MỘT LỜI KHÔNG HỢP - QUYỂN 7: Ảnh đế khó theo đuổi - Thư Thư

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
QHwang2603
Bài viết: 59
Ngày tham gia: 20 Tháng 8 2019 08:50
Been thanked: 947 times
Tiếp xúc:

12 Tháng 11 2019 19:19

Chương 7: (A Ngộ)
            Những ngày học tập lễ nghi tuy vất vả khổ cực nhưng cũng rất phong phú.

            Ngoài Phương Niên ra, còn có rất nhiều các nhân vật phụ khác, đương nhiên cũng bao gồm nữ chính, tất cả đều cùng nhau học giáo viên chuyên nghiệp, luyện tập lễ nghi cung đình, tư thế đi đứng ngồi.           

            Nữ chính trong phim “Dung phi truyện” là Tô Nhược, do nữ minh tinh Tô Yên thủ vai.

            Nhìn cô ta, Phương Niên nhớ đến hot search nổi trên Weibo vào tuần trước “Giang Ngộ và Tô Yên bí mật hẹn hò ở quán bar vào đêm khuya, nghi ngờ có chuyện tốt sắp tới.”

            Mặc dù vài năm nay, trên mạng luôn xuất hiện những scandal tình ái của anh, biết anh rồi sẽ kết hôn, nhưng trong lòng Phương Niên vẫn có chút đau đớn.

            Anh, người từng thuộc về cô.

            Cô từng nghĩ hai người sẽ kết hôn, sinh con, sống với nhau đến đầu bạc răng long.

            Từ năm cô 16 tuổi, đến bây giờ cô đã 27 tuổi, nhưng cô vẫn thích anh, vẫn yêu anh.

            Phương Niên chưa từng nghĩ, ngày nào đó bên cạnh anh không phải là mình.

            Cái cảm giác này, thật trống trải làm sao! Chỉ cần nghĩ về nó tim cô lại đập loạn lên, cô rất sợ!

            Nhưng cô có thể làm gì đây? Năm đó, người chủ động chia tay là cô.

            Phương Niên cho rằng hai người sẽ lại giống như những lần trước, giận nhau rồi lại làm hòa, nhưng có nhiều thứ sẽ chẳng có cơ hội lần thứ hai.

            Sau khi học lễ nghi khoảng một tháng, chiều hôm nay, phó đạo diễn đến thông báo: “Hôm nay khóa học buổi chiều kết thúc sớm, mọi người trở về sửa soạn một chút, buổi tối đến khách sạn Thiên Đô dự liên hoan, thuận tiện chào đón nam chính của chúng ta.

            Giang Ngộ đến sao? Tim Phương Niên đập thình thịch.

            Bởi vì anh diễn vai hoàng đế, không cần hành lễ với bất cứ ai, không cần phải học cách cầm kỳ thư họa, hay những thứ như vũ đạo này ... Thế nên gần 40 ngày qua, anh vẫn chưa tiến tổ.

            Trời sụp tối rất nhanh, Phương Niên tắm rửa xong, cô mặc áo len cổ chữ V tay ống loe kết hợp với chân váy chữ A rồi gọi xe đi tới khách sạn.

            Khi tới phòng bao, cô mới phát hiện hình như mình ăn mặc có hơi tùy ý.

            Ngoài Tô Yên ra, các nữ diễn viên khác, mỗi người đều mặc váy bó sát xuyên thấu, trang điểm tinh xảo, lộ ra rãnh ngực trắng nõn mê người, dáng vẻ kia, nhìn không giống như khi đi ăn mà là...

            Phương Niên vừa ngồi xuống, ánh mắt của những người trong phòng ngay tức khắc liếc tới.

            “Oa, Lệ phi nương nương thật sự không giống người bình thường chút nào, bảo sao Thạch đạo lại quý cô như vậy.”

            Người vừa nói chính là quý cô lộ ngực nhiều nhất.

            Cô ta là vai nữ thứ số 4, thời gian này Phương Niên đã biết bối cảnh của cô ta,  nghe nói là được nhà đầu tư tiến cử, tuy rằng cả gương mặt đều đã được phẫu thuật, lại thêm kinh nghiệm diễn xuất hạn hẹp nhưng vì cô ta có hậu thuẫn, nên mọi người đều nhường nhịn.

            Lời cô ta nói ngay lúc này, chẳng khác gì ám chỉ  cho mọi người hiểu rằng Phương Niên có mối quan hệ mờ ám với Thạch Nham để có được vai Lệ phi.

            Gia nhập giới giải trí được 5 năm, Phương Niên đã không còn là một cô gái ngây thơ, không biết gì từ lâu.

            Đối mắt với sự khiêu khích của đối phương, cô cười nhạt: “Thạch đạo là đạo diễn lớn, anh ấy  chọn tôi vì tin tôi có thể diễn tốt vai diễn này, không liên quan đến chuyện tôi mặc cái gì .”

            Những lời này vừa nói ra khiến cho sắc mặt của những diễn viên ăn mặc lộ ngực đen lại.

            Một diễn viên mặc áo lộ ngực định lên tiếng thì cửa bị đẩy ra, Thạch Nham tới rồi, theo sau lưng anh là nhà sản xuất và  tổng giám chế, còn cónam phụ thứ hai.

            “Chào đạo diễn, chào tổng giám chế.”

            Nhóm nữ diễn viên mặt mày  còn đang xám xịt lập tức đứng dậy,  hồ hởi cười xinh đẹp chào hỏi.

            Phương Niên cùng Tô Yên theo lễ phép cũng đứng lên chào, sau khi chào hỏi hết một lượt, mọi người bắt đầu ngồi xuống.

            Tô Yên là nữ chính nên đương nhiên sẽ ngồi cạnh Thạch Nham.

            Còn những cô gái kia cũng không chịu yếu thế, tranh nhau ngồi cạnh đạo diễn và nhà sản xuất.

            Phương Niên  chọn một chỗ ngồi cạnh cửa, phía bên phải để trống, bên trái là nam thứ số hai- Tống Tuyền.

            Ở vị trí chính, mọi người vừa kính rượu vừa nói chuyện với nhau, chỗ Phương Niên cũng vậy, Tống Tuyền bắt chuyện với cô: “Chị à, về sau khi quay phim mong chị giúp đỡ em hơn nhé.”

            “Cậu xem thông tin của tôi?”

            Nếu không vì sao lần đầu tiên gặp, cậu ta đã gọi cô một tiếng “chị”.

            “Lúc đi học, ở trường em đã xem phim “Quãng thời gian ở thị trấn nhỏ”, em cảm thấy chị diễn rất tốt.”

            Chàng trai vô cùng chân thành, sự lõi đời khéo léo đẩy đưa của giới giải trí, cậu còn chưa học được.

            Chính vì vậy, ánh mắt cậu ấy nhìn cô không hề có tia khinh thường.

            Trong lòng cô có chút xúc động, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt, cô gắp một miếng khoai lang hấp vào trong bát cậu rồi dặn dò: “Ăn nhiều chút đi, trước tiên phải lót bụng đã.”

             Với tình hình này, xem ra đêm nay không thể kết thúc nhanh được, cô chỉ sợ rằng không chỉ uống rượu, mà còn đi thêm “tăng hai”.

            “Cảm ơn chị.” Tống Tuyền nhìn cô mỉm cười.

            Những động tác nhỏ mờ ám của hai người tưởng rằng không ai nhìn thấy, nhưng thực ra lại rơi hết vào tầm mắt của Giang Ngộ vừa mới bướcvào cửa.

            Anh hừ lạnh, cũng không chào hỏi mọi người một tiếng mà đi thẳng về phía ghế được để trống bên cạnh Phương Niên rồi ngồi xuống.

            “Giang... thầy Giang.”

            Suýt chút nữa Phương Niên đã bật thốt ra tên anh, may mắn đã kịp phản ứng, sửa lại xưng hô.
            Hôm nay Giang Ngộ mặc chiếc áo len màu đen phối với quần jean mà Phương Niên thích nhất, đưa mắt nhìn sang, dường như anh vẫn là chàng trai cô yêu năm đó.


            Nhưng sự ảo giác đó nhanh chóng biến mất.

            Phía đối diện,  Tô Yên cười nói: “A Ngộ, anh tới rồi hả?” 
           
Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày QHwang2603 với 26 lần sửa trong tổng số.
QHwang.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
QHwang2603
Bài viết: 59
Ngày tham gia: 20 Tháng 8 2019 08:50
Been thanked: 947 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 11 2019 19:25

Chương 8:Cạn tình?
            A Ngộ... 

            Phương Niên ngơ ngác nhìn người bên cạnh.

            Năm ấy, lúc cô và anh còn yêu nhau, cô cũng chưa từng gọi anh như vậy.

            Cảm giác này thật sự khủng khiếp.

            Người bạn cho rằng sẽ ở bên cạnh mình cả đời, bây giờ bên cạnh người ấy lại là người khác, thậm chí quan hệ với người đó còn thân mật nồng nhiệt hơn khi ở bên cạnh bạn ngày xưa.

             Phương Niên cảm thấy khó thở, cô nói với Tống Tuyền ở bên cạnh: “Chị đi toilet một lát.” rồi vội vàng chạy đi.

            Rời khỏi phòng bao, nước mắt cô rơi xuống ngay lập tức.

            Trước kia cô không tận mắt chứng kiến còn tốt, cô có thể tự lừa dối bản thân, an ủi mình rằng những điều đó chỉ là giả, Giang Ngộ của cô vẫn còn yêu cô, chờ cô, nhưng giờ đây giấc mộng ấy tan vỡ rồi.

            Đứng bên ngoài được một lúc thì nhân viên phục vụ mang đồ ăn tới, thấy cô cúi đầu đứng một mình ngoài cửa, phục vụ hơi ngạc nhiên dò xét.

            Phương Niên hồi tỉnh lại, cô đi vào trong WC, lau khô nước mắt, dặm lại lớp makeup, nhìn vào trong gương, cô nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, tất cả ổn thỏa mới quay trở lại phòng bao.

            Giang Ngộ vẫn còn ngồi ở chỗ bên cạnh Phương Niên, dường như có thần giao cách cảm, khoảnh khắc cô bước vào phòng, ánh mắt hai người giao nhau.

            Phương Niên không biết ánh mắt của mình lúc này là ánh mắt gì, làm diễn viên nhiều năm như vậy, theo lẽ cô đã sớm có thể học được cách tùy cơ ứng biến với những dịp như này, nhưng mỗi lần đối mặt với Giang Ngộ, cô mãi mãi không thể biết thế nào gọi là ngụy trang.

            Còn anh, vẫn là thái độ dửng dưng ấy, vẫn là phong thái lạnh lùng yên tĩnh ấy, ánh mắt khi nhìn cô sâu thẳm khó hiểu.

            “Chị ơi, chị không sao chứ?” Tống Tuyền nhỏ giọng hỏi.

            “Chị không sao.” Phương Niên cười lắc đầu.

            Thời gian tiếp theo lại là mấy vòng mời qua kính lại, tuy Phương Niên đã khéo léo từ chối mấy lần nhưng tình thế bắt buộc, lượng rượu vào trong bụng cô cũng không ít.

            Tống Tuyền là người mới nên càng bị chuốc nhiều hơn.

            Trong suốt bữa ăn, Giang Ngộ vẫn luôn cúi đầu chơi điện thoại. Anh là ảnh đế, từ lúc đi vào phòng đến giờ luôn mang theo thái độ thản nhiên, không kiên nhẫn khiến cho mọi người không dám làm phiền anh.

            Sau khi ăn cơm xong, mọi người náo loạn đòi đi hát.

            Cả một buổi tối Phương Niên đứng ngồi không yên, nghe mọi người nói vậy, cô lập tức cười từ chối khéo: “Đạo diễn, tôi cảm thấy hơi khó chịu, không đi cùng mọi người được, mọi người đi chơi vui vẻ ạ.”

            Bởi vì men say, hai gò má cô ửng đỏ lên.

            Nghe cô nói thế, mấy nữ diễn viên vốn không ưa cô vội vàng phụ họa: “Nếu cô say thì cứ về trước đi, đi đường cẩn thận.”

            Tống Tuyền bên cạnh bèn nói: “Chị ơi, để em đưa chị về nhé?”

              Phương Niên định từ chối thì Giang Ngộ ngồi bên cạnh đã đứng dậy, anh nhàn nhạt nói: “Tôi cũng về trước đây.”

            “Giang Ngộ.” Thạch Nham nhìn hai người rồi cười nói: “Vừa khéo, cậu tiện đường thì đưa Phương Niên về đi, buổi tối con gái đi về một mình không an toàn.”

            Sau khi nghe xong, sắc mặt Tô Yên khẽ thay đổi, cô ta ghen tị nhìn Phương Niên, muốn nói rồi lại thôi.

            Giây phút này cô ta thật sự rối rắm, cứ tưởng rằng hai người sẽ cùng nhau trở về, không để cho nữ diễn viên nào có cơ hội tiếp cận anh.

            Nhưng cô ta cũng không nỡ bỏ qua cơ hội làm quen với nhà sản xuất, dù sao sau khi bộ phim này kết thúc, cô ta còn muốn quay bộ tiếp theo.

            Tô Yên còn đang suy nghĩ lung tung thì Giang Ngộ ngồi phía đối diện đã đứng dậy đi ra ngoài.

            Mà nữ diễn viên tuy danh tiếng không tốt nhưng lại vô cùng xinh đẹp - Phương Niên kia, sau khi bị mọi người thúc giục cũng vội vàng đứng lên đi về.

            Tô Yên đành phải ngậm ngùi, sự hung hãn chợt lóe lên rồi biến mất trong đáy mắt.

            Trời thu ban đêm lạnh hơn ban ngày rất nhiều.

            Phương Niên uống rượu, vừa ra ngoài thì bị cơn gió lạnh ập tới, cô cảm thấy đầu mình đau như búa bổ.

            Những bộ phận khác trên cơ thể không sao, riêng chân trần đã bị nổi hết da gà.

            Giang Ngộ liếc cô một cái, anh khẽ nhíu mày.

            Lúc sau lên xe, anh nói với tài xế: “Làm phiền anh mở điều hòa hộ tôi.”

           Sau khi nghe xong Phương Niên  ngẩn ra, từ xưa tới nay Giang Ngộ luôn là một người không sợ lạnh, hơn nữa hôm nay anh mặc cũng không ít, đây là vì cô sao?

            Điều hòa bắt đầu tỏa nhiệt, chẳng mấy chốc bầu không khí trong xe ấm dần lên.

            Phương Niên chỉnh lại váy, cô nhỏ giọng nói với anh: “Cảm ơn anh.”

            Giang Ngộ của cô, cho dù đã chia tay, vẫn rất dịu dàng quan tâm, thử hỏi làm sao cô không yêu anh cho được?

Có lẽ anh nghe được, hoặc có lẽ là không, tóm lại anh lại không trả lời mà quay đầu lặng lẽ ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài.

            Bên ngoài cửa xe, khung cảnh về đêm của phim trường dần dần hiện lên rồi lui dần về phía sau.

            Trên ô cửa kính, khuôn mặt Phương Niên trở nên rõ ràng hơn giữa loạt ánh sáng ngả vàng phản chiếu nhấp nháy.

            Đã bao nhiêu năm rồi hai người mới có thể ngồi gần nhau đến như vậy?

            Mặc dù chính giữa cách nhau một lối đi nhỏ, nhưng chỉ cần duỗi tay là có thể dễ dàng chạm lên gương mặt cô.

            Yên tĩnh hồi lâu, Giang Ngộ phát hiện không ngờ cô cứ thế tựa lưng vào ghế mà ngủ mất.

            Anh có chút tức giận, nếu không biết uống rượu, sao còn uống nhiều như vậy làm gì?

            Mười phút sau, xe dừng lại, tài xế quay đầu lại nhìn Phương Niên còn đang ngủ say rồi hỏi ông chủ nhà mình: “Anh Giang, có cần đánh thức cô ấy dậy không ạ?”

            “Không cần, cậu cứ đem đồ đạc về phòng của tôi đi.”

            Đợi tài xế rời đi, Giang Ngộ nhẹ nhàng bế Phương Niên xuống xe.

            Đêm khuya, bãi đậu xe không có người, Giang Ngộ nhìn thẻ phòng của Phương Niên rồi bế cô vào trong thang máy.

            Người đang nằm trong lòng anh còn nhẹ hơn năm năm trước rất nhiều, bế lên thật nhẹ nhàng, nhẹ tựa một tờ giấy mỏng manh vậy.

            Nhìn khuôn mặt ửng đỏ của Phương Niên, anh khẽ nỉ non: “Nếu em đã hao tổn tâm tư để rời xa anh, tại sao lại còn hành hạ bản thân mình như thế này?”

            “Giang Ngộ, chúng ta chia tay đi.”

            Năm năm trước, khi anh nhận được danh hiệu ảnh đế, muốn nhanh chóng trở về chung cư để cầu hôn cô thì lại đổi lấy được một câu như vậy.

            “Vì sao?” Giây phút ấy anh giống như ngã từ thiên đường xuống địa ngục.

            “Giang Ngộ, em mệt mỏi lắm, anh cũng rất mệt đúng không?”
Cô mặc áo ngủ, đôi mắt lệ nhòa, trên khuôn mặt rõ ràng thể hiện sự không muốn, nhưng những lời cô nói khiến cho cả hai đều tan nát cõi lòng. “Một năm nay, tổng cộng thời gian hai ta ở bên nhau không quá hai tháng, đôi khi trong điện thoại em không biết phải nói gì với anh. Nếu đã cạn tình, vì sao còn không thể buông tay?”


            “Cạn tình?”

            Giang Ngộ hoàn toàn bị chọc giận, anh giận đến mức bước đến ôm lấy Phương Niên, đẩy cô ngã xuống  giường.

            Anh cởi bỏ áo ngủ, hung hăng mà tiến vào, nhìn nơi giữa hai chân cô  bắt đầu chảy nước tràn lan, nhìn cô ở dưới anh mà rên rỉ, anh lạnh lùng chất vấn: “Cạn tình, vậy sao em còn lên giường với anh?”
Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày QHwang2603 với 26 lần sửa trong tổng số.
QHwang.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
QHwang2603
Bài viết: 59
Ngày tham gia: 20 Tháng 8 2019 08:50
Been thanked: 947 times
Tiếp xúc:

26 Tháng 11 2019 19:38

Chương 9: Hi! Đã lâu không gặp.
            “Ưm...”

            Trong lúc mở cửa, Phương Niên vặn vẹo trong lòng anh, hệt như một nàng mèo.

            Giang Ngộ đá cánh cửa ra, anh ôm cô đặt trên giường, chuẩn bị về phòng mình.

            Anh vừa đi tới cửa thì nghe thấy giọng nói nũng nịu: “Giang Ngộ, đừng đi.”

            Người anh hơi cứng lại, chôn chân tại đó mấy mấy giây, cuối cùng chịu khuất phục bản thân mà xoay người lại.

             “Em vừa nói cái gì cơ?”

            “Giang Ngộ, em rất nhớ anh.”

            Người đang nằm trên giường kia, tỉnh không tỉnh, mà say cũng không say.

Cô nhìn anh, nhẹ nhàng cười, dường như cô gái trong bữa ăn hai tiếng trước với cô là hai người hoàn toàn khác nhau.

Ma xui quỷ khiến thế nào mà anh  lại đi trở về trước giường, yên lặng nhìn cô.

“Em say rồi.”

“Không, em không có say.”

Phương Niên ngồi quỳ lên, cô duỗi tayvòng qua cổ anh khiến anh phải cúi đầu xuống.

Rồi sau đó, trước ánh mắt ngạc nhiên của anh,  cô ngửa đầu hôn lên đôi môi anh.

Lần hôn này rất khác so với một tháng trước.

Khi ấy, cô là Lệ phi, anh là Hoàng đế, hai người họ đang nhập vai.

Nhưng lúc này, cô càng ngày càng to gan, cũng càng thêm mê người.

Môi cô như được phủ một lớp mật ong, giữa lúc hít thở còn mang theo mùi rượu nồng đậm.

Giang Ngộ biết bản thân anh không nên làm như vậy, nhưng cơ thể lại không nghe lời.

Anh mặc cho cô đưa lưỡi tiến vào, đảo quanh lưỡi anh, nóng bỏng dây dưa.

Âm thanh môi lưỡi mút nhau vang lên rõ mồn một trong phòng, vừa hôn, cô vừa rên rỉ: “Giang Ngộ, sờ em đi...”

Phương Niên bắt lấy tay anh, phủ lên ngực mình.

Hôm nay cô mặc áo len vàng nhạt cổ chữ V, da cô trắng, măc loại màu sắc tươi sáng nổi bậc này, càng tôn lên làn da trắng sứ, mềm mại nõn nà.

Vừa rồi trong phòng bao, những  cô gái trang điểm lộng lẫy, bộ ngực sữa lộ đến non nửa, nhưng tầm mắt Giang Ngộ chỉ có cô, chỉ nhìn cô mà thôi.

Trên cổ cô vẫn còn đeo chiếc vòng cổ anh tặng năm ấy.

Dây đeo nho nhỏ làm nổi bật xương quai xanh đều rất thon dài và gợi cảm.

Phút giây này, phía dưới vòng cổ kia, khe rãnh giữa hai bầu ngực tuyết trắng  như ẩn như hiện, khiến cho con người ta điên loạn.

Yết hầu lên xuống liên tục, Giang Ngộ khàn giọng nói: “Niên Niên, em biết em đang làm gì không?”

Năm đó, khi cô đề nghị chia tay, anh cũng hỏi như vậy.

Khi ấy, cô nói: “Em biết, Giang Ngộ, em thật sự xin lỗi.”

Mà lúc này, giọng nói mềm mại lại vang lên: “Em biết, Giang Ngộ, em muốn anh chạm vào ngưc em, em muốn tiểu Giang Ngộ đi vào em.”

Giang ảnh đế từng đứng trước mặt hàng chục ngàn khán giả, giờ đây chỉ vì một câu nói của cô, đầu óc nổ tung, hơi thở trở nên nặng nề.

Giang Ngộ vội vàng kéo áo len tuột khỏi vai cô, để lộ đôi gò bồng đào nặng trĩu được bao bọc bởi áo bra.

Mấy năm trôi qua, dù cô có gầy đi nhưng bộ ngực mà anh yêu thích vẫn to như vậy, trắng như vậy, còn mềm như vậy.

Dưới lớp áo bra ren màu đen, nhũ thịt trắng đến lóa mắt.

Bàn tay Giang Ngộ phủ lên lớp áo, tùy ý vuốt ve, vừa xoa vừa nhìn phản ứng của cô.

Quả thật Phương Niên không làm anh thất vọng, đôi tay cô chống ra sau lưng, ngực ưỡn cao, không ngừng rên rỉ.

“A... Giang Ngộ... a...”

Cái miệng nhỏ hé mở, khuôn mặt cô tràn ngập ham muốn.

Nhào nặn quả đào mật một lúc, Giang Ngộ bắt đầu kéo bra xuống, ngắm nhìn hai khối cầu tuyết mê người vừa xuất hiện kia.

Lâu nắm rồi anh chưa được gặp gỡ đỉnh hồng, nó vẫn đỏ hồng như trước, giống hệt như trong giấc mơ của anh.

Không có áo chống đỡ, nhũ thịt vẫn có thể kiêu ngạo thẳng đứng.

Giang Ngộ cực kỳ vui vẻ.

Anh cúi đầu, ngậm lấy nụ hoa.

“A...”

Cả người Phương Niên run rẩy, càng kêu lớn hơn.

Năm năm, 1800 ngày đêm, 43000 giờ, giờ đây ngực cô lại được anh dịu dàng liếm mút.

“A... Giang Ngộ... Mút mạnh lên anh...” Phương Niên nũng nịu cầu xin.
Chỉ có mạnh hơn nữa, cô mới tin rằng đây không phải giấc mơ, anh là hiện thực.

Giang Ngộ làm theo yêu cầu của cô, thực ra anh còn muốn làm cho cô thống khổ, để cô không dám trốn thoát khỏi anh nữa.

Anh há miệng, mạnh mẽ gặm cắn nụ hoa.

“A... Ưm...” Phương Niên hưng phấn run rẩy, cô thét lớn.

Chẳng mấy chốc, hai quả đào mật dính đầy nước bọt và dấu răng của anh, nụ hồng sưng đến lợi hại, đau đớn càng mang cho cô thêm nhiều khoái cảm.

Giang Ngộ biết một khi cô uống say, sẽ rất dễ bị kích thích, mà hôm nay, Phương Niên càng bị kích thích hơn.

Anh bắt đầu cởi thắt lưng của bản thân, trói hai tay cô lại.

Sau đó anh ấn đầu cô vào sát hông mình, ra lệnh: “Dùng miệng em cởi quần anh rồi liếm cho tới khi anh bắn.”

“Vâng.” Phương Niên vui vẻ gật đầu, ngoan ngoãn há miệng, cắn mép quần jean rồi kéo nó xuống.

Bởi vì tay cô bị trói nên cả quá trình có chút gian nan.

Nhưng cũng may trước kia không phải cô chưa từng làm qua, vất vả trong chốc lát, rốt cuộc Phương Niên cũng cởi được quần jean lẫn quần lót của anh ra.

Gậy thịt nhảy dựng lên, Phương Niên không nhịn được nuốt nước bọt.

Kiêu ngạo như thế, dữ tợn như thế, trực tiếp đánh lên mặt cô, có điều Phương Niên lại có cảm giác giống như trông thấy đồ vật bản thân yêu thích nhất.

“Hi, đã lâu không gặp.” Cô nói với gậy thịt.

Giang Ngộ nhẫn nhịn tới nỗi gân xanh nổi lên, anh thẳng lưng, dán gậy thịt đến bên môi Phương Niên.

Cô hé môi, vươn đầu lưỡi liếm láp.

Trước kia, khi bị làm đến không chịu nổi, cô đều trách móc tên nhóc này quá lớn, lại không biết mệt mỏi là gì.

Chỉ là mấy năm không gặp, cô có hơi nhớ nó.

Trong nỗi nhớ nhung Giang Ngộ hàng đêm không ngủ được, cô cũng nhớ đến nó.

Cô cẩn thận liếm, từ quy đầu đến thân gậy rồi đến hai túi ngọc, tất cả đều được liếm kĩ.

Sau khi khiến cho chúng ướt nhẹp, lúc này Phương Niên mới ngặm toàn bộ gậy thịt vào trong miệng, mạnh mẽ mút hôn.

Kỹ xảo khẩu giao của cô là do anh dạy, tuy ít lần thực hiện nhưng mỗi lần đều làm cho anh sung sướng.

“Ưm...”

Giang Ngộ bị cô mút tới nỗi muốn bắn ra, may mắn rằng anh đã kiềm chế lại.

Anh cúi đầu, nhìn dáng vẻ của cô.

Áo len cùng áo bra vẫn còn treo ở hông, hai viên cầu tuyết trắng nảy lên, vật cứng ở sâu giữa răng môi cô, mà gương mặt ấy, là gương mặt trong năm năm nay,  hằng đêm anh thường mơ tới.

“A...”

Cô ăn một cách nghiêm túc, hàng lông mi dài như lớp quạt lông đôi lúc sẽ quét qua bụng dưới anh, khiến anh cảm thấy ngứa ngáy.

Mười phút trôi qua, Phương Niên vẫn dùng sức liếm láp, coi nó như vật quý báu nhất trên đời.

Trước kia, cô thường ngậm đến khi mỏi miệng, rồi làm nũng để dễ dàng trốn tránh việc, bắt anh phải hầu hạ cô.        

Qua một trận, khoang miệng cô bị đè ép nặng nề, Giang Ngộ buông lỏng tinh quan, bắn ra.

Quy đầu anh hưng phấn nảy lên, bắn rất nhiều, được cô dùng miệng làm và ngắm ảnh cô rồi dùng tay tự xử, hai chuyện này hoàn toàn không thể so sánh được.

Không lâu sau, Giang Ngộ muốn rút ra, nhưng Phương Niên vẫn còn luyến tiếc không muốn nhả, cô liếm lỗ nhỏ vẫn còn vương chút tinh dịch sạch sẽ rồi mới chịu buông tha.

“Rốt cuộc em cũng ăn được tinh dịch của anh.” Cô thỏa mãn mà liếm môi.

Khuôn mặt đẹp đẽ còn vương chút sắc đỏ dâm mỹ.      

Hai tay cô bị trói sau lưng, tư thế quỳ gối tựa như biến cô thành một nữ nô trung thành nhất .

Trong nháy mắt da đầu Giang Ngộ tê dại, anh gầm nhẹ một tiếng, đẩy cao váy Phương Niên lên, cắn nhẹ xuống tiểu huyệt cô.

P/s: Xin lỗi mọi người vì tuần trước mình đã quên update chương mới nhe!!!! 
Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày QHwang2603 với 3 lần sửa trong tổng số.
QHwang.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
Le Hoa
Bài viết: 12
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 21:51
Has thanked: 127 times
Been thanked: 6 times
Tiếp xúc:

02 Tháng 12 2019 14:41

Tks bạn đã edit. Hóng chương mới quá  :banhbao28:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
QHwang2603
Bài viết: 59
Ngày tham gia: 20 Tháng 8 2019 08:50
Been thanked: 947 times
Tiếp xúc:

03 Tháng 12 2019 21:12

Chương 10: (Giang Ngộ... cho em)
 
 Toàn thân Phương Niên co rút, kích thích đến nỗi cô chảy nước mắt.

“A...a...”

Giang Ngộ mặc kệ cô, tiếp tục cắn.

“A... nha... Giang Ngộ...”

Những điểm mẫn cảm trên cơ thể cô anh đều nắm rõ trong lòng bàn tay, cách một lớp quần lót, răng anh chà sát tiểu hạch, nhìn cô sung sướng đến run rẩy, la hét chói tai.

Giang Ngộ nuốt tất cả dâm dịch, sau đó anh tiếp tục đưa lưỡi vào trong.

Quần lót ren của Phương Niên sớm đã ướt đẫm, sau khi bị anh liếm, dâm dịch bắt đầu chảy vào trong miệng anh.

“A... Giang Ngộ...”            
Phương Niên bất lực, cô đành chống người dậy, hôn lên môi Giang Ngộ.
Nước mắt Phương Niên không ngừng chảy ra, bởi vì dục vọng không được thỏa mãn, cả người cô khó chịu đến kì lạ.

Nhưng anh cố tình không cho.

Chỉ có Giang Ngộ mới cho cô được, chỉ có Giang Ngộ.

Năm năm đi qua, cô tự an ủi bản thân nhưng chưa từng có được khoái cảm như vậy.

“A... Ông xã... Làm em đi anh...”

Giang Ngộ cắm một ngón tay vào, còn ngón cái thì vân vê tiểu hạch, tiếp tục nhìn cô rên rỉ, mất khống chế vì anh.

“Cầu xin ông xã đưa gậy thịt... làm em.”

“Nói, cầu xin ông xã đưa gậy thịt vào làm em.”

Toàn thân Phương Niên cực kỳ trống rỗng, khao khát có anh.      
“A... Xin anh...”

Nghĩ đến đây, hai mắt Giang Ngộ nhuốm đỏ, anh xé vụn quần lót cô, ngón tay cắm vào, mạnh mẽ chen lấn lối đi chật hẹp rồi ra lệnh: “Cầu xin anh.”

Năm năm trôi qua, anh cảm thấy bản thân đã quên được cô, nhưng không ngờ Phương Niên quay trở lại.

Cô đã thốt lên rằng: “Giang Ngộ, hai ta đã kết thúc rồi, quên em đi.”

Nhưng cô nói sao?

Năm đó, anh cầu xin cô: “Niên Niên, đừng rời đi, đừng chia tay, được không em?”

Cô đành phải cầu xin: “A… Giang Ngộ… Mau vào đi anh…”

Cô vừa muốn đẩy anh ra vừa muốn để anh đi vào, nhưng tay lại bị trói chặt,  không thể động đậy.
Đầu lưỡi hai người quấn lấy nhau, động tác triền miên như đang giao hợp.

Cô không ngừng mút lấy đầu lưỡi của anh, làm khoái cảm anh tăng liên tục.

“Giang Ngộ... Cho em...” Môi lưỡi cô hòa vào môi lưỡi anh, ấp úng không rõ câu.

Mà thôi, nói sẽ khiến cho cô khó xử, nhưng làm vậy không phải càng khiến chính anh khó xử sao? Chẳng phải anh đã muốn cô lâu rồi sao?

Giang Ngộ rút ngón tay ra, đút vào trong miệng cô, đợi cô ngoan ngoãn liếm sạch sẽ, lúc này anh mới tách chân cô ra, thẳng lưng đi vào.

Vừa mới đưa vào, Phương Niên đã đau đớn kêu.

“Giang Ngộ... Đau quá...”

Giang Ngộ cảm thấy tiểu huyệt cô khít chặt đến kỳ lạ, rõ ràng vừa rồi chảy nhiều nước như vậy, thế mà lúc đi vào vẫn còn khó khăn.

“Niên Niên.” Anh xoa tiểu hạch cô để di dời sự chú ý rồi khàn giọng hỏi: “Sau khi chúng ta chia tay, em có làm với ai không?”

“A... Không có...” Làm gì có người nào khác?

Trong nháy mắt, Giang Ngộ mỉm cười.

Khi anh không cười, mặt lạnh như băng, khi cười, anh giống như một cơn gió xuân đương tới, khiến vạn vật sống lại.

Phương Niên ngắm đến ngây người, đã lâu rồi chưa nhìn Giang Ngộ mỉm cười với cô, đã lâu…

Thừa dịp lúc cô ngây người, vật nóng bỏng cũng theo đó xông vào.

“A...” Cơ thể bị lấp đầy sẽ rất đau, nhưng theo sau cảm giác đó sẽ là khoái cảm dồn dập.

Giang Ngộ, Giang Ngộ của cô, cuối cùng đã cùng hòa làm một với cô.

“Niên Niên, em thật chặt.”

Vừa nói, bàn tay anh vừa đã di chuyển sau lưng cô cởi bỏ móc khóa.

“Giang Ngộ...”

Cô bám chặt vào vai anh, giống như những lần trước.

Giang Ngộ ngậm môi cô mút mạnh, rồi cúi đầu xuống nhìn nơi tương giao giữa hai người.

Vật cứng của anh đang tàn phá huyệt thịt, tiến tới nơi sâu thẳm mềm mại trong cô.

Nơi rậm rạp của anh cọ xát bắp đùi non mềm của Phương Niên, khiến nơi ấy đỏ ửng lên.

Dâm thủy chảy khắp nơi, không chỉ làm gậy thịt ướt nhẹp, còn khiến cho ga giường ướt đẫm theo.

Lâu lắm rồi Giang Ngộ chưa làm, vì vậy rất nhanh đã bắn ra.

Anh không mang bao, thế nên tất cả các mầm móng đều lưu lại trong tiểu huyệt.

Vật cứng mềm nhũn trong chốc lát, Giang Ngộ lại bắt đầu nhấm nháp quả đào mật.

Liếm rồi liếm, Phương Niên theo đó mà rên rỉ, anh cứng lên lần nữa.

Anh nằm trên giường, ôm cô ngồi lên người mình, nói: “Niên Niên, ngồi xuống đi em.”

“Nhưng... em sợ...”

Phương Niên sợ tới mức run rẩy , đôi gò bồng đào cũng theo đó mà nẩy lên, khiến anh nhìn mà miệng lưỡi khô khốc.

Trước kia hai người cũng từng thử qua tư thế này, nhưng bởi vì gậy thịt của anh quá lớn, mỗi lần vừa mới tiến vào đã khiến cô sợ hãi muốn bỏ cuộc.

Đêm nay, cô đã ao ước quá lâu rồi, cho nên rất nghe lời anh , làm cho Giang Ngộ nảy sinh ý xấu.

“Anh muốn nhìn em ở trên.”

Ánh mắt anh quá dịu dàng, nó khiến cô nhớ nhung lâu đến thế, không chỉ hàng nghìn fans của anh, ngay cả cô cũng không cầm cự nổi.

Vì thế, cô đỡ eo anh,  dưới ánh mắt sáng rực kia, cô nhắm ngay gậy thịt khổng lồ chậm rãi ngồi xuống…

“A... Giang Ngộ...” Mới vừa đi vào, cô sợ hãi kêu tên Giang Ngộ.

“Niên Niên, tiếp tục nào...”

Anh vuốt ve quả đào mật, vân vê khiến đầu nhũ sưng đỏ, kích thích cực đại.

Phương Niên cắn chặt răng, đôi mắt mê man từ từ di chuyển xuống.

Hoa huyệt cô chảy rất nhiều dâm dịch hòa quyện cùng tinh dịch của anh, khi cô ngồi xuống, những dâm dịch đó lập tức chảy xuống dưới, tất cả đều đọng lại ở khu rừng rậm của anh, dâm mỹ vô cùng.

“A... Lớn quá...”

Vật cứng ở trong cô , miệng huyệt dán sát bụng dưới anh, tư thế này đi vào thật là sâu!

Phương Niên cảm thấy bản thân sắp hỏng rồi, nhưng anh vẫn bắt cô di chuyển.

Người học vũ đạo, lực ở phần eo vừa đủ, cô nghe lời anh nâng mông lên xuống, rút gậy thịt ra, lại ngồi xuống ngậm chặt, rút rồi lại ngồi.

Hai chân cô đang run rẩy, tiểu huyệt càng không chịu nổi, cô vừa khóc vừa lớn tiếng rên rỉ.

“A... Giang Ngộ... Em sắp hỏng rồi... a...”

“Niên Niên...”

Cô khỏa thân ngồi trên người anh phập phồng lên xuống, khiến cho Giang Ngộ dục hỏa thiêu đốt, anh rướn người, tay chống sau lưng cũng di chuyển lên, phối hợp với động tác của cô.

“A... Nha... a...”

Tư thế mặt đối mặt này, thật sự quá mệt mỏi, quá sâu, cả người Phương Niên bủn rủn, bị ép buộc đón hùa theo anh, bị anh thao túng hết lần này đến lần khác.
Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày QHwang2603 với 4 lần sửa trong tổng số.
QHwang.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin
  • Ai đang trực tuyến?

    Người dùng duyệt diễn đàn này: Không có thành viên nào đang trực tuyến và 9 khách