Lang kỵ trúc mã

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 51
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 310 times
Been thanked: 464 times
Tiếp xúc:

07 Tháng 11 2019 22:11

Chương 18
Cũng may đường đi đủ ẩm ướt, cũng may nam sinh làm dạo đầu rất tốt, Diệp Lạc chỉ cảm thấy hơi trướng.
 
Sở Tử Kiện cúi đầu, may quá không có chảy máu, chẳng qua cánh hoa hai bên đã ở trong trạng thái trong suốt, giống như chỉ chịu được một kích. Nhưng hắn biết, nơi này cực kỳ dẻo dai.
 
Không đợi Diệp Lạc hoàn hồn lại, Sở Tử Kiện đã bóp chặt vòng eo tinh tế, bắt đầu thọc vào rút ra.
 
Mái tóc đen dài phân tán khắp gối đầu, theo tiết tấu thọc vào rút ra, lúc lên lúc xuống mà xõa tung.
 
“Sở Tử Kiện ~” môi đỏ lúc đóng lúc mở, trong miệng khi thì nỉ non tên của nam sinh, khi thì không chịu nổi mà duyên dáng kêu to. Mũi ra sức hít thở, hồng hồng.
 
Đôi mắt đong đầy như nước mùa thu, yêu mị mê hoặc lòng người, hàng mi dài như chiếc quạt, cô gái không rành thế sự, lại rất xinh đẹp kiều diễm.
 
Nếu nói đến xinh đẹp, Sở Tử Kiện đã gặp không ít mỹ nhân, năm sông bốn biển, đại giang nam bắc, có bao nhiêu loại mỹ nhân. Hoặc là dịu dàng như cành liễu nghiêng nghiêng trong gió, hương vị thanh thoát, hoặc là vũ mị như một đóa hoa hồng ướt át kiều diễm, làm người ta muốn ngắt lấy, hoặc là ngạo nghễ như băng tuyết mùa đông, nhưng hắn gặp cô quá sớm, sớm đến nổi hắn không có tâm trạng liếc mắt nhìn cô gái khác.
 
“Tiểu Diệp Tử, anh thích em.” Sở Tử Kiện từ trên cao nhìn chằm chằm xuống cô gái trần như nhộng, ánh mắt sáng bừng.
 
Trong mắt cô gái có hơi nước, nhìn không rõ ràng. Chỉ gật đầu, coi như nghe thấy.
 
“Còn em, Tiểu Diệp Tử, em có thích anh hay không?” Sắc mặt hắn như một cảnh quay chậm của phim điện ảnh trữ tình, từng giây từng giây chậm rãi gần lại, cuối cùng chỉ còn lại đôi mắt đen như mực mang cảm xúc rõ ràng, tràn ngập tình yêu say đắm và chân thành.
 
Trước khi, lâu lâu Diệp Lạc cũng sẽ đọc tiểu thuyết ngôn tình, rất thường xuyên thấy câu như vậy.
 
“Trong mắt hắn nổi lên mưa gió, rất rõ ràng là đang tức giận.” Hay là câu “Đôi mắt cô tràn đầy sự sung sướng, giống như cô bé bán diêm nhận được bánh mì và ấm áp.”
 
Cô cười cười, đôi mắt không có tiêu cự, cô lại có thể nhìn ra được những lời đa tình như vậy, nhưng lúc này, đúng là cô bị mê hoặc, thấy được tuyết trắng mùa đông, gió nhẹ mùa hè, ánh mặt trời ấm áp mùa thu, hương hoa mùa xuân, tất cả tốt đẹp đều nở rộ trong mắt hắn.
 
Cô gật gật đầu, đôi mắt đầy nước. Không biết là do va chạm di chuyển của nam sinh hay là do sự nghiêm túc của hắn mà khóc.
 
Cô chủ động ôm lấy cổ của nam sinh, bầu ngực sữa non mềm kề sát lòng ngực phập phồng không ngừng của hắn, như thế, trái tim của hai người sẽ hiểu nhau đúng không.
 
Vì sao cô lại do dự, vì sao lại sợ hãi, vì sao lại không dám theo đuổi thứ mình muốn? Cô thừa nhận, từ đầu đến cuối, cô vẫn yêu hắn như vậy.
 
Hắn hôn triền miên, từ chiếc cổ thon dài như thiên nga, hôn qua vành tai trong suốt hồng nhuận, đến bầu ngực trơn trượt nảy nở, từ từ đến bụng nhỏ bằng phẳng, bàn tay vuốt ve bờ lưng bóng loáng, nhẹ nhàng như cánh bướm, eo nhỏ xinh tinh tế, bờ mông mượt mà, đều bị một tay hắn nắm giữ.
 
Nhìn kỹ, bầu ngực no tròn mềm mại như đậu hủ nhảy lên nhảy xuống dưới sự di chuyển của hắn, giống như hai con thỏ nhỏ, cô gái bị nam sinh lôi kéo lên cao, lại bỗng chốc rơi xuống, tạo thành một đường cong mê người.
 
Sở Tử Kiện rèn luyện nhiều năm ở quân doanh, thể lực và sức chịu đựng không cần phải nói, cặp mông vểnh kia, bị hắn đánh mấy cái, hiện lên tầng vệt đỏ.
 
Vậy mà hắn còn cảm thấy dùng sức chưa đủ, trong miệng còn nhịn không được cảm thán.
 
“Tiểu Diệp Tử, em chặt quá!”
 
Diệp Lạc không nghe nổi mấy lời thô tục, e lệ ngượng ngùng bịt kín miệng hắn.
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 51
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 310 times
Been thanked: 464 times
Tiếp xúc:

12 Tháng 11 2019 17:19

Chương 19
Cha mẹ Diệp gia đang ở nhà, Diệp Lạc bị hắn đặt dưới thân, náo loạn một hồi, cả người cô mềm mại vô lực.
 
Sở Tử Kiện ăn đã rồi, cũng không dám tiếp tục quấn lấy Diệp Lạc. Giữ được rừng xanh sợ gì không có củi đốt.
 
Từ sau khi hai người tâm ý tương thông, Sở Tử Kiện không hề e dè thân mật với cô, ánh mắt kia nóng bỏng, tình cảm mãnh liệt triền miên giống như đêm đó.
 
Diệp Lạc chỉ xấu hổ cúi đầu, không dám đáp lại. Từ từ, thầy cô giáo trong lớp cũng nhìn ra manh mối. Hai người đang đắm chìm trong tình yêu, ánh mắt nhìn người đối diện đều là tình nồng ý mật, tràn ngập màu hồng.
 
Đổng Nhiên làm lớp trưởng, đương nhiên nhìn không vừa mắt bạn gái cũ của mình với người đàn ông khác suốt ngày anh anh em em.
 
Bọn họ không cần có động tác quá đáng, chỉ nhìn nhau cười một cái cũng đủ làm hắn ăn một bình dấm cả ngày.
 
Diệp Lạc thông minh dịu dàng như vậy, giơ tay nhấc chân đều phù hợp với một nửa kia trong tưởng tượng của hắn. Vậy mà lại thích một cậu ấm chỉ có bối cảnh gia đình, không học vấn không nghề nghiệp.
 
Đổng Nhiên đương nhiên không phục, mặc dù bây giờ hắn không là gì của cô, nhưng cũng có thể lấy danh nghĩa hoạt động lớp không cho hai người có thời gian ở bên nhau.
 
Vài lần, Sở Tử Kiện nổi giận đùng đùng mà bóp bóp nắm tay.
 
Đổng Nhiên nghĩ thầm, đánh đi, đánh đi, còn đang sợ cậu không dám đánh đó.
 
Sở Tử Kiện đương nhiên khinh thường loại gà mờ yếu đuối nhu nhược này. Ở trong quân đội, loại người này hay đi theo sau đuôi hắn kêu Anh Sở Anh Sở, hoặc là, tránh hắn còn không kịp.
 
Loại này xương cứng, nhưng ánh mắt không đủ tốt. Được lắm, dám mơ ước Tiểu Diệp Tử đúng không, để hắn cho Đổng Nhiên biết Diệp Lạc rốt cuộc là người của ai.
 
Tuy nói thành tích bây giờ của Sở Tử Kiện không thể so sánh với Đổng Nhiên, nhưng đó chỉ là vấn đề thời gian.
 
“Đổng Nhiên, Diệp Lạc ở rừng cây nhỏ sau núi chờ cậu, cô ấy nói cậu bỏ quên khăn quàng cổ ở chỗ đó.” Cô gái tới báo tin cột tóc đuôi ngựa, làm mặt quỷ với Đổng Nhiên.
 
Đổng Nhiên vừa nghe thấy Diệp Lạc đang tìm mình thì rất vui vẻ, có phải cô ấy đã thay đổi ý định.
 
Tuy nói như thế nhưng trên mặt hắn vẫn không thay đổi biểu cảm gì. Lông mày nhíu lại, giống như có chuyện gì lớn lắm, chỉ có khóe miệng nhếch lên tiết lộ tâm trạng ngay lúc này.
 
“Làm gì vậy ~” giọng oán trách yêu kiều của Diệp Lạc vang lên.
 
Sau giờ học, Sở Tử Kiện không nói gì liền kéo cô đến rừng cây nhỏ sau trường học. Nơi này còn chưa khai phá hết, rất âm u, dọa người.
 
Sở Tử Kiện trấn an sờ sờ sợi tóc mềm mại của cô.
 
“Đừng sợ, mình ở đây với cậu mà, nếu như có ma quỷ, mình đánh hắn một quyền là hắn chạy đi liền.”
 
Vừa dứt lời, hắn liền đè cô lên trên thân cây màu nâu.
 
Nơi này cây cối tươi tốt, lộn xộn, sinh trưởng nghiêng nghiêng, bùn đất mang theo hơi thở ẩm ướt, cùng với gió nhẹ lạnh lẽo.
 
Cực kỳ giống phim trường để quay mấy bộ phim ma quỷ kém chất lượng trong nước.
 
“Tiểu Diệp Tử, cho mình hôn một cái.” Sở Tử Kiện là người có tính tình nôn nóng, kể từ ngày đó hai người 'làm' với nhau, Diệp Lạc không hề cho hắn lại gần.
 
Trong nhà, không được, sợ cha mẹ cô nghe thấy. Muốn dụ cô đi khách sạn mướn phòng, cô đến trước quầy tiếp tân thì nói mình đi nhầm, sau đó trốn nhanh như chớp, chỉ để lại Sở Tử Kiện một mình thở dài.
 
Người không biết, còn tưởng rằng hắn đang cưỡng ép trẻ vị thành niên đó.
 
Nếu đã vậy, thì mang cô ra ngoài đánh dã chiến.
 
“Cậu…” Diệp Lạc còn chưa nói xong thì đã bị hắn chặn miệng.
 
Lưỡi hắn cuốn lấy đầu lưỡi của cô, linh hoạt càn quét khoang miệng ướt át ấm áp.
 
Vừa tinh thế vừa thô lỗ liếm láp từng chiếc răng nho nhỏ bóng loáng, đảo qua đảo lại trên cánh môi hồng nhuận.
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
SpR95
Bài viết: 8
Ngày tham gia: 09 Tháng 10 2019 12:08
Been thanked: 8 times
Tiếp xúc:

13 Tháng 11 2019 01:24

Vô sỉ, quá vô sỉiiii :banhbao50: :banhbao50:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 51
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 310 times
Been thanked: 464 times
Tiếp xúc:

25 Tháng 11 2019 17:27

Chương 20
“Cậu ~ ưm” Sở Tử Kiện không hề cho cô cơ hội mở miệng. Đè cô lên thân cây, đầu lưỡi qua lại như con cá nhỏ mềm mại, miệng dính chặt nhau, nước miếng đi theo khóe miệng đỏ bừng chảy xuống.
 
Tay hắn không hề an phận? Tay người nào đó đặt lên trên đồng phục của cô uốn lượn qua lại, đi qua vùng bụng bằng phẳng, bò lên trên đỉnh núi cao vút, như một con rắn nhỏ mềm mại.
 
Ngón tay vuốt ve chào hỏi, làm cho đầu vú đứng thẳng lên, giống như hòn đá nhỏ.
 
Sở Tử Kiện đang chìm đắm trong tình dục cũng không quên kiểm tra cảnh vật xung quanh. Nam sinh anh tuấn nào đó đang tìm kiếm ở gần đó.
 
Sở Tử Kiện nheo mắt lại, kéo vạt áo của cô gái lên, lộ ra thân thể trắng nõn đẫy đà.
 
Diệp Lạc không đề phòng nên bị hắn đánh lén, kêu lên một tiếng “A!”
 
Đôi tay bị nam sinh cầm chặt như gông cùm xiềng xích bẻ ngoặt ra phía sau, bộ ngực phập phồng, quả anh đào hồng hào trong suốt, không biết xấu hổ mời gọi hắn.
 
Đổng Nhiên bị tiếng kêu này hấp dẫn. Tưởng Diệp Lạc xảy ra chuyện gì đó ngoài ý muốn, vội vội vàng vàng đi tới phía trước. Trong miệng còn kêu tên cô.
 
Diệp Lạc vừa nghe có người tới, nước mắt rơi xuống. Thân hình giãy giụa mạnh mẽ, hai cặp vú lớn trước ngực cũng đong đưa, làm người ta thèm nhỏ dãi.
 
“Đừng, Sở Tử Kiện, có người tới.” Môi đỏ nửa hé nửa mở, hai mắt đẫm lệ mông lung.
 
Sở Tử Kiện nhìn thấy, dục vọng tăng lên. Nghe thấy giọng nói của cô như vậy hắn còn hưng phấn hơn, hắn cố tình không nghe thấy.
 
Hắn không hề buông tay, môi nhếch lên, giống như ác ma u ám trong thần thoại, ngón tay như có như không sờ lên điểm mẫn cảm đỏ bừng.
 
“Tiểu Diệp Tử, chỗ này sao lại cứng thế. Vậy mà cậu nói không cần?” Hắn cúi đầu cắn lên đỉnh nhọn đỏ bừng.
 
“Không ~” Diệp Lạc hai mắt rưng rưng, loạng choạng lắc đầu.
 
Phản kháng của cô Sở Tử Kiện không thèm để ý. Cầm lấy tay của cô ôm lấy cổ mình, mới nhìn, giống như hai người đều đang trầm mê trong tình ái.
 
Trước giờ Đổng Nhiên chưa từng nhìn thấy dáng vẻ này của Diệp Lạc. Ở trong ấn tượng của hắn, Diệp Lạc là thục nữ uyển chuyển xuất thân danh môn, tất cả mọi cử chỉ đều phù hợp với lễ nghi, cô nói chuyện thân thiết bình tĩnh, cô cười xinh đẹp lại xa cách. Những điều như thế, bắt lấy trái tim của Đổng Nhiên.
 
Nhưng lúc này, khóe mắt cô phiếm hồng, cảnh xuân dập dờn bồng bềnh, cắn lấy môi đỏ, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ ê a.
 
Cô rất hưởng thụ, Đổng Nhiên cảm thấy như vậy. Nếu không cô sẽ không ôm chặt lấy cổ của Sở Tử Kiện, để mặt hắn dính lên bộ ngực đẫy đà của cô. Chỗ đó nhất định rất mềm mại.
 
Trong một lần học thể dục, thầy thể dục tổ chức nhảy xa, Diệp Lạc không cẩn thận đứng không vững, ngã lệch bên trái, vừa vặn đụng vào ngực hắn, tay hắn cũng đặt lên bộ ngực mềm mại.
 
Từ đó, vào ban đêm hắn vì cô mà trằn trọc.
 
Động tác của nam sinh rất kịch liệt, ngón tay cầm lấy đầu vú, kéo cho bầu ngực biến hình. Bàn tay càng đùa giỡn không hề cố kỵ gì nữa, giống như nặn bột, vuốt ve bầu ngực tuyết trắng.
 
Thật là thô lỗ. Đổng Nhiên cảm thán.
 
Nếu như là hắn, hắn nhất định sẽ nhẹ nhàng hơn. Hắn tiếc nuối nắm chặt đấm tay, đáng tiếc trong tay hắn không có gì cả.
 
Nghĩ đến việc có người khác đang nhìn mình, Diệp Lạc khẩn trương mà toàn thân cứng lại, càng như thế, ngoài nào đó chạm vào cô càng thấy rõ phản ứng hơn, đặc biệt là đầu vú kia, dính đầy nước miếng trong suốt, gió thổi qua, liền run rẩy.
 
Như thế, Sở Tử Kiện càng có thêm ý định trêu đùa cô.
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
PTYenhi
Bài viết: 51
Ngày tham gia: 10 Tháng 9 2019 19:59
Has thanked: 310 times
Been thanked: 464 times
Tiếp xúc:

29 Tháng 11 2019 20:44

Chương 21
Đổng Nhiên không thấy việc ác độc như vậy là thú vị, nhìn thấy cô gái mình thích trấn trọc triền miên dưới thân người khác.
 
Cô thật xinh đẹp, lúc này khoé mắt còn chảy ra một giọt nước mắt, càng động lòng người hơn.
 
 
Hắn tự giễu mà nhếch môi, Đổng Nhiên à, mày không nên mơ ước người không thuộc về mày.
 
Lúc này Diệp Lạc ưỡn ngực, bầu ngực trắng nõn như miếng đậu hủ bị người nào đó nắn véo trong tay, xoa nắn.
 
Sở Tử Kiện muốn cho cô có một trận đánh dã chiến mất hồn. Nâng đầu gối lên, để ở giữa hai chân của cô, nghiền nát cánh hoa hai bên.
 
Quán lót ren mỏng manh đã dính đầy dâm dịch trong suốt, sáng lấp lánh.
 
Mật nước không chút thẹn thùng, chảy theo quần lót, làm ướt quần hắn.
 
“Uhm ~” Diệp Lạc hai mắt mê mang, trong miệng nỉ non rên rỉ.
 
Giống như một con mèo nhỏ, cầu xin chủ nhân âu yếm.
 
Đôi mắt Sở Tử Kiện co rút, cô càng thuận theo, sự bạo ngược trong lòng Sở Tử Kiện càng kịch liệt hơn, hận không thể nuốt cô vào bụng, hai người vĩnh viễn không chia lìa.
 
“Tiểu Diệp Tử, cậu coi cậu dâm đãng như thế nào kìa?” Sở Tử Kiện cởi quần lót của cô ra, treo chiếc quần lót ren trên ngón tay đung đưa trước mặt cô.
 
 Đôi tay Diệp Lạc đẩy đẩy ngực hắn, “Không có.”
 
Sở Tử Kiện không thèm để ý cô nói dối lòng.
 
“Tiểu Diệp Tử, có muốn không, muốn thì mình sẽ cho cậu.”
 
Hắn cười tà ác, ngón tay nắn véo xung quanh đầu vú, đầu gối không nhanh không chậm cọ xát mật huyệt ướt át của cô.
 
“Ừ… A ~” Trong mắt Diệp Lạc nổi lên một tầng hơi nước, đầu vú cùng với cánh hoa ngứa ngáy giống như có dòng điện chạy qua, truyền đi khắp người. Cô nhịn không được phát ra tiếng than thở.
 
“Rất thoải mái, đúng không?” Sở Tử Kiện đối với chuyện rất vừa lòng.
 
Tăng thêm sức lực, dưới ánh mắt của cô hung hăng chà đạp bầu ngực trắng nõn, chỉ chốc lát sau, những vệt đỏ nổi lên chồng chất.
 
Cánh hoa cũng không buông tha, nhéo lấy hạt đậu nhỏ làm nó sưng to, hung hăng véo mạnh.
 
“A!” Diệp Lạc hét lên một tiếng kinh hãi, suýt nữa thì tiết ra.
 
Sở Tử Kiện cười nhẹ, “Thế nào? Có phải sảng khoái lấy đúng không? Cậu coi hoa huyệt phấn hồng của cậu nè, lúc đóng lúc mở, có phải đang muốn ăn gì đó đúng không?” Trong mắt hắn đều là ý cười vui vẻ.
 
Đúng là lúc này Diệp Lạc đã hết chịu nổi. Nghĩ đến những việc hai người đã từng làm, mọi cử động của hắn, đều tạo ra sóng to gió lớn ở trên người cô.
 
Càng như vậy, mỗi lần hắn trêu chọc cô liền hưởng thụ được nhiều hơn.
 
Giống như lúc này, cô rất khát vọng, bị hắn hung hăng xỏ xuyên qua.
 
“Tiểu Diệp Tử, rốt cuộc cậu muốn ăn cái gì?” Sở Tử Kiện giống như đang khó hiểu, ngón tay lại chưa từng dừng lại, bóp lấy viên trân châu nhỏ, làm hoa huyệt phun đầy mật dịch.
 
“A ~” Diệp Lạc khẩn trương cắn môi dưới, không cho mình phát ra tiếng rên rỉ thẹn thùng.
 
Nhưng càng kháng cự, thân thể càng mẫn cảm, hận không thể, hận không thể…
 
Sở Tử Kiện rất có kiên nhẫn. Khi còn ở quân đội, hắn có thể phục kích trên mặt đất một ngày không nhúc nhích để quan sát tình hình quân địch, lúc này, hắn cũng có thể chậm rãi từ từ làm Diệp Lạc mở miệng cầu hoan.
 
“Tiểu Diệp Tử, cậu coi vú cậu nè, có phải nếu mình xoa nó nhiều hơn thì nó sẽ càng lớn hơn đúng không?.” Nói xong hắn cũng không quên xoa bóp đầu vú mẫn cảm.
 
“Cậu yên tâm, về sau mỗi ngày mình đều sẽ mát xa cho cậu, tranh thủ từ cup C nhảy lên cup D.”
 
“Cậu có thể đừng nói nữa ~ được không?” Cao trào của cô đã tới gần.
 
Vừa nghe mấy lời nói thô tục này của hắn, mật dịch chảy càng nhiều hơn, làm cả bàn tay Sở Tử Kiện trơn trượt.
 
“Được, không nói, không nói chúng ta làm đi? Nhìn coi nước miếng của cô nè, làm cả bàn tay mình ướt đẫm.” Nam sinh vừa nói, vừa dùng bàn tay dính đầy dâm dịch bôi lên trên hai vú của cô.
PTYenhi

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin