[HĐ-TXVT-TMTM] Anh trai nhà bên không được lên giường - Thất Nguyệt Tình

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắcbee
Bài viết: 47
Ngày tham gia: 02 Tháng 9 2019 17:43
Has thanked: 8 times
Been thanked: 769 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 7 2020 09:10

 
Chương 27: Em không gian lận
 
Kiều Đình khóc rồi đi về chỗ mình ngồi.
 
Gíao viên toán lên án việc cô gian lận, cô nhanh chóng giải thích rằng cô không gian lận, tất cả các câu trả lời trong bài kiểm tra đều do cô tự làm, nhưng giáo viên không chịu tin. “Bình thường số lần điểm em đạt tiêu chuẩn chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, sao có thể lập tức làm được 90 điểm chứ!” Giáo viên dạy toán lạnh lùng nói.
 
“Bởi vì gần đây mẹ em có mời gia sư cho em, nên điểm số em mới tăng lên…”
 
“Em cho rằng trong lớp này không có ai học thêm sao?” Đột nhiên giáo viên toán vỗ mạnh vào bàn, dọa Kiều Đình chảy nước mắt.
 
 “Em nói thật...” Kiều Đình nức nở phân trần “Gia sư dạy em rất giỏi, cho nên mới có thể…”
 
“Ý của em là tôi không bằng, không có cách để em kiểm tra được 90 điểm?”
 
Kiều Đình không nghĩ lời cô nói sẽ bị xuyên tạc như vậy.
 
 “Cô giáo, ý em không phải như vậy…”
 
“Đi xuống cuối lớp phạt đứng cho tôi!” Giáo viên toán chỉ tay về phía sau lớp học.
 
 “Cô giáo, em...”
 
“Đi!”
 
Kiều Đình quay lại và nhìn các bạn cùng lớp một cách bất lực. Biểu cảm của mọi người đều khác nhau, có hoang mang, có coi thường, có giật mình hiểu ra, có cười trên nỗi đau người khác...Nhưng cô không tìm thấy được ai tin tưởng điểm cao của cô là do thực lực.
 
 “Hu…” Kiều Đình cắn răng tủi thân, hai tay nắm ở trước ngực, nhấc chân chuẩn bị đi thì cô giáo gọi cô lại.
 
 “Nhặt bài thi lên.”
 
Kiều Đình khom lưng nhặt lên bài thi.
 
“Đưa cô.” Cô giáo chìa tay về hướng cô.
 
Tay nhỏ Kiều Đình run rẩy đưa bài kiểm tra cho giáo viên.
 
Giáo viên xé bài thi thành 2 tờ giấy dùng bút đỏ gạch chữ x lên số điểm 90 đổi thành 0.
 
0 điểm?
 
Kiều Đình ngu ngơ tại chỗ.
 
 “Đi phạt đứng.” Cô giáo ném bài kiểm tra vào cô.
 
Kiều Đình khóc nhặt bài kiểm tra điểm 0 lên, vừa đi vừa khóc về phía sau lớp.
 
Khi đi tới chỗ Điền Điềm, bỗng nhiên Điền Điềm giữ tay cô lại, nở nụ cười dịu dàng.
 
Kiều Đình còn tưởng rằng hành động này của Điềm Điềm là tin tưởng cô không gian lận, không nghĩ rằng Điềm Điềm mở miệng khuyên nhủ, “Kiều Đình, nếu có chỗ không hiểu cậu có thể hỏi tớ, gian lận là không tốt đó.”
 
Khuôn mặt Kiều Đình trắng bệch, muốn mở miệng phản bác nhưng nghĩ lại không ai sẵn lòng tin tưởng cô, cô liền cứng rắn ngậm miệng lại.
 
Khi đi tới bên người Từ Sâm Gia, Kiều Đình cảm giác được góc ai mình bị người nào đó kéo, cũng biết người này mở miệng không phải lời gì hay, cô tức giận gạt tay Từ Sâm Gia ra, nhanh chân đi đến phía sau lớp.
 
Cô không gian lận.
 
Cô sẽ ngẩng cầm lên.
 
Cô không gian lận!
 
Cô đứng thẳng lưng, nhưng nước mắt cứ rơi.
 
Về đến nhà, cô ngồi trên ghế sofa và nhìn vào số 0 lớn trên bài kiểm tra. 
 
Làm sao có thể để Bá Vân nhìn thấy số điểm như vậy chứ ?
 
Rõ ràng cô rất nỗ lực...
 
Rõ ràng đã cố gắng nhiều vậy mà!
 
Có tiếng mở cửa “Ấm ầm” từ phía trước, trong giây lát, cánh cửa màu vàng nhạt mở ra, bóng dáng cao lớn của Bá Vân xuất hiện.
 
Lần đầu tiên Bá Vân nhìn thấy Kiều Đình đi học về nhưng không ngủ, làm anh vô cùng buồn bực, lại thấy mắt cô sưng đỏ, gó má ướt át, trong lòng anh giật mình, cửa cũng không kịp đóng lại, nhanh chân đi tới.
 
 “Em làm sao vậy?” Bá Vân nửa quỳ trước cô, đôi tay ôm lấy khuôn mặt bị nước mắt làm ướt. “Ai bắt nạt em?”
 
“Bá Vân…” Kiều Đình nhịn không được nhào vào người anh gào khóc, vừa khóc vừa kể chuyện oan ức và tủi thân hôm nay.
 
Bởi vì nức nở nên lời nói của cô đứt quãng, nhưng Bá Vân nhìn thấy bài thi bị sửa điểm đã hiểu chuyện gì đã xảy ra.
 
 “Cô giáo nói em gian lận...Huhu...Em không có...Anh biết em không làm...”
 
“Anh biết!” Bá Vân vỗ vỗ lưng, cô gái trong lòng anh khóc đến run rẩy, làm anh cảm thấy phẫn nộ: “Em là được anh dạy, đương nhiên anh biết em không gian lận.”
 
 “Huhu… Bá Vân, còn may có anh tin tưởng em… Hức hức”
 
“Tất nhiên anh tin tưởng em, đồ ngốc! Điều này còn phải nghi ngờ sao?” Bá Vân nâng mặt cô lên, dùng tay áo lau sạch nước mắt trên mặt cô. “Đừng khóc, chúng ta sẽ chứng minh cho mọi người xem, em thật sự có thực lực.”
 
 “Được…” Kiều Đình hít mũi gật đầu.
 
 “Ngoan.” Bá Vân hôn trán cô, “Rửa mặt đi, rồi ăn cơm tối.”
 
“Vâng.”
 
Bá Vân sờ đầu cô, lại hôn một chút, sau đó đưa cô đi vào phòng tắm rửa mặt.
 
Mặc dù Bá Vân nói rằng đợi một thời gian, bạn học và cô giáo nhất định sẽ tin rằng cô sẽ có khả năng làm bài bài kiểm tra với số điểm cao như vậy, nhưng bị oan ức là một chuyện cực kì nghiêm trọng ảnh hưởng đến tâm lý Kiều Đình, đặc biệt bạn trong lớp không ai tin tưởng cô, ngay cả bạn thân cũng hỏi cô dùng cách gì làm bài kiểm tra được điểm cao như vậy.
 
Còn có người hỏi cô có phải nhìn lén bài của Điềm Điềm và Từ Sâm Gia hay không.
 
Lúc đầu Kiều Đình sẽ giải thích nhưng mọi người đều nói cô đừng giả bộ, nhanh chóng đưa bí quyết ra.
 
Vì thế, ở trường học cô không bao giờ cười, khi Từ Sâm Gia trêu chọc cô, cô cũng sẽ không lại quay đầu lại mắng hắn ngu ngốc.
 
Hôm sau tiết thứ ba là tiết học toán, giáo viên đi vào với sắc mặt nghiêm khắc, nhìn mọi người xung quanh một vòng.
 
“Kì thi cuối kì đã gần đến, các em nên cẩn trọng hơn, nếu ai dám gian lận lần nữa, tuyệt đối không bỏ qua!”
 
Ánh mắt sắc bén của cô giáo trừng Kiều Đình.
 
Đôi bàn tay nhỏ đặt trên bàn của Kiều Đình siết chặt lấy nhau, răng cô cắn chặt môi dưới, xúc động đến mức muốn bật khóc.
 
“Báo cáo.”
 
Đột nhiên có một giọng nam vang lên, và mọi người cùng quay lại nhìn về phía cửa, thì thấy một người dáng dấp cao gầy, khuôn mặt tuấn tú, đẹp trai, hơn nữa đồng phục mặc trên người là đồng phục của trường cấp 3 S.
 
Lưng cô không tự chủ được thẳng lên.
 
Bá Vân?!
 
Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày Sắcbee với 15 lần sửa trong tổng số.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắcbee
Bài viết: 47
Ngày tham gia: 02 Tháng 9 2019 17:43
Has thanked: 8 times
Been thanked: 769 times
Tiếp xúc:

03 Tháng 8 2020 15:07

Chương 28: Anh giúp em giải oan
 “Em…” Cô giáo cau mày nói: “Em không phải là học sinh trường này?”
 
  “Ngụy Bá Vân!” Đột nhiên có người hét lên: “Anh là Ngụy Bá Vân là người đứng hạng nhất cuộc thi năm đó!”
 
 Lập tức mọi người phía dưới sôi nổi thảo luận.
 
 Khi Kiều Đình học lớp một thì Bá Vân học lớp ba, Bá Vân là một trong những huyền thoại của trường.
 
 Anh không chỉ đẹp trai và cao ráo, còn thông minh và tài năng, mỗi lần có lễ trao thưởng, dù là thành tích học tập hay thư pháp, cuộc thi vẽ, đều có phần của anh.
 
 Chỉ có thể thao anh hơi kém một chút nhưng cái gọi là “một chút ấy” cũng giống như tố chất ở người bình thường, không giống Kiều Đình đoạt giải bạc toàn thành.
 
  “Ngụy Bá Vân?” Một giáo viên dạy ở đây chưa đến hai năm cũng đã nghe thấy cái tên vang dội này nhưng thấy chưa gặp lần nào: “Em có chuyện gì sao ?”
 
 Bá Vân tiến lên phía trước, mặc dù cô giáo đang đứng trên bục giảng cũng phải ngước nhìn anh.
 
  “Em là gia sư của Kiều Đình, nghe nói rằng cô đã buộc tội Kiều Đình gian lận trong bài kiểm tra toán này.”
 
 Bá Vân nở nụ cười nhạt, nhưng ánh mắt sắc bén, dù giáo viên đã hơn anh mười mấy tuổi nhưng lại cảm thấy trên người mình có áp lực rất lớn.
 
  “Gia sư của Kiều Đình?” Có người ngạc nhiên kêu lên.
 
  “Kiều Đình thế mà mời được Bá Vân làm gia sư ư?”
 
  “Anh Bá Vân … Không phải là thanh mai trúc mã của Kiều Đình sao?” 
 
 Người nói ra lời này là bạn thân của Kiều Đình, Đào Tư Mân.
 
  “Thật không?” Mọi người lại kinh ngạc lần nữa.
 
  “Bình thường em, em ấy  kiểm tra hiếm khi trên trung bình, lúc trước làm bài kiểm tra chưa quá tám phần, đột ngột lại được 90 điểm, ai cũng nghĩ là gian lận.” Cô giáo cũng không hiểu vì sao bản thân mình lại nói lắp.
 
 “Em không làm thế!” Kiều Đình có sự hỗ trợ của Bá Vân, ngay lập tức đứng dậy hét lên. “Em thực sự không gian lận!”
 
 “Kiều Đình bình thường bạn ngốc như vậy, hẳn là cũng không nghĩ ra cách gian lận để đạt được 90 điểm đâu!” Sau lưng Kiều Đình vang lên tiếng chê cười.
 
 Kiều Đình lập tức quay đầu lại trừng mắt nhìn Từ Sâm Gia, đúng là miệng chó không mọc được ngà voi.
 
  “Đồ ngốc, cậu không cần lên tiếng!” Kiều Đình mắng.
 
 Từ Sâm Gia nhìn cô thè lưỡi làm mặt quỷ.
 
 Bá Vân quay đầu nhìn Từ Sâm Gia.
 
 Từ Sâm Gia đeo một cặp kính gọng đen mỏng, trông như một quý ông, vóc dáng cao gầy, dáng vẻ như một thư sinh tao nhã, nhưng hiện tại bộ dạng đan tay sau ót và cái mặt quỷ nghịch ngợm này lại có chút bất cần.
 
 Bá Vân híp mắt, hơi hất cầm lên.
 
Nhận ra ánh mắt dò xét của Bá Vân,Từ Sâm Gia không cam chịu yếu thế mà nghênh đón, khóe miệng hơi nhếch lên, giữa hai người bắn ra những tia lửa.
 
  “Em có chứng cứ chứng minh Kiều Đình không gian lận sao?” Cô giáo vặn hỏi.
 
  “Rất đơn giản,” Bá Vân quay đầu lại, “Cô cứ ra bài khác trong phạm vi kiến thức của bài kiểm tra, xem Kiều Đình làm được hay không.”
 
  “…Được” giáo viên cắn răng nói: “Tôi sẽ xem thử trò ấy có làm được hay không!”
 
 Sau đó cầm phấn lên viết đề.
 
 “Phải trong phạm vi của bài kiểm tra lần trước.” Bá Vân nhắc nhở, phòng giáo viên muốn làm khó dễ: “Phạm vi bài kiểm tra em biết rất rõ.”
 
 Giáo viên khinh thường hừ một tiếng, tôi không tin Kiều Đình có thể giải được.
 
 Cô giáo rất nhanh đã viết ra một cái đề chứng mình hình học ở trên bảng đen.
 
 “Lương Kiều Đình.” giáo viên buông phấn xuống, vỗ bụi phấn trên tay: “Lên giải bài.”
 
 Kiều Đình hít một hơi thật sâu và từ từ bước lên bục giảng.
 
 Cô có thể, cô sẽ làm được, bài này Bá Vân đã từng dạy cô.
 
  “Kiều Đình.” Trước khi cô lên bục giảng Bá Vân đã gọi cô lại.
 Kiều Đình quay đầu, thấy Bá Vân cho cô một nụ cười đầy tin tưởng, gật đầu.
 
 Em có thể giải được.
 
 Dường như Kiều Đình nghe thấy tiếng Bá Vân thì thầm vào tai mình, khiến cô tự tin hơn.
 
 Kiều Đình cũng gật đầu lại với anh, rồi bước lên bục giảng cầm phấn, nhìn kỹ đề rồi bắt đầu giải.
 
 Khoảng hai phút là cô đã có đáp án.
 
  “Cô ơi, em làm xong rồi.”
 
 Mặt của giao viên lúc xanh lúc trắng.
 
 Đáng chết, vậy mà Kiều Đình lại làm đúng!
 
  “Mèo mù vớ được chuột chết.” Cô giáo mạnh miệng: “Tôi lại ra tiếp một bài nữa.”
 
  “Cô cứ thỏa sức.” Bá Vân vòng hai tay trước ngực, lưng dựa vào tường: “Phải tốn một khoảng thời gian mới có thể chứng tỏ cô thật ngốc, chúng em có thể đợi.”
 
 “Em lại dám nói năng lỗ mãng với giáo viên.” Cô giáo quay đầu lại mắng.
 
 “Em chỉ nói sự thật.” Bá Vân đứng thẳng: “Cô có nên xin lỗi Kiều Đình hay không?”
 
  “Vì cái gì mà tôi nên xin lỗi?” Cô giáo hỏi lại.
 
 “Cô vu khống em ấy gian lận, lại cố ý sửa thành điểm không, em ấy đã chịu oan ức như vậy cô phải xin lỗi.”
 
 “Làm gì có chuyện giáo viên xin lỗi học sinh?”
 
 “Chỉ cần có sai phải xin lỗi.” Bá Vân nói nói một cách gay gắt: “Dạy bằng lời không bằng hành động gương mẫu, cô thân là giáo viên, làm sai lại không xin lỗi, cô dựa vào cái gì để làm giáo viên, làm tấm gương cho học sinh chứ?”
 
  “Em… Chuyện hôm nay, tôi sẽ thông báo đến trường học của em.”
 
  “Cô cứ đi, em là Ngụy Bá Vân, học sinh năm hai lớp số 1 của trường cấp ba S, toàn trường đều biết em.” Bá Vân lạnh lùng nói: “Cũng đúng lúc, nếu cô không xin lỗi em sẽ cho cả trường biết chuyện hôm nay cô đã làm! Để xem, các trường cấp ba cả nước này có người nào không biết Ngụy Bá Vân.”
 “Hay là xin lỗi đi?” Phía dưới có người nói, lập tức có người tán thành.
 
 “Kiều Đình không gian lận, cô giáo nên xin lỗi.”
 
  “Hơn nữa ngày hôm qua Kiều Đình còn bị phạt đứng một tiết, thật đáng thương.”
 
 “Cô giáo, cô mau xin lỗi thôi.” Có người hô to với giáo viên môn toán.
 
 Yêu cầu xin lỗi này đã làm cô giáo mất hết mặt mũi, phẫn nộ thu don sách vở trên bàn lên.
 
  “Tiết này tự học.” Giáo viên nổi giận đùng đùng mà đi.
 
 “Nhân phẩm đúng là không có.” Học sinh bàn luận sôi nổi.
 
 “Có phải đánh chết cô giáo cũng không xin lỗi?”
 
 “Cô giáo làm như vậy thật là…”
 
 “Bá Vân.” Kiều Đình đi tới trước mặt Bá Vân, chút nữa đã nhào lên người anh, may là lý trí vẫn còn, nhớ  ra đây là phòng học, vội phanh lại: “Cảm ơn anh.”
 
  “Qủy thích khóc.” Bá Vân cười lau sạch nước mắt ở má cô.
 
  “Anh không đi học sao?”
 
 “Anh xin nghỉ.” Bỗng nhiên anh nắm lấy cổ tay Kiều Đình: “Em cũng xin nghỉ đi.”
 
 Trong tiếng trêu chọc, la hét, huýt sao của bạn học phía sau,  Bá Vân kéo cô ra khỏi lớp.
Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày Sắcbee với 15 lần sửa trong tổng số.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Ngocnguyen
Bài viết: 7
Ngày tham gia: 29 Tháng 7 2020 20:34
Has thanked: 6 times
Been thanked: 4 times
Tiếp xúc:

03 Tháng 8 2020 22:25

Lúc đầu còn thắc mắc sao n9 ngủ say thế,
hoá ra là có nguyên do cả :onion37:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Ngocnguyen
Bài viết: 7
Ngày tham gia: 29 Tháng 7 2020 20:34
Has thanked: 6 times
Been thanked: 4 times
Tiếp xúc:

03 Tháng 8 2020 22:32

Đọc đến chỗ n9 tưởng nam chính đi nặng mà cười muốn đập bàn đập ghế quá :onion81: :onion25:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Immeimei
Bài viết: 2
Ngày tham gia: 28 Tháng 7 2020 00:14
Has thanked: 23 times
Been thanked: 2 times
Tiếp xúc:

03 Tháng 8 2020 23:04

:v đọc tới đây cười muốn ná thở á :)))))) uki bác gáiiiii người kỷ luật như v mồ hôi khó ngửi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 6 khách