[CĐ - 21+ - 1v1] Truy Thê Ký - Vân Phỉ

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 130
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 1894 times
Tiếp xúc:

09 Tháng 11 2019 10:44

Chương 15. Tức muốn ói máu
 
“Nằm sấp xuống, để gia nhìn thấy tiểu huyệt dâm đãng chảy tinh dịch ra ngoài.” Triệu Hàm lật người Tô Thanh lại, hắn phát hiện, kể từ ngày đó hắn bắt đầu thích nhìn dâm phụ này bị hắn đâm chọc làm cho tiểu huyệt bị mở rộng thành một cái động nhỏ, không cách này khép miệng lại, liên tiếp phun tich dịch của hắn ra ngoài.
 
Sóng mắt Tô Thanh lưu chuyển, nàng cố ý kẹp chặt tiểu huyệt, nũng nịu lắc đầu: “Không được đâu, nô không nỡ để tinh dịch của gia chảy ra ngoài, nô muốn ăn nó, để nó trở thành một phần trong nô…”
 
Thích hắn nhiều như vậy? Triệu Hàm vô cùng đắc ý, hắn cũng không kiên trì, sau đó còn tỏ vẻ rộng lượng nói: “Nàng thật lắm chuyện, thôi được rồi, tùy nàng đó.”
 
“Gia thật tốt.” Ánh mắt Tô Thanh quyến rũ đưa tình, nũng nịu khen ngợi Triệu Hàm, nàng cũng đã nhận ra tên mãng phu này, chỉ giỏi mạnh miệng, lúc nào cũng bày ra vẻ chủ nghĩa đại nam nhân, nhưng rất dễ bị dụ…
 
Trong lòng Triệu Hàm vô cùng hưởng thụ, bây giờ đột nhiên không chịu được sự trống rỗng trong lòng, hắn không rút gậy thịt ra ngoài, cứ cắm trong tiểu huyệt, xoay người nàng lại, hắn đỡ eo nàng để nàng ngồi trên đùi mình, sau đó ôm nàng vào lòng thật chặt, da kề da, thịt kề thịt, không chừa lại một chút khe hở.
 
Đôi bàn tay to lớn cũng lần mò lên đôi gò bồng đào tuyết trắng của Tô Thanh, nhẹ nhàng xoa bóp, cả người Tô Thanh mềm nhũn, tường thịt bị gậy thịt nửa cứng nửa mềm cọ xát, tiểu huyệt đột nhiên phun ra một dòng chất lỏng nóng bỏng.
 
“Dâm đãng như vậy? Chỉ vậy thôi mà cũng phun nước được?” Triệu Hàm kinh ngạc, cũng rất tự hào về kích thước của gậy thịt, đang ở trạng thái nửa mềm cũng có thể làm dâm phụ này lên cao trào.
 
“Là do gia quá lợi hại, làm nô sung sướng đến mức hồn phách cũng bị câu đi mất…” Tô Thanh hít thở nhẹ nhàng, biết nam nhân này thích nghe lời khen ngợi, nên nàng nũng nịu khen hắn.
 
Nhưng thật ra những lời này cũng là lời thật lòng, không hề có một chút giả dối, quả thật nàng được hắn hầu hạ vô cùng sung sướng.
Triệu Hàm kiêu ngạo hừ một tiếng.
 
Đương nhiên rồi, gậy thịt của hắn đã chơi qua vô số nữ nhân, không ai là không thích, từng có một kỹ nữ tự tìm đến cửa, dâng tiểu huyệt ướt át lên cầu xin hắn chơi nàng.
 
Nữ nhân này không phải cũng giống như vậy sao, lần trước bị hắn làm một lần, lần này không phải cũng tự dâng mình đến để hắn chơi sao, có thể thấy được hắn lợi hại như thế nào.
 
Hiển nhiên hắn đã quên, chính hắn theo đuôi phía sau xe ngựa của Tô Thanh đến tận hí viên.
….……….
 
Triệu Hàm đắc ý không được bao lâu thì đen mặt hỏi, “Nàng nói lại lần nữa xem?”
 
Hắn hoài nghi tai mình có vấn đề rồi rồi.
 
Nữ nhân đáng giận này, con mẹ nó mỗi lần dùng xong thì vứt bỏ ngay! Hắn làm nàng ít nhất cũng hơn một canh giờ, nơi này cách thành không biết bao xa, bây giờ nàng sung sướng rồi lập tức trở mặt không nhận, đuổi hắn xuống xe.
 
Khốn kiếp! Chẳng lẽ bắt hắn phải cuốc bộ về?
 
Tô Thanh đảo mắt, nàng cười quyến rũ hớp hồn, đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại không xương, dạo chơi đốt lửa trên người hắn: “Nô ra ngoài cũng lâu rồi, cần phải trở về, nô là nữ nhân đàng hoàng … Bị gia bắt cóc đến nơi hoang dã làm nhục, thân thể đã bị ô uế, nếu bị mọi người nhìn thấy có nam nhân bước xuống từ xe ngựa của nô, thì nô chỉ còn cách chết thôi, xin gia tha cho nô, xuống xe trước đi..”
 
Vừa nói nàng vừa giả bộ khóc vài tiếng.
 
“Nàng? Nữ nhân đàng hoàng?” Triệu Hàm nhìn thấy nàng giả bộ khóc lóc, hắn tức giận đến mức bật cười, hắn đưa tay đến nới hai người giao hợp vuốt nhẹ, xòe bàn tay dính rất nhiều dịch nhầy đưa tới trước mặt Tô Thanh.
 
Triệu Hàm để Tô Thanh nhìn thấy thật rõ : “Nữ nhân đàng hoàng mà bị chơi đến mức nước chảy---------” tràn lan, hai chữ cuối cùng bị Triệu Hàm nuốt vào bụng, hắn lúng túng dò hỏi: “Nè, nàng khóc cái gì hả?”
 
Nhưng Tô Thanh lại rưng rưng nước mắt xoay đầu đi chỗ khác, trên gương mặt xinh đẹp đẫm lệ, vẻ mặt đau thương buồn bã, trông cực kỳ tội nghiệp.
 
Triệu Hàm biết rõ nữ nhân này chỉ đang giả vờ, nhưng hắn vẫn thấy có chút đau lòng, ngay cả giọng nói cũng vô thức hạ thấp vài tông.
 
“Rõ ràng là gia bắt nô, làm nhục nô, bây giờ còn trở quẻ, nô… Nô không khống chế được thân thể của mình, nô có tội, nô đáng chết…” Nước mắt nàng lăn dài trên gò má, từng hạt như trân châu rơi xuống đất, Triệu Hàm đứng hình, không hiểu sao hắn lại cảm thấy mình đúng là tội lỗi chồng chất.
 
“Nàng… Haiz, nàng đừng như vậy nữa…” Triệu Hàm luống cuống tay chân, “Lão tử… Không, ta… Ta không có ý sỉ nhục nàng, ta đang khen nàng mà… Nàng đừng khóc.”
 
Hắn thích thân thể này của nàng còn không kịp nữa là, còn những lời nói thô tục kia…Chỉ là những lời khen ngợi nàng trên giường thôi mà!
 
Tô Thanh vẫn khóc.
 
Nàng có diện mạo minh diễm bức người, rất thích hợp với những y phục lộng lẫy, dáng vẻ thì kiêu căng ngạo mạn, nhưng lúc nàng khóc thì lại trái ngược hoàn toàn, đúng là làm cho người ta đau lòng đến không ngờ.
 
Cho dù Triệu Hàm biết nàng đang giả bộ, nhưng hắn vẫn không kềm chế được mà luống cuống tay chân.
 
Muốn khóc là khóc, đây là tuyệt chiêu nàng học được từ ma ma ở kỹ viện, dùng để quyến rũ nam nhân, bây giờ Tô Thanh mới nhận ra, đúng là hữu dụng.
 
Hỏi sao mà Lâm Ngọc Lan không thèm làm gì cả chỉ cần khóc, chiêu này về sau có thể dùng được, trong lòng Tô Thanh nghĩ vậy, nhìn thấy điệu bộ sốt ruột của Triệu Hàm, nàng đảo mắt nói: “Nô… Nô chỉ khóc cho số phận cay đắng của mình thôi… Gia không muốn xuống, thì cứ ngồi đi, nô bảo xa phu đưa gia về nhà… Còn về phần nô… Cũng không còn mặt mũi nào trở về, chết ở này vùng dã ngoại hoang vu, còn tốt hơn là quay về chịu mất mặt…”
 
Nói xong, nàng dùng dằng muốn rời khỏi người Triệu Hàm.
“Đừng, ta xuống xe, là ta xuống xe mới phải, nàng hãy nghỉ ngơi một lát đi.” Triệu Hàm vội vàng ôm lấy eo của nàng, rút gậy thịt ra, ấn nàng nằm xuống, sau khi chỉnh trang lại y phục, lúc định nhảy xuống xe, đột nhiên hắn nghĩ tới, bây giờ mặc dù đã là tháng tư, tuy Tề châu ở phía nam, thời tiết đã dần ấm áp, nhưng vẫn còn chút lạnh, vì vậy hắn lấy áo choàng của Tô Thanh, đắp lên người nàng rồi mới xuống xe ngựa.
 
