[HĐ- TXVT- 3S ] KINH TRÌ THỊNH HẠ- Tiêu Tùng Thử

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
KensiPhan
Bài viết: 9
Ngày tham gia: 18 Tháng 2 2020 22:43
Has thanked: 171 times
Been thanked: 16 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 8 2020 16:53

Đủ like rồi nè. Cho tụi mình 1 nồi thịt to chà bá đi bà ad ơii

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7327 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 8 2020 19:52

Chương 74.  Hạ Hạ, anh cũng thích em.

Hai chân Thịnh Hạ bị gấp lại, trọng tâm bị đẩy lùi về phía sau, cô chỉ có thể chống tay lên mặt đá cẩm thạch để giữ thăng bằng.

Cảm giác lạnh lẽo khiến cô lấy lại không ít lý trí, cụp mắt nhìn xuống, một cây gậy thịt lập tức đập vào tầm nhìn của cô.

Lúc này, cô mới nhìn thấy rừng rậm dày rậm và thô cứng nơi bụng dưới của anh một cách rõ ràng.

Gậy thịt thô to kia
 lấp ló ngẩng cao đầu, kiêu ngạo và ương ngạnh cắm vào động nhỏ của cô.

Không phải vừa mới làm sao? Sao nó lại lên tinh thần nhanh đến như vậy?

Thịnh Hạ khóc không ra nước mắt, ngưng ngay tức khắc cô cũng không còn tâm tư nào để tự hỏi nữa.


“Kinh, Kinh Trì… A ——”


Hai chân cô bị anh kéo ra hết cỡ, hơn nữa cửa động cũng đã đủ ướt át, anh đặt đầu nấm ngay lối vào, nhấn eo một cái xông thẳng vào bên trong.

 “Hạ Hạ, thích như vậy sao?”

Anh vừa động thân vừa hỏi cô.

Thịnh Hạ ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt anh sáng đến kinh người khiến cô không dám nhìn thẳng vào.

Bọt nước trên trán anh theo từng nhịp thúc đẩy mà lăn chảy xuống, cũng không phân biệt được đó là mồ hôi hay là nước tắm.

Thịnh Hạ không trả lời ngay, anh lại đẩy hông chậm lại, nghiêm túc và bướng bỉnh chờ đợi câu trả lời của cô.

Thịnh Hạ nhớ đến “Lời của sóc nhỏ” có một câu.

Sâu trong tận xương tủy của một người đàn ổng trầm ổn đều ẩn chứ sự bướng bỉnh ấu trĩ của một đứa bé, đôi khi họ cũng muốn được người khác khẳng định, khen ngợi và công nhận, đặc biệt là từ người họ thương.

Trải qua hôm nay, tuy anh chưa chính miệng nói ra câu ‘thích’ kia, nhưng cô đã có thể cảm nhận được tâm ý của anh.

Cuối cùng Thịnh Hạ cũng đã thông suốt, cô ném bỏ rụt rè, ngượng ngùng đi chỗ khác để nghênh đón ánh mắt của anh.

Kinh Trì nghĩ rằng sẽ không có được câu trả lời từ cô, đột nhiên cô lại vươn tay ra ôm lấy cánh tay đang chống trên mặt bồn của anh, giọng nói vô cùng mềm mại và ngọt ngào, trả lời anh: “Thích, chỉ cần là với anh, bất kể chuyện gì em cũng thích.”

Chỉ một câu nói đã châm ngòi khiến ngọn lửa tình trong anh bùng cháy lên.

Không phải là dục vọng sinh lý bản năng mà là ở nơi sâu thẳm trong lòng anh, anh muốn cô hoàn toàn hòa nhập vào cơ thể mình.

Hai chân cô bị anh gập lại thành chữ M, anh không còn quan tâm gì nữa chỉ dùng sức đẩy đưa.

Thịnh Hạ không biết chỉ một câu như vậy, lại khiến anh điên cuồng, động tác ngày càng lúc càng nhanh.

Cô bị anh thúc vào đẩy ngược về phía sau, mông nhỏ cọ xát trên mặt đá, dần dần nóng lên, cô chống tay nâng mông lên để tránh đau đớn vì bị mài quá mãnh liệt.

Mông vừa nâng lên, tựa như cổng thành được mở rộng thêm ra, càng khiến anh cắm vào nơi sâu nhất một cách thuận lợi.

“Ưm a ư a… Kinh Trì… Anh nhẹ một chút, nhẹ một chút…A…. Chậm, chậm một chút….”

Cô bị anh đâm vào trượt về phía sau, lập tức Kinh Trì khéo ngược cô trở về.

Kinh Trì nâng mông cô lên, để cô không còn bị cọ mài trên nền mặt bồn.

Cùng lúc đó, khi cắm vào rút ra, tay anh sẽ dùng sức kéo cô đến gần mình hơn.

Cả người Thịnh Hạ run rẩy: “Ư a… Ưm ư ư…Quá sâu….”

Tiếng rên rỉ này tựa như thuốc kích dục, khi mông cô được anh nâng lên, hoa huyệt lại đến gần anh hơn, lập tức anh dùng sức đẩy gậy thịt đi vào.

Tốc độ càng lúc càng nhanh, sức lực càng lúc càng tăng, Thịnh Hạ chống tay ra phía sau, đôi thỏ trắng no tròn nhún nhảy không ngừng, tiếng rên rĩ cũng đứt quãng khó thành lời bởi do động tác của anh quá mạnh mẽ.

 Hai túi thịt cũng theo động tác di chuyển của Kinh Trì đập vào cửa huyệt và khe mông của cô, đó lại là một sự kích thích khác.

 
“Kinh Trì…Em, em chịu không nổi…”

Hai chân cô lập tức căng cứng, cảm giác lại muốn, muốn tiết ra.
Bụng nhỏ của cô bắt đầu co rút, như muốn hút chặt gậy thịt của anh không nhả, Kinh Trì kéo cô về phía mình, để cô đạt được khoái cảm lên đỉnh, cúi đầu dùng môi lưỡi che lấp miệng cô.

“Hạ Hạ, anh cũng thích em.”

Giọng nói Kinh Trì khàn khàn, tràn ngập tình dục, cũng chứa đầy thâm tình.

Về yêu, ai nói ra trước thì người ấy sẽ thua.

Nhưng nếu nói thắng thua, thì anh đã thua từ ngay giây phút nhìn thấy cô từ rất lâu rồi.

****************


50 like mà tận 3 ngày, chị em mình hết yêu anh Hội trưởng rồi sao??? :onion11:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Meonho01
Bài viết: 1
Ngày tham gia: 27 Tháng 6 2020 20:40
Has thanked: 2 times
Been thanked: 1 time
Tiếp xúc:

20 Tháng 8 2020 23:14

Rất thích truyện nha mong sớm ra chương mới ạ e hóng từng ngày

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7327 times
Tiếp xúc:

21 Tháng 8 2020 14:38

Chương 75. Mộng đẹp thành hiện thực.
 
Đêm đó, anh muốn cô một lần trong phòng tắm, cạnh cửa lại đến thêm một lần.
 
Anh như sói đói nhiều ngày, không biết thế nào là thỏa mãn.
 
Đến cuối cùng, Thịnh Hạ bởi vì sự kịch liệt của anh mà khóc nấc, anh mới quyến luyến dừng lại, ôm cô ngược vào phòng tắm, tắm rửa sạch sẽ rồi ôm cô lên giường, lúc này Thịnh Hạ cũng đã kiệt sức hôn mê.
 
Kinh Trì nằm nghiêng, chống đầu nhìn cô chăm chú.
 
Hai má cô đỏ hồng vì cao trào, làn da non nớt mềm mại đáng yêu, lông mi dài cong vút, dưới ánh đèn tạo thành bóng râm, cái mũi xinh xắn, hơi thở nhẹ nhàng, dáng ngủ ngoan ngoãn, đẹp không gì sánh bằng.
 
Trên làn da trắng ngần còn lấm tấm những dấu hôn hồng hồng, từ cổ kéo dài xuống bầu ngực nặng trĩu, rồi ẩn mình trong lớp chăn khiến người mơ màng.
 
Ngây thơ và quyến rũ, đúng thật là sự kết hợp giữa thiên sứ và yêu tinh.
 
Kinh Trì vươn tay kéo Thịnh Hạ vào lòng, cúi đầu hôn lên đỉnh đầu cô: “Anh thật sự đã nhặt được bảo bối.”
 
Người trong lòng vô thức ‘ưm’ một tiếng, tìm kiếm nơi thoải mái nhất trong ngực anh, vòng tay ôm lấy eo anh, cả khuôn mặt cọ cọ vài cái rồi ngủ tiếp.
 
Trong lồng ngực Kinh Trình tràn đầy cảm giác thỏa mãn mang tên là hạnh phúc, anh ôm chặt lấy cô: “Ngủ ngon, bảo bối của anh.”
 
Cuộc sống có ba chuyện tốt, đó là: ‘Xa cách rồi gặp lại, mất đi rồi tìm được, sáng sớm tỉnh giấc, vừa mở mắt ra Thịnh Hạ đã được nhìn thấy chàng trai mà mình yêu đang nằm bên cạnh, cô cảm thấy, đây chính là câu: Mộng đẹp thành hiện thực.
 
Từ xưa đến nay, yêu thầm không được xem trọng bởi vì kết quả cuối cùng chính là không đi đến đâu.
 
Thịnh Hạ cũng chưa bao giờ nghĩ đến, thần may mắn sẽ có ngày gọi tên cô.

Cô vươn tay ra vuốt ve gương mặt đang ngủ của Kinh Trì, trong mắt cô chứa đựng sự vui mừng, đây có phải là nhớ mãi không quên tất cáo đáp đền …

Sờ soạng một hồi, cô cảm thấy mình thật giống mấy cô mê trai, định rụt tay về thì đã bị người đang ngủ trước mắt đột nhiên giữ chặt lại, giọng nói của anh như mới tỉnh ngủ, hơi trầm khàn: “Sờ có vui không?”

Giọng nói trầm thấp, từ ngữ mờ ám, lại có vẻ trêu chọc, Thịnh Hạ đang ăn đậu hũ bị người ta bắt được, gương mặt cũng không có chút tiền đồ nhanh chóng đỏ bừng lên.

Lòng bàn tay bị anh vuốt ve, trêu chọc, có chút thô ráp nhưng lại nhồn nhột.

Cô rất sợ nhột, cho nên không khỏi hờn dỗi: “Ui ~~ anh mau thả tay em ra ~”

Vào sáng sớm, ngàn vạn lần không nên gây sự với đàn ông.

Thịnh Hạ vừa mới xoay người, đã bị người phía sau giữ lấy cổ tay, cả người bị kéo lật ngược xuống giường, bụng dưới lập tức bị một thanh gậy nóng bỏng cứng rắn chọc vào.

Không cần đoán cũng biết đó là thứ gì.

Thịnh Hạ mở to mắt nhìn người phía trên, khóc không ra nước mắt: “Kinh Trì, anh, anh….”

Đêm qua lăn lộn đến nửa đêm, sao anh lại còn tràn trề tinh lực như vậy?

Kinh Trì nhìn cô gái nhỏ dưới thân đang nơm nớp lo sợ, môi kề môi cô hôn một cái: “Buổi sáng tha cho em.”

Thịnh Hạ ngồi dậy,  dẩu môi nhìn anh với đôi mắt ngập nước.

Kinh Trì không kiềm chế được lại cúi người, hôn cô thật sâu, nhanh chóng xông vào, chiếm đoạt lưỡi nhỏ của cô, quấn quýt mút lấy rồi gặm cắn.

Thịnh Hạ thở hổn hển, cảm giác như trời đất xoay chuyện, mở mắt ra đã thấy mình nằm trên người anh, anh đang ghì chặt đầu cô xuống cắn nuốt như muốn ăn miệng nhỏ của cô vào bụng.

Bởi vì môi miệng không thể khép lại được, cho nên nước bọt cứ như vậy mà chảy dọc xuống dưới, lưỡi của anh cong lại, không chút khách khí liếm nuốt toàn bộ.

Hai thân thể trần trụi không chút che đậy dính lấy nhau, tất nhiên nơi riêng tư cũng phải tiếp xúc thân mật.

Gậy thịt thô dài cứ chọc vào hoa huyệt, qua qua lại lại, mỗi lần như vậy Thịnh Hạ đều rất khẩn trương, cô sợ anh lại muốn ‘làm’ thêm lần nữa.

Cô muốn mở miệng nói với anh dừng lại, nhưng anh nhân cơ hội đó lập tức hôn càng sâu hơn, lưỡi to của anh cũng đẩy sâu vào cổ họng của cô.

Cô đã không thể tự lo được cho mình, càng không có cách nào để quản cái miệng nhỏ bên dưới được nữa rồi

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


 
:onion110: Lịch truyện thay đổi, sẽ đăng 2 chương vào thứ 6 hàng tuần. Bắt đầu từ chương 86 sẽ được chuyển sang Group Misacvien. 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Phó thư kí
Bài viết: 5
Ngày tham gia: 29 Tháng 5 2020 00:27
Has thanked: 11 times
Been thanked: 7 times
Tiếp xúc:

21 Tháng 8 2020 21:47

Ahuhu thích truyện của MSV lắm cơ mà truyện nào rồi cũng đưa vào group, cảm giác khá hụt hẫng. Mình cũng cố gắng join vô group rồi mà cạnh tranh khốc liệt quá nên vẫn chưa đc approve. Mong rằng MSV sẽ có những cách khác để mn ko bị bỏ lỡ những tập truyện hay khi chưa vô đc group như là cho chơi quiz hay comment lấy pass.... Thanks cả nhà.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin