[CĐ-HÀI-2S] GẢ CHO HOÀNG TỬ DỄ DÀNG SAO - TIỂU CÔ TỬ (CHƯƠNG 69)

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Hình đại diện của thành viên
Lạc Lạc
Bài viết: 46
Ngày tham gia: 06 Tháng 9 2019 23:42
Has thanked: 18 times
Been thanked: 342 times
Tiếp xúc:

01 Tháng 11 2019 10:04

Chương 4: Hôn sự của Lạc Cẩn 

Bọn nhỏ cơm nước xong đã bị đại nha hoàn dẫn trở về ngủ trưa, những người lớn còn uống chút rượu bàn việc nhà.
 
Lần này Tiền phu nhân dẫn Tiền Lạc Cẩn tới nhà ngoại tổ không chỉ là về thăm nhà, đồ dùng hàng ngày mang đi nhiều rương như vậy vừa nhìn đã biết rằng phải ở dài lâu, con gái đã xuất giá về nhà mẹ đẻ ở lâu sẽ là trò cười trong mắt những thế gia đại tộc. Nhưng vì tiền đồ tương lai của Tiền Lạc Cẩn, Tiền phu nhân cũng không quan tâm nhiều tới thế, dù sao Tiền Lạc Cẩn chỉ là con gái nhà buôn chướng mắt thế gia. Bà cũng chẳng trông cậy vào việc tìm một con rể thế gia, song cũng không thể quá kém cỏi, tốt xấu gì cũng là cháu ngoại của Trấn quốc công.
 
Vệ Lăng là một địa phương nhỏ, núi cao hoàng đế xa, cùng lắm chỉ tìm một tri phủ. Nhưng Tiền phu nhân chướng mắt, giống như kiểu con gái xuất thân nhà quan lại như Tiền phu nhân, mặc dù không mọc mắt trên đỉnh đầu như con gái thế tộc, có điều ánh mắt cũng chỉ thấy mảnh đất nhỏ dưới chân hoàng thượng.
 
Tuy cuộc sống tại Vệ Lăng rất thoải mái, song Tiền phu nhân sợ Tiền Lạc Cẩn ở địa phương nhỏ này quen rồi, trở thành nha đầu nông thôn, về sau gả vào gia đình quan lại sẽ bị người ta xem thường thì tính sao đây? Mắt thấy Tiền Lạc Cẩn cũng hiểu chuyện rồi, thói quen tốt phải được dưỡng từ nhỏ, lần này dẫn nàng đi học giáo dưỡng chung với các tiểu thư phủ Trấn quốc công, chính vì để nàng học một ít điệu bộ của các tiểu thư. Đương nhiên, sâu xa hơn nữa, về sau chuyện nhà chồng tương lai của Tiền Lạc Cẩn ắt hẳn cũng được nhắc đến trong chương trình.
 
Cuộc sống của các thiếu gia tiểu thư thế gia tại Đô Trung rất được chú trọng, hôn sự càng được chú trọng hơn, không thể đến tầm tuổi ấy thì tìm đại một người kết hôn. Những đứa trẻ này vừa sinh ra đã bị mọi người đặt vào một nơi như ‘chuồng heo’, thông thường các nữ quyến tụ hội đều sẽ dẫn con mình theo ‘phơi một chút’, việc Tiền phu nhân lo lắng nhất chính là mình ở Vệ Lăng xa xôi không có cách nào cùng ‘phơi’ với các quý phụ, khiến Tiền Lạc Cẩn thua thiệt ngay điểm xuất phát.
 
Chuyện kiểu này không dễ mở miệng trong thư hay trên bàn rượu, Tiền phu nhân bắt được cơ hội, mượn cớ ‘lâu rồi không hầu hạ mẫu thân thay y phục’, tìm cơ hội đơn độc ở chung với Tạ lão thái quân. Thật ra bản thân Tạ lão thái quân cũng nghĩ tới vấn đề này, vốn dĩ là cháu ngoại ruột của bà, gả cho một con cháu thế gia ai dám nói trèo cao? Song mệnh của đứa trẻ này quá khổ, thừa hưởng từ mẹ ruột không thể chê, nhưng cha lại là một thương nhân, mạnh mẽ biến nàng từ hoa thủy tiên thành rau hẹ.
 
Nhớ tới chuyện này, Tạ lão thái quân lại giận không có chỗ phát tiết, Tiền phu nhân là con gái đích xuất duy nhất của bà, khi ấy phủ Trấn quốc công được hoàng ân, không ít vương tôn hậu duệ quý tộc đều có ý kết thân, sau khi bà lo liệu hôn sự cho con trai lớn xong, trong lúc dốc hết sức lực phải tìm cho con gái một vị hôn phu tốt thì Tạ lão thái gia vung tay lên, làm chủ gả con gái cho con trai một thương nhân, cũng vì ân tình chó má gì đó. Mỗi lần Tạ lão thái quân nghĩ tới đều cảm thấy phổi muốn nổ tung, cho rằng Tạ lão thái gia bạc đãi con gái bà, nên giờ hôn sự của cháu gái làm sao cũng phải tìm một mối tốt. Song Tiền Lạc Cẩn là huyết mạch của thương nhân, muốn tìm mối tốt nói nghe thì dễ, chứ chuyện này chỉ dựa vào một mình bà – một lão thái thái đã không quản gia từ lâu vẫn không được.
 
Đợi sau khi Tiền phu nhân rời đi, Tạ lão thái quân uống trà một lúc, mới nói với Lỗ ma ma: “Cát Yến này, ngươi kêu lão đại và tức phụ của hắn tới đây.” Cát Yến là tên gọi khi Lỗ ma ma làm nha hoàn, Tạ lão thái quân vẫn quen miệng gọi bà như vậy.
 
Tạ phu nhân cũng chẳng phải kẻ ngốc, tiểu cô dẫn con gái về nhà mẹ đẻ tính toán cái gì, bà thân là nữ nhân cũng thân là mẫu thân sao có thể không biết, Thiện Bình muốn hầu hạ bà thay y phục, Tạ phu nhân khoát khoát tay: “Không cần đâu, chốc nữa nói không chừng lão phu nhân sẽ gọi.”
 
 Tạ đại gia đang thay y phục hỏi: “Mẹ gọi nàng làm gì?”
 
Tạ phu nhân thấy trong phòng ngoại trừ phu quân và nha hoàn tâm phúc ra chẳng còn ai khác, mới nói: “Lão gia cho rằng Thục Mẫn trở về chỉ vì thăm chàng à? Lạc Cẩn cũng sắp lớn rồi, qua thêm vài năm phải tìm nhà chồng, Vệ Lăng là những người gì? Sao có thể so với chúng ta được.”
 
“Ờ, nàng rành rọt Đô Trung, nàng giúp Thục Mẫn đi.”
 
“Còn cần chàng nói sao, nếu mẹ tìm ta chắc chắn sẽ phân phó chuyện này.” Tự dưng có thêm công việc, trong lòng Tạ phu nhân không tình nguyện lắm, song bà thân là đại tẩu, làm sao cũng khó tránh trách nhiệm: “Ta có thể giúp muội ấy bao nhiêu, ba đứa con gái của ta còn chưa tìm được nữa là, Lạc Cẩn mới năm tuổi, gấp cái gì, Mộng Hoa chín tuổi kìa.”
 
Không thể trách Tạ phu nhân tỏ thái độ tiêu cực, hai chuyện quan trọng nhất phiền toái nhất của nữ nhân cổ đại: Một là hôn sự của bản thân, hai là hôn sự của con cái. Phải nuôi dưỡng con gái trở nên giỏi giang tuyệt đối là nhiệm vụ có cấp độ khó cao, con trai còn có phu quân có thể dạy, nhưng con gái chỉ có thể một mình dạy, ngươi phải dạy nàng tài năng, dạy nàng có quy củ không thể để người ta chê cười, còn phải thỉnh thoảng dẫn nàng ra ngoài thể hiện tài năng và quy củ của bản thân, mùi rượu cũng sợ ngõ hẻm sâu[1], nhưng con gái không chỉ có một, ngươi lại không thể đi đâu cũng dẫn theo hết, phía sau một đám nha đầu ồn ào cũng khiến người ta chê cười, số người thì có hạn, đương nhiên không hi vọng nhiều.
 
[1]Mùi rượu cũng sợ ngõ hẻm sâu: ý nói rượu có cất ngon hơn nữa, ở trong hẻm sâu cũng sẽ khó tránh khỏi có người không biết, dù mùi thơm xông vào mũi, cũng khó tránh có người không chịu đi lòng vòng quanh co tìm tới nếm thử.
 
Một lát sau, quả nhiên Tạ lão thái quân phái người tới truyền, có điều không chỉ gọi Tạ phu nhân, mà còn gọi luôn Tạ đại gia tới. Mức độ coi trọng chuyện này của lão phu nhân đã vượt quá sức tưởng tượng của Tạ phu nhân, ngay cả Tạ lão thái gia cũng bị Tạ lão thái quân gọi qua, bốn người hai thế hệ cứ thế cùng nhau ngồi trong phòng. Tạ lão thái gia và Tạ lão thái quân ngồi trên chủ vị, Tạ đại gia và Tạ phu nhân ngồi ở phó vị.
 
Tạ lão thái quân đi thẳng vào vấn đề hôn sự của Lạc Cẩn, hơn nữa cho Tạ phu nhân một quy chuẩn cứng nhắc: “Dáng dấp nhân phẩm không cần phải nói, gia thế cũng không thể kém, ít nhất phải ba đời làm quan.”
 
Ba đời làm quan! Vậy sẽ gọi là nhà quan lại, kêu người ta cưới con gái thương nhân? Tạ phu nhân cảm thấy đầu lưỡi mình cay xè, đặc biệt muốn há mồm nói, khoan nói tới phẩm tính của Lạc Cẩn còn chưa biết, đã nhắc tới trong nhà nàng thì tổ tiên cũng chẳng có ai làm quan, tổ phụ nàng vất vả lắm mới đầu cơ trục lợi được một tước vị bá an nhàn, không thể kế tục, đến phiên thế hệ cha nàng, đây đúng là dân đen chính hiệu, tìm một đời làm quan hay hai đời làm quan cũng miễn cưỡng, còn định ba đời!
 
 
 
Tạ phu nhân cố gắng đè nén những lời trong lòng, sao bà có thể tranh luận với mẹ chồng chứ, nếu cổ đại có diễn đàn, thì Tạ phu nhân lập tức lên đăng bài ‘Mẹ chồng cực phẩm của tôi không biết trời cao đất rộng lại muốn cóc ghẻ ăn thịt thiên nga’.
 
Vẻ mặt Tạ đại gia bình tĩnh, ông không cảm thấy lời mẹ ông nói có gì không đúng, ông đã trải qua thời gian vinh quang nhất của phủ Trấn quốc công, ở trong mắt Tạ đại gia, hai đứa con gái thứ xuất của ông muốn tìm nhà chồng nói không chừng cũng có thể tìm một người như vậy, huống chi Lạc Cẩn là con gái của muội muội ruột ông đấy, Tạ đại gia lại quên Lạc Cẩn họ Tiền chứ không phải họ Tạ.
 
Vẫn là Tạ lão thái gia hiểu rõ ràng nhất, giúp con dâu nói lời công bằng: “Bà đừng quên Lạc Cẩn là con gái Tiền gia, làm sao cũng phải theo phụ thân bên kia tính toán. Tiền gia ngay cả một chức quan cũng chả có, còn là thương nhân, sao có thể có gia đình quan lại tìm đến kết thân được…”
 
Tạ lão thái quân chỉ chờ Tạ lão thái gia nói như thế để cho bà trút cơn giận, cười khẩy nói: “Ông cũng biết Tiền gia là thương nhân bị ghét bỏ hả, trước đây còn gả Thục Mẫn cho người ta, có ai làm cha như ông không?”
 
Bị lão bà trách cứ ngay trước mặt con cái, Tạ lão thái gia nổi giận: “Tiền gia có đại ân với ta, ai bảo bụng bà không hăng hái, nếu bà còn có đứa con gái khác thì tôi đã không gả Thục Mẫn.”
 
Tạ đại gia và Tạ phu nhân ngồi ở phó vị đều sợ đến choáng váng, cha mẹ cãi vãi ngay trước mặt hai người bọn họ ư? Tình cảm của Tạ lão thái quân và Tạ lão thái gia thật ra rất tốt, Tạ lão thái gia ngoại trừ một thông phòng hồi còn trẻ ra chưa từng nạp thiếp, bên ngoài là một tướng quân với tính tình nóng nảy, về đến nhà lại ít khi nổi nóng với vợ con, hôn sự của Tạ Thục Mẫn là hiềm khích duy nhất của hai người.
 
Tạ lão thái quân có một khúc mắc chính là sinh con cho Tạ lão thái gia quá ít, trước đây khi cháu còn chưa ra đời, ngày lễ tết trong nhà quạnh quẽ, bà thường len lén rơi lệ, hận bản thân không mang thai nổi. Một cú này của Tạ lão thái gia không phải cố ý, đúng lúc đánh trúng tử huyệt của lão thái quân.
 
“Bản thân ông muốn báo ơn, sao không gả bản thân đi, Thục Mẫn đáng thương phải đi chịu khổ ở gia đình ấy, Lạc Cẩn đáng thương của ta số khổ như mẹ nó, chỉ có thể gả cho gia đình chẳng ra gì chịu khổ.”
 
Loảng xoảng, Tạ lão thái gia ném chén trà trong tay xuống đất vỡ tan tành, trái tim của Tạ phu nhân liên tục treo trên cuống họng, bị tiếng vang dọa sợ đến giật mình. Tạ lão thái gia tức giận đứng phắt dậy, phất ống tay áo một cái, ném ra lời hung ác: “Khi nào ta nói mặc kệ Lạc Cẩn? Chẳng lẽ ta không yêu thương cháu ngoại mình? Cùng lắm thì để Tắc Nguyên cưới nó, thân càng thêm thân, gả cho đích tôn của phủ Trấn quốc công chung quy không đến mức chịu khổ nhỉ?”
 
Tạ phu nhân muốn ngất! Tạ đại gia thì vẫn bình tĩnh, hiếu thảo có lẽ là ưu điểm duy nhất có thể tìm được trên người ông, tuy ông không thấy Tiền Lạc Cẩn là mối hôn sự tốt, song nếu cha mẹ đã quyết định, ông cũng sẽ không phản đối.
 
Tạ phu nhân tuyệt đối không muốn con trai mình cưới Tiền Lạc Cẩn, thấy Tạ đại gia chẳng đáng tin cậy, chỉ có thể dựa vào chính mình, gắng gượng giả vờ trấn định: “Con dâu nghĩ việc hôn sự của Lạc Cẩn hơi khó khăn nhưng cũng chưa chắc không được. Mặc dù dòng dõi Tiền gia hơi thấp, có điều cũng phải xem mặt mũi của phủ Trấn quốc công chúng ta đúng không? Hơn nữa, nếu là gia đình hiểu chuyện, không thể chỉ xem mỗi gia thế, còn phải xem bản thân đứa trẻ nữa phải không? Con nghĩ Lạc Cẩn chắc chắn là một đứa trẻ ngoan.”
 
Tạ lão thái quân và Tạ lão thái gia giận dỗi cũng mệt mỏi, bèn gật đầu: “Giờ Lạc Cẩn còn nhỏ, việc hôn sự qua vài năm nữa hẳn đề cập không vội. Con nói rất đúng, bản thân đứa trẻ cũng phải tốt, ba nha đầu đều được con dạy rất tốt, hiện tại Lạc Cẩn đã ở chung, con cũng dạy dỗ thật tốt nhé.”
 
Tạ phu nhân đồng ý liên tục, vốn dĩ bà định lừa gạt một chút, hiện tại bà đâu dám không để tâm. Bảo bà dốc hết sức mình, bà cũng chịu, bất kể thế nào cũng phải đào tạo Tiền Lạc Cẩn cho tốt để gả ra ngoài, bằng không con trai bà sẽ chịu tai ương!
 
Tiền Lạc Cẩn còn chưa biết bản thân bị ‘ghét bỏ’ cỡ nào, mới một buổi chiều nàng đã trở thành củ khoai lang bỏng trong tay Tạ phu nhân.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
oanhoanh
Bài viết: 1
Ngày tham gia: 31 Tháng 10 2019 22:51
Been thanked: 1 time
Tiếp xúc:

01 Tháng 11 2019 18:19

Hóng chương mới... 😍 cảm ơn bạn edit truyện nhiều nhiều.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Lạc Lạc
Bài viết: 46
Ngày tham gia: 06 Tháng 9 2019 23:42
Has thanked: 18 times
Been thanked: 342 times
Tiếp xúc:

05 Tháng 11 2019 18:09

Chương 5: Đường lui của của Tạ phu nhân 

Chỗ ở của Tiền phu nhân và Tiền Lạc Cẩn đã được Tạ phu nhân bố trí thỏa đáng, sau khi tôi tớ Tiền gia tới lại lấy vật dụng thường dùng sắp xếp kỹ càng một phen, Lạc Cẩn cũng chẳng có cảm giác không quen, Tiền phu nhân thì càng khỏi phải nói, nơi này vốn là khuê phòng trước khi bà xuất giá mà.
 
Lạc Cẩn mới vừa vào phòng, đại nha hoàn của nàng – Hàm Thúy bèn lấy hộp gấm ra: “Mời tiểu thư xem trước, đây là hạ nhân Tạ gia đưa tới, nói rằng đồ vật hàng năm thưởng cho các tiểu thư khác đều dành cho tiểu thư một phần, tất cả đều cất trong hộp ạ.”
 
Lạc Cẩn mở hộp, bên trong là các loại trang sức bảo ngọc, nàng bảo Hàm Thu thu vào: “Cứ cất vào bách bảo hộp mà hôm nay nhị cữu tặng đi.” Ai nói con gái gả ra ngoài như bát nước hắt đi, Tạ lão thái quân thương yêu Tiền phu nhân đến dường nào, trong lòng Lạc Cẩn đắc ý nghĩ, dính chút hào quang của Tiền phu nhân, cuộc sống của bản thân tại phủ Trấn quốc công ắt hẳn có thể thoải mái… chỉ cần Tạ Tắc Nguyên cách xa nàng một tí.
 
Quà mà Tiền phu nhân cho mấy đứa trẻ Tạ phủ đương nhiên cũng vô cùng bạo tay, Tiền lão gia rất sợ để lại ấn tượng hẹp hòi cho nhạc phụ nhạc mẫu, nên tìm một đống kỳ trân dị bảo trong khố phòng để Tiền phu nhân mang theo, chỉ bàn về tiền bạc, ngược lại Tiền gia đã ở trên phủ Trấn quốc công.
 
Từ chỗ ở liền nhìn ra được cuộc sống lúc chưa xuất giá của Tiền phu nhân rất được sủng ái, ở gần Tạ lão thái quân nhất, viện lớn hơn hai người huynh đệ của bà, cũng có non có nước đầy đủ mọi thứ. Trong viện có xây đình hóng mát, bên cạnh đào một hồ nước, giữa hồ trồng hoa súng và đài sen, còn có mấy con cá Cẩm Lý đốm hoa.
 
Tiền Lạc Cẩn đứng bên hồ vui vẻ hớn hở nghĩ: Hồ nước chứa nước, nước dưỡng hoa sen, hoa sen làm mồi cho cá, đây là chuỗi thực vật nhỉ? Hiện tại còn thiếu một con mèo to.
 
Nếu Cẩm Lý biết Tiền Lạc Cẩn đang gì, chắc chắn sẽ nhảy ra khỏi hồ vẩy đuôi cá vào cái miệng rộng của nàng.
 
Hàm Thúy thúc giục Tiền Lạc Cẩn ngủ trưa, đây là thời gian đau khổ nhất trong ngày của Tiền Lạc Cẩn, mỗi ngày phải ngủ trưa, nhưng nàng đã qua cái tuổi ham ngủ rồi, ngày nào cũng ngủ không được, còn phải nhắm mắt nằm nửa canh giờ, khỏi phải nói dằn vặt người ta bao nhiêu. Tiền Lạc Cẩn không lay chuyển được Hàm Thúy, Hàm Thúy như mẹ già nên nàng thích tiểu nha hoàn Tú Hỉ hơn, vì còn nhỏ tuổi, dễ lừa gạt.
 
Giấc ngủ trưa hôm nay, Tiền Lạc Cẩn nhắm mắt liên tục nghĩ tới một chuyện: Làm cách nào trả thù Tạ Tắc Nguyên.
 
Không thể quá dồn ép vì sẽ để lại hình tượng không tốt, không thể quá đáng, bằng không lão thái quân sẽ đau lòng, tốt nhất thoạt nhìn chỉ là kết quả của đứa trẻ ngây thơ.
 
Sau khi ngủ trưa, Tạ Tắc Nguyên cô đơn khó nhịn tự mình đưa tới cửa, còn mang theo một giỏ hoa đủ màu sắc.
 
“Buổi sáng chỉ đùa với biểu muội một chút, sợ biểu muội giận thật, đặc biệt tới nhận lỗi với biểu muội, đây là quà xin lỗi.” Tạ Tắc Nguyên đặt giỏ hoa lên bàn.
 
Nếu Tiền Lạc Cẩn vẫn còn ở thân thể hai mươi tuổi, thừa dịp hiện tại trói Tạ Tắc Nguyên lại treo lên đánh để giải mối hận trong lòng. Đáng tiếc hiện giờ, nếu nói Tạ Tắc Nguyên là một củ khoai to, thì Tiền Lạc Cẩn là một củ khoai nhỏ, không chung hạng cân, cho nên Tiền Lạc Cẩn rất thức thời biểu hiện sợ hãi: “Không dám phiền biểu ca quan tâm, biểu ca còn chuyện khác phải làm đúng không? Muội không giữ huynh.”
 
Da mặt của Tạ Tắc Nguyên há có thể xuyên thủng chỉ vì lệnh đuổi khách, tự mình lấy ghế ngồi xuống: “Muội muội mau xem những bông hoa này thích không, trình độ làm vườn ở Đô Trung giỏi nhất, chắc chắn có hoa muội chưa từng thấy.”
 
Hình dạng của hoa trong giỏ rất hiếm thấy, tiệm hoa hiện đại cũng chưa từng thấy qua. Đô Trung hội tụ thợ làm vườn nổi tiếng ở các nơi trong nước, chuyên môn gây trồng giống lạ cung cấp cho các gia đình quyền quý thưởng thức. Tạ Tắc Nguyên tiêu tiền mồ hôi nước của cha hắn chẳng có chút thương tiếc, được rồi, cũng không tính là tiền mồ hôi nước mắt, Tạ đại gia treo một chức quan nhận bổng lộc trong quân đội, cả ngày toàn chơi bời lêu lổng.
 
“Biểu muội, mẫu đơn trắng như tuyết kiểu này chắc chắn muội chưa từng thấy, năm nay là loại hút hàng nhất tiệm hoa tại Đô Trung đấy.” Tạ Tắc Nguyên dương dương đắc ý khoe khoang vật lạ trong thành của bọn họ cho tiểu cô nương nông thôn biết.
 
Đóa mẫu đơn to trắng như tuyết, quả thực Tiền Lạc Cẩn chưa từng gặp, Tiền gia cũng có kinh doanh hoa ở Vệ Lăng, không so thì không biết, cuộc sống của người dân Đô Trung vẫn là bách tính địa phương không sánh được.
 
