[HĐ-2S] VỢ ƠI, ĐỪNG ĐI ! - LỤC MANH TINH CẬP NHẬT C48

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
mira9x
Bài viết: 56
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 22:38
Has thanked: 15 times
Been thanked: 86 times
Tiếp xúc:

05 Tháng 11 2019 06:45

Đọc 1 lèo 3 chương đã quá, anh Đoạn à rõ ràng có ý với người ta mà cứ làm mặt lạnh chi vậy :))

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Quynquyn
Bài viết: 2
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:12
Has thanked: 2 times
Been thanked: 2 times
Tiếp xúc:

06 Tháng 11 2019 22:40

Bao giờ mới được vả mặt sự chảnh cún của bác sĩ Đoạn đây Sắc ưiii

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 361
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 246 times
Been thanked: 4190 times
Tiếp xúc:

07 Tháng 11 2019 09:33

Chương 11 Đoạn ca ca

Đoạn Kính Hoài thật sự cõng cô đi ra ngoài.

Mặt Lộc Tang Tang vùi vào cổ anh, ngửi thấy mùi thơm nhàn nhạt trên quần áo anh, cao quý, cũng thuần khiết.
 
 
 Hôm nay anh mặc chính là áo sơ mi tây trang, chất liệu cao cấp, nhìn gần mới thấy chỗ cổ áo có thuê một hoa văn nhỏ tối màu, là dấu hiệu đặc trưng của nhà thiết kế. Lộc Tang Tang hơi ngẩng đầu lên, bất tri bất giác cảm thấy mình không nên cọ gương mặt đầy son phấn lên áo anh.

Cả đám bạn bè phía sau nhìn theo bóng lưng hai người, ai cũng không thể tin nổi.

Tròng mắt Nguyễn Phái Khiết trừng to đến nỗi suýt rớt ra ngoài, không ai hiểu rõ quan hệ giữa Lộc Tang Tang và Đoạn Kính Hoài hơn cô, giờ phút này nhìn thấy hai người họ "Tương thân tương ái", cô có loại ảo giác như đang nằm mơ.

Sắc mặt Lộc Sương cực kỳ khó coi, trong lòng cô ta khẳng định hôn nhân giữa Đoạn Kính Hoài và Lộc Tang Tang chỉ có vỏ ngoài. Đương nhiên, chứng kiến một màn này cô ta vẫn cho là như vậy. Nhưng cô ta không ngờ, người luôn luôn thanh thanh lãnh lãnh như Đoạn Kính Hoài, thế mà chịu thuận theo ý Lộc Tang Tang. Ngay từ khi còn bé cô ta đã thích loại hình mạnh mẽ độc lập như Đoạn Kính Hoài, thậm chí cả thái độ có vẻ hơi khinh thường người khác nữa, cô ta thật sự không thể tin anh có thể đối xử với một người như vậy.

Đoạn Kính Hành hẳn là người bình tĩnh nhất trong đám người, anh nhìn theo bóng lưng dần dần đi xa của hai người, sau đó quay sang tiếp tục đàm luận câu chuyện còn dang dở với người bên cạnh, về điện ảnh đấy, gần đây anh có đầu tư một bộ phim, là đại chế tác.
 Nhưng mà nói được một nửa, trong đầu anh đột nhiên xuất hiện biểu lộ cuối cùng của Lộc Tang Tang khi nãy, mềm mại lại tùy ý, anh đã từng rất quen thuộc. Song suy nghĩ này chỉ vụt qua trong chốc lát, anh biết rõ, anh không nên cũng không thể có suy nghĩ này.

Bãi đỗ xe cách trang viên một khoảng ngắn, từ buổi tiệc đi ra ngoài người thưa thớt hơn nhiều, đi tới đi lui đa số là nhân viên các bộ phận.

Không còn những người kia nữa, gương mặt nũng nịu duy trì rất khá, bỗng chốc sụp đổ ngay tức khắc.

"Cảm ơn anh đã phối hợp." Cô nằm trên đầu vai anh yểu xìu nói một câu.

Mắt Đoạn Kính Hoài hướng thẳng về phía trước, "Tôi không muốn người khác chế giễu.

"Tôi biết."

Rõ ràng hình ảnh người chồng cõng vợ mình tươi đẹp như thế, nhưng hai người đều tỉnh táo kỳ lạ.

Đoạn Kính Hoài: "Lộc Tang Tang, thật ra cô không cần thêu dệt tình trạng hôn nhân mỹ mãn trước mặt người khác như vậy."

"Bình thường tôi sẽ không vậy." Lộc Tang Tang khó chịu đáp, "Nhưng mà tôi không thể để cho Lộc Sương cảm thấy tôi là người thất bại trong hôn nhân, không cho phép chị ta cười nhạo tôi."

Đoạn Kính Hoài: "Cô rất để ý?"

"Tôi không ngại người ngoài nghĩ thế nào, nhưng tôi để ý chị ta chế giễu tôi." Lộc Tang Tang bướng bỉnh nói, "Chúng ta có hạnh phúc hay không, tôi chả quan tâm, nhưng tôi không thể để chị ta cảm thấy anh không thương tôi."

Yêu cầu vô cùng quái dị, song ngoài ý muốn chính là Đoạn Kính Hoài hiểu.

Lộc Tang Tang nhéo nhéo bờ vai anh rồi nhỏ giọng nói: "Đoạn Kính Hoài, ở trước mặt người khác chúng ta giả vờ giả vịt đi có được không? Nếu không mọi người sẽ cảm thấy tôi rất thảm thì làm sao bây giờ?"

Đoạn Kính Hoài không lên tiếng.

Lộc Tang Tang chịu thua, cô bất chấp lắc lắc vai anh, giọng điệu nũng nịu mềm nhũn, "Được không, được không". Từ "Được không" liên thanh như bắn pháo.

Đoạn Kính Hoài im lặng thật lâu mới nói một câu, "Tùy cô."

"Thật không?"

"Chỉ cần cô không gây chuyện, không rước phiền phức."

"Được, được, tôi xin hứa sẽ không gây phiền cho anh, tôi biết anh bận rộn nhiều việc mà."

"Ừ."

Lộc Tang Tang lập tức vui vẻ, bởi vì cô cảm thấy Đoạn Kính Hoài vẫn đứng về phía mình. Mặc dù cô biết rõ, anh dung túng cô chẳng qua chỉ vì anh quan niệm đó là nghĩa vụ trong hôn nhân, nhưng cô vẫn cảm thấy vui vẻ.

Cô thật sự rất thích cảm giác lúc quan trọng nhất có người làm chỗ dựa sau lưng mình.

Xe ở ngay phía trước, hai người tiếp tục đi tới.

Váy lễ phục vốn không được kín đáo, cũng may làn váy Lộc Tang Tang mặc rộng thùng thình, vung lên rất thuận tiện, vì thế cõng cô trên lưng cũng chẳng tốn bao nhiêu sức. Song giờ phút này bàn tay Đoạn Kính Hoài đang đặt ở chỗ bắp đùi gần đầu gối cô, bắp chân cô vô thức vung vẫy tới lui, khiến cho sự tiếp xúc da thịt dưới lòng bàn tay càng thêm rõ ràng, điều này khiến người ta có cảm giác bực bội không thôi.

"Lộc Tang Tang, đừng đung đưa nữa."

"Tôi không có đung đưa."

"Tôi nói chân cô đừng đung đưa nữa."

". . . Ờ."

Ngoan lại rồi.

Đoạn Kính Hoài cõng cô đi đến bên cạnh xe, tài xế thấy hai người trở ra nhanh như thế cho nên vội vàng xuống xe mở cửa cho hai người.

Ngồi an ổn, Lộc Tang Tang cởi giày cao gót ra.

"Đương nhiên." Lộc Tang Tang nói thêm, "Tôi muốn ăn sủi cảo ở gần nhà chúng ta, tôi không nói đùa."

"Chân thế nào?"

"Chẳng sao cả, đỡ rồi."

Vừa nói xong, Lộc Tang Tang nhìn thấy Đoạn Kính Hoài thò tay bắt lấy cổ chân cô.

Cô bị ép duỗi chân về phía anh.

"Này, anh làm gì thế?"

Đoạn Kính Hoài mở đèn ở băng ghế ngồi phía sau rồi sờ lên chỗ mắt cá chân cô, "Chắc là đỡ rồi?"

"Hí...iii.... Đừng đừng đừng, làm như vậy sẽ đau đấy!"

Đầu lông mày Đoạn Kính Hoài hơi nhăn, "Về nhà phải xoa rượu thuốc mới được."

"Tôi không biết làm."

"Tôi làm giúp cô là được rồi."

". . ."

Lộc Tang Tang cảm thấy bệnh nghề nghiệp của Đoạn Kính Hoài lại phát tác, có điều ngắm nhìn sườn mặt nghiêm túc của anh, trong lòng lại có cảm giác khó nói nên lời.

Có thể là cảm kích, tựa như bạn sinh bệnh đi bệnh viện, bác sĩ rất quan tâm bệnh tình của bạn, còn tận tình chữa khỏi, ai mà không ấm lòng.

**

Sau khi về đến nhà, Đoạn Kính Hoài vào phòng ngủ cầm hòm thuốc ra. Nhà có bác sĩ, hòm thuốc cũng lớn hơn các nhà bình thường khác rất nhiều, dụng cụ bên trong đúng là muôn hình muôn vẻ.

"Bỏ dép ra." Đoạn Kính Hoài ngồi xuống bên cạnh cô rồi ra lệnh.

Lộc Tang Tang ngoan ngoãn rút cái chân bị thương ra khỏi dép lê, cẩn thận từng ly từng tý nâng lên, dứt khoát đặt lên đùi anh. Vải vóc dưới chân hơi lạnh, thế nhưng có thể cảm nhận được da thịt ấm áp bên dưới, vừa rắn chắc vừa đàn hồi.

Đoạn Kính Hoài rũ mắt nhìn mu bàn chân cô, chân cô trắng nõn xinh xắn, có cảm giác hơi gầy, móng chân được sơn màu đỏ chót, xinh đẹp tinh xảo, mang hơi hướng rất không an phận.

Thấy anh không có động tĩnh gì, Lộc Tang Tang do dự hỏi: "Không phải thế này à? Vậy, tôi nên để chân chỗ nào?"

Nói xong, cô nhấc chân lên.

Đoạn Kính Hoài đè mu bàn chân của cô lại, "Đừng nhúc nhích."

"Ồ. . ."

Đoạn Kính Hoài lấy thuốc nước từ trong hòm thuốc ra, một tay giữ chặt chân cô, một tay xoa bóp mắt cá chân cho cô. Tuy ở bệnh viện anh không làm mấy chuyện này, nhưng dù sao cũng là bác sĩ chuyên khoa chỉnh hình, đối với anh chỉ là chuyện nhỏ.

Có thể vừa massage anh lại vừa thất thần.

Một bàn tay có thể bao trọn, sao chân cô lại nhỏ đến thế.

"Hí...iiii ...... Ui......" Lộc Tang Tang mím môi, nhưng thỉnh thoảng chịu không nổi vẫn để lọt âm thanh ra ngoài.

"Ui ui ui a! Đau quá đau quá!"

"Ôi, anh đừng dùng sức như vậy!"

"Hí....iiiii..... Bác sĩ Đoạn, anh nhẹ chút đi. . ."

Nghe cô nói, hơi thở Đoạn Kính Hoài phập phồng không yên.

Lộc Tang Tang: "A. . . Đau quá, Đoạn Kính Hoài, anh ra tay mạnh quá đi! Ôi. . ."

Đoạn Kính Hoài không thể kiềm chế được nữa, "Đừng la, nhẹ tay không hiệu quả."

"Nhưng mà tôi. . . A. . . Bác sĩ Đoạn à, Đoạn Kính Hoài? Đoạn ca ca ~"

". . . Cô có thể ngậm miệng lại được không?"

Khi Đoạn Kính Hoài nghiêm túc, Lộc Tang Tang bỗng có cảm giác dường như mình quay về thời kỳ học sinh, sợ nhất trên đời chính là thầy chủ nhiệm, cô sợ hết hồn rồi, bĩu môi: "Được. . . Tôi không ồn ào nữa, anh nhẹ tay chút đi."

Đoạn Kính Hoài liếc cô, tiếp tục làm.

Massage còn chưa chấm dứt, điện thoại vang lên, là của Lộc Tang Tang, cho nên cô vội lấy lên nghe.

Nhìn màn hình hiển thị, là Dương Nhâm Hi.

Hai ngày nay Dương Nhâm Hi có buổi diễn tấu đàn vi-ô-lông ở Pháp, bận muốn chết, cho nên cô không ngờ lúc này cậu ta còn có thể gọi điện cho mình.

"Sao thế đại siêu sao? Đang nghỉ giữa trận hả?"

Dương Nhâm Hi vào thẳng vấn đề chính, "Nghe Nguyễn Phái Khiết nói hôm nay cậu bị trẹo chân."

"Oa cậu thật là, ở nước ngoài vẫn không quên chú ý tình hình trong nước nha."

"Không sao chứ?"

"Mẹ nó chứ, trong nhà có một vị bác sĩ, tớ có thể có chuyện gì."

Vừa dứt lời, Đoạn Kính Hoài nhìn thẳng vào cô, anh lại bất mãn vì trong miệng cô xuất hiện từ ngữ thô tục.

Lộc Tang Tang cảm nhận được nguy hiểm, cô nhanh chóng dời mắt, giọng điệu mềm nhũn, "Ừ. . . Ý của tớ là tớ không sao, cảm ơn cậu đã quan tâm."

Dương Nhâm Hi: "Cảm ơn? Cậu uống lộn thuốc hả?"

". . ."

"Lộc Tang Tang, cậu nói xem bộ cậu ngốc lắm sao, lại bị Lộc Sương ức hiếp."

"Tớ. . ." Từ ngữ thô tục đi lòng vòng trong miệng, bị Lộc Tang Tang cưỡng chế nuốt lại, cô hít sâu một hơi, kiềm nén cơn giận, "Mắt chó nào của cậu nhìn thấy chị ta ức hiếp tớ. đừng nghe Nguyễn Phái Khiết nói bậy, là tớ ức hiếm chị ta, là tớ!"

"Được, cứ cho là vậy đi."

"Cứ cho là thế nào, chính là như vậy!" Lộc Tang Tang tức giận ngắt điện thoại.

Chưa được mấy giây, Dương Nhâm Hi lại gọi tới, Lộc Tang Tang thẳng thừng bấm tắt, cậu ta gọi tới, cô tiếp tục bấm tắt. . .Cuối cùng thì trực tiếp tắt nguồn điện thoại.

"Không có mắt nhìn người." Cô thở phì phò mắng.

Đoạn Kính Hoài thu hết vẻ ương bướng của cô vào mắt, lúc tùy hứng trỗi dậy, ai cũng không cản được cô, huống chi là người cùng lớn lên từ nhỏ, luôn bị cô làm mưa làm gió.

Đoạn Kính Hoài cũng biết Dương Nhâm Hi, lần đầu tiên anh nhìn thấy cậu ta, chính là lúc cậu ta giúp Lộc Tang Tang đưa đồ cho Đoạn Kính Hành. Thiếu niên thiên tài âm nhạc ngoại hình tuấn tú, vậy mà như một người hầu nhỏ mặc cô sai khiến, cười vô cùng nhã nhặn, tuy nhiên, chỉ trong tích tắc, Đoạn Kính Hoài cảm thấy ánh mắt thiếu niên kia bỗng trở nên vô cùng hung ác nham hiểm.

**

Chẳng qua chân Lộc Tang Tang chỉ trẹo một cái, không nghiêm trọng lắm.

Song Đoạn Kính Hoài dặn hai ngày tới ít đi lại, tuân theo lời dặn bác sĩ, qua ngày hôm sau cô không hề ra khỏi cửa.

Cô ở nhà chuyên tâm vẽ vời, cho nên trên weibo có thêm một bài đăng.

Phần hai manga là câu chuyện tình yêu phấn hồng, dẫn tới người hâm mộ kêu gào muốn khóc.

[Chứng nhận xem đầu tiên! Love you!]

[Mỗi lần đều đợi chap tiếp theo: (Trái tim bướng bỉnh)]

[Gào khóc, tình yêu quá hoàn mỹ]

[Lộc à, vì sao gần đây không đăng chap mới hằng ngày nữa]

. . .

Nhanh như chớp, cách vài giây lại có một bình luận nhảy ra, Lộc Tang Tang là người hoạt bác, bình thường trên weibo cô hay chia sẻ một ít chuyện lông gà vỏ tỏi hằng ngày, cho nên ngoại trừ fans manga, còn có rất nhiều fan hâm mộ theo "Chủ weibo chia sẻ hằng ngày" mà đến.

Thấy mấy bình luận này, Lộc Tang Tang suy nghĩ một chút, đúng là như thế, gần đây bận rộn quá, cô quên mất weibo luôn.

Nghĩ vậy, cô cầm lọ thuốc nước trên bàn lên, kết hợp với câu chữ post lên weibo.

"Tối qua mang giày cao gót bị trẹo chân, bác sĩ khuyên tôi không nên đi làm. Tôi hỏi không đi làm thì anh nuôi tôi à, anh ấy từ chối thẳng thừng. Ha, thấy anh ấy đẹp trai nên tôi đã tha thứ."

Tuy bình thường Lộc Tang Tang hay chia sẻ mấy việc lặt vặt hằng ngày và chuyện công việc, nhưng cô chưa từng nói chuyện riêng tư của mình, cho nên fan hâm mộ không biết bối cảnh gia đình cô, càng không biết tình trạng hôn nhân của cô.

Post weibo không bao lâu, đã có hơn một ngàn bình luận.

[Đẹp trai cỡ nào, yêu cầu ảnh chụp!]

[Bệnh viện nào thế! Tôi cũng muốn đi!]

[Chua xót, lần nào tôi đi khám bác sĩ cũng toàn không đẹp trai.]

[Chỉ có tôi để ý đồng hồ trên tay Lộc sao? Tra cứu chút xíu, giá bằng căn nhà tôi đang ở.]

[Xem ra trên mạng đồn Lê Lộc Đại Đại là dân giàu có , đúng là sự thật ha ha ha ha]

[Khoe của?]

[Giàu có là giả đấy, bị bao nuôi mới là sự thật]

[Dựa vào thu nhập từ việc vẽ tranh của Lê Lộc nhà chúng ta, còn cần được bao nuôi? Khôi hài!]

. . . 

Thấy có người nói tới đồng hồ trên tay mình, Lộc Tang Tang xem lại ảnh mình cầm chai nước thuốc chụp lần nữa, quả nhiên, trong ảnh lộ ra nửa mặt đồng hồ trên cổ tay.

Lộc Tang Tang hít hít mũi, lặng lẽ thoát khỏi weibo.

Đồng hồ này là quà sinh nhật năm ngoái mẹ cô tặng, cô cực kỳ thích cho nên vẫn luôn đeo. Nhưng nói đến khoe của, cô thật sự là người vô tội, bởi vì từ khi nhận thức đến giờ, chiếc đồng hồ đó cũng không phải đồ đáng giá gì.


 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
mira9x
Bài viết: 56
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 22:38
Has thanked: 15 times
Been thanked: 86 times
Tiếp xúc:

07 Tháng 11 2019 21:43

Có dấu hiệu tan băng rồi nè, hóng diễn biến tiếp của ac quá

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Sắc Mị Sắc
Bài viết: 361
Ngày tham gia: 19 Tháng 8 2019 22:32
Has thanked: 246 times
Been thanked: 4190 times
Tiếp xúc:

12 Tháng 11 2019 12:57

Chương 12 Cược ván nữa

Qua ngày thứ ba, Lộc Tang Tang phải đến công ty làm việc, nghe nói dạo gần đây Lộc Thừa và Lộc Sương đều bận rộn vì chuyện chi giả, cho nên cô cũng không dám lười biếng, xem hết báo cáo cấp dưới trình lên xong, sau đó cô còn tự mình đến viện phúc lợi một chuyến.

Kỳ thật người tham gia thực nghiệm có rất nhiều, nhưng dù sao Lộc Tang Tang vẫn thiên vị Tiểu Nam.

"Chị, chị đến rồi!" Hôm nay Tiểu Nam không có mang chi giả, thằng bé ngồi xe lăn, ống quần bên chân trái trống rỗng.

Lộc Tang Tang đi lên phía trước, quan sát trước giá vẽ của thằng bé, "Vẽ không tồi."

Nghe Lộc Tang Tang khen, Tiểu Nam lập tức hào hứng không chịu nổi, "Em vẽ còn chưa đủ tốt, còn kém xa chị."

"Luyện thêm vài năm nữa trò sẽ giỏi hơn thầy nha."

Tiểu Nam trưởng thành sớm, biết Lộc Tang Tang chỉ nói lời khách sáo mà thôi, trình độ của cô không phải tùy tiện là có thể bắt kịp được. Nhưng Tiểu Nam vẫn rất vui, cậu thích Lộc Tang Tang, bởi vì chưa từng có ai ngoại trừ dì viện trưởng quan tâm cậu như vậy.

"Tiểu Nam, gần đây chi giả thích ứng như thế nào?"

"Tốt lắm ạ, em đi chậm một chút thì không nhìn ra gì bất thường."

Lộc Tang Tang thật lòng mừng cho thằng bé: "Vậy thì tốt quá, hai ngày nữa chị sẽ cử đội quay phim quay lại video của tất cả những người thực nghiệm, đến lúc đó sẽ quay cảnh em đi lại, em cũng được đi."

"Hay quá." Tiểu Nam nói: "Dì viện trưởng đã nói với em rồi."

Các đối tượng thực nghiệm chi giả miễn phí đều phải ký hợp đồng, phối hợp với công ty sản xuất chi giả quay video quá trình mang chi giả.

Lộc Tang Tang xoa đầu Tiểu Nam, cười nói đùa: "Được, vậy hai ngày tới xem biểu hiện của em, em chính là nam nhân vật chính đó nha."

"Dạ!"

Lộc Tang Tang ở lại dạy Tiểu Nam vẽ tranh, hơn sáu giờ chiều, cô mới gọi điện thoại cho Đoạn Kính Hoài.

Qua điện thoại, biết được lát nữa anh có thể về nhà, cô bèn vội vội vàng vàng lái xe đến bệnh viện. Cô muốn tự mình đến đón Đoạn Kính Hoài, muốn lấy lòng anh.

Nhưng sau khi đến bệnh viện, không ngờ người đi ra ngoài cùng Đoạn Kính Hoài còn có anh cả nhà cô, Lộc Trí Viễn.

Lộc Trí Viễn cùng tuổi với Đoạn Kính Hoài, vì quan hệ thân thiết giữa hai gia đình, hơn nữa còn có thân phận "Em rể" bày ra trước mắt, cho nên ít nhiều gì thỉnh thoảng cũng xuất hiện cùng nhau.

Lúc nhìn thấy Lộc Trí Viễn, Lộc Tang Tang chần chừ không muốn đi qua, có điều trùng hợp là bọn họ nhìn thấy cô rồi.

Lộc Tang Tang không thể trốn thoát, cô đành phải bước lên phía trước chào hỏi cho có lệ, "Sao anh cả lại đến bệnh viện thế?"

Lộc Trí Viễn: "Cổ hơi không thoải mái, đến khám."

"Ồ."

Nếu là người bình thường, có lẽ người làm em gái sẽ quan tâm anh trai mình không khỏe chỗ nào, có vấn đề gì nghiêm trọng hay không, vân vân, nhưng có lẽ Lộc Tang Tang là người máu lạnh, một chút nhiệt tình hỏi han cũng không có.

"Lúc nào đó hai đứa về nhà ăn cơm đi." Lộc Trí Viễn bày ra vẻ mặt giải quyết công việc chung.

Lộc Tang Tang đi đến bên cạnh Đoạn Kính Hoài rồi ôm lấy cánh tay anh, "Vậy thì phải xem anh ấy có rảnh không đã, anh biết đấy, bác sĩ tương đối bận rộn."

Lộc Trí Viễn nhìn cô một cái, ánh mắt trầm lắng trước sau như một, "Có rảnh thì liên lạc."

Lộc Tang Tang tươi cười dối trá, "Được."

Lộc Trí Viễn lại hỏi: "Lái xe tới hay sao?"

"Ừm."

"Được, vậy anh đi trước, trở về chú ý an toàn."

Tay còn lại của Lộc Tang Tang vẫy vẫy, Lộc Trí Viễn xoay người rời đi.

Một giây sau khi anh ta quay người đi, Lộc Tang Tang cũng buông bàn tay ôm cánh tay của Đoạn Kính Hoài ra, "Sao anh cùng đi ra với anh ta thế?"

Giọng điệu cực kỳ mất hứng.

Đoạn Kính Hoài: "Anh ấy đến bệnh viện kiểm tra, là tôi khám."

"Ồ, cổ anh ta bị sao vậy?"

Đoạn Kính Hoài: "Cô quan tâm?"

Đột nhiên Lộc Tang Tang cất cao giọng, "Ai nói tôi quan tâm, tôi chỉ muốn biết có phải anh ta có vấn đề gì, có phải sắp chết hay không thôi."

Đoạn Kính Hoài khó hiểu nhìn cô một cái, "Thế thì chưa, chẳng qua chỉ là một vấn đề cực nhỏ mà thôi."

"Dừng --------" Lộc Tang Tang mang vẻ mặt mất mát đi đến bãi đổ xe, "Tôi còn tưởng sắp chết chứ."

Ngập ngừng một lát, cô còn nói thêm: "Chết thì ít đi một người tranh giành tài sản."

**

Lộc Tang Tang nhanh giận cũng nhanh tan, khi về đến nhà, cô lại cười hì hì, mặt mày ngọt ngào đến nỗi có thể nhấn chìm Đoạn Kính Hoài.

"Hôm nay tôi đã nhờ dì giúp việc mua rất nhiều thực phẩm trong tủ lạnh, tối nay tôi sẽ đích thân nấu cơm đó."

Hôm nay Đoạn Kính Hoài có ba ca mổ, trong đó có một ca gãy xương đùi và toàn bộ xương hông dập nát, quá trình xảy ra chút vấn đề cho nên thời gian mổ kéo dài rất lâu. Khoa chỉnh hình không giống với những khoa khác, trong quá trình mổ cần dùng rất nhiều trang thiết nặng tốn công sức, sau khi kết thúc, Đoạn Kính Hoài mệt đến nỗi gần như bị rút hết năng lượng.

Đoạn Kính Hoài hơi nhíu mày, "Cô biết nấu?"

"Tôi. . . Coi như tàm tạm đi, anh biết à?"

Đoạn Kính Hoài: "Một chút."

"Một chút hả? Không sao không sao, tôi thấy hôm nay anh có vẻ rất mệt, hay là để anh nếm thử tài nấu nướng của tôi đi."

Lộc Tang Tang là đại tiểu thư mười đầu ngón tay không dính nước mùa xuân, Đoạn Kính Hoài cực kỳ nghi ngờ năng lực nấu ăn của cô.

"Bỏ đi, gọi đồ ăn bên ngoài."

"Đừng mà đừng mà." Lộc Tang Tang đẩy anh ngồi xuống ghế salon, "Anh nghỉ ngơi đi, đọc báo tưới hoa gì đó, tùy anh."

". . ."

Thời đại này có người ngồi trong nhà xem báo nữa hả? Đoạn Kính Hoài cảm thấy bất đắc dĩ hết sức, nhưng anh chẳng muốn lên tiếng.

Cho nên anh tựa vào thành ghế chuẩn bị nghỉ ngơi một lát, có điều vừa nhắm mắt lại anh bỗng mở choàng mắt ra, bởi vì anh nhìn thấy bút vẽ và thuốc màu nằm bừa bãi lộn xộn trên bàn.

Anh biết Lộc Tang Tang thích vẽ tranh, cũng biết cô sẽ vẽ tranh ở nhà, nhưng mà khoảng thời gian trước anh đã nói với cô không được bày mấy loại đồ vật màu sắc sặc sỡ này trong phòng khách.

Rất rõ ràng, cô đã quên nữa rồi.

"Lộc Tang Tang."

Lộc Tang Tang từ phòng bếp chạy đến, trên người là chiếc tạp dề buộc lỏng lẻo, "Có chuyện gì thế?"

Đoạn Kính Hoài há hốc mồm: "Được rồi, không có chuyện gì."

"Ơ, chưa tới hai phút đã gọi tôi lên nhìn mặt, anh nhớ tôi đến thế à?"

Cô gái đứng trước cửa phòng bếp cười đắc ý, mặt mày xinh đẹp láu lỉnh, rõ ràng là đang đùa giỡn người ta.

Đoạn Kính Hoài lạnh mặt, kiềm chế không được mà dạy dỗ cô: "Có phải lời nói của tôi vào tai này ra tai kia không? Phòng khách không được bày biện mấy loại màu vẽ này."

Lộc Tang Tang ồ lên một tiếng, "Tôi quên mất, tôi không có kinh nghiệm chung sống với đàn ông, có lỗi, có lỗi."

Cái này có liên quan gì? Đoạn Kính Hoài không phản bác được.

"Tôi đang chuẩn bị nấu ăn rồi, anh dọn giúp tôi chút đi, tùy tiện để lên giá vẽ bên cạnh là được rồi." Nói xong, cô đủng đỉnh xoay lưng trở lại phòng bếp.

Đoạn Kính Hoài trầm mặc ngồi tại chỗ, có điều không thể chịu nổi khi nhìn thấy mớ ngổn ngang kia, anh đành đứng dậy thu dọn một chút, mang bút vẽ và màu vẽ đến cất ở thư phòng.

Vị trí gần cửa sổ trong thư phòng là nơi Lộc Tang Tang để tất cả dụng cụ vẽ tranh, sau khi trả những thứ đó về vị trí cũ, ánh mắt anh rơi vào bức tranh vẫn chưa hoàn thiện trên giá vẽ.

Là tranh màu nước, bên trong là một cô gái nhỏ và một con chó, cô gái nhỏ và con chó nương tựa lẫn nhau dưới bầu trời đêm đầy sao, rất ấm áp, cũng có chút cô đơn.

Có người nói, hội họa phản ánh nội tâm người vẽ.

Nguyên nhân vì sao Lộc Tang Tang vẽ bức tranh này anh không biết, anh chỉ biết rằng, lúc Lộc Tang Tang hơn mười tuổi, cô cực kỳ yêu thích chó.

**

Hơn một giờ sau, ba món mặn một món canh đơn giản được dọn lên, hình thức không tệ, nhưng khi bắt đầu ăn. . . Thật sự không được ngon lắm.

"Thế nào thế nào?" Lộc Tang Tang chờ mong nhìn anh.

"Tạm được."

Tính tình Đoạn Kính Hoài hơi lạnh lùng, bình thường không hay giao tiếp với người khác. Song từ nhỏ anh đã tiếp nhận nền giáo dục nghiêm khắc, càng lớn lên nhân phẩm càng đúng mực, cho nên đồ ăn người ta cực khổ nấu xong, anh không thể vừa ăn vừa chê người ta nấu dở."

Ngược lại là Lộc Tang Tang có chút bất mãn với bản thân mình, "Thật sao. . . Sao tôi lại cảm thấy mặn quá vậy nhỉ?"

Đoạn Kính Hoài rũ mắt ăn cơm: "Sau này bỏ ít muối thôi, ăn mặn không tốt cho sức khỏe."

"Ha. . . Sau này nhất định sẽ tiến bộ."

"Ừ."

"Canh đỡ hơn, anh nếm thử đi."

"Còn có món này, món này. . ."

"À, món thịt này tuy hơi mặt nhưng ăn ngon lắm đó, vừa rồi trong phòng bếp tôi đã ăn rất nhiều." Lộc Tang Tang vừa nói không ngừng nghỉ, vừa ân cần đưa cho anh đĩa rau, "Thật ra đây là lần đầu tiên tôi nấu món này, tra công thức trên baidu đó, giỏi không?"

"Món trứng xào cà chua này thì tôi đã từng làm, trước kia học đại học lén nấu trong ký túc xá, thú vị lắm, lúc ấy chúng tôi. . ."

"Lộc Tang Tang." Đầu lông mày Đoạn Kính Hoài cau lại, cắt ngang lời cô.

"Hả?"

"Cô không ăn à?"

"Vừa rồi tôi nếm thử trong phòng bếp đến no luôn rồi."

". . ."

"Anh không cần lo lắng cho tôi đâu. . . Anh đi làm mệt hơn tôi, anh ăn no là được rồi, tôi ăn ít chút có thể giảm béo, anh không biết đâu, gần đây tôi nặng lắm. . ."

"Được rồi." Đoạn Kính Hoài có chút đau đầu, "Không cần đưa đĩa rau cho tôi, cô để ăn đi."

"Không sao đâu mà, phục vụ chu đáo."

Đoạn Kính Hoài nhịn rồi lại nhịn, "Tôi không cần."

"Nhưng mà -------"

"Im lặng." Đoạn Kính Hoài ngẩng đầu lên nhìn cô, sắc mặt uy nghiêm, "Ăn cơm không cần nói nhiều lời như vậy."

Lộc Tang Tang lập tức mím môi, chán nản thất vọng giơ tay tạo dáng OK.

Rốt cuộc yên tĩnh rồi.

Đoạn Kính Hoài thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục ăn cơm.

Tuy nhiên, rõ ràng anh đã xem nhẹ cảm giác tồn tại của Lộc Tang Tang, tiếp theo đó quả thật cô không đưa đĩa rau cho anh nữa, nhưng cả quá trình cô đều ngồi ngay bên cạnh, nhìn anh chằm chằm, mắt không thèm chớp một cái.

Bị nhìn như vậy, thật sự Đoạn Kính Hoài nuốt không trôi nữa.

"Cô làm gì thế."

Lộc Tang Tang lắc đầu.

"Tôi hỏi cô đấy."

Lộc Tang Tang mở to hai mắt, chỉ vào hai cánh môi đóng chặt của mình.

Đoạn Kính Hoài híp mắt, trầm giọng nói: "Bây giờ có thể nói chuyện."

Lộc Tang Tang thở hắt ra, như trút được gánh nặng, "Tôi muốn nói là, mấy ngày nay chúng tôi cho người ghi chép số liệu của người thử nghiệm chi giả, hai ngày nữa còn quay video chứng minh chất lượng sản phẩm của chúng tôi tốt như thế nào. Ngày đó tôi tới viện phúc lợi xem Tiểu Nam tập, anh phải tới xem đó."

Đoạn Kính Hoài từ chối không nể nang, "Không đi."

"Đừng mà." Lộc Tang Tang duỗi hai ngón tay kéo ống tay áo của anh, "Xem thử đi mà, có ý nghĩa lắm đó."

"Không rảnh."

"Vậy rảnh thì tới được không?"

Đoạn Kính Hoài giữ im lặng, tỏ vẻ không hứng thú.

Lộc Tang Tang dịch người ra xa anh, cô nhỏ giọng lầm bầm: "Nhưng mà anh đã ăn cơm tôi nấu, bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm."

Đoạn Kính Hoài lườm cô, quả thật không thể tưởng tượng.

"Hứa rồi nha, rảnh thì đến xem." Lộc Tang Tang ngửa đầu nhìn anh, giọng nói đột nhiên nhẹ như gió thoảng, "Bằng không thì, anh ói đồ ăn tôi nấu ra đi."

Đoạn Kính Hoài buông đũa, im lặng sau nửa ngày mới nói: "Lộc Tang Tang, da mặt cô làm bằng sắt à?"

Lộc Tang Tang chọt chọt lên lồng ngực anh, cười tươi rói, "Vậy tim anh làm bằng thép rồi."

Đoạn Kính Hoài hừ lạnh, anh đứng lên muốn rời khỏi phòng ăn.

"Này, sao anh khó nói chuyện quá vậy?" Lộc Tang Tang giữ chặt tay anh lại rồi trêu đùa: "Hay là tôi cược thêm một ván nữa?"

Đoạn Kính Hoài rũ mi nhìn cô.

Lộc Tang Tang nhỏ giọng dụ dỗ: "Chồng à, tối nay em không khóa cửa phòng đâu."

====


:banhbao49:  Sao anh đấu lại chị được.

 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 0 khách