Lang kỵ trúc mã

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Đường rất sắc
Bài viết: 49
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:51
Has thanked: 247 times
Been thanked: 40 times
Tiếp xúc:

29 Tháng 10 2019 12:30

cầu thịt a :k-tuzki-k5406: :banhbao17:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 51
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 310 times
Been thanked: 464 times
Tiếp xúc:

29 Tháng 10 2019 19:56

Chương 15
Chuyện phát triển kế tiếp Diệp Lạc không hề nghĩ tới.
 
Rõ ràng là học bù rất đứng đắn, lúc này cô lại bị người ta cởi hết cả thân trên ném lên giường, ngay sau đó, thân thể cường tráng của nam sinh đè ép lên.
 
“Cậu đừng…” Diệp Lạc duỗi tay ra, đẩy lên lồng ngực trần trụi của hắn.
 
Không sai, cái người này thật sự không biết xấu hổ, đã tự cởi áo của mình ra từ lúc nào không biết.
 
Cô nhút nhát sợ sệt mà nhìn hắn, trong mắt ẩn ẩn chút nước, lông mi giống như cây quạt nhỏ mà hơi run run, hốc mắt ửng đỏ.
 
Dáng vẻ này làm người ta mềm lòng, cũng đem chỉ số bạo ngược của nam sinh nhân lên gấp đôi.
 
“Mình sợ.” Cô nhẹ nhàng nói ra một tiếng nhu nhược mềm mại.
 
 Sở Tử Kiện kéo tay nhỏ đang đặt lên bộ ngực mềm mại của cô, kéo đến bên miệng hắn, nhẹ nhàng hôn một cái.
 
“Tiểu Diệp Tử, đừng sợ, mình sẽ nhẹ nhàng.”
 
Cô gái làm hắn ngày đêm mong ước, có trời mới biết chỗ kia dựng thẳng lên, buổi tối hắn chỉ nghĩ tới cô không phòng bị như một đoá hoa nhỏ nở rộ dưới thân hắn biết bao nhiêu lần, lần thứ nhất hắn mãnh liệt phóng thích rồi tỉnh lại, người trong mộng trước sau vẫn là cô, mềm mại yêu kiều, lúm đồng tiền như hoa, kiều nộn khả ái, tinh xảo quyến rũ.
 
Giờ phút này, tự chủ của Sở Tử Kiện không đủ để làm hắn dừng lại.
 
“Cậu đừng…” Đôi tay Diệp Lạc bị đặt ở trên cổ của hắn, cô không bắt lấy được bất cứ cái gì.
 
“Tiểu Diệp Tử, đừng sợ, mình sẽ nhẹ nhàng.” Sở Tử Kiện cúi đầu ngậm lấy một hạt đậu đỏ xinh xắn, động tác nhẹ nhàng giống như vuốt cánh bướm.
 
“Chính là như vậy, sẽ làm cậu thoải mái.” Giọng nói hắn mơ hồ không rõ.
 
Trong phòng tối thui, thân thể cô gái trắng nõn trần trụi giống như hoa quỳnh khó khăn lắm mới nở rộ vào ban đêm, hương thơm bát ngát.
 
Hai chú thỏ mập mạp trước ngực bị một tay cầm lấy, có khi bị nắm toàn bộ ở trong tay, giống như đang vuốt ve cục bột, xuất hiện đủ loại hình dạng trong tay hắn.
 
Khi thì nắn véo nhuỵ hoa, lôi kéo lên trên, lúc này, trong miệng Diệp Lạc phát ra tiếng ê a nhẹ nhàng, nước mắt chảy ra càng nhiều hơn, giống như được làm từ nước.
 
Sở Tử Kiện bất đắc dĩ lắc đầu, cảm xúc thật tốt.
 
Nhũ thịt trơn trượt, sờ vào giống như đậu hủ mới ra lò, mềm mại non mịn, nắn véo trong tay giống như đám mây ngọt ngào.
 
Rốt cuộc có ngọt ngào hay không, Sở Tử Kiện tưởng tượng, liền cúi người, ngậm lấy một đầu nhũ.
 
Cảm giác này quá kỳ dị, làm Diệp Lạc đột nhiên không kịp phòng ngừa. Nhìn hắn há miệng cắn lấy bầu ngực trắng nõn, hận không thể nuốt vào bụng.
 
Trong lòng Diệp Lạc run rẩy, cảm thấy dường như hắn muốn ăn cô. Diệp Lạc nghĩ như thế, nhưng không ngờ hắn lại nói ra.
 
“Tiểu Diệp Tử, thật muốn ăn cậu vào bụng.” Sở Tử Kiện ngẩng đầu, tươi cười thỏa thích ác ý.
 
Diệp Lạc có thể cảm giác được sự vui sướng của hắn, trò chuyện như thế này làm Diệp Lạc bình tĩnh lại, không hề kháng cự sự vui sướng nữa.
 
Đầu nhũ bị lưỡi hắn liếm mút, hắn dùng hàm răng nhấm nháp đầu vú.
 
Cô gái tóc đen phủ lên ra giường, dưới ra trải giường màu trắng da thịt càng lộ sự trắng nõn như ngọc.
 
“Tiểu Diệp Tử, cậu thật xinh đẹp.” Sở Tử Kiện nhìn cảnh đẹp trước mắt nói ra lời tán thưởng tự đáy lòng.
 
Đầu óc Diệp Lạc hốt hoảng, trong đầu chỉ biết cắn chặt răng, không thể để người ngoài cửa nghe thấy.
 
Cô càng áp lực nhẫn nhịn, điềm đạm đáng yêu, nam sinh càng được một tấc lại muốn tiến một thước, không kiêng nể gì nữa.

Editor: Vẫn chỉ là thịt vụn
:onion11:
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sở Kha
Bài viết: 8
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 20:17
Has thanked: 228 times
Been thanked: 6 times
Tiếp xúc:

29 Tháng 10 2019 22:49

Món chính sắp lên rồi :banhbao28:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 51
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 310 times
Been thanked: 464 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 11 2019 20:04

Chương 16
Hơi thở của hắn nóng bỏng, không kiêng nể gì phà vào ngực cô.
 
Đầu nhũ nhỏ sưng đỏ, run rẩy phập phồng run lên trước ngực, giống như trên miếng bánh bông lan tuyết trắng có một quả anh đào hồng nhạt.
 
Bàn tay hắn thô ráp như có ma lực, không có cách trở gì mà di chuyển khắp thân thể của cô gái.
 
Đảo mắt, liền đi tới nơi trân quý nhất của cô gái.
 
“Sở Tử Kiện.” Cô ra vẻ tàn nhẫn mà hô lên.
 
Ở trong mắt Sở Tử Kiện, chính là một con mèo nhỏ nhu nhược xúc động rên rỉ.
 
Nam sinh cúi đầu ngăn chặn cái miệng nhỏ của cô lại, không cho đôi môi đỏ mọng này nói ra lời hắn không thích nghe. Cứ như vậy đi, hắn chờ không kịp.
 
Đôi tay hắn đặt lên bầu ngực của cô gái, cặp nhũ trắng nõn bị chà đạp thành đủ loại hình dạng, hạt đậu nhỏ đỏ tươi nằm giữa khe hở của mấy ngón tay, kéo mạnh ra, làm cô gái bị kích thích kêu loạn lên, nhưng trong miệng lại không phát ra được tiếng nào. Từng tiếng rên yêu kiều đều bị đầu lưỡi hắn ngăn lại.
 
Hai chân vốn dĩ đang khép chặt cũng bị hắn mạnh mẽ mở ra, đầu gối hắn chống vào giữa hai chân cô, cách một lớp vải dệt mỏng manh nghiền nát hoa huyệt mềm mại, cánh hoa hai bên đầy đặn, chưa từng thấy người khác, bị chạm vào nhẹ nhàng, liền kích thích mà chảy nước, huống chi là dưới sự khiêu khích của hắn?
 
Đầu lưỡi hắn cuốn lấy chiếc lưỡi của cô, dùng sức cắn nuốt, Diệp Lạc cảm thấy hắn không cẩn thận một cái, sẽ nuốt chủng cô vào trong bụng.
 
“Tiểu Diệp Tử, mình sẽ nhẹ nhàng mà.” Ánh mắt Sở Tử Kiện sáng như sói đói nhìn thấy con cừu nhỏ, đỉnh đầu cũng không thả lỏng.
 
“Cộc cộc cộc.” Tiếng đập cửa vang lên.
 
“Diệp Tử, thời gian không còn sớm nữa, các con học xong chưa?” Là giọng nói ôn hòa của mẹ cô.
 
Bà làm sao tưởng tượng được con gái ngoan ngoãn của mình lúc này đang bị người ta vặn bung hai chân, một đôi tay thon dài đang di chuyển ở nơi riêng tư của cô, hai cánh hoa ướt đẫm bị hắn tách ra, ngón tay từ từ thọc vào rút ra trong hoa huyệt.
 
Đôi mắt Diệp Lạc đong đầy nước, mí mắt cũng nhíu lại, môi đỏ bị hôn đến mức sưng lên.
 
Trong mắt cô đầy vẻ khẩn cầu, nhưng Sở Tử Kiện không hề mềm lòng. Hắn nhẹ nhàng hôn một cái lên trán cô.
 
“Cậu có thể xử lý tốt.” Vừa nói xong ngón tay đã bắt đầu thăm dò vào sâu bên trong.
 
Hắn dùng lòng bàn tay vuốt ve hai bên hoa huyệt, cấu tạo bên trong rất mềm mại, mà hắn chưa từng tiếp xúc.
 
Cô gái hắn chờ đợi mười mấy năm, cho dù là thánh nhân, đối mặt với cơ thể như ngọc, chân thật sống động, cũng không kiềm chế được.
 
Lúc này, Sở Tử Kiện cảm thấy mình giống như đang bay trên trời, hạnh phúc không chân thật.
 
“Diệp Tử?” Ngoài cửa là giọng nói quan tâm của mẹ cô.
 
“Mẹ, a!” Diệp Lạc hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái. Ngón tay hắn lại chui sâu vào phía trong hơn.
 
“Tiểu Diệp Tử, cậu thật chặt.” Sở Tử Kiện dường như không có việc gì mà nói.
 
“Diệp Tử, làm sao vậy, không có chuyện gì chứ?”
 
“Mẹ, con không sao.” Diệp Lạc vừa dùng sức ngăn cánh tay của hắn vừa nói.
 
“Sở Tử Kiện đã bò qua cửa sổ đi rồi. Mẹ, không có chuyện gì thì con ngủ nha.”
 
Mẹ cô cũng không nói thêm gì nữa, chỉ là trong lòng hơi nghi ngờ, sao giọng nói của Diệp Lạc lại yếu ớt như vậy.
 
“Tiểu Diệp Tử, nếu như mẹ cậu đi vào thấy như vậy có khả năng sẽ lấy cây chổi đánh chết mình đúng không?”
 
Ngón tay vuốt ve vách tường chặt chẽ trong hoa huyệt, miệng cũng không nhàn rỗi, ngậm lấy một nhũ hoa, giống như con nít bú sữa.
 
Diệp Lạc thấy hắn lại đùa giỡn. Hắn còn mặt mũi nói hả? ….
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 51
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 310 times
Been thanked: 464 times
Tiếp xúc:

05 Tháng 11 2019 17:13

Chương 17
Sở Tử Kiện nhận lấy ánh mắt xem thường của cô, hắn coi như đây là liếc mắt đưa tình.
 
Trong lòng nóng lên, hôn một cái thật mạnh lên miệng Diệp Lạc.
 
Ngón tay đâm sâu vào bên trong xoa nắn, ngón tay co duỗi, đốt ngón tay cố ý vô tình cào khẽ vách tường hoa huyệt mềm mại, làm cô gái rên rỉ yêu kiều thành tiếng.
 
“Đau, Sở Tử Kiện!” Cô giận dữ hét lên.
 
Nam sinh coi như là cô đang làm nũng, dụ dỗ sờ sờ đầu cô, lực trong tay tăng lên, thừa dịp bên trong mẫn cảm ẩm ướt, đốt ngón tay lại đẩy sâu vào bên trong hơn một chút.
 
“Tiểu Diệp Tử, cậu thả lỏng chút đi. Chặt quá, mình không di chuyển được.” Lông mày anh tuấn nhăn lại, giống như gặp địch lớn.
 
