[HĐ- TXVT- 3S ] KINH TRÌ THỊNH HẠ- Tiêu Tùng Thử

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Bachduong76
Bài viết: 1
Ngày tham gia: 22 Tháng 5 2020 14:09
Has thanked: 65 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 8 2020 00:11

Mình thật thích truyện của nhà bởi không chỉ thuần thịt mà truyện còn có nội dung , các bạn edit truyện H rất mượt lôi cuốn nhưng cứ thấy dòng thông báo truyện vào group là mình thấy tiếc làm sao í bởi vì group nhà các bạn không dễ vào, lỡ nhiều bộ của Mị Sắc rồi huhu

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 387
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 268 times
Been thanked: 6173 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 8 2020 09:35

@Bachduong76 @Phó thư kí các bạn chịu khó theo dõi page Mị Sắc Hoa Viên để cập nhật tin tức ngày mở và đóng group nhé. Chỉ cần khi trả lời câu hỏi để ý chút xíu là được duyệt thôi, tụi mình chỉ không duyệt câu trả lời chưa đầy đủ, chưa đúng hoặc acc tạo dưới 6 tháng, hơn nữa truyện trong group sớm muộn gì cũng cho ra forum hết. Thân.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7326 times
Tiếp xúc:

25 Tháng 8 2020 13:37

Chương 76. Bạn trai và bạn gái
 
Thật ra thì Kinh Trì cố ý.
 
Anh biết tối hôm qua đã làm quá nhiều, sáng nay cũng không nghĩ là sẽ ‘muốn’ cô lần nữa.
 
Nhưng mới vừa xác nhận tâm ý của nhau, luôn có một bệnh chung đó là lo được lo mất.
 
Cho dù là người cao ngại xuất sắc như anh, cũng không ngoại lệ.
 
Cho nên anh rất thích nhìn thấy dáng vẻ mê muội động tình của cô dưới thân mình, chỉ có như vậy mới có thể chứng minh được rằng cô thích anh, cô là của anh.
 
Ngay khi cô rên rỉ vì bị kích thích thêm lần nữa, anh đã kề sát vào tai cô thì thầm: “Hạ Hạ, em có thích anh không?”
 
Lý trí Thịnh Hạ vẫn còn, cô hơi tức giận, dựa vào đâu để lần nào cô cũng là người phải mở lời trước kia chứ, cái anh này, ỷ rằng cô thích anh cho nên mới làm xằng làm bậy.
 
Cô cũng rất cứng đầu, hồi lâu cũng không thèm trả lời anh, bên dưới đã bị đầu nấm cọ mài ngứa ngáy rồi, cho nên cô đành thỏa hiệp, thở gấp, cắn môi, thỏ thẻ: “Thích, thích anh, rất rất rất thích anh.”
 
Thịnh Hạ vừa dứt lời, bèn thấy anh ra vẻ ý xấu đã làm được, cười vô cùng thỏa mãn, trong đôi mắt sâu thẳm kia còn chứa đựng muôn vàn ngôi sao nhỏ lấp lánh.
 
Đây là lần đầu tiên cô thấy anh cười vui vẻ đến như vậy.
 
Thịnh Hạ vẫn còn ngây người đã bị bàn tay anh duỗi ra ôm chặt lại: “Hạ Hạ, anh cũng rất thích em.”
 
Ngay khi lúc còn tỉnh táo, Thịnh Hạ đã nghe được lời tỏ tình của anh một cách rõ ràng.
 
Cô không kiềm được xúc động, lỗ mũi cũng nghẹn lại, hai mắt đỏ bừng: “Anh biết không, em đã đợi chờ câu nói này của anh đã rất lâu rồi.”
 
Kinh Trì hôn lên những giọt nước mắt đang rơi của Thịnh Hạ, tự trách bản thân: “Anh xin lỗi, lẽ ra anh nên nói cho em biết sớm hơn.”
 
Chỉ là, trước khi em chịu nói thích anh, thì anh cũng không có cách nào để xác định được lòng em.
 
Tha thứ cho anh, cho dù anh có thể ung dung ứng phó được đủ loại người, nhưng trước mặt cô gái này, trong anh chỉ còn là sợ hãi.
 
Thịnh Hạ vô cùng kích động, ra sức ôm anh thật chặt.
 
Yêu đơn phương nhận về chỉ toàn là đau khổ, khi cả hai đều yêu thương lẫn nhau đó chính là hạnh phúc.
 
Hai người cứ im lặng ôm nhau như thế để bình ổn lại cảm xúc.
 
Hồi sau, Kinh Trì đẩy cô ra, trong mắt anh đều là sự kiên định: “Hạ Hạ, em có đồng ý làm bạn gái anh không?”
 
“Không có hoa, không có quà, cũng không có bữa tối lãng mạn dưới ánh nến, em cứ thế mà làm bạn gái anh, còn không phải là quá qua loa hay sao?” Thịnh Hạ tức giận, cố ý gây sự.
 
Trong mắt Kinh Trì chỉ toàn là sự vui sướng, anh ra vẻ như cam chịu nói: “Anh đành phải chờ đến lần sau, chuẩn bị hoa tươi, quà tặng và bữa tối lãng mạn, rồi sẽ xin em làm bạn gái của anh.”
 
Thịnh Hạ vừa nghe xong lập tức hốt hoảng: “Không được, không được! Lỡ lần sau anh đổi ý thì phải làm sao? Em không cần những thứ đó, ngay bây giờ em đồng ý làm bạn gái của anh.”
 
Kinh Trì yêu chiều xoa xoa đầu cô: “Đã nói rồi sao còn có thể đổi ý? Được rồi, lần sau anh sẽ bổ sung thêm, bạn gái của anh.”
 
Ba chữ này, khiến Thịnh Hạ cảm thấy ngọt ngào trong lòng.
 
Khóe miệng của cô cong lên: “Mong chỉ giáo nhiều hơn, bạn trai.”
 
Kinh Trì hôn hôn khóe miệng của cô: “Mong chỉ giáo nhiều hơn, bạn gái.”
 
Hai người đạt được ý nguyện, nụ hôn dịu dàng không cảm giác tình dục, chỉ chứa đựng tình yêu và sự quý trọng cho nhau.
 
Qua một hồi lâu, hai người mới lưu luyến tách khỏi nhau.
 
“Bạn gái à, trung thu có thể về trường cấp ba cùng anh không?”
 
“Có thể nha bạn trai.”
 
Hai người cùng nhìn nhau cười thật tươi.
 
Tuy rằng tinh thần phấn khởi, nhưng tối qua lăn lộn đến khuya, buổi sáng lại dậy sớm, anh cảm giác được cô có vẻ rất mệt mỏi.
 
Anh nghiêng người ôm lấy cô:“Vậy bây giờ bạn gái của anh có thể ngủ với anh thêm lát nữa được không?”
 
“Đương nhiên là có thể rồi, bạn trai của em.”
 
Lần này, Thịnh Hạ chủ động hôn bẹp một cái lên mặt anh, sau đó thẹn thùng lùi lại nhắm chặt hai mắt.
 
Kinh Trì mỉm cười.
 
Hai người trán kề trán, thân thể dựa sát vào nhau, dần dần đi vào giấc ngủ.
 
Trước khi ngủ, Thịnh Hạ đột nhiên nhớ đến vấn đề mà cô đã quăng ra khỏi đầu.
 
Anh còn chưa nói đã gặp mình lúc nào với lại từ lúc nào anh đã bắt đầu thích cô?
 
Nhưng cô không cưỡng lại được cơn buồn ngủ, hai mí mắt nặng nề khép dần lại, ngủ thiếp đi.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Sắc
Bài viết: 395
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 20:40
Has thanked: 68 times
Been thanked: 7326 times
Tiếp xúc:

25 Tháng 8 2020 14:04

Chương 77. Ngọt ngào tê dại
 
Lễ Trung thu rơi vào ngày thứ bảy lại được nghỉ ba ngày, chiều hôm trước, do không có khóa học cho nên Thịnh Hạ với Kinh Trì lập tức rời trường đến nhà ga.
 
Mọi người đều biết, lân cận trường đại học, giao thông ùn tắc, càng miễn bàn là vào ngày nghỉ lễ, vừa lên xe đã không thể nào nhúc nhích.
 
“Hạ Hạ, dựa vào anh.”
 
Cánh tay Thịnh Hạ bị anh nhẹ kéo vào ngực, hai tay chống vách xe, vây cô vào trong lòng ngực mình.
 
Cô ngẩng đầu, chạm vào ánh mắt đang nhìn xuống của anh, Kinh Trì nở cười trấn an: “Gắng chịu một chút, hơn một tiếng nữa sẽ đến nơi.”
 
Tiếng nữ sinh thì thầm bên cạnh vang lên…
 
“Oa, bạn trai người ta thật mạnh mẽ, bạn gái anh ta thật hạnh phúc.”
 
“Thật đẹp trai, quan trọng là bạn gái anh ta cũng rất xinh đẹp, đầy khí chất.”
 
Thịnh Hạ đỏ mặt: “Anh nghe được gì không?”
 
Kinh Trì nghiêng đầu hỏi lại: “Nghe gì?”
 
Thịnh Hạ lắc đầu, khóe miệng cũng không nhịn được cong lên.
 
Lúc này, một cái tai nghe được nhét vào tai cô: “Nếu em chán thì nghe nhạc đi.”
 
Tiếng nhạc du dương nhanh chóng truyền vào tai.
 
Thịnh Hạ áp tay vào tai nghe, ánh mắt cô nhìn theo đường dây nhìn đến sườn mặt của anh, anh cũng đang đeo một bên.
 
Ánh mắt đang nhìn chăm chú của cô tình cờ chạm vào ánh mắt mắt, cô bèn chớp chớp mắt, không được tự nhiên cọ cọ mũi chân: “Cảm ơn anh.”
 
Anh nhướng mày hỏi: “Chỉ nói cảm ơn thôi sao?”
 
Thịnh Hạ chớp mắt: “Vậy anh muốn thế nào?”
 
Kinh Trì không trả lời, chỉ dùng ngón tay chỉ chỉ lên mặt mình,  không cần nói cũng biết.
 
Thịnh Hạ mở to hai mắt, bây giờ đang ở nơi công cộng đó, nhiều người nhìn như vậy.
 
Nhưng hai mắt anh vẫn bướng bỉnh nhìn cô, trong đôi mắt đen hút hồn đó dường nhỉ chỉ có mỗ mình cô mà thôi.
 
Cô không muốn làm anh thất vọng, dường như khi yêu thích một người nào đó, thì chúng ta sẽ bằng lòng làm tất cả vì người ấy, kể cả những chuyện chưa từng nghĩ đến bao giờ.
 
Thịnh Hạ nhìn chung quanh, người bên cạnh đang ngủ, người bên kia lại đang cúi đầu chơi điện thoại.
 
Lúc này cô mới dám nhón chân, vội vàng hôn lên gò má anh một cái, mạch máu từ dưới lòng bàn chân lập tức xông lên tận não, cô vùi đầu tì trán vào ngực anh, hai tay ôm anh chặt hơn nữa, mặc cho anh dụ dỗ thế nào cũng không chịu ngẩng đầu lên.
 
Sau đó, cô cảm nhận được lồng ngực anh đang run rẩy, giống như anh đang cố nhịn cười.
 
Thịnh Hạ giận quá, há mồm cắn lên ngực anh một cái.
 
Quần áo mùa hè mỏng hơn và rất thoải mái, cô không cần phí sức cũng đã cắn được cơ ngực của anh, nhưng … Cứng quá.
 
Khi cô nhả răng ra, đã bị anh ấn mạnh đầu nhỏ ngược về trong ngực.
 
“Hạ Hạ, đừng nhúc nhích, anh cứng rồi.”
 
Cô đưa tay muốn đẩy anh ra thì lập tức mềm nhũn, phía trước eo cô có vật gì đó cứng rắn chống vào.
 
“Anh, anh….” Sao anh lại cứng rồi? Thịnh Hạ đã bị dọa đến hoang mang.
 
Hơi thở nóng rực của anh phun trên vành tai trắng nõn của cô: “Sau này. Em còn dám cắn tùy tiện nữa không hả?”
 
Thịnh Hạ vội vàng lắc đầu, có cho cô một trăm lá gan cô cũng không dám.
 
Lúc này, anh lại cười khẽ: “Cũng không phải là không cho em cắn, mai mốt tìm chỗ nào vắng vẻ, em muốn cắn chỗ nào cũng được, muốn cắn làm sao cũng không thành vấn đề.”
 
Thịnh Hạ chậm nửa nhịp mới hiểu được ý tứ xấu xa trong lời nói của Kinh Trì, hai tay cuộn tròn lại, đấm lên người anh.
 
Anh, cái người này sao lại như vậy? không phải nói là cao lãnh cấm dục hay sao? Sao bây giờ lại nói lời cợt nhã với cô ngay ở chỗ này kia chứ, hết lời này đến lời khác?
 
Khóe miệng Kinh Trì cười cười, mặc kệ cô cào cào như con mèo nhỏ, một lúc sau anh mới hỏi: “Được rồi, giận xong chưa?”
 
Trả lời anh là một tiếng hừ cao ngạo, cùng với đôi tay ôm chặt lấy anh, sợ anh bị người ta nhìn thấy.
 
Kinh Trì cố ý đẩy hông, cô bèn vỗ nhẹ eo anh một cái, hai mắt tức giận trừng to như cá vàng.
 
Anh cong cong khóe môi, ôm lấy cô im lặng áp chế ngọn lửa ham muốn kia trong cơ thể.
 
Bây giờ, chỉ cần chạm vào cô là anh đã không thể nào khống chế được phản ứng bên dưới, thật sự ngọt ngào đến đau cả đầu.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Yen.dth
Bài viết: 4
Ngày tham gia: 20 Tháng 2 2020 23:17
Has thanked: 12 times
Been thanked: 5 times
Tiếp xúc:

25 Tháng 8 2020 14:38

😩😩😩 ahuhu. Anh chị xác định quan hệ xong ngọt quá đang luôn ý

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin