[CĐ - 21+ - 1v1] Truy Thê Ký - Vân Phỉ

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 130
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 1894 times
Tiếp xúc:

20 Tháng 10 2019 08:22

Chương 10: Trở về Cao gia
 
Tô Thanh tự biết nàng không có bản lĩnh gì lớn, càng không có năng lực cứu sống Tô Hòa Ý.
 
Nhưng Tô Thanh tin, chỉ cần nàng nói chuyện này cho phụ vương biết, phụ vương nhất định sẽ có biện pháp cứu Tô Hòa Ý, nàng đã quyết định, nhân dịp sinh thần của phụ vương sắp tới, sẽ mượn dịp trở về kinh thành, thương lượng với phụ vương, xem phải nên làm như thế nào.
 
Còn Cao Bác Vinh và Lâm Ngọc Lan, nàng chẳng thèm để tâm, chỉ cần nàng muốn thì sẽ có thể giết chết bọn chúng bất cứ lúc nào, nhưng mà, chết thì quá lợi cho chúng rồi, nàng muốn bọn chúng phải sống để chịu tội!
 
Đã suy tính xong, Tô Thanh cũng an tâm hơn, nàng chậm rãi thay đổi y phục cho mình, sau đó đi đánh thức San Hô và Đồi Mồi, để chúng trang điểm chải chuốt cho nàng.
 
Lúc San Hô bị Tô Thanh đánh thức, có hơi mơ màng, nàng ta vội vàng thỉnh tội.
 
Nàng ta thân là nha hoàn, cho dù thiền phòng có nhỏ, không cần nàng ta trực đêm, nhưng cũng không nên ngủ say như chết vậy, còn để phu nhân phải tới đánh thức nàng ta nữa.
 
Đồi mồi cũng thỉnh tội theo.
 
Tô Thanh cười mỉa, liếc mắt nhìn sắc mặt tiều tụy có chút tái nhợt của Đồi Mồi, căn dặn ả ta đi múc nước, đợi đến khi rửa mặt chải đầu xong, Tô Thanh dùng chút cháo trắng xong thì đến quỳ gối trước tượng Phật, thành kính vái lạy.
 
Mặc kệ là do nàng bỗng nhiên mơ thấy chuyện sẽ xảy ra trong tương lai, hay là nàng chết đi sống lại, tất cả đều do Phật Tổ phù hộ.
 
Tô Thanh quyên không ít tiền nhang đèn, xin ba cái bùa hộ mệnh đã được khai quang, sau đó lập tức trở về thiền viện, định thu dọn đồ rồi xuống núi.
 
Lúc này Lâm Ngọc Lan tìm đến.
 
Ả nhìn thấy Tô Thanh không hề bị cưỡng bức như trong kế hoạch, đáng lý nàng phải hôn mê nằm trong phòng chờ ả ta đến phát hiện, song lúc này, ngược lại nàng còn nhàn nhã bưng tách trà, chờ San Hô và đồi Mồi thu dọn đồ đạc, Lâm Ngọc Lan vừa khiếp sợ lại hoảng hốt, lúng túng kêu một tiếng: “Biểu tẩu.”
 
 
Kế hoạch… Thất bại rồi sao? Ả ta không nhịn được nhìn sang Đồi Mồi, nhưng Đồi Mồi lại cúi đầu thu dọn đồ đạc, Lâm Ngọc Lan không nhận được tin tức gì.
 
Trong mắt Tô Thanh, Lâm Ngọc Lan chỉ là một con khỉ thích nhảy nhót, kiếp trước nàng bị tính kế, là bởi vì nàng không nghĩ tới, Cao Bác Vinh lại dám tự đội nón xanh cho mình…
 
Bất kể ra sao, nàng cũng phải khen tặng Cao Bác Vinh hai chữ “bội phục”.
 
Còn thân phận của Lâm Ngọc Lan, nếu không phải do kiếp trước mắt nàng mù, thì thứ mặt hàng như ả, có bưng trà rót nước cho nàng cũng không xứng, Tô Thanh chẳng muốn tốn hơi phí sức với ả ta.
 
Còn Đồi Mồi, phản chủ cầu vinh, đương nhiên thứ chờ ả ta sẽ chẳng phải là kết cục tốt đẹp gì.
 
Tô Thanh vốn dĩ không phải là người hà khắc ngoan độc, nhưng đối với những loại người như vậy, Tô Thanh đã hạ quyết tâm, phải dùng thủ đoạn độc ác nhất để trả thù.
 
Thấy Tô Thanh chỉ nhìn ả một cái, rồi quay đầu đi tiếp tục thưởng trà, hoàn toàn không để ả vào mắt, Lâm Ngọc Lan hận ngứa răng.
 
Ả ghét nhất là bộ dạng ra vẻ cao quý của này Tô Thanh, dáng vẻ không coi ai ra gì.
 
Nhưng bây giờ, trong lúc này, mọi chuyện vẫn cần phải chu toàn, Lâm Ngọc Lan cố gắng lấy lại bình tĩnh, ả cười gượng nói: “Vì muội mà làm cho biểu ca và biểu tẩu mâu thuẫn cãi nhau, muội cảm thấy áy náy vô cùng, hôm nay lên núi là muốn xin biểu tẩu đừng giận, biểu ca… Mặc dù biểu ca không tự mình đến đây đón tẩu, nhưng muội biết, trong lòng huynh ấy đang rất hối hận.”
 
Tô Thanh quay đầu, cười như không cười nhìn chằm chằm Lâm Ngọc Lan đang cố gắng tạo cảm giác tồn tại, nhìn đến mức mặt ả ta trắng bệch ngậm miệng lại, lúc này nàng mới lười biếng quay đầu sang chỗ khác.
 
Đồ đạc nàng mang lên núi cũng không nhiều, thu dọn một chút thì cũng xong, Tô Thanh dẫn đầu ra ngoài, Lâm Ngọc Lan cắn răng đuổi theo, trên cả đoạn đường không ai nói với ai câu nào, khi về đến Cao gia trời cũng đã quá ngọ.
 
Cao Bác Vinh không có ở nhà, Tô Thanh và Lâm Ngọc Lan đi thỉnh an Cao mẫu.
 
Trước kia vì Tô Thanh thích Cao bác Vinh, nên cũng tôn kính Cao mẫu, nhưng lần này nàng chỉ báo cho Cao mẫu biết, tháng sau nàng sẽ khởi hành hồi kinh, chúc thọ phụ vương, thuận tiện hỏi phụ vương xem có thể triệu hồi Cao bác Vinh về kinh thành hay không...
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 130
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 1894 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 10 2019 08:15

Chương 11. Tàn nhẫn
 
Cao mẫu vô cùng mừng rỡ.
 
Lúc Cao Bác Vinh trở về, nghe thấy vậy, gã cũng rất vui mừng.
 
Tô Thanh nhìn dáng vẻ vui mừng của mẫu tử bọn họ, ánh mắt nàng sắc bén như dao.
 
Ngoại hình Cao Bác Vinh văn nhã phong lưu, vô cùng tuấn mỹ, tài năng cũng xuất chúng, còn là điện tiền thám hoa lang, nếu không cũng không thể làm cho Tô Thanh nhất kiến chung tình.
 
Buổi sáng gã đã nhận được tin của Lâm Ngọc Lan, biết được Tô Thanh không bị chút thương tổn nào, trong lòng cũng rất kinh sợ, lúc gã đi tìm tên côn đồ kia, lại không thấy người đâu, còn nghĩ rằng tên lưu manh đã ôm bạc bỏ trốn, trong lòng gã rất tức giận nhưng cũng không còn có cách nào.
 
Vốn dĩ gã đang rất buồn rầu, kết quả lại nghe thấy Tô Thanh nói muốn về kinh thành tìm cách giúp gã, Cao Bác Vinh mừng thầm trong bụng, đột nhiên cảm thấy có chút may mắn vì việc kia không thành.
 
Gã quyết định phải dỗ dành Tô Thanh thật tốt, để Tô Thanh càng thêm tận tâm mưu toan cho gã.
 
Vì vậy, Cao Bác Vinh định ngủ lại ở phòng của Tô Thanh, nhưng không ngờ lại bị nàng lạnh nhạt cự tuyệt.
 
Cao Bác Vinh nghĩ rằng Tô Thanh vẫn còn tức giận vì hôm kia gã đã nói nàng vài câu, gã vốn định giải thích, dù sao thì thân phận của Tô Thanh cao quý, nàng còn có thể giúp gã thăng quan phát tài, nhưng vì lúc trước gã được Tô Thanh theo đuổi, đã quen làm bộ thanh cao, mặc kệ Tô Thanh, bây giờ gã cảm thấy gã làm vậy đã là nể mặt nàng lắm rồi, Tô Thanh vẫn còn không biết điều, nếu gã cứ cúi đầu, sẽ chiều cho tính khí của nàng ngày càng xấu hơn.
 
Cho nên Cao Bác Vinh chỉ dặn dò Tô Thanh nghỉ ngơi cho tốt, rồi xoay người rời đi, thật ra Cao bác Vinh cũng muốn hỏi Đồi Mồi tại sao kế hoạch lại thất bại, nhưng vì Đồi Mồi vẫn luôn bận rộn hầu hạ Tô Thanh, gã không có cơ hội.
 
Sau vài ngày bị Tô Thanh lãnh đạm, trong lòng Cao Bác Vinh vô cùng bất mãn, mặc dù Tô Thanh yêu gã, nhưng nàng cũng làm giá rất cao, có lúc nàng khiến cho hắn khó mà xuống nước được, vẫn là biểu muội hiểu chuyện hơn, luôn dịu dàng chu đáo.
 
 
Tô Thanh nhìn dáng vẻ của hắn, nàng cong khóe môi cười nhạt, vừa quay đầu thì bắt gặp ánh mắt si mê của Đồi Mồi, vẻ tàn nhẫn trong mắt Tô Thanh hiện rõ, nhưng nàng giấu đi rất nhanh, nàng căn dặn Đồi Mồi làm chút việc, sau đó gọi San Hô vào hầu hạ mình tắm rửa.
 
Trong tịnh thất, San Hô kinh hãi khi nhìn thấy trên làn da trắng nõn mịn màng của Tô Thanh chi chít đầy những dấu vết xanh tím, như là đã bị chà đạp, nàng ta đau lòng nhìn Tô thanh, thấp giọng hỏi: “Phu nhân… Người, cái này… Cái này là bị làm sao vậy?”
 
Tô Thanh nhớ tới tên mãng phu vô cùng dũng mãnh kia, nàng cảm thấy tiểu huyệt vẫn còn sưng đau âm ỉ, nhưng lại có chút ngứa ngáy, nàng cắn môi, đôi mắt đào hoa có chút mơ màng, sau đó nàng nói với San Hô : “Cũng không phải chuyện gì lớn, chỉ là bị một con chó đực cắn mà thôi.”
 
San Hô ngây ngốc.
 
Tô Thanh cười nhạo, nàng bước vào thùng tắm, ngâm mình vào làn nước, rồi mới chậm rãi kể lại mọi chuyện cho San Hô nghe.
 
Kiếp trước San Hô trung thành và tận tâm, chết ngay trước mặt nàng.
 
Còn Đồi mồi…Rơi xuống hồ, chết đuối, bây giờ nghĩ lại, chắc là Cao Bác Vinh và Lâm Ngọc lan sợ Đồi Mồi để lộ bí mật, nên mới giết người diệt khẩu.
 
Vì vậy Tô Thanh không định dối gạt San Hô.
 
San Hô trợn trừng mắt tức giận: “Sao bọn chúng dám!”
 
Tô Thanh vỗ nhẹ lên tay San Hô : “Bọn chúng không đáng để ngươi tức giận… Dù sao thì, ta cũng sẽ không để bọn chúng sống tốt đâu.”
 
Lúc này San Hô đã hiểu rõ, trách không được đột nhiên phu nhân lại nói muốn về kinh thành, trước kia cũng chưa từng nghe chủ tử nhắc tới, nàng ta bèn nói: “Người nên nhờ vương gia và thế tử ra mặt dạy dỗ bọn chúng thật thích đáng.”
 
“Chuyện đó là tất nhiên…” Tô Thanh cũng không nói cho San Hô biết quá nhiều việc, cho dù là mơ thấy tương lai, hay chết đi sống lại, chuyện nào nghe thấy cũng rất kinh người.
 
Nàng chỉ định nói cho phụ vương và huynh trưởng biết.
 
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 130
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 1894 times
Tiếp xúc:

27 Tháng 10 2019 09:54

Chương 12. Theo đuôi
 
“Vậy phu nhân, tiếp theo người định làm gì?” San Hô dò hỏi, “người muốn hòa ly sao?”
 
San Hô không nghĩ là Tô Thanh có thể nuốt trôi cơn tức này.
 
“Đương nhiên là muốn.” Tô Thanh cười lạnh, loại người này, không hòa ly chẳng lẽ giữ lại để tự ngược bản thân hay sao?
 
Nếu không phải nàng cần thời gian để thu dọn hành lý, cũng như cần phải phái hạ nhân đi trước chuẩn bị mọi thứ trên đường, thì nàng đã lập tức khởi hành hồi kinh, trở về làm Thanh Sơn quận chúa của nàng.
 
Nàng sẽ không bao giờ nghĩ tới việc giữ thể diện cho Cao Bác Vinh nữa, đường đường là quận chúa tôn quý lại chỉ có hai đại nha hoàn hầu hạ, mỗi bữa đều phải ăn uống tiết kiệm, xe ngựa xuất hành cũng là loại tầm thường chật hẹp.
 
“Quận chúa muốn làm gì?” San Hô dò hỏi, Tô Thanh nhỏ giọng nói vài câu với San Hô, San Hô gật đầu liên tục, “đợi quận chúa nghỉ ngơi rồi, nô tỳ sẽ đi sắp xếp.”
 
Vì Tô Thanh định hòa ly, nên San Hô cũng nhanh chóng thay đổi cách xưng hô.
 
San Hô làm việc, Tô Thanh thấy rất yên tâm, đột nhiên nàng nghe thấy San Hô cười hì hì hỏi: “Nô tỳ thấy thần sắc hôm nay của quận chúa, nét mặt rạng ngời, chắc là tên mãng phu kia hầu hạ người rất chu đáo?”
 
Từ nhỏ San Hô đã đi theo Tô Thanh, quen nhìn thấy cuộc sống của những công chúa, quận chúa trong kinh thành, vì vậy nàng ấy không cảm thấy việc Tô Thanh xảy ra quan hệ với người đàn ông khác là có gì sai cả.
 
Tô Thanh đưa bàn tay thon dài nuột nà như búp măng non chống lên cằm, nàng nghĩ tới người kia, sau đó mới “à” một tiếng, “ngoại trừ việc tư thế không được đa dạng, chỉ biết làm liều ra, thì sức mạnh và độ dẻo dai cũng làm ta khá vừa ý.”
 
San Hô cong khóe môi cười.
 
Tô Thanh suy nghĩ một chút rồi phân phó: “Thu dọn đồ đạc, chúng ta đến thôn trang ở vài ngày, ta lười nhìn sắc mặt của bọn chúng, chờ mọi việc xong xuôi, thì trở về kết thúc chuyện này là được.”
 
San Hô tuân lệnh.
 
Ngày hôm sau, lúc San Hô định hầu hạ Tô Thanh thay y phục, Tô Thanh liếc mắt nhìn bộ y phục tối màu già dặn, rồi bảo Đồi Mồi lấy những y phục có màu sắc diễm lệ trước đây của nàng ra.
 
San Hô có hơi kinh ngạc, nhưng cũng rất cao hứng, vừa hầu hạ nàng thay y phục vừa nói: “Nô tỳ đã nói rồi, quận chúa trang điểm như vậy mới khiến cho người người rung động.”
 
Tô Thanh liếc mắt nhìn mỹ nhân trong kính Tây Dương, nàng hài lòng gật đầu.
 
Bây giờ nàng sẽ trở về với dáng vẻ xinh đẹp cao ngạo, khuynh quốc khuynh thành ngày xưa.
 
Tô Thanh để Đồi Mồi ở lại phủ, phụ trách chỉ huy hạ nhân thu dọn hành lý để tháng sau hồi kinh, nàng dẫn theo San Hô ra ngoài, trên đường đi nàng nghe thấy có người nói hí viên Giang gia đang có tuồng mới, nghĩ kỹ thì cũng đã lâu rồi nàng không đi xem tạp kỹ, vì vậy nàng dứt khoát đi đến hí viên, định ở đó chơi tầm nửa ngày rồi mới ra khỏi thành.
 
Lúc đi ngang qua một gian hàng điểm tâm lâu đời, Tô Thanh sai San Hô ghé vào mua một ít, xem như đồ ăn vặt.
 
Triệu Hàm vừa dừng ngựa trước cửa tửu lâu, đang định bước vào, mắt hắn nhìn lướt qua, trùng hợp bắt gặp một gương mặt xinh đẹp quyến rũ phía sau bức màn xe đang được nhấc lên.
 
Chính là nữ nhân ác độc, một lời không hợp thì trở mặt vô tình kia.
 
Theo phản xạ, Triệu Hàm cảm thấy phía dưới đau nhói, đồng thời hắn cũng nhớ đến cảm giác sung sướng mất hồn, khi tay hắn nắn bóp hai con thỏ béo mập, tiến vào trong người nàng từ phía sau, tiểu huyệt khít khao kia cắn mút gậy thịt của hắn thật chặt không buông.
 
Đợi đến khi Triệu Hàm hoàn hồn, hắn đã vô thức đi theo chiếc xe ngựa kia, bước vào hí viên.
 
Mặt Triệu Hàm tối sầm, hắn xoay người rời đi.
 
Phía sau đột nhiên có người gọi với theo: “Vị đại nhân mặc áo màu lam ở phía trước, xin ngài hãy dừng bước.”
 
Hôm nay Triệu Hàm mặc áo màu lam, nhưng hắn tự biết nơi đây là Tề Thành, người hắn quen biết chẳng có bao nhiêu, chắc chắn không phải gọi hắn, vì vậy hắn cứ đi tiếp, mãi đến khi có người thở hổn hển ngay sau lưng, kéo vạt áo của hắn, thì Triệu Hàm mới quay đầu lại: “Ngươi là ——” chữ ai chưa kịp thốt ra thì bị Triệu Hàm nuốt xuống.
 
Hắn đã gặp nha hoàn này hai lần rồi.
 
Một lần là ở Minh An tự, nha hoàn đi theo phía sau nữ nhân độc ác kia, còn lần thứ hai là khi nãy, nha hoàn này xách theo mấy hộp điểm tâm, leo lên xe ngựa của nữ nhân ác độc kia.
 
“Có chuyện gì?” Triệu Hàm lớn tiếng hỏi.
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 130
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 1894 times
Tiếp xúc:

02 Tháng 11 2019 10:08

Chương 13. Xin mời
 
San Hô lén quan sát Triệu Hàm mấy lần, nàng cười thầm trong bụng, quả nhiên là một hán tử hết sức cường tráng, cơ bắp rắn chắc, trách sao quận chúa vẫn còn nhớ đến hắn, lúc chủ tử phát hiện hắn đi theo thì bảo nàng sang mời hắn qua đó.
 
Mà hán tử này chắc là cũng có ý với quận chúa nên mới đi theo cả một đoạn đường…
 
San Hô mỉm cười nhún người hành lễ: “Phu nhân nhà nô tỳ nhìn thấy đại nhân cũng ở hí viên, nên muốn mời ngài đến cùng nhau xem diễn.”
 
Do chưa biết thân phận của nam nhân này, cũng không biết tâm ý của Tô Thanh ra sao, vì vậy San Hô chỉ gọi nàng là phu nhân, không để lộ thân phận của Tô Thanh.
 
Hừ, là nữ nhân ác độc kia, hắn lười chẳng muốn để ý tới! Triệu Hàm ngẩng đầu: “Gia còn có việc, không rảnh.”
 
Vừa nói dứt câu, trong lòng Triệu Hàm đã cảm thấy hối hận.
 
Ta khinh, tại sao lại không đi? Chẳng lẽ hắn lại sợ nữ nhân kia sao?
 
Hắn nên ngẩng cao đầu đi qua đó, hung ác đánh vào mông nàng, chờ cho đến khi nàng biết sai rồi thì làm nàng đến khi nàng rên rỉ dâm đãng xin tha, thậm chí còn nỉ non rằng: “Xin gia tha cho nô.” Giống như tối hôm đó.
 
Nhưng hắn là nam tử hán đại trượng phu, một lời đã nói ra thì không thể nuốt lời.
 
San Hô là hạ nhân, đương nhiên rất giỏi nhìn sắc mặt mà đoán ý, thấy vậy, nàng nén cười, làm bộ như rất sợ hãi: “Sẽ không làm chậm trễ bao nhiêu thời gian của ngài, xin ngài thương hại nô tỳ, nếu không thể mời được ngài sang đó, phu nhân sẽ trách tội nô tỳ.”
 
Triệu Hàm liếc mắt nhìn San Hô một cái, thấy vẻ mặt nàng ta lo lắng sợ hãi, hắn cảm thấy mình không nên làm khó một đứa nô tỳ, nên miễn cưỡng đồng ý, “Dẫn đường đi.”
 
Mới đi được vài bước, Triệu Hàm đã cảm thấy có hơi mất kiên nhẫn —— nha đầu này sao lại chậm chạp như thế, có biết thời gian của gia quý giá lắm không? Lề mà lề mề, đi chậm như rùa vậy?
 
Hắn sải bước dài, lướt nhanh vượt qua San Hô, đi lên lầu hai hướng về phía một gian phòng trang nhã.
 
San Hô bị bỏ lại phía sau, nàng che miệng cười khúc khích, xì, lẽo đẽo theo sau từ cửa hàng điểm tâm đến tận hí viên, ngay cả việc quận chúa ở phòng nào cũng biết, vậy mà nói là mình không rảnh.
 
Sao Quận chúa lại tìm hán tử này, hắn thú vị lắm sao?
 
San Hô quyết định lúc trở về, sẽ kể chuyện cười này cho quận chúa nghe, để quận chúa cũng vui vẻ theo.
 
Lúc Triệu Hàm bước vào phòng, hắn nhìn thấy nữ nhân ác độc làm hắn hận đến ngứa răng kia đang lười biếng nằm nghiêng trên giường La Hán, tay ngọc đang vân vê một khối điểm tâm màu hồng nhạt trong suốt, đưa đến bên cánh môi căng mọng đỏ tươi.
 
Nghe thấy tiếng mở cửa, đôi mắt đào hoa hơi liếc nhìn, thấy hắn, nàng nở một nụ cười rạng rỡ.
 
Triệu Hàm cảm thấy tim mình hẫng một nhịp, sau đó đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực
 
Khốn kiếp, nhảy cái gì mà nhảy, đâu phải trước kia chưa từng thấy nữ nhân! Triệu Hàm thầm mắng bản thân, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào nữ nhân kia không thể rời đi được.
 
Hôm nay nàng đổi sang mặc y phục có màu sắc áo rực rỡ diễm lệ, y phục này không còn rộng thùng thình như lúc trước, mà vừa vặn với cơ thể đẫy đà của nàng, cũng như phô bày lên hết những đường cong nóng bỏng đốt mắt người nhìn, phần áo ôm sát lấy đôi gò bồng đào, làm chúng càng thêm cao ngất, thắt lưng bó chặt làm tôn lên vòng eo con kiến, so với trước kia càng thêm quyến rũ động lòng người, khiến người ta hận không thể ngay lập tức lao về phía nàng, ăn sạch nàng.
 
Ánh mắt của hắn tựa như con sói bị bỏ đói lâu ngày, chỉ trong chốc lát mà Tô Thanh bị hắn nhìn đến mức tiểu huyệt ướt át ngứa ngáy, nàng dứt khoát ném điểm tâm sang một bên, ngoắc tay gọi hắn, rồi dùng một bàn tay đặt lên trên bầu ngực, nhẹ nhàng xoa bóp, từng tiếng rên nũng nịu bật ra khỏi miệng, lẳng lơ như muốn câu hồn hắn.
 
Triệu Hàm nhìn thấy vậy thì ánh mắt bốc lửa sáng rực, hắn nuốt nước bọt, bước về phía nàng.
 
Dâm phụ này, mỗi ngày chỉ biết quyến rũ người khác.
 
Làm chết nàng, để nàng không còn tâm tư đi quyến rũ thêm ai nữa!
 
Lúc này trong đầu Triệu Hàm chỉ còn lại một suy nghĩ như vậy, hắn đè lên thân thể đẫy đà mềm mại của nàng, dùng sức hôn lên đôi môi căng mọng kia, điệu bộ hung ác như muốn nuốt Tô Thanh vào bụng.
 
Tay của hắn cũng không nhàn rỗi, cầm lấy một bên ngực mềm của Tô Thanh, mạnh mẽ xoa nắn, biến nó thành đủ các hình dạng khác nhau.
 
Tô Thanh bị đau, biết có đấm hắn cũng vô dụng, nên nàng đành độc ác cắn vào đầu lưỡi của hắn, Triệu Hàm hít một hơi dài, tức giận nói: “Nàng lại làm sao vậy?”
 
“Ta là kẻ thù của ngươi sao? Xuống tay nặng vậy? Đau muốn chết hà.” Tô Thanh giận dữ oán giận, Triệu Hàm… Triệu Hàm cắn chặt răng, đúng là.. Nữ nhân…Chết tiệt, khó hầu hạ!
 
Lão tử không muốn hầu hạ nữa! Lão tử… Thôi kệ, lão tử nhẹ tay một chút là được chứ gì.
 
Triệu Hàm nhẫn nại khẽ cắn môi, cúi đầu hôn nàng lần nữa, hắn cuốn lấy cái lưỡi nhỏ xinh thơm tho của nàng, dây dưa tới lui, động tác trên tay cũng đã nhẹ hơn rất nhiều.
 
Dây dưa qua lại, y phục của Tô Thanh bị cởi ra từng lớp, dấu vết xanh tím trên người Tô Thanh vẫn còn chưa tan, giờ lại thêm mấy vệt đỏ mới hiện lên trên đôi gò bồng đào, nàng véo lỗ tai của Triệu Hàm bắt hắn nhìn: “Đồ khốn này, ngươi nhìn đi, xem ngươi đã làm ra chuyện tốt gì?”
 
Không riêng gì trên ngực, những nơi khác trên người Tô Thanh, cũng đầy các dấu xanh tím chưa tan, Triệu Hàm thấy vậy thì hơi chột dạ.
 
Hắn thật sự dùng sức mạnh đến vậy sao?
 
Chắc chắn là do nữ nhân này quá yếu ớt!
 
Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng tay Triệu Hàm vẫn vô thức giảm nhẹ sức lực, lúc này Tô Thanh mới hài lòng, nàng nằm dưới thân của Triệu Hàm, nhỏ giọng rên rỉ, tiếng nỉ non hệt như tiếng mèo kêu, vừa mềm mại lại đáng yêu, Triệu hàm nghe thấy thì tim đập rộn ràng, hắn kéo quần xuống, định đi vào thì…
 
Mệnh căn bị một đôi tay non mềm cầm lấy.
 
“Chỗ này không được.” Hí viên không phải là nơi để làm việc này, nàng không sợ Cao Bác Vinh biết, nhưng cũng không muốn diễn xuân cung sống cho người ta vây xem.
 
Chết tiệt! Lại không cho vào!
 
Lần này lại là chuyện gì!
 
Hắn dữ tợn trừng Tô Thanh, nếu nữ nhân đáng giận này không cho hắn một lý do thích đáng, hắn sẽ lập tức đâm vào.
 
Kỳ thật Tô Thanh cũng nhận ra, tuy nhìn bề ngoài nam nhân này trông có vẻ là một tên mãng phu thô lỗ, nhưng hắn sẽ không chơi trò cường bạo nữ nhân, nhân phẩm xem như cũng không tệ.
 
Nàng dán sát cơ thể lên người Triệu Hàm, nhẹ nhàng ma sát rồi nũng nịu nói: “Gia đừng giận mà, gia thật sự rất là dũng mãnh, lúc gia làm nô, chắc chắn là nô sẽ không nhịn được mà kêu thành tiếng, nếu để người ta phát hiện, nô còn mặt mũi nào nhìn ai…”
 
“Vậy nàng kêu ta tới đây làm gì?” Triệu Hàm phát hỏa, chẳng lẽ nàng muốn gọi hắn tới, chọc cho hắn lửa dục cháy bừng bừng, rồi bắt hắn vác gậy thịt sưng to rời đi?
 
Đây là, con mẹ nó… Chuyện gì.
 
Còn nữa, dâm phụ này mà biết sợ người khác nhận ra sao?
 
“Đương nhiên là kêu gia tới làm nô, nô muốn được gia tưới tinh dịch cho…”
 
Đôi gò bồng đào cao ngất của Tô Thanh dán sát lên vòm ngực của Triệu Hàm, cọ xát qua lại, nàng hưởng thụ khoái cảm khi đầu nhũ cương cứng ma sát tạo ra, bàn tay đang nắm gậy thịt của Triệu Hàm chậm rãi di chuyển lên xuống, miệng nói lời dâm đãng.
 
Nhưng lại không cho Triệu Hàm đi vào.
 
Triệu Hàm sắp bị nữ nhân này ép điên rồi, mắt hắn đỏ ngầu, cắn răng nói, “Nàng không cho lão tử đâm vào, làm sao mà bắn cho nàng được? Hả?”
 
Thấy hắn như vậy, trong lòng Tô Thanh rất đắc ý, thấy không, sẽ có nam nhân điên cuồng vì nàng, cần gì phải giữ lại thứ đồ dơ bẩn khiến người chán ghét như Cao Bác Vinh chứ.
 
Nàng không nhịn được cười rộ lên.
 
Còn cười nữa! Mẹ nó!
 
Triệu Hàm sắp tức chết rồi!
 
Không ăn, lão tử không ăn nữa! Phải đi về!
 
Tô Thanh thấy thế, nàng duỗi cánh tay quấn lấy cổ Triệu Hàm: “Gia dẫn nô đi đi, dẫn nô đến nơi không có người, mạnh mẽ làm chết nô, đút hết tinh dịch cho nô, rót đầy tiểu huyệt của nô, khiến nô muốn giữ nó lại bên trong cũng không được, chỉ cần bước đi sẽ chảy ra ngoài, có được không?”
 
Mường tượng đến hình ảnh mà Tô Thanh miêu tả, Triệu Hàm cảm thấy máu nóng sôi trào, gấp gáp không nhịn nổi.
 
Chết tiệt! Đút hết cho nàng, mạng cũng cho nàng luôn!
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 130
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 1894 times
Tiếp xúc:

03 Tháng 11 2019 08:17

Chương 14. Xe ngựa xóc nảy (H)
 
Mắt Triệu Hàm đỏ ngầu, sau khi qua loa chỉnh sửa y phục, hắn gọi San Hô vào, giúp Tô Thanh mặc lại xiêm y.
 
Còn hắn thì ra ngoài từ cửa sau, chờ ở cạnh xe của Tô Thanh, đợi nàng lên xe xong Triệu Hàm lập tức chui vào buồng xe, không nói lời nào ôm lấy Tô Thanh, hôn xuống.
 
Đầu lưỡi thô to vói vào trong miệng nàng, tách hai hàm răng ra, quấn lấy lưỡi thơm nhỏ nhắn của nàng, tạo ra từng tiếng nước tí tách.
 
Tối hôm đó Triệu Hàm hôn Tô Thanh, cũng là lần đầu tiên.
 
Trước kia hắn đều đi dạo thanh lâu, ai kiên nhẫn mà hôn hít, cứ cởi quần làm việc là xong.
 
Hơn nữa Triệu Hàm cảm thấy, hôn môi không sướng, đâm vào tiểu huyệt là sướng nhất rồi.
 
Mãi cho đến hôm trước, khi hắn ngậm lấy lưỡi nhỏ của Tô Thanh mà dây dưa, cướp hết tất cả hơi thở và suy nghĩ của nàng, làm cho nàng mềm mại nằm trên ngực hắn thở dốc, từ đó Triệu Hàm mới thích hôn môi, vì vậy hôm nay khi nhìn thấy nàng, việc đầu tiên hắn làm là ôm lấy nàng, hôn hít một trận cho thỏa cơn thèm, ngay lúc này, khi lên xe hắn cũng hôn nàng trước.
 
Đợi đến khi hai người rời khỏi nhau, hơi thở của Tô Thanh đã dồn dập, nàng mềm mại dựa vào lòng Triệu Hàm, còn Triệu Hàm cũng nặng nề thở dốc.
 
“Dâm phụ, lẳng lơ… Gia có thể chơi nàng chưa?” Lúc Triệu Hàm hỏi câu này, hắn cảm thấy thật con mẹ nó mất mặt!
 
Một nam nhân muốn chơi nữ nhân, vậy mà còn phải hỏi nữ nhân đó có được làm hay không, đây đúng là chuyện chưa thấy bao giờ.
 
Hết cách thôi, nữ nhân này rất khó hầu hạ, Triệu Hàm không muốn lại bị ăn thêm một cước nữa.
Hắn không nỡ bỏ miếng thịt thơm đã đến bên miệng, chỉ có thể nhịn.
 
Tô Thanh kiều mị liếc nhìn hắn một cái, nàng cười khanh khách, nới lỏng vạt áo, ngồi lên trên đùi của Triệu Hàm: “Gia muốn làm nô như thế nào? Để nô ngồi trên người gia, cứ thế tiến vào tiểu huyệt? Hay để nô dựa vào thành xe, đâm vào tiểu huyệt của nô?”
 
Dâm phụ này… Triệu Hàm cắn răng, đưa tay bắt lấy bầu ngực của nàng, tiếp theo hắn cúi đầu há to mồm ngậm vào, cảm giác sung sướng tới quá đột ngột, Tô Thanh không kềm được rên khẽ, nàng ưỡn người đưa bầu ngực vào sâu trong miệng hắn, còn nũng nịu nói: “ Ai nha, gia mút nô thật là thoải mái, sướng muốn chết…”
 
“Gia hãy thương cả đầu nhũ bên này của nô nữa, nó cũng muốn bị cắn… A,a,a…”
 
“Dâm đãng!” Triệu Hàm lúng búng mắng một tiếng, trong miệng đang ngậm một bên đại nhũ, đầu lưỡi thô to lúc nãy còn tàn sát bừa bãi trong miệng của Tô Thanh, giờ đang liếm mút đầu nhũ, thỉnh thoảng còn cuốn lấy đầu nhũ để nó nằm giữa lưỡi và hàm trên, dùng sức chèn ép nó.
 
Bên ngực còn lại cũng bị hắn nắm lấy, ngón tay thô ráp mạnh mẽ vân vê đầu nhũ, Tô Thanh bị chơi đùa đến mức linh hồn nhỏ bé cũng sắp bay ra ngoài, tiết khố đã sớm ướt đẫm.
 
Hai người dây dưa qua lại, tiết khố của Tô Thanh bị hắn xé rách, Triệu Hàm cũng cởi quần, gậy thịt cứng rắn mạnh mẽ đâm vào tiểu huyệt trong tư thế ngồi.
 
Tô Thanh bị đâm, nàng hét ra tiếng, nhưng vẫn không quên trêu chọc Triệu Hàm, nàng ê ê a a nói: “Gia thật dũng mãnh…” “ Nô bị gia làm cho sướng muốn chết…” “ A, đâm thủng rồi..” “ A… Sâu quá…”
 
“Lẳng lơ, dâm phụ… phóng đãng như vậy…” Triệu Hàm vừa thở gấp nói lời thô tục, vừa đỡ lấy eo của nàng, giúp nàng di chuyển lên xuống.
 
Mỗi lần lên xuống khiến Tô Thanh sung sướng nhiều hơn, nàng yêu kiều rên rỉ không ngừng.
 
Nhưng xe ngựa của Cao gia không gian rất nhỏ, không thể dùng hết sức được, Triệu Hàm vẫn cảm thấy chưa đủ, Tô Thanh cũng có chút khó chịu.
 
Mãi cho đến khi xe ngựa không biết chạy qua chỗ nào, xóc nảy hai cái, khiến cho Triệu Hàm đâm vào thật sâu bên trong tiểu huyệt của Tô Thanh, gậy thịt vô tình đụng trúng thịt mềm sâu bên trong hoa tâm, làm cho Tô Thanh lập tức kêu ra tiếng, hai mắt Triệu hàm sáng rực.
 
“Ra khỏi thành, tìm một con đường nhỏ gập ghềnh mà đi.” Triệu Hàm căn dặn, San Hô ở bên ngoài lên tiếng dò hỏi: “Phu nhân?”
 
Tô Thanh đã hiểu Triệu Hàm muốn gì, nàng nghĩ trước giờ mình vẫn chưa bao giờ chơi đùa như vậy, thậm chí cảm giác khi nãy, làm nàng sung sướng đến nhũn cả người, thật sự rất thõa mãn, hơn nữa đường lớn trong thành có người qua lại hai bên, nàng cũng không dám hét to, chỉ hừ nhẹ một cái, đúng là không đã ghiền, nàng lên tiếng: “Ra khỏi thành.”
 
Xe ngựa ra khỏi thành, xa phu tìm một con đường nhỏ, xe ngựa bắt đầu xóc nảy không ngừng, dưới kích thích như vậy, trong sự gập ghềnh lên xuống Tô Thanh nhanh chóng bị Triệu Hàm làm cho tiết ra, nàng mềm mại dựa vào người Triệu Hàm, đón nhận từng cú va chạm không ngừng của hắn.
 
“Nói nàng là dâm phụ nàng còn không chịu thừa nhận, nhìn nước của nàng đi, phun ra thành dòng luôn rồi…”
 
“Kêu lớn tiếng như vậy, sợ người khác không nghe thấy có phải không?”
 
Triệu Hàm càng nói càng hưng phấn.
 
Đôi mắt đào hoa của Tô Thanh long lanh ánh nước, đột nhiên nàng giả bộ đáng thương, nức nở cầu xin: “Gia đừng nói nữa, mắc cỡ quá đi… Nô… Nô không có… Ô ô… Nô là nữ nhân đàng hoàng, gia bắt nô thì thôi đi, sao còn nhục nhã nô như thế, cầu… Cầu xin gia tha cho nô…”
 
“Rõ ràng là dâm đãng, giả bộ làm nữ nhân đàng hoàng làm chi!” Triệu Hàm nghe thấy lời nàng nói, thật sự bị chọc tức điên rồi.
 
Nàng giả vờ như vậy, dù chỉ là giả nhưng lại làm Triệu Hàm sinh ra một cảm giác giống như hắn thật sự đã bắt cóc nữ nhi nhà lành đem ra ngoại thành, bạo ngược tìm vui trên thân xác của nàng.
 
Gậy thịt vốn đã sưng to, lại bị kích thích như vậy, to lớn thêm một vòng.
 
Triệu Hàm nghĩ, sớm muộn gì mình cũng sẽ bị dâm phụ này hút hết hồn phách.
 
Nàng cảm giác được tốc độ va chạm của Triệu Hàm càng lúc càng nhanh, sắc mặt của hắn cũng thay đổi, Tô Thanh biết hắn sắp phóng ra, đột nhiên nàng dùng sức siết chặt tiểu huyệt, lúc ngậm lúc nhả, xoắn chặt lấy quy đầu nổi đầy gân xanh, Triệu hàm sướng đến mức nổi hết da gà, hắn khàn giọng nói: “Dâm phụ, tiểu huyệt dâm đãng kẹp chặt như vậy, là muốn gia đâm thủng tiểu huyệt của nàng có phải không?”
 
Lúc này, Tô Thanh đang nằm ngửa dưới sàn xe, Triệu Hàm quỳ giữa hay chân của nàng, mắt hắn đỏ rực, mạnh mẽ đâm vào, nơi hai người giao hợp, dâm thủy bị ma sát tạo thành bọt nước, Tô Thanh nghe thấy hắn dùng lời nói thô tục làm nhục mình, nàng cảm thấy rất kích thích, nên cũng hàm hồ hùa theo hắn: “Ai nha, tiểu huyệt dâm đãng của nô là để… Là để gia đâm thủng… Đâm mạnh vào…”
 
“Đâm càng mạnh, nô càng thích…”
 
“A a…” Nàng nói lời dâm ý dục, trêu chọc ngược lại hắn, làm Triệu Hàm mất khống chế, hận không thể thật sự đâm thủng tiểu huyệt của nàng, đâm sâu vào bụng nàng, phá hỏng tất cả mọi thứ, để nàng không thể hứng tình với người khác nữa.
 
“Nàng không phải nữ nhân đàng hoàng sao? Sao bây giờ lại dâm đãng như thế, còn rên lớn tiếng vậy nữa, sợ người khác không nghe thấy có phải không?” Triệu Hàm nhỏ giọng mắng chửi, tốc độ ra vào tăng nhanh hơn.
 
Khoái cảm bùng phát, cọ rửa mọi cảm quan của Tô Thanh, khiến nàng hét chói tai, nàng vểnh mông lên điên cuồng đưa đẩy, để tiểu huyệt của mình nghênh hợp với gậy thịt của hắn, cả hai cùng dùng sức, Tô Thanh kêu la thảm thiết.
 
Đến lúc sắp đạt cao trào, Tô Thanh hét lên một tiếng, nàng đẩy mông thật mạnh về phía gậy thịt của Triệu Hàm, một dòng chất lỏng nóng bỏng dội lên lỗ nhỏ quy đầu, Triệu Hàm vừa bị nóng, vừa bị kẹp chặt, tinh quan mở ra, bắn vào bên trong, Tô Thanh run rẩy toàn thân, sau đó xụi lơ nằm trên sàn xe ngựa, dáng vẻ như bị làm hỏng rồi.
 
Đúng là sung sướng đến mức cả linh hồn bé nhỏ cũng bay đi mất.
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin