[HĐ - Showbiz - NP] QUY TẮC ĐƯỜNG CONG- GIANG SƠN ĐA TIÊU

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
song tử
Bài viết: 9
Ngày tham gia: 30 Tháng 5 2020 21:25
Has thanked: 49 times
Been thanked: 9 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 9 2020 23:01

thương hương tiếc ngọc tí đi anh ơi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
song tử
Bài viết: 9
Ngày tham gia: 30 Tháng 5 2020 21:25
Has thanked: 49 times
Been thanked: 9 times
Tiếp xúc:

02 Tháng 9 2020 22:00

tự nhiên chương 15 có from chữ nhỏ hơn nhìn khó quá may mà sang chương sau trở lại bình thường rồi. thank editor nha.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
song tử
Bài viết: 9
Ngày tham gia: 30 Tháng 5 2020 21:25
Has thanked: 49 times
Been thanked: 9 times
Tiếp xúc:

02 Tháng 9 2020 22:05

dự đoán màn thử vai của chị sẽ hết sức bùng nổ. Nhưng không biết bao giờ mới tới đây.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 60
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 317 times
Been thanked: 697 times
Tiếp xúc:

04 Tháng 9 2020 21:00

Chương 24. Rất quen thuộc

 Trước cửa nhà hàng hải sản Phúc Di, phía nam đại học Đông X.

 “Anh đưa mọi người về trường học.” Người nói chuyện là một người đàn ông trẻ tuổi có khuôn mặt sạch sẽ tuấn tú, mới nhìn cũng không đặc biệt gây chú ý lắm, nhưng nếu tinh tế đánh giá sẽ cảm thấy lông mi, mắt, mũi, môi của hắn giống như một bức tranh thủy mặc cực phẩm, khí chất ưu nhã, cực kỳ đẹp.

 Mái tóc màu đen vừa nhìn đã biết được xử lý rất khéo tay, không quá mức thời thượng, áo sơ mi trắng kết hợp với quần tây và áo khoác đen, mặc kệ là xuất hiện ở trường hợp nào, cũng hoàn mỹ không thể bắt bẻ.

 “Cảm ơn anh Hoa! Không cần đâu, gần như vậy chúng em đi mấy bước để tiêu hóa một chút cũng được, anh Hoa phải thường xuyên tới trường học chơi nha! Đàn Minh, tụi mình về trước nha.” Công Tôn Tiểu Sách cùng với mấy người vẫy vẫy tay với hai người còn lại, đi về phía cổng trường.

 “Sao vậy? Nghĩ gì thế?” Người đàn ông trẻ tuổi được gọi là ‘anh Hoa’ hỏi.

 Đàn Minh dáng vẻ anh tuấn móc di động ra nhìn, “Không có gì, anh, chúng ta đi trung tâm bách hóa đi, em muốn mua đồ.”

 “Được, mua cái gì vậy? Quà tặng cho bạn gái hả?”

 Nghe thấy hai chữ “Bạn gái”, khuôn mặt trắng nõn của Đàn Minh
 lập tức đỏ lên, kiên định gật gật đầu, “Dạ.” ----- Rất nhanh thôi!

 “Là Dao Dao đúng lúc có việc bận không tới?”

 “Ưm, em muốn để anh gặp cô ấy, Dao Dao đúng là một cô gái tốt, lần đầu tiên em gặp cô ấy……”

 Em trai luôn yên tĩnh lại thao thao bất tuyệt nói về chuyện của “Dịch Dao”, còn lấy mấy chục bức ảnh trong điện thoại ra giải thích cho anh nghe, trên khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông trẻ tuổi hiện lên nụ cười dịu dàng.

 Trên ảnh chụp là đôi mắt sáng ngời thanh xuân của cô gái, ánh mắt tự nhiên có thể hấp dẫn người khác phái, mà đặc biệt là, là đôi mắt bất cứ lúc nào cũng kiên định trầm ổn, nhưng khi mỉm cười lại rất ấm áp mềm mại, cảnh đẹp ý vui.

 Nhìn kỹ, trong lòng Đàn Hoa lại có chút khác thường. 

 Hắn chưa từng thấy cô gái này, vì sao lại có cảm giác rất quen thuộc?

 “Làm sao vậy, anh?”

 “Không sao,” tạm thời dẹp bỏ sự nghi ngờ, Đàn Hoa cười nói với em trai, “Vì chúc mừng mối tình đầu của em, có muốn đi uống với anh hay không?”

 “Anh!”

 Ngày 7 tháng 11, sau vài ngày thời tiết âm u, rốt cuộc cũng mưa to.

 Dịch Dao cố sức cầm ô đi vào cao ốc Minh Khiêm, đè nén dục vọng muốn quay đầu chạy trốn, cất bước đi vào sảnh lớn. 

 Thái Tiểu Đông đang ngồi ở khu nghỉ ngơi vừa thấy Dịch Dao tới liền đứng dậy đi lại.

 “Dao Dao, tôi nghe nói cô từ chức công việc trợ lý?”

 “Ừm, sắp làm đề cương luận văn, tôi sợ không sắp xếp được công việc.”

 Trên thực tế là bởi vì công việc của Ninh Nguyệt Cầm tạm thời cô không cần lo lắng nữa, cô có thể phủi tay giữ khoảng cách với Ninh Nguyệt Cầm, để phòng ngừa mấy tên đàn ông đùa giỡn trêu chọc cô làm niềm vui phát hiện được gì cả!

 An Kinh Vĩ nói chơi với hắn ba tháng, nhưng từ ngày đó hắn cũng không liên lạc với cô, cô nghĩ cũng biết tên kia chỉ nhất thời hứng thú, có lẽ quay đầu lại đã hoàn toàn quên cô rồi, chờ hắn tới, không chừng khi đó đã qua ba tháng.

 Cô muốn nhìn một chút, đến lúc đó tên kia sẽ có sắc mặt như thế nào !

 “Vậy à, tôi còn đang suy nghĩ, lỡ như cô phỏng vấn đạt, tôi liền ký hợp đồng với cô, coi cô như cây rụng tiền!”

 Dịch Dao mỉm cười, “Cây rụng tiền gì chứ, tôi sẽ không diễn ——” nụ cười ngay lập tức cứng lại, mắt đẹp phức tạp nhìn dáng người cách đó không xa.
  
 Định luật Murphy* ở châu Âu thế kỷ 20 —— nếu mọi việc không có khả năng, tỷ lệ nhiều hay ít, chắc chắn sẽ xảy ra. 

 *Định luật Murphy hay còn gọi là định luật bánh bơ là một cách ngôn hoặc trào phúng được phát biểu như sau: “Việc gì có thể sai thì sẽ sai.” (Anything that can go wrong, will go wrong)

 Người mà cô nghĩ rất khó gặp, lại dễ dàng gặp được.

 Hôm nay An Kinh Vĩ mặc âu phục nghiêm chỉnh, nhan sắc trầm ổn, kiểu dáng kinh điển nhất, được may riêng cho hắn, nhưng toàn thân hắn toát ra vẻ tà ác vẫn không che giấu được, giống như là một tên ác ma biến thành người đàn ông tuấn mỹ phủ thêm lễ phục màu đen.

 Nhìn thẳng vào Dịch Dao, đôi mắt sắc bén của An Kinh Vĩ nhìn Dịch Dao giống như chim ưng hùng dũng bay lượn trên trời nhìn con thỏ trắng trẻo dưới mặt đất.

 “Chào, An tiên sinh!” Thái Tiểu Đông vội vàng chào hỏi, còn kéo kéo ống tay áo của Dịch Dao, ý bảo cô nhanh chào đi.

 Dịch Dao rũ mắt cúi đầu, nghiêng người nhường đường, giọng điệu bình tĩnh lạnh lùng, “…… chào An tiên sinh.”

 Bước chân An Kinh Vĩ dừng lại, sau đó xẹt qua như một cơn gió. 
 Phía sau hắn, Trương Dạng mới cắt tóc ngắn nhìn Dịch Dao gật gật đầu, đôi mắt vui vẻ như đang thấy trò hay.

 Trực giác của cô rất chính xác, giữa cô gái Dịch Dao và Boss chắc chắn có gì đó, nhất định sẽ có chuyện xảy ra! Không, có lẽ, đã xảy ra!

 Vài phút sau, Dịch Dao vừa đến phòng chờ ngồi xuống, móc di động ra, do dự một lát, bấm xem tin nhắn.

 9 giờ, khách sạn Venus, phòng C888.

 Dịch Dao bĩu môi, thiên đường có lối cô không đi, địa ngục không cửa cô lại xông vào.

 Tòa nhà A, cao ốc Minh Khiêm, phòng 2001 có mấy người đang ngồi.

 Triệu Dũng nhìn hai tên thiên chi kiêu tử trái phải đang trầm mặc, xấu hổ khụ khụ, “Chuyện này, hai vị, vừa nãy có cảm thấy ai thích hợp không?”

 Lý Duật mặc một bộ tây trang màu rượu hồng lật lật tư liệu trong tay, “Không có cảm giác.”

 “Vậy, Đàn Hoa cậu cảm thấy sao?”

 “Có hai người có thể thử một chút.” Đàn Hoa phong độ ưu nhã bưng ly cà phê, thong thả ung dung nói.

 “Ặc… Tôi đi ra ngoài hút điếu thuốc đây.” Triệu Dũng vừa nghe hai người này kết luận, lập tức chạy mất, ông không nghĩ mình có thiên phú làm người hòa giải đâu, đặc biệt là người hòa giải của hai tên này, cả giới giải trí chắc cũng không ai làm được!
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 60
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 317 times
Been thanked: 697 times
Tiếp xúc:

07 Tháng 9 2020 22:24

Chương 25. biến tấu chi thủy (editor không biết dịch tên chương này như thế nào, cầu cao nhân chỉ giáo)

 Tưởng tượng đến đôi oan gia này, Triệu Dũng dở khóc dở cười.

 Nghe nói hai người này lớn lên cùng nhau, tình cảm lúc nhỏ cũng không tồi, cho đến khi —— hai người lên cấp 3 trước sau hai lần quen cùng một người bạn gái! Đúng vậy, hai lần đó! Hai lần bọn họ đều cho đối phương đeo nón xanh mà không hiểu rõ tình hình!

 Đàn ông mà, đầu đội nón xanh, nhưng mặt mũi không thể ném đi, vì thế đôi bạn nhiều năm như vậy đường ai nấy đi. 

 Mấy năm sau, một người rong ruổi trong giới diễn viên, trở thành ảnh đế phòng bán vé giá trị con người cực kỳ cao; một người tung hoành trong giới thời trang, trở thành người dẫn đầu sáng lập trào lưu.

 Hai người là vua của hai lĩnh vực khác nhau, vốn là một chuyện tốt, nhưng hai người này đúng là có duyên oan gia trời định!

 Lâu lâu cùng tham dự một buổi tiệc hai người sẽ xảy ra những xung đột rất kỳ quái —— ví dụ như: hai người ở hội đấu giá liều mạng cạnh tranh nhau, cùng hợp mắt một chiếc xe, tặng quà sinh nhật giống nhau cho một nữ minh tinh.

 Khi Lý Duật chuyển nghề sang làm đạo diễn, khi sắp xếp đoàn đội của mình, hắn lại chỉ tên muốn Đàn Hoa chuyển ngành đảm nhận vai trò thiết kế tạo hình nhân vật! Nhưng chuyện làm người ta kinh ngạc là, Đàn Hoa lại đồng ý!

 Chuyện này quá vô lý? Lý Duật dưới vai trò đạo diễn là tay mới, nói thế nào thì hắn cũng xuất thân là hệ đạo diễn chính quy, nhưng tay nghề trang điểm của Đàn Hoa là hạng nhất, còn thiết kế tạo hình nhân vật thì —— 

 Quan trọng nhất chính là, hai gương mặt nhìn đã muốn đánh nhau lại cùng quay một bộ phim điện ảnh?

 Nếu không phải bộ điện ảnh này Lý Duật tự mình đầu tư một số tiền lớn, Triệu Dũng sẽ nghi ngờ Lý Duật quyết tâm muốn đào hố cho An thiếu gia!

 Nhưng ở trong cái vòng này lâu rồi, chuyện thần kỳ Triệu Dũng cũng thấy không ít, ông rất chờ mong cặp oan gia này sẽ lăn lộn ra một câu chuyện thần kỳ nữa.

 “Đâu, hai cái nào?” Lý Duật liếc mắt nhìn Đàn Hoa, hỏi.

 Đàn Hoa từ từ quay đầu nhìn về phía Lý Duật, “Cậu cận thị hả?”
 “Tôi giống cận thị lắm à?”

 “Không cận thị sao cậu không tự mình nhìn thử đi?” Từ miệng Đàn Hoa nói ra một câu khiêu khích phóng khoáng, lại vô cùng cao ngạo.
 “……” Lý Duật có hơi đè nén.

 Anh nhớ khi còn nhỏ Đàn Hoa không thích nói chuyện, mặc kệ là cãi nhau hay đánh lộn với bên ngoài, đều là anh lộ diện nhiều hơn, ngày thường anh cũng nói giỡn với Đàn Hoa, không ngờ khi trưởng thành, ngược lại anh thường xuyên bị Đàn Hoa chặn họng nghẹn lời.

 Lý Duật đang muốn nói gì đó, Triệu Dũng với biểu cảm thâm ý quay lại phòng, “Tới rồi!”

 “Ai tới?” Lý Duật hỏi.

 Đàn Hoa cũng nhíu mày lại, nhìn về phía Triệu Dũng.

 Triệu Dũng nhếch miệng, “Người đó!”

 Người nào? Lý Duật không kiên nhẫn mà nhíu mày, vừa định truy hỏi, cửa phòng lại bị mở ra một lần nữa.

 Khuôn mặt nhỏ tinh xảo cỡ bằng một bàn tay, da thịt trắng nõn xinh đẹp, mắt hạnh trong suốt đen nhánh giống như bảo thạch, biểu cảm bình tĩnh, chiếc mũi nhỏ xinh càng làm các đường nét trên gương mặt dễ nhìn hơn, đôi môi phấn nộn đáng yêu rất mê người, hai má mượt mà, cằm nhỏ yêu kiều.

 Vừa nhìn thấy khuôn mặt nhỏ này, ánh mắt ba người đồng thời sáng lên.

 Triệu Dũng nhìn kỹ ảnh chụp, xoay quanh đưa thành những góc độ khác nhau —— không thể ngờ, người thật còn bắt mắt hơn trong ảnh, hơn nữa rất hợp ống kính, không có góc chết.

 Lý Duật dịu dàng cười cười —— có cảm giác, là đồ ăn của anh.

 Đàn Hoa cúi đầu nhìn tư liệu phỏng vấn, xác định tên họ của cô sau đó ngẩng đầu nhìn về phía cô trước mặt —— sao lại là cô?

 Trong nhất thời, ba người không ai nói chuyện, sáu đôi mắt như camera vây quanh đánh giá cô gái trước mặt từ trên xuống dưới.

 Gương mặt thiếu nữ thanh xuân, lại mặc áo sơ mi trắng đứng đơn độc ở đó, sạch sẽ trong suốt, váy bút chì màu mận chín ôm lấy hai chân thon dài, hoa văn trên thắt lưng chạy dài theo eo nhỏ một tay có thể ôm hết……

 Rốt cuộc Đàn Hoa cũng biết vì sao mấy ngày hôm trước khi nhìn thấy ảnh chụp của cô, hắn lại có cảm giác quen thuộc kỳ lạ.

 Nhìn kỹ, một thiếu nữ mỹ lệ thuần khiết như một đóa hoa bách hợp, nhưng nếu tới gần, sẽ phát hiện quanh người cô có một lớp áo giáp kiên cố không thể nào phá vỡ, cùng với lưỡi dao sắc bén nhiễm đầy máu tươi của chính cô.

 Đây là miêu tả của nguyên tác đối với nữ chính ‘Nguyệt Chi Âm’.

 Thấy Lý Duật cùng Đàn Hoa đều không mở miệng, Triệu Dũng liền hỏi hỏi mấy vấn đề đơn giản.

 “Được rồi, có tin tức gì chúng tôi sẽ liên hệ cô sau.” Cuối cùng Triệu Dũng nói.

 “Từ từ!” Đôi oan gia đồng thời mở miệng.

 Lý Duật im lặng mà nhìn vào mắt Đàn Hoa, Đàn Hoa khẽ nhíu mày, nhưng vẫn là mở miệng hỏi trước: “Cô không học diễn xuất, thậm chí cũng không có kinh nghiệm biểu diễn gì cả, vì sao lại đến dự thi làm diễn viên?”

 Rốt cuộc cũng chờ được câu hỏi này, Dịch Dao thoải mái cười cười, “Tôi cũng không muốn làm diễn viên, trừ khi tham gia diễn tác phẩm ——‘Nguyệt Chi Âm’.”

 Ba người đàn ông không hẹn mà nhìn lẫn nhau. 

 Lần tuyển chọn này của bọn họ đúng với đáp án mà Dịch Dao vừa nói —— tác phẩm bọn họ đang chuẩn bị, chính là ‘Nguyệt Chi Âm’!
 Tới đúng nơi rồi!

 Mục đích đã đạt được, Dịch Dao không chờ đợi nữa, mỉm cười khom lưng, phóng khoáng đi ra cửa.

 “Còn ——” Khi Lý Duật mở miệng lần nữa đã muộn, nhướng mày, cầm lấy ‘tư liệu phỏng vấn’ của Dịch Dao, nhìn kỹ lên.

 “Thế nào thế nào?” Thấy Dịch Dao tươi cười đi rồi, Thái Tiểu Đông cũng hưng phấn hỏi.

 Dịch Dao thấy chung quanh không có ai, thấp giọng nói, “Không sai, chính là ‘Nguyệt Chi Âm’!”

 “Thật sự! Vậy cô phỏng vấn sao rồi? Có được tuyển không?”

 “Sao có thể chứ! Không nói cái này nữa! Chị Tiểu Đông, hôm nay Trác Bất Tẫn có ở công ty không? Tôi muốn giải quyết chuyện này sớm một chút.”

 “À…… Buổi sáng lúc tới đây có thấy xe hắn, chắc người cũng có ở đó, nhưng mà Dao Dao……”

 “Ưm? Sao vậy?”

 “Không, không có việc gì.”

 “Tôi đi ngân hàng trước, lát nữa gặp ở công ty.”

 “…… Ưm.” Nhìn bóng dáng vội vàng rời đi của Dịch Dao, Thái Tiểu Đông than nhẹ một tiếng. Có đôi khi cô không biết rốt cuộc chị Cầm và Dao Dao ai mới là mẹ, ai là con gái nữa.

 Thái Tiểu Đông không biết nên có cảm giác như thế nào khi đối mặt với Dịch Dao nữa, rõ ràng cô ấy còn nhỏ hơn cô, rõ ràng gọi cô là ‘chị’, nhưng cô gái nhỏ này từ mười năm trước đã sống một mình, thậm chí còn có năng lực đi chăm sóc cái người vốn nên chăm sóc cô ấy.

 Cô chân thành hy vọng, Dịch Dao có thể tìm được một người đàn ông, để cô ấy không cần kiên cường độc lập như thế, để cô ấy có thể yên tâm dựa dẫm.
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 0 khách