[HĐ-1v1- 18+] BẪY VỢ- TỊCH BÁT GIA TỬ

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7327 times
Tiếp xúc:

08 Tháng 8 2020 10:41

Hình ảnh

TẬP TRUYỆN ĐƯỜNG DỪA- BẪY VỢ

Tác giả: Tịch Bát Gia Tử
Độ dài: 6 chương 
Nguồn cv: Vespertine
Editor: Aki chan

Văn Án: 

Đối với Mạnh Thư sắc đẹp có thể thay cơm.

Cho nên, với anh bạn trúc mã năm nào, cho dù đang chiến tranh lạnh thì với cơ thể hoàn mỹ như vậy cũng có thể bẫy cô rơi vào hôn nhân một cách gọn đẹp.

PS: Truyện sẽ được đăng hoàn vào ngày 20/8/2020

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7327 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 8 2020 08:34

Chương 1

Sau khi tắm xong, Mạnh Thư đắp mặt nạ dưỡng da nằm trong chăn lướt Weibo.

Cô theo thói quen mở trang chủ ‘Trương Mân’ ra, gần đây cô hơi bận nên khá lâu rồi chưa lướt weibo, quả nhiên có khá nhiều tin mới.

Trương Mân là người mẫu trẻ tuyến 18, là weibo mà Mạnh Thư đặc biệt quan tâm.

Lý do: Trương Mân rất đẹp, dáng người cũng cực phẩm.

Nhưng quan trọng chính là: Người bạn trai chỉ lộ bóng lưng trong ảnh chụp kia, cô rất thích. Chiếc gáy tinh xảo và vóc dáng hoàn mỹ khiến người ta phải phun trào máu mũi đó rất giống với người yêu trong mộng của cô.

Nói ngắn gọn: Cô thèm khát thân thể của anh ta.

Nhưng trong weibo của Trương Mân, ảnh chụp người bạn trai kia không có bao nhiêu, nếu có cũng chỉ là ảnh chụp lén bóng lưng mà thôi, có rất nhiều fan hâm mộ xin cô ấy đưa ảnh chính diện của anh ta ra, nhưng Trương Mân nói, bạn trai cô không thích chụp hình.

Mạnh Thư cũng không quan tâm lắm, bóng lưng đẹp là được. Nhiều người cũng có bóng lưng ‘giết người’, nhưng khi lộ mặt, lại khiến bao nhiêu sự tưởng tượng hoàn mỹ bị xé nát.

Mạnh Thư lướt từng ảnh lại từng ảnh.

Chủ yếu là hình tự chụp và hình bạn trai tặng quà cho cô ấy, nhưng ngay cả một ngón tay của bạn trai cũng không chịu công khai.

Cô thất vọng.

Mẹ Mạnh mở cửa đi vào, Mạnh Thư lột mặt nạ dưỡng da xuống, hỏi mẹ có chuyện gì.

“Cuối tuần này đi ăn cơm với nhà chú Lục.”

“Đi ạ.” Mạnh Thư vỗ vỗ tinh chất trên mặt.

“Sùng Quân về rồi, con biết không?”

Động tác vỗ mặt của Mạnh Thư khựng lại, nhún vai: “Không phải đã về rất lâu rồi sao?”

“Trước đây con với nó quan hệ rất tốt, con nhớ không?”

“Aizz, mẹ ơi, con cũng đâu có mất trí, trước khi anh ấy tốt nghiệp trung học rồi ra nước ngoài, bọn con rất thân thiết.”

Chỉ là sau khi du học, hai người đã không còn liên lạc, lúc anh về nước, cô cũng chỉ biết từ miệng của mẹ mình.

Sau khi thi đại học, hai người cãi nhau một trận ầm ĩ, ngay cả chuyến bay Lục Sùng Quân cũng không nói cho cô biết, Mạnh Thư chửi thầm và ghi hận anh không chỉ một lần.

----
Trên bàn cơm, khi nhìn thấy Lục Sùng Quân, Mạnh Thư muốn chảy cả nước dãi. Khỏi phải nói… Đúng là càng ngày càng đẹp trai ~~

Đường nét trên mặt anh rất đẹp, mày kiếm mắt sáng, bên trên sóng mũi cao ngất là mắt kính gọng vàng, khiến vẻ non nớt mất đi, sự thành thục tăng thêm.

“Lưu manh giả danh trí thức…” Mạnh Thư lẩm bẩm, không nhìn anh thêm lần nữa.

Người lớn hai nhà nói từ chuyện thời sự thế giới đến chuyện hồi nhỏ của bọn trẻ.

Mẹ Mạnh bắt lấy bàn tay dưới gầm bàn của Mạnh Thư, cười hỏi Lục Sùng Quân: “Sùng Quân à, cháu có bạn gái chưa?”

Mạnh Thư sợ đến quên thở, ho khan, nắm chặt lấy tay mẹ mình.
Đôi mắt phượng sau mắt kính liếc nhìn Mạnh Thư đang ho đỏ mặt, Lục Sùng Quân đứng dậy lấy cho cô ly nước ấm, trả lời: “Có rồi ạ.”

Ly nước ấm trong suốt đưa đến trước mặt Mạnh Thư, cô không biết sao mình lại thế này nữa, đã nghẹn lời đến vậy nhưng vẫn có thể thưởng thức bàn tay anh, khớp xương rõ ràng, ngón tay thon dài, phần móng được cắt tròn trịa đẹp đẽ.

Đẹp...

Cô nhận lấy ly nước, uống một ngụm lớn, nghe xong câu trả lời của anh, trong lòng không rõ là cảm giác gì.

Trước đây hai người chia tay không vui vẻ, đã lâu không gặp, đương nhiên là ai cũng sẽ thay đổi.

Anh có bạn gái còn cô thì chưa, cảm giác giống như cô đã thua xa anh rồi?

Chỉ trong chớp mắt, nét mặt của mẹ Mạnh cứng đờ, sau đó lập tức khôi phục lại bình thường, lúng túng nói với cha mẹ Lục: “Chuyện bình thường, ở tuổi này có bạn gái là bình thường, trong khi Sùng Quân lại ưu tú như vậy.”

Cha mẹ Lục bất mãn trừng mắt nhìn con trai.

Bọn họ biết, sau khi về nước không lâu, con trai mình đã có bạn gái bên ngoài, lúc đầu còn coi như không quan tâm, nhưng nghe giọng mẹ Mạnh nói, là muốn ghép đôi Mạnh Thư với Lục Sùng Quân?

Từ hồi cấp hai, cho đến cấp ba, ông bà Lục đã muốn cưới Mạnh Thư về nhà làm vợ Lục Sùng Quân rồi, nhưng sau khi lên đại học, ra nước ngoài du học, dường như hai đứa nhỏ cũng không có ý kia, họ nghĩ còn sớm, nên cũng kệ.

Bây giờ nghe mẹ Mạnh có ý như vậy, trong lòng họ có chút mong muốn nhưng đành bất lực vì con trai nhà mình đã có bạn gái, con trai lớn rồi, có nhiều chuyện bọn họ cũng không thể can thiệp được.

Lục Mộng Kiều là em gái của của Lục Sùng Quân, đang học cấp ba, vốn đang ngoan ngoãn ăn cơm, nghe thấy người lớn nhắc đến chuyện bạn gái của anh trai, lập tức ngẩng đầu lên nói: “Bạn gái của anh hai ngày nào cũng vòi anh hai túi xách hàng hiệu, dây chuyền nổi tiếng, lần trước con còn thấy ghi chép chuyển khoản của anh con, nếu không gửi 5200, thì cũng 1314.”

Cô bé vừa dứt lời, vẻ mặt của người trên bàn ăn, mỗi người một vẻ.

Lục Sùng Quân nghe thấy, mi tâm giật giật, như thể không ngờ em gái mình lại nói ra.

Sắc mặt ba mẹ Lục đã xấu lại càng không thể xấu hơn được nữa.
Mạnh Thư thì nhịn cười, tra nữ ôi tra nữ*

Ba Mạnh thấy không ổn cho nên đứng ra giải vây, cầm ly rượu lên chạm cốc với ba mẹ Lục.

--

Khi trở về, Mạnh Thư ngồi trên xe bắt đầu phát cáu với mẹ mình.

“Mẹ làm gì thế? Con gái mẹ không cần mặt mũi à?”

“Không phải, tại mẹ thấy nó có điều kiện tốt như vậy, hai đứa còn là thanh mai trúc mã, chuyện này nếu thành thì tốt biết bao nhiêu… Ai ngờ…”

“Ai ngờ người ta đã có bạn gái, quen trúng một tra nữ còn nghĩ là vật báu nâng niu, mẹ còn cho rằng tư tưởng của mấy người đi du học không giống nhau à?”

“Haizz… Không thành thì thôi, con tự mình tìm cho kỹ.”

“Tìm gì chứ, con mới mấy tuổi đâu?”

“Hai lăm bộ còn nhỏ lắm hả? Khi mẹ hai lăm tuổi thì con đã biết đi rồi….”

Mạnh Thư làm mặt quỷ với mẹ mình một cái, đeo tai phone lên nghe nhạc.
Tuy trong lòng cô không thoải mái, nhưng không hề để bụng chuyện nhỏ ngày hôm nay.

---

Bên kia, ba Lục đang rất giận dữ.

“Con còn không hiểu chuyện hơn cả em gái con! Lớn tướng thế này rồi, ngay cả con gái tốt xấu cũng không nhìn ra! Ba biết con kiếm tiền rất giỏi, tiền của con, con muốn tiêu xài thế nào là việc của con, nhưng nhà họ Lục chúng ta chắc chắn không chấp nhận loại con dâu này.” Ba Lục vì kích động mà khuôn mặt đỏ bừng.

Mẹ Lục ở bên cạnh khuyên ông đừng nóng giận: “Mạnh Thư rất tốt, mẹ chỉ nhận đứa con dâu này thôi.”

Lục Sùng Quân ngồi đối diện, vẻ mặt lạnh lùng, điềm tĩnh, trầm mặc hồi lâu, cũng không ai đoán được trong lòng anh đang nghĩ gì.

---

Một tháng sau.

Mạnh Thư vẫn chưa từ bỏ ý định lướt weibo của Trương Mân, mà hơn mấy tháng rồi cô ta cũng không đăng ảnh bạn trai lên, khiến Mạnh Thư rất hậm hực.

Mà hôm nay lướt xong, cô lại càng ấm ức.

Cách đây mấy hôm, Trương Mân có đăng vài tin lên weibo.

“Chia tay.”

“Xin mọi người đừng hỏi gì thêm.”

“Tôi đang rất đau khổ, đàn ông đều dối trá.” Kèm theo là ảnh chụp cô ta khóc như hoa lê trong mưa.

Mạnh Thư chậc chậc một tiếng, không chút do dự bấm nút hủy follow.

----

Mạnh Thư nhận ra mấy ngày nay mẹ mình rất kỳ quái, thường hay thần thần bí bí kéo ba cô chạy ra ngoài, giống như đang lên kế hoạch to lớn nào đó.

Không phải là định bán cô đi đó chứ!?

Mấy ngày sau, sự thật đã chứng minh, họ đã thật sự bán cô.

Bán cô cho người khác về làm vợ.

Sao tự dưng mẹ cô lại bắt đầu đề cập chuyện kết hôn với Lục Sùng Quân vậy chứ?

“Gần đây con có quen bạn trai không?”

“Không có, con đã FA nhiều năm rồi.”

“Nói thật đi, con cảm thấy Sùng Quân thế nào?”

“Lại nói đến anh ta? Rất tốt, dáng người đẹp trai lại có tiền, nghe nói còn mở công ty?”

“Nếu kêu con lấy nó, con bằng lòng không?”

“? Mẹ nói cái gì đó?” Mạnh Thư trừng mắt.

“Không phải con cũng nói người ta rất tốt sao, nếu con lấy nó cũng không lỗ lã gì.”

Nhìn mẹ mình tận tình dây dưa với mình như vậy, Mạnh Thư quyết định đánh phũ đầu.

“Được. Con nói cho mẹ biết, nếu anh ta muốn cưới con thì con sẽ lấy anh ta.” Mạnh Thư cười rất là ‘dịu dàng’.

Hai mắt mẹ Mạnh mở thật to, lập lại lần nữa: “Con nói đó nha?”

“Con nói chứ ai.” Mạnh Thư gật đầu thật mạnh.

Mẹ Mạnh hô to ra phòng khách: “Lão Mạnh! Xong rồi! Nhanh báo tin vui cho nhà họ Lục đi! Không phải… Là thông gia.”

Mạnh Thư một mặt mờ mịt, chẳng biết chuyện gì.

---

Khi Mạnh Thư và Lục Sùng Quân gặp mặt lại lần nữa là ở quán cà phê dưới công ty của anh.

Mẹ cô đưa địa chỉ cho cô, lúc ra ngoài, mẹ còn bắt cô ăn mặc đẹp một chút.

Mục đích hôm nay cô đến gặp anh rất đơn giản, là hỏi rõ xem chuyện gì đã xảy ra, sau đó sẽ từ hôn.

Mẹ và cô đúng thiệt là nói không hiểu nhau. Mẹ Mạnh chỉ biết dựa vào một câu chống chế nói xạo ‘Con nói’ của cô mà thôi.

Dáng vẻ Lục Sùng Quân như mới làm việc xong, trên mặt hiện vẻ hơi mệt mỏi.

Mạnh Thư hứ một tiếng, lẩm bẩm trong miệng: “Chắc mình anh làm việc mệt, chắc mình anh bận…” 

Lục Sùng Quân ngồi đối diện với cô, nhíu mày, hỏi: “Em nói gì đó?”

“Không có gì.” Mạnh Thư vội vàng thay đổi vẻ mặt, tự nhiên hơn.

Lục Sùng Quân tháo cúc tay áo, xắn áo sơ mi lên một đoạn, để lộ ra cánh tay trắng trẻo chắc khỏe.

Mạnh Thư mặt không đổi sắc, nhìn chỗ khác, nói chuyện chính: “Chúng ta … Chuyện kết hôn là sao?”

“Không phải em đã đồng ý rồi sao?” Khủy tay Lục Sùng Quân chống lên bàn, nhìn chằm chằm vào cô, hỏi.

“Em… Em nói là, nếu như anh muốn cưới em thì em sẽ lấy anh.”

Khi Mạnh Thư nói ra những lời này, gương mặt cô nóng bừng đỏ hồng lên, bây giờ nghe ra cảm thấy mình lúc đó như đứa bé chơi trò đánh cược, đánh cược rằng anh sẽ không có khả năng nói ra những lời này.


Kết quả, cô đã thua rồi.

“Đúng, anh đồng ý cưới em, cho nên em phải lấy anh.” Lục Sùng Quân nói ít ý nhiều, cầm ly cà phê lên nhấp một ngụm.

“Anh nghe không hiểu ý em à. Em nói anh tại sao lại muốn cưới em? Không phải anh đã có bạn gái rồi sao?” Mạnh Thư cảm thấy não anh có vấn đề.

“Muốn cưới. Chia tay.”

“? Cái lý do nát bét. Không yêu sao cưới, làm sao sống cùng nhau hết đời?” Mạnh Thư có chút nóng nảy.

Đôi tròng mắt đen như mực của Lục Sùng Quần như trói chặt lên người cô, bầu không khí yên tĩnh một hồi lâu.

“Làm sao em biết được không có tình yêu?”

“??????” Trên mặt Mạnh Thư đầy những dấu chấm hỏi.

Mẹ nó, đây là tình huống gì vậy, tỏ tình à?

Được rồi, Lục Sùng Quân này chắc chắc là cũng nói không thông.
Mạnh Thư bắt đầu phân tích được mất trong việc này.

Tình yêu… Đây là thứ dường như cô chưa từng lãnh hội qua mùi vị của nó.

Tuy trước đây cô từng quen hai người bạn trai, nhưng cô không có cảm giác rơi vào tình yêu, cô đã đừng nghi ngờ bản thân mình không biết rung động hoặc là đã thiếu mất đây thần kinh yêu đương.

Nếu thật phải chờ đợi cảm nhận được tình yêu rồi mới kết hôn, có lẽ cô sẽ độc thân cả đời.

Lục Sùng Quân là một đối tượng kết hôn rất tốt.

Cô và anh đã bên nhau nhiều năm như vậy, tuy phần lớn là cãi nhau ầm ĩ, nhưng cô vẫn vô cùng quý trọng anh, anh cũng có thể nhường nhịn cái miệng không đàng hoàn và bản tính xấu xa của mình.

Được rồi.

Chỉ còn một vấn đề cuối cùng.

Chính là khúc mắc đọng lại bao lâu nay.

“Xin lỗi.” Đôi môi đỏ mộng của Mạnh Thư nói khẽ ra hai chữ.

Lục Sùng Quân không hiểu cô đang có ý gì.

“Sau lần thi đại học cãi nhau kia, anh còn chưa xin lỗi em.”

Lục Sùng Quân cười tươi rói, thân thể khẽ rung, gọng kính màu vàng phản chiếu ánh sáng rực rỡ, nhưng không chỉ mỗi nụ cười của anh làm người lay động.

Tới.

Nhất định phải kết hôn với anh.

Mạnh Thư âm thầm suy nghĩ trong lòng.

“Xin lỗi.” Lục Sùng Quân nói.

“Lặp lại lần nữa.” Mạnh Thư thỏa mãn cong môi cười.

“Xin lỗi, anh không nên cãi nhau với em.” Lục Sùng Quân lặp lại.
Thắng rồi, Mạnh Thư, mày thắng rồi.

Mạnh Thư điên cuồng hét lên trong lòng.

“Còn muốn nghe không? Anh nói mấy lần cũng được.” Lục Sùng Quân cưng chìu nói với cô.

Vẻ mặt Mạnh Thư lập tức cứng đờ.

Chết tiệt, dịu dàng như vậy làm gì?

Lục Sùng Quân đã thay đổi, trở nên giả tạo.

-

Cứ như vậy, Mạnh Thư kết hôn với Lục Sùng Quân.

Trong hôn lễ cô hoa cả mắt, Lục Sùng Quân cười, cô cũng cười theo. Lục Sùng Quân đi mời rượu cô cũng phải đi cùng.

Lúc Lục Sùng Quân hôn cô, cô không chống cự nổi, từ từ nhắm mắt, toàn thân cứng đờ như cương thi.

Bên tai cô là tiếng hoan hôn đinh tai nhức óc và tiếng ồn ào của người chủ trì hôn lễ.

Lắng nghe kĩ, còn có tiếng tim đập thình thịch.

Mẹ kiếp, không phải là của mình chứ!

Uống nhiều rượu đến mức không chịu nổi nữa, nên chắc tim cũng đập nhanh hơn.

Sau đó, cô say bí tỉ, Lục Sùng Quân ôm eo cô ngồi vào trong xe.

Lục Sùng Quân nói với tài xế, chạy về nhà của anh.

Lục Sùng Quân và Mạnh Thư ngồi ghế sau, toàn thân cô mềm nhũn, tay chân mềm oặc ngồi trong lòng anh.

Mạnh Thư mơ màng cảm thấy thật thoải mái, nhưng nếu như tiếng thở bên tai cô có thể nhỏ hơn chút nữa thì cô sẽ càng thoải mái hơn.

--

Mạnh Thư: Tên nào đang mở phim A bên tai bà thế?

Lục Sùng Quân: Đợi lát nữa, sẽ cho em làm nữ diễn viên chính phim A.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7327 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 8 2020 08:36

Chương 2.

Mạnh Thư bị ôm lên lầu, sau đó bị ném lên giường.

Giường mềm cực kỳ, tựa như cục bông khổng lồ, nằm lên liền hõm xuống, cô kéo chăn, thoải mái đắp lên rồi ngủ thiếp đi.

Lục Sùng Quân uống rượu, nhưng không say, anh bắt đắc dĩ nhìn con cá mặn trên giường, rồi cởi quần áo đi tắm.

Mạnh Thư ngủ đến nửa đêm chợt tỉnh.

Cô bị nhào nặn mà tỉnh.

Cô mơ mơ màng màng, cảm thấy chăn đệm thật ấm áp, cũng cảm thấy người phía cô rất nóng, còn có một bàn tay dịu dàng đang ở trên ngực cô.

Ngực của cô gái vừa trắng vừa mềm, bị một bàn tay thon dài mạnh mẽ phủ lên, nhẹ nhàng bóp nắn, vuốt ve.

Cô mở mắt ra, nhìn chằm chằm cái tay kia.

Hơi quen mắt, trước đây cô còn khen nó đẹp mà.

Cô có phản ứng, bất ngờ đưa tay ra giữ lấy cái tay đang làm xằng làm bậy kia.

“Tỉnh rồi sao?” Lục Sùng Quân dựa vào cô quá gần, lồng ngực anh chạm vào lưng cô, lúc anh nói chuyện, Mạnh Thư còn có thể cảm nhận được độ rung thân thể của anh.

“Anh là... Làm gì?” Lúc đầu Mạnh Thư muốn hỏi ‘Anh bóp ngực em để là chi!’

“Biết rồi còn hỏi.” Lục Sùng Quân cười khẽ, cánh môi mềm mại lướt qua gáy cô, khiến cho Mạnh Thư run rẩy một hồi.

Không phải chứ! Cô biết anh đang muốn làm gì! Ý cô muốn nói là, anh có thể dừng lại hay không?

Thấy cô không nói lời nào, thân thể nóng bỏng phía sau lại đến gần vào cô hơn.

Mạnh Thư cảm nhận được rõ ràng… Mông cô bị cà cà….

Công cụ gây án là một vật thể dài hình trụ.

Mạnh Thư dùng mông nghĩ cũng biết đó là cái gì.

“Anh làm gì thế!!!” Mạnh Thư chịu hết nổi trở mình lại, mặt đối mặt với anh.

Tóc của Lục Sùng Quân nửa khô nửa ẩm ướt, kiểu tóc quý tộc kia biến thành lộn xộn cẩu thả, màu tóc đen, mềm dính lên trán anh, gọng kính vàng cũng được gỡ xuống, ngũ quan nhu hòa, không giống với vẻ mưu lược lúc ban ngày.

Khóe miệng Lục Sùng Quân chứa đựng ý cười gian xảo, nhưng mặt mày lại dịu dàng, nhất là đôi mắt, tựa như hồ nước thu.

Bây giờ trên người anh không còn khí chất sắc bén nữa, dáng vẻ lại ngây ngô sạch sẽ, khiến cho Mạnh Thư nhớ đến hồi trung học của họ.

Thời cấp ba, Lục Sùng Quân đối với người khác luôn duy trì khoảng cách, không kiêu ngạo, không xiểm nịnh, thành tích lại xuất sắc.

Từ nhỏ Mạnh Thư đã lớn lên cùng anh, so với bất cứ điều gì, hai người vẫn tự nhiên hơn rất nhiều.

Thành tích của Mạnh Thư không tốt như anh, nhưng nhân duyên của cô lại tốt hơn hẳn, tính cách của cô cởi mở hướng ngoại, ai cô cũng có thể chơi cùng, bạn bè nam nữ đều có rất nhiều.

 Có một lần sinh nhật của cô, cô đã hẹn rất nhiều bạn bè đến KTV ca hát.

Lúc đó bọn họ còn chơi trò đại mạo hiểm,  cô đã thua, lựa chọn nói lời thật lòng.

“Bạn tốt nhất của cậu là ai?” Một cô bạn chơi thân với cô, tràn đầy hứng khởi hỏi cô như vậy.

Trên mặt mọi người xung quanh đều mang vẻ mong đợi.

Mạnh Thư nghe hỏi thế, không chút do dự, quay đầu nhìn khắp nơi, cuối cùng cũng nhìn thấy Lục Sùng Quân đang ngồi ở trong góc khuất.

Gian phòng mờ tối, dưới ngọn đèn mờ ảo chập chờn là đôi mắt lừ đừ khó chịu của Lục Sùng Quân, anh luôn không thích những nơi thế này, hôm nay anh chỉ muốn ở nhà, nhưng Mạnh Thư cứ một mực kéo anh đến đây.

Lúc bấy giờ, dưới ánh đèn màu tím xanh, anh cau mày, đôi môi mím chặt, khuôn mặt đen xì.

Mạnh Thư không cho là đúng, vẫy tay với anh, gọi anh sang.

Lục Sùng Quân bất đắc dĩ đi đến bên cạnh cô, Mạnh Thư ôm lấy tay anh, giới thiệu với mọi người: “Đây chính là người bạn thân nhất của mình, Lục Sùng Quân.”

Lúc đó, vẻ mặt của Lục Sùng Quân, giống như là… sự xúc động khi con nòng nọc tìm được mẹ ruột của mình vậy, Khi ấy, Mạnh Thư đã nghĩ như thế.

Nhưng mà, lúc này đây, dưới bầu không khí mập mờ trước mắt, anh lại có biểu cảm y hệt như thế.

Mạnh Thư nghĩ, lúc trước cô đã sai rồi.

Cái này rõ ràng là vẻ mặt muốn ăn của cô mà.

Không phải là ‘ăn’ kia mà là ‘ăn’ này.

“Lúc này rồi mà còn có thể thất thần.” Lục Sùng Quân bất mãn, thình lình đưa tay lên lưng cô, rồi đột ngột kéo cô đến gần mình hơn.

Mạnh Thư ngớ ra.

“Anh bình tĩnh … Quần áo của em đâu?”

“Thay giúp em rồi.” Lục Sùng Quân vén mấy sợi tóc dính lên má cô ra sau tai, sau đó cũng không rụt tay về, anh dịu dàng vuốt ve lỗ tai cô, xoa nắn vành tai non mềm của cô.

“Đồ lót của em đâu?”

“Cởi bỏ giúp em rồi.” Lục Sùng Quân nói nhẹ tênh như mây bay gió thổi, chuyện như thể không bình thường hơn.

Mạnh Thư thẹn.

Lỗ tai không biết do anh nhào nặn mà đỏ hay vì cô mắc cỡ nên đỏ.
Mạnh Thư cảm thấy từ sâu trong cơ thể mình như dấy lên một ngọn lửa, toàn thân nơi nào cũng nóng hổi.

“Có thể tiếp tục không?” Lục Sùng Quân kề mặt vào mặt cô, miệng mũi đối nhau, hỏi ra câu hỏi mập mờ.

Mạnh Thư mắc cỡ muốn chết.

Vợ chồng lên giường là chuyện đương nhiên, cô không thể từ chối Lục Sùng Quân.

Cô nhắm mắt lại, tự mình xây dựng tâm lý: vóc người anh ấy tốt như vậy, làm tình với anh, mình cũng không lỗ lã gì.

Lục Sùng Quân cũng không nói gì, chỉ đang lẳng lặng chờ đợi cô, chờ đợi cô bằng lòng.

Đã đợi mấy chục năm rồi, mấy phút đồng hồ này anh vẫn có thể đợi, chỉ cần kết quả như anh mong muốn.

“Em là lần đầu tiên.” Mạnh Thư mở to mắt, hai người bốn mắt nhìn nhau.

“Anh cũng vậy.” Lục Sùng Quân kề môi mình vào môi cô, lẩm bẩm.
Hai mắt Mạnh Thư mở to, anh ấy cũng là lần đầu tiên?

Trong cảm xúc kinh ngạc còn đan xen vui sướng, cô chợt có chút sợ hãi, đều là lần đầu tiên, sẽ không phải là hai người mù đánh lung tung một trận đấy chứ?

Cô đẩy Lục Sùng Quân ra, lắp bắp nói, “Anh không có kinh nghiệm làm em đau thì sao?” Khuôn mặt cô đỏ bừng, không biết là do cồn hay vì xấu hổ khẩn trương.

“Sẽ không đau đâu, em nghe lời là sẽ không đau.” Lục Sùng Quân hôn lên môi cô một cái.

Mạnh Thư như thỏa hiệp, một tay che mắt mình, im lặng không thèm nhắc lại.

--

Mạnh Thư: Nếu anh dám làm đau em, em sẽ cắt nó. J))))

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7327 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 8 2020 08:40

Chương 3
 
Chăn bông mềm mại đắp lên lưng Lục Sùng Quân, còn anh thì nằm trên người Mạnh Thư.
 
Ngón tay mát lạnh vén đồ ngủ mà anh đã đích thân mặc cho cô lên, bụng dưới bằng phẳng, đi lên trên là đôi gò bồng đào đầy đặn mượt mà, dù dù là đang nằm mai viên thịt to tròn kia vẫn cao ngất, đỉnh nhũ cũng khẽ đứng lên.
 
Mạnh Thư dùng tay che mắt mình lại, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt đầy dục vọng của anh đang dao động trên thân thể trần truồng của mình.
 
“Đừng.. Đừng nhìn nữa… Nhanh lên…” Mạnh Thư thúc giục.
 
“Gấp?” Lục Sùng Quân hỏi đầy vui vẻ, hơi thở nóng ấm đều phun lên đầu nhũ của cô.
 
Hơi thở ấm áp đến gần, ở giây phút nhũ hoa bị ngậm lấy, Mạnh Thư như muốn bật gọi thành tiếng, cảm giác xa lạ đã cuốn sạch toàn thân cô, từ đầu nhũ đến trái tim.
 
Lục Sùng Quân ngậm mút đầu nhũ trong miệng, anh cảm thấy toàn thân cô đều mềm mại, bầu ngực mềm non cực kỳ, cả người cô chỗ nào cũng thơm, nhũ hoa là thơm nhất.
 
Một tay anh ôm lấy bầu ngực mềm non còn lại, năm ngón tay chụm lại, nhẹ nhàng xoa bóp, đầu nhũ hồng phấn trong lòng bàn tay anh càng lúc càng cứng rắn, rất giống với viên thịt trong miệng anh.
 
Anh dùng lưỡi cuốn lấy nó, không ngừng vẽ vòng quanh, dùng nước bọt của mình bôi khắp quầng nhũ, sau đó mới hài lòng dời trận địa sang bên kia.
 
Toàn thân Mạnh Thư như đốt cháy, khắp nơi đều như có trăm ngàn con kiến đang bò qua, nhưng cô lại có cảm giác thoải mái, đầu nhũ được anh phục vụ cũng rất thoải mái.
 
Cô cắn môi, cắn chặt răng, phòng ngừa bản thân sẽ thốt ra tiếng rên rỉ mập mờ, chỉ hừ hừ giọng mũi hai cái cũng đủ để Lục Sùng Quân biết cô đang rất thoải mái, cô thích, cô đang hưởng thụ.
 
Lục Sùng Quân hôn môi cô: “Thoải mái thì nói.” Anh vươn lưỡi ra, tách hàm răng cô ra, đi vào trong miệng lôi kéo lưỡi nhỏ của cô.
 
Bình thường thì Mạnh Thư rất mạnh mồm, nhưng bây giờ cô có muốn mắng anh cũng không biết nên mắng cái gì.
 
“Ưm…” Mạnh Thư rên rỉ, thật không giống với giọng của mình, ngọt ngấy, dính dính như mật ong.
 
Lục Sùng Quân thỏa mãn cong môi, khen ngợi: “Ngoan.”
 
Chăn vẫn đắp trên người họ.
 
Đàn ông không hề thỏa mãn chỉ với nửa thân trên xốc xếch của phụ nữ, sau khi ăn sạch đôi bầu ngực mềm của cô, môi anh lại dời xuống dưới, dán nụ hôn lên trên bụng cô.
 
Mạnh Thư khó chịu ưỡn người, lại dường như đang dâng mình đến gần miệng anh hơn.
 
Bên trong chăn mền đen kịt, tràn ngập mùi vị thoang thoảng.
 
Hai tay Lục Sùng Sơn nắm cặp quần ngủ và quần tót của cô, kéo mạnh xuống.
 
Rốt cuộc, cô ấy đã hoàn toàn trần trụi trước mắt mình.
 
Cô như một nụ hoa sắp nở, chỉ có thể để anh đến hái.
 
Nội tâm của anh kích động không thôi.
 
Anh thích Mạnh Thư không biết đã bao nhiêu năm.
 
Từ lúc anh bắt đầu có thể nhớ, anh đã có cảm giác không nói được thành lời này với cô rồi.
 
Ngay lúc đầu, anh muốn chơi cùng cô, sau đó lại muốn gần bên cô hơn, về sau nữa là muốn ở cùng cô, và bây giờ anh muốn hoàn toàn sở hữu cô.
 
Đàn ông luôn có một kiểu sở hữu đối với phụ nữ.
 
Muốn cô ấy nằm dưới thân mình hầu hạ, ôm mình nói yêu thương mình, hôn lên môi và ghé vào tai mình rên rỉ.
 
Từ lâu anh đã biết, đối với anh, ai cũng không được, chỉ có thể là cô.
 
Mật cốc của cô đã ướt đẫm từ khi nào, anh đưa tay sờ soạng một cái, trên tay anh lập tức dính đầy dịch thể, Mạnh Thư biết anh đang sờ vào nơi riêng tư của mình, mắc cỡ đến ngưng cả thở, không dám nói lời nào.
 
Cánh hoa mũm mĩm bị hai ngón tay tách ra, khiến thịt mềm bên trong cũng lộ ra ngoài, trong hoàn cảnh tối đen này, Lục Sùng Quân không nhìn thấy rõ, chỉ có thể nhờ vào ánh đèn yếu ớt để nhìn thấy bên dưới đã ướt đẫm của cô, chất lỏng trong suốt hoàn toàn dính dầy vùng kín.
 
Trong lòng anh cảm thấy may mắn vì cô động tình và mẫn cảm.
 
Học theo phim X trên mạng, sau khi tìm được cửa huyệt, anh dùng ngón tay thon dài của mình nhét vào bên trong một chút, tiểu huyệt căng mịn lập tức hút lấy ngón tay anh, nếp thịt bên trong cũng thi nhau bao vây ngón tay, không để nó nhúc nhích.
 
“Cắm vào rồi à?” Mạnh Thư hỏi anh.
 
“Ừm.” Lục Sùng Quân trả lời.
 
“Không có cảm giác…” Không giống đau đớn mà tiểu thuyết trên weibo đã nói, không đúng, một chút cảm giác cũng không có, Mạnh Thư ưu sầu, lo lắng cho sinh hoạt tình dục sau khi cưới của mình, anh nhỏ như vậy… Cô làm sao có được sung sướng đây.
 
Lục Sùng Quân nghe ra trong lời nói của cô đầy thất vọng, khi kịp phản ứng lại, thì tức giận muốn đưa phân thân của mình đặt trước mặt cô, để cô nhìn cho rõ, đến cùng là nó có to lớn hay không, sẽ có cảm giác hay không.
 
Anh chui từ trong chăn ra ngoài, nhắc nhở bên tai cô: “Chẳng qua đây chỉ là ngón tay của anh, chỗ đó của anh lớn phải tám ngón tay như vầy.”
 
Mạnh Thư hoảng sợ, trợn mắt nhìn anh, anh đến gần quá, cô ngượng ngùng quay đầu sang chỗ khác, nghĩ thầm … Tám ngón tay… Cắm vào sẽ phá hư cô mất.
 
Anh cong ngón tay, khẩy lấy nếp thịt bên trong, lập tức vách thịt mền liên tục tiết ra dịch thể không ngừng, chảy ra khỏi tiểu huyệt, thấm ướt cả bàn tay anh.
 
Anh lại cho thêm một ngón tay vào, ngón thứ ba, ngón thứ tư, đợi đến khi tiểu huyệt của cô mở rộng, anh cắn lấy vành tai non nớt của cô, không ngừng hôn lên mặt cô.
 
“Anh muốn đi vào trong.”
 
“Bây giờ chỉ mới bốn ngón … Tám ngón em chịu không nổi.” Mạnh Thư thành khẩn nhắc nhở anh.
 
“Nhưng bên dưới của anh căng cứng sắp nổ tung rồi, em nhìn một chút đi.” Nói rồi anh còn dùng phân thân của mình cọ vào bắp đùi của cô.
 
“Được được được… Em biết rồi. Đừng cọ nữa, cứng quá.” Mạnh Thư vội vàng ngăn anh lại.
 
“Anh vào đây.” Lục Sùng Quân cúi đầu xuống nhắm vào đôi đôi môi đang khép mở lẩm bẩm của cô mà hôn mút lấy.
 
Trong khi đó, vật nam tính nóng bỏng đang cọ vào đùi cô đã chuyển sang đặt trên miệng hoa huyệt, Lục Sùng Quân cầm lấy nó, nhấn xuống kề sát cửa động.
 
“Thả lỏng.” Lục Sùng Quân vừa hôn vừa dụ dỗ cô, một tay xoa ngực cô, giúp cô tiết thêm nhiều ái dịch.
 
Quy đầu to lớn trơn trợt đặt ở cửa mình, anh hơi dùng sức, lập tức thọc vào bên trong.
 
“Mẹ kiếp …Á … Đau…” Mạnh Thư hét to, cắn miệng Lục Sùng Quân.
 
“Thả lỏng nào, chúng ta cứ từ từ.” Lục Sùng Quân nhíu mày, vuốt ve mặt cô, không ngừng dỗ dành.
 
“Đừng có dùng ngón tay gà con đó chạm vào mặt em.” Mạnh Thư đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng nhưng vẫn hung hăng cảnh cáo.
 
“Đừng lộn xộn nữa.” Lục Sùng Quân nở nụ cười, động tác trên tay cũng không ngừng, vẫn cuối đầu xuống hôn cô.
 
Phía bên dưới đi vào không được mà lấy ra cũng không xong, cả hai đều khó chịu.
 
Qua một hồi lâu, Mạnh Thư thích ứng được kích thước lớn nhỏ, chủ động đẩy đẩy Lục Sùng Quân, đỏ mặt nói: “Động đi.”
 
Lúc này Lục Sùng Quân mới bắt đầu di chuyển, chậm rãi đẩy toàn bộ phân thân của mình đi vào trong.
 
“Ưm…” Dài quá, đẩy vào tận cùng bên trong rồi. Thân thể bị vật lạ lấp đầy nhưng cảm giác cũng không tốt hơn, Mạnh Thư cau mày chịu đựng.
 
Lục Sùng Quân nhìn từng biểu hiện trên mặt cô, trong lòng lâng lâng, chỉ cần nghĩ đến chuyện cô hoàn toàn chấp chứa mình trong cơ thể, nghĩ thôi cũng đã vô cùng mỹ mãn.
 
Chuyện tiếp theo cũng không thể nào ngăn cản được.
 
Lục Sùng Quân giữ chặt eo cô, đâm vào rút ra một cách khoan thai, Mạnh Thư chau mày thì anh lập tức chậm lại, từng giây từng phút nghĩ đến cảm thụ của cô. Sau đó, Mạnh Thư dường như ăn ngon thấy vị, mỗi lần anh đâm vào cũng rên rỉ yêu kiều, Lục Sùng Quân lập tức nắm lấy tay cô, dùng hết sức mình chơi đùa.
 
Một phòng tràn ngập mùi hoan ái nồng nặc, tiếng rên rỉ cao cao thấp thấp của cô gái hòa lẫn vào tiếng thở dốc không ngừng của người đàn ông, còn có… Vào thời khắc cuối cùng, anh gầm nhẹ một tiếng kèm theo lời nói khẽ: “Anh yêu em.”
 
Lục Sùng Quân bắn hết thảy tinh hoa vào trong hoa huyệt cô, toàn thân trắng nõn xinh đẹp của cô phập phồng lên xuống, Lục Sùng Quân ôm cô vào ngực, vật kia vẫn còn nằm trong cơ thể cô.
 
Anh liếm vành tai cô, bày tỏ: “Anh yêu em.”
 
Mạnh Thư giật mình trong chốc lát, lần cao trào đầu tiên trong đời, thân thể mềm nhũn vì sung sướng, dường như đã không còn là của mình, giữa hai chân còn đau nóng rát.
 
Lục Sùng Quân thấy cô không nói lời nào, bèn lập lại thêm lần nữa: “Vợ ơi, anh yêu em.”
 
Trên mặt Mạnh Thư là một lớp mồ hôi mỏng, môi bị hôn sưng vù lên, hồng thắm xinh đẹp, chóp mũi cũng đỏ bừng.
 
“Rút ra.” Mạnh Thư khàn giọng, quay đầu lại nói với Lục Sùng Quân.
 
“Bên trong ấm lắm.” Lục Sùng Quân khong chịu, sấn tới hôn cô.
 
“Trong bụng của em toàn là tinh dịch của anh.” Mạnh Thư cắn môi anh, không cho anh hôn.
 
“Thêm một lần nữa.. Nha?” Lục Sùng Quân ôm cô chặt hơn.
 
Mạnh Thư hết cách, chỉ đành vùi vào ngực anh, không nhúc nhích. Một lát sau, cô dùng ngón tay chọc chọc cánh tay anh: “Lục Sùng Quân…”
 
“Sao vậy em?”
 
“Có phải anh cũng yêu em không?” Rốt cuộc Mạnh Thư cũng mở miệng hỏi thành lời, lúc học cấp ba cô cũng đã từng nghĩ qua.
 
“Uhm.” Lồng ngực Lục Sùng Sơn khẽ run lên, anh trả lời.
 
“Em còn nghĩ là không phải.” Tại khi đó anh đi du học không một chút đắn đo.
 
“Anh vẫn luôn yêu em.”
 
-
 
Sau khi có kết quả thi đại học, Chu Bằng đến tìm Lục Sùng Quân.
 
“Tôi với Mạnh Thư đã hẹn nhau cùng đến đại học A. Cậu nói xem, cô ấy bằng lòng học chung trường với tôi như vậy có phải đã đồng ý ở bên tôi rồi không?” Chu Bằng xem Lục Sùng Quân là bạn thân tốt nhất, nghĩ rằng đối với anh Mạnh Thư cũng chỉ là bạn thân, nên không chút chần chừ chia sẻ vui mừng với anh.
 
Lục Sùng Quân lạnh mặt liếc nhìn bạn mình: “Nằm mơ.” Rồi bỏ đi.
 
Lúc đó  anh với Mạnh Thư còn đang có chiến tranh lạnh, bởi vì anh đột ngột muốn đi du học, nên cô tức giận không vui.
 
Lúc anh hẹn cô ra ngoài gặp, tuy rằng Mạnh Thư làm bộ như không muốn nhưng trong lòng rất lâng lâng, bình tĩnh nghĩ lại, đây cũng đâu phải là lỗi của Lục Sùng Quân, mỗi người đều có quyết định cho cuộc đời mình, coi như cô là bạn thân nhất của anh đi chăng nữa cũng không nên nói ra nói vào.
 
Ai ngờ, vừa gặp mặt Lục Sùng Quân đã xụ đen mặt hỏi cô có phải đã báo danh đại học A hay không.
 
Mạnh Thư gật đầu, điểm của cô cũng vừa đủ để thi vào, chỉ là chuyên ngành chắc sẽ không được tốt hơn.
 
“Không được.” Lục Sùng Quân cau mày phản đối, thái độ hết sức nghiêm túc.
 
“Dựa vào cái gì?” Mạc Thư cảm thấy anh quái lạ không hiểu được.
 
“Điểm của cậu, không đậu đâu.”
 
“Có ai như cậu không hả? Mắc mớ gì đến cậu, tôi sẽ báo danh.”

Mạnh Thư cảm thấy anh đang sỉ nhục thành tích của mình, kinh thường điểm số của mình.

 
“Đừng báo.” Xin cậu đấy.
 
“Cậu sắp du học rồi, còn quản tôi học trường nào sao? Dù sao cũng bốn năm không gặp nhau.” Mạnh Thư nhún vai.
 
Cuối cùng bọn họ chia tay không vui vẻ gì.
 
Khi mà Lục Sùng Quần ngồi trên máy bay, lần đầu tiên trong đời anh nguyền rủa người khác, Mạnh Thư và Chu Bằng ở bên nhau chắc chắn sẽ không vui vẻ gì.
 
Sau khi Mạnh Thư biết cậu không nói lời nào đã rời đi, cô hung hăng mắng anh suốt ba ngày, gặp người là mắng, càng mắng càng hăng.
 
Cuối cũng cô cũng không mắng nữa, tự viết trong nhật ký của mình, khắp một trang giấy vỏn vẻn một câu ‘Lục Sùng Quân chết tiệt.”
 
Sau đó cô đậu vào đại học A.
 
Nhận được tin báo, phản ứng đầu tiên của cô chính là muốn nói tin tức này cho Lục Sùng Quân biết, cô bèn gửi cho anh một email, anh ra nước ngoài học, nghe nói đều dùng mail liên lạc.
 
Lục Sùng Quân nhìn thấy giấy báo đậu đại học kia, tức giận đến mức hận không thể đập nát màn hình máy tính, anh cho rằng Mạnh Thư và Chu Bằng đã ở bên nhau.
 
Anh trả lời lại một câu, không ấm cũng chẳng lạnh: “Congratulations.”
 
Khi Mạnh Thư nhìn thấy thư trả lời của anh, cô tức giận đánh hẳn một lá thư thật dài, nội dung trong đó hết 80% là mắng chửi anh.
 
Nhưng cuối cùng cô đã không gửi đi, sau đó thẳng tay xóa tên Lục Sùng Quân, thêm mail anh vào danh sách đen.
 
----
 
Ngược chỉ có đoạn này.
 
Tiếp theo sẽ là ngọt ngào, thật ngọt ngào.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7327 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 8 2020 08:43

Chương 4
 
 
Mạnh Thư được anh hầu hạ tắm rửa, trong lòng đắc ý vô cùng, kết hôn vẫn có điểm tốt.
 
Trong bồn tắm đầy nước ấm, Lục Sùng Quân còn cho thêm cánh hoa hồng, đãi ngộ ngang bằng một cô công chúa.
 
Sau khi làm tình xong, toàn thân Mạnh Thư đều đau nhức, cô được Lục Sùng Quân ôm vào bồn tắm ngâm trong nước ấm, cảm giác ê ẩm sưng đau cũng giảm đi nhiều, cô thoải mái kêu thành tiếng.
 
Lục Sùng Quân đứng bên cạnh bồn tắm không chịu đi.
 
Mạnh Thư nghi hoặc: “Em ngâm xong sẽ gọi anh.” Cô phất tay một cái ý bảo anh đi ra ngoài.
 
Lục Sùng Quân ngồi xổm xuống, kề sát mặt mình vào mặt cô nói: “Anh còn muốn.” Anh cúi đầu nhìn hai bầu ngực sữa của cô, đúng lúc một cánh hoa hồng đậu trên đầu nhũ, làm nó càng thêm xinh đẹp, khiến đáy mắt anh không che giấu được dục vọng.
 
“Anh mơ đi! Đau muốn chết, nhanh bỏ em ra.” Mạnh Thư lập tức từ chối.
 
“Hôn anh một cái đi.” Lục Sùng Quân cũng chẳng dây dưa, anh đổi thành yêu cầu khác.
 
Mạnh Thư nhìn anh chằm chằm, nghĩ mãi không thông, làm sao anh từ một người nghiêm túc lãnh đạm lại biến thành tên háo sắc không biết xấu hổ rồi.
 
Nhưng trong lòng cô tràn ngập cảm giác vui sướng, nên cũng không quá để tâm.
 
Cô đưa tay nâng mặt anh lên, chậc, mũi ra mũi, mắt ra mắt, không ngờ lại đẹp như vậy.
 
Ngón tay nhỏ của Mạnh Thư nhẹ nhàng xoa lên môi anh, rồi dán môi mình lên.
 
Hôn một cái rồi dừng lại, cô buông tay ra, lại phát hiện gáy mình đã bị anh kiềm chặt, kéo về phía anh.
 
Được lắm.
 
Bị lừa rồi.
 
“Há miệng ra.” Lục Sùng Quân mút môi trên của cô, buồn bực thành tiếng.
 
Mạnh Thư khẽ hé cánh môi, mặc cho lưỡi anh gây rối, anh không biết mệt mỏi, liếm qua hàm răng của cô, cùng lưỡi thơm của cô quấn quít, điên cuồng chiếm đoạt không khí bên trong khoang miệng của Mạnh Thư.
 
Hôn cho tới khi cảm thấy đủ rồi, Lục Sùng Quân còn liếm lên má lúm đồng tiền của cô, khi anh sắp rời đi, cổ tay anh đã bị Mạnh Thư níu lại.
 
“Không muốn ngâm nữa, một chút sức lực cũng không có.” Mạnh Thư nhìn anh, có chút ngượng ngùng, đợi khi phản ứng lại được, còn không phải là do anh hôn quá lâu nên cô mới mất sức sao, cô lập tức thay đổi thái độ, ngón tay phất như công chúa, ra lệnh cho anh ôm cô ra ngoài.
 
-
Mạnh Thư thuộc thể hàn, mùa đông vừa đến là chân tay lạnh cóng như băng, phải đeo găng tay và túi chườm nóng mới ấm hơn một chút.
 
Lúc ngủ được Lục Sùng Quân ôm vào lòng, Mạnh Thư lại nghĩ kết hôn cũng có điểm tốt, nhân tiện có lò sưởi ấm, dùng sao cũng tiện.
 
Ngày hôm sau.
 
Khi Mạnh Thư thức dậy, Lục Sùng Quân đã không còn nằm bên cạnh, cô suýt chút nữa quên mất rằng mình đã kết hôn, nhưng cơn đau nhức trên cơ thể, còn có cảm giác nóng rát giữa hai chân đã nhắc nhở, cô đã là vợ người ta rồi.  
 
Cô đi thẳng ra phòng khách, thấy Lục Sùng Quân đang chuẩn bị bữa sáng.
 
Hô, lại một điểm tốt khi kết hôn.
 
Nghe thấy tiếng động sau lưng, Lục Sùng Quân quay đầu lại nói với cô: “Ngồi đi, sẽ xong ngay thôi.”
 
“Anh biết không, em thích ăn cháo vào buổi sáng.” Mạnh Thư khảy móng tay nói.
 
“Đang nấu.” Lục Sùng Quân khuấy đồ trong nồi.
 
Đợi khi cháo thơm nức nóng hổi đặt trước mặt Mạnh Thư, cô mở to mắt hỏi: “Anh thực sự biết nấu cháo ư?”
 
Lục Sùng Quân nhướng mày, kiêu ngạo khoe khoang: “Ở nước ngoài, anh vẫn tự nấu ăn đấy.”
 
Mạnh Thư không để ý đến anh, khen một tí đã kiêu căng, thả rắm thối.
 
Lúc nuốt ngụm đầu tiên xuống, Mạnh Thư không thể nào tiếp tục làm anh xấu mặt nữa, bởi thức ăn quá ngon.
 
“Anh còn có việc phải làm, chiều hoặc tối mới về được.” Lục Sùng Quân thay quần áo ở nhà ra, mặc tây trang vào, đang đứng đối diện với gương thắt cravat.
 
Mạnh Thư ăn cháo, trong lòng có cảm giác khác lạ, ông xã đang báo cáo đường đi nước bước với vợ… giống như có chút mong muốn cùng anh đi suốt quãng đời còn lại.
 
Điện thoại trên bàn sáng lên, cô cắn thìa mở khóa màn hình.
 
Lục Sùng Quân liếc nhìn điện thoại của cô, khẽ nhíu mày, hỏi: “Em chụp lén khi nào vậy?”
 
Mạnh Thư cẩn thận nhìn chồng, nghĩ rằng anh nhìn thấy màn hình điện thoại của cô cài hình người đàn ông khác nên trong lòng khó chịu. Như một kẻ trộm, cô nhét điện thoại vào túi quần: “Không phải em chụp, là em tải xuống.”
 
“Không phải em chụp?”
 
“Ừm... Em chỉ là... Chỉ là người hâm mộ của anh ta.”
 
Lục Sùng Quân khẽ nhếch môi: “Em đang tỏ tình?”
 
“?” Mạnh Thư nghĩ, sao anh có vẻ vui thế nhỉ? Không có nổi máu ghen chút nào sao?
 
“Em là vợ của anh, không phải là fan hâm mộ, nếu thích anh sẽ để cho em chụp mấy kiểu.” Ngón tay thon dài của Lục Sùng Quân gõ gõ lên mặt bàn.
 
Vẻ mặt Mạnh Thư mờ mịt, nhìn chằm chằm Lục Sùng Quân hồi lâu, đột nhiên vỗ bàn một cái: “Là anh!”
 
Thấy cô phản ứng như vậy, trong nháy mắt Lục Sùng Quân đã hiểu ra mọi chuyện, cười lạnh một tiếng: “Em không biết?”
 
“Em…” Mạnh Thư cúi đầu lắp bắp không biết giải thích thế nào, hận mình lanh mồm lẹ miệng không có não, không nhận ra ông xã chính là tội ác tày trời.
 
Nhưng mà, đây đâu phải là lỗi của cô.
 
Sau khi anh ra nước ngoài, cô cũng chưa từng nhìn thấy anh, anh cao lớn hơn rất nhiều, còn thay đổi kiểu tóc, làm sao cô có thể nhìn bóng lưng mà lập tức nhận ra anh là ai được chứ.
 
Mạnh Thư nghĩ đến điều gì đó, tóm được nhược điểm của anh: “Anh còn dám nói? Ảnh là tải ở trang cá nhân của bạn gái cũ nhà anh, lúc anh với bạn gái còn ân ái đó. Làm sao lại không bên nhau đến già nữa vậy hả?”
 
Lời nói không tốt, miệng lưỡi chua ngoa đanh đá.
 
Từ nhỏ đến lớn, cô vẫn luôn như thế với anh.
 
Lục Sùng Quân tức giận cười gằn, không nói lời nào bỏ ra khỏi cửa.
 
Kết hôn ngày thứ hai đã ầm ĩ, Mạnh Thư tự nói với lòng không cần áp lực, như vậy cũng mừng, nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi khó chịu.
 
Tủi thân, mất mác, hay sợ hãi? Cô không rõ.
 
Sau khi ăn cháo xong, cô nằm trên ghế sofa xem TV, âm thanh vui vẻ trong chương trình giải trí không ngớt, càng xem cô càng thấy phiền, buồn bực tắt TV đi ngủ.
 
Khi Mạnh Thư còn đang mơ màng, phía sau lập tức có một thân thể nóng hừng hừng ập đến, Lục Sùng Quân ôm eo cô, vùi mặt lên vai cô, quanh quẩn chớp mũi đều là mùi hương của cô, thân thể căng thẳng cả ngày cũng đã trầm tĩnh lại.
 
Anh hôn cô từng chút một lên tấm lưng trần nhẵn nhụi của cô, rướn người lên, hôn vành tai Mạnh Thư rồi ngậm vào trong miệng: “Em đó, cái gì cũng không biết.” Nghe cực kỳ bất đắc dĩ.
 
Mạnh Thư tỉnh giấc.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 3 khách