Hoa mẫu đơn này quá to, chẳng lẽ là hoa giả? Tiền Lạc Cẩn tò mò đưa tay sờ hoa mẫu đơn, tay vừa chạm vào cánh hoa, một con sâu lông màu đen bò ra ngoài.
 
Môi trường ở cổ đại tốt, ngay cả sâu lông cũng dài hơn to hơn, Tiền Lạc Cẩn thực sự sợ muốn chết, gào thét lên, còn Tạ Tắc Nguyên thì ở một bên cười có bao nhiêu vui vẻ.
 
Sâu lông cũng sắp bị Tiền Lạc Cẩn dọa, cuộn tròn mình phản ứng theo sinh lý, bỗng chốc thuận theo cánh hoa lăn xuống tay nàng.
 
Khi còn bé Tiền Lạc Cẩn thích lấy cây trêu chọc sâu lông, nhưng trực tiếp trên tay thì quá khẩu vị nặng rồi, theo bản năng nàng vung tay, làm chiếc ghế ngã nghiêng không cẩn thận đụng ngã luôn cái bàn, nước trà trong ấm trà trên bàn nóng hổi, mắt thấy Lạc Cẩn sẽ ngã xuống vũng nước nóng, Tạ Tắc Nguyên nhanh tay nhanh mắt đẩy nàng ra.
 
Tiền Lạc Cẩn vẫn ngã, có điều ngã trên mặt đất sạch sẽ, Tạ Tắc Nguyên cũng ngã, chẳng qua hắn chống một tay xuống đất chẳng đáng lo.
 
Hai nha hoàn bị đuổi tới cổng nói chuyện nghe được âm thanh lập tức chạy vào, thấy hai đứa trẻ đều quỳ rạp trên mặt đất, linh hồn bé nhỏ cũng sắp bị dọa đến không còn. Nha hoàn Tú Hỉ của Tiền Lạc Cẩn vội vàng đỡ nàng dậy, đầu gối nàng bầm dập, đau tới rơi nước mắt ròng ròng. Còn Tạ Tắc Nguyên lại giống như chẳng có chuyện gì, tự mình đứng dậy nhìn mặt Tiền Lạc Cẩn: “May mà không bỏng mặt, phá tướng rồi chẳng ai thèm lấy muội.”
 
Lạc Cẩn cũng ngừng khóc, thằng nhóc này hình như lúc nãy đã cứu nàng? Tuy lý do rất kỳ quái. Cách làm chính xác của mấy thằng nhóc nghịch ngợm chẳng phải mặc kệ người ta sống chết ư? Xem ra Tạ Tắc Nguyên vẫn chưa nghịch đến hết thuốc chữa, song Tiền Lạc Cẩn cũng chả quên toàn bộ sự việc đều do hắn gây ra, hiện tại đứa trẻ này còn cứu được, nhưng chờ mẹ hắn và bà nội hắn tiếp tục cưng chiều nữa, nói không chừng sẽ biến thành yêu nghiệt hại nước hại dân.
 
Việc này chẳng ai dám nói với Tạ lão thái quân, ngay cả Tạ Tắc Nguyên nghịch ngợm cũng không đi tìm bà nội cáo trạng, bằng không sẽ liên lụy tiểu nha hoàn đi theo hắn bị đuổi đi, trong lòng Tạ Tắc Nguyên thực sự vẫn còn chút nhân tính.
 
Chỗ Tạ phu nhân chắc chắn không thể gạt, bà phái Bảo Bình hung hăng dạy dỗ tiểu nha đầu kia một trận: “Hiện tại là thời điểm thiếu gia tiểu thư tinh nghịch, bên cạnh sao có thể không có người? Bảo ngươi ra ngoài thì ngươi đi ra ngoài, kêu ngươi chết thì ngươi có đi chết không?” Tuy xin được Tạ phu nhân nhân từ không bị kéo ra khỏi phủ, song khó tránh một trận đòn.
 
Hàm Thúy nhã nhặn hơn Bảo Bình một tí, lời khó nghe nàng mắng không được, dứt khoát động thủ đánh. Hồ ma ma đích thân ra tay, đánh cho Tú Hỉ kêu cha gọi mẹ, may mà Tiền Lạc Cẩn chỉ bị rách chút da ở đầu gối, nếu biết mặt của Lạc Cẩn suýt bị bỏng thì Tú Hỉ chắc chắn bị đánh chết tươi. Mặc kệ Lạc Cẩn kháng nghị thế nào, Tú Hỉ khó tránh khỏi bị nghiêm phạt, Hồ ma ma ra tay quá ác, Hàm Thúy thấy cũng đau lòng: “Nha đầu chết giẫm, xem ngươi còn dám quên không.”
 
Việc này xét đến cùng đều do Tạ Tắc Nguyên, tuy hắn sợ Lạc Cẩn không ai thèm mới cứu nàng, nhưng không thể thay đổi được việc hắn gây họa. Rõ ràng là đứa trẻ ngoan, chính vì bị làm hư nên cần có người quản lý hắn.
 
Tuy nhiên có lẽ toàn bộ Đô Trung đều cảm thấy người còn có thể cứu Tạ Tắc Nguyên chỉ có mỗi mình Tiền Lạc Cẩn.
 
Hai nha hoàn đều bị dạy dỗ một trận, Bảo Bình trở về nói với Tạ phu nhân, bà mệt mỏi ra dấu cho nàng lui ra, cả ngày nay không để bà nhàn rỗi, già làm ầm ĩ, trẻ cũng làm ầm ĩ, trong phòng chẳng còn ai, bà bèn oán giận với Tạ đại gia: “Thấy không, Tắc Nguyên tuyệt đối không thể cưới Lạc Cẩn, hai đứa xung khắc nhau, vừa tới một ngày đã gây ra bao nhiêu chuyện.”
 
Tạ đại gia không quan tâm cơn bực tức của Tạ phu nhân, trong lòng ông nghĩ: Ai không xung khắc với tiểu tử thúi đó? Ngày nào chả thấy nó gây sự với ba tỷ muội? Tạ lão thái quân không cho Tạ đại gian dạy dỗ Tạ Tắc Nguyên, ông vui còn không kịp nữa kìa, một đại lão gia ông đây sao có thời gian dạy trẻ, rủ rê đám bạn xấu đi uống rượu mới đứng đắn.
 
Tạ phu nhân biết Tạ lão thái gia là một người nói một không nói hai, tuy lúc đó chỉ là nói lẫy, nhưng nếu tương lai Lạc Cẩn thực sự không tìm được nhà chồng thuận mắt, Tạ lão thái gia thật sự có thể làm ra chuyện để Tắc Nguyên cưới Lạc Cẩn. Quyết định của ông ai cũng không thể thay đổi, năm đó vì hôn sự của Tạ Thục Mẫn, Tạ lão thái quân đã ầm ĩ thành như vậy với ông mà vẫn không phản đối được.
 
Có suy nghĩ đáng sợ của Tạ lão thái gia bức bách, khỏi phải nói Tạ phu nhân để bụng Lạc Cẩn bao nhiêu, Tiền Lạc Cẩn còn ngồi chưa nóng đít tại Tạ gia, đã muốn giới thiệu nàng cho tất cả phu nhân có con trai quen biết. Đúng lúc sinh thần của Tạ lão thái quân sắp tới, đó là một cơ hội hoàn mỹ, bà có nhất phẩm cáo mệnh trong người, các quý phụ có mặt mũi ở Đô Trung đều sẽ tới chúc thọ, giới thiệu cháu ngoại của bà cho mọi người biết cũng là chuyện hợp tình hợp lẽ.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Lạc Lạc
Bài viết: 46
Ngày tham gia: 06 Tháng 9 2019 23:42
Has thanked: 18 times
Been thanked: 342 times
Tiếp xúc:

08 Tháng 11 2019 21:00

Chương 6: Thọ yến của thái quân 

Ấn tượng đầu tiên rất quan trọng, Tạ phu nhân triển khai đặc huấn nghiêm khắc với Tiền Lạc Cẩn, so với việc học phép tắc phức tạp, Lạc Cẩn thà trở về hồi cấp ba chiến đấu với kỳ thi đại học. Ở trong mắt nàng, người nên học phép tắc nhất trong phủ chính là Tạ Tắc Nguyên, nhưng chỉ vì hắn là bé trai nên có thể cả ngày chơi bời lêu lổng.
 