Diệp Lạc nghe vậy còn tưởng rằng hắn chuẩn bị kết thúc. Phối hợp với hắn mở hai chân ra, cánh hoa co rút mà chảy ra chút nước, từ từ nhiều hơn, hương thơm xử nữ đập vào mặt hắn.
 
Ai ngờ hai người chỉ cách một cái bụng, nhưng tâm ý lại không tương đồng.
 
Cô cho rằng đã kết thúc nhưng trong mắt người nào đó đây chỉ mới là bắt đầu.
 
“A ~” một tiếng than nhẹ bị đè nén lọt ra khỏi miệng.
 
Dưới thân giống như bị một cây sắt mạnh mẽ nhét vào, mật động chỉ bằng một ngón tay lập tức tràn đầy, một phần là do kích cỡ không hợp dẫn đến đau đớn, cơ bắp căng chặt rất tê mỏi, còn có cảm giác thỏa mãn nói không rõ…
 
“Cậu… Cậu lừa mình!” Trong khoảnh khắc khuôn mặt cô đầy nước mắt, đôi mắt to ngập nước hơi hơi phiếm hồi, giống như con thỏ trắng nhỏ bị ủy khuất, rất đáng thương. Làm người xem vừa cảm thấy đau lòng, vừa có cảm giác bạo ngược muốn nuốt cô vào trong bụng.
 
Đôi tay mềm mại nhỏ bé chống lên lồng ngực nóng bỏng của hắn, không cho hắn tiếp tục đi vào.
 
Lúc này Diệp Lạc vừa đau vừa tức, hận không thể cho hắn một cái tát, giơ tay lên, nhưng lại không có một chút sức lực.
 
Xúc cảm này làm cho Sở Tử Kiện tiến lùi cũng không được. Khác với đôi tay thô ráp của hắn, nơi đó giống như nhung lụa thượng đẳng được tầng tầng lớp lớp bao bọc, chặt chẽ gắt gao không một khe hở, áp lực đè nén làm hắn xúc động mới nổ mạnh.
 
Chỗ sâu nhất giống như cái miệng nhỏ gào khóc đòi ăn, như có như không mút mạnh vào.
 
Thân hình cường tráng đầy mồ hôi, ẩm ướt trơn trượt. Từng giọt mồ hôi rớt xuống trước ngực của cô, ánh mắt sáng như đuốc, giống như chờ đợi cô cho phép.
 
Hắn khó chịu cũng không nói với cô.
 
“Tiểu Diệp Tử ~” hắn thử di chuyển eo. Đáp lại hắn chính là lông mày cô nhăn lại.
 
Hắn biết lần đầu tiên của con gái sẽ ảnh hưởng đến mấy lần sinh hoạt kế tiếp, vì thế, phải làm cho cô hưởng thụ thật tốt, để tránh cho lần sau cô biến thành con rùa rụt đầu.
 
Nếu không, phúc lợi kế tiếp cũng không có.
 
Khuôn mặt anh tuấn dán lên bầu ngực trắng nõn như đậu hủ, đầu lưỡi vòng quanh đỉnh nhọn đỏ bừng, mút mạnh vào, phát ra tiếng chụt chụt.
 
Chỗ này của Diệp Lạc cực kỳ mẫn cảm, vừa chạm vào cả người cô đã run rẩy, biểu hiện rõ nhất là chỗ kia chảy ra nhiều nước hơn, ẩm ướt.
 
Còn chưa đủ, ngón tay sờ đến chỗ hai người kết hợp, khiêu khích viên trân châu nhỏ đang nhô đầu ra, nắn véo, làm cho Tiểu Đậu Đậu bắn ra.
 
“Hừ ~” hai người đồng thời hừ nhẹ.
 
Diệp Lạc là bị hắn kích thích, mà Sở Tử Kiện, là bị cô hung hăng kẹp chặt, thiếu chút nữa bắn ra.
 
Làm ơn, thứ đồ kia của hắn còn ở bên ngoài hơn phân nửa, mới như vậy để tước vũ khí đầu hàng nếu như chuyện này truyền ra ngoài, thanh danh của hắn ở quân khu sẽ không giữ được.
 
“Tiểu Diệp Tử, cậu kiên nhẫn một chút.” Ngoài miệng thì nhẹ giọng an ủi, dưới thân lại mạnh mẽ vặn bung chân của cô ra, cắm vào chỗ sâu nhất.
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin