DIỆN Y - THIÊN PHÀM QUÁ TẪN

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 51
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 310 times
Been thanked: 464 times
Tiếp xúc:

08 Tháng 7 2020 20:07

 Hình ảnh
Giới thiệu: 
Truyện kể về Tần Sương - một nàng quả phụ xinh đẹp phóng đãng và cuộc gặp gỡ định mệnh với Trì Uyên - một xà yêu anh tuấn dịu dàng trong lúc tìm hoan với một phương thức vô cùng khác lạ vào thời cổ đại. Khi Tần Sương biết được dáng vẻ thật của Trì Uyên cũng đã có lúc hoảng sợ nhưng rồi tất cả mọi chuyện trong quá khứ lần lượt hiện về, thì ra đây không phải là lần đầu tiên hai người gặp nhau…
 
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 51
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 310 times
Been thanked: 464 times
Tiếp xúc:

08 Tháng 7 2020 20:44

 
Chương 1


Mặt trời chiều ngã về tây, những áng mây đỏ rực cả bầu trời.
 
Đây là lúc nên đóng cửa, nhưng cửa sau của một tòa đại trạch ở An Nhân đột ngột mở ra, một nữ nhân mang khăn che mặt nhìn xung quanh,  nhanh chân ra cửa, bước lên xe ngựa đã chờ ở đó từ trước.

Váy dài quét đất tạo thành tiếng sàn sạt, ánh hoàng hôn chiếu qua lớp màng mỏng, lộ ra gương mặt trắng nõn, cách một tầng che đậy, vẫn có thể nhìn ra khuôn mặt tuyệt sắc.
 
Đáng tiếc, mái tóc dài của nàng búi cao cùng với xiêm y mộc mạc, cho thấy thân phận của nàng là nữ nhân đã gả đi.
 
Một phụ nhân như nàng giờ này lại ra ngoài, phu xe hơi kinh ngạc nhưng lại không dám hỏi nhiều, chỉ thúc ngựa phóng như bay, cuối cùng cũng rời khỏi trước khi cổng thành đóng lại.
 
Ánh hoàng hôn đã khuất sau núi, ánh chiều tà cuối cùng cũng biến mất, phu xe men theo ánh trăng, thúc ngựa về hướng tây khoảng chừng một nén nhang, rốt cuộc cũng đến nơi mà phụ nhân muốn.
 
 
Đây là một sơn trang, cửa lớn khép hờ, chiếc đèn lồng treo ở cửa bên lắc lư dưới ngọn gió đêm, giống như đang chờ người đại giá quang lâm.


Tần Sương từ trên xe ngựa bước xuống, còn chưa gõ cửa, cửa lớn đã mở ra từ bên trong, một thiếu niên mười bảy tám tuổi đi ra, áo bào trắng dưới ánh trăng, càng hiện lên vẻ thanh tú.

Hắn ngẩng đầu mặt mang theo nụ cười: “Phu nhân đến rồi, mời vào bên trong.”

Người hầu ở đây dáng vẻ cũng tốt như vậy, phu xe cảm thấy có chút bất thường, len lén quan sát cảnh sắc phía sau, nhưng ở giữa đại trạch hoa mọc sum suê, đình đài lầu các, nhìn không thấy cửa, phu xe đành phải trở lại xe ngựa ngủ gật.
 
Hắn có thể nhìn ra cái gì chứ, lần đầu tiên khi Tần Sương đến đây, cũng không nhìn ra chỗ nào bất thường, một sơn trang tĩnh mịch đẹp đẽ như vậy, không ai có thể ngờ nơi đây thật ra không khác gì kỹ viện.
 
Chẳng qua phần lớn nữ nhân ở nơi này là nữ quyến của quan viên phạm tội hoặc là phụ nhân góa bụa giống như nàng. Mà nam nhân nơi này không phú cũng quý, có nhiều người thân phận không thể nói cho ai biết.

Đi qua tiền viện che dấu tai mắt người khác, hương vị sắc tình cũng dần dần lộ ra, tiếng đàn sáo lả lướt cùng với tiếng rên rỉ trong phòng trộn lẫn với nhau truyền đến, làm người nghe mặt đỏ tai hồng.

Trong cơn gió mùa hè truyền đến mùi hương nhàn nhạt, có mấy phần ái muội, hương rượu thoang thoảng, Tần Sương chỉ cảm thấy toàn thân mình dần dần nóng lên.

Không biết người khách đêm nay nàng phải tiếp đãi như thế nào.
 
 
Bởi vì nàng không bán mình ở đây, cũng không mưu cầu tài lợi, mỗi lần tới sơn trang chỉ để tìm vui, nên nơi này an bài khách nhân cho nàng phần lớn đều có dáng người chắc nịch, tinh lực dư thừa, ngược lại nàng giống như người tới chơi, chứ không phải bị chơi.
 
Còn không phải do trượng phu của nàng quá mức vô dụng hay sao, vì thế từ lúc thành thân đến giờ nàng vẫn chưa hưởng thụ được khoái cảm vui thích thật sự trên giường.
 
Nàng còn chưa suy nghĩ ra đáp án, thiếu niên đã dẫn nàng đi qua rừng trúc sau một cây cầu nhỏ, ở bên cạnh một cái sân độc lập.
 
“Tới rồi ——” thiếu niên duỗi tay đẩy cửa ra, sau đó xoay người nói với Tần Sương.
 

Tần Sương nhìn gian nhà sạch sẽ lịch sự tao nhã trước mắt hơn hẳn so với trước đây, trong lòng âm thầm phỏng đoán thân phận khách nhân lần này chắc là không thấp.
 
Nhưng thế nào cũng được, đây không phải là chuyện nàng nên biết. Nàng tháo mạng che mặt xuống đưa cho thiếu niên, vừa định bịt kín hai mắt như thường lệ, người bên cạnh lại nhẹ nhàng nhắc nhở nói không cần.
 
Không cần? Vì sao không cần? Theo lý thì nữ nhân nơi này không thể nhìn thấy diện mạo hoặc dò xét thân phận của bất kỳ một khách nhân nào.
 
 
Tần Sương nghi hoặc đẩy cửa gỗ khắc hoa ra, một mùi hương thoang thoảng ập vào mặt, làm người mềm nhũn đến tận xương tủy.
 
Sau tầng tầng lớp lớp màn che, một nam tử tùy ý nằm ngửa trên giường lớn tơ lụa màu tím, vạt áo hơi loạn nửa kín nửa hở, một đầu tóc đen như mực, sợi tóc mềm nhẹ rơi trên tơ lụa màu đỏ, rực rỡ như một bức tranh.
 
Mà dung nhan đó, Tần Sương cảm thấy, chỉ có thể dùng ánh trăng đêm nay để hình dung.
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 51
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 310 times
Been thanked: 464 times
Tiếp xúc:

10 Tháng 7 2020 20:41

 Chương 2

Trên thế gian này lại có một người nam nhân có nhan sắc như vậy sao? Tần Sương đến gần một chút, vừa định nhìn thật kỹ, thì hai mắt nam nhân nhẹ nhàng mở ra, ngẩng đầu nhìn nàng.
 
Đó là một đôi mắt sâu thẳm, không phải sâu thẳm như giếng cổ trầm lặng, trông khá giống ánh trăng trên bầu trời đêm, một mảnh đen nhánh, nhưng khi nhìn lâu, lại thấy các ngôi sao trời mơ hồ ẩn hiện.
 
 
Người như vậy, còn cần tới nơi như thế này sao? Hay là do nàng hiểu lầm —— đây căn bản không phải khách nhân.
 
Tần Sương vừa định đặt câu hỏi, đột nhiên cổ tay bị nắm lấy, cả người nàng bị kéo lên giường.
 
 
Tiếng vang không lớn, nhưng sống lưng đau đớn, thân thể thon dài của nam nhân phủ lên, cả người nàng bị bao vây dưới nhiệt độ của cơ thể xa lạ kia.
 
 
Nàng còn chưa kịp phản ứng, môi đã bị hắn lấp kín, dường như lưỡi hắn còn vương mùi rượu, xâm nhập vào miệng,quấn quanh lưỡi nàng, đâm thẳng vào chỗ sâu nhất trong yết hầu.
 
 
Ừm, chuyện này sao lại như vậy?
 
Không phải nàng chưa từng gặp nam nhân vội vàng, nhưng nam nhân trước mặt lại không giống.
 
 
Huống hồ, nam nhân vội vàng phần lớn đều đi thẳng vào chủ đề, rất ít khi lãng phí thời gian để lấy lòng nữ nhân …
 
Nụ hôn triền miên, như tình nhân nói chuyện với nhau, lại giống như trấn an, Tần Sương có chút không quen, vặn vẹo thân mình giãy giụa vài cái, trong nháy mắt đối phương lập tức buông lỏng ra, mở miệng nói khẽ bên tai nàng: “Thế nào, chuyện này không phải là ngươi tình ta nguyện sao, phu nhân?”
 
Tần Sương ngẩng đầu, đúng lúc nhìn thấy vẻ đùa cợt trong mắt hắn. Rõ ràng là biểu cảm hài hước, nhưng cảm xúc như vậy xuất hiện trên gương mặt tuấn mỹ lại không làm người ta chán ghét, Tần Sương cúi đầu không dám nhìn ,sợ sẽ sa vào đôi mắt đen như lốc xoáy kia, chỉ khụ khụ rồi nói: “Xin lỗi, ta không quen với chuyện thế này lắm.”
 
 
“Chuyện thế này?” Nam tử cười nhạo, “Ta còn tưởng rằng phu nhân là người cực kỳ phóng khoáng.”
 
 
Nàng rũ mắt xuống, không biết trả lời như thế nào, đột nhiên chú ý tới xưng hô của hắn, nàng lại giương mắt nhìn hắn: “Ngươi là khách nhân ở sơn trang? Vì sao ngươi ——”
 
“Muốn hỏi vì sao ta không thèm để ý mà để bại lộ thân phận của mình à?” Nam tử cười cười, “Phu nhân yên tâm, ta đều không phải là nhân sĩ ở kinh thành, cũng sẽ không dừng chân lâu ở đây, ngươi cũng sẽ không mang đến phiền phức gì cho ta.”
 
 
Thì ra là thế, khó trách khẩu âm của hắn nghe không được tự nhiên lắm, Tần Sương nhẹ nhàng thở ra, lại nghe đối phương mở miệng.
 
“Hơn nữa ——” Ánh mát hắn lướt qua khuôn mặt nàng. Nâng càm nàng lên, chăm chú nhìn đôi mắt buông xuống của nàng, “Đôi mắt của phu nhân đẹp như vậy, bịt kín lại rất đáng tiếc.”
 
Tiếng nói trầm thấp gợi cảm, làm người ta nghe thấy xương cốt cũng tan rả, gương mặt Tần Sương đỏ lên, bỗng nhiên cảm thấy trước đây đã gặp nhiều người rồi, nhưng bây giờ tất cả đều không đủ dùng, đối mặt với mỹ nam xinh đẹp trước mắt, nàng lại giống như thiếu nữ chưa xuất giá, mặt đỏ tim đập.
 
Thật là càng sống càng thụt lùi.
 
Tần Sương tự mắng thầm trong lòng, đầu ngón tay đối phương bỗng nhiên lại dò xét đi lên, vuốt ve lông mi của nàng, gò má duyên dáng rồi nhẹ nhàng chậm chạp trượt xuống dưới, cực kỳ chậm, giống như vuốt ve châu báu.
 
“Phu nhân thật xinh đẹp.”
 
Nam nhân không hề bủn xỉn ca ngợi nàng, ngón tay đi xuống, dừng lại nơi khóe môi rồi nhẹ nhàng vuốt ve cánh môi của nàng.
 
Tần Sương bị hắn nhìn chăm chú như vậy, chỉ cảm thấy tim đập nhanh hơn, nàng không biết đáp lại như thế nào, chỉ ngơ ngác nhìn đối phương cúi người, ngăn chặn môi nàng một lần nữa, đầu lưỡi ra vào quấn quanh đầu lưỡi của nàng.
 
Đã nói nàng không quen với hành động thân mật thế này, sao còn trêu chọc nàng, nàng chỉ dục cầu bất mãn mà thôi, không muốn phát sinh một đoạn tình yêu, người này sao lại như vậy?!
 
Trong lòng Tần Sương có ý kiến, nhưng cơ thể lại không nhịn được trầm luân theo đối phương.
 
Hương rượu như có như không quanh quẩn giữa hơi thở của hai người, cánh môi lành lạnh mềm mại dính sát vào nàng, đầy dịu dàng.
 
 
Bốn cánh môi dính chặt lấy nhau, lưỡi to ấm áp của hắn linh hoạt càn quét trong khoang miệng của nàng, nàng bị động đáp lại, toàn bộ dưỡng khí trong cổ họng đều bị hắn hút đi…
 
Chưa từng có nam nhân nào hôn môi nàng triền miên, làm nàng khó thở như hắn, , giống như nàng chính là tình cảm chân thành trong cuộc đời này của hắn vậy.
 
Đầu hơi choáng váng, tay nàng đụng tới lồng ngực nóng bỏng của hắn, đầu ngón tay cuộn lên, cảm nhận tiếng tim đập nhanh xa lạ cùng với cảm giác đè nén chân thật và nhiệt độ thô ráp.
 
 
Nàng chỉ cảm thấy, trong thân thể hình như có gì đó xôn xao, hóa thành nhiệt độ say lòng người từ bụng dưới  lan khắp toàn thân.
 
Là dục vọng, là dục vọng không ngừng được.
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 365
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 53 times
Been thanked: 4939 times
Tiếp xúc:

22 Tháng 7 2020 14:36

Chương 3

Môi hắn rất mềm mại, nhẹ nhàng liếm mút lưỡi nàng, dao động ở chỗ mẫn cảm nhất trong miệng nàng, dùng đầu lưỡi lặp đi lặp lại hoạt động ở nơi đó. Thân thể của nàng bắt đầu từ từ run rẩy, phản ứng thân thể không thể khống chế được, hơi hơi ưỡn ngực…

“Phu nhân thích nhẹ nhàng hay có chút  thô bạo?” Sau một hồi, hắn mới buông nàng ra, ánh mắt ẩm ướt mà gợi cảm.

Hắn là khách nhân, nhưng lại thăm dò ý kiến của nàng.

Lần đầu tiên gặp được người khách biết săn sóc như thế ở chỗ này, Tần Sương ngơ ngác, một lát sau mới nhỏ giọng nói, “Mong công tử nhẹ nhàng một chút.”

“Được.”

Hắn lên tiếng, cúi đầu hôn lên gáy nàng, ngón tay thon dài từ bên hông thăm dò tiến vào quần áo nàng, một hơi thở đã cởi bỏ tất cả y phục của nàng, hắn thuận lợi hôn lên bả vai mị màng, rồi đè thân thể của nàng xuống, tiếp tục hôn lên cánh tay mềm mại và khuỷu tay mẫn cảm.

“Phu nhân thoải mái không?” Hắn hỏi, lòng bàn tay bình thản từ bụng nhỏ bắt đầu tuần tra lui tới, xúc cảm mịn màng, hắn từ từ lên trên, vuốt ve qua lại ở giữa khe ngực sâu hun hút, miêu tả hình dạng của bầu ngực non mềm to tròn.

“Ưm.” Hai cánh môi khẽ động, nàng rên rỉ ngâm nga.

Nam nhân tuấn mỹ xa lạ, làm thật âu yếm và ôn nhu, mặc kệ là loại nào, Tần Sương cũng chưa bao giờ trải qua. 

Thêm hai mắt không bị bịt kín, dục vọng ham muốn cùng với cảm giác thẹn thùng, làm cho nàng mẫn cảm hơn ngày thường rất nhiều, cũng cảm nhận được kích thích kịch liệt hơn.

Nàng ở dưới thân hắn nhẹ nhàng rùng mình, ở giữa khe ngực đã tiết ra một lớp mồ hôi mỏng, dính vào đầu ngón tay của hắn, hắn thu tay lại, từ từ lướt qua thân thể căng chặt của nàng, dừng ở gần nơi thần bí, đầu ngón tay dọc theo bắp đùi không ngừng hướng vào bên trong, …

“Công tử…”

Nàng bắt lấy khăn trải giường, khẩn trương đến ngón chân cũng căng thẳng.

“Sao phu nhân lại giống như lần đầu tiên vậy.”

Hắn bỗng nhiên bật ra tiếng cười nhẹ, trong bóng đêm rất gợi cảm trầm thấp, ngón tay dừng lại ở nơi đólàm nàng tê dại khó nhịn, lòng bàn tay dùng sức, chậm rãi xoa.

Tần Sương ngẩng cái cổ thon dài lên, có ảo giác giống như sắp chết đến nơi, nàng không biết ngón tay nam nhân cũng có thể mạnh mẽ như vậy, cảm giác được thân mình trào ra mật nước ấm áp, phản ứng rất chân thật,vừa thấy thẹn vừa thấy thỏa mãn.

“Phu nhân thích không?”

“…Thích… Ưm…”

Tần Sương đang chìm trong tư vị cao trào, đầu óc choáng váng, hoảng hốt, chỉ cảm thấy hắn đã cởi hết tất cả trói buộc của nàng, tách hai chân nàng ra.

Vật cứng thô to, mới nhìn phần đầu kích cỡ đã làm cho nàng cảm thấy sợ hãi. Nàng hoảng sợ ngay cả thở cũng không nổi. Hắn cúi người xuống, đầu lưỡi trêu chọc thân thể mẫn cảm sau cao trào của nàng, lúc nàng mềm nhũn như một vũng nước, hắn đột nhiên cắm vào.

“Ưm a…” Cự vật giống như dã thú ngủ đông, chỉ hơi chống đỡ bên trong mẫn cảm một chút, đã làm nàng muốn phát điên.

“Không thoải mái thì kêu ta dừng lại.”

Hắn hôn lên vầng trán ướt đẫm mồ hôi của nàng, nói nhỏ bên môi nàng, bóp chặt bờ mông ẩm ướt, ôn nhu xâm nhập, rút ra một chút lại tiến thêm một chút… Lặp lại như thế, dịu dàng kiên nhẫn.

Động tác của hắn thương tiếc không ngừng mơn trớn hoa tâm mềm mại của nàng. 

Hai chân của nàng vòng qua vòng eo rắn chắc của hắn, hạ thể chủ động đón nhận hắn đâm vào.

Mới đầu cũng không tuyệt vời lắm.

Mỗi lần hắn thọc vào nàng cũng không nhịn được yêu kiều hừ một tiếng, kích cỡ, độ cứng vượt xa người thường, mỗi lần đâm vào cũng hoàn toàn chiếm lĩnh thân thể của nàng, mang đến sự căng trướng đau đớn khó chịu, thậm chí nàng còn bắt đầu hoài nghi đạo lý ‘chỗ kia của nam nhân lớn, nữ nhân mới được hưởng thụ’ này có đúng hay không nữa.

Nhưng từ từ, nàng cũng bắt đầu đánh mất năng lực suy nghĩ, mỗi một chỗ mẫn cảm trong cơ thể đều bị côn thịt cực nóng của hắn mãnh liệt gột rửa, khoái cảm cuồng dã khi hắn thọc vào rút ra làm tiểu huyệt bủn rủn vô cùng, mạch máu ở dưới làn da như muốn nổ tung, thần kinh căng chặt…

Cảm giác đau đớn và căng trướng cũng dần dần dịu lại, rốt cuộc cũng không rõ là đau đớn hay là dục vọng. Cô nhịn không được muốn đón ý nói hùa. “Phu nhân, kêu lên đi, ta muốn nghe giọng của nàng.”

Hắn dùng tay căng đôi môi đang cắn chặt của nàng ra, giọng nói động tình gợi cảm trầm thấp khẽ bên tai nàng.

“Ưm... A… Hư... ừm … A …” Nàng giống như bị mê hoặc, không cắn môi nữa, tiếng rên rỉ yêu kiều lan tràn ra ngoài.

Côn thịt luật động càng lúc càng nhanh, càng lúc càng sâu, càng lúc càng mạnh, người nam nhân giống như một con tuấn mã thoát khỏi dây cương phóng đãng rong ruổi lao nhanh tới, càng đâm càng làm nàng mất hết sức lực.

Phía sau lưng bị cọ xát đau đớn, tất cả tinh thần và ý thức đều từ từ hội tụ lại một chỗ, bị hắn không ngừng xỏ xuyên qua, rời đi, lại tiến vào, không hề dừng lại… Giống như toàn bộ thế giới chỉ còn lại hai người bọn họ.

Nàng ngửa đầu thở dốc, bất lực thừa nhận khoái cảm hung ác từng đợt từng đợt tăng lên, người cong lại, hạ thân co rút run rẩy dữ dội, hai mắt mở to mê mang si ngốc nhìn nam nhân trước mắt.

“Phu nhân, chờ ta ——” nam nhân giúp nàng lau mồ hôi trên trán, ôn nhu mở miệng, nhưng vẫn không dừng lại, ngược lại còn tăng nhanh sức lực, đưa chính mình đến sâu hơn.

“Ưm a a… Đủ, đủ rồi… Ư… A…” Cao trào như sóng lớn ập đến, liên tiếp đột kích, thân thể vẫn luôn treo trên đầu sóng không thể khống chế mà dâm đãng vặn vẹo dưới thân hắn, bờ mông xinh đẹp cũng tự động đong đưa để hắn thọc vào rút ra càng hung mãnh hơn.

Tần Sương chìm nổi trong dục vọng, trong nháy mắt như muốn ngất xỉu, rốt cuộc nàng cũng cảm thấy nam nhân cúi người xuống, ôm chặt thân hình đang run rẩy của nàng, đưa nàng đến đỉnh cao sung sướng một lần nữa…

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 365
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 53 times
Been thanked: 4939 times
Tiếp xúc:

31 Tháng 7 2020 08:53

Chương 4



Mấy ngày tiếp theo, cũng không biết là yêu cầu của hắn, hay là sơn trang cố ý sắp xếp, khách của Tần Sương không hề thay đổi.

Khách nhân ôn nhu tuyệt sắc, hoan ái vô cùng phóng đãng đầy kích thích,nhưng Tần Sương cũng chỉ là nữ nhân, trong lòng nàng năm lần bảy lượt cảnh cáo bản thân, rốt cuộc cũng không tránh được có chút động lòng.

 
Có một ngày hắn đang giúp Tần Sương vẽ lông mày, Tần Sương nhìn biểu cảm dịu dàng chăm chú của hắn, cuối cùng cũng nhịn không được mở miệng hỏi: “Công tử đã từng có gia thất chưa?”

“Chưa từng.” Nam nhân gác than vẽ lông mày xuống, “Sao đột nhiên phu nhân lại hỏi cái này.”

Tần Sương cười cười, trên mặt lộ ra biểu cảm hâm mộ, “Công tử săn sóc như vậy, sau này phu nhân của người chắc chắn rất hạnh phúc.”

Nam nhân cười cười không nói tiếp.

Buổi tối vẫn là một hồi triền miên như cũ, xong việc, Tần Sương nặng nề ngủ, trong mộng lại gặp được phu quân đã mất khá lâu của mình.

Đó là một nam nhân ít lời kiên nghị, đương nhiên đối với  nàng, lại khá ôn nhu. Trong mộng, hắn cũng không mất sớm, mà cùng nàng sinh một đôi nữ nhi, hai người tương kính như tân, cầm sắt hài hòa…

Tần Sương đắm chìm trong giấc mộng ngọt ngào, lẩm bẩm gọi tên người trượng phu đã mất, nhưng vừa mới xoay người đã tỉnh lại, dần dần mới phản ứng được đây là nơi nào.

“Phu nhân nằm mơ sao?” Trên đầu truyền đến tiếng dò hỏi trầm thấp.
 
Ánh trăng trong trẻo lạnh lùng xuyên qua cửa sổ khép hờ, Tần Sương ngửa đầu nhìn nam nhân gần trong gang tấc, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một loại tâm tình phức tạp khó tả.

“Phu nhân thế nào?” Nam nhân thấy sắc mặt nàng bất thường, cúi đầu, quan tâm nhìn nàng, “Gặp ác mộng sao?”

“Không có.” Tần Sương lắc đầu, sau một hồi đầu mới dựa vào lồng ngực của hắn, yếu ớt mở miệng nói: “Chỉ là ta mơ thấy phu quân đã mất của ta.”

Nam nhân trầm mặc,cánh tay đang ôm lấy nàng buông lỏng ra một chút, sau một hồi mới hỏi: “Phu quân đã mất của phu nhân là người như thế nào?”

“Hắn là một vị tướng quân, một người rất nghiêm túc, rất ít nói ——” Tần Sương nhớ lại quá khứ, thời gian bọn họ ở chung, thậm chí nàng còn chưa tìm hiểu rõ tính cách của hắn, nàng tự giễu cười cười, “Thật ra, ta cũng không rõ hắn là người như thế nào, ta và hắn thành thân chưa đến hai ngày, hắn đã bị triệu đến biên quan, từ đó đến nay, chưa từng trở về …”

Tình huống như vậy, nói gì an ủi cũng không hợp, nam nhân dùng tay ôm lấy nàng, nhẹ nhàng vuốt ve. Tần Sương mềm mại tựa vào trong ngực hắn, thân thể được hắn ôm chặt, giống như muốn tìm kiếm một chút ấm áp.

Thân thể trần trụi, da thịt cận kề… động tác an ủi cũng rất dễ dàng thay đổi.

“Công tử…”
 
Dục vọng dâng lên vừa nhanh vừa mãnh liệt. Tần Sương mở to đôi mắt mê ly, im lặng nhìn hắn, hắn hôn lên trán nàng, dần dần trượt xuống gáy, ngón tay thon dài ấn lên giường, đè lên thân thể nàng, đôi môi mềm mại tiếp tục hôn lên cánh tay nàng, hôn lên khuỷu tay mẫn cảm.

Tay chân quấn quýt, yêu kiều rên rỉ, không khí ái muội mập mờ dâng lên...
 
Ánh mắt hắn giống như ngọn lửa vây quanh nước ấm, đi đến nơi nào cũng làm nàng nóng đến mức tê dại, ngứa ngáy.
 
Môi hắn mềm mại uyển chuyển như lông chim, từng nụ hôn nhẹ nhàng rơi trên người nàng, nàng gần như có thể nghe thấy  từng nhịp run rẩy của làn da.
 
Động tác của hắn gợi cảm, thân hình lại cường tráng mê người, ánh mắt làm người ta động lòng... chìm đắm trong sự dụ hoặc trí mạng như vậy, Tần Sương nghe thấy tiếng hít thở của mình càng ngày càng nặng, dưới làn da lại vô cùng ngứa, xương cốt cũng bắt đầu nhũn ra…

Mật huyệt dưới thân ướt đẫm tràn lan, nàng chủ động ôm bờ vai của hắn, dùng tay chân thể hiện khát khao của mình.

Hắn tách hai chân nàng ra rồi chen thân đi vào, côn thịt ấm nóng nhắm ngay hoa huyệt đang đóng chặt của nàng nhẹ nhàng ma sát, chọc nàng cũng run rẩy theo.
 
“Phu nhân, ta có thể gọi tên người không?” Môi lưỡi của hắn vẫn còn đang tuần tra lui tới giữa ngực bụng nàng, gieo rắc từng đợt tê dại.

“Sương… Sương, Tuyết Sương…” Hai bên nhũ thịt đều hiện lên sự khát vọng, thậm chí còn hy vọng hắn thô bạo chà đạp đầu nhũ, khi hắn thật sự cắn nhẹ đầu nhũ đỏ bừng, khoái cảm thỏa mãn từ bụng nhỏ bủn rủn truyền đến làm giọng nàng run rẩy hơn.
 
“Sương Nhi…” Bàn tay của hắn có nhiệt độ nóng bỏng, nhẹ vỗ về đầu vai, khuỷu tay,cuối cùng tay nàng và hắn, mười ngón đan xen vào nhau, “Trì Uyên.”

“?” Lòng bàn tay truyền đến sự dễ chịu làm nàng mềm thành một bãi nước, cảm giác hư không mãnh liệt ập đến. Nàng cũng không phân biệt được rốt cuộc là hai chữ nào, chỉ không thể kìm được gọi hắn, “Trì Uyên… Trì Uyên…”

“Ta ở đây.”

Hắn vừa lòng lên tiếng, lắc eo men theokhe mông thấm đẫm mật dịch, hơi dùng sức ấn nhẹ xuống hoa hạch đang run rẩy của nàng.
 
Thân thể bị kéo căng đến cực hạn, cùng với cảm giác tắc nghẹn vì bị lấp đầy, còn có sự mẫn cảm và đau xót đang đè nén!
 
Nỗi đau thương và chua xót tạm thời đều bị vứt ra sau đầu. Dục vọng dày đặc dâng lên theo hơi thở, Tần Sương khao khátleo lên người Trì Uyên, yêu kiều rên rỉ ngọt ngào hơn.

Hơi thở nóng rực từ thân thể hai người phả đan vào nhau, dây dưa không rời, tình dục nối tiếp nhau không giới hạn, lấn áp đêm tối mơ màng.
 
Hắn nằm sấp trên người nàng, ngay cả tư thế hắn cũng ngại phí thời gian để thay đổi,vẫn luôn động thân thọc vào rút ra như cũ, chọc đến mức nàng cao trào mấy lần, không ngừng thét chói tai, cầu xin hắn bỏ qua không ngớt.
 
Khăn trải giường màu hồng cánh sen, ở dưới thân bọn họ quấn bện lại, tạo thành những đóa hoa bằng lụa.
Nàng và hắn va chạm cùng nhau, trong căn phòng tĩnh lặng, tình cảm mãnh liệt cùng với tiếng rên rỉ liên tục vang lên.

Mỗi một lần đều thật mất hồn lạc cốt.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 11 khách