[HĐ - Showbiz - 1v1] Bao Nuôi Idol- Nguỵ Mãn Thập Tứ Toái

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Hình đại diện của thành viên
havyhihi
Bài viết: 2
Ngày tham gia: 07 Tháng 7 2020 20:00
Been thanked: 1 time
Tiếp xúc:

08 Tháng 7 2020 11:15

Ui trừi ưi. Ta nói nó hay nó cuốn à. Lót dép chờ chương mới 😆😆

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 130
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 1894 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 7 2020 04:58

Chương 3: Quên Tiết Ngôn!
 
“Chu Hiểu Văn là ai?”
 
Trong quán cà phê, sau khi nghe cô kể về chuyện xảy ra ngày hôm đó, Ngải Lê lên tiếng hỏi.
 
“Đàn em của Tiết Ngôn, là học bá, cũng vừa học vừa làm giống anh ta, nghe nói kỳ nghỉ hè đại học năm ba dựa vào việc mở lớp học đào tạo hè đã kiếm được khoảng 100 vạn.” Biên Nhan ủ rũ khuấy cà phê.
 
“Rất thông minh nha, chắc bọn họ là cùng một loại người, vì vậy mới hợp tính nhau.” Ngải Lê nói một cách khách quan, “Tiết Ngôn có ý chí vươn lên cao như vậy đương nhiên là sẽ có yêu cầu cao đối với một nửa kia của mình, cậu chỉ được mỗi cái nhà giàu còn những mặt khác thì bình thường chẳng có gì nổi trội lại còn không có chí tiến thủ nữa.”
 
“Hự!” Biên Nhan bị nói trúng nỗi đau, “Nhưng tớ cũng có cố gắng trong việc học và công việc mà.”
 
“Cậu nói xem, ba cậu là nhân vật nổi danh của thành phố, cậu lại chỉ làm việc vặt trong một công ty nhỏ không có tên tuổi, tiền lương mỗi tháng lãnh được khoảng 4000, còn không bằng thu nhập của chú tài xế lái xe cho ba cậu có phải không?”
 
“Mấy người trong công ty rất tốt, đặc biệt là sư phụ của tớ có tiêu chuẩn rất cao. Tớ thích viết tiểu thuyết, tiền bạc đủ dùng là được rồi.”
 
“Chậc.” Ngải Lê lắc đầu, cũng chẳng tiếp tục mắng cô không có tiền đồ nữa.
 
Thật ra Biên Nhan không phải vừa sinh ra đã ngậm thìa vàng, trong ký ức của cô, khi cô còn bé cũng từng chen chúc với cha mẹ trong một căn nhà trệt nhỏ xíu ngay cả nhà vệ sinh cũng không có, tại một thôn làng trong thành phố.
 
Sau này ba Biên móc nối quan hệ, mỗi ngày đều đến bệnh viện lau người, đút cơm, đổ bô cho cha của cấp trên, chăm sóc còn chu đáo tận tâm hơn cả hộ lý, ngay cả móng chân của người ta ông ấy cũng cắt giũa gọn gàng làm cho mượt mà bóng loáng, khiến ông cụ vô cùng cảm động.
 
Với tình hình giới kinh thương khoảng bảy tám năm trước, ôm được cái đùi này chẳng khác nào ôm được cây rụng tiền.
 
Biên Chí Thành vất vả khổ sở lặn ngụm trong nơi ăn thịt người không nhả xương như thương giới hết nửa đời người mới giành được một khoảng trời cho riêng mình, đối với đứa con gái duy nhất của mình ông chưa bao giờ có yêu cầu nghiêm khắc. Tính cách Biên Nhan giống mẹ, ông ấy biết rõ cô không thể nào ứng phó được những mối quan hệ phức tạp của thương giới.
 
Vì vậy bao nhiêu kỳ vọng ông đều đổ dồn hết lên người Tiết Ngôn, cho nên tác phong hành sự và thủ đoạn quản lý của Tiết Ngôn đều sao y bản gốc là Biên Chí Thành.
 
“Tớ biết cậu thích gương mặt kia của Tiết Ngôn, vẻ ngoài của anh ta đến tớ nhìn còn nhũn chân. Nhưng người xung quanh tớ không thiếu nhất chính là mấy loại hình tiểu thịt tươi có khí chất như vậy, gần đây tớ có gặp một cực phẩm, vừa mới xuất đạo không lâu đã vội tìm chỗ dựa, chỉ là đang còn thiếu nợ, có thể cậu sẽ phải trả giúp anh ta.”
 
“…Cậu bảo tớ bao nuôi minh tinh?”
 
“Giới giải trí vốn dĩ là sân chơi của những người có tiền.” Ngải Lê dựa người ra sau, nở một nụ cười hết sức ý nhị, “Tớ cũng không nỡ nhìn thấy Đàm Dận bị đám phụ nữ ghê gớm kia làm hư, nghĩ tới nghĩ lui thì vẫn là cậu thích hợp nhất.”
 
Nhưng mấy chuyện bao nuôi này, trong suy nghĩ của Biên Nhan đều là chuyện của mấy ông già đầu hói bụng phệ hay làm, dầu gì cô cũng là một thiếu nữ tài đức vẹn toàn, còn cần phải dựa vào việc bao nuôi để tìm tình yêu đích thực sao!
 
Biên Nhan cố gắng nhịn mãi cũng qua được nửa tháng không đến tìm Tiết Ngôn cũng như không cố tình tìm hiểu tin tức về anh ta.
 
Không bị cô quấy rầy hẳn là anh ta sẽ cảm thấy vô cùng thanh tịnh ha.
 
Tầm bốn giờ chiều, Tiết Ngôn gọi điện thoại cho cô: “Ba bảo chúng ta trở về nhà chính ăn cơm.”
 
Trước mặt người trong nhà anh ta cũng sẽ gọi Biên Thành một tiếng ba.
 
Biên Nhan “Ừ” một tiếng tỏ vẻ đã biết.
 
Thái độ xa cách của cô rõ ràng như vậy, Tiết Ngôn nhắm mắt, ngữ điệu dịu lại: “Em đang ở đâu? Anh lái xe đến đón em.”
 
Đến giờ Biên Nhan còn chưa đi thi bằng lái xe.
 
Cô nói: “Không cần đâu, em tự đón xe qua.”
 
Tiết Ngôn không nói thêm gì nữa, cúp điện thoại.
 
Biên Chí Thành là một người chú trọng tình cảm gia đình, cứ một khoảng thời gian sẽ lại tổ chức tiệc gia đình, những họ hàng thân thích nào gần gũi sẽ được mời đến, tâm sự tình hình gần đây cũng như là để gắn kết tình cảm với nhau.
 
Mấy cô bảy dì tám, chú ba cậu hai nhiều đến mức Biên Nhan cũng chẳng biết họ là ai, có rất nhiều người trong số họ đã chịu ơn của Biên Chí Thành, có chuyện muốn nhờ vả đương nhiên không tránh được sẽ nịnh nọt, vì vậy thái độ đối xử với Biên Nhan cũng khách khí kính cẩn nghe theo chứ không giống như trưởng bối.
 
Vất vả lắm mới trốn được ra ngoài hành lang để hít thở không khí trong lành, Biên Nhan nhổm người ngồi lên bờ gạch bao xung quanh bồn hoa, hai chân thon dài trắng nõn lắc qua lắc lại.
 
Bây giờ đang là chạng vạng tối, vệt nắng vẫn còn níu kéo phía chân trời. Tiết Ngôn cầm ly rượu trên tay, bước ra ngoài hành lang, hôm nay anh ta mặc một cái áo len dệt kim rộng rãi màu vàng nhạt, tay áo xắn tới khuỷu tay, những đường cong cơ bắp của cánh tay thật đẹp, làm toát lên khí chất thong dong chín chắn. Anh ta ngẩng đầu, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào vị trí của cô.
 
Từ sau khi chào hỏi người lớn trong nhà Biên Nhan vẫn chưa nói với anh câu nào, trước kia mỗi lần tụ hội, chắc chắn cô sẽ đi theo Tiết Ngôn, một bước cũng không rời, vắt hết óc để nghĩ xem nói chuyện gì thì có thể gợi lên hứng thú để anh có thể trả lời mình.
 
“Em leo lên cao như vậy làm gì?” Anh ta cau mày, “Thức ăn đã được bày ra rồi, đi vào ăn cơm.”
 
Biên Nhan nghiêng đầu nhìn anh thật lâu, trong giọng nói có ý khen ngợi: “Tiết Ngôn, anh mặc áo màu vàng nhạt rất đẹp, em rất thích nhìn anh mặc quần áo màu nhạt.”
 
“Vậy sao?”
 
“Anh và Chu Hiểu Văn đã ở bên nhau chưa?”
 
“…Không có.”
 
“Anh rất thích loại con gái giống Chu Hiểu Văn có phải không?”
 
Tiết Ngôn nhìn cô một cách chăm chú, một lúc sau mới nhẹ giọng nói, “Không phải.”
 
Lòng bàn tay của Biên Nhan đầy mồ hôi, khi nghe thấy đáp án của anh ta thì cảm thấy vô cùng vui vẻ.
 
Cô cúi đầu nhìn khoảng đất dưới chân, ặc, leo lên thì dễ..
 
“Vậy anh có thể ôm em xuống dưới không…Không được thì…”
 
Tiết Ngôn thở dài, đặt ly rượu lên cái bàn tròn gần đó, anh đi đến bên bồn hoa, đỡ eo, ôm cô xuống đất.
 
 
“…Buông anh ra.”
 
“Không buông.”
 
“Em muốn ba nhìn thấy sao?”
 
“Em không quan tâm.”
 
Tiết Ngôn lạnh lùng nhìn cô, anh nắm hai tay của cô muốn gỡ ra khỏi eo mình.
 
“Anh hôn em rồi, Em ôm lại anh một chút cũng không được sao?”
 
“Anh hôn em khi nào?”
 
“Lúc anh uống say.”
 
“…Đó là em cưỡng hôn anh.”
 
“Nhưng anh cũng không từ chối mà!” Cô vòng tay lên cổ anh, vừa căm giận lại có chút uất ức trợn mắt nhìn anh.
 
 
Tiết Ngôn cứng đờ cả người, cô đến gần như vậy làm anh khẩn trương đến quên cả thở.
 
Nhưng cô cũng không dán môi lên như lần trước.
 
“Em có thể nào trưởng thành hơn một chút không? Đừng có quậy phá nữa.” Anh đẩy cô ra, dường như đang rất khó chịu, nói:  “Anh không thích Chu Hiểu Văn, nhưng anh cũng sẽ không thích em.”
 
“…Ồ.” Biên Nhan cúi đầu, cô quay mặt bước đi, không muốn để anh nhìn thấy đôi mắt đang ửng đỏ của mình.
 
Tối đó Biên Nhan gọi video call cho Ngải Lê: “Không được, tớ cần phải tìm cách nào đó để quên Tiết Ngôn!”
 
 
“Cuối cùng cậu cũng chịu tỉnh ngộ.” Ngải Lê an ủi nhưng trong giọng nói lại có chút hoài nghi. “Tiểu thịt tươi kia có vài yêu cầu đặc biệt, để tớ nói thêm cho cậu biết.”
 
Tiêu chuẩn Đàm Dận đặt ra cho người muốn bao nuôi anh ta rất cao, không thể quá lớn tuổi, phải chưa lập gia đình, chưa từng sinh con còn phải nộp hồ sơ khám sức khỏe cho anh ta xem, đảm bảo không mắc bệnh phụ khoa hoặc những bệnh lây qua đường tình dục.
 
Những chuyện này cũng có thể thông cảm, nhưng đặc biệt ở chỗ —— Từ nắm tay, ôm ấp, hôn môi cho đến lúc cởi sạch quần áo lăn giường, mỗi bước đều phải trả thêm tiền.
 
Biên Nhan im lặng thật lâu.
 
“Nhưng mà mấy điều kiện đó cậu đều có thể thỏa mãn mà.” Ngải Lê an ủi.
 
“…Chim anh ta làm bằng vàng hở?”
 
“Xí, ăn nói thô bỉ quá đi.”
 
“Ha hả, có ảnh chụp không?”
 
Ngải Lê cười thần bí: “Là một anh giai vô cùng đẹp trai.”
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 130
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 1894 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 7 2020 05:10

Chương 4: Ngực giả
 
Trước khi gặp mặt, Ngải Lê đã cố ý tiêm cho cô một mũi dự phòng: “Tính tình của anh giai kia có hơi chảnh chọe, có thể lúc nói chuyện sẽ không được dễ nghe, cậu chịu khó kiên nhẫn một chút.”
 
“Không sao, coi như đang nuôi một đứa con trai là được.”
 
“Chậc.”
 
Vừa đẩy cửa phòng khách sạn bước vào thì cô nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi, thân hình hơi béo nhiệt tình chào đón, vui vẻ tự giới thiệu: “Xin chào, xin chào, tôi là Vương Hạo, là người đại diện của A Dận.”
 
Ngải Lê vừa bước vào đã nhìn xung quanh: “Đàm Dận đâu?”
 
“A Dận đang tháo phục sức trong toilet, chúng tôi vừa mới kết thúc buổi chụp ảnh cho tạp chí xong thì vội vã chạy đến đây.”
 
“Xí, không ngờ anh ta cũng nhận được công việc ha.” Ngải Lê đặt túi xách lên đùi, “Vậy chúng tôi ngồi đây chờ anh ta vậy.”
 
“Được, được.” Ngoài miệng thì Vương Hạo đang tiếp chuyện Ngải Lê nhưng ánh mắt chứa ý cười vẫn luôn quan sát Biên Nhan, “Biên tiểu thư thật là xinh đẹp, những nữ minh tinh trong giới cũng không thể bì được.”
 
Ngải Lê khẽ bóp véo gương mặt của Biên Nhan: “Nói cô ấy bị bao nuôi tôi còn tin nữa là. Cũng may Biên Biên nhà chúng tôi có vẻ ngoài chiếm ưu thế, nếu không thì ngay cả mặt của Đàm Dận cũng không được nhìn rồi.”
 
“Cậu bôi mất phấn của tớ rồi.”
 
“Ồ.” Ngải Lê rút khăn giấy ra lau tay.
 
“Điều kiện A Dận đặt ra quá hà khắc, người được đề cử bị cậu ấy loại không ít. Nếu là những người mới khác gặp được kim chủ chịu bỏ tiền bỏ sức đã lập tức vui mừng mang ơn rồi, chỉ có cậu ấy là chọn tới lựa lui.” Người đại diện cười cười: “Biên tiểu thư là người có tố chất tốt nhất trong số những người ứng cử, tuổi còn trẻ, dáng người đẹp, tính cách cũng rất đáng yêu nữa. A Dận không thích nhất là loại người ỷ vào có vài đồng tiền dơ bẩn thì vênh váo kênh kiệu không biết tôn trọng người khác…”
 
“Mấy cái khác thì tôi nhận nhưng làm sao các người biết tôi tốt tính vậy?”
 
Vương Hạo Ngải Lê cả hai nhìn nhau cười, không nói gì thêm.
 
Bất chợt Biên Nhan thấy lạnh sống lưng.
 
Ngoài cửa phòng có tiếng gõ cửa, cửa mở ra từ bên ngoài, bước vào là một người đàn ông, dáng người cao ráo. Anh ta cúi đầu trên trán còn lấm tấm vài giọt nước, làn da căng mọng, còn trắng trẻo hơn cả mấy em nữ sinh mới lớn.”
 
Lúc anh ta đến gần, Biên Nhan nhạy bén nhận ra bầu không khí trong phòng có thay đổi, ngay cả Ngải Lê bình thường hay tùy tiện nay cũng vô thức thay đổi tư thế, chuyển sang một dáng ngồi vô cùng thục nữ, còn không quên vén tóc cho gọn gàng lại.
 
Vương Hạo đột nhiên đứng dậy: “A Dận…”
 
“Ừm.” Ánh mắt của Đàm Dận dừng lại trên người Biên Nhan.
 
Biên Nhan cũng lặng lẽ ngồi thẳng sống lưng dưới ánh nhìn chăm chú của anh.
 
 
Anh ta kéo chiếc ghế dựa bên cạnh cô, đặt xuống phía đối diện với cô, ngồi xuống một cách đầy tao nhã, anh nhẹ giọng hỏi: “Là Em hả?”
 
Đầu óc Biên Nhan lúc này như đang bắn pháo hoa.
 
Anh ta đợi một lát vẫn không thấy cô trả lời: “Sao không nói gì vậy?”
 
Biên Nhan vừa nghe thấy anh mở miệng, lỗ tai lập tức nóng lên, “… Chào anh.”
 
Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao chạm vào chỗ nào của anh cũng phải trả tiền rồi.
 
Dáng vẻ của người đàn ông này toát lên một luồng hào quang chính là cái loại chỉ có thể đứng từ xa mà nhìn, không được có suy nghĩ dâm loạn, mỗi khi anh ta nói chuyện với cô, Biên Nhan đều có một cảm giác vận may của mình đang giảm xuống…
 
“Đã yêu đương bao giờ chưa?”
 
“Chưa, chưa có.” Mấy năm nay chỉ lo theo đuổi Tiết Ngôn.
 
Đàm Dận cười khẽ.
 
Không biết vì sao mặt của Biên Nhan đỏ đến mức muốn rỉ máu.
 
Đàm Dận dùng một chất giọng cực kỳ dịu dàng hỏi: “Biên tiểu thư, em có thể bao nuôi tôi không?”
 
Đương nhiên là được!
 
Chỉ cần nghĩ đến việc sẽ bị anh đè trên giường, tiến vào… Biên Nhan véo vào đùi, nơi riêng tư co rút tựa như muốn lên đỉnh.
 
Tiền thì có sá gì, mạng em cũng cho anh luôn.
 
Sợ bị anh nhìn ra sự khác thường của mình, nên cô chỉ gật đầu, không dám phát ra tiếng.
 
“Vương Hạo, lấy hợp đồng tới đây.” Đàm Dận cầm bản hợp đồng, mở ra, sau đó đặt bút, nhanh chóng vẽ ra một dòng chữ ký hết sức xinh đẹp, rồi đặt tờ giấy vào tay cô.
 
Nhìn thấy cô đang ngây ra, Đàm Dận nhỏ giọng hỏi: “Có cần đọc qua nội dung bên trong không?”
 
Biên Nhan lắc đầu, đặt bút xuống.
 
“Phải thử hàng trước đã!” Ngải Lê đột nhiên thốt lên, cô ấy bấu một cái thật mạnh vào vai Biên Nhan ý muốn giúp cô tỉnh táo lại, “Hợp đồng ký xong là có hiệu lực. Vì sự hòa hợp trong chuyện chăn gối, các người vẫn nên tiếp xúc với nhau trước để xem…”
 
“A Dận…” Vương Hạo ấp úng, không biết nên khuyên nhủ như thế nào.
 
“Được.”
 
“…Chậc.” Ngải Lê không ngờ anh ta lại dễ dàng đồng ý như vậy.
 
Trong phòng chỉ còn lại hai người.
 
Nói là muốn thử hàng, nhưng phải thử như thế nào đây.
 
Biên Nhan cảm thấy bối rối.
 
Bảo anh ta cởi quần ra, kiểm tra xem chức năng cương cứng có vấn đề hay không hả? Cái này chắc là thứ quan trọng nhất rồi.
 
Nhưng làm vậy thì có sỗ sàng quá không? Đối mặt với một người đẹp mà làm như vậy, cô cứ có cảm giác như mình đang khinh nhờn đấng.
 
Dường như Đàm Dận đọc hiểu được suy nghĩ của cô: “Trên báo cáo sức khỏe có ghi, tất cả mọi chức năng của tôi đều bình thường.”
 
“À…” Biên Nhan yếu ớt nói: “Em muốn thử cảm giác một chút.”
 
“Dùng thử?” Đàm Dận nói: “Được thôi, nhưng không thể quá đáng.”
 
“Đường nhiên là không…” Biên Nhan thử thăm dò: “Hôn có được không?”
 
Đàm Dận nói: “Muốn hôn thì hôn đi.”
 
Đầu Biên Nhan chồm về phía anh, lúc cô đang rối rắm không biết có nên nhón chân lên hay không thì Đàm Dận cúi người, ép mặt sát lại. Có lẽ là do cảm thấy xấu hổ, anh hơi khựng lại một chút, nhưng ngay lúc đó cô lại mắc cỡ đến mức định bảo ngừng.
 
Đôi môi của anh thật mềm mại, lúc chạm vào nhau cô có thể ngửi thấy mùi thơm trên người Đàm Dận, anh ngậm lấy môi dưới của cô, nhẹ nhàng mút vào, không biết có phải là do tác động tâm lý hay không mà Biên Nhan còn nếm ra một chút vị ngọt nơi đầu lưỡi.
 
Tay Đàm Dận đặt bên eo cô, anh khép hờ mắt, từ từ kéo gần khoảng cách của hai người. Biên Nhan bị anh ôm vào lòng, cảm giác được hai cái bánh bao big size của mình đang đè ép ngực anh, cô lập tức rụt người ra sau, tránh né nụ hôn của anh.
 
Môi của Đàm Dận ửng đỏ vì bị cô hôn, anh thoáng nhìn qua ngực cô, nhẹ nhàng phun ra hai chữ: “Ngực giả.”
 
Biên Nhan nóng nảy: “Anh sờ rồi hả?”
 
“Không có.”
 
“Anh chưa sờ thì dựa vào cái gì mà nói đây là ngực giả hả?”
 
Đàm Dận cười lộ vài cái răng: “Em muốn tôi sờ sao?” Anh ta lạnh nhạt nói: “Tôi mà xuống tay thì phải có phí giám định.”
 
Biên Nhan cắn răng: “Trả tiền cho anh là được.”
 
Ăc, tại sao cô lại cảm thấy có gì đó sai sai!
 
Đàm Dận rũ mi, hay tay khoanh lại trước ngực.
 
“Đợi đã.” Biên Nhan cẩn thận nhìn xung quanh, sau đó khóa cửa phòng lại, lúc này mới đứng đối diện với Đàm dận, cởi bỏ từng cúc áo.
 
Cô phơi bày hai con thỏ béo trước mặt anh rồi nhỏ giọng thúc giục: “Sờ đi.”
 
Đàm Dận cong khóe miệng, chậm rãi vươn bàn tay thon dài trắng nõn ra, tiến vào bên trong lớp đệm mút của áo, mơn trớn nơi mềm mại co dãn kia.
 
“A.” Bị bàn tay to lớn của đàn ông bao lấy làm cô sinh ra một loại cảm giác rất kỳ lạ, Biên Nhan vô thức thở ra một hơi dài, “Sao hả? Không phải đồ giả có phải không?”
 
Đàm Dận phải kềm chế lắm, bóp thêm một cái rồi mới rút tay về, “Hình như là đồ thật.”
 
“Đương nhiên là thật rồi!” Biên Nhan ngượng ngùng cài cúc áo lại.
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Linh14061997
Bài viết: 8
Ngày tham gia: 05 Tháng 1 2020 00:07
Has thanked: 114 times
Been thanked: 4 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 7 2020 09:58

Hóng ghê, mới vô đã bớp ngực con nhà ng ta r 😤

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 130
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 1894 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 7 2020 21:41

Chương 5: Hôn phải trả tiền
 
“Sao hả? Hài lòng không?” Ngải Lê nháy mắt đầy mập mờ.
 
Đàm Dận đứng cạnh đó cũng mỉm cười nhìn cô.
 
Biên Nhan cảm thấy áp lực rất lớn, gật gật đầu, mặc dù hình như cô cũng chẳng thử được hàng, nhưng mà cảm giác hôn môi cũng rất thích thú.
 
