[HĐ- TXVT- 3S ] KINH TRÌ THỊNH HẠ- Tiêu Tùng Thử

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Nhok Njco
Bài viết: 9
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 22:04
Has thanked: 62 times
Been thanked: 7 times
Tiếp xúc:

09 Tháng 8 2020 02:38

Tại sao cứ muốn người ta phải trả lời?!  😄
Hội trưởng thật rất biết cách trêu chọc người ta mà.
ps:  Cám ơn Sắc Sắc

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
HanRinSo
Bài viết: 1
Ngày tham gia: 10 Tháng 8 2020 10:54
Tiếp xúc:

10 Tháng 8 2020 11:05

:banhbao50:
Ôi ôi hóng quá! Thịt thà đậm đà thế này!
~Rinnie~

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7327 times
Tiếp xúc:

11 Tháng 8 2020 09:42

Chương 70. Gọi tên anh

 
“Muốn… Muốn… Á…”
 
Đầu nấm tiếp tục cọ qua cọ lại một lần, lại suýt đi vào trong, cô càng thở dồn dập hơn nữa.
 
“Em không nói em muốn cái gì, anh sao biết được mà làm?”
 
Thật ra thì Kinh Trì cũng nhịn rất khó chịu, từ những sợi gân xanh quấn quanh thân gậy là có thể nhìn ra, nhưng anh còn nghĩ muốn trêu chọc cô.
 
Thịnh Hạ bị bản năng khống chế: “Hội trưởng… Muốn anh…. Ưm ưm…. Anh, anh đi vào trong ….”
 
Kinh Trì thiếu chút nữa vì lời này của cô, không quan tâm mà cắm thẳng vào.
 
Anh ghé vào lỗ tai cô nói: “Không cần gọi anh là hội trưởng, gọi tên anh.”
 
“Kinh, Kinh Trì… A a a…”
 
Cô vừa gọi tên anh, thì đầu nấm to lớn kia đã mở cửa hoa động, phá vỡ tường thịt mềm mại đi vào, vừa vào bên trong, chớp mắt trống rỗng đã được lấp đầy.
 
Kinh Trì không cho cô thời gian thở dốc, điên cuồng va chạm bên trong thân thể cô.
 
Ngay ở lần đầu tiên khi cô gọi tên anh, anh đã muốn làm như vậy.
 
“Kinh Trì, anh chậm, chậm một chút… hư hư…” Giọng nói của Thịnh Hạ bị anh đâm nát biến thành vỡ vụn.
 
Cô càng kêu, thì giống như đã ấn công tắc chạy mô tơ bằng điện trên người anh, ra vào càng lúc càng nhanh hơn.
 
Thịnh Hạ cảm giác bản thân mình sắp bị khoái cảm to lớn bao phủ.
 
“Không cần như vậy, em sắp chịu không nổi rồi…”
 
Hai cánh hoa môi mút cắn lấy thân gậy của anh, muốn anh chậm lại, nhưng cô lại cảm giác được nơi đó của anh cứng hơn, nóng hơn thật rõ ràng.
 
Hoa môi thì cắn mút, tường thịt bên trong thì xoắn chặt lấy dục vọng của anh, Kinh Trì thoải mái đến nổi thở hổn hển, ra sức động thân, đánh thẳng vào nơi mẫn cảm sâu nhất của cô.
 
Thịnh Hạ chịu không nổi kích thích này, lập tức tiết ra.
 
Mật dịch của hai người từ nơi kết hợp chảy ra ngoài, dính dấp mà nồng ấm.
 
Đôi mắt Kinh Trì đỏ hồng, nâng đùi cô đặt lên vai mình, mở rộng chân cô ra hết sức có thể.
 
Chờ Thịnh Hạ lấy lại tinh thần, anh đã giữ chặt mắt cá chân cô, lại một lần nữa ra vào.
 
Vừa mới qua cao trào, cô đã hao tổn hơn nửa sức lực, chỉ có thể tùy ý anh làm đủ loại tư thế.
 
May mắn là cơ thể cô mềm dẻo hơn so với người thường, bằng không sớm đã bị anh đâm hỏng mất.
 
Mật động ướt át, anh không có chút trở ngại nào đi vào, nhưng mặc kệ là trước đó đã làm bao nhiêu lần, lối vào bên trong vẫn chật hẹp, đầu nấm mỗi lần vào cũng bị cô hút chặt muốn bắn ra.
 
Cao trào còn lại ba phần, cửa động co giật liên tục, hoa môi khẽ đóng khẽ mở, anh vừa mới rút ra, lập tức vội vàng muốn ăn đầu nắm của anh vào trong.
 
Anh đẩy nhẹ vài cái.
 
Trong thân thể thật là ngứa, Thịnh Hạ cảm thấy chưa đủ thỏa mãn, lực cắm vào còn chưa đủ mạnh, lắc lắc cái mông đón ý hùa theo cùng anh.
 
Anh vẫn cứ như thế, dùng lực không đau không ngứa mà cô đón nhận va chạm ít nhiều gì cũng tăng lên, cô thoải mái rên lên thành tiếng, nhưng cô vẫn chưa cảm thấy thỏa mãn.
 
Chín cạn một sâu, Kinh Trì ôm chặt eo cô, đẩy mạnh một cái.
 
Hai chân Thịnh Hạ run lên, thiếu chút là đã tiết ra lần nữa.
 
Anh liên tục cứ chín cạn một sâu, Thịnh Hạ bị anh lăn lộn đến độ khàn cả giọng.
 
Kinh Trì hôn hôn môi cô, sau đó nghiêng đầu, hôn lên chân cô đang gác trên vai mình.
 
Đầu lưỡi trơn mềm ẩm ướt, qua lại trên đùi cô, Thịnh Hạ ngứa đến độ muốn chạy trốn, lại bị anh ấn trên vai không thể nào nhúc nhích.
 
Bên dưới cũng bị cọ xát kích thích như vậy, Thịnh Hạ cuối cùng cũng không chịu được, ôm đầu anh, mở miệng cắn lên vai anh một cái.
 
Đột nhiên bị cô cắn như vậy, làm cho cả người Kinh Trì run lên, rên rỉ thành tiếng, đầu nấm đang nằm trong cơ thể cô, bị cô mút chặt, mẫn cảm, nháy mắt bắn ra ngay tức thì.
 
Hoa huyệt bị tinh dịch của anh phun trào đầy ắp nên có chút căng phồng, dục vọng còn ở bên trong, từng cơn từng cơn phun trào.
 
Kinh Trì gầm gừ vài tiếng, đẩy đẩy vài cái, sau đó rút ra.
 
Tinh dịch nóng bỏng hòa trộn với mật dịch của cô, từ trong hoa huyệt chảy ra, nhỏ từng giọt trên mặt đất, dâm mĩ vô cùng.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7327 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 8 2020 14:49

Chương 71. Tỏ bày.

Kinh Trì và Thịnh Hạ cùng nhau thở hổn hển, thân thể cả hai đều ướt nhẹp mồ hôi.

Ánh mắt anh sáng rực, khiến người nhìn thấy nhịp tim đập càng nhanh hơn.

Thịnh Hạ né tránh ánh mắt anh, lại bị anh nắn cằm xoay lại.

“Vừa rồi em nói, thích anh?” Giọng nói của anh trầm khàn, nhưng không dấu được sự vui vẻ.

Dũng khí để tỏ tình kia, không biết đã chạy đi đâu mất rồi.

Lúc này anh nhắc lại, Thịnh Hạ xấu hổ muốn tìm cái lỗ để chui vào, nhưng anh không cho phép, một tay bắt cô ngửa mặt lên, mặt đối mặt cùng anh, một tay ôm eo kéo cô dính sát vào thân thể mình hơn nữa.

Da thịt dưới đầu ngón tay dần dần ấm lên, khuôn mặt đỏ hồng, đôi mắt to tròn trong veo không thấy đáy, khiến cảm xúc của cô bộc lộ hoàn toàn không cách nào giấu giếm.

Kinh Trì không vội, thong thả ung dung chờ đợi câu trả lời của cô.

“Em, em….” Cô mở miệng, lời nói nghẹn lại nơi cổ họng, nói thế nào cũng không nên lời.

Kinh Trì cụp mắt, cụng trán cô, thì thầm dụ dỗ: “Anh muốn nghe, em nói lại lần nữa đi.”

Lời nói của anh rất dịu dàng, thái độ lại nghiêm túc, ngay thời khắc này, thiếu chút nữa Thịnh Hạ đã tước bỏ vũ khí đầu hàng.

Nhưng trong đầu cô có một giọng nói vang lên, nói với cô rằng: “Kinh Trì còn chưa chính miệng mình thừa nhận thích mày, mày không thể không có chí khí bộc lộ hoàn toàn tình ý của mình trước mặt anh ấy như vậy.”

Lời này như nước lạnh xối tỉnh, đôi mắt đang mê mang của cô khôi phục lại ánh sáng, cô bình tình nhìn anh.

Sắc mặt cô thay đổi, không qua khỏi được mắt anh.

Anh hỏi: “Làm sao không nói lời nào?”

“Hội trưởng--------” Cô mở miệng, thấy anh khẽ cau mày, gương mặt lập tức ửng đỏ sửa miệng gọi: “Kinh Trì.”

“Hở?” Giọng anh cao lên. Còn không biết là đang rất trêu người hay sao.

Thịnh Hạ hít sâu một hơi, nghiêm túc nhìn anh: “Anh thích em không?”

Lời này, cuối cùng cô cũng hỏi được.

Cô cuộn chặt ngón tay, khẩn trương và lo lắng chờ câu trả lời của anh.

Kinh Trì cười khẽ, làm  cô bất mãn: “Anh cười cái gì?”

“Bé ngốc, em thật sự là quá ngốc đó.”

Không thể hiểu được vì sao bị cười nhạo là đồ ngốc, tuy rằng nghe rất thân mật khiến người đỏ mặt, nhưng cô đúng thật là rất ngốc sao?

Cô giận hờn hỏi anh, em ngốc chỗ nào, lập tức nghe thấy tiếng anh thở dài, giọng nói vừa thỏa hiệp vừa cưng chiều.

“Không thích em, sao lại phải đến gần em? Giúp em giải vây, đưa em về ký túc xá, hay em cảm thấy anh là người tùy tiện, ăn em sạch sẽ rồi lại không chịu trách nhiệm với em?”

Thịnh Hạ bị lời này của anh là cho ngây người, rất nhiều cảm xúc dâng trào lên, người mình thích cũng thích mình đó là điều thật may mắn, mấy ngày nay tự mình rối rắm, tự mình buồn rầu đau khổ.

Buồn bực giận hờn mấy hôm nay với anh cũng hóa thành hơi nước mờ mịt, mũi cũng bắt đầu ê ẩm, nhìn người trước mặt cũng không còn rõ ràng.


Kinh Trì thấy bộ dáng chu môi ngốc ngốc của cô, không khỏi thở dài, anh cúi đầu hôn lên miệng cô, hỏi: “Anh theo đuổi em như vậy mà không rõ ràng sao?”

Thịnh Hạ đấm nắm tay lên ngực anh, đúng lý đúng lẽ oán trách anh: “Sao anh không nói? Cái gì cũng để người ta đoán, em đâu biết được em đoán sai hay đúng, anh thì lại ưu tú như vậy, lỡ như anh chê cười em tự mình đa tình thì làm sao? Nếu không phải em tỏ tình trước, anh còn muốn bao lâu nữa mới chịu nói với em?”

Nước mắt tựa như hạt châu rơi, xen lẫn hạnh phúc và ấm ức.

Tình cảm chính là như vậy, tất cả cảm giác trong lòng, cũng không có cách nào nói rõ ràng được.

Cô vừa khóc, Kinh Trì lập tức đau lòng, vội nâng mặt cô lên, vụng về hôn lấy những giọt nước mắt đang rơi của cô, tự trách mình: “Là anh ngốc, theo đuổi em cũng không biết cách, em muốn đánh anh, chửi anh, anh đều nhận, ngoan, đừng khóc, hư mắt đấy.”

Vẻ an ủi dịu dàng này của anh, khiến Thịnh Hạ không chút e dè gì càng khóc to hơn nữa.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Yen.dth
Bài viết: 4
Ngày tham gia: 20 Tháng 2 2020 23:17
Has thanked: 12 times
Been thanked: 5 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 8 2020 15:47

Ngọt ngào quá đáng :banhbao50:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin