[HĐ-TXVT-1VS1] CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 64
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Hang thỏ
Has thanked: 327 times
Been thanked: 781 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 7 2020 16:50

002. Nam nữ ở chung
 
          Ngay khi cô dứt lời, mọi người lặng im trong vài giây, cau mày nhìn về phía Uyển Sa.
 
          "Không thể nào." Nữ sinh tóc đuôi ngựa lẩm bẩm, chạy ra ngoài tìm giám thị.
 
          Mười phút sau, cô ủ rũ quay trở lại. Nam sinh tóc húi cua hỏi giám thị xử lý thế nào, cô chỉ lắc đầu, rồi cúi đầu không lên tiếng.
 
          Phim AV vẫn đang chiếu, thầy giáo đang nâng cái eo nhỏ nhắn của cô gái dùng sức kích thích giữa hai chân cô.
 
          Cameras đặc biệt quay cận cảnh nơi giao hợp của hai người, hình ảnh côn thịt màu đen xuyên vào nơi riêng tư trắng mịn của cô gái, liên tục ra vào tạo ra tiếng bạch bạch.
 
          Bên trong khoang thuyền, đầy rẫy tiếng rên rỉ của cô gái Nhật Bản: “Ưm... Ngừng lại đi..."
 
          Thấy cổ họng nam sinh tóc húi cua nuốt xuống, có thể thấy được thấp thoáng giữa hai chân nhô lên một cái lều.
 
          Nữ sinh tóc xoăn liếm môi mỉm cười, hà hơi bên tai: “Anh bạn, muốn tớ giúp cậu không?"
 
          Mặt nam sinh tóc húi cua đỏ bừng, ấp úng nói không nên lời.
 
          Từng tiếng rên triền miên phát ra, giống như đang gãi ngứa lỗ tai vậy. Uyển Sa vội vàng xé chút giấy ăn, vo tròn thành cục nhét vào tai, khoanh tay lại nhắm mắt đi ngủ.
 
          Ngày hôm sau, lúc trời vẫn còn tờ mờ sáng, Uyển Sa chống tay ngồi dậy, còn ngái ngủ nhìn quanh khoang thuyền.
 
          Nữ sinh tóc xoăn nghiêng đầu ngủ, nằm cùng một chỗ với nam sinh tóc húi cua, tay vẫn đặt giữa hai chân của cậu ta.
 
          Mọi người đều ngủ say như chết, chỉ riêng cậu bé bị mắng là “ẻo lả” lại không thấy đâu.
 
          Uyển Sa men theo khoang thuyền, một mình đi ra ngoài boong tàu.
 
          Đêm qua cô ngủ say, lại bị gió biển thổi ào ào, toàn thân lạnh lẽo run lên cầm cập như bị ngấm trong nước biển vậy, nháy mắt cô dần trở nên tỉnh táo.
 
          Bùm, một tiếng vang thật lớn truyền đến từ phía đuôi thuyền, như tiếng một vật rất nặng rơi xuống nước.
 
          Uyển Sa kinh ngạc, theo tiếng động chạy nhanh đến đuôi thuyền.
 
          Những con sóng to đánh vào thân thuyền, khiến thuyền thoáng chao đảo, lá cờ màu đen tung bay dữ dội. Những chú chim hải âu dang rộng đôi cánh nhảy lên thân thuyền, lao về phía Uyển Sa.
 
          Uyển Sa hoảng sợ, theo phản xạ đưa tay lên ngăn lại. Chim hải âu kề sát tóc cô, rồi nhanh chóng bay đi.
 
          Khi cô thả tay xuống, cô dần mở mắt ra, thoáng nhìn thấy một bóng dáng cao ráo.
 
          Mặt trời ló dạng ở chân trời, người nọ vừa vặn xuất hiện ở phía đông của đuôi thuyền, ánh sáng chiếu trên áo sơ mi trắng khiến quanh người anh tựa như đang phát sáng, nhuộm một tầng ánh sáng màu bạc.
 
          Anh đứng ở bên cạnh mép thuyền, ánh mắt nhìn ra những cơn sóng lớn màu xanh biếc, như đang tập trung nhìn vật gì đó, đáy mắt lộ ra vẻ đang suy nghĩ.
 
          Uyển Sa đưa mắt đánh giá anh, thầm nghĩ, đây chẳng phải là người không thích cô hôm qua sao?
 
          Cô nhìn theo tầm mắt của anh ra phía biển, chỉ nhìn thấy một vòng xoáy trên mặt biển.
 
          Anh đang nhìn gì vậy?
 
          Vì sao cô lại có cảm giác sởn gai ốc?
 
          Anh phát hiện ra sự xuất hiện của Uyển Sa, xoay người liền chạm phải ánh mắt tò mò của cô.
 
          "Này, cậu đang nhìn gì vậy?" Uyển Sa khoa tay múa chân một phen, ra vẻ tự nhiên hỏi,”Tôi nghe thấy có vật gì rơi xuống nước, có chuyện gì sao?"
 
          Anh không nói tiếng nào, khẽ nâng cằm, ánh mắt lạnh lẽo nhìn vào khuôn mặt của cô, giống như đang do dự.
 
          Môi mỏng hơi mở, bỗng nhiên cong lên thành hình cung, phát ra tiếng cười nhẹ nhàng rất dễ nghe.
 
          Uyển Sa chợt ngẩn ra, anh ta đang cười cái gì vậy?
 
          Anh vẫn mang đôi găng tay đen, quay người lại nhanh chóng rời đi, chỉ để lại một bóng lưng màu trắng.
 
          Trên mặt biển xa xôi, có một hòn đảo màu xanh sừng sững, xung quanh được bao bọc bởi bờ cát màu trắng bạc. Nhìn từ xa, giống như một thiếu nữ duyên dáng trong chiếc đầm màu xanh khoác thêm dải lụa màu bạc vậy.
 
          Phương hướng thuyền đang đến chính là hòn đảo đó.
 
          Nửa tiếng sau, thuyền đã cập bến đến đảo, học sinh lần lượt theo giám thị rời thuyền.
 
          Uyển Sa quay lại khoang thuyền để lấy hành lí, gặp nữ sinh với mái tóc đuôi ngựa.
 
          Nữ sinh tóc đuôi ngựa nhìn cô, ôm bụng cười lăn lộn: “Ha ha ha, sao tóc cậu lại gắn thêm lông gà rồi?"
 
          Uyển Sa đưa tay lên đầu, chạm đến hai cọng lông chim, xấu hổ cười nói: “Đây là lông chim hải âu."
 
          Cô đột nhiên hiểu ra lí do vì sao nam sinh kia nhìn cô nở nụ cười.
 
          Sau khi nữ sinh tóc đuôi ngựa ngừng cười, tỏ vẻ thân mật với Uyển Sa: “Tớ tên là Lương Kỳ, còn cậu?"
 
          Uyển Sa trả lời: “Uyển Sa. ‘Sa’ giống như lụa mỏng.”
 
          "Tên không tồi.” Lương Kỳ le lưỡi,”Chẳng qua không hay bằng của tớ.”
 
          Giám thị điểm danh số học sinh, đánh dấu tên từng học sinh đã rời thuyền.
 
          Sau khi hai người được điểm danh, vừa nói vừa cười cùng đi xuống thuyền.
 
          Phóng tầm mắt nhìn vào bờ cát mênh mông màu trắng bạc, nước biển xanh lam đập vào cát và đá, cuồn cuộn nổi lên từng bọt biển màu trắng xóa.
 
          Các nữ sinh cởi giày ra và đi chân trần giẫm lên trên bờ cát, cảm nhận từng hạt cát mềm mại nhẵn nhụi dưới cái nắng nóng bỏng.
 
          Các nam sinh cũng trở nên vui vẻ, được ở hòn đảo xinh đẹp để sinh hoạt học tập vài năm cũng coi như là một loại hưởng thụ.
 
          Uyển Sa cùng Lương Kỳ giẫm lên bọt biển, nghe thấy hai giám thị đang nói chuyện cách đó không xa.
 
          "Có đếm nhầm không? Sao lại thiếu một người?"
 
          "Tên là Triệu Vi Long, cả buổi không thấy người."
 
          "Sao có thể được? Có thể nó còn trốn ở trên thuyền, mau kiểm tra đi. Nếu để cấp trên biết được chúng ta sẽ bị khiển trách đó."
 
          Sau khi giám thị rời đi, Uyển Sa nhỏ giọng hỏi Lương Kỳ, có thấy nam sinh mặc áo sặc sỡ hoa văn, giọng nói hơi nữ tính không.
 
          Lương Kỳ hờ hững lắc đầu: “Sáng sớm không thấy cậu ta, sao vậy?"
 
          Uyển Sa nhíu mày: “Tớ dậy rất sớm cũng không thấy cậu ta."
 
          Ngôi trường nằm ở giữa hòn đảo, nếu muốn đến đó cần đi qua một khu rừng rậm, chỉ cần ngồi xe nửa tiếng là đến.
 
          Giám thị ở trên xe bus dặn dò: “Các em muốn đi đâu phải xin phép một tiếng, xe buýt rộng rãi thích ngồi đâu cũng được.”
 
          "Nhưng mà,” giọng giám thị cẩn trọng,”Nếu chạy lung tung không xin phép, chúng tôi không đảm bảo các em được an toàn, trong rừng có không ít thú dữ và rắn độc.”
 
          Uyển Sa ngồi bên cạnh cửa sổ, thấy một con trăn đen quấn quanh cành cây, da đầu tê dại từng trận.
 
          Các học sinh bị giám thị hù dọa một phen, vốn trong lòng run sợ, nhưng từ xa nhìn thấy một bức tường trắng bằng đá lấp lánh, mái tròn màu xanh phong cách xây dựng theo lối kiến trúc Châu Âu nằm cao chót vót giữa không gian rậm rạp xanh lá, tất cả học sinh trở nên phấn khích.
 
          Một nam sinh hét lên: “Hoàng cung!"
 
          Giám thị cười khẩy: “Đồ quê mùa, đây là trường học."
 
          Đôi mắt của Lương Kỳ sáng lên: “Trường học to lớn như vậy, chúng ta còn được miễn học phí, là ai có nhiều tiền như thế nhỉ.”
 
          Uyển Sa cắn môi dưới, không lên tiếng.
 
          Hàng rào màu trắng mở rộng ra, ba chiếc xe bus chạy vào, lái về phía khu ký túc xá ở phía Tây.
 
          "Phòng ngủ của các em đã được sắp xếp một cách ngẫu nhiên, hãy tuân thủ theo sự bố trí." Giám thị vỗ vỗ tay,”Hôm nay nghỉ ngơi một ngày, ngày mai làm lễ khai giảng."
 
          Tòa nhà ký túc xá cũng được trang trí lộng lẫy, lối kiến trúc giống như biệt thự xa hoa. Bên trong không có một bóng người, hẳn là những học sinh cấp trên vẫn đang trong giờ học.
 
          Uyển Sa theo chìa khóa nhận được từ giám thị mà tìm phòng ngủ. Giám thị cũng thông báo cho cô biết, bởi vì có chút vấn đề, hai bạn cùng phòng tạm thời không thể đến, chỉ có mình cô cùng một người nữa ở chung phòng.
 
          Hai người ở chung cũng tốt, ít người tương đối yên tĩnh.
 
          Uyển Sa dựa theo số thứ tự khắc trên chìa khóa, tìm đến phòng 106 tầng 3.
 
          Cô cảm thấy có gì đó không đúng, tại sao trong ký túc xá có nam sinh đi lên, không nhẽ không tách ra ký túc xá nam nữ riêng sao?
 
          Nữ sinh phòng 105 cách vách đột nhiên hét to: “Cậu vào đây làm gì?”
 
          Nam sinh bước vào phòng ngủ cũng không biết gì, vô tội gãi đầu: “Đây là phòng của tôi.”
 
          "Cậu vào sai phòng rồi." Nữ sinh lấy chìa khóa ra,chỉ cho cậu ta nhìn, nói: “Tôi là phòng 105 tầng 3."
 
          Khóe miệng nam sinh co rụt, đưa cho cô xem chìa khóa: “Của tôi cũng là phòng 105 tầng 3.”
 
          Uyển Sa mới vừa mở cửa phòng, nghe đoạn đối thoại như vậy, bàn tay cầm chìa khóa không khỏi đổ mồ hôi.
 
          Không thể nào, thật sự tình cờ vậy sao?
 
          Đùa giỡn kiểu gì vậy.
 
          Cô đi vào phòng ngủ, bên trong phòng rất rộng, trang thiết bị đầy đủ, còn có bốn chiếc giường lớn.
 
          Người ở cùng phòng với cô đến trước, chiếc vali được đặt bên cạnh giường, trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy.
 
          Bên trong là nam hay nữ?
 
          Bạn cùng phòng của cô chỉ có một, xác suất 50-50 là con gái.
 
          Uyển Sa quyết định đánh cược thử, trước chờ người đó xuất hiện.
 
          Người trong phòng tắm tắm rất lâu. Uyển Sa ngồi ở đầu giường, nhìn chằm chằm kim đồng hồ chuyển động trên vách tường, vui mừng suy nghĩ, người sạch sẽ như vậy chỉ có thể là nữ rồi không còn nghi ngờ gì cả.
 
          Tiếng nước dừng lại một lúc, đến tiếng lau người, người nọ đang vặn mở chốt cửa.
 
          Cửa phòng tắm mở rộng ra, sương mù dần biến mất, một bóng dáng bọc khăn tắm màu trắng bước ra.
 
          Uyển Sa liếc mắt nhìn lại, là hai bắp đùi thon dài, nhìn lên trên, là thắt lưng thẳng tắp, lộ ra bả vai rộng rãi, những giọt nước óng ánh trong suốt trượt xuống nhìn rất mê người.
 
          Dáng người cực kỳ hoàn mỹ, chuẩn tỉ lệ vàng.
 
          Nhưng bộ ngực lại bóng loáng, bằng phẳng.
 
          Đôi mắt anh sắc bén nhìn cô như một đao chém tới vậy.
 
          Cằm Uyển Sa suýt chút nữa rớt ra, đại não truyền đến tín hiệu - - chạy ngay đi.
Sửa lần cuối bởi 2 vào ngày Y Y với 14 lần sửa trong tổng số.
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN 
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN
3. TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [CHƯA ĐĂNG]
4. ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU [CHƯA ĐĂNG]
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1. LỜI YÊU KHÔNG DÁM NÓI - P. DỊ TƯỞNG
2. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC
3. UPDATING...

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 64
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Hang thỏ
Has thanked: 327 times
Been thanked: 781 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 7 2020 16:54

003.   Phát trực tiếp trong kí túc xá
 
          Uyển Sa chạy như bay, sau ba giây cô nhớ ra bèn trở về phòng ngủ, mắt to trừng mắt nhỏ với anh, nói do để quên vali rồi lại nhanh chóng kéo đồ chạy đi.
Sau khi ra khỏi sảnh ký túc xá, việc đầu tiên của cô là tìm giám thị.
 
Một nhóm học sinh sớm đã vây quanh cửa phòng quản giáo. Giám thị gõ côn điện lên bàn, liên tục lặp lại một câu: “Ký túc xá đã bố trí xong, không thể thay đổi.”
 
Không có cơ hội tiếp cận ngưởi quản giáo càng miễn bàn thảo luận việc đổi phòng.
 
Uyển Sa kéo vali đi lang thang trong khu vực kí túc xá, suy nghĩ hướng giải quyết nên không để ý bánh xe của vali va vào giày của một người bên cạnh.
 
"Xin lỗi." Uyển Sa ngẩng đầu, phát hiện người bị va vào là một giám thị.
 
Thân hình hắn cao lớn khỏe mạnh, mang mặt nạ bảo hộ hơi cúi đầu, đôi mắt trong suốt bị ngăn cách bởi lớp kính bóng loáng dừng lại trên mặt cô hồi lâu.
 
Trên bộ quần áo màu đen có bảng tên, đề "Giám thị 86".
 
Cơ hội hiếm có gặp được một giám thị, hai tay Uyển Sa chắp lại trước ngực, thiếu chút nữa vẫy đuôi như chú chó mừng chủ: “Có thể giúp em được không ạ?”
 
Giám thị 86 không đồng ý cũng không từ chối, chỉ im lặng đứng nhìn cô.
 
Uyển Sa nhanh chóng nghĩ ra ý kiến, tiếp tục nói: “Trường học sắp xếp em ở cùng nam sinh trong kí túc xá, em cảm thấy không ổn thỏa muốn đổi thành phòng ngủ với nữ sinh."
 
Giám thị 86 chậm chạp rút ra một mảnh giấy từ trong túi của mình và mở ra, ngón tay di động đến tên một nhóm người.
 
Uyển Sa cúi đầu, chỉ vào tên mình: “Của em là phòng 106 tầng 3."
 
"Cô và Phó Nhất Hành, Triệu Vi Long, Chu Thừa Trú ở phòng 106." Tiếng nói của giám thị khàn khàn kì quái, giống như cổ họng bị tổn thương vậy.
 
Uyển Sa hỏi: “Vậy vẫn chưa tìm được Triệu Vi Long ở cùng phòng với em ạ?”
 
Giám thị 86 lắc đầu, dừng một chút nói: “Đã kiểm tra khắp thuyền nhưng không thấy. Ngoài ra còn có Chu Thừa kia là kẻ nguy hiểm, do cưỡng chế quản thúc nên đang bị giam trong phòng riêng."
 
Uyển Sa nhớ lại lúc lên thuyền thấy chàng trai cao lớn bị trói kia, hẳn là Chu Thừa?
 
Còn lại Phó Nhất Hành, đó là người mang đôi găng tay màu đen kia rồi.
 
Uyển Sa có chủ kiến, khẩn cầu hỏi: “Có thể cho em mượn danh sách ký túc xá được không?”
 
Giám thị trực tiếp đưa cho cô, xoay người đi, cuối cùng nhắc nhở một câu: “Phó Nhất Hành còn nguy hiểm hơn Chu Thừa, mau chóng đổi phòng đi.”
 
Uyển Sa không thể hiểu ý nghĩa nguy hiểm trong lời nói của giám thị.
 
Còn có người nguy hiểm, đáng sợ hơn Chu Thừa bị trói kia sao?
 
Uyển Sa nghiên cứu danh sách một lần nữa, phát hiện trường học sắp xếp không hề ngẫu nhiên, đa số là hai nam - hai nữ trong một phòng, không hề có phòng toàn nữ sinh hay nam sinh.
 
Như là cố ý sắp xếp như vậy.
 
Cô dùng bút gạch ra phòng ba nữ một nam, ba nam một nữ, cũng chỉ có ba trường hợp đặc biệt, bao gồm cả cô.
 
Uyển Sa theo số thứ tự phòng, trước tìm đến phòng ba nữ một nam, hỏi xem nam sinh đó có sẵn sàng đổi phòng với cô không.
 
Nam sinh phân vân “Hmm”, chăm chú nhìn bên trong, thái độ rất miễn cưỡng.
 
Nhất thời Uyển Sa hiểu ra, trong lòng khẽ đưa ngón giữa lên (Fuck).
 
Khi cô đến phòng ngủ ba nam một nữ, người mở cửa lại là nữ sinh tóc xoăn mặc chiếc đầm trắng xuyên thấu, chỉ cần cúi đầu có thể thấy cả rãnh ngực đầy đặn.
 
Nữ sinh tóc xoăn thấy người gõ cửa là Uyển Sa, kinh ngạc hỏi: “Cậu đến đây làm gì?"
 
Uyển Sa nhìn trong danh sách gọi tên cô: “Cậu là Đái Mạn Lệ đúng không, có việc quấy rầy một chút, cậu có muốn cân nhắc việc thay đổi phòng ngủ không?"
 
"Cậu nghĩ tớ có muốn đổi không?" Đái Mạn Lệ đột nhiên kích động, bộ ngực run lên,”Bên trong đều là soái ca đó, không muốn không muốn."
 
Uyển Sa vội vàng giải thích: “Không phải tôi đổi với cậu, bạn cùng phòng của tôi là con trai. Cậu đổi với cậu ta, tôi với cậu một phòng, còn bốn người con trai ở chung."
 
Đái Mạn Lệ lắc đầu dữ dội: “Không đổi."
 
Ầm, cánh cửa đóng lại rồi.
 
 
Uyển Sa kinh ngạc đứng ở cửa, cô rất muốn nói cho cô ta biết, bạn cùng phòng mình còn giá trị gấp mấy lần bạn cùng phòng của cô ta cộng lại.
 
Thật ra cô cũng không xác định được Phó Nhất Hành có đồng ý đổi phòng ngủ hay không. Nhưng nhìn thấy bộ dạng của Đái Mạn Lệ, Uyển Sa cũng không nghĩ mình muốn ở chung với cô ta.
 
Kế hoạch đổi phòng ngủ thất bại, ngày cũng ảm đạm trôi dần.
 
Uyển Sa quá bận rộn cả buổi quá giờ cơm tối, kéo vali vô thức trở lại phòng 106, thể xác và tinh thần bị sự mệt mỏi đánh bại.
 
Chín giờ rưỡi, những học sinh khác đã chấp nhận thực tế sớm vào phòng ngủ, hành lang quá mức yên tĩnh.
 
Cô đặt chiếc vali bên cạnh cửa, đặt mông ngồi xuống, lấy đồ ăn dự trữ trong vali ra, là một túi bánh mì nhỏ, xé vỏ bọc nhựa đóng gói rồi nhét từng miếng vào miệng nhai nuốt.
 
Bánh mì rất khô, cô nuốt được vài ngụm thì bị nghẹn, cô vỗ ngực ho khan dữ dội.
 
Cánh cửa phòng 106 lặng yên mở khe hở, một đôi mắt đen xuyên thấu qua khe hở nhìn xuống Uyển Sa.
 
Cô ôm chân cuộn tròn trong góc, mái tóc đen hơi xoăn buông lòa xòa xuống che đi một nửa gương mặt nhỏ, vốn làn da trắng nõn vì ho khan, hai gò má thoáng đỏ lên. Chóp mũi vểnh lên, cố hít khí vào.
 
Giống như con thỏ nhỏ bị vứt bỏ, anh khinh thường nhìn.
 
Uyển Sa vất vả mới ngừng ho được, bình phục hô hấp một phen.
 
Ngẩng đầu vừa thấy cánh cửa phòng 106 mở rộng, ánh sáng rực rỡ tràn ra giữa hành lang u tối, giống như màn khai mạc chào đón trong nhà hát vậy.
 
Không biết cánh cửa đã mở sẵn khi nào.
 
Uyển Sa do dự phút chốc rồi bước vào phòng phát hiện một bóng lưng thẳng tắp ngồi trước bàn học, thỉnh thoảng truyền đến tiếng lật sách.
 
Cô mấp máy môi, không biết nên nói gì cho phải.
 
Anh gập sách lại, lên tiếng trước: “Không muốn ngủ trong phòng thì ngủ dưới đất, ngủ ngoài hành lang."
 
Đây là lần đầu tiên Uyển Sa nghe giọng anh nói.
 
Giọng nói của anh trầm thấp mà dễ nghe, giống như tiếng đàn trong veo. Đối với người thanh khống (mê giọng nói) mà nói, thật là một loại hưởng thụ.
 
Uyển Sa tưởng tượng ra lời anh nói, một buổi sáng tinh mơ phòng bên cạnh mở cửa ra, thấy trên hành lang có một ổ chăn, chắc chắn dọa không ít người.
 
"Tạm thời tôi ở đây vậy." Uyển Sa miễn cưỡng nói, ngắm nhìn xung quanh, phát hiện hai chiếc giường thừa đã bị chuyển đi, trong phòng chỉ còn lại hai cái giường gần cửa sổ, phòng ngủ trở nên khá trống trải.
 
Uyển Sa đẩy chiếc vali xuống cuối giường, nhìn ra khu vườn rộng lớn bên ngoài cửa sổ to. Bên dưới chỗ nghỉ chân có một đôi nam nữ mặc đồng phục ôm chặt nhau.
 
Nhìn bộ dạng có vẻ như học sinh cấp trên đang hẹn hò, chuyện yêu đương trong trường cũng là điều bình thường.
 
Uyển Sa càng nhìn càng thấy kỳ lạ, nửa thân dưới của nam sinh và nữ sinh dính sát vào nhau, vô cùng kích thích.
 
Nữ sinh ngửa đầu, há miệng thở dốc.
 
Những học sinh gần đó có lẽ đã quá quen với cảnh tượng này nên chỉ đi ngang qua.
 
Uyển Sa nhanh chóng kéo rèm, chỉ cảm thấy mắt mình không chịu được dơ bẩn, muốn xem cái gì bình thường chút để bản thân bình tĩnh lại.
 
"Có thể bật TV được không? Tôi sẽ tắt tiếng không làm phiền cậu."
 
Phó Nhất Hành không trả lời, Uyển Sa xem như anh đã đồng ý, ấn nút điều khiển từ xa của TV.
 
Ngay khi màn hình lóe lên, Uyển Sa lập tức tắt tiếng, chỉnh đến một kênh xa lạ, thấy rõ là chương trình phát sóng trực tiếp.
 
Có thể là tin tức quan trọng, cô tiếp tục xem.
 
Cảnh quay trên một cây cầu, người dẫn chương trình là một cô gái khoảng 17 tuổi cười xinh đẹp trên màn ảnh. TV không mở tiếng, Uyển Sa không thể nghe cô ấy đang nói gì.
 
Máy quay dõi theo bước chân của cô gái, đi đến lối đi dành cho người đi bộ trên cầu, bên dưới là xe cộ không ngừng lưu thông.
 
Cách đó không xa, một chàng trai trẻ tuổi đang đút tay vào túi, thong thả đi dạo.
 
Cô gái chạy tới, vỗ vỗ bả vai người con trai.
 
Người con trai quay đầu, không hiểu nhìn cô.
 
Cô gái nói gì đó, tay đột nhiên chụp vào phần bên dưới của người kia, bóp nhẹ vài cái.
 
Người con trai bất ngờ, miệng há to rên rỉ.
 
Uyển Sa đánh rơi điều khiển xuống mặt đất, pin văng ra ngoài.
 
Sau đó cô mới phát hiện, trên màn hình có một dòng chữ nhỏ hiện lên: “Trực tiếp đêm khuya - thiếu nữ quyến rũ nam sinh trầm luân trong hoan lạc.”
 
Phó Nhất Hành nhìn về hình ảnh trực tiếp trên TV, gõ gõ tay trên bàn, hứng thú liếc cô một cái.
 
Tim Uyển Sa như thắt lại.
 
Chắc anh không cho rằng cô thích xem thể loại này chứ.
Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày Y Y với 14 lần sửa trong tổng số.
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN 
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN
3. TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [CHƯA ĐĂNG]
4. ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU [CHƯA ĐĂNG]
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1. LỜI YÊU KHÔNG DÁM NÓI - P. DỊ TƯỞNG
2. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC
3. UPDATING...

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 64
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Hang thỏ
Has thanked: 327 times
Been thanked: 781 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 7 2020 16:55

004. Lễ khai giảng
 
          Uyển Sa vội vàng nhặt pin gắn vào điều khiển từ xa, bấm chuyển kênh rồi nút tắt nguồn lại không có phản ứng.
 
          Trên màn hình TV, cô gái kéo khóa quần chàng trai xuống, đẩy cậu ta đến bên cạnh hàng rào bảo vệ, lôi côn thịt thô to trong quần ra, cơ thể như con rắn quấn lên người cậu ta, bắt đầu rên rỉ thỏa mãn.
 
          Toàn bộ quá trình cậu ta đều chết lặng, vẻ mặt như muốn cự tuyệt, nhưng lại không thể kiểm soát cơ thể mình, côn thịt trong tay cô gái lại trướng to ra.
 
          Uyển Sa xấu hổ vô cùng, một bên lần mò dây điện, một bên giải thích: “Tôi tưởng chương trình giải trí bình thường."
 
          Dây cắm điện dính chặt vào ổ cắm, cô ngồi xổm trên mặt đất, hai chân vì chịu lực lâu mà tê dại.
 
          Chương trình vẫn còn phát sóng, cô gái vén váy của mình lên, bên dưới không mặc quần lót để cho chàng trai kia thưởng thức nơi riêng tư trắng noãn của mình.
 
          Cổ họng chàng trai cuộn lại, mặt đỏ bừng, hai chân như nhũn ra.
 
          Cô gái nhảy lên người cậu ta, hai chân đặt trên phần eo, cầm côn thịt của cậu ta, nhét vào bên trong hoa huyệt ướt sũng, lắc mông để côn thịt tiến mạnh vào bên trong.
 
          Máy quay đột nhiên chuyển cảnh, chuyển xuống làn xe vốn lưu thông liên tục bây giờ trở nên tắc nghẽn.
 
          Hóa ra, một số tài xế cố tình giảm tốc độ để dừng lại xem “xuân cung đồ” sống, dẫn đến tắc đường.
 
          Uyển Sa trợn mắt, nhìn có vẻ là chương trình giải trí bình thường nào ngờ là ngẫu hứng quay cảnh khiêu dâm.
 
          Mắt cô lướt qua chiếc áo sơ mi trắng, nghiêng đầu phát hiện Phó Nhất Hành đi đến bên cạnh, khom người duỗi đôi găng tay màu đen vào trong ổ điện, thuận thế tiến gần khoảng cách với cô.
 
          Suốt khoảnh khắc đó, Phó Nhất Hành nhíu mày lại, trên mặt hiện lên một tia hỗn loạn, chợt khuôn mặt tuấn tú nhíu lại, nín thở.
 
          Uyển Sa vội vàng cách anh một chút, nhìn anh rút dây cắm ra.
 
          Anh lại bày tỏ biểu cảm như lúc ở trên thuyền, có vẻ như không muốn ngửi thấy mùi của cô, dường như đang cố kìm nén điều gì đó, cô rất muốn biết vì sao anh lại ghét cô.
 
          Tắt TV xong, Uyển Sa thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu thu dọn vali, dường như đồ đạc đã bị người động qua, cô không thấy chiếc đồng hồ bên trong nữa.
 
          Là ai động vào vali của cô?
 
          Phó Nhất Hành không thể, anh không có thời gian để chạm vào vali, rất có khả năng lúc ở khoang thuyền đã bị người khác mở ra, như vậy rất khó xác định ai là kẻ tình nghi.
 
          Vì ngủ cùng phòng với con trai, Uyển Sa tắm rửa rất kỹ, quấn chăn thật kín.
 
          Khi ánh sáng trong phòng tắt đi, căn phòng trở nên tối mờ, ánh trăng tràn vào cửa sổ, ổ chăn đối diện mở ra, trên chiếc bàn cạnh đầu giường còn đặt ly sữa còn sót lại của anh.
 
          Chắc là Phó Nhất Hành đã ngủ.
 
          Uyển Sa ngơ ngác nhìn trần nhà rất lâu không thể ngủ được.
 
          Sau khi phát hiện ra chiếc đồng hồ bị mất, trái tim của cô giống như bị khoét một lỗ vậy. Mặc dù chiếc đồng hồ đó chỉ là loại phổ thông nhưng lại mang ý nghĩa rất quý giá vì là quà sinh nhật anh trai tặng cô.
 
          Cô đến trường học trên đảo cũng vì anh trai.
 
          Sẽ ổn thôi, cô lăn lộn tự an ủi mình trước khi cơn buồn ngủ ập đến.
 
          Ngày hôm sau, Uyển Sa dậy rất sớm vì muốn tránh mặt Phó Nhất Hành, không ngờ phát hiện giường đối diện đã dậy sớm hơn.
 
          Uyển Sa mở cửa phòng tắm ra thấy Phó Nhất Hành đang rửa mặt, hai người đứng đối diện nhau ở cửa.
 
          Uyển Sa chủ động lùi lại đến cạnh cửa, để cho anh ra trước.
 
          Phó Nhất Hành duỗi chân dài đến sát bên người cô, lúc ánh mắt xẹt ngang người cô, khóe môi gợi lên nụ cười mỏng.
 
          Uyển Sa ngạc nhiên, nhưng biết đây không phải nụ cười chào hỏi.
 
          Khi cô bước vào phòng tắm, đóng cửa lại, nhìn chính mình trong gương thấy đỉnh đầu dựng lên một dúm tóc nhìn giống như bị nhiễm điện.
 
          Bị người con trai khác nhìn thấy dáng vẻ ngủ dậy thật sự rất xấu hổ. Uyển Sa cầm lấy cây lược gỗ, cố gắng chải chuốt lại vài lần, nghĩ tới về sau ở chung phòng lại càng rầu rĩ.
 
          Buổi lễ khai giảng diễn ra lúc 9 giờ, sau khi Uyển Sa ăn sáng xong liền đi tới khu trường học ở phía đông.
 
          Cơ sở thiết bị của trường học đều là loại tiên tiến nhất, toàn bộ bữa ăn được miễn phí. Muốn mua đồ trong cửa hàng trên phố phải cần điểm, không cần tiền bạc nhưng phải thông qua nhiệm vụ mới có thể đạt được.
 
          Uyển Sa cũng chưa rõ nhiệm vụ cụ thể là gì, nhưng đối với những học sinh mới khác mà nói, không cần tiền bạc có thể hưởng thụ mọi thứ, quả quyết rằng đây chính là ‘Miền đất hứa’.
 
          Lễ khai giảng diễn ra ở giữa sân vận động ngoài trời, giám thị yêu cầu 100 học sinh mới phân từ cao đến thấp, chia thành 10 hàng, ngồi trên hàng khán giả.
 
          Học sinh cấp trên cũng lần lượt xếp hàng như vậy.
 
          Chiều cao của Uyển Sa trung bình nên đứng ở hàng thứ ba, năm hàng sau là các nam sinh. Lương Kỳ thấp nên xếp hàng đầu tiên, vừa cười vừa vẫy tay với cô.
 
          Phó Nhất Hành ngồi ở hàng cuối cùng, bất kể chiều cao hay dung mạo đều như hạc giữa bầy gà. Khi cô quay đầu lại, cô có thể thấy gương mặt tuấn tú của anh khiến không ít nữ sinh vụng trộm ngắm nhìn.
 
          Quảng trường vang lên một hồi nhạc, lễ khai giảng chính thức bắt đầu. Trong các trường học bình thường đều là hiệu trưởng lên sân khấu trước, sau đó tóm tắt học kỳ vừa qua và biểu diễn võ thuật nghênh đón học sinh mới, sau cùng kết thúc.
 
          Nhưng hiệu trưởng trường này không hề lộ mặt, trực tiếp để hội học sinh hoàn thành nghi lễ.
 
          Hai người nam nữ sinh nắm quyền cao nhất trong hội học sinh trên sân khấu nhìn khá ưu tú. Nữ sinh chắc hẳn là phó chủ tịch, mặc chiếc váy màu vàng khó có thể che giấu cặp mông to tròn.
 
          Nam sinh kia là chủ tịch hội học sinh, toàn thân mặc đồng phục màu xanh, đẹp trai cao ráo. Khi anh ta đang nói đến lúc tổng kết của học kỳ vừa qua thì tay lại mò mẫn mông của phó chủ tịch.
 
          Phó chủ tịch vẫn mang gương mặt mỉm cười, không hề có phản ứng với sự xâm phạm cơ thể. Giám thị duy trì trật tự nhìn quen không hề nói gì.
 
          Những học sinh mới xì xào bàn tán vì sao chủ tịch hội học sinh lại có thể làm chuyện như vậy trước mặt mọi người.
 
          Sau khi chủ tịch nói xong mấy lời khách sáo, giới thiệu các học tỷ đã chuẩn bị tiết mục chào đón, muốn những học sinh mới thưởng thức.
 
          Thiết bị sân khấu cực kỳ tiên tiến, khung cảnh là màn hình ba chiều 360 độ. Cảnh đầu tiên là một bầu trời đầy sao thực tế và rộng lớn, 12 học tỷ mặc trang phục múa tượng trưng cho các chòm sao, họ đều có cặp, tay nắm tay múa theo theo tiếng nhạc du dương.
 
          Giữa lúc các học sinh đang xem say sưa.
 
          Âm nhạc đột nhiên vang lên dữ dội kèm theo tiếng xé rách, vũ công nam chính dẫn đầu đột nhiên kéo váy của vũ công nữ xuống, đẩy ngã trên những đám mây đen làm bằng bông vải.
 
          Cánh tay của vũ công nữ quấn quanh người kia, đôi chân thon dài đặt một chân trên bờ vai của anh ta, ưỡn eo, cơ thể mềm mại của cô tạo thành một động tác đòi hỏi kỹ thuật cao.
 
          Vũ công nam bị kẹp giữa hai chân cô gái đi vào, bên dưới như cắm vào thân thể cô, động tác giao hợp cùng điệu nhảy dường như tao nhã hòa làm một.
 
          Những vũ công múa bên cạnh cũng không nhàn rỗi, nam nữ sờ mó thân thể lẫn nhau, môi lưỡi mút lấy, ôm nhau xoay tròn.
 
          Tất cả học sinh mới như bị kích động, cứng họng nhìn cảnh tượng dâm loạn trên sân khấu.
 
          Các nữ sinh xấu hổ che mặt, nhìn trộm qua khe hở bàn tay. Không ít nam sinh đỏ mặt, hạ thân cứng đơ, muốn tìm một chỗ phát tiết.
 
          Một người đàn ông trung niên cấp cao bên cạnh, ánh mắt u ám tỏ vẻ khinh thường nhìn bọn họ.
Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày Y Y với 14 lần sửa trong tổng số.
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN 
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN
3. TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [CHƯA ĐĂNG]
4. ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU [CHƯA ĐĂNG]
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1. LỜI YÊU KHÔNG DÁM NÓI - P. DỊ TƯỞNG
2. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC
3. UPDATING...

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 64
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Hang thỏ
Has thanked: 327 times
Been thanked: 781 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 7 2020 16:57

005. Sự hấp dẫn chết người của cô

Suốt buổi lễ khai giảng đầy những thăng trầm, tràn đầy cảnh tượng nam nữ sinh hoan ái, trong lòng các học sinh cảm thấy ngứa ngáy, một cỗ bốc hỏa bắt đầu lan rộng.

Sau buổi biểu diễn kết thúc sẽ có phần tân sinh lên sân khấu phát biểu, người đại diện cho tân sinh thường là người nổi bật được chọn. Không ngoài sự dự đoán của Uyển Sa, người lên sân khấu là Phó Nhất Hành.

Ngay khi dáng người cao to của anh vừa xuất hiện, tự nhiên thu hút tất cả mọi người. Các cô gái xung quanh anh đều bị kích động trước nhan sắc ưu tú, trầm trồ thán phục vẻ đẹp trai.

Uyển Sa nghe nữ sinh bên cạnh lặng lẽ nói: “Nghe nói tân sinh có thể lên sân khấu, về sau rất có khả năng trở thành chủ tịch của hội học sinh."

Một nữ sinh khác thán phục: “Vậy cậu ấy rất lợi hại đó."

Lúc Phó Nhất Hành đứng trước mặt phó chủ tịch, giọng điệu nói chuyện của cô cũng trở nên nũng nịu: “Học đệ Phó, tên của cậu, 珩  đọc là ‘heng’ hay ‘hang’ nhỉ.” (cách viết như nhau nhưng đọc hơi khác)

Phó Nhất Hành đáp: “Đều cùng nghĩa, tùy ý gọi sao thấy quen miệng là được."

"Còn có thể tùy ý gọi vậy à." Phó chủ tịch vuốt vuốt tóc, mỉm cười xinh đẹp nói,”Cậu đại diện cho tân sinh có lời gì để nói không?"

Phó Nhất Hành đứng ở trên sân khấu, đối mặt với khán giả cao giọng nói: “Tôi cũng như các tân sinh bình thường, không có lời phát biểu nào. Bất quá chỉ muốn với mọi người ở đây một câu, trên thế giới này không có bất cứ Miền Đất Hứa nào cả, càng được miễn phí thì càng phải trả giá. Nhận càng nhiều thì giá phải trả càng lớn. Trước khi nhận hãy xem cái giá phải trả đó liệu bản thân có chịu đựng được hay không. Tôi đã nói xong, cảm ơn."

Phó chủ tịch ngẩn ngơ trước lời của Phó Nhất Hành, nhanh chóng phục hồi tinh thần lại: “Cảm ơn học đệ Phó Nhất Hành.”

Lễ khai giảng kết thúc.

Uyển Sa đi ra khỏi sân vận động gặp Lương Kỳ bên cạnh bồn hoa, cô ấy vui vẻ chạy đến, ôm lấy cánh tay của cô.

"Trời ơi, lễ khai giảng biểu diễn tiết mục khiêu dâm." Lương Kỳ cười như mở cờ trong bụng,”Tớ thấy cũng hay đấy chứ."

Uyển Sa bình tĩnh nói: “Tớ không có cảm giác gì."

Lương Kỳ chu miệng: “Cậu thật nhạt nhẽo."

Uyển Sa nhìn về phía Lương Kỳ, hơi ngạc nhiên.

Mấy ngày trước, Lương Kỳ còn nổi giận vì trường chiếu AV, mới hai ngày ngắn ngủi đã cảm thấy chuyện này bình thường rồi.

Lại nhìn xung quanh một chút, mấy đôi nam nữ ôm nhau ở cùng một chỗ, không để ý người ngoài mà hôn nhau vuốt ve chỗ nhạy cảm bên dưới của đối phương.

Thậm chí cách đó không xa, trên bãi cỏ xanh một cô gái cưỡi lên trên phần hông của người con trai, đong đưa mông lên xuống, còn có thể nhìn thấy, côn thịt màu đen lúc ẩn lúc hiện giữa hai chân của cô.

Tiết mục khiêu dâm đã đốt lên lửa dục, kìm nén đã lâu nay bắt đầu bùng nổ.

Uyển Sa không khỏi nhớ tới lời nói của Phó Nhất Hành, dường như lời anh nói có ý nghĩa khác.

Lúc anh cư xử với những người khác không hề lạnh nhạt, chẳng lẽ anh thật sự ghét cô sao?

Nghĩ đến điều này, tâm trạng của cô khó tránh khỏi hơi sa sút, Uyển Sa mở miệng hỏi Lương Kỳ: “Trên người tớ có mùi gì kì lạ không?"

"Mùi hương à."Lương Kỳ cúi đầu, ngửi cổ cô,”Có chứ."

Uyển Sa ngạc nhiên: “Có à?"

"Mùi thơm giống như sữa."Lương Kỳ hít sâu một hơi,”Đúng, là mùi sữa, cậu dùng sữa tắm mùi bơ à?"

Uyển Sa lắc đầu: “Không có."

Lương Kỳ nở nụ cười: “Có lẽ là mùi thơm tự nhiên của cơ thể."

Nếu nói ghét mùi của cô thì phải ghét sữa chứ. Chưa kể tối hôm qua trước khi Phó Nhất Hành ngủ có uống một ly sữa, có vẻ như anh luôn có thói quen uống sữa trước khi ngủ.

Thật không hiểu nổi người này.

Lương Kỳ muốn đi mua sắm nên tạm biệt Uyển Sa rồi đi.

Uyển Sa đi tới trạm xe buýt, vì cô để lỡ mất một chuyến về khu kí túc xá nên một mình ngồi chờ ở trạm.

Cách đó không xa, vang lên một tiếng huýt sáo ngả ngớn của ba nam sinh cấp trên, nam sinh cầm đầu nhuộm tóc màu hồng bước thật nhanh tới, ngẩng đầu nhìn Uyển Sa nói: “Học muội, muốn chơi đùa một chút không?”

Uyển Sa lùi về sau: “Không được, tôi chuẩn bị về phòng ngủ."

Nam sinh tóc đầu nhím cười nói: “Bạn cùng phòng làm sao bằng tụi này, kỹ thuật tụi này rất tốt, đảm bảo sẽ thỏa mãn em."

Nam sinh béo híp mắt, đánh giá cô: “Em gái mềm mại, nhất định bọn anh sẽ dịu dàng."

Không chỉ là những học sinh có vấn đề rồi biến chất mà còn có loại cặn bã này sao, chỉ sau một buổi khai giảng mà cô phải chạm mặt hết.

Uyển Sa cố gắng giữ bình tĩnh: “Ở đây là trường học, mấy người đừng làm bậy.”

Nam sinh tóc hồng giơ tay: “Ôi, cô em không thấy mấy người gần đây đang làm gì sao. Trường học của chúng ta không phải nơi bình thường.”

Uyển Sa nhanh chân chạy phía đông người.

Đầu nhím nhanh chóng đuổi theo, nắm lấy cánh tay của Uyển Sa kéo về phía rừng cây nhỏ.

Uyển Sa sợ hãi nhưng vẫn nhanh trí, vứt mọi thứ trong túi ra trên mặt đất.

Hi vọng người đi ngang nhìn thấy sẽ phát hiện điều gì.

Trong rừng cây nhỏ, Uyển Sa bị hai tay của nam sinh béo và đầu nhím giữ chặt đè trên thảm cỏ, không thể động đậy.

"Trường học vẫn có quy tắc đúng không, mấy người không thể làm bậy..."

Uyển Sa rất tuyệt vọng, chỉ cầu mong ba tên cầm thú này có thể bỏ qua cho cô.

Nam sinh tóc hồng vỗ vỗ khuôn mặt của cô, tấm tắc cười: “Ở đây làm chuyện đó rất nhiều, làm sao bọn họ biết em bị bắt buộc. Ngoan ngoãn hưởng thụ đi, không cần phải khổ sở vậy.”

Uyển Sa cắn chặt răng: “Anh dám động vào tôi, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho anh."

"Mày là ai mà dám uy hiếp tao." Nam sinh tóc hồng hừ nhẹ, đưa bàn tay cởi ra ba nút áo, lộ ra nội y màu xanh,”Ngực xem ra cũng lớn nha."

Hắn đang muốn sò mó ngực của cô, cổ truyền đến cảm giác lạnh lẽo, giống như một con dao sắc nhọn lướt qua da thịt hắn vậy, toàn thân run lên một hồi.

Sau lưng truyền đến một giọng nói lạnh lùng: “Tay mày dài bao nhiêu, thì con dao này đâm sâu bấy nhiêu."

Nam sinh tóc hồng ý thức được quả thật có con dao đang đặt gần hắn.

Hai nam sinh kia kinh ngạc, phản ứng chậm một chút đã phát hiện sau lưng đại ca là một người cao lớn.

Vẻ mặt của anh bình thản, bờ môi mím lại, dao găm cầm trong tay giống như một món đồ chơi bình thường vậy.

Nam sinh béo chớp mắt mấy cái: “Đây không phải là học sinh mới lên sân khấu sao?”

Đầu nhím ồ lên: “Đừng nhiều chuyện, cút xa một chút cho tao."

Trán nam sinh tóc hồng đầy mồ hôi: “Nó cầm dao..."

Nam sinh béo và đầu nhím choáng váng, buông tay Uyển Sa ra.

Uyển Sa vội vàng đứng dậy, chỉnh lại nút áo rồi chạy trốn sau lưng Phó Nhất Hành.

Nam sinh tóc hồng cười xòa: “Có thể lấy dao ra không?"

Hắn tính toán khi đối phương hạ dao xuống thì nhanh chóng chuyển thế chủ động, đánh thằng nhóc này sống dở chết dở, sau đó tiếp tục cưỡng dâm học muội.

Phó Nhất Hành nhướng mày, khóe môi nở nụ cười tàn nhẫn: “Sao tao lại cảm nhận được không thể không cho mày một nhát."

Nam sinh tóc hồng đột nhiên kêu to che lại cổ bắn máu ra, nằm sấp ở trên bãi cỏ đưa tay gọi hai thủ hạ của mình: “Giữ nó, nó có dao thật, giết nó cho tao.”

Nam sinh béo chần chừ một hồi, kéo tay áo, từ sau túi quần rút ra một cái côn đánh tới Phó Nhất Hành.

Đầu nhím đang chờ thời cơ để hành động, lúc anh và nam sinh béo kia đang đánh nhau cũng là lúc hắn tập kích từ phía sau.

Khuôn mặt của Phó Nhất Hành không biến sắc, vung lên cánh tay dài, vậy mà chém gọn côn của nam sinh béo.

Nam sinh béo nhìn chòng chọc vào cây côn bị chém gãy ra, chỉ biết há miệng kinh ngạc, giống như một kẻ ngốc vậy.

Phó Nhất Hành một cước đá văng tên béo 100kg, xoay người dùng dao nhọn cắt vào cánh tay đầu nhím đánh lén.

Đầu nhím kêu thảm một tiếng: “A... Đau quá..."

Phó Nhất Hành liếm liếm tơ máu ở khóe miệng, giống như la sát khát máu: “Con dao này đúng là cắt xương ngọt như bùn."

Đầu nhím và tên béo sợ tới mức tè ra quần, vội vàng bỏ chạy.

Nam sinh tóc hồng che cổ, vẫy tay với hai kẻ đã chạy trốn: “Khoan đã, còn tao.”

Phó Nhất Hành từng bước một đến gần hắn, lưỡi dao chảy ra dòng máu đỏ tươi, nhỏ từng giọt trên mặt đất.

Uyển Sa thấy cảnh tượng như vậy, sợ hãi, cầm hòn đá lên, đập vào sau ót nam sinh tóc hồng.

Nam sinh tóc hồng ngã xuống.

Uyển Sa ngăn ở trước mặt Phó Nhất Hành: “Hắn đã ngất xỉu rồi, giám thị sẽ đến xử lí.”

Có cảm giác Phó Nhất Hành thật sự có khả năng giết người, vì một người không quen biết mà phải gánh tội giết người thật sự không đáng.

Bóng dáng Uyển Sa vừa xuất hiện trước mắt, Phó Nhất Hành liền ngửi được mùi sữa thơm nhàn nhạt, xuất phát từ cơ thể của cô, so với sữa anh uống càng hấp dẫn vô cùng.

Lần đầu tiên gặp cô, anh đã rất cố gắng để khống chế, cố ý cách xa cô, không muốn bản thân mình làm chuyện gì vượt quá giới hạn.

Vừa rồi đánh nhau, dĩ nhiên đã kích thích máu huyết của anh, hơi thở đều tràn đầy hương vị ngọt ngào của cô, càng khiến máu trong người anh sôi sục.

Uyển Sa nhìn về phía Phó Nhất Hành, phát hiện đôi mắt anh càng u tối, một mực chăm chú nhìn cô, phát ra ánh mắt đói khát như muốn nuốt lấy.
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN 
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN
3. TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [CHƯA ĐĂNG]
4. ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU [CHƯA ĐĂNG]
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1. LỜI YÊU KHÔNG DÁM NÓI - P. DỊ TƯỞNG
2. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC
3. UPDATING...

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Y Y
Bài viết: 64
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:18
Đến từ: Hang thỏ
Has thanked: 327 times
Been thanked: 781 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 7 2020 12:15

006. Lớp học làm tình
 
          Uyển Sa đối diện với cái nhìn chằm chằm của anh cảm thấy rùng mình, phát hiện đôi môi anh mím chặt căng thẳng, ngực anh hơi nhấp nhô, đôi găng tay đen nắm chặt lại thành quả đấm.
 
          "Cậu không thoải mái à? Có phải bị thương không?" Uyển Sa đến gần anh, kiểm tra có phải anh bị thương.
 
          Trước mắt anh đột nhiên tối sầm lại, Phó Nhất Hành ngã xuống đè cô trên bãi cỏ mềm mại.
 
          Uyển Sa nghĩ rằng anh ngã, không dám lộn xộn, sợ chạm vào vết thương của anh: “Sao vậy, cậu ngồi dậy trước xem."
 
          Nhưng mà anh vẫn không nhúc nhích, gương mặt cô dán vào bờ vai của anh cảm nhận cảm giác bị đè nặng trĩu, còn có nhiệt độ cơ thể nóng bỏng.
 
          Hơi thở của anh càng lúc càng nặng nề, nhịp tim đập hỗn loạn, giống như người mất trí vì say rượu.
 
          Uyển Sa lờ mờ cảm thấy có chỗ không ổn, cảm nhận bờ môi của anh di chuyển xuống, trượt vào cổ nóng của cô, lạnh lẽo kích thích sự sợ hãi của cô.
 
          Sợ hãi tự nhiên trỗi dậy khiến cô nảy sinh một ảo giác rằng anh sẽ cắn một cái vào cổ cô vậy.
 
          Máu huyết của Phó Nhất Hành bắt đầu sôi trào, dưới bụng một cỗ khô nóng, hơi thở đầy mùi sữa thơm của cô khiến anh đói khát đang muốn tận tình thưởng thức “mỹ thực” bên dưới mình.
 
          "Ai đang ở đó." Sau rừng cây truyền đến giọng nói của một người đàn ông, bước chân càng ngày càng gần.
 
          Phó Nhất Hành nhíu mày, cúi đầu nhìn cô đỏ mặt, ánh mắt nổi lên tầng nước, không khỏi rùng mình.
 
          Trong cơ thể khô nóng bị nguội lạnh đi, tức thì khuôn mặt đẹp trai của anh khôi phục vẻ bình tĩnh, rời khỏi người cô nhanh chóng đứng lên.
 
          Uyển Sa ngơ ngẩn nhìn anh lạnh lùng, bước chân lưu loát rời đi, giống như người mới tiếp cận cô là người khác vậy.
 
          Sau khi Phó Nhất Hành rẽ vào sau cây đại thụ, bóng dáng ẩn đi mất.
 
          "Đã xảy ra chuyện gì?" Giọng nói khàn khàn xuất hiện sau lưng.
 
          Uyển Sa nhìn lại phát hiện là giám thị 86 đã đến, cô vội vàng đứng dậy kể lại một hồi chuyện đã xảy ra, bỏ qua chuyện Phó Nhất Hành đè cô xuống.
 
          Giám thị 86 nhấc chân hung hăng đá vào nam sinh tóc hồng: “Dám làm loạn ở trường học, bọn khốn nạn!”
 
          Uyển Sa hỏi: “Chuyện này sẽ xử lí ra sao ạ?"
 
          "Tôi sẽ giam bọn chúng mấy tháng để ba tên cặn bã này nếm chút mùi đau khổ.”
 
          Uyển Sa thở phào: “Vậy là tốt rồi."
 
          Giám thị 86 đưa côn điện cho cô: “Cầm cái này."
 
          Uyển Sa hơi kinh ngạc tiếp nhận côn điện.
 
          "Cất đi, đừng để người khác thấy." Giám thị 86 cảnh cáo cô một tiếng, kéo chân nam sinh tóc hồng rời đi.
 
          Uyển Sa vẫn nghĩ nhóm giám thị là người không có tình người, hóa ra vẫn có người tốt bụng trong đó.
 
          Đi bộ trở về ký túc xá, Uyển Sa thật sự không dám trở về phòng ngủ. Cô vẫn nhớ rõ chuyện trong rừng. Phó Nhất Hành đột nhiên đè cô xuống, nhìn thì có vẻ vô ý ngã xuống người cô, nhưng sau đó suy đoán ra cô lại cảm thấy anh có khả năng làm ra chuyện đáng sợ với cô.
 
          Ở dưới ký túc xá, sau khi do dự một hồi, cô đút tay vào túi áo chạm vào vật cứng rắn lành lạnh gì đó, lấy ra vừa thấy rằng đó là một chiếc đồng hồ đã mất của cô.
 
          Kỳ lạ thay, cô nhớ rõ ràng buổi sáng đi ra ngoài trong túi không có gì, chẳng lẽ có người nào nhét vào, tính ra cô chỉ tiếp xúc có vài người mà thôi.
 
          Cuối cùng Uyển Sa cũng bước vào phòng ngủ, phát hiện đèn không mở, căn phòng im lặng.
 
          Phó Nhất Hành chưa trở về, suốt cả đêm cũng không thấy đâu.
 
          Ngày đầu tiên đi học sau khai giảng, Uyển Sa theo hướng dẫn của giám thị đến lớp học và nhìn thấy vài gương mặt quen thuộc.
 
          Đái Mạn Lệ ngẩng đầu lên vén mái tóc xoăn, ngồi ở hàng trước cao giọng khiêu khích nam sinh tóc húi cua bên cạnh.
 
          Uyển Sa đến hơi muộn nên chỗ ngồi trong lớp hầu như đã gần đầy, vì vậy cô chỉ có thể ngồi ở hàng ghế sau, nhân lúc mọi người hỗn loạn cô nhìn xung quanh tìm chỗ.
 
          Giống như có linh tính, cô nhận ra có ánh mắt trói chặt mình, phát hiện Phó Nhất Hành ngồi cạnh cửa sổ đang quay đầu nhìn về phía mình, chỗ bên cạnh anh còn trống.
 
          Có nữ sinh đến gần cúi xuống khẽ nhắc nhở Uyển Sa: “Cậu đừng ngồi bên cạnh cậu ta, hễ nữ sinh nào muốn ngồi cạnh đều bị đuổi đi.”
 
          Uyển Sa nhìn lớp không còn chỗ trống, nhún vai: “Nhưng cũng không thể đứng chứ.”
 
          Cô đi thẳng đến lập tức ngồi xuống bên cạnh anh, nhớ đến việc anh không thích mình, xích ra bên ngoài cách anh một khoảng.
 
          Phó Nhất Hành vốn dĩ không phản ứng, lúc cô ngồi xuống lại di chuyển xa ra, chân mày anh nhíu lại vừa lúc bị Uyển Sa nhìn thấy.
 
          Uyển Sa cảm thấy chuyện anh ghét mình đã không có cách nào vãn hồi, nhưng dù sao anh đã cứu cô cũng không muốn gây chuyện với anh.
 
          Tiếng chuông vang lên, một người đàn ông khoảng 40 tuổi với gương mặt tròn và cái mũi nhọn hoắc, nhìn có vẻ nghiêm khắc bước vào phòng học giới thiệu: “Tôi là giáo viên chủ nhiệm của các em, mọi người gọi tôi là thầy Quách.”
 
          Uyển Sa phát hiện trên người ông không cầm sách, trước khi học sinh vào lớp học cũng không có sách giáo khoa, vậy rốt cuộc là học cái gì vậy.
 
          Thầy Quách nói: “Hôm nay là ngày đầu tiên các em đi học, nội dung chủ yếu là học về cơ thể nữ giới, có ai xung phong làm mẫu cho mọi người không?”
 
          Đái Mạn Lệ nhanh chóng giơ tay, hét lên: “Em! Thầy chọn em đi!"
 
          Thầy Quách gật đầu: “Đi lên bục giảng, giới thiệu bản thân cho mọi người biết.”
 
          Mọi người lén thảo luận nội dung học, không giống học toán lý hóa bình thường, chẳng lẽ là kiến thức sinh học.
 
          Đái Mạn Lệ nhẹ nhàng nhảy lên bục giảng, nháy mắt mỉm cười: “Tên em là Đái Mạn Lệ, 16 tuổi."
 
          Thầy Quách thình lình nói: “Cởi đồng phục ra, nằm xuống bục giảng."
 
          Vừa dứt lời, cả lớp hết sức kinh ngạc.
 
          Dù sao Đái Mạn Lệ cũng là người kì quái không chút do dự, thậm chí chỉ mong sao được cởi sạch sẽ.
 
          Cô cởi từng món ra, cố ý ném xuống bên dưới khiến mọi người mặt đỏ mang tai.
 
          Thầy Quách gõ thước: “Nằm xuống đây để mọi người dễ quan sát."
 
          Đái Mạn Lệ nằm ở bục giảng, hào phóng giang rộng tay chân ra. Không ít nam sinh vây lại nhìn chằm chằm thân thể thiếu nữ trần truồng.
 
          Uyển Sa ngồi ở hàng cuối cùng, cảm thấy cực kỳ may mắn có người cản trước mặt, không cần thưởng thức Đái Mạn Lệ õng ẹo làm dáng.
 
          Cô nghiêng đầu liếc nhìn Phó Nhất Hành, phát hiện anh không hề hứng thú với thân thể của nữ sinh, ngón tay thon dài trong đôi găng tay đen xoay bút, ánh mắt nhìn hàng cây xanh bên ngoài cửa sổ.
 
          Thầy Quách giới thiệu ngực và bộ phận sinh dục của nữ giới, dùng phấn viết ra chỗ nhạy cảm ở đâu, yêu cầu một nam sinh lấy tay thử tiếp xúc.
 
          Nam sinh tóc húi cua mặt đỏ bừng, duỗi tay ra giữa hai chân của Đái Mạn Lệ, nghe theo thầy Quách hướng dẫn nhẹ nhàng tách ra hoa môi, cắm ngón tay vào tiểu huyệt của cô.
 
          Đái Mạn Lệ phát ra tiếng rên rỉ nũng nịu: “Ưm, thật muốn..."
 
          Thầy Quách giải thích: “Đây là âm đạo của phụ nữ, dương vật của đàn ông có thể ra vào liên tục, một người phụ nữ có thể làm với nhiều người đàn ông.”
 
          Nam sinh vây xem đều cứng lên ở dưới háng, cổ họng không ngừng nuốt xuống.
 
          Thầy Quách vuốt cằm cười: “Các em có hứng với một cô gái sẽ muốn tiết nước bọt, có ý nghĩ muốn “ăn luôn” người đó."
 
          Tay Phó Nhất Hành ngừng lại, cán bút theo mu bàn tay trượt xuống, lăn xuống dưới ghế của Uyển Sa.
 
          Uyển Sa cúi xuống gầm bàn, nhặt lên giúp anh, lúc nâng mông lên chạm vào ánh mắt quan sát của Phó Nhất Hành.
 
          Vốn ánh mắt của anh đã sâu thẳm, lúc khuất tầm nhìn ngược sáng càng có vẻ u ám, anh nhìn chăm chú vào khuôn mặt của cô dường như đang cân nhắc, rất nhanh sau đó biến mất.
 
          Uyển Sa cảm thấy kỳ lạ không thể giải thích được bèn đặt bút trên bàn của anh: “Trả cho cậu.”
 
          Thầy Quách muốn Đái Mạn Lệ mặc đồng phục vào, vỗ vỗ tay: “Kế tiếp, các bạn nam chọn bạn nữ làm đối tượng thực hành, có thể là 1-1 hoặc nhiều hơn một cặp. Sau khi lập nhóm xong, hãy theo tôi đến đến phòng thực hành."
 
          Nam sinh tóc húi cua tên là Tôn Mậu được thầy Quách chọn là lớp trưởng tạm thời, thống kê danh sách học sinh mỗi nhóm.
 
          Rất nhiều nữ sinh chạy đến tìm Phó Nhất Hành để tạo nhóm nhưng đều bị anh từ chối không thương tiếc.
 
          Cũng có nhiều nam sinh mời Uyển Sa làm đối tượng thực hành. Uyển Sa vừa xấu hổ từ chối vừa có ý muốn chạy trốn khỏi lớp học này.
 
          Cả lớp đi theo thầy Quách đến phòng thực hành cách vách, muốn chạy cũng không thể thoát.
 
          Phòng thực hành rất rộng rãi, sắp xếp hàng chục chiếc giường nhỏ, mỗi chiếc giường đều có vách ngăn cách.
 
          Thầy Quách nhận danh sách từ nam sinh tóc húi cua: “Hửm? Sao lại có hai người không có nhóm, Uyển Sa và Phó Nhất Hành."
 
          Ánh mắt của tất cả mọi người đồng loạt quét về hai người.
 
          Thầy Quách nhận ra giới tính khác nhau: “Vừa đủ một nam một nữ, vậy hai em thành một nhóm.”
 
          Trong lòng Uyển Sa hồi hộp, xem ra chạy trời không khỏi nắng.
 
          Các nữ sinh nghe theo chỉ thị của thầy, nằm trên giường nhỏ.
 
          Uyển Sa đóng băng tại chỗ, không muốn đi lên.
 
          Thầy Quách đột nhiên nói: “Còn ai không muốn nằm lên tự tôi sẽ đến dạy riêng.”
 
          Uyển Sa thật sự không hề cam tâm tình nguyện mà nằm lên giường, nhìn gương mặt vô cảm của Phó Nhất Hành, từng bước một đến gần cô.
 
          Anh chán ghét cô như thế chắc sẽ không muốn chạm vào cô nhỉ.
 
          Suy nghĩ xem có nên thương lượng với anh một chút để cùng nhau qua mặt thầy.
VUI LÒNG TỰ TÌM HIỂU THÔNG TIN TRƯỚC KHI HỎI  :k-tuzki-k5405:
HỐ ĐÃ LẤP  :k-tuzki-k5407:
1.
CHẠY KHỎI HỌC VIỆN SẮC TÌNH - LƯU VÂN 
2.
BÁNH QUY NHỎ NHÂN ĐƯỜNG - LƯU VÂN
3. TÙ GIAM - LƯƠNG LƯƠNG [CHƯA ĐĂNG]
4. ÔNG XÃ LÀ NGƯỜI MÁY - TAM NGŨ CỬU [CHƯA ĐĂNG]
5. BẦY SÓI RÌNH RẬP - BẠCH SƠN MÍNH [CHƯA ĐĂNG]


HỐ ĐANG ĐÀO  :k5408:
1. LỜI YÊU KHÔNG DÁM NÓI - P. DỊ TƯỞNG
2. TRÓI BUỘC CẢ ĐỜI - NAM BẮC BẮC
3. UPDATING...

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 17 khách