[HĐ-TXVT-TMTM] Anh trai nhà bên không được lên giường - Thất Nguyệt Tình

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Sắcbee
Bài viết: 47
Ngày tham gia: 02 Tháng 9 2019 17:43
Has thanked: 8 times
Been thanked: 720 times
Tiếp xúc:

16 Tháng 8 2020 20:37

Chương 30:Anh muốn em trong tầm mắt của anh.
 “Thi đậu THPT S? Sao có thể?” Kiều Đình tuyệt vọng lắc đầu.
Bá Vân chỉ nói nhảm mà thôi!

THPT S là trường cấp ba đứng đầu thành phố, những ai thi đậu cũng là người xuất sắc, người thành tích đội sổ lại ngu ngốc như cô sao có thể vào?

Có thể thi đậu trường công lập đã không tệ rồi, còn nói THPT S nữa!
Cái này so với chuyện cô chạy một trăm mét với thành tích chín giây, như là người ngốc nói mê mà!

 “Có gia sư ưu tú như anh sẽ có khả năng!” Bá Vân nhéo cằm nhỏ nhắn của Kiều Đình, từng chữ từng chữ thốt ra, như đinh đóng cột.

 “Bá Vân anh rất giỏi, cho nên lần này em mới có thể làm được 90 điểm, nhưng muốn thi vào trường của anh cũng quá khó.” Kiều Đình chu miệng nhỏ khó xử nói.

Đây chính là vượt cấp đánh BOSS đó!

“Nếu em có thể từ 80 điểm lên 90 điểm, sao có thể thi không đậu THPT S ?” Đầu ngón tay Bá Vân tăng thêm lực, Kiều Đình hơi đau híp mắt. “Phải có lòng tin với chính mình, hiểu không?”

Từ trước tới nay Kiều Đình với Bá Vân là nói gì nghe nấy, nhưng không có nghĩa là cô không tự lượng sức mình.

 “Bá Vân, vì sao đột nhiên muốn em thi THPT S?” Cô thắc mắc hỏi
Lúc đầu, học bổ túc là giúp cô thuận lợi thi vào trường công lập, tránh để học phí thành gáng nặng trong nhà, không phải chí hướng để thi vào trường S!

Nếu điểm số của cô tiếp tục cải thiện với tốc độ này, sẽ không có vấn đề gì khi được nhận vào một trường THPT công lập, nhưng trường S... cô nghĩ cũng không dám.

Bá Vân buông tay, chống ở hai bên người cô, nghiêng người về phía trước, khuôn mặt đẹp trai làm cô không thể thở khi tới gần, môi mỏng khẽ hé mở, gợi cảm và sâu lắng, giọng nói làm Kiều Đình tê dại cả người: “Anh muốn em luôn trong tầm mắt của anh.”

Anh nói chậm rãi, đi vào trái tim cô như tiếng nhạc du dương khiến trái tim của Kiều Đình tan chảy.

“Bá Vân…” Cô khẽ khịt mũi, dựa trán vào bộ ngực rộng của anh “Em đây phải không ngừng học ngày đêm mới được.”

Tiếng gọi của cô vô tình làm tiểu Bá Vân cứng lên.

Cô không biết rằng giọng nói dịu dàng của cô quyến rũ đến mức nào. 

Khi cô mắng tên Từ XX ngốc đó, nó không giống như chửi rủa gì cả, mà giống như tán tỉnh, anh nghe được cực kỳ không vui.

Có lẽ lúc đó quần của Từ XX kia cũng đang phồng lên, hắn dám lấy Kiều Đình làm đối tượng tục tĩu.

Con trai mười bảy tuổi bất cứ nơi nào cũng có thể cương, nghĩ cảnh tên Từ XX xem Kiều Đình là đối tượng tự sướng, anh không chịu đựng được.

Kiều Đình là của anh, anh không cho bất cứ người con trai nào có ý định dơ bẩn tiếp cận cô, ngay cả ý định đen tối trong đầu cũng không được!
Dù thế nào anh cũng phải đưa Kiều Đình vào trường cấp ba S, để cô trong tầm mắt của anh, anh không tin có người không biết lượng sức mình dám động thổ trên đầu thái tuế! (Ngày xưa tin rằng đào đất xây cất về hướng sao Thái Tuế mọc, sẽ vời lấy tai họa. Do đó câu nói trên dùng để tỉ dụ việc xúc phạm người có quyền thế hoặc kẻ hung ác.)

Kiều Đình cảm nhận được lòng ngực đang rung lên vì cười, anh nói: “Anh đây sẽ thức trắng không ngủ với em.”

Không ngủ…

Thật sự chỉ học thôi sao?

Kiều Đình nhận ra bản thân mình thế mà lại có suy nghĩ lung tung, cô lè lưỡi nói: “Em sẽ cố gắng xem sao.”

Nếu có thể là đàn em của Bá Vân, điều đó không thể tốt hơn nữa.
Hơn nữa, có thể mỗi ngày cùng nhau đi học và đi về.

Giữa trưa còn có thể đi tìm anh ăn cơm, cảnh tượng đó thật vui vẻ nha!
 “Ngoan.” Bá Vân hôn nhẹ lên trán cô.

Kiều Đình thẹn thùng sờ trán, mở hai tay ra và ôm chặt anh.

Bá Vân ôm cô, sự kiên định loé lên trong đôi mắt đen nhánh của cậu.

Em đã nói với mấy chị để mấy chị ấy chỉnh sửa sao cho cái link đọc truyện trong gr hiện ra cho mng vào đọc ạ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắcbee
Bài viết: 47
Ngày tham gia: 02 Tháng 9 2019 17:43
Has thanked: 8 times
Been thanked: 720 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 8 2020 10:05

ThaoNguyen0910 đã viết:
16 Tháng 8 2020 18:17
Làm sao để kiếm được group kín vì khi click vào link ko ra được page 😑
https://www.facebook.com/misachoavien/ link page đây ạ
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắcbee
Bài viết: 47
Ngày tham gia: 02 Tháng 9 2019 17:43
Has thanked: 8 times
Been thanked: 720 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 8 2020 10:08

Thông báo:Group nhà mình cứ 2 tháng 1 lần
Mở vào tháng chẵn
Cuối tháng 9 sẽ mở lọc mem
Đầu tháng 10 duyệt đủ số sẽ đóng
https://www.facebook.com/misachoavien/ Đây là link page nếu thắc mắc thì mng hãy ib page hỏi nhé vì em ko quản lý gr, lúc trước em nghĩ rằng là gr luôn mở công khai nên mới nói mng vào trả lời câu hỏi ai dè như vậy, em xin lỗi mng rất nhiều và mong mng thông cảm cho em ạ

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắcbee
Bài viết: 47
Ngày tham gia: 02 Tháng 9 2019 17:43
Has thanked: 8 times
Been thanked: 720 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 8 2020 10:15

Chương 31: Anh trai thưởng cho 
 “Cái gì? Con muốn thi trường cấp ba S sao?” Mẹ Kiều Đình đang ăn sáng sốc đến nỗi suýt rớt đôi đũa trên tay.

  “Đúng vậy.” Kiều Đình đang mặc quần tất gật đầu.

  “Mẹ không nghe lầm chứ? Là trường cấp ba đứng đầu thành phố?” Mẹ Kiều Đình không thể tin được hỏi lại lần nữa để rõ.
 “Chính là trường cấp ba S.”

  “Là trường S, nơi tụ tập những tinh hoa của thành phố, học sinh trong trường sẽ được tuyển thẳng vào đại học?” Mẹ Kiều Đình hỏi lần thứ ba.

  “Là trường S.”

 “Là trường cấp 3 S mà những học sinh có nằm top mười toàn trường mới có thể vào được?”

 “Mẹ!” Kiều Đình đã mặc xong quần tất đứng lên: “Là trường cấp ba Bá Vân đang học!”

  “Hiện tại trường S nhận học sinh có thành tích thể dục xuất sắc sao? Không ngờ bây giờ lại có chuyên thể dục?”

  “Không có!” Kiều Đình sắp trợn tròn mắt: “Dùng điểm thi vào trường S.”

 Mẹ Kiều Đình nhìn Kiều Đình, bỗng nhiên bật khóc.

 “Kiều Đình à…”

 “Mẹ, mẹ làm sao vậy?” Có phải mẹ khóc vì vui sướng không?
 Mẹ Kiều đi tới c ôm lấy Kiều Đình đang mờ mịt.

  “Về sau mẹ không ép con nữa, cho dù điểm con là trứng vịt, mẹ cũng không ép con học.”

  “Mẹ, mẹ đang nói gì vậy ? Lần trước con làm bài được chín mươi điểm, có Bá Vân dạy con, sao có thể làm được 0 điểm!”

 Mẹ không phải là chưa tỉnh ngủ chứ ? Nên một vấn đề phải hỏi đi hỏi lại.

  “Khả năng của mỗi người đều giới hạn.” Mẹ Kiều Đình thương xót xoa đầu cô:” Dùng não quá mức sẽ biến thành đứa ngốc, 90 điểm là sự phản chiếu, đó là lời cảnh báo dành cho mẹ...Hu hu”

 Mẹ Kiều Đình che miệng và khóc to hơn.

 “…” Kiều Đình thành khoai tây chiên không nói nên lời.

 “Con không cần miễn cưỡng, mẹ sẽ đi nói với Bá Vân, không cần dạy kèm nữa, con gái mẹ chỉ cần vui vẻ sống là tốt rồi.” Mẹ Kiều Đình trìu mến vuốt mái tóc của cô: “Dù con thi vào trường tư thục hay công lập đều được, chỉ cần con vui là được…Huhu”

  “A, mẹ ~~~!” Cô bị mẹ coi thường quá mức rồi. “Bá Vân nói thành tích của con tiến bộ rất nhanh, tiếp tục như thế này không chừng thi đậu trường cấp ba không tồi, cho nên anh ấy nói con nhìn xa ra một chút, lấy THPT S làm mục tiêu.”

 “Là Bá Vân nói sao?” Mẹ cô ngước đôi mắt ngập nước lên nghi ngờ.

  “Đúng vậy.”

 “Được” Mẹ Kiều Đình nhanh chóng ngừng khóc:”Nếu là Bá Vân nói thì con phải cố gắng hết sức đó!”

  “…” Không phải chứ, mẹ, con gái mình và con trai hàng xóm, mẹ lại tin tưởng tuyệt đối lời con trai hàng xóm nói?

  “Đúng rồi, con mặc đẹp như vậy là muốn đi đâu chơi ?” Mẹ Kiều Đình tò mò kéo cô xoay một vòng, đánh giá.

 Con gái của mẹ thường ngủ nướng vào ngày nghỉ nay lại dậy sớm chuẩn bị, còn uốn tóc, mặc váy ngắn màu đỏ xinh đẹp, quần len có hình con mèo giống với cổ tay áo. Áo khoác lông trẻ trung và xinh đẹp, như đi hẹn hò.

  “Con đi chơi với Bá Vân.” Vừa nghĩ về Bá Vân, khoé miệng của cô không khỏi giơ cao.

  “Đi đâu chơi?”

 “Dạ công viên giải trí.”

 “Con với Bá Vân?”

 “Bá Vân nói, đó là phần thưởng cho con khi làm kiểm tra được 90 điểm.”

 Kiều Đình cười ha ha, trông rất dễ thương và đáng yêu.

  “Vậy mẹ cũng nên thưởng cho con đúng không ?” Con gái hiếm khi đạt được điểm cao, vậy mà bà đã quên khen thưởng cho con gái.
  “Hôn người ta một cái đi.” Kiều Đình đưa mặt gần lại.

 Con gái lớn lên đáng yêu và xinh đẹp, làm lòng bà mềm nhũn.
 Bà hôn nhẹ lên má Kiều Đình.

  “Con gái của mẹ tuyệt nhất, thông minh, thể thao cũng giỏi.”
  “Không phải trước kia mẹ nói con đầu óc đơn giản tứ chi phát triển sao ?” Kiều Đình châm chọc.

 “Đó là sự hiểu lầm của mẹ, mẹ nghĩ con giống bố, thật ra con thông minh như mẹ, ha ha ha ...”

 Khóe miệng Kiều Đình co giật.

 Nào có ai khen mình như vậy chứ.

  “Đúng rồi, tiêu vặt tiền có đủ hay không?” Mẹ Kiều Đình xoay người đi lấy ví: “Mẹ sẽ cho thêm một ít, muốn mua cái gì cứ mua.”
 “Không cần đâu mẹ! Tiền con còn đủ dùng.”

  “Cầm đi.” Mẹ Kiều Đình đặt hai nghìn nhân dân tệ vào tay Kiều Đình, “Phần dư còn lại coi như tiền tiêu vặt.” 

  “Cảm ơn mẹ.”

 Kiều Đình ôm mẹ mình, hôn hai bên má bà.

 Leng keng.

 Tiếng chuông cửa vang lên.

 “Chắc là Bá Vân tới.” Kiều Đình vội vàng cầm lấy chiếc túi màu hồng.

 Bà đi đến mở cửa, quả nhiên là Bá Vân đang đứng trước cửa.
 Nhìn cậu bé lớn lên tuấn tú nho nhã, nếu có thể trở thành con rể nhà bà thì rất tuyệt đó.

  “Chào dì buổi sáng.” Bá Vân cười với mẹ Kiều một cái, nụ cười đủ sức làm các cô gái trên đường gục ngã.

  “Chào buổi sáng Bá Vân.” Mẹ Kiều Đình nhìn Bá Vân với ánh mắt như nhìn con rể tương lai đầy yêu thương.

 “Mẹ, con đi đây.” Kiều Đình mang giày vào rồi vẫy tay với bà.
  “Đi trên đường nhớ cẩn thận.”

 “Dì, hẹn gặp lại.”

 Khi cửa lớn nhà họ Lương khép lại, tay anh đan vào tay cô, mười ngón tay đan vào nhau thật chặt.

  “Chúng ta đi thôi.” Bá Vân cúi đầu mỉm cười nhìn Kiều Đình, cô bé hôm nay trang điểm rất đẹp mắt.

  “Vâng!” Kiều Đình gật đầu dứt khoát.

 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắcbee
Bài viết: 47
Ngày tham gia: 02 Tháng 9 2019 17:43
Has thanked: 8 times
Been thanked: 720 times
Tiếp xúc:

06 Tháng 9 2020 15:22

Chương 32: Ngày hạnh phúc nhất

Tại công viên giải trí, đôi vợ chồng trẻ chơi đủ loại trò chơi.

Lá gan Kiều Đình lớn, dù tàu lượn siêu tốc, cơn thịnh nộ hay tàu cướp biển cô đều thích thú, phấn khích nắm lấy tay Bá Vân, vừa nhảy tại chỗ vừa kêu: “Em muốn chơi, em muốn chơi.”

Mọi hành vi trẻ con của cô, trong mắt Bá Vân chỉ có hai chữ “Đáng yêu”.

Nhưng khi hoàng hôn buông xuống, Bá Vân đề nghị cô chơi vòng quay thì Kiều Đình trông hơi lạ.

“Không muốn chơi trò vòng quay sao?”

 “Đâu có đâu!” Kiều Đình chớp mắt, trong mắt có sự sợ hãi. “Chúng ta chơi đi.”

“Không muốn chơi trò này thì không chơi…”

 “Không! Em muốn chơi!” Kiều Đình kéo cánh tay Bá Vân, bộ ngực mềm mại của cô dán chặt vào tay anh: "Vòng đu quay là lãng mạn nhất, vì vậy anh phải chơi."

Mỗi lần cô xem phim, trên TV, nam chính và nữ chính ngồi trong vòng đu quay, nắm tay hôn môi, nói lời yêu thương, cảnh lãng mạn như vậy, cô luôn cùng Bá Vân thử một lần.

Kiều Đình nghĩ, có Bá Vân ở cùng, cô sẽ không sợ…

Vì thế hai người cùng nhau đi vào xếp hàng đợi.

Phần dưới của cabin vòng quay trong suốt và mọi người ở trong như thể lơ lửng trong không trung.

Bá Vân nắm tay Kiều Đình đi vào, ban đầu Kiều Đình ngồi cạnh anh, nhưng khi cabin càng ngày càng lên cao, sắc mặt của của cô càng ngày càng trắng, không tự chủ được chậm rãi tụt xuống, cuối cùng là ngồi xổm trong đáy cabin, hai tay vịn hai bên.

 “Không phải em có chứng sợ độ cao chứ?” Bá Vân cũng học cô ngồi xổm xuống.

“Chuyện này…” Kiều Đình cười xấu hổ.

Quen biết Kiều Đình trong nhiều năm, lần đầu tiên anh biết rằng cô gái có thần kinh vận động tốt này sợ độ cao.

"Tại sao em không sợ khi chơi tàu lượn siêu tốc?"

“Bởi vì không có thời gian sợ.”

Khuôn mặt Kiều Đình trắng bệch, vẫn nở nụ cười miễn cưỡng.

Tàu lượn siêu tốc không cao bằng vòng đu quay, hơn nữa bay lên bay xuống, thét chói tai còn không kịp,làm sao có thời gian suy nghĩ mình cách mặt đất bao nhiêu, sợ quá sợ quá.

Nhưng vòng quay ngày càng chậm rãi lên cao… Lên cao… Nhất là cabin này trong suốt có thể thấy rất rõ mặt đất ngày càng xa, làm chân cô bị tê liệt, tim đập nhanh như thể sẽ nhảy ra từ cổ họng cô bất cứ lúc nào, rời xa cô.

 “Tại sao em lại ngồi xổm như vậy?” Bá Vân tò mò.

“Bởi vì như vậy sẽ gần mặt đất hơn.” Kiều Đình cười hì hì.

 “Đồ ngốc!” Bá Vân bị Kiều Đình chọc cười. “Đến đây.”

Bá Vân dang hai tay, Kiều Đình lập tức lao vào lồng ngực anh.

 “Nhìn anh.” Anh nâng cằm Kiều Đình lên, và yêu cầu cô nhìn thẳng vào mắt anh: “Bây giờ trong mắt em thấy gì?”

 “Bá Vân.”

Bàn tay nhỏ bé trên lưng, giữ chặt chiếc áo khoác, dường như nếu thả lỏng sẽ từ trên cao rơi xuống.

 “Bây giờ anh ôm em, em nhìn anh, nghĩ về anh, còn nữa…” Bá Vân cúi đầu, dán lên môi cô: “Người hôn em là anh.”

Khoảng cách giữa môi và mũi gần nhau, ánh hoàng hôn xa xăm lóe lên một ánh sáng ấm áp và lấp lánh.

Môi mỏng của anh nhẹ lướt trên môi mềm trằn trọc, Kiều Đình nhanh chóng quên mình đang ở độ cao một trăm mét, tinh thần tập trung vào nụ hôn nồng nhiệt của Bá Vân, cho đến khi nhân viên mở cửa cabin với nụ cười len lén, thông báo họ đã đáp xuống đất.

Kiều Đình đỏ mặt tách ra khỏi Bá Vân, muốn đứng lên nhưng chân lại mềm, ngã quỳ trên mặt đất, không ra khỏi cabin được.

Mắt thấy mình sắp lên cao trở lại, Kiều Đình hồi hộp, Bá Vân không nói hai lời, bế Kiều Đình kiểu công chúa ra khỏi cabin, đầy phong thái quý ông làm Kiều Đình thấy ngọt ngào.

Woo... Hôm nay có lẽ là ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời cô.

Lúc này cô còn chưa biết, hôm sau chào đón cô là địa ngục học tập đáng sợ.

Thời gian hạnh phúc, tạm thời kết thúc.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin