[HĐ- TXVT- 3S ] KINH TRÌ THỊNH HẠ- Tiêu Tùng Thử

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 6720 times
Tiếp xúc:

16 Tháng 7 2020 08:09

Chương 63. Được tỏ tình.
 
Sau khi Hách Nhĩ Nam nói tên mình ra, cậu chờ đợi cô cũng sẽ đỏ mặt thét chói tai như những nữ sinh khác.
 
Nhưng Thịnh Hạ chỉ hờ hững à một tiếng, rồi cầm nhánh cây lên vẽ loạn trên mặt đất.
 
Hách Nhĩ Nam: …
 
Này sao không giống với những gì mình tưởng tượng?
 
Cậu ta hậm hực ho khan: “Chị ở đây làm gì?”
 
“Đi học.”
 
“Tôi thấy dáng vẻ của chị không vui, có chuyện gì sao?”
 
“Không có.”
 
Ngày thường chỉ có người khác tìm mình nói chuyện, mình cũng đều lạnh lùng, không ngờ lại có ngày phong thủy luân chuyển.
 
Cậu ta gãi gãi tóc, rồi ngồi xuống bên cạnh cô: “Đàn chị Thịnh Hạ, trưởng CLB của chị có liên lạc với tôi vài lần, dường như rất muốn tôi gia nhập vào CLB văn nghệ giải trí, chị không có biểu hiện gì sao?”
 
Thịnh Hạ cũng không bất ngờ rằng cậu ta sẽ biết tên mình: “CLB văn nghệ giải trí khá tốt, cậu có hứng thú thì có thể đến phỏng vấn.”
 
Hách Nhĩ Nam bật cười: “Trưởng CLB có nói điều kiện, chỉ cần tôi gật đầu, lập tức có thể trúng tuyển.”
 
Thịnh Hạ không ngờ trưởng CLB lại nói như vậy, dù là sinh viên mới ưu tú thế nào, cũng phải trải qua phỏng vấn: “Thật không? Chuyện này tôi cũng không rõ cho lắm.”
 
Hách Nhĩ Nam bĩu môi “Đàn chị Thịnh Hạ, chị có muốn tôi gia nhập không?”
 
Thịnh Hạ trả lời: “Đây là chuyện của cậu, tôi không thể làm chủ cho cậu được.”
 
Nào biết đối phương lại tự nhiên không xấu hổ nói một câu “Nếu đàn chị gật đầu, tôi lập tức đồng ý gia nhập CLB với chị ấy, thế nào?”
 
Thịnh Hạ hôm nay đang phiền lòng, người này lại không chịu nhìn, chịu hiểu sắc mặt người khác, vẫn cứ không buông tha, cô là con thỏ nhỏ không biết giận hờn cũng không khỏi bốc lửa trong lòng.
 
“Bạn học Hách, cậu có muốn gia nhập hay không là chuyện của cậu, đối với tôi cũng không có bất cứ liên quan nào, hơn nữa cậu đừng nghĩ rằng cách nói chuyện thế này rất cuốn hút người khác, nói thật, nó làm người ta rất phản cảm, còn nữa mong là cậu trả lại bóng cho tôi, tôi phải đi học.”
 
Cô đứng dậy, đưa tay ra muốn lấy lại quả bóng.
 
Hách Nhĩ Nam ngồi xổm ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ trắng hồng của cô đang căng chặt, tròng mắt đen nhánh đang trừng to nhìn cậu, bộ dạng tức giận của cô cũng thật là đáng yêu.
 
Cậu ta nhướng mày, nói: “Vậy đàn chị thích kiểu nói chuyện như thế nào, tôi có thể học.”
 
Thịnh Hạ cạn lời cùng cậu ta: “Bạn học Hách, mong cậu không cần ỷ vào chuyện mình có tài mà tùy tiện trêu chọc người khác, hành vi này thật sự rất xấu xí.”
 
Hách Nhĩ Nam gật gật đầu: “Cảm ơn chị đã khẳng định năng lực của tôi, chỉ là tôi nghĩ mình nên nói rõ một chút, tôi không phải là người tùy tiện, tôi chỉ là….”
 
Thịnh Hạ bị giọng điệu tự cao tự đại này của cậu ta làm cho tức giận muốn cười, lúc này cậu ta lại đột ngột đứng lên, thân hình cao lớn, tồn tại áp lực làm cô không khỏi lùi lại hai bước.
 
Cậu ta nhướng mắt: “Chỉ là đối với chị, tôi vừa gặp đã yêu, trên đời này chuyện vừa gặp đã yêu, đa số là thấy sắc nảy lòng tham, điểm này tôi thừa nhận, dáng vẻ của chị thật sự rất hợp ý tôi, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, có gì là sai?”
 
Thịnh Hạ mím môi, cô đã nghe quá nhiều lời tỏ tình, nhưng rất ít người lại điên cuồng trực tiếp như vậy, quả thật làm người ta không trở tay kịp.
 
“Đúng, không có gì sai, cảm ơn cậu đã vừa gặp đã yêu tôi, nhưng tôi có quyền không nhận lấy, về sau mong cậu duy trì khoảng cách một chút.”
 
Hách Nhĩ Nam cũng không có lường trước rằng, cô gái mềm mại như bông này, lại từ chối người khác lưu loát dứt khoát như vậy, ngay cả một chút hi vọng cũng chặt đứt, thật sự không chút dây dưa dông dài!
 
Đây là lần đầu tiên cậu tỏ tình với một cô gái, cũng là lần đầu tiên cậu bị người ta cự tuyệt không có đường lui.
 
Từ nhỏ đã là đại thiếu gia sống trong nhung lụa, chưa từng chịu qua thất bại, cậu có chút thẹn quá hóa giận, nhưng đồng thời trong lòng đối với hành vi này của cô có chút tán thưởng …
 
Tính cách này thật quá đáng yêu.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Phó thư kí
Bài viết: 5
Ngày tham gia: 29 Tháng 5 2020 00:27
Has thanked: 10 times
Been thanked: 7 times
Tiếp xúc:

16 Tháng 7 2020 12:34

Ăn sạch con nhà người ta rồi mà còn chưa xác định, tán sml ông nam9

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Peaceminusone1896
Bài viết: 34
Ngày tham gia: 08 Tháng 10 2019 00:42
Has thanked: 4 times
Been thanked: 27 times
Tiếp xúc:

18 Tháng 7 2020 00:30

Hách nhĩ nam. Ui dồi ui. Nam phụ tại sao lại là nam phụ. Cầu n9 ngược thêm 2 chương chứ nhiều quá e k chịu nổi huhu

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 6720 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 7 2020 08:19

Chương 64. Tranh cãi? Ghen?
 
Thịnh Hạ siết chặt bàn tay hồi lâu, thấy sắc mặt cậu ta biến ảo không ngừng, nhớ đến trên tin tức có nói, tỏ tình không thành lập tức cưỡng bức nhà gái, cô hơi hơi sợ muốn lùi về phía sau.
 
Đột nhiên, đối phương đưa tay ra nắm lấy tay cô, trong lòng cô hoảng sợ, trên mặt bình tĩnh nói: “Cậu làm gì, buông tay tôi ra.”

 Hách Nhĩ Nam đưa ngón tay lên chận môi cô: “Chính thức tự giới thiệu một chút, tôi tên Hách Nhĩ Nam. Năm nhất khoa nhân văn, năm nay 19 tuổi, cao 1m8, nặng 75kg, liên quan đến nhạc cụ ít nhiều gì cũng biết một chút.”

 Nói xong, cậu ta chủ động buông ta cô ra, sau đó đưa bóng trả lại cho cô.

 Thịnh Hạ đưa tay muốn lấy, cậu ta lại cố ý giơ tay lên, làm cô chụp vào không khí.

 Khóe miệng Hách Nhĩ Nam lộ ra vẻ cười xấu xa “Hy vọng sau này chị sẽ gọi tôi là anh Hách, chứ không phải là bạn học Hách.”

 Thịnh Hạ thật xem thường giùm cậu ta, sao lại có người tự luyến đến như vậy.

 Thịnh Hạ cũng không muốn dây dưa với cậu ta, lấy lại quả bóng rồi xoay người muốn đi, nhưng vừa mới đi được nửa bước, cả người lập tức cứng đờ tại chỗ.

 Kinh Trì đứng ở dưới khán đài cách đó không xa, cũng không biết đã nhìn bao lâu.

 Anh hờ hững nhìn vào đôi mắt cô.

 Một giây dày vò tựa những trăm năm.

 Ngay sau đó anh thu lại ánh mắt, xoay người bỏ đi.

 Thịnh Hạ đột nhiên không biết phải làm sao.

 Anh đã thấy được những gì, có hiểu lầm hay không?

 Cô có cần đến giải thích cho anh biết hay không, nhưng mối quan hệ giữa hai người không phải là mối quan hệ nam nữ, ngược lại cô có thể tự biến mình thành người đa tình hay không?

 Hách Nhĩ Nam không biết cô bị làm sao, lại có dáng vẻ tuyệt vọng như thế: “Chị không sao chứ?”

 Cậu mới hỏi xong, người đã chạy về phía trước.

 Hách Nhĩ Nam: …

 Mình có đáng sợ đến như vậy không?

 Kinh Trì mím chặt môi, trong lòng tự giễu, anh cho rằng hôm nay mình khiến cô không vui, cũng không nói rõ qua tin nhắn, lập tức chạy đến đây tìm cô, ai ngờ- ----

 Vẻ mặt anh càng thêm lạnh lùng.

 Bạn học ôm bóng rổ chạy đến chào hỏi anh: “Kinh Trì, sao cậu ở chỗ này? Có muốn cùng chơi bóng hay không?”

 Kinh Trì ném hộp sữa trong tay mình cho cậu ta: “Cho cậu.”

 Bạn học kia được yêu mà sợ, nhận lấy, muốn nói lời cảm ơn nhưng người đã đi xa.

 Anh ta cắm ống hút uống một ngụm, không khỏi nghi ngờ “Vị dâu tây?”

 Trong sân tập thể thao rất đông đúc, Thịnh Hạ băng qua đám người tìm kiếm thân ảnh của Kinh Trì.

 Cô chỉ do dự một chút, người đã không còn thấy tăm hơi đâu.

 Chạy mãi ra khỏi sân thể dục, cô mới có thể nhìn thấy bóng dáng anh.

 Cô đuổi theo gọi, “Hội trưởng … Hội Trưởng….”

 Người phía trước giống như không nghe thấy, vẫn cứ như cũ tiếp tục đi về phía trước.

 Thịnh Hạ trong tình thế cấp bách gọi: “Kinh Trì!”

 Một tiếng này, thành công dừng lại bước chân của anh.

 Kinh Trì cũng không quay người lại, Thịnh Hạ hai tay chống gối thở phì phò.

 Cô ngẩng đầu lên, nhìn người đang đưa lưng về phía mình, cả người như tản ra hơi lạnh xa cách, dường như ngăn cản cô ở bên ngoài thế giới của anh.

 Suy nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu, cô cảm giác giống như ai vừa đâm mình, tát trên mặt mình.

 Xoẹt xoẹt đau buốt.

 Cô cuống quỷ giải thích: “Hội trưởng, cậu hồi nãy là sinh viên năm nhất, lần trước đi tuyên truyền có gặp qua một lần, em với cậu ta không có thân thiết gì.”

 Kinh Trì xoay người, đôi mắt đen nhánh lại lạnh lẽo như băng tuyết, anh đi về phía Thịnh Hạ, từng bước đến gần: “Không thân thiết mà cậu ta nắm tay em? Không thân thiết mà hai người lại gần gũi như vậy?”

 Thịnh Hạ bị vẻ mặt lạnh lùng của anh khiến cho sợ hãi lùi bước về phía sau, cô liên tục lắc đầu nói: “Em cũng không biết vì sao cậu ta lại đột nhiên kéo tay em, hội trưởng anh phải tin em, em thật sự không có lừa anh.”

 Cô nói đến đây, lập tức chủ động tiến lên một bước, đưa tay ra muốn nắm lấy tay anh.

 Không, cô không muốn anh dùng vẻ mặt như vậy nhìn mình, không muốn để anh hiểu lầm mình là một cô gái tuỳ tiện được.

 Nhưng đầu ngón tay của cô vừa chạm vào ống tay áo của anh, đã bị anh hất ra.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 6720 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 7 2020 09:14

Chương 65. Thích em sao?

Ngay tức khắc tay cô đã bị anh hất ra, anh nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng đến cực điểm, so với người xa lạ còn không bằng.

Trái tim của Thịnh Hạ lập tức rơi vào đáy cốc.

Cô chậm rãi buông tay xuống, trong lòng tự giễu vô cùng.

Người ta vốn là đã không thèm để ý mày, không tin mày, mày còn mang ánh mắt trông mong chạy theo giải thích, tự đem bản thân thành một thứ đáng chê cười, không thể chê cười hơn nữa sao?

“Em biết rồi, em xin lỗi.”

Cô dùng sức cắn môi dưới, cái đau thân xác sẽ làm cho đầu óc đần độn của cô tình táo hơn, sau đó cố nén xuống xoay người đi.

Cô vừa đi được nửa bước, cánh tay đã bị người nắm kéo lại, cô lảo đảo lui lại về phía sau, còn chưa đứng vững, liền nghe được anh hạ giọng nói, tức giận khó kiềm chế.

“Em biết cái gì? Lại muốn xin lỗi cái gì?”

 Từng câu từng chữ chất vấn sắc bén như thanh đao, chặt chém lên cơ thể cô đầy đau đớn.

'Em biết anh không thích em, em xin lỗi, sau này sẽ không đến phiền anh nữa.'

Lời nói đến môi đầy run rẩy, trong lòng đột nhiên nổi lên một phen dũng cảm, cô nắm chặt tay, nhắm hai mắt lại đưa lưng về phía anh mà nói lớn: “Không liên quan đến anh! Nếu anh đã không tin em, anh còn hỏi em cái gì nữa?”

Kinh Trì tức giận, gân xanh trên trán giật giật, đến lúc này, cô còn có lý để tức giận ngược lại với anh?

Anh  dùng sức kéo cô đến trước mặt mình, bốn mắt nhìn nhau, đầu ngón tay anh không khỏi khẽ thả lỏng.

Đáy mắt cô dâng lên từng cơn lửa giận đỏ hồng, dáng vẻ cố nén nước mắt của cô, đem hết lửa giập ngập trời của anh dập tắt.

Anh cuối cùng cũng hiểu, thành luỹ kiên cố nào trên đời, cũng không chống lại được nước mắt của người mình yêu.

Anh hít sâu một hơi: “Thịnh Hạ, em cảm thấy, chuyện của em, không phải là chuyện liên quan đến anh sao?”

Thịnh Hạ lúc này trong lòng tràn đầy ấm ức, không có chú ý đến giọng nói của anh mang theo cô đơn còn có chút run run rẩy rẩy và cầu xin.

Cô buột miệng nói: “Đúng, không có liên quan đến anh.”

Cô không đến tìm anh, không nên vì phản ứng của anh mà chạy đến giải thích với anh, tự rước lấy nhục.

Ánh sáng trong mắt Kinh Trì chợt dần mất đi.

Anh buông tay cô ra, chậm rãi rũ xuống bên hông, anh cụp mắt, che đậy ảm đạm trong mắt mình.

“Anh cho rằng, chuyện anh làm mấy ngày nay, em đều có thể hiểu, thì ra chỉ là do một mình anh tình nguyện.”

Lời nói này lôi kéo Thịnh Hạ đang đắm chìm trong bi thương ra ngoài, cô có chút không thể tin được mình vừa nghe được gì, run sợ ngửa đầu nhìn anh.

Từ trong đầm lầy, đến bay lên mây, có lẽ chỉ là vài giây ngắn ngủi.

“Anh, anh vừa rồi nói cái gì? Ý của anh là, anh thích….”

Thích em sao?

Mấy lời cuối này, cô khẩn trương xúc động không nói thành lời mà nghẹn lại nơi cổ họng.

Kinh Trì giật giật khoé miệng, nhưng không mang theo ý cười.

“Cho nên vừa rồi anh hỏi em, em biết cái gì?” Anh tự giễu rồi dừng lại “Từ đầu đến cuối, cái gì em cũng không biết.”

Nói xong lời này, anh xoay người rời đi.

Thịnh Hạ bị anh nói bất động tại chỗ, không kịp phản ứng, chỉ có thể trơ mắt nhìn anh từng bước đi càng xa.

Anh ấy thích mình sao?

Phải không?

Anh hình như đã gián tiếp trả lời mình.

Vui mừng đến quá đột nhiên, rồi còn kèm theo bất an vô cùng.

 Hội trưởng giống như rất thất vọng, những lời vừa rồi của cô đã làm tổn thương anh.

Chỉ là anh trước nay đều không nói, làm sao cô biết được là anh thích cô chứ?

Hơn nữa, khi nãy anh ấy cũng không trực tiếp thừa nhận.

Cho đến bây giờ cô cũng không thể chắc chắn được, anh rốt cuộc là có ý gì?

Người này sao lại thế! Cô sao có thể đoán được chứ!

Thịnh Hạ cảm thấy đầu óc mình sắp nổ tung rồi.

Chờ cô muốn hỏi cho rõ ràng, đưa mắt nhìn lại, người đã không thấy nữa.

Cô tức giận dậm chân, bỏ lại vài câu khó hiểu rồi đi, còn không cho người ta đáp áp, thật xấu xa!

Cô cắn môi, cầm điện thoại, tìm được số của anh, gọi qua.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin