hân ôm Thư Đồng trần như nhộng, "Có chỗ nào của em anh chưa từng chạm vào chứ?”
 
          Anh chỉ mặc quần đùi, không khác biệt gì với khỏa thân, Thư Đồng bị buộc phải cảm nhận cơ thể của thiếu niên.
 
          Cô nhỏ giọng nói: "Bình tĩnh đi, đừng ở chỗ này."
 
          Đường Hân cười nhạo một tiếng, ôm chặt hơn: "Em muốn anh bình tâm một tuần, bình tâm lâu như vậy còn chưa đủ sao?"
 
          "Không đúng, một khắc anh cũng không thể bình tâm, phát điên muốn tìm em." Môi trái tim ma sát bên viền tai cô, "Mỗi thời mỗi khắc chỉ muốn xông vào nhà em, mặc kệ ba mẹ em có vừa mắt không bắt em đi, xem ra chỉ có như vậy em mới không thể rời đi."
 
          (~)~(~)~(~)~
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 398 times
Been thanked: 1572 times
Tiếp xúc:

06 Tháng 7 2020 11:33

 
020.   Côn thịt trừng phạt (1) (Suối nước nóng play)
 
          Cánh tay của anh rộng lớn, cơ ngực và cơ bụng khỏe mạnh, bọc cô vào trong vòng tay, nhiệt độ cơ thể nóng bỏng không cho phép cô di chuyển.
 
          Quần lót bọc lấy nơi riêng tư nam tính kia, lúc này phồng lên một khối lớn, không chút nào che giấu.
 
          Thư Đồng bị đâm lên bụng, biết đó là côn thịt của anh, vùng vẫy một phen: "Đường Hân, buông ra."
 
          Đường Hân cười khẽ: "Không buông, em có thể làm gì?"
 
          Thư Đồng ghét bỏ nói thầm: "Đứa nhóc này."
 
          "Anh không còn nhỏ nữa." Anh nắm lấy tay cô và nhét vào trong quần boxer của anh, "Nó lớn ra sao, không phải em rõ ràng nhất sao?"
 
          Lòng bàn tay của Thư Đồng bao lấy côn thịt bốc lửa thật cứng thật to của anh, quy đầu lồi ra, giống như cái nút thịt dày, hình dạng cực phẩm như vậy khiến phụ nữ thỏa mãn nhất.
 
          "Em bị nó đâm vào bao nhiêu lần lần rồi?" Phần háng Đường Hân nhô lên cứng rắn áp vào cô, "Em luôn chê anh nhỏ tuổi, so với mấy tên lớn tuổi hơn liệu bên dưới có thỏa mãn được em."
 
          Quanh người anh phát ra hormone mãnh liệt, như tín hiệu tìm bạn tình. Giọng nói khàn dây dưa, gãi gãi quả tim ngứa ngáy, nghe xong đã khiến chân cô mềm nhũn ra, chỉ muốn bị anh đâm vào.
 
          Thư Đồng thở dốc, toàn thân như mềm ra, cố níu giữ lí trí duy nhất còn sót lại, khuỷu tay áp lên ngực anh: "Đừng như vậy."
 
          Đốt ngón tay Đường Hân mắc kẹt giữa hai chân của cô, lau tiểu huyệt ướt nước: "Nhưng mà cái miệng nhỏ của em nói cho anh biết, em muốn ăn côn thịt to của anh."
 
          Hai tai của Thư Đồng nóng lên, khó có thể cưỡng lại được bị anh bế lên, đi vào hồ nước nóng.
 
          Đường Hân vươn ra đầu lưỡi, liếm viền tai đỏ của cô, gợi tình vuốt ve. Một mặt mượn sức nổi của nước, hai tay tách đùi trắng noãn của cô, giữ cho phần hông cô nhô lên.
 
          Thư Đồng trôi nổi ở trong nước, hai chân mở ra quấn quanh eo  thon cường tráng của anh.
 
          "Ưm..." Cô ưm một tiếng, cảm thấy dị vật thô dài mở ra hành lang, với sự trơn trượt của nước, bị quy đầu to nhét vào một cách thuận lợi.
 
          Nước trong suối nước nóng rất nóng mà côn thịt bên trong huyệt càng nóng hơn, từng tấc một chen vào tạo cảm giác thô cứng.
 
          Chỉ một lúc sau, côn thịt kia nhét đầy vào trong huyệt.
 
          Đường Hân nâng mông của cô ra sức thúc eo vào trong suối nước nóng, ra vào âm đạo khít khao của Thư Đồng, động tác quá mức mãnh liệt, phát tiết tình dục mạnh mẽ của anh.
 
          Lúc đầu có phần chua xót, về sau từ từ thích nghi mà hưởng thụ cảm giác bị nhồi vào trướng đau.
 
          Mỗi một lần anh đột nhiên rút ra, bên trong thật sự trống rỗng, rất muốn anh nhanh chóng đâm vào, khiến cô hỏng mất.
 
          Gương mặt Thư Đồng nõn nà, nhiễm màu đỏ ửng, cái miệng nhỏ mấp máy, thở gấp.
 
          "Thoải mái không?" Anh dùng sức nảy mạnh vào mông cô, nước rào rào vang lên, cùng với thân thể phát ra tiếng, "Nghĩ gì vậy, anh sẽ thỏa mãn em, không cho phép đẩy anh ra nữa."
 
          Sau đó, anh lại nở nụ cười: "Trước khi một người đàn ông đủ 18 tuổi, côn thịt còn có thể tiếp tục phát triển, về sau còn có thể trở nên to hơn nữa, làm cho em sướng, đến lúc đó mỗi ngày quấn lấy anh."
 
          Mười tám tuổi, chẳng phải là hai năm sau sao, khi đó anh đã trưởng thành, sau khi Đường Hân thành niên sẽ như thế nào nhỉ?
 
          Đường Hân ấn mạnh, ma sát miệng tử cung, chua xót khiến hai chân cô run lên.
 
          "Một tuần đó, đêm nào anh cũng thủ dâm với ảnh của em, nghĩ làm sao bắt cóc em, dùng côn thịt trừng phạt em, làm đến mức em hoàn toàn mê luyến."
 
          Trong lòng Thư Đồng hiện lên nghi vấn, lúc nào anh có ảnh chụp của cô.
 
          Mười sáu tuổi anh lại cất giấu suy nghĩ nguy hiểm như vậy, mà còn chỉ nhắm vào một mình cô.
 
          Làm sao mà cô không có cảm giác, không ngừng chìm đắm trong nụ cười rạng ngời của anh, còn có cơ thể sức sống của thiếu niên.
 
          Anh chôn vùi, gợi tình ngậm vú của cô, răng môi tràn ra tiếng liếm láp mê người: "Bà xã nói thử xem, anh có nên trừng phạt em không?"
 
          (~)~(~)~(~)~
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 398 times
Been thanked: 1572 times
Tiếp xúc:

06 Tháng 7 2020 13:13

021.   ‘Fuck’ toàn thân cô
 
          Ngực Thư Đồng bị mút chặt vào, núm vú cứng rắn dinh dính giữa đôi môi nóng bỏng của anh, cô vẫn không quên cười nhạo anh: "Đứa nhóc này, anh muốn trừng phạt em thế nào?"
 
          Đường Hân ngẩng đầu lên, phả khí nóng vào cổ cô, cười xấu xa: "Lập tức sẽ biết."
 
          Chợt anh ôm lấy Thư Đồng trần trụi, đặt cô nằm trên tấm chiếu tatami, nằm sấp xuống.
 
          Cặp mông của Thư Đồng non mịn vểnh cao, giống như hai cái bánh mì trắng, giữa hai chân bị chọc đến sưng đỏ, uốn cong lên trước mặt Đường Hân.
 
          "Anh làm gì vậy?" Thư Đồng khó nhịn xoay vặn mông.
 
          "Hỏi làm gì, làm gì em sẽ biết ngay thôi." Đường Hân hôn nhẹ mông cô, đầu ngón tay nhét vào tiểu huyệt, xuyên vào vài cái, "Cả đời này của em chỉ ăn tinh dịch của anh.”
 
          Thư Đồng vốn định mạnh miệng trả lời "Không thể", nhưng không nói nên lời, đơn giản là không có cách nào khác tiếp nhận người khác đụng chạm vào cô ngoài Đường Hân,.
 
          Mông đột nhiên truyền đến lực đè ép, một cây côn thịt nóng bỏng mãnh lực xuyên qua, côn thịt tráng kiện mở ra hành lang nhỏ, cứng rắn đè vào cô.
 
          Thư Đồng bị đẩy về trước, nhưng hai vú bị lòng bàn tay nắm chặt, cả người cô ở dưới thân anh, tùy ý để anh thúc vào.
 
          Đây là thế la hán đẩy xe.
 
          Vú của Thư Đồng bị anh cầm nắm vuốt ve, huyệt đạo nhét côn thịt thô dài, giống như bơm hơi vào đả khí, anh ấn mạnh vào phần sâu nhất.
 
          Sâu bên trong bị đụng phải, hoa huyệt ngứa ngáy khó chịu, Thư Đồng mềm nhũn rên: "Ưm... Ưm a... Rất ngứa..."
 
          Đường Hân bị tiếng rên của cô kích thích, càng lúc càng dùng sức đâm vào cô: "Chỗ nào ngứa, hửm?"
 
          Từ đầu đến cuối, Thư Đồng không dám rên to, sợ người ở cách vách nghe thấy, nhỏ giọng rên ư a, ngược lại có vẻ thì thầm đáng yêu.
 
          Đường Hân đâm vào mấy lần rồi đột nhiên rút ra côn thịt.
 
          Thư Đồng không có côn thịt, trong cơ thể cảm giác trống rỗng, ngập ngừng hỏi: "Sao vậy?"
 
          Cô không dám nói "Cầu xin", sợ rằng anh sẽ ‘làm’ cô.
 
          Trước mắt thoảng qua côn thịt ở trước mắt cô, nghênh ngang thẳng tắp, ưỡn lên hùng vĩ đại diện cho sức mạnh nam giới, phía sau là chùm lông đen dày cuộn lại cất giấu hai quả trứng to tròn.
 
          Đường Hân đẩy bụng, quy đầu đặt bên môi cô: "Hình phạt của anh là nhét vào toàn bộ của em."
 
          Thư Đồng choáng váng, hiểu ý của anh, xoay mặt: "Không cần."
 
          "Em có biết em đáng ghét thế nào không?" Bàn tay Đường Hân đường vân rõ ràng vuốt ve khuôn mặt mịn màng của cô, "Trong khoảng thời gian này anh không ngủ được, mỗi đêm đều nghĩ làm sao để trừng phạt em."
 
          Thư Đồng im lặng, đây là chỉ trích cô hành xử không đúng.
 
          Cũng trách bản thân xử lý lạnh nhạt, quả thật cô không có trách nhiệm với anh, vẫn nên thỏa mãn anh một phen.
 
          Thư Đồng nhìn quy đầu phát ra hormone nam tính, nhìn hung dữ nhưng cũng có phần đáng yêu, cố hé miệng, ngậm chặt cây thịt kia, nếm hương vị mặn chát nhàn nhạt.
 
          Thật sự quá mức thô dài, miệng muốn nứt vỡ rồi.
 
          Thư Đồng nuốt nhả côn thịt to, đầu lưỡi cuốn quy đầu liếm láp, giống như mút một cây kẹo que quá khổ.
 
          Đỉnh đầu truyền đến tiếng rên rỉ khàn khàn, tiếng rên quyến rũ ma sát thần kinh của cô.
 
          Thư Đồng thích anh rên rỉ như được ủng hộ vậy, ra sức mút vào côn thịt thô dài.
 
          Cốc cốc cốc, bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa, Đặng Chi ở bên ngoài gọi: "Cô nhóc, sao vẫn còn ở bên trong, không có việc gì chứ?"
 
          Thư Đồng giật mình, nghĩ muốn phun ra côn thịt, Đường Hân giữ cằm cô không thể di chuyển.
 
          "Ưm... Tớ vẫn đang tắm..." Cô đang ngậm côn thịt, mồm miệng nói không rõ.
 
          Đặng Chi kinh ngạc: "Sao giọng cậu lạ vậy?”
 
          Thư Đồng ấp úng: "Tớ đang ăn xúc xích."
 
          (~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 106
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Your heart
Has thanked: 398 times
Been thanked: 1572 times
Tiếp xúc:

06 Tháng 7 2020 13:22

 
          022. Khẩu giao (BJ), liếm huyệt
 
          Đặng Chi hỏi: "Ăn xúc xích hiệu gì mà to đến mức có thể nhét vào trong miệng vậy?"
 
          Thư Đồng cố ý nói: "Xúc xích hiệu Đường Hân."
 
          "Hiệu Đường Tâm? Chưa từng nghe qua." Trước khi Đặng Chi rời đi, dặn dò một tiếng, "Mới vừa ăn xong BBQ lại ăn, cẩn thận béo lên."
 
          Đường Hân ra sức đẩy mông, nghịch ngợm ra vào trong miệng Thư Đồng.
 
          "Ưm ưm ưm. . ." Thư Đồng nuốt nhả côn thịt, má phồng lên và xẹp xuống, không lâu sau, tinh dịch bắn ra trong khoang miệng cô, mùi vị nồng đậm lan tỏa.
 
          "Ăn xúc xích có ngon không?" Ngón tay Đường Hân đặt trên môi cô, không cho phun ra.
 
          Mùi vị tinh dịch không ngon, mặn chát tanh nồng, nhưng lại thuộc về Đường Hân nên cô có thể chấp nhận được.
 
          Lần này, miệng và dạ dày của cô đã bị anh xâm chiếm.
 
          Nghĩ rằng anh sẽ buông tha cho mình, Đường Hân lật cô lại, mở chân ra giữ bên eo cô, hai tay kẹp chặt ngực đầy đặn, côn thịt vừa phát tiết nhét vào khe hở đó, ma sát trước sau.
 
          Rút ra cắm vào vài lần, côn thịt lại hừng hực, sưng lên nhiều lần đâm mạnh vào ngực cô.
 
          Thư Đồng nằm trên tấm chiếu, trơ mắt nhìn ngực đầy đặn trắng mịn bị véo lại thành một quả bóng, ép chặt côn thịt ở giữa, giống như quy đầu ra vào quét lên vú trắng.
 
          Ngẩng đầu lên thấy Đường Hân hơi híp mắt, hàng mi giống như cánh chim đang vỗ, đôi môi khẽ mở ra thở dốc.
 
          Anh đang tận hưởng cơ thể cô mà cô cũng thích sự đụng chạm của anh.
 
          Trong huyệt ngứa ngáy muốn anh đâm vào.
 
          Nhưng anh lại không đưa nó cho cô, côn thịt to phun ra tinh dịch, chất lỏng trắng đục bắn lên mặt cô.
 
          Thư Đồng đứng dậy, vốc nước suối nóng rửa tinh dịch trên mặt.
 
          Mùi hương của anh khắp cơ thể, trong huyệt ngứa ngáy khó nhịn, hai chân kẹp lại cọ cọ.
 
          Nhìn thấy Đường Hân mặc quần đùi, Thư Đồng tức giận, nhặt xà phòng lên ném anh: "Bản thân mình sướng xong là đi rồi hả?"
 
          Trúng vào ngực của Đường Hân, nhìn về phía khuôn mặt đỏ bừng của cô, đôi mắt có sự bối rối và giận dữ, đột nhiên hiểu ra.
 
          "Chỉ cần em muốn, lúc nào anh cũng có thể cho em." Anh cúi xuống, tách ra hai chân trắng của cô, ngón tay vuốt tiểu huyệt bị làm đến sưng đỏ, "Vừa không làm một hồi cái miệng nhỏ đã khép lại, có phải muốn ăn côn thịt mỗi ngày không?"
 
          Thư Đồng xoay vặn hông nhỏ, thấp giọng nói: "Nhanh lên, ChiChi sẽ nghi ngờ."
 
          Đường Hân cười nham hiểm, trêu đùa hạ thân, khí nóng thở ra, đầu lưỡi mềm mại ấm nóng, linh hoạt liếm láp: "Có chỗ nào của em không bị anh làm qua, nói anh nghe."
 
          Đầu lưỡi như có dòng điện xuyên vào huyệt, bắt chước động tác ra vào, tràn ra dâm thủy vào miệng anh.
 
          "A. . ." Thư Đồng khẽ run, giống như con mèo nhỏ, đôi chân thon dài ôm lấy đầu Đường Hân, những ngón chân như ngọc trai cuộn lại, hai tay xoa nắn bầu vú của mình.
 
          Có phải cô quá nhạy cảm không, hoa hạch bị liếm thoải mái đến mức không thể tả, giống như có hàng vạn con kiến đang bò, ngày càng ngứa ngáy.
 
          "Sao không trả lời anh, có phải bị anh làm sướng?” Giọng nói Đường Hân không rõ, môi lưỡi siết chặt hoa hạch của cô, răng nanh cắn nhẹ, buộc cô trả lời.
 
          Thư Đồng ậm ừ vài tiếng, trong cơ thể bắt đầu đạt cảm giác cao trào, cơ thể run rẩy dữ dội, tiểu huyệt phun ra dâm dịch ấm nóng, xối lên gương mặt đẹp trai của Đường Hân.
 
          Bên bể nước suối nóng, hai thân thể đan xen vào nhau, đầy mùi hương dâm dục.
 
          Phải mất một lúc sau, Đường Hân mới buông tha cô, khuôn mặt đẹp trai vẫn dính dâm dịch, khi cười rộ lên, lúm đồng tiền óng ánh trong suốt.
 
          Thư Đồng cầm khăn lau mặt cho anh: "Hài lòng rồi thì đi nhanh lên."
 
          Đường Hân vẫn thấy chưa đủ, hôn nhẹ lên môi cô.
 
          Thư Đồng đưa mắt nhìn hàng lang, xác định ngoài cửa không có ai, gọi Đường Hân sau lưng: "Đi"."
 
          Hai người lén lút đi ra khỏi cửa, ngay sau đó, gặp một khuôn mặt quen thuộc rẽ tới.
 
          Thì ra là hũ nút Lưu Dục.
 
          Phản ứng đầu tiên của Thư Đồng là trốn vào phòng nhưng bị Đường Hân chặn lại.
 
          Lưu Dục mặc quần bơi, khăn tắm để trên vai, nhìn hai người không nói lời nào rồi đứng yên.
 
          Im lặng, im lặng, không ai nói gì, một bầu không khí khó xử lan tỏa.
 
          Đường Hân ném ánh mắt sắc bén, níu khuỷu tay kéo Thư Đồng rời đi.
 
          Lưu Dục ngơ ngác nhìn họ, chiếc khăn trên tay rơi xuống quên cả nhặt lên.
 
          (~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN [FULL]
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN [FULL]
3. 
TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [FULL]
4. 
ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU 
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]
6. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1 ĐỐNG MỆT QUÁ LƯỜI LIỆT KÊ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 0 khách