MỘT LỜI KHÔNG HỢP - QUYỂN 3: HOÀNG THƯỢNG THỨ TỘI - THƯ THƯ - C32

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
Rum lạc lối
Bài viết: 47
Ngày tham gia: 14 Tháng 9 2019 17:56
Has thanked: 214 times
Been thanked: 61 times
Tiếp xúc:

29 Tháng 10 2019 16:30

Mị chống mắt lên xem anh Hoàng thượng có thể mặt lạnh trong bao lâu?

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 361
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 246 times
Been thanked: 4191 times
Tiếp xúc:

03 Tháng 11 2019 18:51

Chương 2 Ôm
 
Tiêu Trần Mạch cũng không biết vì sao hắn tuyên nàng đến đây.
 
Rõ ràng ngày đó chính bản thân hắn đã quyết định cắt đứt tơ tình, chôn phần tình cảm không được hậu thế cảm thông này vào tận đáy lòng.
 
Có lẽ là do hôm nay lúc tảo triều, hắn nhìn thấy nàng che ống tay áo ho khan hai tiếng.
 
Có lẽ là do đối với phi tần hậu cung, hắn đã mất đi hứng thú.
 
Bỗng nhiên hắn cực kỳ muốn biết, cho đến tận hôm nay, đối với nàng, rốt cuộc hắn có tâm tư gì.
 
Nghĩ đến đây, hắn thờ ơ ra lệnh: "Tiến lên một bước."
 
"Dạ." Tạ Thanh Anh vội vàng tiến lên phía trước một bước.
 
Tiêu Trần Mạch vẫn chê, hắn tiếp tục ra lệnh: "Đến bên cạnh ta."
 
Bên cạnh. . .
 
Tạ Thanh Anh sợ đến mức một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân bốc lên đỉnh đầu.
 
Thế nhưng, Tạ Thanh Anh không dám phản kháng, nàng nhanh chóng vượt qua thư án, đi đến bên cạnh hắn.
 
Tiêu Trần Mạc đang ngồi, tuy nhiên Tạ Thanh Anh không dám ngồi.
 
Nàng cứ đứng bên cạnh hắn như vậy, nhìn xuống long bào màu vàng đặc trưng cùng với ngọc quan bao quanh búi tóc hắn, nàng cảm thấy dường như có chút quá phận.
 
Lo trước lo sau đều không tìm được cách giải quyết, nàng đành phải quỳ xuống.
 
Như vậy, cuối cùng nàng cũng có thể ngồi ngang bằng với quân vương.
 
Hơn hai năm nay, đây là lần đầu tiên nàng cách hắn gần đến thế.
 
Ở bên cạnh, Tiêu Trần Mạch có thể nhìn thấy rõ lớp lông tơ trên mặt nàng.
 
"Ngẩng đầu lên."
 
"Dạ, Hoàng thượng."
 
Tạ Thanh Anh khẽ ngẩng đầu, nhưng mi mắt vẫn rũ xuống như trước, không dám đối mặt với thánh nhan.
 
Đối với Tiêu Trần Mạch mà nói, chỉ cần như vậy là đủ rồi.
 
Hắn tham lam ngắm nàng, lông mày cong cong, mắt phượng linh động, mũi cao thẳng, môi rất mỏng.
 
Một gương mặt như thế, quả thật làm người ta kinh diễm.
 
Mặt để mộc đã đủ khiến người ta không thể dời mắt.
 
Giả sử trang điểm lộng lẫy, vậy thì xinh đẹp cỡ nào?
 
Nhưng tiếc thay lại là nam nhân, là nam nhân!
 
Không tự chủ được mà nâng chiếc cằm khéo léo của nàng lên, Tiêu Trần Mạch cau mày nói: "Sao lại gầy như vậy?"
 
Bụng ngón tay hắn ấm áp khô ráo, tuy nhiên Tạ Thanh Anh có cảm giác cả người mình rơi vào hầm băng lạnh buốt giá.
 
Nàng rũ mắt cung kính đáp: "Hồi Hoàng Thượng, mấy ngày trước thần nhiễm phong hàn, qua thời gian ngắn nữa là tốt lên thôi ạ."
 
Thật ra nào có bệnh tật gì, bởi vì ngày ngày phòng trước tránh sau, khó có thể ngủ yên, cho nên mới gầy hơn hai năm trước.
 
Lời của nàng vừa cung kính vừa cẩn thận, thế nhưng làm sao Tiêu Trần Mạch không hiểu?
 
Là một quân vương, từ trước đến nay đều bầu bạn với cô độc.
 
Không có bằng hữu, không thể đặt trọn niềm tin vào ai.
 
Từ khi hiểu chuyện hắn đã biết, cũng sớm thành thói quen.
 
Nhưng chẳng biết tại sao, Tạ Thanh Anh trả lời theo đúng bổn phận thần tử, nhưng trong lòng hắn không được vui.
 
Buông tay ra, hắn hỏi: "Trong nhà khanh có thị thiếp hầu hạ không?"
 
Tạ Thanh Anh không biết tại sao đột nhiên hắn lại hỏi như vậy, nàng có chút kinh ngạc, có điều nàng vẫn trả lời: "Hồi hoàng thượng, ở nhà vi thần chỉ có mẫu thân và nha hoàn săn sóc.
 
Trước đây nhà nàng vốn chuẩn bị chuyện nghị thân cho ca ca Tạ Lan Viễn, nhưng mà ca ca sinh bệnh nặng, sợ làm trễ nãi đối phương, cho nên ca ca nhất quyết không chịu.
 
Thấy y kiên quyết đến thế, Tạ học sĩ và Tạ phu nhân cũng đành buông tha.
 
Nghe lời ấy, tâm trạng Tiêu Trần Mạch khá hơn một chút.
 
Hắn thản nhiên nói: "Khanh ngồi tạm một lát, chút nữa ở lại dùng ngọ thiện với Trẫm."
 
Nghe hắn nói xong, Tạ Thanh Anh âm thầm kêu khổ.
 
Ăn cơm với Hoàng Thượng, sao có thể?
 
Huống chi, lúc này nàng đã đói chịu không nổi.
 
Mặc dù như thế, nàng vẫn phải cung kính đồng ý, sau đó nàng cẩn thận ngồi xuống một chiếc ghế phía trước thư án, ngóng trông thời gian trôi qua nhanh một chút.
 
Nói là ngồi, cũng không thể nào thoải mái như ở nhà mình.
 
Sống lưng Tạ Thanh luôn thẳng tắp, giống như trẻ con lần đầu tiên đi học.
 
Các tiểu thư khuê các ở vương triều Đại Dận đều được đọc sách, nhận biết ít chữ, dù sao khi gả cho người, thân là chủ mẫu, cần phải quản lý sổ sách.
 
Song so với những tiểu thư khác, Tạ Thanh Anh đọc sách nhiều hơn một chút.
 
Mặc dù nàng được học <<Nữ tắc>>, <<Nữ giới>>, nhưng nàng cũng ưa thích sách sử, thoại bản và một ít tạp thư.
 
Phụ thân nàng Tạ Chương, là Hàn Lâm đại học sĩ, kiến thức uyên thâm, thấy nữ nhi đọc sách, ông rất cao hứng, sau đó còn mời danh sư đến nhà, dạy học riêng cho Tạ Thanh Anh.
 
Cũng bởi vì như thế, ba năm trước Hoàng đế mở khoa cử đầu tiên sau khi đăng cơ, nàng mới có thể thay thế ca ca đột nhiên bệnh nặng đi báo danh.
 
Chuyện sau đó, cũng chẳng biết là tốt hay xấu, cứ như vậy nàng thuận lợi tham gia kỳ thi hương, thi hội và thi đình, cuối cùng được Hoàng Thượng khâm điểm làm Trạng Nguyên.
 
Nàng thẳng lưng ngồi đoan chính suy nghĩ miên man hồi lâu, mãi cho đến khi trong điện vang lên tiếng "Ọt ọt" nho nhỏ, nàng mới bừng tỉnh.
 
Âm thanh kỳ quái gì thế này? Ngay sau đó nàng bắt gặp Hoàng đế đang nhìn chằm chằm vào mình từ phía sau thư án, ánh mắt giống như cười mà không cười.
 
Lúc này nàng mới hoàn toàn tỉnh ngộ, thì ra, đó là tiếng bụng nàng gào thét.
 
Trong nháy mắt, mặt nàng đỏ như ráng chiều, cảm giác mặt mũi mình ngày hôm nay đã mất sạch.
 
"Người đâu, bày thiện." Tiêu Trần Mạch khẽ cười ra lệnh.
 
*
 
Cho đến khi các món ăn bày biện tinh xảo được dọn lên bàn, rạng mây đỏ trên mặt Tạ Thanh Anh cũng chưa rút đi.
 
Cũng may Tiêu Trần Mạch là một quân chủ khéo léo hiểu lòng người, hắn chẳng hề nhắc lại chuyện mất mặt của nàng ban nãy dù chỉ một chữ, thay vào đó hắn ung dung cầm đũa lên dùng bữa.
 
Hiển nhiên, Tạ Thanh Anh ăn cực kỳ chậm, từng ngụm nhỏ này đến ngụm nhỏ khác, đột nhiên Tiêu Trần Mạch chọn vài món ăn trên bàn, mỗi món gắp một ít vào bát của nàng.
 
"Trẫm lệnh cho Tạ khanh phải ăn hết mấy món này."
 
"Hoàng thượng . . ." Tạ Thanh Anh nhìn đồ ăn xếp thành một ngọn núi nhỏ trong bát của mình, nàng hơi bất đắc dĩ.
 
Nàng đói bụng.
 
Nhưng mà, mấy món này cũng quá nhiều rồi!
 
"Như thế nào?" Tiêu Trần Mạch nhìn sắc mặt không mấy tình nguyện của nàng, hắn lạnh lùng hỏi: "Ý của Tạ khanh là chê bai Trẫm?"
 
Dù sao vừa rồi hắn dùng chính là đũa của mình, chứ không phải đũa dùng chung.
 
Nghe hắn nói thế, Tạ Thanh Anh sợ đến mức run lên, nàng cuống quýt đứng dậy rồi quỳ xuống, cúi đầu nói: "Vi thần không dám."
 
Thấy nàng như vậy Tiêu Trần Mạch tức giận vô cùng, nhưng hắn lại không rõ rốt cuộc mình giận cái gì.
 
Thấy nàng cúi đầu, bên trong ngọc quan là tóc dài đen nhánh búi lại gọn gàng, làm nổi bật chiếc cổ thon dài trắng nõn như tuyết, khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy hơi thở mình bất ổn.
 
Mà thôi mà thôi. . .
 
Giận dỗi với nàng làm gì!
 
"Đứng dậy dùng bữa đi." Giọng hắn vẫn lạnh lùng như cũ.
 
"Vâng."
 
Tạ Thanh Anh vội đứng dậy, nàng ngồi xuống dùng bữa một lần nữa.
 
Lần này, nàng không dám nói gì nữa, chỉ nghiêm túc bắt đầu ăn.
 
Ăn gần nửa canh giờ, nàng thật sự không ăn nổi nữa, có điều, nhìn thấy chén bánh trôi nấu với rượu nếp trên bàn, nàng cảm thấy hơi thèm.
 
Tiêu Trần Mạch vốn đang trầm ngâm nhìn nàng, tất nhiên ánh mắt nàng không thể thoát khỏi đáy mắt hắn.
 
Vì thế, hắn tỏ ý bảo tổng quản thái giám Lý Mậu Toàn bên cạnh mang cho nàng một chén.
 
"Ăn không nổi nữa thì đừng ăn, ăn cái này đi."
 
"Tạ Hoàng Thượng." Tạ Thanh Anh vội cười lấy lòng hắn rồi nói cảm ơn.
 
Nụ cười chói mắt cộng thêm gương mặt như hoa như ngọc của nàng, Tiêu Trần Mạch sợ kiềm lòng không được, hắn nhanh chóng dời mắt sáng chỗ khác.
 
Ngự trù trong cung quả nhiên không thể so sánh với bên ngoài.
 
Tạ Thanh Anh cảm thấy đây là món bánh trôi nấu với rượu nếp ngon nhất mình từng ăn.
 
Rượu nếp tinh khiết thơm nồng, bánh trôi trơn mềm, tuy chỉ là món ăn đơn giản, nhưng không biết ngự trù bỏ thêm thứ gì, rõ ràng ngon hơn Minh Phương Trai gấp trăm lần.
 
Cứ như thế, nàng khẽ mở miệng nhỏ, ăn hết viên này đến viên khác, bất tri bất giác, ăn cạn sạch một chén.
 
Ăn trưa xong, súc miệng, thấy các cung nữ dọn bàn ăn xuống, Tạ Thanh Anh vội đứng dậy nhường chỗ.
 
Vừa đứng lên, chẳng hiểu sao đầu óc nàng quay cuồng, lúc chưa kịp phản ứng, nàng đã ngã vào một vòng ôm ấm áp.
 
Thấy rõ người ôm mình là ai, Tạ Thanh Anh sợ hãi thét nhỏ một tiếng, nàng lập tức thanh tỉnh vài phần.
====
 
Chưa chi mà đã cưng vậy rồi nè  :banhbao12:
 
 
 
 

 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
mira9x
Bài viết: 56
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 22:38
Has thanked: 15 times
Been thanked: 86 times
Tiếp xúc:

06 Tháng 11 2019 05:52

Anh hoàng nhớ người ta gần chết nên mới triệu vô gặp còn lấy cớ :))

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 361
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 246 times
Been thanked: 4191 times
Tiếp xúc:

10 Tháng 11 2019 17:18

Chương 3 Ngủ trên long sàn
 
Tiêu Trần Mạch rũ mắt nhìn người trong lòng, dưới lớp trang phục đỏ tía là vòng eo cực kỳ nhỏ nhắn mềm mại, chưa đầy một vòng tay, ngực hơi đầy đặn, song dường như bằng phẳng hơn nữ tử không ít.
 
Tuy nhiên, động lòng người nhất chính là gương mặt nàng, màu da vốn trắng muốt, có lẽ do ăn bánh trôi nấu rượu, hai má nàng ửng hồng, xinh đẹp như ráng chiều lúc hoàng hôn, mịn màng non nớt khiến người ta muốn véo mấy cái.
 
Thấy ánh mắt đầy kinh hoảng của Tạ Thanh Anh, hắn buông nàng ra rồi cau mày nói: "Tạ khanh say rồi?"
 
"Hồi Hoàng Thượng, đầu vi thần chỉ hơi choáng váng chút thôi ạ, về phủ nghỉ ngơi một lát sẽ không sao nữa."
 
Nàng cho rằng khi mình nói mấy lời này, Hoàng Đế nhất định sẽ ân chuẩn cho nàng hồi phủ, dù sao ở nàng ở đây đã lâu, thoạt nhìn Hoàng Đế cũng chẳng có chuyện gì quan trọng cần tìm nàng.
 
Nào biết nàng vừa dứt lời, Tiêu Trần Mạch lại căn dặn Lý Mậu Toàn đang đứng bên cạnh: "Đưa Tạ khanh vào giường trong nội điện nghỉ ngơi hai canh giờ đi."
 
Đừng nói Lý Mậu Toàn khiếp sợ, ngay chính bản thân Tạ Thanh Anh cũng sợ đến mức hai chân nhũn ra.
 
Lúc theo hầu hắn, nàng biết trong nội điện chỉ có một chiếc giường, đó là giường rồng của Hoàng Đế.
 
Không bàn vấn đề nàng chỉ là một viên quan lục phẩm nho nhỏ của Hàn Lâm Viện, dù cho có là đám phi tần hậu cung, cũng chưa từng có tiền lệ thị tẩm ở nơi này.
 
Thoáng chốc, Tạ Thanh Anh hoàn toàn tỉnh rượu.
 
Nàng vội vàng quỳ xuống, hành đại lễ theo tiêu chuẩn, đầu nằm rạp trên mặt đất, "Tạ Hoàng Thượng hồng ân, thế nhưng phận vi thần thấp kém, không dám làm bẩn giường rồng của Hoàng Thượng."
 
Thấy dáng vẻ nàng như vậy, Tiêu Trần Mạch lại tức giận không thôi.
 
Mà lạ thay, bình thường rõ ràng hắn là một người buồn vui không thể hiện, nhưng hết lần này đến lần khác ở trước mặt nàng, lúc nào hắn cũng có thể dễ dàng nóng giận.
 
Bỗng nhiên, hắn vung tay gạt hết đống tấu chương trên bàn xuống mặt đất, nhìn người quỳ ở nơi đó, giọng hắn lạnh thấu xương: "Tạ khanh dám kháng chỉ?"
 
Tội danh này quá lớn.
 
Tạ Thanh Anh không khỏi cười khổ.
 
Quả nhiên, gần vua như gần cọp, cổ nhân không lừa ta.
 
Nàng đang nghĩ ngợi xem làm thế nào để hắn nguôi giận thì Lý Mậu Toàn đứng bên cạnh đã cười nói: "Hoàng Thượng, theo nô tài thấy có lẽ vừa rồi Tạ đại nhân ăn hơi nhiều bánh trôi nấu rượu, lúc này e rằng đã say nên mới nói chuyện hồ đồ. Tạ đại nhân mau tạ Hoàng Thượng long ân rồi đi theo nô tài đi ạ."
 
Nói xong, ông nháy mắt với Tạ Thanh Anh, ý bảo nàng đừng làm Hoàng Đế tức giận thêm.
 
Nhờ Lý Mậu Toàn hòa giải, Tạ Thanh Anh vội nương theo bậc thang này bước xuống, nàng lại dập đầu, càng thêm kính cẩn nói: "Vi thần tạ chủ long ân, vi thần xin cáo lui trước."
 
Nàng vừa dứt lời, Tiêu Trần Mạch chỉ lạnh lùng hừ một tiếng, không nói thêm gì khác, nàng thầm biết chuyện này cho qua rồi.
 
Tạ Thanh Anh thở dài một hơi, nàng cuống quýt giúp Lý Mậu Toàn nhặt đống tấu chương rơi tán loạn trên mặt đất, xếp ngay ngắn để lại lên bàn, sau đó mới khom lưng lui ra ngoài.
 
Đi dần vào bên trong, Tạ Thanh Anh mới cười nói với Lý Mậu Toàn: "Lý công công, vừa rồi thật sự rất cảm ơn ngài."
 
Có thể lăn lộn đến vị trí này trong cung, Lý Mậu Toàn tinh anh như thế nào, điều đó không cần bàn cãi.
 
Người khác có thể không biết tâm tư Hoàng Đế đối với Tạ Thanh Anh, nhưng thân làm tổng quản như ông có thể nhìn thấy rõ mồn một.
 
Bởi vì thấy rõ, biết được tầm quan trọng của Tạ Thanh Anh trong lòng Hoàng Đế, cho nên vừa rồi ông mới dám nói chen ngang, hóa giải bầu không khí căng thẳng giữa hai người.
 
Giờ đây nghe Tạ Thanh Anh nói lời cảm tạ, biết mình ra tay giúp đỡ sẽ được đối phương nhớ ơn, trong lòng ông cũng thoải mái hơn nhiều, ông vội vàng cười nói: "Tạ đại nhân khách sáo làm chi, chúng ta đều làm việc cho hoàng thượng, hoàng thượng vui vẻ chính là phúc phận của đám nô tài chúng ta."
 
"Lý công công nói đúng." Tạ Thanh Anh phụ họa theo.
 
Đương nhiên nàng biết rõ làm thần tử, ngoại trừ phải trung quân ái quốc, chuyên tâm cần mẫn, còn phải học cách dỗ Hoàng Thượng vui vẻ, như vậy mới có thể thăng quan tiến chức, càng bay càng xa.
 
Tuy đương kim hoàng thượng là minh quân, thế nhưng thuận theo hắn, vẫn an toàn hơn chống đối hắn.
 
Song điều Tạ Thanh Anh sợ nhất chính là nàng hoàn toàn không phải nam nhân, lo lắng hãi hùng như thường ngày cũng thôi đi, về phần thăng quan tiến chức, nàng thật sự không dám.
 
Dù sao ca ca cũng tài trí hơn người, chờ ca ca khỏi bệnh, để huynh ấy tự định ra kế hoạch lớn là được rồi.
 
Trên long sàn, chăn đệm đã được gấp ngay ngắn chỉnh tề, Lý Mậu Toàn ra lệnh cho đám tiểu thái giám đứng thành hàng bên cạnh: "Mau đến đây giúp Tạ đại nhân cởi quan phục."
 
"Dạ."
 
Ngay lập tức có hai tiểu thái giám bước tới, đưa tay chuẩn bị cởi y phục cho Tạ Thanh Anh.
 
Thấy thế, nàng vội vàng cười khách sáo, "Lý công công, để ta tự làm, trong phủ ta thường có thói quen tự thay y phục."
 
Đây là lần đầu tiên nàng gặp hoàn cảnh như vậy, giờ khắc này, nàng đã lo lắng đến mức lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.
 
Lý Mậu Toàn cũng nhìn ra nàng đang lo lắng, ông cho rằng vừa rồi nàng khiếp sợ trước uy nghiêm hoàng đế, cho nên lập tức chu đáo nói: "Vậy mời Tạ đại nhân tự nhiên, hai nô tài này sẽ canh gác ở bên ngoài cửa, nếu có chuyện gì đại nhân cứ gọi một tiếng."
 
"Được, đa tạ Lý công công."
 
Đợi đến khi Lý Mậu Toàn lui ra ngoài, Tạ Thanh Anh mới thở dài nhẹ nhõm.
 
Nàng quan sát bốn phía một lượt, sau đó ánh mắt dừng lại trên long sàn.
 
Long sàn cực kỳ rộng lớn, chiều rộng giường án chừng một trượng, rộng gấp đôi chiếc giường ngủ trong phòng nàng.
 
Chất liệu là gỗ tử đàn thượng phẩm, bình thường người ta không sử dụng loài cây quý giá này làm giường ngủ.
 
Trên giường đặt một bộ trung y bằng gấm, nhìn thoáng qua thôi đã chói mắt, trơn bóng vô cùng, lại được thêu hoa văn chìm.
 
Giường ngủ lớn đến thế, được ngủ một giấc chắc thoải mái dễ chịu lắm.
 
Nhưng trong mắt Tạ Thanh Anh, chiếc giường này chẳng khác nào cạm bẫy chông gai.
 
Đấu tranh tư tưởng một lúc lâu, cuối cùng nàng vẫn thoát giày cởi vớ, tháo mũ quan rồi giữ nguyên y phục nằm lên giường.
 
Đôi mắt trong trẻo mở to, nàng nhìn lên màn trướng màu vàng sáng trên đỉnh đầu, lòng âm thầm cầu mong hai canh giờ trôi qua nhanh một chút.
 
Nàng còn phải về nhà cùng phụ thân, mẫu thân và ca ca đang chờ nàng trở về đón trung thu nữa.
 
Nhìn nhìn một lát, nàng có cảm giác mi mắt mình dần nặng trĩu.
 
Không, không thể ngủ. . .
 
Nàng cố sức liều mạng cảnh tỉnh bản thân mình.
 
Thế nhưng cuối cùng nàng vẫn không thể chiến thắng cơn buồn ngủ, đêm qua vốn không được ngủ ngon, trưa nay lại ăn chén bánh trôi nấu rượu có độ tinh khiết cao, lúc uống không cảm giác được gì, bây giờ cả người nàng mới bắt đầu lâng lâng khô nóng.
 
Mặt trời mùa thu sau giờ ngọ còn rất độc.
 
Tiêu Trần Mạch vừa phê duyệt xong đống tấu chương khẩn cấp trên thư án, đột nhiên hắn nhớ đến người bị hắn cưỡng ép vào nội điện nghỉ ngơi.
 
Nghĩ ngợi một lát, chân hắn bắt đầu rục rịch.
 
Hắn đứng dậy đi vào trong nội điện.
 
Đến cửa điện hắn nhìn thấy hai tiểu thái giám đang đứng canh ở nơi đó, hai tiểu thái giám ngủ gà ngủ gật, hắn vừa đi đến, hai tiểu thái giám đã lập tức tỉnh ngủ.
 
"Hoàng. . . " Hai người vội vàng hành lễ, Tiêu Trần Mạch kịp thời ngăn cản.
 
Hắn đưa tay lên môi làm động tác "Xuỵt!", sau đó mới hỏi: "Tạ đại nhân đâu?"
 
"Hồi hoàng thượng, Tạ đại nhân đang ngủ say, một khắc trước nô tài vừa vào nhìn qua ạ."
 
Tiêu Trần Mạch gật đầu, "Trẫm vào xem."
 
Sau đó hắn mới quay sang nói với Lý Mậu Toàn bên cạnh: "Ngươi dẫn người ra ngoài canh gác, không có lệnh của trẫm, không ai được đi vào."
 
"Nô tài tuân chỉ."
 
Vào phòng, vượt qua bình phong cực lớn, hắn đi đến trước long sàn.
 
Đứng bên cạnh giường, Tiêu Trần Mạch nhìn người đang ngủ say trên giường.
 
Không còn mũ quan, mái tóc đen của Tạ Thanh Anh rơi lả tả trên gối, tóc nàng vừa dày vừa mượt, nhìn kỹ chất tóc nàng còn đẹp hơn cả nữ nhân.
 
Có lẽ do trời nóng, chăn màn bị nàng xốc lên một góc, lộ ra một phần quan phục màu đỏ tía.
 
Tiêu Trần Mạch khẽ nhíu mày, mặc nhiều lớp như vậy, không thấy nóng sao?
 
Hắn kiềm lòng không được ngồi xuống mép giường, chậm rãi cởi từng cúc áo cho nàng.
 
Giúp Tạ Thanh Anh cởi quan phục xong, hắn đặt lên kệ Long Môn bên cạnh.
 
Sau đó Tiêu Trần Mạch ngồi chống cằm, tham lam ngắm nhìn nàng.
 
Dường như mát mẻ hơn một chút, trông nàng ngủ có vẻ vui vẻ hơn, đến hắn cũng muốn cười theo.
 
Ngắm nàng một lát, hắn cảm thấy hình như hắn bị nàng lây bệnh rồi, không ngờ hắn cũng cảm thấy buồn ngủ, cho nên hắn cũng cởi long bào, rồi nằm lên giường.

======
Tèn tén ten.
Chung giường rồi, chung giường rồi 
:banhbao50:
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 361
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 246 times
Been thanked: 4191 times
Tiếp xúc:

17 Tháng 11 2019 20:00

Chương 4 Đùa bỡn

 Một giấc này, Tạ Thanh Anh ngủ rất ngon.

 Nàng mơ thấy một giấc mơ đẹp.

 Trong mơ, ca ca Tạ Lan Viễn của nàng mặc quan phục đỏ tía, cao ngất hiên ngang.

 Còn nàng, mặc vào nữ trang vài năm chưa chạm qua, váy áo xanh biếc đứng bên bờ hồ xinh đẹp, thưởng thức phong cảnh xung quanh, tự do tự tại.

 Thật tốt quá. . . 

 Tốt đến nỗi nàng không muốn thức giấc.

 Nhưng mà cuối cùng, nàng không thể không thức.

 Bởi vì nàng có cảm giác mình không cách nào hít thở.

 Môi của nàng bị chặn, hoàn toàn không hít được không khí trong lành.

 Giữa lúc nửa mê nửa tỉnh, nàng bỗng mở choàng mắt.

 Để rồi sau đó, nàng nhìn thấy một gương mặt cực kỳ tuấn tú đang phóng đại trước mắt mình.

 Lông mày đầy anh khí, sống mũi cao thẳng tắp, đôi con ngươi đen nhánh sâu thâm thẳm, lông mi thật dài. . . 

 Gương mặt này, mỏi mắt tìm kiếm khắp vương triều Đại Dận, cũng không tìm ra gương mặt thứ hai.

 Thoáng chốc, Tạ Thanh Anh sợ đến nỗi hồn phi phách tán.
 Nhất là lúc, nàng phát hiện chủ nhân gương mặt này đang liếm mút môi nàng.

 "Hoàng. . . Hoàng Thượng. . . " Nàng sợ hãi lắp ba lắp bắp.

 Tiêu Trần Mạch tiếc nuối thở dài một hơi, lưu luyến buông tha môi nàng, nhưng hắn vẫn không rời khỏi người nàng, dính sát không một khe hở.

 "Ái khanh thức rồi?" Đôi con ngươi đen như mực nhìn chằm chằm vào nàng, hắn thản nhiên nói.

 Tạ Thanh Anh đã sợ đến mức nói không nên lời, nàng nhìn lên đỉnh đầu, từ từ ý thức được mình đang ở chỗ nào.

 Giữa lúc đầu óc xoay chuyển nhanh chóng, nàng mở to mắt nhỏ giọng nói: "Hoàng Thượng muốn nghỉ trưa phải không ạ? Để thần xuống giường."

 Nói xong, nàng nhẹ nhàng di động thân thể, muốn trốn khỏi giường.
 Tuy nhiên, Tiêu Trần Mạch há lại để nàng thực hiện được ý đồ?

 Hai tay hắn chống hai bên người nàng, chẳng hề tốn chút sức đã phong tỏa mọi đường thoát thân của nàng.

 "Hoàng thượng. . ." Tạ Thanh Anh vô cùng bất đắc dĩ, nàng đành phải buông tha cho ý muốn trốn khỏi giường, sau đó len lén nhìn dung nhan hắn, ánh mắt Tiêu Trần Mạch sáng rực, nhìn chằm chằm vào nàng, bỗng chốc tim nàng đập nhanh đến nỗi muốn nhảy khỏi lồng ngực, trong lòng nhanh chóng tìm đối sách, ngoài miệng lại cẩn thận từng li từng tí nói: "Mong Hoàng Thượng cho phép hạ thần rời giường."

 "Ha ~" Tiêu Trần Mạch cười khẽ, hắn cảm thấy dáng vẻ sợ hãi muốn chết nhưng vẫn cố gắng trấn tĩnh của nàng vô cùng đáng yêu, cầm lòng không đặng, hắn lại cúi đầu hôn lên môi nàng một cái, "Rời giường làm gì? Còn sớm mà."

 Bị đùa bỡn lần nữa, mắt Tạ Thanh Anh trợn tròn.

 Nàng cúi đầu nhìn thoáng qua người mình, tuy không thấy bóng dáng ngoại bào đâu, nhưng trung y vẫn còn, dây buộc ngực cũng chưa bị tháo ra, nàng không khỏi yên lòng một chút.

 Có điều đối với hành vi của Tiêu Trần Mạch, muốn nàng giả vờ cho qua đã là không thể nào.

 Nàng đành phải kiên trì nói: "Hoàng Thượng. . . Nếu bây giờ Hoàng Thượng động tình, có thể bảo Lý công công truyền Thục phi nương nương đến đây hầu hạ."

 Sau khi lên ngôi, đương kim thánh thượng vẫn chưa lập trung cung, trước mắt vị trí cao nhất trong hậu cung chính là Giang thục phi ở Chi Lan Điện.

 Nghe thế, đáy mắt Tiêu Trần Mạch xẹt qua một tia không vui.
 Hắn duỗi ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn chiếc cằm bóng loáng của nàng rồi ung dung nói: "Có ái khanh hầu hạ là được."

 Hành động của hắn, kết hợp với gương mặt tuấn mỹ không tỳ vết, hoàn toàn không hề lỗ mãng.

 Nhưng mà, cũng tuyệt đối không phải chuyện một Hoàng Đế nên làm với thần tử.

 Cả người Tạ Thanh Anh cứng đờ, nàng cắn răng, cuối cũng vẫn nhỏ giọng nhắc nhở: "Hoàng Thượng. . .  Thần là nam tử, e rằng không thể hầu hạ Hoàng Thượng."

 Những lời nàng nói, quả thật giẫm thẳng lên chân đau của Tiêu Trần Mạch.

 Không ai rõ nàng là nam tử hơn hắn!

 Đây cũng là nguyên nhân mỗi lần nhìn thấy nàng hắn đều nổi giận.
 Vì sao nàng lại là nam tử?

 Vì sao đã là nam tử, nhưng hết lần này đến lần khác, nàng cứ chiếm trọn tâm hồn hắn, khiến hắn nhớ nhớ thương thương?

 Đáng giận, đúng là đáng giận!

 Nghĩ đến đây, Tiêu Trần Mạch bỗng nảy ra ý xấu.

 Hắn há miệng, cắn lên vành tai khéo léo của nàng, sau đó dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng ngậm mút.

 "Ưm ~"

 Từ khi sinh ra đến giờ, Tạ Thanh Anh chưa từng bị người đối xử như thế, nàng cảm thấy như có một tia sét nhỏ, từ vành tai của mình lan tỏa đến từng đốt xương.

 Ngay lập tức, hơi thở nàng trở nên rối loạn.

 Kinh hoảng không biết làm sao cho phải, nàng nhìn lên đỉnh đầu người nọ, đưa tay nhẹ nhàng đẩy hắn một cái, nhưng vừa hành động tay nàng đã không còn chút lực, hơn nữa nàng cũng không dám dùng lực.

 Rõ ràng là hắn ác ý trêu đùa nàng, nhưng vừa chạm vào thân thể thơm mềm của nàng, Tiêu Trần Mạch không thể khống chế bản thân mình nữa.

 Mút hôn một hồi, buông tha cho vành tai khéo léo xinh đẹp, Tiêu Trần Mạch ý vị thâm trường nói với nàng: "Ai nói chỉ có nữ nhân mới hầu hạ Trẫm được? Nam nhân cũng có thể."

 Những lời này chẳng khác nào pháo hoa đêm giao thừa, nổ ầm ầm trong lòng Tạ Thanh Anh.

 Đợi đến khi trận nổ vang trời kia từ từ tắt đi, nàng mới dùng ánh mắt khó tin nhìn Hoàng Đế trước mặt, quân chủ anh minh của Đại Dận triều, cả buổi không thốt nên lời.

 Thấy nàng giật mình, Tiêu Trần Mạch hết sức vui vẻ, vì vậy hắn quyết định tốt bụng đưa đường dẫn lối cho nàng một chút.

 "Thường ngày ái khanh có đọc sách đông cung không?"

 "Vi thần. . . Chưa từng đọc qua."

 Tạ Thanh Anh vẫn chưa lấy lại tinh thần, song thói quen trả lời hoàng thượng thật nhanh đã hình thành trong đầu nàng suốt ba năm qua, tuy đang trong lúc khiếp sợ, nhưng nàng vẫn phản xạ theo bản năng.

 Hắn biết nàng chưa từng đọc, không chỉ chưa từng đọc, thấy dáng vẻ hít thở không thông khi đón nhận nụ hôn vừa rồi, hắn đã biết. . . E rằng nàng còn chưa ăn mặn đâu.

 Điểm này rất đáng để hắn cao hứng.

 Hắn không muốn nàng thân thiết với bất kỳ ai.

 Tiêu Trần Mạch mỉm cười, phong thái xuất sắc khó diễn tả thành lời.

 "Vậy chắc hẳn ái khanh không biết, giữa nam nhân với nam nhân cũng có thể hoan hảo, cộng hưởng niềm yêu thích khi mây mưa đấy."

 Dứt lời, bàn tay hắn dời xuống, nhẹ nhàng vuốt ve mông nàng.
 Dù Tạ Thanh Anh ngốc cách mấy, cũng hiểu rõ ý tứ trong lời hắn.
 Tuy nàng chưa từng xem xuân cung đồ, song trong vài quyển thoại bản, có không ít vương tôn công tử sủng hạnh luyến đồng, có những mối tình đoạn tụ vô cùng day dứt.

 Nàng cũng biết ngoại trừ tình cảm nam nữ trời đất tác thành, vẫn có rất nhiều nam nhân yêu thích người cùng giới.

 Có điều. . . 

 Có điều nàng không phải Tạ Lan Viễn, không phải nam tử thật sự mà!

 Đây mới là chỗ đáng sợ nhất.

 Nơi bị Tiêu Trần Mạch nắn bóp nóng như bị lửa đốt, giờ khắc này da đầu Tạ Thanh Anh run lên từng mảng.

 Toàn thân nàng cứng ngắc, muốn trốn nhưng trốn không thoát.
 Lỡ như hai người tiếp tục, một khi cởi y phục, hắn sẽ phát hiện thân phận nữ nhi của nàng, đến lúc đó nàng. . . cùng với thân nhân của nàng, chắc hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

 "Hoàng thượng. . ." Giọng vừa cất lên, nàng mới phát hiện giọng mình run rẩy biết bao nhiêu.

 Đó là chất giọng chỉ khi sợ hãi cực độ mới xuất hiện.

 "Hửm?" Tiêu Trần Mạch hơi cong môi, hắn híp mắt nhìn nàng.
 "Thần. . .  Hôm nay thần cảm thấy không khỏe." Nàng cắn môi nói.
 Chuyện đến nước này, lòng nàng rối như tơ vò.

 Chưa bao giờ nàng cảm thấy hối hận như lúc này.

 Tại sao ba năm trước nàng tự chủ trương thay ca ca tham gia khoa cử?

 Nếu không tham gia, ca ca chỉ cần đợi vài năm nữa vẫn có thể công danh rạng rỡ, thi triển sở trường.

 Cả nhà bọn họ cũng không cần phải thời thời khắc khắc sống trong lo sợ hãi hùng, cẩn thận từng li từng tí.

 Nghĩ đến đây, nước mắt nàng bất giác tuôn trào.

 Đều là sai lầm của nàng.

 Nàng hại người hại mình.

 Một cái mạng nhỏ nhoi của nàng thì cũng thôi đi, nhưng cả Tạ phủ thì biết làm sao bây giờ?

 Nước mắt nàng tuôn như mưa, Tiêu Trần Mạch vốn đang cong môi mỉm cười, nhưng khi nhìn thấy những giọt nước mắt đáng ghét kia, môi hắn bắt đầu mím chặt.

 Trong nhất thời, hắn có chút hối hận.

 Hắn hối hận vì sao đùa giỡn bỡn cợt nàng như vậy, cũng hối hận vì rõ ràng đã nhận nhịn suốt hai năm rồi, hà cớ gì hôm nay lại làm chuyện ngốc nghếch?

 Hắn thật lòng yêu thích nàng, yêu thích tài hoa của nàng, yêu thích tính tình của nàng.

 Tuy nhiên, chính bởi vì yêu thích, hắn mới đau khổ kiềm chế.
 Bất kỳ một nam tử bình thường nào, có lẽ đều không thể tiếp nhận tình yêu của một nam tử khác.

 "Trẫm mệt rồi, Tạ khanh lui ra đi." Hắn bỗng trở mình, nới lỏng vòng tay giam cầm nàng, chán nản lên tiếng.

 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 2 khách