Thật ra trước khi đồng ý gặp mặt cô còn nghi ngờ, trên hợp đồng có ghi, nắm tay 800, phí một ngày ôm năm lần là 2000, dù ôm không đủ năm lần trong ngày vẫn tính nguyên giá, hôn môi 3000, mỗi lần lên giường phải trả 3 vạn(30.000), còn chi phí cho  những hành vi thân mật và các thể loại phục vụ tình thú đặc biệt khác sẽ do bên nam tự do ra giá tùy theo quyền lợi.
 
Đại khái muốn nói là lấy nhiều hay ít tùy theo tâm trạng của Đàm Dận.
 
Đêm đầu tiên của Đàm Dận cũng là giá ở trên trời, con số này có thể mua được một căn chung cư ở trung tâm thành phố.
 
Hợp đồng như vậy thật sự hợp pháp sao?
 
Ngải Lê có văn bằng 2 đại học luật, cô ấy khẳng định vô cùng chắc nịch, mấy thể loại hợp đồng bao nuôi vi phạm thuần phong mỹ tục và trái với đạo đức xã hội này đương nhiên là không có hiệu lực pháp luật rồi. Hợp đồng này chẳng qua chỉ để liệt kê rõ trách nhiệm, nghĩa vụ và quyền lợi cũng như vấn đề chi phí sử dụng của hai bên.
 
Biên Nhan ôm đầu: “Anh ta ra giá cao quá, tớ sợ mình không nuôi nổi anh ta.”
 
“Không phải lợi tức công ty của ba cậu một năm có thể thu về mười mấy hai mươi tỷ sao, cậu lại là người thừa kế duy nhất, chỉ bao nuôi một tiểu thịt tươi còn không phải là dư sức hay sao.” Ngải Lê tẩy não cô, “Hơn nữa không phải cậu muốn làm biên kịch nổi tiếng sao? Anh ta tuyệt đối có thể thỏa mãn hết tất cả ảo tưởng về nam chính của cậu.”
 
Biên Nhan suy nghĩ một hồi cũng cảm thấy có lý.
 
Trước đó nghe Ngải Lê tâng bốc Đàm Dận cứ như là thần tiên hạ phàm, nhưng không ngờ gặp được rồi thì đúng là trăm nghe không bằng một thấy.
 
Từ đây nam chính dưới ngòi bút của cô đã có hình mẫu chuẩn.
 
Nhìn thấy lúc Biên Nhan ký tên vẫn còn có chút do dự, Ngải Lê khom lưng nhỏ giọng thì thầm: “Cậu nỡ chắp tay nhường Đàm Dận cho người khác, nhìn anh ta bị người phụ nữ khác giở trò đồi bại hay sao?”
 
Đây đúng là tra tấn lương tâm của cô mà!
 
Biên Nhan đỏ mắt, tâm trạng nặng nề ký tên.
 
Hai bên nhận lấy bản hợp đồng, Ngải Lê cười tủm tỉm vỗ vai Biên Nhan, nhét thẻ mở cửa phòng vào tay cô: “Bây giờ anh ta là của cậu, dùng cho tốt nghen.”
 
Lúc này Biên Nhan mới hiểu rõ dụng ý của cô ấy khi chọn địa điểm gặp mặt là khách sạn.
 
Ngải Lê, cậu dâm đãng quá đi!
 
Sau khi vào phòng, Đàm Dận cởi đồng hồ ra, tiện tay đặt xuống cái bàn gần đó, anh nhìn sắc trời vẫn còn sáng choang ngoài cửa sổ: “Bây giờ bắt đầu hả?”
 
 
Biên Nhan lập tức hiểu anh đang nói gì, cô vô cùng căng thẳng, uyển chuyển nói: “Em cảm thấy vẫn nên tiến hành theo từng bước thì tốt hơn…”
 
“Ừm.” Đàm Dận gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, anh vươn tay về phía cô, “Đưa tay nhỏ mập mạp cho anh.”
 
Tay thì tay thôi! Còn phải nói là tay nhỏ mập mạp nữa chứ!
 
Biên Nhan hậm hực đặt bàn tay nhỏ nhắn mảnh khảnh vào tay anh, sau đó anh đan tay mình vào tay cô.
 
“Đây là bước đầu tiên. Bước thứ hai…” Đàm Dận mỉm cười liếc nhìn cô một cái, anh vòng tay ôm lấy vai cô, cúi đầu hôn xuống.
 
Biên Nhan bị anh ta hôn cho choáng váng, người lâng lâng như đang say, chân mềm nhũn không đứng vững được, môi lưỡi của anh vô cùng dịu dàng và ngọt ngào, lúc đầu lưỡi linh hoạt lục lọi tìm kiếm làm cô cảm giác được một loại khoái cảm kỳ lạ len lỏi trong xương tủy.
 
Mặc dù phải trả phí rất cao, nhưng cô vẫn muốn hôn.
 
Cô không biết cách hít thở, hôn một thời gian dài lập tức cảm thấy đầu váng mắt hoa, “ Ưm, ưm” cô vùng vẫy muốn đẩy anh ra.
 
Sau đó lập tức nghe thấy giọng nói có hơi trầm khàn của Đàm Dận vang lên: “Hôn lưỡi phải trả thêm 1000, nhớ chuyển khoán cho anh nha.”
 
“!!!” Biên Nhan trợn trừng hai mắt.
 
Cô nghĩ, không lẽ từ nay về sau mỗi lúc mình thân mật với anh ta đều phải ghi vào sổ sao?
 
 
Đàm Dận cười khẽ một tiếng, anh cảm thấy vẫn chưa đã thèm, chờ đến khi cô tỉnh táo lại, anh lại nâng cằm cô lên, ý muốn lại hôn thêm lần nữa.
 
Biên Nhan nhanh chóng che miệng lại.
 
Đàm Dận cau mày, gỡ tay cô ra, vừa định đặt môi xuống thì bị cô nhanh chóng tránh né.
 
Đúng là quá đáng, đã trả cho anh ta nhiều tiền vậy rồi. Sao lại tham lam quá vậy!
 
Đàm Dận bất đắc dĩ ôm cô vào lòng: “Bước thứ ba…”
 
Anh vén áo cô lên, cởi áo ngực ra, thả hai con thỏ béo mập trắng trẻo đáng yêu ra ngoài, năm ngón tay bóp nắn, biến nó thành đủ loại hình dạng, trông vô cùng dâm mĩ… Ngực của cô vừa mềm mịn lại vô cùng co dãn, đúng là làm cho anh yêu thích không muốn buông tay.
 
Mặt Biên Nhan vừa đỏ lại nóng, ngực bị người đàn ông này xoa nắn, cô cúi đầu nhìn thoáng qua lại bị hình ảnh sắc tình trước mắt làm chấn động run rẩy cả người.
 
Ánh mắt của Đàm Dận tối sầm lại, anh ghé sát lại bên tai cô, dùng giọng nói trầm ấm mê người thủ thỉ: “Đây cũng là lần đầu tiên của anh, nếu có làm đau em thì cho anh xin lỗi.”
 
“Ưm a…” Biên Nhan vươn cổ, sau gáy đã ửng đỏ, trong lúc cô đang ý loạn tình mê thì tiếng chuông điện thoại khiến người mất hứng vang lên. Cơ thể cô vẫn còn mềm nhũn, run rẩy đẩy Đàm Dận ra.
 
Không để ý thấy nét mặt của ai đó đang chuyển sang màu xanh.
 
Thường thì vào cuối tuần, Biên Nhan sẽ rủ rê Tiết Ngôn lang thang hết ngang cùng ngõ hẻm cùng nhau nếm thử mỹ thực, cô không đành lòng nhìn thấy anh ta suốt ngày cứ bị cha mình áp bức phải cắm đầu vào công việc. Ban đầu anh ta cũng không quá tình nguyện, nhưng sau này Biên Chí Thành cũng mở miệng bảo anh ta cố gắng nhín chút thời gian đi chơi với em gái.
 
Sau này cũng không biết căn bệnh viêm dạ dày mãn tính của anh ta có phải là do ăn bậy ăn bạ mà ra hay không.
 
Hiện tại, cô nghe thấy giọng nói chứa đầy vẻ mất kiên nhẫn của Tiết Ngôn ở phía đầu dây bên kia vang lên: “Đang ở đâu?”
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 8 khách