MỘT LỜI KHÔNG HỢP - QUYỂN 3: HOÀNG THƯỢNG THỨ TỘI - THƯ THƯ - C39

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Kate Phan
Bài viết: 49
Ngày tham gia: 23 Tháng 9 2019 19:01
Has thanked: 460 times
Been thanked: 35 times
Tiếp xúc:

25 Tháng 7 2020 01:06

Anh ơi nghiệp quật ko chừa một ai 😂 kèo này anh tính sao đây 😂😂😂

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 386
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 266 times
Been thanked: 5725 times
Tiếp xúc:

28 Tháng 7 2020 09:25

Chương 31 Cáo trạng
 
Nói tới Tiêu Trần Mạch, mấy ngày nay chưa thuyết phục được Tạ Thanh Anh đồng ý ngồi lên ngôi Hậu, hắn đau đầu không thôi, nếu là người thường, hắn chỉ cần ban một đạo thánh chỉ, song nàng thì khác, hắn không muốn lấy quyền thế ép buộc nàng.
 
Thế nhưng hết lần này đến lần khác, cứ đến giờ tảo truyền , nguyên lão tam triều Viên thái sư luôn gây sức ép, thấy tuổi tác ông đã cao, Tiêu Trần Mạch không đành nói nặng lời, cho nên chỉ có thể lá mặt lá trái.
 
Hôm nay hạ triều, hắn ở Thừa Quang Điện duyệt một đống tấu chương, giữa lúc tâm trạng phiền muộn, đột nhiên tiểu thái giám vào bẩm báo, Tạ Thanh Anh mời hắn đến dùng cơm trưa.
 
Nhất thời, Tiêu Trần Mạch mừng như điên, chẳng lẽ tiểu nữ tử nàng đã nghĩ thông suốt hay sao?
 
Nghĩ như vậy, hắn mạnh mẽ kiềm chế tâm tình vui sướng, duyệt hết tấu chương, sau đó mới vội vàng di giá đến Ngọc Lộ Điện.
 
Khoảng cách từ Thừa Quang Điện đến Ngọc Lộ Điện án chừng nửa nén hương, không bao lâu đã tới.
 
"Hoàng thượng cát tường.
 
"Mau đứng lên."
 
Tiêu Trần Mạch đỡ nàng đứng dậy, hắn đã bảo Tạ Thanh Anh đừng câu nệ những nghi lễ hình thức kia, nhưng mà nàng vẫn kiên trì không chịu bỏ.
 
Nàng không muốn sau này sử sách ghi chép lại nàng thị sủng mà kiêu, yêu nữ quyến rũ quân vương, thân là con cháu Tạ thị, nàng không thể bôi nhọ tổ tiên.
 
Hai người đi đến giường cẩm ngồi xuống, Tiêu Trần Mạch mỉm cười hỏi nàng: "Sao tự nhiên lại chủ động mời trẫm ăn cơm thế?"
 
Mấy ngày trước đều là bận rộn chính sự xong, hắn tự mình đi qua dùng cơm với nàng.
 
Nghe thế, sóng mắt Tạ Thanh Anh lưu chuyển, nàng gắt giọng: "Chỉ có mình Hoàng thượng nhớ Thanh Anh, không cho phép Thanh Anh nhớ A Mạch sao?"
 
"Hít ~"
 
Giọng điệu nũng nịu của nàng cùng với vẻ mặt kiều mị kia khiến xương cốt Tiêu Trần Mạch giòn tan, hắn chịu không nổi bế nàng lên đặt lên đùi mình, "Để trẫm kiểm tra xem có phải hôm nay nàng ăn mật hay không, nếu không sao cái miệng nhỏ này lại ngọt đến thế?"
 
Dứt lời, hắn ngậm lấy môi nàng, bắt đầu liếm mút.
 
"Ưm ~"
 
Trải qua mấy ngày hoan hảo, Tạ Thanh Anh đã nhạy cảm hơn rất nhiều.
 
Giờ khắc này môi bị người liếm láp, nàng cảm thấy cực kỳ ngứa ngáy, cả thân thể yếu đuối tựa vào lòng hắn, mặc hắn cần hắn cứ lấy.
 
Liếm một vòng quanh đôi môi nhỏ xinh, Tiêu Trần Mạch dùng lưỡi thăm dò vào trong, sau đó lại nhẹ nhàng liếm mút vòng quan răng nàng.
 
"A. . . . "
 
Thoáng chốc cả người Tạ Thanh Anh run lẩy bẩy, ngực phập phồng mãnh liệt.
 
"Hoàng thượng, đừng ~"
 
Nàng khẽ đẩy hắn, song lại giống từ chối lại ra vẻ mời chào.
 
"Ồ. . . " Mút lưỡi nàng xong, Tiêu Trần Mạch khẽ cười nói: "Không có ăn mật, vì sao lại ngọt nhỉ?"
 
"Là do Thục phi nương nương vừa tới, nàng ấy cho Thanh Anh ý kiến rất hay." Tạ Thanh Anh cười đáp.
 
"Thục phi?" Tiêu Trần Mạch nhíu mày, giọng từ âu yếm chuyển sang lạnh nhạt, không đếm xỉa hỏi nàng: "Nàng ta tới làm gì?"
 
"Nàng ấy nói Thanh Anh đã tiến cung được một khoảng thời gian, nên có lòng đến thăm."
 
"Ồ, vậy à?"
 
Hắn không biết Thục phi, nhưng hắn hiểu nữ nhân hậu cung rất rõ.
 
Vì vinh sủng, bình thường các nàng đều không tiếc thủ đoạn.
 
Thấy sắc mặt hắn lạnh nhạt, nhất thời lòng Tạ Thanh Anh cũng thấp thỏm không yên.
 
Tuy biết tình cảm Tiêu Trần Mạch dành cho nàng rất sâu nặng, có điều, dù sao Thục phi đã theo hắn nhiều năm.
 
Vừa rồi ở trước mặt Thục phi, nàng không cảm thấy thế nào cả, nhưng bây giờ, vừa nhớ đến việc Tiêu Trần Mạch làm những chuyện xấu hổ khó nói với mình, có lẽ trước kia hắn cùng từng làm như thế với Thục phi, chẳng biết tại sao, lòng Tạ Thanh Anh dâng lên cảm giác chua xót nồng đậm.
 
Nàng không muốn tranh giành tình cảm với đám nữ nhân kia, song tại sao, nàng cứ khăng khăng yêu vị quân chủ thiên hạ này cơ chứ?
 
Đời này đã định trước, hắn không thể chỉ thuộc về nàng.
 
Tưởng tượng ra cảnh Tiêu Trần Mạch bị hoa thơm cỏ lạ vây quanh, vành mắt Tạ Thanh Anh chợt đỏ lên.
 
Cúi đầu cố gắng che giấu tâm tình, nàng nghe Tiêu Trần Mạch hỏi tiếp: "Ngoại trừ chuyện này, nàng ta còn nói gì với nàng nữa? Nàng kể rõ đầu đuôi cho trẫm nghe."
 
"Chuyện này. . . Thanh Anh không dám nói."
 
Lỡ như. . .
 
Lỡ như địa vị Thục phi trong lòng hắn không tầm thường, vậy chẳng phải nàng sẽ trở thành kẻ tiểu nhân cáo trạng sau lưng hay sao?
 
Thấy nàng cẩn thận từng li từng tí như vậy, Tiêu Trần Mạch không khỏi lo lắng, hắn dịu dàng vuốt tóc nàng, sau đó trấn an: "Đừng sợ, có trẫm ở đây."
 
Hành động của hắn khiến lòng Tạ Thanh Anh yên ổn lại.
 
Được rồi, nếu hắn đã quyết muốn nghe, vậy thì nàng nói thôi.
 
Dù thế nào, cũng do Thục phi đến trêu chọc nàng trước.
 
Nàng sẽ không chủ động hại người, nhưng giả sử người ta đến hại nàng, vậy chớ trách nàng.
 
Vì vậy, Tạ Thanh Anh nói: "Thục phi nương nương nói, ta đường đường là thiên kim Tạ phủ, lại là con chính thất, dựa theo luật tuyển tú của Đại Dận, ngay từ ban đầu đã không cần tham tuyển mà tiến hành sắc phong luôn, Hoàng thượng lại yêu thương ta như vậy, tối thiểu cũng phải phong vị quý nhân mới đúng."
 
Nói xong, nàng len lét quan sát sắc mặt Tiêu Trần Mạch, chỉ thấy sắc mặt hắn lạnh nhạt, không rõ buồn vui, vì thế nàng mím môi cười nói tiếp: "Thanh Anh vốn cảm thấy thân mình không toàn bích, không xứng làm Hậu, nay Thục phi nương nương nói ra có thể phong quý nhân, vậy Hoàng thượng không ngại cân nhắc thử xem?"
 
Nàng biết lời của mình quá phận.
 
Từ cổ chí kim, nào có đạo lý cò kè mặc cả với quân vương?
 
Quả nhiên, ngay sau đó, Tiêu Trần Mạch nổi giận đùng đùng.
 
"Làm càn!" Hắn lạnh mặt nói lời trách mắng.
 
"Hoàng thượng thứ tội!"
 
Nhất thời, Tạ Thanh Anh và tất cả  thái giám, cung nữ hầu hạ trong Ngọc Lộ Điện đồng loạt quỳ xuống, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
 
"Trẫm không nói nàng."
 
Tiêu Trần Mạch kéo nàng lên ôm vào lòng, hắn nhẹ giọng nói: "Thanh nhi, trẫm đã nói, nàng vĩnh viễn không cần quỳ trước trẫm."
 
"Hoàng thượng ~" Thoáng chốc lòng Tạ Thanh Anh tràn ngập ngọt ngào.
 
Yêu quân vương thì đã sao? Chỉ cần người cũng yêu nàng là được rồi.
 
Dù cho sau này nàng già nua nhan sắc phai tàn đánh mất tình yêu, thì đó cũng là chuyện sau này.
 
Hiện tại, nàng muốn hết lòng đáp lại tình yêu của hắn.
 
Nhất thời, Tạ Thanh Anh đã âm thầm tính toán xong.
 
Chỉ là, quyết định này chờ qua mấy ngày nữa, nàng sẽ nói với hắn.
 
"Hoàng thượng," Thấy hắn cau mày, Tạ Thanh Anh duỗi ngón tay thon dài như ngó sen, nhẹ nhàng vuốt thẳng tâm mi hắn, nàng dịu dàng nói: Chàng đừng giận, tức giận không tốt cho sức khỏe."
 
"Được, trẫm không giận."
 
Được tiểu mỹ nhân dịu dàng săn sóc, cơn giận của Tiêu Trần Mạch tan không ít.
 
Song ngay sau đó, hắn nghiêng đầu nói với Lý Mậu Toàn bên cạnh: "Truyền ý chỉ của Trẫm, Thục phi Giang thị hồ ngôn loạn ngữ, lạm quyền thất đức, kể từ hôm nay, phạt nửa năm bổng lộc, bế môn ba tháng, không được rời khỏi Chỉ Lan Điện nửa bước.
 
"Dạ, Hoàng thượng." Nhận lệnh xong, Lý Mậu Toàn vội vàng khom lưng rời khỏi điện, sai tiểu thái giám đến Chỉ Lan Điện tuyên chỉ.
 
Tạ Thanh Anh lặng lẽ thở ra.
 
Cũng may, hình phạt vừa đúng, không hạ phân vị Thục phi, để nàng ta không tự do đi lại châm ngòi là quá tốt rồi.
 
Hai người trò chuyện thêm một lát, Tạ Thanh Anh bỗng nhắc đến một việc khác: "Hoàng thượng, sắp đến sinh thần mẫu thân rồi, Thanh Anh muốn hồi phủ mấy ngày, mong ngài ân chuẩn.
 
Thật ra chuyện này nàng có nói với hắn rồi, tuy ca ca đã được thả, nhưng chắc chắn người nhà vẫn rất lo lắng cho nàng, nàng muốn trở về thăm họ.
 
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Miu
Bài viết: 2
Ngày tham gia: 14 Tháng 7 2020 15:20
Has thanked: 9 times
Been thanked: 2 times
Tiếp xúc:

02 Tháng 8 2020 00:11

Hóng quá nàng oi ... Mong a hoàng Vs c hậu viên mãn😆😆😆

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 386
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 266 times
Been thanked: 5725 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 8 2020 10:58

Chương 32 Thanh Anh thảo luận chính sự
 
Nghe Tạ Thanh Anh phải hồi phủ, tất nhiên Tiêu Trần Mạch chả đành lòng chút nào, hai người bỏ lỡ thời gian ba năm dài đăng đẳng, khó khăn lắm mới ngọt ngào được mấy ngày ngắn ngủi, sao hắn cam lòng chia ly cho được?
 
Nhưng mà hết lần này đến lần khác, lời Tạ Thanh Anh nói khiến hắn vô phương phản bác, sinh thần Tạ phu nhân, thân là nữ nhi Tạ Thanh Anh phải hồi phủ chung vui, đây là chuyện phải làm.
 
Hai người bọn họ đều hiểu rõ, đợi đến khi Tạ Thanh Anh làm Hậu, nàng muốn trở về, sẽ không dễ dàng như vậy.
 
Suy tính trước sau, rốt cuộc Tiêu Trần Mạch cũng miễn cưỡng đồng ý.
 
Vì vậy, sau khi ăn cơm trưa xong, Tiêu Trần Mạch không vội trở về Thừa Quang Điện ngay, đầu tiên hắn dụ dỗ Tạ Thanh Anh mây mưa một phen trong phòng ngủ rồi đi ngủ trưa, sau khi thức dậy, Tiêu Trần Mạch đến thư phòng trong Ngọc Lộ Điện phê duyệt tấu chương, Tạ Thanh Anh ngồi bên cạnh hắn.
 
Đọc qua một lượt, Tiêu Trần Mạch muốn hỏi ý kiến Tạ Thanh Anh về một chính vụ, hắn ngẩng đầu lên định nói thì chợt thấy mỹ nhân như ngọc, hơi thở thơm như hoa lan, nhất thời lòng khẽ rục rịch, nảy ra một ý khác.
 
Vì thế hắn gọi Lý Mậu Toàn tới, "Đi tìm một bộ triều phục quan văn lục phẩm cho trẫm."
 
Lý Mậu Toàn là một người thức thời hiểu biết đại cục, nhìn vào mắt chủ tử, lòng y lập tức sáng như gương.
 
Y đích thân đến phủ nội vụ, dựa theo dáng người Tạ Thanh Anh tìm một bộ quan phục mới tinh mang về, sau đó dẫn theo tất cả cung nhân lui ra ngoài.
 
Lấy được quan phục, Tiêu Trần Mạch cười cười đưa cho Tạ Thanh Anh, "Đã lâu không thấy nàng mặc nam trang, thay cho trẫm xem đi."
 
"Hoàng thượng ~" Tạ Thanh Anh cam chịu hờn dỗi liếc hắn.
 
Lúc trước giả nam trang, là do hoàn cảnh bất đắc dĩ.
 
Vừa không hợp lễ vừa là đại tội, sao bây giờ hắn lại chủ động yêu cầu?
 
Song nàng không biết, khi nàng nữ giả nam trang, Tiêu Trần Mạch đã thầm ao ước nàng, thế nhưng vì e ngại thân phận của nàng mà đau khổ áp lực, giữa đêm tỉnh mộng, hắn đều lén lút hồi tưởng lại cảnh hoan hảo vô số lần trong mộng đẹp.
 
Trong mộng, đương nhiên nàng mang hình hài nam nhân.
 
Biết được thân phận nữ nhi của nàng, Tiêu Trần Mạch mừng rỡ như điên.
 
Nhưng việc mếm mộ Tạ Thanh Anh trong dáng vẻ nam trang, thỉnh thoảng lại hiện lên trong đầu hắn, khó trách nhớ nhung.
 
Giờ khắc này thấy vẻ mặt yêu kiều của Tạ Thanh Anh, hắn hưng phấn khó kiềm chế, vội vàng đứng dậy ôm vai thơm của nàng, hắn dụ dỗ: "Nể tình ngày xưa trẫm hết lòng nhẫn nại, hôm nay nàng trở thành Tạ ái khanh một lần đi mà."
 
"A. . . Vậy được rồi." Thấy hắn trông mong, Tạ Thanh Anh không cố chấp nữa, nàng vui vẻ nói: "Hoàng thượng đợi thần thay y phục."
 
"Ngoan, Trẫm chờ."
 
Tiểu mỹ nhân lĩnh hội quá nhanh, Tiêu Trần Mạch kích động đến nỗi đứng ngồi không yên.
 
Vì thế, hai người, một người trở về phòng ngủ tự thay y phục, một người trở lại ngồi xuống sau thư án, tiếp tục phê duyệt tấu chương.
 
Không lâu sau, Tiêu Trần Mạch đang viết lời phê thì đột nhiên, một giọng nói réo rắt vang lên: "Thần Tạ Thanh Anh tham kiến hoàng thượng, Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế."
 
Theo tiếng nói, Tiêu Trần Mạch ngẩng đầu lên, hắn thấy Tạ Thanh Anh đã vấn tóc cao lên, đầu đội mũ cánh chuồn, trước mũ khảm một viên mã não đen tuyền, trên người là bộ quan phục đỏ thêu cò trắng mới tinh, đúng là dáng vẻ mà hắn ngày ngày nhìn thấy suốt ba năm qua.
 
Nhất thời, Tiêu Trần Mạch cực kỳ kích động, hận không thể tiến tới ôm nàng vào lòng, hung hăng chà đạp nàng dưới thân.
 
Nhưng cuối cùng hắn vẫn kiềm chế được, nếu chỉ như vậy, thì thật sự không thú vị.
 
Thế nên hắn khôi phục vẻ mặt bình thản trước sau như một trước mặt các đại thần, ung dung nói: "Bình thân."
 
"Tạ Hoàng thượng." Nghe vậy, Tạ Thanh Anh đang quỳ kính cẩn đứng lên, chấp tay chờ hắn nói chuyện.
 
Đã lâu không mặc quan phục, trong nháy mắt khi khoát nó lên người, nàng có chút hoài niệm.
 
Thân là một nữ tử, cả đời nàng đều không thể có chí hướng như nam nhân, góp sức cho giang sơn.
 
Đương kim Hoàng thượng tài đức sáng suốt, sau khi đăng cơ tích cực đề bạt người tài, tuy trong triều vẫn còn phần lớn lão thần giữ chức cao, song mấy năm qua, từ từ có không ít quan viên trẻ tuổi bộc lộ tài năng, mỗi ngày sau khi hạ triều nàng đều đến Hàn Lâm viện, lúc thảo luận chính sự với các anh tài đó, Tạ Thanh Anh vô cùng thoải mái.
 
Đây cũng là thời khắc vui vẻ nhất trong suốt ba nam nữ giả nam trang của nàng.
 
Cắt đứt dòng hồi tưởng của nàng, Tiêu Trần Mạch thản nhiên nói: "Mấy ngày gần đây Ngự Sử dâng tấu nói Uy Vũ tướng quân Mộ Hiên liên tiếp thắng trận, trấn giữ phương Bắc, thu phục dân tâm, đa số dân chúng phương Bắc chỉ biết có tướng quân, không biết thiên tử, đề nghị trẫm hạ chỉ tuyên Mộ Hiên hồi triều, phái Nghiêm tổng binh đến thay, chẳng hay Tạ khanh nghĩ như thế nào?
 
Nghe thế, Tạ Thanh Anh vô cùng chấn động.
 
Nàng hoàn toàn không ngờ, Tiêu Trần Mạch lại hỏi nàng chuyện chính sự hệ trọng như vậy.
 
Từ xưa đến nay, công cao nhất định chấn chủ, tay nắm binh quyền lại thu phục lòng dân, cho đến bây giờ đều là tối kỵ của quân vương, chỉ cần một sai lầm nhỏ, có thể tạo thành cục diện giang sơn đổi chủ.
 
Có điều, đây lại là Uy Vũ tướng quân!
 
Trước đây, không biết Tạ Thanh Anh đã nghe qua tin hắn chiến thắng bao nhiêu lần, cũng không biết đã nghe qua bao nhiêu truyền kỳ về hắn.
 
Nghe đồn, vị tướng quân này xuất thân bình dân, song nhiều lần kiến tạo kỳ công, anh hùng vang danh khắp chốn.
 
Người như vậy, nếu như bẻ gãy đôi cánh của hắn, thật sự quá đáng tiếc.
 
Có điều bây giờ Tạ Thanh Anh không biết Tiêu Trần Mạch đang nghĩ gì, căn cứ vào hiểu biết của nàng về hắn, nhất định hắn đã có quyết định của riêng mình, trước chính sự, trước nay hắn đều suy nghĩ chu toàn, cương nghị quả quyết.
 
Tuy trong lòng suy nghĩ rất nhiều, nhưng thời gian chỉ mới trôi qua một chút mà thôi, Tạ Thanh Anh hít sâu một hơi, cố làm mình tỉnh táo, sau đó mới khom lưng trả lời hắn: "Hoàng thượng, lúc chưa vào triều làm quan, thần thường nghe kể về sự tích của Uy Vũ tướng quân, tiếp theo khi làm việc ở Hàn Lâm viện, thần được biết tướng quân nhiều lần đánh lui quân địch, chiến thắng vẻ vang, thần rất vui mừng. Thần vui mừng là vì dân chúng phương Bắc, cũng là vì Hoàng thượng. Từ xưa, dưới trướng minh quân sẽ có nhiều lương tướng, giống như vị tướng tài ba này, đều là do Hoàng thượng biết thưởng thức người tài, cũng là phúc đức của dân chúng Đại Dận. Uy Vũ tướng quân trấn ải chống địch ở phương Bắc nhiều năm, thần thiết nghĩ, chẳng những Hoàng thượng không nên triệu tướng quân hồi triều, làm mất lòng dân phương Bắc, mà ngược lại còn nên thưởng."
 
"Ồ?"  Tiêu Trần Mạch híp mắt phượng, mặt không đổi sắc hỏi nàng: "Vậy Tạ khanh nói xem Trẫm nên ban thưởng thế nào đây?"
 
"Thần nghe kể tưởng quân từng nói ------ 'Bắc địa bất bình, thề không vi gia'. Hiện tại phương Bắc đã bình ổn, sao Hoàng thượng không xem xét trong các công chúa, quận chúa phẩm đức xuất chúng dòng dõi hoàng thất, tứ hôn cho tướng quân? Uy Vũ tướng quân vất vả chống địch nhiều năm, dùng cách này có thể tỏ rõ ân sủng, khiến thần dân Đại Dận hiểu rõ, Hoàng thượng luôn lo lắng cho thần dân của mình."
 
Tạ Thanh Anh nói xong, cả căn phòng rơi vào yên tĩnh.
 
Thật lâu sau, Tiêu Trần Mạch mới lạnh nhạt lên tiếng: "Tiến lên một bước."
 
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Chương sau  :onion77:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 386
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 266 times
Been thanked: 5725 times
Tiếp xúc:

11 Tháng 8 2020 11:25

Chương  33 Ngự thư phòng play, H
 
Tiến lên một bước.
 
Lời này ngày xưa hắn rất thích nói với nàng.
 
Mỗi lần gọi nàng tiến lên một bước, sau đó cũng không có hành động gì, chẳng qua chỉ nhàn nhạt nhìn nàng, ánh mắt tĩnh mịch khó hiểu, khiến da đầu người ta run lên.
 
Tạ Thanh Anh ngoan ngoãn bước lên một bước, trong lòng hơi lo sợ bất an.
 
Mặc kệ nàng là thị độc lục phẩm, hay là nữ nhân của hắn, đều không có tư cách nghị luận việc triều chính.
 
Cho đến khi đi đến trước thư án, Tiêu Trần Mạch đưa tấu chương trong tay cho nàng, hắn cười nói: "Xem thử đi."
 
Tạ Thanh Anh nhận lấy mở ra trước ánh mắt của hắn.
 
Đúng là quyển tấu chương của Ngự Sử,  đúng là nói Uy Vũ tướng quân công cao chấn chủ.
 
Phần cuối của tấu chương có mấy câu vừa phê: "Đại thần có công, tất có hậu đãi. Tấn phong Xương Bình Quận chúa thành Xương Bình Hòa An công chúa, gả cho Mộ Hiên, đại hôn giao Lễ bộ xử lý."
 
Chữ viết mạnh mẽ có lực, mực đỏ vừa mới khô, cho thấy khi nàng đi thay y phục, Tiêu Trần Mạch đã phê như vậy.
 
Xem xong, hai mắt Tạ Thanh Anh tỏa sáng, nàng mỉm cười nhìn hắn, vô cùng chân thành nói: "Hoàng thượng anh minh."
 
"Ồ, ý tưởng giống Tạ khanh, chính là anh minh?" Tiêu Trần Mạch cau mày, cong môi hỏi.
 
Dáng vẻ của hắn, đúng là quá soái!
 
Ngạo nghễ thách thức khiến người ta điên đảo tâm hồn, tim Tạ Thanh Anh bỗng đập như trống, nàng bối rối dời mắt, "Thần không dám."
 
Tiêu Trần Mạch cười khẽ nói với nàng: "Trẫm còn mấy quyển tấu chương cần phê, Tạ Khanh ở bên cạnh mài mực giúp trẫm đi."
 
"Dạ, Hoàng thượng."
 
Tạ Thanh Anh bước sang bên phải thư án, nàng kéo tay áo rộng thùng thình lên cao, sau đó nghiêm túc khom lưng mài mực.
 
Từ nhỏ nàng đã thích đọc sách, cũng thường mài mực cho phụ thân Tạ Chương, đồng thời nghe phụ thân kể một vài điển cố lịch sử.
 
Mài mực cũng phải hết sức để tâm, vừa nhẹ vừa chậm, duy trì thanh mực thẳng đứng, xoay từng vòng từng vòng trên bề mặt nghiên mực, không thể để nghiêng mài hoặc là đẩy thẳng.
 
Mài mực phải đạt độ đậm nhạt vừa phải, không quá đậm, cũng không quá nhạt.
 
Mài mực dùng nước, ít chứ không nhiều, mài gần khô, lại thêm nước mài tiếp.
 
Tạ Thanh Anh đã làm quen việc này, bây giờ nàng làm vô cùng nhập tâm, chẳng cảm thấy mệt mỏi chút nào.
 
Vừa mài mực, nàng vừa lén lút quan sát Tiêu Trần Mạch đang cúi đầu phê duyệt tấu chương bên cạnh, lòng có cảm giác ngọt ngào không thôi.
 
Nhưng mà, sau một lát, động tác của nàng bỗng có chút bất ổn.
 
"Hoàng thượng ~"
 
Nàng nhẹ giọng ưm một tiếng, sau đó đỏ mặt nhìn ngực mình.
 
Thì ra không biết từ lúc nào, Tiêu Trần Mạch đã lặng lẻ đổi tay cầm bút sang tay trái.
 
Nàng nhìn thấy bàn tay trái hắn phê tấu chương như rồng bay phượng múa, còn bàn tay phải lại xấu xa xoa ngực nàng cách lớp quan phục đỏ tía.
 
Ánh mắt hắn bình thản tự nhiên, nét bút mạnh mẽ có lực, phúc đáp đúng nội dung  vấn đề các đại thần nêu ra.
 
Nhưng mà, ai có thể ngờ, hắn có thể làm hai chuyện cùng lúc như vậy?
 
Tuy cách lớp quan phục và vải buộc ngực, nhưng vẫn khiến nàng có phản ứng.
 
"A ~ Hoàng thượng ~ Ưm ~"
 
Tạ Thanh Anh bị hắn xoa đến hơi thở rối loạn, mất khống chế cong eo thở gấp.
 
Thứ Tiêu Trần Mạch muốn, chính là thời khắc này.
 
Nàng mặc quan phục, đầu đội mũ quan, là Tạ khanh ngày xưa của hắn.
 
Thế nhưng, lại không phải Tạ khanh.
 
Đây là cảnh hắn nằm mơ thấy rất nhiều lần, tuy địa điểm không phải Ngự thư phòng, nhưng mà, nhân vật chính vẫn là người nọ, dung nhan và thân thể, không thể nhầm lẫn.
 
"Tạ khanh, chuyên tâm chút." Hắn lạnh nhạt nhắc nhở.
 
Tiếp theo hắn cúi đầu, tiếp tục phê duyệt tấu chương.
 
Trước mắt, hắn phải giải quyết đại sự quốc gia mà ngày nào hắn cũng làm.
 
Bên tai, là tiếng ngâm nga khó nén của nàng.
 
Thời khắc này, chính là thời khắc tốt đẹp nhất.
 
Giang sơn của hắn, mỹ nhân của hắn, đều thuộc về hắn.
 
Tiêu Trần Mạch khẽ cong môi, tay trái tiếp tục viết thoăn thoắt, tay phải lại từ từ dời xuống, thăm dò vào vạt áo Tạ Thanh Anh, cách tiết khố, nhẹ nhàng vỗ về chơi đùa hoa huyệt nàng.
 
"A ~ Hoàng thượng ~ Đừng ~"
 
Thoáng chốc, cả người Tạ Thanh Anh càng cong lên cao, nàng xấu hổ, hai má đỏ bừng, cả người lung lay sắp ngã, đứng không vững.
 
Sao hắn có thể. . .
 
Sao hắn có thể. . .
 
Ở một nơi nghiêm túc làm ra loại chuyện này với người mặc quan phục chỉnh tề như nàng.
 
Cảm giác thẹn thùng như thủy triều vọt tới, Tạ Thanh Anh cắn môi thật chặt, thân thể bủn rủn vô lực, quên cả chống cự và chạy trốn.
 
Giữa lúc nàng đang cố kiềm chế, Tiêu Trần Mạch lại lên tiếng: "Tạ khanh, mực đã khô."
 
"A, thần lập tức châm nước."
 
Nói xong, Tạ Thanh Anh muốn lấy nước châm thêm vào, nhưng cổ tay đã bị Tiêu Trần Mạch nắm chặt.
 
"Hoàng thượng?" Nàng sững sờ nhìn hắn, không hiểu hắn định làm gì.
 
"Trẫm không thích nước trong."
 
"?" Tạ Thanh Anh khó hiểu.
 
Theo lý thuyết, mài mực phải dùng nước trong mới tốt nhất.
 
Có điều, Tiêu Trần Mạch không cho nàng có thời gian suy nghĩ, hắn vung tay, "Ào ào rầm rầm" mấy tiếng, trong nháy mắt, tất cả tấu chương trên bàn đều bị hắn gạt xuống sàn nhà.
 
Ngay sau đó, hắn bế Tạ Thanh Anh, đặt nàng lên bàn.
 
"Hoàng thượng ~" Tạ Thanh Anh thét lên kinh hãi.
 
"Tạ khanh."
 
Tiêu Trần Mạch mỉm cười đáp lại, tiếp theo hắn cúi đầu, hôn lên đôi môi đỏ mọng của nàng.
 
Giai nhân dưới thân, áo mũ chỉnh tề, lông mày anh khí, đôi mắt trong suốt linh động, mũi cao thẳng, vừa oai phong như nam nhân, vừa mềm mại như nữ tử, xinh đẹp khác thường.
 
Là dung nhan không tỳ vết hắn yêu suốt ba năm, kiềm chế suốt ba năm.
 
"Dường như Tạ khanh rất thưởng thức Uy Vũ tướng quân?" Hắn nhíu mày, môi mỏng khẽ nhấc lên, cười như không cười hỏi nàng.
 
"Hoàng thượng ~"
 
Tạ Thanh Anh không phản bác được.
 
Hắn đang làm gì?
 
Muốn tính sổ với nàng?
 
Rõ ràng hắn hỏi ý kiến nàng, nàng chỉ ăn ngay nói thật mà thôi.
 
"Theo cách nhìn của Tạ Thanh, so với Uy Vũ tướng quân, trẫm như thế nào?" Tiêu Trần Mạch hỏi tiếp.
 
"Hoàng thượng ~" Dù Tạ Thanh Anh ngốc đến mấy, cũng biết rằng hắn đang ghen, cho nên nàng dịu dàng nhìn hắn, đáy mắt không hề che giấu sự ngưỡng mộ, nàng đáp: "Cùng lắm, Mộ tướng quân chỉ là một võ tướng, Hoàng thượng lại văn võ song toàn, ý chí thao lược, sao có thể so sánh ngài với hắn?"
 
"Ừ ~"
 
Tuy biết nàng cố ý lấy lòng hắn, có điều nghe rất lọt tai.
 
Thấy hắn hài lòng, Tạ Thanh Anh vội đề nghị: "Hoàng thượng, hay là ngài để thần đứng dậy tiếp tục mài mực đi."
 
Tiêu Trần Mạch cười khẽ, "Không gấp, trước hết để nàng tạo ra nước đã."
 
Tạ Thanh Anh thẹn muốn chết, nàng quay đầu sang chỗ khác, cắn môi nói: "Hoàng thượng, đừng. . ."
 
"A ~"
 
Hắn thích nhất khi thấy nàng vừa thẹn thùng vừa e sợ như vậy.
 
Vươn tay, Tiêu Trần Mạch bắt đầu chậm rãi cởi đai lưng vàng khảm ngọc quấn quanh quan phục đỏ tía trên người nàng xuống.
 
Ngoại bào bong ra từng lớp, thoáng chốc, trung y trắng tinh bên trong lộ ra ngoài.
 
Tiêu Trần Mạch đưa tay xoa nắn trước ngực nàng, hắn còn cố ý tỏ vẻ ngạc nhiên: "Tạ khanh, sao ngực của khanh nhô cao như vậy? Lẽ nào là nữ nhân?"
 
"Ưm ~ Hoàng thượng ~"
 
"Ồ. . . Để trẫm xem thử, rốt cuộc khanh là nam hay nữ."
 
Nói xong, hắn cởi bỏ trung y của nàng.
 
Rất nhanh, mảnh vải trắng quấn quanh ngực Tạ Thanh Anh hiện ra trước mắt hắn.
 
"Ồ, thứ này là gì?" Tiêu Trần Mạch giật nhẹ mép vải buộc ngực của nàng.
 
"Hồi Hoàng thượng, đây là vải. . . Vải buộc ngực của thần." Tạ Thanh Anh ngập ngừng đáp.
 
Nghe thế, Tiêu Trần Mạch híp mắt phượng, giọng nói hết sức lạnh lùng: "Quả nhiên là nữ tử!"
 
"Hoàng thượng thứ tội!"
 
"Ừ, đúng là đại tội, có điều Tạ khanh đừng sợ, chỉ cần khiến trẫm thoải mái, trẫm có thể tha tội cho khanh."
 
Dứt lời, hai tay hắn bỗng dùng sức, né nát buộc ngực của nàng.
 
"A!"
 
Ngực mát lạnh, Tạ Thanh Anh mềm yếu run rẩy, nàng vô thức đưa hai tay lên che ngực, ôm lấy đôi gò bồng đào của mình.
 
Nhưng mà ngay lập tức, Tiêu Trần Mạch quát bảo nàng dừng lại.
 
"Bỏ tay xuống, đưa ra sau lưng." Hắn lạnh nhạt ra lệnh, giọng điệu còn mang theo quyền uy vô thượng của bậc đế vương.
 
~~~~

Hai người chơi cái gì vậy, từ chối hiểu  :onion77:

 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 10 khách