MỘT LỜI KHÔNG HỢP - QUYỂN 3: HOÀNG THƯỢNG THỨ TỘI - THƯ THƯ - C39

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Mẹ heo
Bài viết: 35
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 23:02
Has thanked: 753 times
Been thanked: 23 times
Tiếp xúc:

21 Tháng 8 2020 12:51

:banhbao11: :banhbao11: :banhbao11:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 386
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 266 times
Been thanked: 5694 times
Tiếp xúc:

25 Tháng 8 2020 11:47

Chương 35 trừng phạt play, cao H
 
"Chữ thứ hai cũng sai sao?"
 
"Đương nhiên, chữ thứ hai là chữ Luyến, còn chữ thứ ba là Trần."
 
Thanh luyến Trần.
 
Tạ Thanh Anh yêu Tiêu Trần Mạch.
 
Người này, trong đầu toàn ý nghĩ xấu xa.
 
"Vậy. . . Hoàng thượng định phạt vi thần thế nào?" Tạ Thanh Anh cắn môi hỏi.
 
Bây giờ nàng chỉ ước gì gậy thịt hắn hung ác cắm vào, bị hắn va chạm, dùng cách này giảm bớt ngứa ngáy đang lan tràn khắp cơ thể.
 
Làm như có thuật độc tâm, Tiêu Trần Mạch cười nói với nàng: "Nàng xoay người lại, đưa lưng về phía trẫm rồi quỳ xuống."
 
"Hoàng thượng ~" Tạ Thanh Anh đáng thương nhìn hắn.
 
"Tạ khanh dám kháng chỉ?" Hắn nhíu mày liếc xéo nàng.
 
"Thần không dám."
 
Tạ Thanh Anh cố gắng lết đôi chân đã bủn rủn từ lâu, nàng xoay người sang chỗ khác rồi quỳ xuống.
 
Quan phục trên người nàng vốn đã được cởi ra toàn bộ, chỉ làm đệm lót dưới thân nàng, vì thế trông nàng như chỉ để lộ nửa người.
 
Giờ phút này chuyển vị trí, trong nháy mắt, cả người nàng lộ ra trọn vẹn.
 
Phần lưng xinh đẹp trắng như tuyết, mông căng tròn vểnh cao, đôi chân dài mảnh khảnh, hiện rõ trước mắt Tiêu Trần Mạch không sót thứ gì.
 
Nhìn xuyên qua giữa hai chân nàng, có thể trông thấy đôi gò bòng đào trĩu xuống, đầu nhũ đỏ tươi.
 
Thân thể đẹp đến thế, khiến huyết mạch người ta sôi trào, thoáng chốc, khí huyết Tiêu Trần Mạch dâng lên, hạ thân nóng hổi.
 
Hắn vội vàng cởi tiết khố bản thân, sau đó nhặt một tờ giấy tuyên thành rơi trên mặt đất, còn có nghiên mực không còn thừa lại bao nhiêu, cuối cùng hắn lấy bút lông sói rồi đưa tất cả đến trước mặt Tạ Thanh Anh, "Trẫm phạt nàng, vừa ăn gậy thịt của Trẫm vừa chép một trăm lần mấy chữ vừa nhận sai."
 
Dứt lời, hắn bỗng thẳng lưng, "Phụt" Cắm gậy thịt vào dâm huyệt ướt đẫm của nàng.
 
"A ~"
 
Động tác của hắn khiến cả người Tạ Thanh Anh bổ nhào về phía trước, suýt chút nữa đã sắp mặt trên đất.
 
Có điều, Tiêu Trần Manh nhanh tay lẹ mắt kéo nàng lại.
 
Hắn ôm eo nàng ra lệnh: "Mau chép đi!"
 
"A ~ Thần tuân chỉ ~"
 
Thế là Tạ Thanh Anh chấp bút, chấm đầu bút lông sói ngậm no dâm thủy của nàng vào nghiên mực, sau đó bắt đầu viết chữ.
 
"Thanh luyến Trần" một lần.
 
"Thanh luyến Trần" hai lần.
 
. . .
 
Ban đầu, chữ nàng còn có thể xem như tinh tế, là kiểu chữ khải trâm hoa tiêu chuẩn.
 
Thế nhưng theo động tác đưa đẩy càng lúc càng nhanh phía sau của hắn, dần dà, nàng cầm bút không vững nữa.
 
"A ~ Hoàng thượng ~ Chậm chút ~ A ~ Sâu quá ~"
 
"Tạ khanh, về sau mỗi khi hạ triều, nàng đều ăn gậy thịt lớn của trẫm được không?"
 
"Ưm ~ Hoàng thượng ~ Thần không dám làm nịnh thần mê hoặc chủ ~"
 
"Không dám?" Tiêu Trần Mạch híp mắt, ánh mắt hắn sáng rực nhìn gậy thịt màu tìm đỏ ra ra vào vào trong hoa huyệt dâm dãng của nàng rồi khàn giọng nói tiếp: "Vậy bây giờ khanh đang làm gì?"
 
"A ~ Thần. . . Thần đang luyện chữ ~"
 
"Luyện chữ? Hay là luyện hút gậy thịt?"
 
Tiêu Trần Mạch cười khẽ, ngay sau đó, bỗng dưng hắn nặng nề va chạm, kích thích thẳng lên thịt non mẫn cảm của nàng.
 
"Ưm ~ Hoàng thượng ~ Nhẹ chút ~ Dâm huyệt thần bị ngài đâm nát rồi ~"
 
"Chính là muốn đâm nát nàng, kẻo ngày nào nàng cũng nhớ thương Thẩm đại nhân nào đó, Mộ tướng quân nào đó."
 
Vừa tưởng tượng ra cảnh Tạ Thanh Anh nằm dưới thân Thẩm Bân, đáy mắt Tiêu Trần Mạch bỗng đục ngầu, động tác cắm nàng cũng càng thêm dùng sức.
 
"Bạch", "Bạch", "Bạch". . .
 
Tiếng va đập thanh thúy đánh lên mông Tạ Thanh Anh, nguồn cơn là từ hai túi ngọc của Tiêu Trần Mạch, chứng tỏ hắn dùng sức cắm mạnh cỡ nào.
 
"A ~ Hoàng thượng, oan cho thần ~ Thần ái mộ Hoàng thượng ~ Dâm huyệt của thần chỉ tình nguyện để Hoàng thượng cắm ~"
 
Động tác ngang ngược của hắn khiến Tạ Thanh Anh trào nước mắt, tay nàng vẫn nắm chặt bút lông sói, thế nhưng trên giấy tuyên thành, chỉ thấy những đường nét quằn quại, hoặc đậm hoặc nhạt, mực đen và dịch nhờn của nàng hòa cùng một chỗ, làm cho giấy tuyên thành bẩn không chịu nổi.
 
"A. . . ~ Tạ Thanh Anh, nàng là của trẫm, nàng chỉ thuộc về trẫm," Tiêu Trần Mạch vừa giữ chặt eo nàng vừa đưa tay ra phía trước vuốt ve nhũ thịt nàng, hắn khàn giọng nói tiếp: "Nhũ thịt của nàng cũng chỉ có trẫm mới được bóp, tiểu huyệt của nàng chỉ có thể cho trẫm cắm, còn mông nàng chỉ có trẫm được hôn, chỉ có trẫm được đánh."
 
Nói xong, hắn vung tay đánh mạnh lên cặp mông tròn đang vểnh cao của Tạ Thanh Anh một cái.
 
"A!"
 
Mông nóng rát đau đớn, thoáng chốc nước mắt Tạ Thanh Anh càng chảy ra nhiều hơn.
 
Nhưng mà, không đợi nàng phục hồi, ngay sau đó, Tiêu Trần Mạch lại đánh tiếp.
 
"Chát!"
 
Âm thanh giòn tan vang lên khắp phòng, đặc biệt rõ ràng.
 
"A ~ Hoàng thượng ~"
 
Bởi vì hành động của hắn, Tạ Thanh Anh không tự chủ kẹp chặt hoa huyệt, nhất thời, tầng tầng lớp lớp thịt mềm đua nhau hút chặt gậy thịt Tiêu Trần Mạch.
 
"Tạ khanh, trẫm cắm nàng có sướng hay không?"
 
"Ưm ~ Sướng ~ Hoàng thượng anh minh thần võ ~ Long căn Hoàng thượng cũng là thần vật thế gian ~"
 
"A. . . Huyệt nàng hút trẫm cũng rất sướng ~"
 
Tiêu Trần Mạch ôm eo nàng, chạy nước rút.
 
Quá sướng.
 
Quá thoải mái.
 
Thân thể trắng như tuyết của nàng.
 
Nàng bị chà đạp đến ngâm nga.
 
Còn có bộ quan phục dưới thân nàng.
 
Hết thảy khiến hắn đỏ mắt.
 
"A. . . Đâm chết nàng! Đâm chết nàng để nàng không tìm nam nhân khác!"
 
" A a ~ Hoàng thượng ~ Sướng quá ~ Ngài cắm thần thật thoải mái ~"
 
Nơi tư mật hai người dán chặt vào nhau, dâm thủy tuôn trào nhiều không kể xiết, dọc theo bắp đùi Tạ Thanh Anh, uốn qua đầu gối đang quỳ, chảy lan tràn.
 
Theo động tác cắm vào, Tạ Thanh Anh càng ngày càng hưng phấn, cả người bị cuốn vào từng đợt khoái cảm cực hạn.
 
"A ~ Hoàng thượng ~ Không được ~ Thần đã tới rồi ~" Nàng khóc lóc nói.
 
Tư thế quỳ sắp hết sức nhục nhã, song cũng mang lại khoái cảm mãnh liệt.
 
Eo nàng bị hắn giữ chặt, mông bị ép vểnh lên cao, hai chân giang rộng, thuận lợi cho gậy thịt hắn cắm vào.
 
Mỗi một lần cắm, đều xâm nhập đến tận cùng.
 
Có nhiều lần, hai túi ngọc của hắn suýt chen vào theo.
 
Khoái cảm càng nhiều, kích thích muốn phun nước tiểu, hai đùi Tạ Thanh Anh liên tục phát run, nàng khóc lóc xin tha: "Ưm ~ Hoàng thượng ~ Xin ngài mau lấy ra ~ Thần chịu không nổi ~"
 
Tiêu Trần Mạch vừa va chạm, vừa liếc nhìn nàng trong lúc dầu sôi lửa bỏng, hắn nhìn thấy hai má nàng đỏ bừng, nước mắt ràn rụa trên mặt, nàng cắn chặt đôi môi đỏ mọng, chứng tỏ đã đến cực hạn.
 
Vì thế, hắn cười xấu xa nói với nàng: "Tạ khanh làm sao vậy? Muốn tiểu?"
 
"Không ~" Chuyện tế nhị bị hắn đoán trúng, Tạ Thanh Anh phủ nhận theo bản năng.
 
Nhưng nàng càng phủ nhận, Tiêu Trần Mạch càng chắc chắn.
 
Hắn đưa tay thăm dò vào giữa hai chân nàng, tìm được tiểu hạch nhô cao, nhẹ nhàng ấn mấy cái. . .
 
"A!"
 
Giống như cửa đập đóng chặt đột nhiên mở ra, trong nháy mắt, cảm giác tê dại từ tiểu hạch lan tràn khắp toàn thân Tạ Thanh Anh, nàng không khỏi co rút, cả người run bần bật.
 
Ngay sau đó, một dòng dịch thể trong trẻo phun ra khỏi nơi tư mật nàng, tưới ướt đẫm quan phục nhăn nhúm và giấy tuyên thành trên mặt đất.
 
Nàng không dám tin nhìn dưới thân, sau một lát, đột nhiên nàng nức nở nghẹn ngào, cả người mềm nhũn ngã sắp lên bàn, dùng tay che mắt khóc to.
 
Không ngờ nàng không khống chế được!
 
Ngay trước mắt Tiêu Trần Mạch.
 
Trên thư án hắn phê duyệt tấu chương.
 
Tạ Thanh Anh cảm thấy mình không còn mặt mũi gặp ai nữa.
 
Thấy thiếu nữ xấu hổ đến cực điểm, Tiêu Trần Mạch kéo thân thể nàng lên, để chân nàng ghé lên bàn, sau đó tiếp tục giữ chặt eo nàng, nhanh chóng cắm vào.
 
Sau mấy chục cái, Tiêu Trần Mạch gầm nhẹ một tiếng, bắn ra trong cơ thể nàng, giải phóng tất cả tinh dịch, rót vào tiểu huyệt ướt át của nàng.
 
Hắn định đổi tư thế, nhưng thấy Tạ Thanh Anh cứ mãi cúi đầu, hắn lại không đành lòng, cho nên hắn ôm nàng vào lòng, dịu dàng hỏi han: "Nàng khóc cái gì?"
 
"Hức hức ~" Tạ Thanh Anh vùi đầu vào lòng hắn, nước mắt tuôn rơi như mưa, nàng nức nở nói: "Hoàng thượng ~ Ta xấu hổ chết mất ~"
 
Thì ra là vì chuyện này.
 
Tiêu Trần Mạch cười khẽ, hắn xoa bóp nhũ thịt nàng rồi nói: "Chứng tỏ nàng xem xuân cung đồ không kỹ, vừa rồi nàng triều phun, là phản ứng cực hạn trong lúc giao hợp, nữ tử may mắn được trải nghiệm trên thế gian này ít càng thêm ít."
 
"Thật không?" Tạ Thanh Anh mở to đôi mắt ngập nước, không dám tin hỏi lại hắn.
 
"Trẫm không nói bậy."
 
Thấy hắn nghiêm túc, lúc này Tạ Thanh Anh mới ngừng khóc, không xấu hổ như vừa rồi nữa.
 
Thế nhưng ngay sau đó, nàng liếc nhìn đống lộn xộn dưới thân, còn có dịch thể loang lổ trên tấu chương, nàng lại hận không thể tìm một cái lỗ chui vào.
 
Mấy quyển tấu chương này, phê duyệt xong phải trả trở về đấy.
 
Vừa nghĩ đến việc tấu chương dính dâm thủy của nàng bị các triều thần cầm trên tay, Tạ Thanh Anh vừa giận vừa thẹn muốn chết.
 
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Tôi là ai, và đây là đâu  :banhbao19:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Meomeo22
Bài viết: 2
Ngày tham gia: 15 Tháng 8 2020 23:54
Tiếp xúc:

26 Tháng 8 2020 13:54

😘 thanks editor 😘😘😘 :banhbao28:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Ruby0305
Bài viết: 1
Ngày tham gia: 26 Tháng 7 2020 15:44
Tiếp xúc:

01 Tháng 9 2020 03:51

Cám ơn editor. Edit quá mượt luôn ạh :k-tuzki-k5407: :k-tuzki-k5407:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 386
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 266 times
Been thanked: 5694 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 9 2020 10:40

Chương 36 Hồi phủ
 
Tuy Tiêu Trần Mạch không hề muốn chút nào, nhưng hai ngày sau, Tạ Thanh Anh vẫn về Tạ phủ.
 
Lúc nàng vào cung, là đêm khuya.
 
Lúc xuất cung, lại là ban ngày.
 
Mặc dù Tiêu Trần Mạch cố ý để Ngự Lâm Quân hộ giá, muốn Tạ Thanh Anh ngồi ngự liễn của hắn hồi phủ, song cuối cùng vẫn bị Tạ Thanh Anh từ chối từng cái một.
 
Nàng hưởng thụ sủng ái của hắn, nhưng nàng không mong vì yêu nàng mà hắn vi phạm luật lệ tổ tiên.
 
Hắn là Hoàng đế tốt, là minh quân, trên sử sách nhất định phải lưu lại một trang hào hùng sáng lạn.
 
Nhận được thư Tiêu Trần Mạch phái người truyền đến, khi xe ngựa đưa Tạ Thanh Anh về vừa dừng trước Tạ phủ, Tạ đại nhân, Tạ phu nhân, còn có Tạ Lan Viễn đều đứng chờ nàng trước cửa từ lâu.
 
"Phụ thân, mẫu thân, ca ca."
 
Thấy người thân, Tạ Thanh Anh hết sức vui vẻ, nhất thời vành mắt đỏ lên.
 
"Thanh nhi ~" Tạ phu nhân kéo tay nữ nhi, tỉ mỉ xem xét.
 
Mới mấy ngày không gặp, dường như Tạ Thanh Anh còn xinh đẹp hơn xưa, váy mặc trên người, đồ trang sức cài trên tóc, đều là loại hoa lệ tinh xảo quý hiếm, cả người nàng như minh châu tỏa sáng chói mắt.
 
Lúc này Tạ phu nhân mới thoáng yên lòng, bà vội nói: "Bên ngoài lạnh, chúng ta mau vào thôi."
 
Bốn người nhanh chóng vào phòng, Tạ phu nhân kéo nữ nhi ôm vào lòng, đau lòng nói với nàng: "Thanh nhi, mấy ngày qua con ở trong cung có ổn không?"
 
Tuy Hoàng thượng có phái người đưa thư, bảo bọn họ không cần lo lắng.
 
Nhưng làm sao có thể không lo lắng?
 
Đây là bảo bối bà nâng trên tay suốt mười mấy năm!
 
“Mẫu thân, con rất ổn!" Tạ Thanh Anh tươi cười an ủi mẫu thân.
 
Bên cạnh, Tạ Lan Viễn không nói tiếng nào, hai tay nắm chặt thành quyền, thấy muội muội vùi đầu vào lòng mẫu thân, y vô cùng áy náy: "Thanh nhi, đều do ca ca không tốt, ca ca xin lỗi muội."
 
Ngày đó khi rời khỏi Đông Xưởng, Tạ Lan Viễn mới biết Tạ Thanh Anh tiến cung vì mình, y lập tức gấp đến phát cuồng, không màng lời khuyên can của phụ mẫu, nhất quyết vào cung yêu cầu Hoàng thượng thả người.
 
Nhưng vừa đến cửa cung, đã bị người ngăn cản.
 
Sau đó, tổng quản đại nội Lý Mậu Toàn đích thân ra gặp y, báo cho y biết Tạ Thanh Anh rất khỏe mạnh, còn có lòng lén báo với y, Tiêu Trần Mạch muốn lập nàng làm Hậu.
 
Lúc đó, Tạ Lan Viễn cực kỳ ngạc nhiên.
 
Lòng y ngổn ngang trăm mối đi về Tạ phủ, kể lại lời Lý Mậu Toàn nói cho phu thê Tạ thị nghe, một nhà ba người vừa mừng vừa lo.
 
Mừng chính là, dòng dõi Tạ thị không cao, nếu có thể có một Hoàng hậu, đó là chuyện cực kỳ vinh quang.
 
Buồn chính là, hậu cung sâu như biển, một khi Tạ Thanh Anh bước vào đó, khó có thể nói trước.
 
Nếu được Tiêu Trần Mạch sủng ái thì sẽ trở thành cái đinh trong thịt, cái gai trong mắt phi tần hậu cung.
 
Nếu không được sủng ái, cả đời cô đơn buồn tủi, sao có thể không thê lương?
 
Nghĩ tới nghĩ lui, tất cả đều bồn chồn bất an.
 
Cũng may chưa được bao lâu, trong cung truyền đến tin tức, Tạ Thanh Anh sẽ hồi phủ mừng thọ Tạ phu nhân, lúc này mọi người mới thoáng bình tâm.
 
Giờ khắc này gặp lại sau nhiều ngày xa cách, Tạ Lan Viễn hết sức tự trách.
 
Y là ca ca, chẳng những không thể bảo vệ muội muội, mà còn để muội muội gánh vác mọi chuyện.
 
Trước kia thay y vào triều làm quan, lần này vì cứu y mà nhập cung.
 
Tuy trông sắc mặt muội muội rất tốt, song làm sao biết có phải muội muội giả vờ để mọi người yên lòng hay không?
 
Dù gì cũng là huynh muội song sinh, vừa thấy sắc mặt ca ca, Tạ Thanh Anh đã đoán ra tâm tư y.
 
Vì thế, nàng rời khỏi lòng Tạ phu nhân, đi đến trước mặt Tạ Lan Viễn, kéo cánh tay y, làm nũng với y như khi còn nhỏ: "Ca ca, mấy lời ca ca nói sao lại xa lạ thế!"
 
"Hài. . ." Tạ Lan Viễn cay đắng thở dài một hơi, tiếp theo y đánh giá từ đầu đến chân nàng một lượt rồi trầm giọng nói: "Muội nói thật với ca ca, Hoàng thượng đối xử với muội như thế nào? Có phải. . ." Y khẽ cắn môi, sau đó mới nói tiếp: "Nếu ngài đối xử không tốt với muội, vậy ca ca sẽ đưa muội rời khỏi kinh thành, chúng ta có thể đến phương Bắc, rời khỏi Đại Dận sẽ có đường sống."
 
"Ca ca!" Tạ Thanh Anh nghẹn họng nhìn y trân trối, nàng vội lên tiếng cắt lời y: "Ca ca có biết mình đang nói cái gì không?"
 
Đây là tội đại nghịch bất đạo!
 
Ai ngờ, Tạ đại học sĩ bên cạnh, chẳng những không quở trách nhi tử, mà còn bồi thêm: "Thanh nhi, mấy ngày nay chúng ta đã thương lượng đối sách tốt nhất có thể thực hiện, các con nghỉ ngơi cho tốt, tối nay sẽ khởi hành."
 
Nghe thế, Tạ Thanh Anh nhìn sang mẫu thân đang gạt lệ, Tạ phu nhân chỉ ngập ngừng một lát rồi khẽ gật đầu với nàng.
 
Lúc này nàng mới hiểu, phụ mẫu và ca ca đã bàn bạc xong cả rồi.
 
Nhất thời, nàng ứa nước mắt.
 
So với Tiêu Trần Mạch, nàng hạnh phúc cỡ nào!
 
Người thân của nàng, có thể vì nàng buông bỏ vinh quang phú quý, buông bỏ cuộc sống bình yên vốn có.
 
Nháy mắt đó, nàng bắt đầu nhớ nhung người đang ở trong thâm cung kia.
 
Lạ thật, sáng nay vẫn còn ở cạnh nhau, mới qua hai canh giờ, không ngờ nàng đã nhớ hắn rồi.
 
Tạ Thanh Anh nhanh chóng kiềm nén nỗi nhớ nhung, mắt đỏ hoe nhìn người nhà của mình, nàng cười nói: "Phụ thân, mẫu thân, ca ca, mọi người đừng lo lắng, Hoàng thượng đối xử với con tốt lắm, Thanh nhi không bị ép buộc, Thanh nhi tình nguyện tiến cung vì chàng."
 
Nhưng mà, trước kia muội không thích bị trói buộc!" Tạ Lan Viễn cau mày nói.
 
Muội muội từ nhỏ đã thích đi theo sau mông y, tính cách phóng khoáng như nam tử.
 
Chỉ là theo thời gian tuổi ngày càng lớn, Tạ phu nhân không hài lòng, sợ cứ như vậy nàng sẽ không gả đi được, cho nên mới không cho phép y đưa muội muội ra ngoài chơi nữa.
 
Vì thế nên tình cảm huynh muội hai người rất tốt.
 
Y cũng biết rõ, so với muôn ngàn phép tắc nhà quan, bản thân muội muội càng yêu thích cuộc sống tự do tự tại hơn.
 
Cho nên, mặc dù Tạ Thanh Anh đã giải thích, nhưng y vẫn hết sức lo lắng.
 
Thấy phụ mẫu và ca ca còn chưa yên lòng, Tạ Thanh Anh vô cùng bất đắc dĩ, nàng trầm ngâm một lát rồi nói: "Thật ra còn một chuyện, nữ nhi vẫn chưa nói cho mọi người biết. Mấy ngày trước, nữ nhi mặc nam trang đi ra ngoài, trên đường gặp kẻ xấu, suýt chút nữa mất mạng . . ."
 
"Cái gì?!"
 
Nàng còn chưa dứt lời, mọi người đã đồng loạt hô lên.
 
Sắc mặt Tạ Lan Viễn là khó coi nhất.
 
Y gấp gáp hỏi: "Chuyện xảy ra lúc nào? Sao chưa từng nghe muội nhắc đến?"
 
"Ca ca đừng vội, từ từ nghe muội nói đã."
 
Tiếp theo, Tạ Thanh Anh kể lại chuyện hôm ấy vô tình gặp Tiêu Trần Mạch như thế nào, hắn đã cứu nàng đến nỗi bản thân bị thương ra sao, rồi đến chuyện nàng chăm sóc hắn cả đêm, không giấu bất cứ thứ gì.
 
Từ trong lời kể úp mở của nàng, mọi người đều biết, hai người đã có quan hệ thể xác.
 
Cũng trong lúc đó, bọn họ đều bị chuyện Tiêu Trần Mạch xả thân cứu Tạ Thanh Anh làm cho chấn động.
 
Tạ Thanh Anh kể xong, nhất thời bầu không khí im lặng như tờ.
 
Thật lâu sau, Tạ đại học sĩ mới thở dài thườn thượt, "Không ngờ, Hoàng thượng lại là người si tình đến thế!"
 
"Phụ thân! Phụ thân ủng hộ con?" Tạ Thanh Anh cười tươi.
 
Từ lúc còn nhỏ tuổi, nữ nhi đã cải nam trang, thế nên vô tình Tạ Chương không để ý, tiểu cô nương ông từng xem như trân bảo nâng trong lòng bàn tay, nay đã trưởng thành rồi.
 
Nữ nhi bắt đầu biết yêu, hiểu chuyện nam nữ hoan ái.
 
Phát hiện này khiến lòng Tạ Chương hơi chua xót.
 
Song nghĩ đến việc nữ nhi yêu thích người kia, nghĩ đến việc trong thời khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, người kia liều mình cứu nàng, lòng chua xót bỗng hóa vui mừng.
 
"Nếu Thanh nhi thích, đương nhiên vi phụ sẽ đồng ý." Ông cười nói.
 
 
 
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 10 khách