 
Khi xuống xe, Triệu Hàm kéo dây cương, không cho xa phu rời đi ngay, hắn định uy hiếp xa phu bắt hắn ngậm chặt miệng, khi trở về không được hoa môi múa mép, thì đột nhiên lại nghe thấy một giọng cười vui sướng truyền ra từ trong xe, âm thanh lớn dần, hoàn toàn không có ý muốn ngừng lại.
 
Triệu Hàm có thể liên tưởng được, bây giờ nàng đang che miệng, cười đến trái nghiêng phải ngả, làm cho hai con thỏ béo mập phía trước cũng lắc lư tạo nên những đợt sóng nhấp nhô mê người.
 
Cực kỳ quyến rũ!
 
Nhưng đây là ý chính sao!
 
Hoàn toàn không phải đâu!
 
Chết tiệt!
 
Con mẹ nó!
 
Dâm phụ này!
 
Chơi đùa hắn rất vui có phải không!
 
Vẻ mặt của Triệu Hàm, đổi màu liên tục, bàn tay nắm dây cương nổi gân xanh cuồn cuộn, tản mát ra hơi thở khiến người khác phải sợ hãi!
 
Hiển nhiên là hắn đang vô cùng tức giận.
 
San Hô yên lặng chui vào trong xe ngựa, nàng ta nhịn cười, nhỏ giọng nói: “Quận chúa, vị đại nhân kia vô cùng tức giận đó.”
 
Lúc này Tô Thanh mới từ từ ngưng cười.
 
Nàng muốn nhìn thấy vẻ mặt tối sầm của Triệu Hàm, rõ ràng là tức giận muốn chết nhưng lại không có cách nào làm gì được nàng của hắn, vì vậy nàng lười nhác cầm lấy áo choàng bọc thân thể trần trụi của mình lại, được San Hô chậm rãi dìu xuống xe ngựa, nàng cười khanh khách đứng trước mặt Triệu Hàm.
 
“Nàng xuống đây làm gì, tránh ra!” Triệu Hàm hung tợn trừng Tô Thanh, “Lão tử cản đường nàng về nhà có phải không, yên tâm đi, lão tử sẽ đi ngay đây, lão tử mà còn bị nàng xỏ mũi dắt đi nữa, thì lão tử chính là con chó.”
 
Hắn ném dây cương.
 
Tô Thanh cảm thấy khó hiểu, trong lời nói của tên mãng phu này, nàng có thể nghe ra một chút ý tứ tủi thân, nàng hơi buồn cười, liếc mắt nhìn hắn, “Ngươi giận thật hả?”
 
“Hừ, gia là nam tử hán đầu đội trời, chân đạp đất, ta chẳng chèm so đo với nữ nhân.” Triệu Hàm cười lạnh, giống như người vì bị đuổi xuống xe mà sa sầm nét mặt không phải là hắn vậy!
 
Tô Thanh có hơi mềm lòng: “Thật hả?”
 
“Lão tử chẳng cần thiết phải lừa gạt một nữ nhân không hiểu biết như nàng.” Triệu Hàm hừ lạnh.
 
Nữ nhân không hiểu biết? Khi nãy Tô Thanh còn mềm lòng, bây giờ lòng đã cứng rắn trở lại, nàng cười như không cười nhìn hắn, ngữ điệu cũng có chút quái gở: “Ồ… Gia rộng lượng, nô tự thấy hổ thẹn không bằng, vậy thì… Gia chịu khó tự mình trở về thành đi.”
 
Nói xong, nàng quay đầu bước đi, ngay cả một ánh mắt cũng lười cho hắn.
 
Triệu Hàm hận ngứa răng, nhìn chằm chằm vào mông của Tô Thanh, hắn nghĩ nếu bàn tay to lớn của mình có thể ác độc hạ xuống, đánh cho đến khi nữ nhân đáng giận này phải khóc lóc xin tha, thì sướng phải biết.
 
Tô Thanh lên xe, nghĩ tới dáng vẻ của Triệu Hàm, trong lòng vẫn còn bực tức, nàng đảo mắt, căn dặn San Hô: “Đưa cho hắn mấy hạt đậu vàng, nói rằng…”
 
Nghĩ đến điệu bộ ra vẻ đại nam nhân của Triệu Hàm, Tô Thanh cười bỡn cợt, vừa kiều mị lại đáng ghét: “Nói rằng, hôm nay hắn đã vất vả, ta rất hài lòng, đây là ta thưởng cho hắn, cho hắn đi uống trà.”
 
Hừ, nam nhân thối! Dám nói nàng là là nữ nhân không có hiểu biết, vậy thì đừng trách nàng.
 
San Hô nhận lệnh, theo lời hành sự.
 
Triệu Hàm kinh ngạc đến ngây người!
 
Hắn trợn to hai mắt nhìn chằm chằm San Hô, tức giận đến không nói nên lời!
 
Dùng xong thì vứt cũng thôi đi, nay còn cho tiền thưởng?
 
Con mẹ nó, nàng có ý gì?Xem hắn như nam kỹ ở quan quán sao?
 
Triệu Hàm tức muốn hộc máu: “Tốt, tốt lắm!”
 
Nữ nhân đáng giận, lần sau nàng có bị hạ xuân dược nữa, dục hỏa đốt người khó chịu đến chết, hắn cũng sẽ không giúp nàng!
 
***
 
Đại Thanh Thanh lẵng lơ cặn bã, ăn xong chùi mép, tiểu Hàm Hàm lần đầu tiên mặt như tro tàn rời đi, lần thứ hai tức muốn ói máu rời đi, cuộc sống của hắn sau này, có thể sẽ vẫn còn phải tiếp tục trải qua như vậy…
Thông cảm cho tiểu Hàm Hàm ngây thơ một giây.
 
Tiểu Hàm Hàm: Sau này cho dù lão tử có bị nghẹn chết, cũng sẽ không đi tìm nữ nhân ác độc Tô Thanh kia nữa, không thì, gia sẽ bị sét đánh, bị…. Nương tử, nàng muốn nghe tiếng chó sủa hả? Được, được! Gâu gâu gâu gâu gâu… Nàng có nghe thấy không? Tiếng có vang không? Có muốn nghe thêm vài tiếng nữa không?
 
Đại thanh thanh: (sờ đầu chó) ngoan quá.
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
An Ca: Lúc edit chương này chỉ nghĩ đến 1 câu: “ Vắt chanh bỏ vỏ” và “ Họa từ miệng mà ra.” Máu thê nô thì cả đời chỉ có thê nô thôi.
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 130
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 1894 times
Tiếp xúc:

10 Tháng 11 2019 09:37

Chương 16. Khởi hành
 
Sau ba ngày Tô Thanh ở tại sơn trang thì có tin tức truyền đến,
tối qua lúc Đồi Mồi đem canh bổ đến cho Cao Bác Vinh, ả cũng sẳn tiện bò lên giường của hắn luôn ——
 
Trước khi đi,Tô Thanh đã căn dặn Đồi Mồi, mỗi ngày đều phải đưa canh bổ cho Cao Bác Vinh, còn phải cố gắng hết sức theo sát Cao Bác Vinh, canh chừng hắn, không cho Lâm Ngọc Lan thừa cơ chen vào.
 
Thoạt nhìn thì có vẻ như là đang đề phòng Lâm Ngọc Lan, nhưng thật ra nàng đang tạo cơ hội cho Đồi Mồi, lúc San Hô biết Đồi Mồi phản chủ thì rất tức giận, ngược lại Tô Thanh rất cao hứng, nàng an ủi San Hô: “Vậy không phài tốt hơn sao, ta có thể quang minh chính đại quậy một trận cho đục nước rồi yêu cầu hòa li, còn có thể thuận tay vứt bỏ Đồi Mồi, để ả ta xui xẻo cùng với đám người Cao gia.”
 
San Hô suy nghĩ thấy cũng đúng, nhưng nàng vẫn cảm thấy rất tức giận, “Vậy vẫn còn lợi cho ả quá rồi.”
 
“Muốn đòi lại công bằng, sau này ta sẽ dùng cách khác để đòi lại.” Tô Thanh lười nhác cười, nàng thờ ơ nói, rồi lệnh cho San Hô căn dặn hạ nhân chuẩn bị xe ngựa, trở về Cao gia, nổi trận lôi đình, quậy một trận long trời lở đất, dù ai khuyên gì nàng cũng không nghe, chỉ muốn hòa li!
Đương nhiên Cao Bác Vinh không chịu!
 
Cỡ tuổi hắn, người ta đã có nhi tử nữ nhi đầy nhà, Cao mẫu sốt ruột, chẳng lẽ hắn không nóng lòng sao?
 
Nhưng hắn không muốn mất đi sự trợ lực của Tô Thanh.
 
Đây cũng là nguyên nhân vì sao hắn tính kế cho người khác làm nhục Tô Thanh nhưng vẫn giả vờ thâm tình.
 
Cao Bác Vinh thề thốt, sau này tuyệt đối sẽ không tái phạm, xin nàng cho hắn cơ hội.
 
Nhưng Tô Thanh không chịu, nàng khổ công bày mưu tính kế như vậy, là vì muốn hòa li, sao có thể thỏa hiệp được, ngay lúc đó, Tô Thanh nói rõ sẽ đoạn tuyệt quan hệ, nàng sai hạ nhân thu dọn tất cả hành trang, quay trở lại thôn trang ở ngoại ô.
 
Cao Bác Vinh nôn nóng, hắn cứ quanh quẩn ở bên ngoài thôn trang của Tô Thanh ý đồ muốn vào trong, nhưng lại bị Tô Thanh sai hạ nhân đuổi đánh ——
 
Lúc Tô Thanh mới đến Tề châu, có dẫn theo thân binh của vương phủ, nhưng do nhà của Cao gia nằm trên một khu đất nhỏ hẹp nên thân binh không thể ở gần đó được, vì vậy mà Tô thanh đã mua lại một thôn trang nhỏ nằm trong thành Tề châu để bọn họ cư ngụ.
 
Cao Bác Vinh cực kỳ hận Tô Thanh, đối với Đồi Mồi, đương nhiên là căm ghét vô cùng, nhưng tạm thời hắn không có thời gian để giải quyết ả.
 
Trên mặt Cao Bác Vinh có vết thương, hắn ở nhà dưỡng thương năm ngày, sau đó lại đến thôn trang, lúc này mới phát hiện ra Tô Thanh đã hồi kinh, hắn tức giận đến run cả người, nhưng trong lòng lại đột nhiên xông lên một cảm giác sợ hãi khó hiểu.
 
Đang yên đang lành, rốt cuộc là Tô Thanh bị làm sao? Sao hắn không thể kiểm soát nàng được nữa…
 
Lần này, nếu An Thân Vương tức giận, hắn biết phải làm thế nào ?
 
Đến lúc này, Cao Bác Vinh mới phát hiện, một khi Tô Thanh đã quyết tâm muốn hòa li, hắn chẳng có cách nào để ngăn cản.
 
Hắn mơ mơ hồ hồ liên tục phạm sai lầm trong lúc làm việc, lúc hắn bị quan trên khiển trách, thì Tô Thanh đang ở trên thuyền, vô cùng vui vẻ ngắm nhìn phong cảnh tuyệt đẹp và hàng liễu xanh rì hai bên bờ sông.
 
Đợi đến khi gần đến kinh thành, Tô Thanh mới rời thuyền, đổi sang ngồi xe ngựa xa hoa mà An Thân Vương phủ phái tới đón nàng, Tô Thanh thở ra một hơi, đúng rồi, xe ngựa thì phải giống như vầy… Bên trong xe được xông hương liệu quý giá nổi tiếng, thơm ngát dễ chịu, đệm ngồi được làm từ gấm vóc tơ lụa, không gian rộng rãi cho dù nằm hay ngồi cũng vô cùng thoải mái, chứ không phải giống như cái chuồng nhỏ hẹp kia.
 
Xung quanh nàng đương nhiên là tì nữ vây quanh, xoa vai bóp chân, chỉ cần nàng liếc mắt nhìn, thì đã thông minh lanh lẹ dâng trà bánh lên tận miệng… Đây mới đúng là những ngày mà quận chúa hoàng thất nên trải qua.
 
Kiếp trước nàng đúng là mắt bị mù, não bị úng nước nên mới ngu ngốc như vậy, vì để Cao Bác Vinh không cảm thấy hắn là một tên ăn bám, nàng cố ý giải tán hết đám người hầu, chỉ chừa lại hai đại nha hoàn, chi phí ăn mặc cũng giảm thiểu trong tầm chi tiêu mà Cao Bác Vinh có thể chi trả.
 
Sau này, nàng sẽ không bao giờ ngu ngốc như vậy nữa.
 
Xe ngựa đi thẳng một đường vào thân vương phủ, ngay trước cửa thuỳ hoa*, thế tử phi đã đứng chờ từ lâu, nhìn thấy Tô Thanh xuống xe, nàng lập tức vui vẻ chào đón, “Muội muội, cuối cùng muội cũng trở lại rồi, mấy năm nay muội không ở kinh thành, ta nhớ muội muốn chết, phụ vương và ca ca của muội cũng hay nhắc tới, nói là sợ muội sống bên ngoài phải chịu khổ…”
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
Cửa thùy hoa: Thùy hoa môn là một loại cửa tương đối được coi trọng trong Tứ hợp viện, hình thức đẹp đẽ giúp nó ngăn cách ngoại viện và nội thất của Tứ hợp viện. Thùy hoa môn được đặt tại đường trục chính, ở chính giữa phía bắc của ngoại viện, nằm trên bậc đá cao ba bậc hoặc năm bậc, dùng để ngăn cách phần trước và sau của viện. Phần phía trước viện là nơi chủ nhân tiếp khách, phần phía sau viện là nơi ở của những người còn lại trong gia đình, người ngoài không được ra vào, ngay cả đến người hầu nam cũng không ngoại lệ.
Hình ảnh

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
mira9x
Bài viết: 56
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 22:38
Has thanked: 15 times
Been thanked: 86 times
Tiếp xúc:

15 Tháng 11 2019 06:12

Chết cười anh nhà, thế mà mỹ nhân ngoắc 1 cái thì lại ngoan như cún liền chứ :))

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 130
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 1894 times
Tiếp xúc:

16 Tháng 11 2019 10:39

Chương 17. Tự do
 
Cùng là quý nữ ở kinh thành, thế tử phi Lam thị trước khi gả vào vương phủ, đã có quen biết với Tô Thanh, nàng mỉm cười nói vài câu, sau đó chia nhau ra ngồi lên kiệu mềm, đi vấn an An Thân Vương.
 
Biết hôm nay là ngày Tô Thanh về đến phủ, An Thân Vương và thế tử đều ở nhà, khi Tô Thanh nhìn thấy phụ vương và huynh trưởng, nàng nhớ tới tình cảnh thê thảm trong mộng, nàng không kềm lòng được, nước mắt tuôn rơi như thác đổ, dọa cho An Thân Vương luống cuống tay chân: “Thanh Thanh, con ngoan đừng khóc, đừng khóc mà, ai chọc con giận, nói cho phụ vương để phụ vương trừng phạt kẻ đó.”
 
Thật ra trong lòng Tô Thanh vô cùng vui vẻ, rốt cuộc bây giờ cả nhà bọn họ đều bình an vui vẻ, nhưng nàng vẫn không kềm chế được, một lúc sau, nàng mới ngừng khóc, được An Thân Vương dỗ dành đi nghỉ ngơi.
 
Tô Thanh ngoan ngoãn đồng ý, an tâm ngủ hai canh giờ, đến lúc dùng cơm chiều, thì mới tỉnh lại.
 
Cả nhà cùng nhau ăn cơm chiều xong, Tô Thanh lập tức đi tìm An Thân Vương.
 
Đóng cửa lại, Tô Thanh kể lại hết những việc đã xảy ra với nàng cho An Thân Vương nghe, vương gia nghe xong thì vô cùng tức giận, sau đó lại cảm thấy kinh hãi tột độ.
 
Mặc dù ông không quá tin lời Tô Thanh nói, suy cho cùng thì những việc nàng nói cũng quá sức tưởng tượng, nhưng nữ nhi của ông tính tình ra sao, người làm cha như ông hiểu rất rõ, mặc dù nàng thích khoe khoang, nhưng không phải là người không biết phân biệt tốt xấu, cũng không bao giờ bịa đặt những chuyện như vậy để lừa gạt ông.
 
Sắc mặt của An Thân Vương thay đổi liên tục, một lúc lâu sau, ông vỗ nhẹ lên đầu Tô Thanh: “Là phụ vương không tốt, không thể bảo vệ tốt cho Thanh Thanh, bây giờ phụ vương đã biết chuyện này, thì sẽ không để cho nó xảy ra, Thanh Thanh, con hãy yên tâm, phụ vương sẽ không để cho bất cứ ai làm tổn thương các con.”
 
Tô Thanh thở phào nhẹ nhõm.
 
Đợi đến khi Tô Thanh rời đi, An Thân Vương cười lạnh một tiếng.
 
Tô Thanh cho rằng, là tam hoàng tử hại ông, nhưng An Thân Vương biết, người đứng phía sau chuyện này chắc chắn là hoàng huynh của ông.
 
Hoàng đế đương nhiệm, tuy không phải là huynh trưởng ruột thịt của ông, nhưng tình cảm giữa hai người cũng xem như tạm được, lại thêm ông cũng không có dã tâm gì, lẽ ra loại chuyện như vậy sẽ không xảy ra.
 
Nhưng năng lực của tam hoàng tử, so với Thái Tử Tô Hòa Ý hiện nay thua kém rất xa, hoàng huynh của ông, hẳn là lo lắng tương lai khi lão ta hoăng thệ, tam hoàng tử không thể khống chế được ông, nên mới tàn nhẫn độc ác, xuống tay với ông trước.
 
Tính toán của đế vương, An Thân Vương có thể hiểu, đúng là ông không có cách nào để trả thù hoàng đế, nhưng còn tam hoàng tử, hắn ta đừng mong sẽ có ngày lành.
 
Ngày hôm sau, An Thân Vương phái người đến nha môn một chuyến, hoàn thành việc hòa li của Tô Thanh và Cao Bác Vinh.
 
Được trả lại sự tự do, Tô Thanh vô cùng hài lòng, dứt khoát dẫn theo San Hô, Phỉ Thúy ra ngoài dạo phố.
 
Đến trưa thì vào tửu lâu để dùng cơm, lúc nàng đang lên lầu thì nhìn thấy tên mãng phu cũng đang định đi xuống, Tô Thanh cực kỳ kinh ngạc, hắn không phải… Nên ở Tề châu sao?
 
Cũng đúng, nàng thật là hồ đồ, nàng có thể từ Tề châu trở về kinh thành, tên mãng phu này, đường nhiên là cũng có thể.
 
Cũng không biết, thân phận của hắn là gì? Sẽ ở kinh thành bao lâu?
 
Hơi híp mắt, Tô Thanh đánh giá Triệu Hàm, sau đó chắc chắn với suy đoán rằng, hắn hẳn là võ tướng, phẩm cấp cũng không thấp.
 
Tô Thanh cảm thấy thật đáng tiếc.
 
Tuy rằng thân phận của nàng tôn quý, bình thường làm việc gì cũng không cần quá cố kỵ, nhưng vẫn có điểm đừng, đó là không đề cập đến chính sự triều đình, không làm nhục mệnh quan triều đình, cho nên, nàng không thể cưỡng ép tên mãng phu này làm nam sủng của mình được.
 
Còn hắn, chắc là cũng sẽ không cam lòng trở thành nam sủng của nàng…
 
Vì vậy Tô Thanh đành tiếc nuối gác ý định này sang một bên, nàng làm lơ ánh mắt như sói đói cứ thèm thuồng nhìn chằm chằm vào ngực nàng của hắn, vờ như không quen biết hắn, cứ thế đi lên lầu.
 
Triệu Hàm đang định xuống lầu đón cả nhà của biểu cô, sau khi hồi kinh, vì muốn cảm ơn biểu cô đã giúp hắn chăm sóc chất nhi trong khoảng thời gian hắn xuất chinh, cũng do trong nhà không có gia quyến, không ai giúp hắn bày tiệc, vì vậy hắn mới phải mở tiệc ở tửu lầu này.
 
Lúc nhìn thấy nữ nhân kia, Triệu Hàm vừa tức vừa hận lại vừa mừng vừa sợ, ánh mắt hắn cứ dán chặt lên mặt nàng cùng với hai con thỏ béo mập, mãi không dời đi được.
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
mira9x
Bài viết: 56
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 22:38
Has thanked: 15 times
Been thanked: 86 times
Tiếp xúc:

16 Tháng 11 2019 13:12

Rồi người ta cho anh de rồi đó, ở đó mà còn giận dỗi gì nữa mau vẫy đuôi lấy lòng đi nha

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 4 khách