Ma ma giáo dưỡng nghe nói là người từ trong cung ra, chẳng nể nang vị tiểu thư nào. Cũng may Tiền phu nhân đã đặt căn bản không tồi cho Lạc Cẩn để nàng không đến nỗi quá mất mặt, song cũng không ít lần bị ma ma giáo dưỡng răn dạy, hai mươi tuổi đầu còn bị người ta sửa tư thế đứng ngồi, Tiền Lạc Cẩn đỏ bừng mặt. Đừng thấy Tạ Mộng Hoa ngày thường thể hiện tư thái đích tỷ không thể với tới cũng bị răn dạy không ít, chẳng nhịn được cũng đỏ mặt như Tiền Lạc Cẩn.
 
Người học giỏi nhất là Tạ Mộng Dao, nàng học nhanh nhất, hơn nữa nhất cử nhất động tự có làn điệu của riêng mình, ma ma giáo dưỡng thích Tạ Mộng Hoa nhất, lúc không có ai còn cảm thán: “Dáng điệu, quy củ đều rất tốt, chỉ tiếc là thứ xuất.”
 
Ảnh hưởng từ ấn tượng đầu tiên ngoại trừ ngôn hành cử chỉ ra, còn có giá trị nhan sắc, ngũ quan là gốc rễ cha mẹ cho, không thay đổi được, song son phấn có thể khiến người ta càng lấp lánh hơn. Lần đầu tiên Tiền Lạc Cẩn biết còn có một ma ma chuyên dạy dưỡng da, có điều da dẻ ma ma ngươi như vỏ quýt lâu năm, giảng dạy cực kỳ không có sức thuyết phục đấy.
 
Mỗi buổi sáng tiệm hoa sẽ đưa một xe hoa mới hái đến các phòng, các tiểu thư, phu nhân vốn cần phải dùng nhiều. Hoa mới đưa tới, bên trên còn mang theo hạt sương sớm, đám nha hoàn chọn loại đẹp mắt ra cắm đầy bình hoa, còn sót lại sẽ cho tiểu thư rửa mặt tắm rửa dùng.
 
Hàm Thúy bên người Lạc Cẩn thích chăm sóc hoa cỏ nhất, bày trí gian phòng của Lạc Cẩn như vườn thực vật, ở trước mặt nàng nhiều lần còn khen tiệm hoa của Đô Trung, rất nhiều hoa đều chưa từng thấy. Dĩ nhiên rồi, cũng khó trách Tạ Tắc Nguyên vênh váo tự đắc trước mặt nàng, cuộc sống người dân thủ đô có khác biệt rất lớn với dân chúng nông thôn mà.
 
Tạ phu nhân nhìn Lạc Cẩn được tẩy rửa đến bóng loáng, có gen mạnh mẽ của Tiền phu nhân, vốn liếng cũng không tệ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn, ngũ quan tinh xảo làm người ta yêu thích, chẳng cần phí nhiều công phu miêu tả, nhưng cách trang điểm này lại không được thịnh hành nhất tại Đô Trung, Tạ phu nhân phân phó Bảo Bình: “Đi mời Oanh nương của Trăn Dung phường tới đây.”
 
Trăn Dung phường là nơi làm son phấn nổi tiếng nhất Đô Trung, son phấn trong cung đều do nơi này tiến cống, trang nương ở đây cũng có trình độ hạng nhất, thường được nương nương trong cung mời. Cái gọi là trang nương tương đương với chuyên viên trang điểm ở hiện đại, Oanh nương là một trong những trang nương tài năng xuất chúng nhất Trăn Dung.
 
Muốn mời trang nương hồng bài của Trăn Dung không dễ dàng, khoan nói tới có bao nhiêu nữ quyến quan lại Đô Trung, chỉ trong cung thôi đã có một nhóm lớn nương nương xem Trăn Dung là chiến trường, Oanh nương có chút giao tình với phủ Trấn quốc công, phủ Trấn quốc công mời bà đa số đều không từ chối. Thầy dạy vỡ lòng của Tạ Mộng Dao và Tạ Mộng Hoa cũng là bà.
 
Tiền Lạc Cẩn còn tưởng nữ nhân dạy người ta trang điểm chắc chắn phải trang điểm đậm và xinh đẹp, nhưng Oanh nương khác với trong tưởng tượng của nàng, đó là một nữ nhân thanh lệ, nhan sắc cả người cũng thanh nhạt, trên y phục màu hồng cánh sen thậm chí chả có chút hoa văn nào, gương mặt thì chỉ bôi chút phấn, một ít nước son điểm đôi môi và chẳng còn gì khác.
 
Theo cách nói của Oanh nương: Mỗi ngày người tìm ta trang điểm xếp hàng nhiều không đếm xuể, nên đối với bản thân trái lại không có tâm tư vẽ vời.
 
“Tuổi tác tiểu thư còn nhỏ, son phấn bột nước không thích hợp dùng nhiều, chỉ cần học chút cơ bản.” Và so với ma ma giáo dưỡng nghiêm khắc, Oanh nương thực sự dịu dàng đến có thể chảy ra nước, đầu ngón tay điểm son thấm nước nhẹ nhàng phác họa trên mặt Lạc Cẩn.
 
“Vậy ta có thể… không vẽ được không?” Tạ phu nhân bảo ma ma giáo dưỡng tăng giờ cho Tiền Lạc Cẩn học bù, hiện tại nàng dậy còn sớm hơn gà, dậy sớm xong tắm một cái rồi vẽ một chút, thế phải mấy giờ rời giường?
 
Oanh nương thản nhiên bật cười: “Cho dù tiểu thư thiên sinh lệ chất cũng không thể thiếu trang điểm, thoa ít phấn có thể khiến người ta càng lấp lánh. Ngươi vẫn còn quá nhỏ, sau này ngươi sẽ biết khuôn mặt của nữ nhân ảnh hưởng đến việc tìm một phu quân tốt tới dường nào đấy.”
 
Tiền Lạc Cẩn đau lòng bản thân, vất vả lắm mới xuyên thành bạch phú mỹ còn phải bị vây khốn bởi quy định cứng nhắc của nữ nhân, nàng đã có tiền như vậy thì tìm chồng còn dựa vào gương mặt ư? Không thể giống nữ chính trong tiểu thuyết nữ tôn tổ chức một cuộc thi sắc đẹp cưới nam nhân đẹp trai nhất nước à?
 
Đáp án là: Đương nhiên không thể.
 
Bản thân Lạc Cẩn đã nghĩ tới chuyện nhặt đại một người trên phố, tốt nhất sau khi cưới hắn tìm mười người tám tiểu thiếp, ai cũng chẳng quấy rầy ai thì thật tốt, song đầu tiên cha mẹ hời của nàng sẽ không đồng ý, ngay cả cữu mẫu chả thích xen vào chuyện người khác cũng không thể bỏ qua nàng, một khuê nữ không thiết thực có thể sẽ làm dòng họ hai bên phiền hà.
 
Là một nữ nhân, làm cách nào để cho mình sống thoải mái ở cổ đại, Tiền Lạc Cẩn còn cần phải suy tính kỹ hơn.
 
Thời điểm Tiền phu nhân chọn dẫn Tiền Lạc Cẩn tới, cũng là muốn trải qua thọ yến của Tạ lão thái quân. Năm nay Tạ lão thái quân năm mươi bảy tuổi, dựa theo hiện đại chỉ có thể tính là phụ nữ trung niên, nhưng dựa theo cổ đại thì đã là bà cụ. Tuy không phải là sinh thần số chẵn, nhưng thọ yến của lão thái quân phủ Trấn quốc công làm sao cũng không thể khiêm tốn nổi.
 
Một tháng trước Tạ phu nhân đã bắt đầu chuẩn bị thọ yến rồi, ba ngày trước thọ yến thì càng bận rộn hơn, ngay cả giấc ngủ cũng thiếu, mỗi ngày trời còn chưa sáng choang liền điểm danh ba đại nha đầu của bà.
 
Ai cũng biết hiện tại Tạ lão thái quân không quản gia, mọi chuyện lớn nhỏ đều do một tay Tạ phu nhân lo liệu, bao nhiêu ánh mắt nhìm chằm chằm đó, hễ thọ yến có chút không chu đáo nào, chẳng biết có bao nhiêu cái miệng sẽ chê cười bà. May mà Tạ Mộng Hoa lớn thêm chút, theo bên người Tạ phu nhân cũng học ít việc quản gia, cộng thêm sự hỗ trợ của mấy ma ma và nha hoàn tâm phúc, cuối cùng đều sắp xếp xong mọi chuyện trong sinh thần của lão thái quân.
 
Hôm nay cuối cùng cũng tới ngày chính, trời còn chưa sáng, tôi tớ ở thôn trang đã lọ mọ đưa thức ăn tới, từng xe đẩy chất đầy nguyên liệu nấu ăn nối đuôi nhau ra vào từ cửa hông phủ Trấn quốc công.
 
Ba đại nha hoàn bên cạnh Tạ phu nhân gồm Bảo Bình, Xảo Bình, Thiện Bình đều tự mình kiểm kê mọi việc. Đến canh năm[1], bốn vị tiểu thư trong phủ đều bị kéo ra khỏi ổ chăn, Tạ phu nhân mời Oanh nương lần lượt trang điểm cho các nàng.
 
[1]Canh năm: Từ 3 giờ đến 5 giờ sáng tức giờ Dần.
 
Búi tóc để trẻ con có thể chải không nhiều, Oanh nương bèn chải song nha kế[2] cho tứ tỷ muội hết. Y phục mới do Cẩm Tú phường mang tới cũng giống cả chất liệu và kiểu dáng, những thứ này đều do Tạ phu nhân đặc biệt dặn dò, một vì muốn xem náo nhiệt, hai vì không muốn bốn nha đầu cảm thấy y phục mới của ai xinh đẹp, y phục mới của người nào xấu xí.
 
[2]Song nha kế
 

Hình ảnh
 
Ngay cả Oanh nương trông thấy bốn nha đầu như búp bê Nga đứng chung với nhau cũng không nhịn được bật cười: “Nếu gia đình thiếu khuê nữ nhìn thấy sẽ đố kỵ.”
 
Khuê nữ ruột thịt của Tạ phu nhân thật sự không thương uổng phí, Tạ Mộng Hoa trang điểm xong lập tức muốn đi giúp mẫu thân một tay, Tiền Lạc Cẩn, Tạ Mộng Dao và Tạ Mộng Hi thì cùng nhau chờ trong phòng khách. Tiền Lạc Cẩn ngồi trên ghế liên tục gật gù muốn ngủ, Tiền phu nhân rất sợ nàng sơ sảy trong tình cảnh hoành tráng, tối qua bảo ma ma giáo dưỡng cho nàng luyện tập đến nửa đêm. Vô số chứng cứ khoa học cho thấy trước khi thi, làm đêm sẽ chẳng có tác dụng, Tiền Lạc Cẩn chỉ cảm thấy chỉ số thông minh hai mươi tuổi của mình bị vũ nhục, không phải nói ngọt một chút à, không dụ dỗ được mấy lão thái thái kia, nàng sẽ uổng công làm gái xuyên không.
 
Tạ Mộng Hi vẫn còn chưa hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra, tuổi nàng còn nhỏ, càng ham ngủ, ngồi trên ghế liền ngủ gật, nhũ mẫu của nàng không đành lòng đánh thức nàng, thừa dịp không có ai để nàng trộm ngủ thêm tí.
 
Tạ Mộng Dao không hổ là đứa trẻ mà ma ma giáo dưỡng xem trọng, hai muội muội bên cạnh đều khốn đốn ỉu xìu, còn nàng có thể ưỡn thẳng sống lưng, làm tư thế ngồi tiểu thư khuê các tiêu chuẩn mà ma ma dạy.
 
Tú Hỉ bị Tiền Lạc Cẩn phái đi canh chừng bước nhanh tới, khẽ nói bên tai Lạc Cẩn: “Lão thái quân đến ạ.”
 
Tiền Lạc Cẩn chợt ngẩng đầu, lên tinh thần, ngồi thẳng tấp y hệt Tạ Mộng Dao, nha hoàn bên cạnh Tạ Mộng Hi cũng nhanh trí, nhìn ra tình huống bèn vội vàng đánh thức tiểu thư nhà mình. Tạ lão thái quân được Tạ phu nhân và Tiền phu nhân nâng đỡ vào nhà, trông thấy ba đứa trẻ đều đầy tinh thần ngồi đó, rất hài lòng.
 
Tạ phu nhân thấy ba đứa trẻ ăn diện như nhau cũng rất vui vẻ, nói với Tạ Mộng Hoa: “Đi, qua đó ngồi chung với đám muội muội con đi.”
 
Bốn bé gái ngồi song song từ nhỏ đến lớn, đều mặc váy thêu chim tước màu hải đường, đầu chải song nha kế, hoa kèm theo toàn là hoa cúc đỏ cùng một màu. Quả nhiên Tạ lão thái quân bị chọc cười liên tục: “Chốc nữa mấy lão thái thái tới coi chừng các nàng, được người ta yêu thích quá, đừng để bị người ta trộm mất một đứa.” Nói xong lại trêu Tạ Tắc Nguyên: “Con xem ai là người đẹp nhất?”
 
Tạ Tắc Nguyên đảo mắt một vòng, ôm cánh tay Tạ lão thái quân làm nũng: “Không đẹp bằng con, con giống mẹ, đẹp nhất.”
 
Lão thái quân xoay qua nói với Tạ phu nhân: “Xem đi, rốt cuộc không uổng công con mang thai mười tháng, biết hướng về con rồi.”
 
Lần này ngay cả Tạ phu nhân cũng cười toe tóe, có đứa con trai này ở đây, khỏi phải nói cuộc sống hài lòng biết bao.
 
Thảo nào Tạ lão thái quân và Tạ phu nhân đều thương Tạ Tắc Nguyên đến tam quan vặn vẹo, thằng nhóc nghịch ngợm miệng ngọt như vậy mà. Song ngày vui mà gặp Tạ Tắc Nguyên, Lạc Cẩn lại cảm thấy điềm xấu, lão thái quân à, hôm nay là ngày vui của ngài đó, ngài thật sự không suy xét đến việc trói Tạ Tắc Nguyên lại nhốt vào phòng củi để bảo đảm bình yên ư?

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Lạc Lạc
Bài viết: 46
Ngày tham gia: 06 Tháng 9 2019 23:42
Has thanked: 18 times
Been thanked: 342 times
Tiếp xúc:

12 Tháng 11 2019 17:13

Chương 7: Gia Dụ công chúa 

Sau khi trời sáng, liên tục có khách tới, một số người từ vùng khác đặc biệt tới chúc thọ lão thái quân. Bên ngoài, khách nam do Tạ lão thái gia và Tạ đại gia tiếp đón, Tạ nhị gia vẫn ở một mình trong rừng trúc không xuất hiện, ai cũng không đề cập tới hắn, mà ước gì chẳng nhìn thấy hắn nữa, tuy thái y nói không phải bệnh truyền nhiễm, nhưng có vài người còn kiêng kỵ. Tạ Tắc Nguyên còn nhỏ vẫn đi theo mẫu thân ở hậu viện.
 
Tiền Lạc Cẩn cảm thấy mình như mấy cô nhân viên đứng chào khách ngay tại nhà hàng, có khách mới tới, giới thiệu một phen, Lạc Cẩn sẽ nở nụ cười, hành lễ vấn an.
 
Vốn dĩ Lạc Cẩn không hiểu ở thời đại trọng nam khinh nữ này, sao Tạ lão thái quân có thể tốt với cháu gái đến thế, chỉ cần là khoản chi mấy bé gái cần dùng, lão thái quân đều không từ chối. Thấy nữ quyến dẫn theo con gái nhà họ tới chơi, rốt cuộc Tiền Lạc Cẩn đã hiểu. Nữ nhi và nữ nhi cũng khác biệt, có xinh đẹp thì có khó coi, có biết quy củ thì sẽ có không biết quy củ, một khi so sánh chỉ có muốn vứt hàng đi.
 
Phủ Trấn quốc công là hào môn, lại chẳng phải thế tộc, cha và ông nội của Tạ lão thái gia toàn là tá điền, thuộc thành phần bần nông trung lưu. Tiên hoàng khi còn là vương gia, Tạ lão thái gia dựa vào tầm vóc tốt làm vệ binh cho tiên hoàng, sau đó vì thể trạng thật sự quá cường tráng nên được thăng lên làm thống lĩnh vệ binh, lúc trợ giúp tiên hoàng bình loạn đăng cơ thì chức vị đã tới tướng quân, tiên hoàng còn ban thưởng tòa dinh thự này.
 
Chức quan có rồi, nhà có rồi, Tạ lão thái gia cũng trưởng thành rồi, nên cưới vợ đúng không? Bấy giờ Tạ lão thái gia chắc chắn không thể như cha ông, ông nội ông tìm đại một lão thái thái nông thôn để thành thân. Lão thái gia muốn tìm người có học thức, gia thế cũng phải hiển hách, song những thế gia vọng tộc đều coi thường ông, đương nhiên sẽ có người muốn ôm bắp đùi Tạ lão thái gia, có điều vì ngại mất mặt, làm kỹ nữ cũng muốn lập đền thờ trinh tiết, chỉ chịu gả thứ nữ cho ông thôi.
 
Đường đường một tướng quân đi cưới thứ nữ nhà ngươi à? Sao Tạ lão thái gia có thể chịu nổi cục tức này, khi ấy con gái lớn của tiên hoàng – Gia Dụ công chúa đứng dậy, nói với Tạ lão thái gia: Ngươi xem tiểu cô nhà ta thế nào, đích nữ nhà quan lại, nhân phẩm tính cách cũng không tệ, cha mẹ nàng đều mất, nếu ngươi muốn, ta và ca ca nàng sẽ làm chủ gả nàng cho ngươi.
 
Vị tiểu cô của Gia Dụ trưởng công chúa tất nhiên là Tạ lão thái quân, nhà mẹ đẻ của Tạ lão thái quân họ Hoa, cũng là hộ gia đình xấu hổ. Nhà quan lại không giả, trong nhà liên tục bảy đời đều làm quan, nhưng toàn là quan nhỏ như hạt mè vỏ tỏi, chỉ có ca ca lão thái quân là làm quan to nhất, được Gia Dụ trưởng công chúa coi trọng, làm phò mã.
 
Gia Dụ trưởng công chúa đã sớm nhận được tin tức từ chỗ phụ hoàng bà, có ý định phong mấy vị công thần hỗ trợ mình chinh chiến thiên hạ bình loạn thế. Tạ lão thái gia là tướng quân trẻ tuổi, công lao không nhỏ, tiểu cô đi theo sẽ không chịu thiệt thòi. Quả nhiên, không bao lâu sau khi Tạ lão thái quân và Tạ lão thái gia thành thân, tiên đế bèn phong công tước cho ba đại tướng đắc lực nhất bên cạnh mình, Tạ lão thái gia được phong là Trấn quốc công.
 
Tất nhiên Gia Dụ trưởng công chúa sẽ có chỗ suy tính cho bản thân, nhắc tới vị Gia Dụ trưởng công chúa này, đó cũng là một nữ tử truyền kỳ, bà do thiếp thất sinh, lúc ra đời đang gặp loạn thế, mấy vị vương gia đều có quân đội riêng củng cố bản thân, hai bên giết đến trời đất tối sầm. Lãnh địa của cha bà bị tam bá phụ bà đánh mất phân nửa, đành dẫn theo cả nhà chạy trối chết. Song từ sau khi Gia Dụ trưởng công chúa sinh ra, đám tàn binh của cha bà như có thần trợ lực, thuận buồm xuôi gió, đánh tơi bời bá phụ khác.
 
Tiên đế cực kỳ yêu thích người con gái phúc tinh này, cũng mặc kệ vẻ mặt mướp đắng của tiên hoàng hậu, không gửi bà dưới danh nghĩa hoàng hậu. Cho nên Mộ Bình Nhi chính thức trở thành trưởng công chúa, tiên đế tự mình nghĩ ra phong hào Gia Dụ.
 
Có lẽ từ nhỏ được nuông chiều, nên công chúa rất tùy hứng, đặc biệt có chủ kiến riêng. Đáng lẽ tiên hoàng và tiên hoàng hậu đã chọn được ứng cử viên phò mã cho bà —— con trai tể tướng, cao quý tao nhã có nội hàm, công chúa phối với công tử tướng phủ, quả là hôn sự tốt!
 
Sau khi đại nghiệp ổn định, tiên hoàng phát hiện thuộc hạ toàn là quan võ tác chiến với ông, không có quan văn, việc này không thể được, một đám thô kệch không thể cho ông kiến nghị trị quốc. Cho nên tổ chức tiệc tài tử, muốn lôi kéo các thanh niên văn nghệ trong thái học viện, xem thử có nhân tài nào có thể dùng không. Chính lần yến hội đó để Gia Dụ trưởng công chúa vừa gặp đã như quen thân với đại công tử Hoa gia, trưởng công chúa nhan khống căn bản không khống chế nổi, kiếp này không phải hắn không gả, cũng mặc kệ đối phương lớn hơn mình bao nhiêu tuổi.
 
Khi ấy sự việc ầm ĩ rất lớn, Gia Dụ trưởng công chúa là con gái được sủng ái nhất của tiên hoàng, nhưng lại gả kém nhất nếu chỉ tính dòng dõi. Đương nhiên, nếu so giá trị nhan sắc, thì phu quân của Gia Dụ trưởng công chúa có thể nghiền ép các phò mã khác.
 
Nếu chỉ có mình Gia Dụ trưởng công chúa, bà có thể không quan tâm dòng dõi Hoa gia, dù gì quan văn võ cả triều đâu ai có dòng dõi cao hơn bà, bà là con gái hoàng đế mà. Nhưng con bà lại họ Hoa không phải họ Mộ, Gia Dụ trưởng công chúa phải suy tính cho con mình, đề bạt gia tộc Hoa gia một chút.
 
Vì vậy bà làm mai tiểu cô cho Tạ lão thái gia, Hoa gia đã trở nên nổi tiếng kỳ lạ tại Đô Trung, tổ tiên vẫn là tiểu hộ bần hàn chẳng có tiếng tăm, đến thế hệ Hoa lão gia này đột nhiên bùng nổ, ca ca cưới trưởng công chúa, muội muội gả cho Trấn quốc công.
 
Làm tẩu tử kiêm bà mối của Tạ lão thái quân, sao Gia Dụ trưởng công chúa có thể không tới tham gia thọ yến, không chỉ có bà, mà cả nhà Hoa gia cũng tới, cực kỳ cho Tạ lão thái quân thể diện, tuy cả nhà Hoa gia tham gia cũng chẳng có mấy người.
 
Thân phận Gia Dụ trưởng công chúa tôn quý, bước đi cũng mang phong thái, vừa vào lập tức hấp dẫn ánh mắt nữ quyến xung quanh.
 
Tha thứ cho Lạc Cẩn mới xuyên không kiến thức kém, lần đầu tiên nàng trông thấy một nữ nhân có phong thái như thế ở cổ đại, rất có khí thế của chủ nhiệm phòng giáo vụ hồi trung học đi qua hành lang. Rõ ràng phía sau Gia Dụ trưởng công chúa chỉ có lè tè mấy người, nhưng giống như dẫn theo thiên quân vạn mã, ngoại trừ một số lão thái bà cùng mang trong người nhất phẩm cáo mệnh như Tạ lão thái quân ra, những người còn lại đều đứng dậy, dựa theo phẩm cấp của mình mà hành lễ với Gia Dụ trưởng công chúa.
 
Gia Dụ trưởng công chúa là khách quý nhất định sẽ tới, ma ma giáo dưỡng đã dạy dỗ cặn kẽ Lạc Cẩn từ sớm nên hành lễ với Gia Dụ trưởng công chúa thế nào. Sau khi hành lễ, Tiền Lạc Cẩn dùng đuôi mắt tò mò quan sát vị trưởng công chúa này, trong phim và tiểu thuyết đã viết nát thành viên hoàng thất, Tiền Lạc Cẩn cũng từng xem rất nhiều tiểu thuyết đủ loại như <Bá đạo vương gia thích ta>, <Công chúa điêu ngoa thích hắn>, nhưng chính mắt trông thấy một vị công chúa vẫn khiến nàng cực kỳ kích động.
 
Gia Dụ trưởng công chúa là tỷ tỷ hoàng đế, về vai vế bà là tẩu tử của Tạ lão thái quân, trên thực tế thì còn nhỏ hơn Tạ lão thái quân mấy tuổi, song cũng sớm không hợp hai chữ trẻ tuổi nữa rồi, đặt vào hiện đại chính là tuổi thu dọn chăn đệm chuẩn bị về hưu.
 
Công chúa đã có tuổi tất nhiên khác với ngôi sao nữ sặc sỡ lóa mắt trên TV, Gia Dụ trưởng công chúa mặc tơ lụa màu tối tương xứng với tuổi tác bà, đồ trang sức cũng không nhiều, hai tay chỉ mang một đôi vòng xanh biếc, chỉ có trên đầu cài một cây trâm lông vũ đặc biệt đáng chú ý.
 
Người ở bên cạnh dìu Gia Dụ trưởng công chúa là con dâu lớn của bà – Đan thị, dáng vẻ cũng không xuất sắc lắm, nhưng lông mày hợp mắt, rất có vài phần đoan trang.
 
Người ở gần Tạ lão thái quân nhất tất nhiên nhường vị trí, Gia Dụ trưởng công chúa cũng chẳng khách sáo, trực tiếp ngồi xuống, một tay cầm tay Tạ lão thái quân, lải nhải chuyện nhà với bà.
 
Tạ lão thái quân quét mắt nhìn bên ngoài, thấy không ai vô nữa, hỏi: “Sao không thấy thằng bé Dật Văn vậy?”
 
“Sáng sớm đã bị mẫu hậu gọi vào cung rồi, ta nói với nó hôm nay là sinh thần của muội, đợi nó rời cung sẽ tới thẳng đây chúc thọ muội.”
 
“Thái hậu lại không thoải mái à?”
 
“Haizz, toàn là bệnh cũ, các thái y cũng hết cách rồi, chỉ có thể điều dưỡng.”
 
“Đợi muội đến tuổi của thái hậu nương nương, thân thể chắc còn không bằng người.”
 
“Ngày mừng thọ đang vui, muội nói mò cái gì vậy?”
 
Tình cảm chị em dâu hai người luôn luôn tốt, sau khi Tạ lão thái quân lập gia đình, Gia Dụ trưởng công chúa cũng thường lui tới phủ Trấn quốc công, tất nhiên trò chuyện không xa lạ. Có trưởng công chúa ở đấy, khiến Tạ lão thái quân cũng có thể nói đôi lời về chuyện trong cung, người chung quanh nghe đối thoại của hai người, miệng là chua hay ngọt, lòng là ước ao hay đố kị, chỉ có tự mình biết.
 
Đến buổi chiều, đám nữ quyến nên tới đều gần như đông đủ, mọi người hàn huyên đủ rồi, bèn đi thưởng thức hí kịch, còn bọn nhỏ cuối cùng cũng được giải phóng, bị đuổi ra tự mình chơi.
 
Những bé gái này trưởng thành nói không chừng đều có quan hệ thông gia đủ kiểu, cũng muốn đi lại hai bên như mẫu thân các nàng, nên từ nhỏ đã cho các nàng chơi chung với nhau, quen biết lẫn nhau. Những người lớn có phạm vi quan hệ của người lớn, trẻ con cũng có phạm vi quan hệ của trẻ con, chẳng qua sở thích của trẻ con chẳng dính tới công danh lợi lộc, hơn phân nửa đều liên quan đến huyết thống và tính tình.
 
Tất nhiên Tiền Lạc Cẩn phải ở chung với ba biểu tỷ muội của nàng, Tạ Mộng Hoa và Tạ Mộng Dao từng tham gia mấy lần tụ họp như thế, cũng có bạn thân chốn khuê phòng của mình, tam tiểu thư nhà Mạnh thái y – Mạnh tam nương, tuổi tác còn hơn Tạ Mộng Hoa lớn nhất Tạ gia bốn tuổi, có điều Mạnh Tam nương trời sinh hoạt bát ngây thơ, chơi chung với những đứa trẻ nhỏ tuổi chả có chút áp lực nào. Điểm này Tiền Lạc Cẩn phải hổ thẹn, vì thỉnh thoảng Tạ Mộng Hi quấn quýt nàng chơi trò trẻ con, nàng liền cảm thấy mình như bị khuyết tật về tinh thần.
 
May mà các tiểu thư cũng không thoăn thoắt ngược xuôi, chỉ ngồi chung một chỗ nói chuyện phiếm, nơi trò chuyện thì chọn đình hoa bên hồ, đám nha hoàn tay chân lanh lẹ bày trái cây trà nóng lên. Nha hoàn của Tạ Mộng Hi – Đông Quả còn bưng một đĩa điểm tâm tới: “Bánh hạt dẻ nô tỳ mới làm, mời các vị tiểu thư nếm thử!”
 
Ở trước mặt mấy đứa trẻ, Tiền Lạc Cẩn không thích giả vờ căng thẳng nữa, cầm một miếng lên ăn, nhìn không ra Đông Quả còn giỏi bếp núc, làm ngon hơn cả đầu bếp. Sau Lạc Cẩn, Tạ Mộng Dao và Mạnh tam nương cũng cho mặt mũi nếm thử một miếng.
 
Tạ Mộng Dao cười đùa: “Nhìn không ra Đông Quả còn có tay nghề đó, sớm biết vậy đã đem Thu Đường ra đổi lấy nàng.”
 
Xuân Yến, Hạ Hà, Thu Đường và Đông Quả vốn là bốn nha hoàn do Tạ lão thái quân đào tạo, phân cho ba tỷ muội và Tạ Tắc Nguyên. Đông Quả là người nhỏ tuổi nhất, thấy tài năng không bằng ba người Xuân Hạ Thu, Lạc Cẩn cho rằng tác dụng của nàng chỉ là chơi với Tạ Mộng Hi, chẳng ngờ làm điểm tâm lại giỏi thế. Tiền Lạc Cẩn ầm thầm quyết định, Tạ Mộng Hi là một đối tượng đáng giá lôi kéo làm quen.
 
Bởi vì bánh hạt dẻ của Đông Quả còn ngon hơn nhãn hiệu có doanh thu đứng đầu trên Taobao, nếu không thể cướp nha hoàn của người khác, thì kết bạn với chủ nhân của nha hoàn đi.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 0 khách