[CAO H, HĐ, 1V1] CƯỠNG TÌNH - NÃI HOÀNG LƯU TÂM - Full

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 367
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 248 times
Been thanked: 4314 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 8 2020 10:15

Chương 38 Hóa ra ----- Phần sau phiên ngoại Tân Khả Khả
 
Tân Khả Khả ngồi trong quán cà phê, nhìn cô gái giơ tay nhấc chân đều xinh đẹp đến không tưởng tượng nổi, trong lúc nhất thời, cô không biết phải nói như thế nào.
 
Cô muốn uống ngụm cà phê, nhưng vừa chạm vào tách đã buông tay.
 

“Minh Mị, thật ra tôi rất hâm mộ cô."
 
Tân Khả Khả mở lời như vậy, trong lòng Minh Mị thầm buồn bực, dù sao ngay từ đầu, Minh Mị còn nghĩ rằng Tân Khả Khả tìm người vợ trước như cô để ngã bài đấy.
 
Mùa hạ nhiều mưa, hai người ngồi trong một góc hẻo lánh của quán cà phê, vô cùng yên tĩnh.
 
Bên ngoài mưa giật gió rền, thế nhưng Minh Mị chỉ nghe được từng chữ từng câu êm tai từ Tân Khả Khả, đó là câu chuyện của cô ấy.
 
. . .
 
"Tuy hẹn cô ra lần này là để nói chuyện Diêm Thần, nhưng tôi lại kể chuyện của mình, tôi không biết giữa cô và Diêm Thần có hiểu lầm gì, chẳng qua là mỗi lần thấy cô đi rồi anh ấy đều buồn bã mất mát, anh ấy như vậy trông như một người khác.
 
Tân Khả Khả nói rất nhiều, cô vốn nghĩ mình rất khó mở miệng, không ngờ lại có thể bình tĩnh kể lại chuyện giữa mình và Lâm Trạch như vậy.
 
Minh Mị chỉ lặng lẽ lắng nghe, nghe về Diêm Thần trong lời Tân Khả Khả mà cô chưa từng biết.
 
"Có thể do tôi nhiều chuyện, nhưng tôi không hi vọng cô tiếp tục hiểu lầm.”
 
*
 
Ngoại truyện Tân Khả Khả.
 
Hạnh phúc nhất thời kỳ thiếu niên của Lâm Trạch chính là Tân Khả Khả.
 
Lâm Trạch lớn lên ở cô nhi viện, anh gặp Tân Khả Khả khi đang học trung học.
 
Khi đó, thân là người khởi xướng hội thể dục, Tân Khả Khả gặp rất nhiều khó khăn trong việc tuyển thành viên, lúc rảnh rỗi cô đi tìm kiếm nhân tài khắp trường, rốt cuộc trên sân bóng rổ, cô nhìn thấy thiếu niên hăng hái kia.
 
"Lâm Trạch, cậu có thể tham gia hội thể dục của chúng tôi không?"
 
Vừa thắng xong một trận bóng, thiếu niên ngửa cổ tu nước khoáng ừng ực.
 
Lúc cúi đầu nhìn xuống, cậu thấy một cô bé với nụ cười dịu dàng đang đứng trước mặt mình.
 
"Không tham gia." Trong lúc học cao trung, cậu không định tham gia bất kỳ đoàn hội nào.
 
Lâm Trạch thích vận động, nguyên nhân là vì vận động mới có thân thể cường tráng, hơn nữa cũng có liên quan nhất định đến nghề nghiệp cậu lựa chọn sau này, vì để thực hiện lý tưởng của mình, áp lực học tập ba năm cao trung của cậu rất nặng nề.
 
Nhưng cậu thấy thiếu nữ cúi đầu thất vọng không nói thêm lời nào nữa.
 
Lâm Trạch không ngờ cậu sẽ không chịu nổi khi thấy một người thất vọng.
 
Thiếu nữ khẽ nhíu mày, đôi mắt không còn sáng lấp lánh như ban nãy, bỗng chốc cậu cảm thấy hối hận với những gì mình vừa nói.
 
"Thật ra. . . Thật ra cũng có thể tham gia."
 
"Thật hả? Tốt quá!"
 
"Tớ là Tân Khả khả, Tân trong tân khổ, Khả trong khả nhạc."
 
Thế này đáng yêu hơn, Lâm Trạch thầm phỉ nhổ chính mình không giữ vững lập trường.
 
Sau đó, hai người cùng nhau tuyển thành viên, tổ chức hoạt động, lại cùng nhau học tập trong những ngày nghĩ, thậm chí bị bạn bè thân thiết trêu là một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ.
 
Có điều Lâm Trạch cảm thấy mình không xứng với người tốt đẹp như Tân Khả Khả.
 
Đó là cảm giác của cậu trước khi gửi đơn vào trường quân đội một đêm, trường quân đội quản lý nghiêm khắc, cách xa trường Tân Khả Khả học, có thể nói là trời Nam biển Bắc.
 
"Lâm Trạch, cậu sẽ trở về chứ?"
 
Dáng vẻ thiếu nữ cứ như ngày đầu tiên hai người gặp gỡ, Lâm Trạch nhất thời ngậm miệng, cổ họng dâng lên một cơn khát.
 
Chờ mãi không thấy thiếu niên trả lời, Tân Khả Khả cho rằng cậu sẽ đi không về.
 
Nhất thời đau lòng, cô không kịp nghĩ quá nhiều đã ôm lấy Lâm Trạch.
 
Thân thể thiếu nữ thơm ngào ngạt nhào vào lòng, tay chân Lâm Trạch càng luống cuống.
 
"Tớ. . . Tớ sẽ trở lại."
 
Nghe được giọng nói lấp ba lấp bắp của thiếu niên, Tân Khả Khả cho rằng cậu chỉ an ủi mình.
 
Cô không nên khóc, Lâm Trạch phải từng bước thực hiện lý tưởng của mình, sao cô có thể vì sự không nỡ của mình mà khiến Lâm Trạch khó xử chứ?
 
Tân Khả Khả ý thức được bản thân mình không nên làm vậy, cô vội buông cánh tay đang ôm eo thiếu niên ra, nhưng không ngờ cô đã bị Lâm Trạch ôm trọn vào lòng từ lúc nào.
 
"Khả Khả, tớ. . ." Lâm Trạch bắt đầu líu lưỡi.
 
Tân Khả Khả ngẩng đầu thấy mặt Lâm Trạng đỏ bừng, cô hơi kiễng chân, cũng may cô vừa học được cách đi giày cao gót.
 
Thiếu nữ từ từ nhắm hai mắt lại, áp môi vào cằm thiếu niên.
 
Cảm xúc lạnh buốt nhưng chân thật, đầu Lâm Trạch lùng bùng pháo hoa, ngay cả cánh tay ôm thiếu nữ cũng bối rối không biết để đi đâu.
 
Tân Khả Khả tránh khỏi vòng ôm của Lâm Trạch, sau đó xoay người chạy đi mất.
 
Không khí đêm hè, vừa oi bức vừa nóng bỏng.
 
Bên cạnh Lâm Trạch đã không còn bóng người, thế nhưng cậu vẫn ngơ ngác đứng đó, trong đầu bay lượn mấy chữ thiếu nữ nói, em chờ anh trở về.
 
*
 
Chớp mắt đã ba năm trôi qua, trong lúc đi học Lâm Trạch biểu hiện nổi trội, còn có một người bạn tốt là Diêm Thần.
 
Kỳ nghỉ đông năm đó, Lâm Trạch trở về thành phố A, hằng năm vào ngày nghỉ trường học không sắp xếp đặc huấn thì thực tập quân đội, cho nên đã hai năm Lâm Trạch không trở về.
 
Trùng hợp bạn tốt Diêm Thần cũng là người thành phố A, cũng năm đó Diêm Thần tình cờ gặp gặp Lâm Trạch đang trầm tư suy nghĩ mua quà gì trong cửa hàng nhà mình.
 
Lần đó Diêm Thần đã gợi ý giúp Lâm Trạch, một tuần sau, ba người gặp mặt ở quán ăn Lâm Trạch yêu thích từ nhỏ.
 
Đó là lần đầu tiên Diêm Thần biết bạn tốt của mình có người trong lòng, loại người cẩu thả như Lâm Trạch, duy chỉ có Tân Khả Khả là khiến anh nâng niu hơn tính mạng.
 
Diêm Thần nhìn Lâm Trạch giúp cô gái lau bát đũa, còn quan tâm hỏi cô có uống được đồ lạnh hay không, rồi nào là khuấy nước, cúi đầu cẩn thận gỡ xương cá.
 
Tân Khả Khả là một cô gái e lệ, hai má luôn đỏ bừng, thỉnh thoảng mới hỏi chuyện đại học của hai người.
 
*
 
Sau khi tốt nghiệp hai người cùng vào quân đội, Lâm Trạch thuận lý thành chương trở thành đồng đội của Diêm Thần, ai bảo thành tích tốt nghiệp của hai người đều rất xuất sắc.
 
Rồi sau đó, trong một lần chấp hành nhiệm vụ thập tử nhất sinh, lần đó tổ chống ma túy quốc tế đang tiến hành hoạt động quét ma túy, bọn tội phạm lâm vào đường cùng gài boom chết chung, Lâm Trạch chiến đấu hết mình, anh dùng chính thân thể mình ngăn chặn đội boom cảm tử của địch.
 
Nhiệm vụ hoàn thành cực kỳ khó khăn, Diêm Thần nhìn Lâm Trạch trọng thương hôn mê bất tỉnh, nhiều lúc ý thức không rõ, miệng anh chỉ lập đi lập lại một câu, giúp tớ chăm sóc Khả Khả, đừng để cô ấy khổ sở.
 
Vì thế cho tới nay, Diêm Thần chưa từng báo tin Lâm Trạch hi sinh cho Tân Khả Khả biết.
 
Có điều giấy không gói được lửa.
 
(Kết thúc phiên ngoại.)
 
*Chính văn
 
Hai người kết thúc buổi nói chuyện, Minh Mị rời khỏi quán cà phê, sắc trời đã mờ tối.
 
Tuy nhiên đầu óc cô vẫn còn đắm chìm trong những gì Tân Khả Khả kể.
 
"Thật ra tôi đã có dự cảm bất thường từ lâu, mãi cho đến hôm đó biết tin Lâm Trạch đã mãi mãi rời xa tôi. . . Tôi không biết phải làm sao bây giờ, cho nên lựa chọn cắt cổ tay tự sát, người Diêm Thần phái bảo vệ tôi đã phát hiện ra, sau đó Diêm Thần còn đến bệnh viện chăm sóc tôi.
 
"Anh ấy đã cứu tôi, còn nói cho tôi hiểu một chuyện, chết không thể giải quyết được bất cứ chuyện gì.”
 
"Tôi rất hâm mộ cô, tuy tình cảm Diêm Thần dành cho cô rất sâu kín, nhưng là một người ngoài, tôi có thể thấy rất rõ."
 
"Yêu thương người trước mắt, đây có lẽ là nhận thức sâu sắc nhất của tôi trong tình yêu."
 
Minh Mị lái xe không mục đích, ma xui quỷ khiến thế nào lại chạy đến bệnh viện quân y.
 
Nghe hết những gì Tân Khả Khả kể, không phải cô không rung động, chẳng qua là cô vẫn cho rằng cô và Diêm Thần đã đi đến cuối đường. Cô cho rằng mình rất hiểu Diêm Thần, song trên thực tế lại là người lạ từng quen thuộc nhất.
 
Trước kia, dù cố gắng thế nào cô cũng không tiến vào trái tim Diêm Thần được, song bây giờ Minh Mị phát hiện, có phải Diêm Thần luôn dùng cách của anh để hiện hữu bên cạnh cô, có điều cô chưa bao giờ biết?
 
Diêm Thần, khi nào em mới có thể chân chính hiểu rõ con người anh?
 
Trong màn đêm, Minh Mị ngồi trong xe suy nghĩ về hai đời mà hai người đã trải qua.
 
Trong phòng bệnh, Diêm Thần từ từ nhắm hai mắt lại, anh biết rõ đây là lần cuối cùng anh có cơ hội bảo vệ người anh yêu, mà anh, nhất định phải bảo vệ cô thật tốt.
 
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 367
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 248 times
Been thanked: 4314 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 8 2020 10:21

Chương 39 Phòng tắm cao H
 
Minh Mị cảm thấy mình không đủ dũng cảm đi tìm Diêm Thần, tuy rằng trốn tránh rất đáng xấu hổ, nhưng mà như vậy tốt hơn.
 
Về đến nhà đã rạng sáng, Minh Mị trở về căn hộ nhỏ của mình, trong bóng tối lờ mờ có một bóng người, vẫn không nhúc nhích.
 
Người đó đi về phía cô.
 
Nương theo ánh trăng ngoài cửa sổ, cô thấy rõ mặt anh.
 
Trán anh lấm tấm mồ hôi, ngũ quan lập thể tuấn tú, sự xuất hiện của anh khiến mắt Minh Mị nóng lên.
 
"Diêm. . . Thần!"
 
Diêm Thần chống trán lên vai cô, hai tay ôm lấy vòng eo nhỏ mềm, anh không ôm chặt, chỉ để hai tay vòng quanh.
 
Minh Mị không kịp nghĩ vì sao Diêm Thần lại trốn khỏi bệnh viện đến đây.
 
"Diêm Thần, anh vẫn đang sốt."
 
Người anh nóng như bị phỏng, giống hệt buổi sáng ở bệnh viện, anh ôm cô.
 
"Em đưa anh về bệnh viện."
 
Minh Mị vô thức muốn thoát khỏi anh, thế nhưng bàn tay đẩy anh ra lại bị anh bắt lấy.
 
"Vậy để em lau mồ hôi cho anh."
 
Người Diêm Thần nóng như phỏng nhưng lại toát mồ hôi lạnh, Minh Mị cảm thấy cứ tiếp tục như vậy bệnh anh sẽ nặng thêm.
 
Minh Mị muốn lau mồ hôi giúp tên đàn ông không sợ chết này, Diêm Thần cảm thấy bất ngờ vì hiếm khi cô chủ động, trong phòng vệ sinh nhỏ hẹp, Minh Mị vắt khô khăn ấm, sau đó kiễng chân lau mồ hôi trên trán cho Diêm Thần.
 
Có lẽ vì sốt cao, cho nên mặt Diêm Thần ửng đỏ.
 
Minh Mị không dám nhìn vào ánh mắt sáng rực của anh, thật sự cô chưa nghĩ ra phải đối mặt với anh như thế nào.
 
Trên cổ anh cũng đầy mồ hôi, thấy dáng vẻ cẩn thận tỉ mỉ của cô gái nhỏ, Diêm Thần kiềm lòng không đậu lại ôm eo cô chặt thêm một chút.
 
"A. . ."
 
Minh Mị hoảng hốt hét lên, ngay sau đó cô bị Diêm Thần bế bổng lên đặt trên bệ rửa mặt, dưới mông là mặt đá cẩm thạch lạnh buốt, hoàn toàn đối lập với thân thể nóng bỏng của người đàn ông đang ôm cô.
 
Bởi vì không kịp đề phòng, Minh Mị đành ôm chặt cổ người nào đó, bộ ngực mềm mại của cô cũng vô tình ma sát ngực Diêm Thần.
 
Hấp dẫn trí mạng.
 
Mỗi khi chạm vào cô, lòng tự chủ mà anh kiêu ngạo nhất luôn bị vả mặt.
 
Hôm nay Minh Mị mặc một chiếc váy đen liền thân cao trên gối, bị Diêm Thần bế đặt lên bệ rửa mặt như vậy, váy không khỏi trượt lên trên, cũng may có quần an toàn làm tốt công tác bảo vệ, bằng không Minh Mị không dám nghĩ bây giờ mình lúng túng cỡ nào.
 
Minh Mị cũng ý thức được tư thế hai người quá thân mật, cô vội buông hai cánh tay đang vòng quanh cổ Diêm Thần ra.
 
 Cô luống cuống tay chân cầm khăn lông trên bệ rửa mặt, không biết có nên lau mồ hôi cho anh tiếp hay không.
 
Có điều Diêm Thần lập tức bắt lấy cổ tay trắng mảnh khảnh của cô, anh cúi đầu hôn nhẹ lên từng đầu ngón tay ngọc ngà, Minh Mị không thể rút tay lại, chỉ có thể trơ mắt nhìn Diêm Thần âu yếm ngậm đầu ngón tay cô.
 
Diêm Thần sốt cao, nhiệt độ môi lưỡi anh càng cao hơ nhiệt độ cơ thể, Minh Mị cảm thấy toàn thân cô tê tê dại dại, cảm giác kỳ lạ này nhanh chóng lan truyền khắp tứ chi, bỗng chốc cả người không còn hơi sức.
 
Đã rất lâu hai người không có tiếp xúc thân mật, mà Minh Mị lại vừa biết quá nhiều bí mật về Diêm Thần, những chuyện trước đây cô không hề biết.
 
Trong lúc Minh Mị đang do dự có nên phản kháng hay không thì khóa áo đã bị Diêm Thần kéo xuống, trên người cô chỉ còn lại bộ nội y ren.
 
Ánh đèn trong phòng tắm chiếu ra ánh sáng vàng ấm áp, vòi nước ấm đang xả tỏa hơi nước lượn lờ, khiến tầm nhìn trở nên mơ hồ mông lung.
 
Nhưng dù vậy cũng không che giấu được vẻ đẹp của Minh Mị, áo bra ren màu đen bị đẩy lên trên, bộ ngực sữa trắng nõn nà dưới sự trợ giúp của vải đen càng thêm nổi bật, vẻ đẹp đánh sâu vào thị giác, đại khái bởi vì phát sốt, hai tròng mắt Diêm Thần đỏ ngầu, giống như lang sói đói khát chuẩn bị thưởng thức mồi ngon.
 
Anh cắn mạnh lên nụ hoa mượt mà của cô cái nhỏ.
 
"A. . ."
 
Diêm Thần ngẩng đầu ngắm gương mặt phớt hồng của Minh Mị, môi mềm hé mở, đầu lông mày khẽ chau lại, vì nụ hôn mạnh bạo của anh mà đôi vai run run.
 
Thấy cô bất lực nũng nịu cam chịu bị ức hiếp như vậy, Diêm Thần cảm thấy ác ma trong anh càng thêm hoành hành.
 
Anh dùng đầu gối tách hai chân Minh Mị ra, đầu ngón tay vói vào trong thăm dò nơi mất hồn chặt khít kia.
 
Có lẽ người mình vừa muốn trốn vừa muốn gặp xuất hiện ngay trước mắt, lòng Minh Mị rối như tơ vò, cô lại không biết phải đối mặt với Diêm Thần như thế nào, cho nên có thể nói cô ngầm đồng ý với sự xâm phạm của Diêm Thần.
 
"Aha. . ." Đã lâu không làm chuyện thân mật, chỗ đó của cô vẫn chặt như cũ.
 
"Ngoan, thả lỏng một chút."
 
Bối rối tích lũy trong lòng bay đâu mất, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch rung động.
 
Giọng nói khàn khàn trầm ấm của Diêm Thần gợi cảm không nói sao cho hết, Minh Mị cảm thấy toàn thân mình bay bổng, nhờ thế ngón tay người nào đó thuận thế tiến vào, ẩm ướt dính dấp.
 
"Ưm ~" Minh Mị khẽ rên rỉ bằng giọng mũi, Diêm Thần không bỏ qua bất cứ chi tiết nào, cô động tình cũng thế.
 
Sao có thể động tình mà không động lòng?
 
Vân tay Diêm Thần nét nào ra nét đó, cảm giác đầu ngón tay phác họa vách tường thịt trong mật động vô cùng rõ ràng, khiến Minh Mị mướt mồ hôi, đồng thời nơi riêng tư tiết ra dâm thủy tràn lan.
 
"A. . ."
 
Trong lúc cắm rút, ngón tay anh tùy ý vuốt ve mọi ngóc ngách trong hoa huyệt cô, kéo ra vô số tơ bạc óng ánh.
 
Lúc này Diêm Thần đã kiềm chế đến cùng cực, tiếng thở dốc nũng nịu của Minh Mị không ngừng phả vào tai anh, hơi thở cô như hoa lan, càng khiến anh ngứa ngáy khó chịu.
 
"Nhóc con, có phải còn chưa đủ không?"
 
Minh Mị không biết Diêm Thần muốn chính miệng cô xác nhận một lần nữa, cô đã chuẩn bị xong mọi thủ tục ly hôn, thế nhưng bây giờ lại cùng anh làm chuyện hoang đường này.
 
Minh Mị vốn tưởng rằng không được cô đáp lại, Diêm Thần sẽ dừng lại, ngay tại lúc cô không biết làm thế nào thì đôi chân mềm mại bị tách ra, nơi riêng tư vừa bị ngón tay đùa bỡn đến chảy nước bị cắm mạnh vào.
 
Quá lớn, quá dài, quá nóng.
 
"A. . . A a. . ." Minh Mị hoàn toàn chưa kịp chuẩn bị tinh thần thì Diêm Thần đã cắm vào.
 
Không biết có phải vì sốt hay không, vật to lớn giữa Diêm Thần nóng hơn bình thường rất nhiều, khiến thân thể mềm mại của Minh Mị không khỏi run rẩy.
 
"Diêm. . . Diêm Thần. . ."
 
Giữa lúc bất lực, cô gọi tên anh.
 
Giờ phút này, Diêm Thần đang giao chiến kịch liệt, từng lớp thịt non trùng trùng điệp điệp trong huyệt mềm nghiền ép đến nỗi khoái cảm xông lên đại não, mà rõ ràng bảo bối của anh chỉ vô thức co rút, càng khiến anh mất khống chế cắm sâu vào bên trong.
 
Rõ ràng không phải lần đầu tiên, thế nhưng cô gái của anh vẫn ngây thơ không lưu loát mang theo sức hấp dẫn không tự biết như cũ, Diêm Thần chỉ muốn đè cô dưới thân cắm đến chết, để cô vĩnh viễn không thể rời xa anh.
 
Nhũ thịt non mềm bị vuốt ve loạn xạ, hoa huyệt bị lấp đầy, Minh Mị chưa bao giờ nghĩ mình sẽ ngồi trên bệ rửa mặt phòng tắm làm tình như vậy, hơn nữa cô càng lúc càng dâm đãng, thân thể không ngừng đón hùa với chồng trước mà mới buổi sáng cô còn luôn luôn miệng đòi ly hôn.
 
"Tiểu Thất, bảo bối, em chặt quá.”
 
Minh Mị chìm ngập trong từng đợt từng đợt khoái cảm, cô cảm thấy hồn phách mình sắp bay khỏi thân thể, đúng lúc này cô nghe người nào đó thủ thỉ bên tai mình.
 
Cô cắn môi, nghe Diêm Thần thở dốc, bầu không khí xung quanh hai người vô cùng nóng nỏng, tình triều cuồn cuộn lan tỏa khắp toàn thân.
 
"A Thần. . . Ưm. . . Không chịu nổi. . . A. . .  Từ bỏ. . ."
 
Hai mắt Minh Mị ngập nước, thấy cái miệng nhỏ của cô hé mở, Diêm Thần cúi đầu nuốt tất cả rên rỉ của cô vào miệng.
 
Giờ phút này hai chân Minh Mị bị Diêm Thần đỡ lên, bàn chân đạp trên bệ rửa mặt lạnh buốt, cửa huyệt nõn nà bị chà đạp đến sưng đỏ, nơi hai người giao hợp lan tràn dịch thể trắng đục, tiếng nước ộp ộp còn vang hơn cả tiếng vòi nước đang chảy.
 
Mỗi lần Diêm Thần đều cắm sâu vào hoa tâm, mỗi một lần rút ra cắm vào, da thịt màu đồng trên bắp đùi anh va chạm vào bờ mông trắng nõn của Minh Mị, âm thanh bạch bạch vang lên khiến Minh Mị xấu hổ đỏ vành mắt.
 
"A. . . Ưm a. . . Chậm một chút. . . Từ bỏ. . ."
 
"Ngoan, chịu đựng thêm lát nữa."
 
Minh Mị không biết đây là lần thứ mấy Diêm Thần nói ra hai chữ chịu đựng này rồi, cô chỉ cảm thấy cánh tay ôm chặt cổ tên háo sắc này đã tê rần, mãi cho đến khi thân thể cô xiết chặt, Diêm Thần cảm giác được gậy thịt thô to đang vùi trong cơ thể cô bị xoắn mạnh một cái.
 
Nháy mắt, hoa huyệt Minh Mị phun ra từng dòng chất lỏng.
 
Lúc này, Diêm Thần bỗng bế bổng Minh Mị lên, Minh Mị cảm thấy xấu hổ đến mức không biết trốn chỗ nào.
 
Diêm Thần bế Minh Mị cùng bước vào bồn tắm, nước trong bồn đã được xả đầy, khi hai người trầm mình vào, nước từ từ tràn ra bên ngoài.
 
Minh Mị vẫn đang chìm đắm trong cao trào, không ngờ Diêm Thần đã đỡ eo cô rồi kéo hai chân của cô gác lên thành bồn tắm, nước ấm bủa vây bốn phía, Diêm Thần không ngừng cắm vào tạo ra vô số bọt nước.
 
Thể lực của Minh Mị không thể sánh bằng Diêm Thần, toàn thân cô tê nhức trầm trọng, cảm giác đau xót ở nơi riêng tư càng thêm rõ ràng.
 
"A. . . Mệt mỏi quá. . . Từ bỏ. . ."
 
Diêm Thần biết bảo bối nhà mình đã mệt muốn chết rồi, anh kiềm chặt cô cắm mạnh hơn mười cái nữa, sau đó mới giải phóng toàn bộ dục vọng nguyên thủy vào trong nước.
 
Lúc Diêm Thần bế Minh Mị ra khỏi bồn tắm, cô đã ngủ mất.
 
Vẻ mặt khi ngủ của cô gái nhỏ vô cùng điềm tĩnh và xinh đẹp, Diêm Thần ngắm đến thất thần.
 
Đã tự nói với lòng là phải kiềm chế, nhưng anh vẫn cúi đầu hôn lên môi cô, lành lạnh mềm mềm như trái cây mát lạnh, Diêm Thần ôm Minh Mị vào lòng, anh biết chính lúc này, anh có thể bảo vệ cô thật tốt, cuối cùng anh cũng phá tan ma chú mà nghe đồn là không thể đánh vỡ kia.
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 367
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 248 times
Been thanked: 4314 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 8 2020 10:29

Chương 40 Rời bỏ
 
Minh Mị thức dậy trong lòng Diêm Thần, trải qua cả đêm hoang đường, không ngờ Diêm Thần lại hết sốt.
 
Cửa sổ treo rèm dày che ánh sáng, dù là ban ngày nhưng trong phòng vẫn lờ mờ tối.
 
Đây là lần đầu tiên sau khi thức dậy, anh còn ở bên cạnh cô.
 
Có đôi khi Minh Mị tự hỏi tại sao tình cảm của mình lại trớ trêu như vậy, mấy năm nay tình cảm giữa cô và Diêm Thần là một người đuổi một người chạy, một người liều mạng đuổi, một người liều mạng trốn.
 
Có điều cuối cùng, thật ra hai người hoàn toàn không hiểu đối phương, Minh Mị cảm thấy hoang đường, cũng cảm thấy khó đối mặt.
 
Cũng may, cô đã nhận lời quay phim của Kỳ Quan Đạc từ trước, vài ngày nữa sẽ khởi hành đến biên giới Tây Nam, khảo sát thực tế và làm quen hoàn cảnh trước khi quay.
 
Minh Mị là nữ chính trong phim Kỳ Quan Đạc đồng thời cũng là nhà đầu tư, lần này cô không chỉ đánh giá bộ phim từ góc độ kịch bản và diễn viên, cô muốn tìm hiểu thật kỹ để nhập vai hoàn thành tốt nhân vật này.
 
Minh Mị đã xin nghỉ phép với Lỵ Hương, đối với quyết định của cô, Lỵ Hương cũng tỏ vẻ ủng hộ.
 
Lỵ Hương hi vọng Minh Mị có thể gầy dựng được sự nghiệp của riêng mình trong vòng tròn lẩn quẩn này, cũng đánh giá cao Minh Mị sau khi nổi tiếng không chạy theo con đường nhận quảng cáo vô tội vạ. Lỵ Hương rất ít khi gặp một nữ sinh có định hướng nghề nghiệp rõ ràng như vậy, ngoài xem trọng Minh Mị, cô còn nghĩ có lẽ tương lai Minh Mị đi theo nghiệp giáo dục cũng không tệ.
 
*
 
Lần đầu tiên, Diêm Thần thức dậy không thấy một bóng người bên cạnh.
 
Thật ra Diêm Thần đã thức dậy từ trước khi Minh Mị thức, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái anh yêu dán vào lồng ngực anh, ngủ ngon như vậy, Diêm Thần ngắm cô đến ngây ngẩn, tim đập như sấm.
 
Khoảnh khắc này, nếu mãi thuộc về bọn họ thì tốt rồi.
 
Có điều anh không thể vì bảo vệ cô mà bẻ gãy đôi cánh của cô, cô gái của anh phải được tự do mỉm cười dưới ánh mặt trời, còn anh chỉ cần đứng ở nơi cô không thấy, âm thầm bảo vệ cô là được rồi.
 
*
 
Sáng sớm, Minh Mị đã có mặt ở phòng khách nhà họ Minh, cô tận mắt chứng kiến Minh Hạo và Kỳ Quan Đạc vừa đi ra khỏi phòng phủ vừa vò đầu, quần áo không chỉnh tề. Thấy nụ cười của em gái, Minh Hạo biết ngay cô đang nghĩ gì, chắc chắn cô đã hiểu lầm gì đó rồi.
 
Tối hôm qua linh cảm của Kỳ Quan Đạc bùng nổ nên lôi kéo anh nói luyên thuyên cả đêm, hai người còn uống rất nhiều rượu, nhưng tuyệt đối không có say mất lý trí.
 
"Em gái, em nghe anh nói. . ."
 
Minh Hạo vừa định giải thích, không ngờ Kỳ Quan Đạc còn đang ngáy ngủ va thẳng vào ngực anh, đổi lại là nụ cười em hiểu rồi của Minh Mị.
 
Minh Hạo bỏ cuộc không giải thích nữa, đến khi Kỳ Quan Đạc tỉnh rượu, cuối cùng đoàn người cũng lên máy bay kịp giờ.
 
Một nhóm tổng cộng hơn mười người, đa số đều là bạn tốt thời đại học của Kỳ Quan Đạc, ngoài ra còn có phó đạo diễn đảm nhận quay bộ phim này và nhiếp ảnh gia. . .
 
Biên giới Tây Nam, nơi tiếp giáp giữa nhiều quốc gia, cũng là địa bàn hoạt động của tổ chức buôn bán ma túy lớn nhất toàn cầu, hằng năm đều có mấy tổ chức quốc tế hợp tác truy quét ma túy, cũng có rất nhiều đặc cảnh của các quốc gia bỏ mình nơi đây.
 
Kịch bản phim của Kỳ Quan Đạc cũng có liên quan đến hành động quét ma túy, trong phim có hai nam chính. Nam chính một sinh ra và lớn lên trong hoàn cảnh khó khăn đoạt quyền trở thành trùm buôn bán thuốc phiện trẻ tuổi, trong một lần giao chiến với cảnh sát nam chính một tình cờ nhặt được một bé gái, bé gái này là nữ chính, nữ chính và nam chính một chênh lệch 13 tuổi, trong bối cảnh phim, nam chính một 18 tuổi, nữ chính 5 tuổi, nhất thời lương tâm trỗi dậy nam chính một muốn tìm một đứa con nuôi, qua nhiều năm chung sống, tình cảm của nữ chính đối với nam chính một đã vượt quá "tình cảm cha con". Nam chính hai có cha là đặc cảnh hi sinh trong quá trình quét ma túy, nam chính hai trà trộn vào căn cứ ma túy này để nằm vùng, đương nhiên quen biết nữ chính, ba người nảy sinh yêu hận tình thù, có điều thân phận thật sự của nữ chính lại con gái của đặc cảnh đã hi sinh kia, cũng chính là em gái ruột của nam chính hai.
 
Phim điện ảnh chú trọng những tình tiết nguy hiểm tại hang ổ ma túy, nhân vật cảnh sát chìm hóa giải mọi nguy cơ trong gang tấc, hơn nữa cũng có không ít cảnh tình cảm, Minh Mị rất quan tâm đến các mối quan hệ cẩu huyết và tuyến tình cảm trong phim.
 
Lần này mọi người đến biên giới Tây Nam để chuẩn bị cho giai đoạn trước khi bấm máy, Kỳ Quan Đạc tình nguyện mài kiếm mười năm, hiện tại bảo kiếm còn chưa đúc thành, anh phải tìm kiếm tài liệu phù hợp, chỉ còn thiếu bỏ kiếm vào lò rèn nữa thôi.
 
Muốn tìm hiểu kỹ về cuộc sống của người dân bản xứ, Kỳ Quan Đạc có ý định ở lại một thời gian, ngày nào mọi người trong đoàn cũng có vẻ thảnh thơi đi du lịch, nhưng thực chất là đang thu thập tài liệu thực tế.
 
Không biết Kỳ Quan Đạc tìm được phòng trọ bằng cách nào, đoàn người bọn họ sẽ ngụ tại một ngôi nhà của nông dân ngoại ô thành phố M.
 
Thông qua người dân kết hợp chính quyền, mọi người thu được rất nhiều tin quan trọng, có thể nhanh chóng hiểu rõ tình hình địa phương.
 
Ngoài ý muốn, Minh Mị gặp Tân Khả Khả ở chỗ này, ngày đó cô ấy mặc một bộ váy và trang sức truyền thống của dân địa phương, trò chuyện vui vẻ với một bà cụ bằng ngôn ngữ bản địa.
 
Minh Mị vô cùng bất ngờ, không ngờ tha hương gặp cố tri, gặp Tân Khả Khả ở đây, hai người vừa đi vừa ngắm chợ phiên náo nhiệt vùng ngoại ô.
 
"Tôi luôn muốn đến nơi anh ấy đóng quân."
 
Đây là nơi Lâm Trạch ở lâu nhất trước lúc hi sinh.
 
Minh Mị nhìn Tân Khả Khả rồi nghĩ đến Diêm Thần, thật sự cô biết bỏ đi lúc này chỉ là trốn tránh, có điều cô đã đặt đơn thỏa thuận ly hôn trên đầu giường.
 
Cô còn để lại lời nhắn cho Diêm Thần. Từ lúc sống lại đến nay, rốt cuộc cô cũng hiểu điểm đến thích hợp của cô và Diêm Thần là ở nơi nào.
 
"Diêm Thần, sở dĩ anh đối với em như vậy là vì chúng ta còn tương lai rất dài phía trước, thế nhưng, em nghĩ, trong lòng em, em chỉ muốn lập tức kết thúc mà thôi."
 
Viết xong mấy lời này, Minh Mị chỉ hi vọng Diêm Thần có thể buông tha cho cô, cũng như cô đã buông tha cho anh.
 
Trong lúc nhất thời, trời tối lúc nào không hay, Tân Khả Khả đề nghị đi uống một ly vì hiếm khi tha hương mà gặp được nhau.
 
Minh Mị đội mũ và đeo khẩu trang, tuy trong thành phố nhỏ này người nhận ra cô cũng không nhiều.
 
Hai người đi qua khu phố cổ, nơi này là nơi khách du lịch đến tham quan nhiều nhất. Qua chuyến đi này Minh Mị chân chính cảm nhận được không ít bầu không khí sôi động, trước đây chị Lỵ Hương nói cô cái gì cũng tốt, chỉ thiếu cảm giác sinh động nhiệt tình.
 
Hai người đi vào một quán bar nhỏ ven đường, Minh Mị gọi một lý cocktail, cô uống vài ngụm thì cảm thấy đầu óc choáng váng, đúng lúc này chuông điện thoại reo lên.
 
Màn hình hiển thị ------ Diêm Thần.
 
"Có chuyện gì vậy." Minh Mị quay đầu nhìn Tân Khả Khả.
 
Bỗng chốc, cô từ từ mất ý thức, cảnh trước mắt mơ hồ.
 
Có điều không đợi Minh Mị kịp nhận điện thoại, trước mắt đã tối sầm, trước khi hoàn toàn mất ý thức, cô nhìn thấy Tân Khả Khả tươi cười.
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 367
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 248 times
Been thanked: 4314 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 8 2020 10:39

Chương 41 Tảng sáng
 
Minh Mị không ngờ mình lại rơi vào tình cảnh nguy hiểm như vậy, từ khi sống lại đến nay, không phải cô chưa từng âm thầm điều tra thân phận nhóm người bắt cóc cô kiếp trước, có điều hoàn toàn chẳng có manh mối gì cả, thế nên Minh Mị tin rằng chuyện đó chỉ là ngoài ý muốn, là bất hạnh của cô.
 
Nhưng hôm nay cô trải qua chuyện giống như vậy ở một địa phương khác, chẳng hiểu sao lòng Minh Mị bỗng nảy sinh cảm giác quả là số mệnh.
 
Cô bị bịt mắt, tay chân bị trói, cô nghe đám người kia nói chuyện nhưng không biết nói gì, chỉ có thể đoán đó là ngôn ngữ của vùng Đông Nam Á.
 
Hiện tại, thuốc mê trên người cô vẫn chưa tan hết, cả người không có sức, có điều dù sao cô cũng đã trải qua một lần, sau khi sống lại đến nay cũng thường xuyên rèn luyệt và liên tục tham gia các lớp học thể chất, quan trọng nhất là hiện giờ cô hết sức tỉnh táo, tỉnh táo để tìm cơ hơi tự cứu mình.
 
*
 
Diêm Thần phát hiện thiết bị định vị anh gắn trên người Minh Mị bị phá hỏng rồi, đầu tiên anh tìm Lỵ Hương lấy lịch trình của Minh Mị rồi bay thẳng đến thành phố M.
 
Trước khi lên máy bay, Diêm Thần vận dụng các mối quan hệ của nhà họ Diêm tại thành phố M, bằng mọi giá phải tìm được Minh Mị.
 
Rốt cuộc máy bay cũng đáp xuống sân bay tư nhân thành phố M, có điều tim Diêm Thần vẫn còn treo trên không trung.
 
Từ trước đến nay khi gặp chuyện Diêm Thần đều rất bình tĩnh, chỉ có chuyện của Minh Mị mới có thể khiến anh suy tính trước sau, trong lòng cũng không thể khống chế được lo lắng.
 
Xuống máy bay, người nhà đã chờ Diêm Thần sẵn ngoài xe Rolls-Royce.
 
Người tới đón anh bắt đầu báo cáo toàn bộ tin tức thu thập được trong mấy tiếng qua, nơi Minh Mị xuất hiện lần cuối cùng là quán bar ven đường, lúc ấy bên cạnh cô còn có một cô gái cùng độ tuổi.
 
*
 
Trong xe yên tĩnh, tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.
 
Ấn phím bắt máy, đầu bên kia bắt đầu nói chuyện.
 
"Tham mưu trưởng Diêm. . ."
 
Dường như người nọ còn định nói một tràng dạo đầu dài, thế nhưng Diêm Thần đã cắt ngang.
 
"Cô ấy ở đâu?" Bất luận tỉnh táo cỡ nào, anh vẫn muốn biết cô có bình an vô sự hay không.
 
Nghe thế, người ở đầu bên kia điện thoại thoáng dừng lại, lời đã đến bên môi không thể nói ra quả thật rất khó chịu, dù không cần đối mặt, nhưng người đàn ông như Diêm Thần cũng khiến hắn ta nghẹn họng.
 
Y Lai cũng không sợ hãi, rất thoải mái báo địa chỉ.
 
*
 
Dự báo thời tiết thông báo cơn siêu bão nhiệt đới số 17 năm nay sắp đổ bộ vào đất liền. Bầu trời âm u giống như sắp tận thế, gió mạnh gào thét tứ phương, toàn thế giới chao đảo.
 
Một chiếc xe con phóng như bay trên đường cao tốc, tựa như một vệt sáng trong đêm tối, phá tan bóng tối vô tận.
 
Diêm Thần biết rõ đây là hành động trả thù dành cho anh, giọng của Y Lai, tên cầm đầu thứ hai của tổ chức buôn bán ma túy khu Tam Giác Vàng, làm sao anh có thể không nhận ra?
 
Đây là lần truy quét ma túy còn sót lại, cũng là cơ hội để cứu cô gái anh yêu thoát khỏi sự an bài của số phận.
 
*
 
Dù đi một mình, nhưng Diêm Thần đã chuẩn bị kỹ lưỡng.
 
Càng đến gần khu Tam Giác Vàng không ai quản lý, khắp nơi đều có tai mắt của tập đoàn buôn bán ma túy.
 
Diêm Thần biết rõ, chỉ cần anh dẫn thêm một người, có thể anh sẽ mãi mãi mất đi người con gái anh yêu, chuyện mạo hiểm như vậy anh tuyệt đối không làm.
 
Mà Diêm Thần cũng là một nhân tài ngụy trang, anh biết tiếng Myanmar, tiếng Thái, thậm chí là ngôn ngữ địa phương, anh đều biết.
 
Xe bị đẩy xuống khe suối, Diêm Thần giấu kỹ điện thoại dự phòng, thay đổi ngoại hình.
 
Dù chỉ tới đúng một lần, nhưng địa hình nơi đây anh đã ghi tạc trong lòng.
 
Thời tiết bão bùng càng trợ giúp cho Diêm Thần, thôn nhỏ biên giới bị bão ảnh hưởng, những gia đình sống bằng trồng thuốc phiện và buôn ma túy cũng tập trung bảo vệ nhà ở sân vườn nhà mình.
 
Tiếng gió gào thét bên tai, một đám trẻ con giả kỵ binh chơi đùa đánh trận mặc mưa gió bão bùng.
 
Diêm Thần biết tuy trông bọn nó chỉ là trẻ con ngây thơ, nhưng thực chất chúng chính là lưỡi dao sắc bén của tổ chức ma túy.
 
Diêm Thần tỏ vẻ vô tình đi ngang qua từng căn nhà gỗ, dọc theo đường anh luôn chú ý quan sát tìm cách vận dụng tất cả cơ sở vật chất nơi đây.
 
Anh có năng lực cứu vợ của mình, không thể để cô có chút sơ xuất nào.
 
*
 
Minh Mị luôn vờ hôn mê bất tỉnh, thật ra cô đang nghỉ ngơi dưỡng sức trước khi thuốc mê tan hết, cô cũng không có thời gian nghĩ vì sao "Tân Khả Khả" lại bỏ thuốc mình, ý nghĩa trong đầu cô toàn là làm thế nào để chạy trốn.
 
Minh Mị biết mình bị giam ở một căn phòng độc lập, bởi vì thỉnh thoảng sẽ có người mở cửa kiểm tra tình trạng của cô, chốt cửa bằng gỗ mỗi lần mở ra đóng lại đều có âm thanh kẽo kẹt.
 
Ngày hôm qua Minh Mị có xem tin tức, siêu bão nhiệt đới năm nay sẽ đánh thẳng vào thành phố M vào lúc chạng vạng tối.
 
Tuy cô không biết mình bị giam ở nơi nào, nhưng cô có thể nghe được tiếng gió liên tục gào thét bên ngoài cửa sổ, có lẽ nơi này không cách thành phố M quá xa.
 
Đại khái đám người bắt cóc quá coi thường cô, bởi vì đã trải qua chuyện kiếp trước, Minh Mị đặc biệt ghi danh học một khóa huấn luyện sống còn, cách trói nút thòng lọng này, thậm chí cô không cần dùng dụng cụ cũng có thể dễ dàng cởi ra bằng kỹ xảo.
 
Sống lại một đời mà không học được chút kỹ năng này quả là uổng phí.
 
Có điều bên ngoài thật sự mưa to gió lớn, Minh Mị lắng tai nghe ngóng động tĩnh của đám người đang canh gác ngoài cửa, hình như có ai đó gọi nên cả bọn đã chạy ra ngoài.
 
Thật sự bọn chúng xem Minh Mị là một cô gái mảnh mai yếu đuối, loại chuyện như chạy trốn không có khả năng xảy ra.
 
Lúc này, Minh Mị đã cởi xong dây trói tay mình ra, cô bỏ miếng vải đen bịt mắt xuống, xác định bản thân đang ở trong một căn phòng gỗ cũ nát, bởi vì bị trói ở một tư thế quá lâu, Minh Mị không quan tâm cảm giác tê mỏi khi đứng lên, cô vịn chiếc ghế hỏng ngay bên cạnh, phía sau phòng có một cửa sổ bị mấy tấm ván gỗ bịt kín, có lẽ do mưa gió quá lớn, mấy tấm ván gỗ kia bắt đầu lung lay, nhân lúc gió mạnh thổi tới hòa tan mọi động tĩnh, Minh Mị dồn hết sức phá cửa, ván gỗ cũ kỹ đã có vết nứt từ trước, cô chỉ cần đập vài cái là cửa sổ đã bị phá. Minh Mị xé váy quấn quanh đầu gối và tay kẻo vụn gỗ đâm bị thương, sau đó cô không quan tâm quá nhiều trốn khỏi nhà gỗ.
 
Nếu như có thể dễ dàng trốn thoát như vậy, đó là nằm mơ. Ngay tại lúc Minh Mị vất vả lắm mới bò từ cửa sổ ra ngoài, động tĩnh không nhỏ, dù ỷ y cỡ nào bọn bắt cóc cũng phát hiện manh mối.
 
Minh Mị nghe tiếng đàn ông hô hào sau lưng, cô bỏ mặt tất cả liều mạng chạy về phía trước, cũng may mưa gió bão bùng nên đa số người trong tập đoàn ma túy đã đến nơi khác hoặc ở trong nhà, nếu không cô không thể nào chạy trốn được mấy trăm mét.
 
Thuộc hạ của Y Lai không ngờ một cô gái trông có vẻ mỏng manh yếu đuối lại có thể chạy trốn, không phải bọn chúng không thèm thuồng sắc đẹp của cô, chẳng qua lão đại Y Lai đã nói phải làm xong chuyện lớn mới cho bọn chúng hưởng thụ một phen. Có điều bây giờ để bọn chúng bắt được cô gái không biết trời cao đất rộng này, dù bị lão đại mắng thì bọn chúng cũng phải hưởng thụ trước cho bỏ tức.
 
Minh Mị vô cùng sợ hãi, "Đoàng" một tiếng, trong lúc mưa giật gió rền, tiếng súng càng thêm vang vọng.
 
Minh Mị sợ muốn chết nhưng cô biết mình không thể dừng lại, tuy nhiên tiếng bước chân phía sau càng lúc càng gần.
 
Cô đã dùng hết sức chạy về phía trước, nhưng vẫn nghe được tiếng gầm rú của bảy tám tên đàn ông phía sau.
 
"A -------------"
 
"A. . . Ưm. . ."
 
Minh Mị chạy trốn điên cuồng, bỗng dưng cô bị một lực mạnh bắt được cổ tay.
 
"Đừng. . . Đừng qua đây."
 
Cả người cô ướt đẫm, trên người toàn là bùn đất, trên đầu gối và cánh tay còn chảy máu vì bất chấp chạy trốn.
 
Cô sợ hãi đến phát run không dám nhìn người nắm cổ tay mình.
 
"Tiểu Thất đừng sợ, là anh."
 
Diêm Thần ôm Minh Mị vào lòng, anh nghe thấy tiếng súng rất gần nên nhanh chóng chạy đến, cũng may trước đó súng anh đã cách âm, cho nên anh không tốn quá nhiều thời gian giải quyết đám người đuổi theo phía sau Minh Mị.
 
Hiện tại, hai người phải nhanh chóng rời khỏi nơi nguy hiểm này, bởi vì người nghe thấy tiếng súng nhất định không chỉ một mình anh.
 
Minh Mị vẫn còn sợ hãi tột độ, cô được Diêm Thần bế vào xe việt dã, sau đó anh thành thạo khởi động xe.
 
Có điều băng nhóm của Y Lai đã đến, dù hai người đã ngồi trong xe cũng bị bao vây xung quanh.
 
"Tiểu Thất, đừng sợ, có anh ở đây."
 
*
 
Nhìn hai người trong xe, Y Lai có cảm giác lần hành động này hoàn toàn thất bại, để con nhóc này chạy trốn được không nói, làm thế nào Diêm Thần có thể trà trộn vào địa bàn có canh gác ngầm khắp nơi của bọn chúng?
 
Có điều Y Lai biết rất rõ hôm nay sẽ là ngày giỗ của Diêm Thần.
 
Đang lúc Y Lai hạ lệnh nổ súng thì một tiếng nổ lớn xé trời vang lên, trong đêm mưa to gió lớn, ánh sáng chói lóa khiến người ta mở mắt không ra.
 
Nhân cơ hội này Diêm Thần tăng tốc xe jeep mở ra một con đường máu.
 
Ra khỏi Ưng Chủy Câu bọn họ sẽ an toàn, Diêm Thần đã liên lạc với các quốc gia đang tiến hành thu lưới bắt những con cá lọt lưới trong đợt truy quét ma túy lần trước, lần này Y Lai trả thù cũng là vũng vẫy giãy chết mà thôi.
 
Minh Mị ngồi trên ghế lái phụ, cuối cùng tinh thần cô cũng ổn định một chút, cô chưa kịp hỏi vì sao Diêm Thần có mặt ở đây thì tiếng súng đạn đã vang lên như sấm phía sau.
 
"Cúi xuống." Diêm Thần lạnh lùng hô rồi dùng một tay đè đầu Minh Mị xuống.
 
Ngay sau đó anh đánh tay lái quẹo cua gắt, địa hình đồi núi phức tạp, đường càng lúc càng khó đi.
 
Kính chắn gió phía sau đã bị đạn bắn nát, Diêm Thần xoay người thật nhanh ném lựu đạn về phía xe đang truy sát phía sau, chiếc xe nổ nát vụn.
 
Diêm Thần nắm chắc ở chỗ Y Lai nhất định phải bắt người sống, Y Lai muốn anh chết, nhưng hắn càng muốn dùng anh để đàm phán hơn.
 
Có điều, Diêm Thần không thể để bọn chúng thực hiện được âm mưu, huống chi còn liên quan đến tính mạng người anh yêu.
 
Dù đã nổ hai xe nhưng đám người phía sau vẫn đuổi theo ráo riết, có lẽ bọn chúng đã huy động toàn lực lượng.
 
Phía trước đã là sườn núi không còn đường đi, Diêm Thần hít sâu một hơi, anh vẫn không nhả chân ga, sau đó đánh tay lái quay ngược xe trở lại.
 
Chiếc xe truy kích sát phía sau không phanh kịp đành lao thẳng xuống sườn núi.
 
Tuy đã cố gắng trốn thoát, nhưng bọn họ không còn đường lui nữa.
 
*
 
"Buông tay chịu trói đi tham mưu trưởng Diêm." Y Lai kêu gọi Diêm Thần đầu hàng, hắn phải báo thù cho đại ca, Diêm Thần đã hại chết đại ca của bọn chúng, bọn chúng phải chuẩn bị cho con đường sống sau này, cho nên nhất định phải bắt sống Diêm Thần.
 
Chẳng hiểu tại sao, nhìn vào mắt Diêm Thần, Minh Mị cảm thấy lòng mình vô cùng yên ổn.
 
"Chờ anh trên xe." Nói xong, anh cởi áo chống đạn trên người mình xuống mặc cho Minh Mị.
 
Minh Mị muốn từ chối để Diêm Thần mặc nhưng đã bị anh ôm lấy.
 
"Bé ngoan, nghe lời anh."
 
Minh Mị nhìn Diêm Thần xuống xe, cô biết Diêm Thần có tính toán của riêng mình, nhưng nước mắt cô vẫn tràn khóe mi.
 
"Tham mưu trưởng Diêm, từ khi chia tay đến giờ vẫn ổn chứ?" Diêm Thần vừa xuống xe, Y Lai đã bắt đầu nói chuyện.
 
"Giữa chúng ta có chuyện tốt cần ôn sao?" Trong lúc nói chuyện, một tên đàn em đánh lén Diêm Thần từ phía sau bị anh quật qua vai, máy chích điện rơi trên mặt đất.
 
Bị đánh lén không thành, Diêm Thần cũng không nhìn Y Lai mà bắt đầu trang bị quần áo bảo hộ cho mình.
 
"Xem ra tham mưu trưởng Diêm muốn đơn đả độc đấu rồi."
 
Đúng lúc này, một tên đàn ông cao to khỏe mạnh lao về phía Diêm Thần, trong tay gã cầm dao bầu, nhanh như chớp bổ lên người anh, giữa ngàn cân treo sợi tóc, Diêm Thần nhanh nhẹn tránh thoát, sau đó nhấc chân đá mạnh vào bụng tên đàn ông to khỏe kia.
 
Y Lai hận đến nghiến răng, hắn cũng biết đám thuộc hạ của mình không phải đối thủ Diêm Thần.
 
Ngay tại lúc Diêm Thần đá bay tên đàn ông to khỏe kia, Y Lai túm một đứa bé trong tập đoàn ném về hướng Diêm Thần.
 
Diêm Thần nhanh tay rút súng ngắn trên hông, dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai lên đạn, bóp cò.
 
Đứa bé kia gục xuống vũng máu trước mặt Diêm Thần, trên tay còn cầm kim độc.
 
Y Lai nhìn thuộc hạ tử thương hết người này đến người khác, hắn biết một chọi một e rằng không ai hạ được Diêm Thần.
 
Y Lai thủ thế, trong nháy mắt tiếng tung hô vang trời, cả đám người đồng loạt xông về phía Diêm Thần, nhưng Diêm Thần lại lấy một quả lựu đạn từ trong túi ra, rút kíp nổ ném về phía Y Lai.
 
Y Lai không ngờ Diêm Thần giấu nhiều vũ khí như vậy, nhất thời, đám người phóng tới chỗ Diêm Thần nhanh chóng chạy tứ tán.
 
Thừa lúc này Diêm Thần chạy lên xe, xe vẫn trong tình trạng nổ máy, anh lập tức lái xe quay đầu chạy thẳng tới sườn núi phía trước.
 
Chiếc xe mạnh mẽ lao qua đám người, Y Lai đang ôm đầu nằm rạp trên mặt đất, lúc này hắn mới phát hiện ra mình bị Diêm Thần qua mặt.
 
Hắn cầm khẩu AK bên cạnh lên nhắm bắn thẳng về phía xe Diêm Thần, đánh không được thì cá chết lưới rách, hắn muốn trả thù.
 
Làn đạn lao nhanh như ong vò vẽ vỡ tổ, còn Diêm Thần thì sao? Minh Mị nhìn thấy máu tươi thấm ướt vai anh, nhuộm đỏ cả ghế ngồi.
 
Cô luống cuống tay chân nhưng vẫn cố gắng bình tĩnh, cô nhanh chóng giật dây cột tóc của mình xuống băng bó cầm máu giúp Diêm Thần.
 
"Anh không sao, em đừng sợ."
 
Đến lúc này, anh còn an ủi cô.
 
Minh Mị hiểu chuyện gật đầu, sau đó cô nhìn thấy Diêm Thần mỉm cười.
 
"Yên tâm, sẽ an toàn nhanh thôi."
 
Diêm Thần cởi dây an toàn của cô ra, đã vào đường cùng, xe đuổi theo phía sau càng lúc càng gần, chiếc xe việt dã trưng dụng tạm thời này cũng hết xăng, bão tố khiến người ta không nhìn rõ đường đi phía trước.
 
Diêm Thần tháo đệm xe quấn lên người Minh Mị, sau khi hoàn thành tốt công tác bảo vệ, anh ôm chặt cô vào lòng.
 
"Nhắm mắt lại, đừng sợ."
 
Diêm Thần giẫm mạnh chân ga, trong đêm tối, chiếc xe lao như điên xuống vách núi.
 
Minh Mị nằm trong vòng tay mạnh mẽ ấm áp, lăn thẳng xuống sườn núi.
 
Tiếng hét, tiếng chửi thề, máu tươi hòa lẫn da thịt. . . Toàn bộ khắc sâu vào tâm trí.
 
Trời tối đen như mực, đưa tay không thấy rõ năm ngón, cô từ từ mất ý thức.
 
Bên tai vang lên tiếng người nọ thủ thỉ: "Tiểu Thất, tỉnh, đừng ngủ."
 
-------------
 
Đếm ngược đến kết thúc
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 367
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 248 times
Been thanked: 4314 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 8 2020 10:45

Chương 42 Phiên ngoại: Đuổi từ bích lạc xuống hoàng tuyền.
 
Thân thể ấm áp của cô gái lạnh dần, tim Diêm Thần cũng đóng băng từng chút.
 
Mỗi một lần đều khiến tim đau đớn như vậy, anh đã dốc lòng bày mưu tính toán tường tận, nhưng vẫn thua bởi lời nguyền rủa, tại sao người chết không phải là anh?
 
Diêm Thần biết mình không thể chết được, nếu không ai có thể đến cứu cô gái của anh đây?
 
Cấp dưới đứng bên cạnh chưa từng thấy tham mưu trưởng tỉnh táo lạnh lùng trong mọi trường hợp lại lộ ra sắc mặt tuyệt vọng như vậy, giống như một người đang sống sờ sờ bỗng chốc biến thành cái xác không hồn.
 
Tuy nhiệm vụ lần này có chút ngoài ý muốn, không ngờ có thêm một con tin nữa, mà không may là con tin này đã thiệt mạng, song nhìn chung kết cục này đã tương đối tốt. Tại sao thái độ tham mưu trưởng lại kỳ lạ như vậy chứ?
 
Chẳng ai dám lên tiếng, thời gian gần như dừng lại.
 
Trước khi tham gia hỗ trợ hành động quét ma túy, Diêm Thần đã kiểm tra GPS anh lén cài trên người Minh Mị, dường như cô đang ở nước ngoài, hơn nữa đội trinh sát chỉ thám thính được có một con tin, mà con tin này chính là bạn cái của Lâm Trạch - Người đã hi sinh trong lần hợp tác quét ma túy quốc tế 319, cho nên có thể phán đoán bọn buôn ma túy này ôm tâm lý muốn trả thù. Vì thế sau khi phá tan phòng tuyến và chống cự của bọn tội phạm, tiến thẳng vào phòng nhốt con tin, lúc Diêm Thần xông vào phòng cứu Tân Khả Khả đã hôn mê, bộ đàm thông báo còn một con tin bị nhốt ở một căn phòng khác, Diêm Thần cho rằng như vậy đã kết thúc, đến khi anh nhìn thấy toàn thân Minh Mị đầy máu được đưa lên xe cứu thương.
 
Diêm Thần không dám tin vào sự thật trước mắt, anh không thể nào giành lại cô gái anh yêu từ tay tử thần.
 
Anh không khỏi nhớ tới đại án 319, lúc Diêm Thần chỉ huy đội đột kích thẳng vào hang ổ của trùm buôn ma túy, ngay khi trùm ma túy ném boom về phía anh, đồng đội của anh Lâm Trạch không màng tính mạng đẩy anh ra, sau đó Diêm Thần cố nén bi thương bắt trọn ổ ma túy, trùng hợp một một tên trong đó là thấy cúng.
 
Diêm Thần sẽ không bao giờ quên vẻ mặt tươi cười khi niệm chú của gã, gã nguyền rủa Diêm Thần, khiến anh mãi mãi mất đi người anh yêu nhất.
 
Cũng lần đó, anh mất đi chiến hữu tình như tay chân Lâm Trạch, Lâm Trạch vì cứu anh mà chết, mà từ nhỏ lớn lên ở cô nhi viện Lâm Trạch chỉ có một nguyện vọng duy nhất chính là chăm sóc Tân Khả Khả giúp anh ấy. Từ trước đến nay Diêm Thần là người giữ chữ tín, không chỉ vì anh thiếu Lâm Trạch một cái mạng, mà còn là sứ mệnh một quân nhân như anh phải gánh vác.
 
Trước kia, Diêm Thần không tin quỷ thần, không tin số mạng.
 
Đến khi anh và Minh Mị đã kết hôn, anh chỉ có thể nhìn thấy cô gái còn mới nở nụ cười sống động ngày hôm qua trong nhà xác lạnh như băng.
 
Trong một lần tham gia nhiệm vụ chống khủng bố, mạng anh như chỉ mành treo chuông, giữa lúc sinh tử anh nhìn thấy một khe hở thời gian không gian kín, sau khi nhặt lại mạng sống, anh cần phải tìm cách cứu cô gái của anh.
 
Khoảng thời gian sau khi mất cô, mỗi lần ngắm ảnh cô Diêm Thần đều cảm thấy tim đau như cắt, mỗi lần nghe tên cô anh đều không ngừng run rẩy.
 
Thế giới anh khi không còn cô, thì không còn màu sắc.
 
Diêm Thần từng nghĩ có phải chỉ cần anh không tham gia lần hành động kia, cô sẽ không sao? Thậm chí anh còn định không theo đuổi nghề nghiệp này, làm một người bình thường, sống đơn giản cùng cô qua cả đời.
 
Mang theo niềm tin như vậy, Diêm Thần không sa dọa trong bi thương nữa, anh cần phải nghịch thiên cải mệnh, dù kết quả cuối cùng bản thân anh nhận hậu quả trời đất không tha.
 
Mỗi một lần xuyên qua, anh đều giãy giụa trước khi chết, dù hồn phi phách tán rồi nhưng trái tim vẫn thổn thức đau đớn, nhưng lại không bằng cảm giác sống không bằng chết khi anh mất đi cô, không biết Diêm Thần đã ngẩn ngơ trong bóng tối bao lâu, lúc mở mắt ra anh nhìn thấy cô gái anh yêu bình thản nằm bên cạnh anh, đó là ngày thứ hai sau khi hai người kết hôn.
 
Anh cho rằng chuẩn bị chu đáo sẽ có thể cứu cô.
 
Song không ngờ, anh lại nhìn thấy từng lần từng lần cô chết trước mặt anh.
 
Người tính không bằng trời tính hay sao? Diêm Thần không tin.
 
Bởi vì mỗi một lần, Diêm Thần biết anh đã thay đổi được thời không, tuy hiệu quả quá mức nhỏ bé, nhưng hiệu lực của lời nguyền rủa cũng không ngừng thay đổi theo mỗi lần anh xuyên qua.
 
Trong lần xuyên qua thứ 398, anh gặp được một cao tăng, vị cao tăng nói cho anh biết, anh đã vi phạm luật trời, phải trả giá thật lớn.
 
Có thể nói Diêm Thần gặp khe hở thời gian chỉ do tình cờ, mà năng lượng của khe hở này siêu lớn, anh cũng được xem là nhân tài xuất chúng mới có thể xuyên qua hồn lực lớn mạnh như vậy, điều này đại khái gọi là chấp niệm.
 
Đại sư hỏi Diêm Thần, dù anh có cứu được người anh muốn cứu, nhưng còn anh thì thế nào? Ý trời đã định, anh cứ u mê không chịu giác ngộ, kết quả cuối cùng chỉ là công dã tràng, thậm chí trời đất không dung.
 
Tuy nhiên Diêm Thần lắc đầu, anh phải cứu Minh Mị, bất luận anh có ra sao, chỉ vì cô vốn nên sống vui vẻ, tươi cười rạng rỡ dưới ánh mặt trời sáng lạn.
 
Dù cuối cùng anh phải phiêu bạt trong không gian hư ảo, dù cuối cùng trọn đời bọn họ không thể ở bên nhau.
 
Anh phải cứu cô, đây là định hướng duy nhất trong cuộc đời anh.
 
Hơn trăm lần không bỏ cuộc, Diêm Thần cũng từng thử đoạn tuyệt tất cả quan hệ và liên lạc với Minh Mị, không xuất hiện trong cuộc sống của cô nữa.
 
Nhưng hiệu lực của lời nguyền rủa vẫn không bị ngăn chặn, Diêm Thần biết nếu anh không tìm ra cách giải quyết, thì anh mãi mãi không thể sống yên ổn ở thế giới này.
 
Qua mấy trăm lần trở về, Diêm Thần đã kiên quyết lạnh lùng xa cách với cô gái anh yêu, chỉ vì đề phòng tập đoàn tội phạm anh từng triệt phá quay lại trả thù.
 
Anh chỉ có thể âm thầm bảo vệ cô, thậm chí bởi vì hiểu lầm quá sâu giữa hai người, cô không yêu anh nữa, cho nên có thể nói đây là tự tạo nghiệt không thể sống.
 
Nhưng lần này, rốt cuộc anh đã cứu được cô.
 
Anh đỡ đạn thay cô, máu thịt mơ hồ, ánh mắt cũng mơ hồ, có điều cô vẫn bình an nằm trong lòng ngực anh.
 
Diêm Thần biết, lời nguyền rủa mất hiệu lực rồi.
 
Hiện tại, hi vọng duy nhất của anh chính là anh có thể hoàn toàn biến mất trong cuộc sống, trong trí nhớ cô.
 
Chỉ có như vậy, cô mới có thể tươi cười không có nước mắt, dưới ánh mặt trời sáng lạn, cô vẫn rực rỡ động lòng người.
 
Dù cho, sở yêu cách sơn hải, sơn hải bất khả bình*.
 
*Sở yêu cách sơn hải, sơn hải bất khả bình: Một trong hai câu thơ trên được trích từ một bài thơ được đăng trên mạng từ năm 2005 trên một diễn đàn lớn về thơ văn, bài thơ có tựa đề là "Vô đề": "Nhất vọng khả tương kiến, nhất bộ như trọng thành / Sở ái cách sơn hải, sơn hải bất khả bình" - Tạm dịch nghĩa: "Một ước mong có thể gặp gỡ, một bước đi tựa như từng lớp thành lũy, nơi cách trở biển núi yêu thương, núi biển không thể bằng phẳng."
 
 
 
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 10 khách