[CĐ - 21+ - 1v1] Truy Thê Ký - Vân Phỉ

Các điều hành viên: Sắc Mị Sắc, Sắc Miu

Đăng trả lời
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 130
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 1894 times
Tiếp xúc:

17 Tháng 11 2019 09:14

Chương 18. Không được tự nhiên.
 
Từ sau ngày tức giận muốn ói máu rời đi, mỗi khi Triệu Hàm nghĩ tới nàng, thì lại càng tức giận nhiều hơn.
 
Hắn hạ quyết tâm sau này sẽ không thèm để ý tới nữ nhân đáng giận kia nữa, mặc dù mỗi tối hắn đều mơ thấy nữ nhân kia dán sát vào người hắn, nằm trên giường vểnh cặp mông trắng như tuyết lên, tiểu huyệt chảy nước ròng ròng, lắc lư cầu xin hắn chơi nàng, cuối cùng thì bị hắn làm cho hôn mê bất tỉnh. Khi hắn tỉnh lại thì gậy thịt cứng rắn đến phát đau.
 
Nhưng Triệu Hàm nhịn.
 
Nam tử hán đại trượng phu, nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy, mặc dù hắn còn chưa nói ra, chỉ nói thầm trong lòng, nhưng cũng không thể không tuân thủ.
 
Khắp thiên hạ này có rất nhiều nữ nhân, hắn muốn chơi nữ nhân nào, còn sợ không có để chơi sao, mắc gì phải chịu đựng để nữ nhân đáng giận kia, muốn hắn đến là đến, đuổi là phải đi.
 
Nhưng sâu trong tim hắn lại bức bối khó chịu, hắn phái người điều tra nam nhân hôm đó chết trong tay nàng là ai, hắn ta có thân phận gì.
 
Lần tra xét này làm Triệu hàm nổi trận lôi đình.
 
Hắn không thể tin được, trên đời này lại có loại nam nhân vô sỉ như vậy, dám sai người đi cưỡng bức tức phụ của mình, hơn nữa người tức phụ kia vẫn luôn yêu hắn say đắm, giúp đỡ hắn khắp nơi.
 
Thứ người như vậy đúng là không bằng cầm thú, thật sự không đáng làm nam nhân!
 
Còn chuyện giữa nữ nhân kia và tên cầm thú đó, Triệu Hàm cũng đã điều tra rõ ràng, trong lòng chua xót vô cùng, nhưng hắn cũng cảm thấy rất kỳ lạ.
 
Nữ nhân kia ban ngày thì ăn mặc đoan trang già dặn, giống hệt như lời đồn đãi, nhưng tại sao đến tối lại thay đổi hoàn toàn như vậy?
 
Nghĩ tới nghĩ lui, Triệu Hàm đoán, có lẽ, nàng đã biết tên côn đồ đó là do chính trượng phu của mình phái tới, nên mới không thương gã ta nữa, trái lại làm một việc khác người, cố ý trả thù.
 
Tâm tình của nàng không tốt, ưu tư sầu khổ vô cùng, là nam nhân, hắn không nên so đo với nữ nhân, như vậy rất mất khí phách nam nhi!
 
Đáng tiếc là mấy ngày tiếp theo, bọn họ chưa từng gặp lại, chờ đến khi Triệu Hàm nhận được tin tên cầm thú đó ngủ với nha hoàn của nữ nhân kia, sau đó nữ nhân kia quậy phá một trận, lúc nàng nói muốn hòa li, trong lòng Triệu Hàm cảm thấy vừa lo lắng lại vui mừng không thôi.
 
Vậy mới đúng chứ, trông chờ vào kẻ bất lực kia, gã ta sao xứng với nàng được!
 
Chỉ có nam nhi anh tuấn vĩ ngạn như hắn mới hợp với nàng.
 
Tiếc là hắn có sự vụ trên người, không thể làm gì khác hơn, không thể đi tìm nàng, đợi hắn làm xong việc, nàng đã rời khỏi Tề châu, trở về kinh thành, lòng Triệu Hàm nóng như lửa đốt, suốt đoạn đường hắn ra roi thúc ngựa, mãi đến hôm qua mới về tới nơi, đến Binh Bộ bàn giao công việc.
 
Triệu Hàm tính toán, hôm nay sau khi mở tiệc chiêu đãi biểu cô xong, hắn sẽ tìm người dò la tin tức của nàng, xem tình huống hiện giờ của nàng ra sao, nhưng hắn không ngờ tới, lại gặp nàng ở đây.
 
Càng không hề nghĩ tới, nữ nhân kia, lại xem hắn như người dưng, cứ vậy đi lướt qua người hắn.
 
Đã ngủ chung hai lần rồi, nàng tuyệt tình vậy sao? Quả nhiên độc nhất là lòng dạ nữ nhân! Triệu Hàm giận!
 
Triệu Hàm không muốn để ý đến nàng!
 
Nhưng hắn lại đưa tay bắt lấy cánh tay của nàng!
 
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Tô Thanh, hắn nhanh chóng buông tay, ngạo kiều vặn hỏi nàng: “Nàng vẫn tốt chứ?”
 
Tô Thanh nhìn thấy ánh mắt không giấu được sự quan tâm nhưng dáng vẻ lại vờ như không có gì của hắn, nàng hơi ngẩn người.
 
Nàng còn tưởng rằng, tên mãng phu này sau khi bị nàng trêu đùa, sẽ tức giận, không bao giờ muốn quan tâm đến nàng nữa, khi nghe thấy hắn lo lắng hỏi han, Tô Thanh biết, xem ra hắn đã biết được thân phận cũng như những việc xảy ra với nàng.
 
Dáng vẻ không được tự nhiên này của hắn, trông cũng vui phết đấy, Tô Thanh cong khóe môi, đôi mắt đào hoa ánh nước long lanh, nàng nũng nịu nói: “Đa tạ gia quan tâm, nô vẫn còn tốt.”
 
Triệu Hàm nhìn sắc mặt của nàng hồng nhuận, tinh thần cũng rất tốt, có thể nhận ra không phải nàng đang giả bộ vui mừng, lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm, thả lỏng tâm tình, tâm trí của hắn lập tức nghĩ đến chuyện khác.
 
“Vậy… Khi nào nàng xong?” Triệu Hàm mất tự nhiên nói, “Ta muốn mời biểu cô dùng cơm, chắc khoảng hai canh giờ, nàng…”
 
Tô Thanh cười khẽ đi lướt qua hắn, đi thêm vài bậc thang, lúc này mới quay đầu lại, nàng mỉm cười tươi tắn lộ ra má lúm đồng tiền xinh như hoa, “Hai canh giờ nữa, chắc là nô đang ở ngân lầu Lữ gia ở phố tây đó… Không biết lúc đó gia có thể chi bạc cho nô hay không….”
 
Không đợi Triệu Hàm trả lời, Tô Thanh đã xoay người bước lên góc cong của cầu thang để lên lầu.
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
 
An Ca: Edit tới đoạn Hàm Hàm giận sao mị cứ thấy như con gái nhà lành bị tra nam quất ngựa truy phong, thấy con gái nhà người ta thì làm lơ giả đò không biết. Đằng gái Giận luôn :)) Đọc đến đây mọi người đã thấy Hàm Hàm dễ thương chưa :v
 

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
mira9x
Bài viết: 56
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 22:38
Has thanked: 15 times
Been thanked: 86 times
Tiếp xúc:

17 Tháng 11 2019 10:58

Hàm Hàm dễ thương lắm, giận người ta nhưng vẫn suy nghĩ cho người ta rồi tiện thể lấy luôn làm lý do để xuống nước. Hàm Hàm mê vợ mất hết liêm sỉ luôn rồi :))) :onion37:

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 130
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 1894 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 11 2019 10:46

Chương 19. Thử
 
Mắt Triệu Hàm sáng rực.
 
Đường đường là Thanh Sơn quận chúa, nàng còn thiếu ngân lượng sao? Thiếu người muốn chi bạc cho nàng dùng sao?
 
Đây là nàng đồng ý tiếp nhận sự lấy lòng của hắn, vậy xem ra, ngày nàng đồng ý gả cho hắn cũng không còn xa, đến lúc đó, hắn nhất định sẽ đối xử với nàng thật tốt, sẽ không giống như người trước kia của nàng, không biết thương nương tử của mình.
 
Triệu Hàm cảm thấy hồn vía lâng lâng như đang bay bổng, thậm chí hắn còn không nhịn được mà nghĩ về tương lai sau này, hắn muốn sau vài năm thành hôn rồi hẳn có hài tử, hắn cũng đã gặp qua rất nhiều nữ nhân sau khi có hài tử, tâm tư của họ đều dành hết lên người bọn trẻ, hắn cũng không muốn như vậy.
 
Mà cũng không đúng, nữ nhân kia thành thân cũng đã 5 năm nhưng vẫn chưa có thai… Sợ là chuyện con cái sau này cũng khó khăn, nhưng cũng không sao, dù sao thì hắn cũng có chất nhi, đến đó bảo chất nhi sinh nhiều thêm vài đứa, sau đó cho hắn một đứa làm con thừa tự là được rồi.
 
“Đang suy nghĩ chuyện gì? Nói chuyện với con, con cũng không trả lời?” Triệu Hàm bị ai đó đẩy nhẹ một cái, mới thoát khỏi ảo tưởng, hắn nhìn thấy trên gương mặt hiền hòa của biểu cô mang theo chút kinh ngạc.
 
Triệu Hàm đỏ mặt, làm sao hắn có thể nói suy nghĩ của mình ra được, chỉ đành lấp liếm cho qua chuyện: “Không… Không có gì, con chỉ nghỉ một số việc trong quân thôi…Biểu cô, biểu ca biểu tẩu, mau lên lầu…”
 
Trong bữa tiệc, biểu cô có nhắc tới chuyện hôn nhân đại sự của hắn, bà nói tuổi của Triệu Hàm cũng không còn nhỏ, cũng nên cưới vợ sinh con, nếu không thì sẽ giống như lần này vậy, rõ ràng có nhà ở kinh thành, nhưng trong nhà không có nữ chủ nhân, vì vậy mà không có ai lo liệu…
 
Lúc đầu Triệu Hàm vẫn không hé răng nửa lời, nhưng sau đó lại bị nói tới nóng nảy, lúc này hắn mới lộ ra một chút gió, nói đã có người trong lòng.
 
Biểu cô vô cùng vui mừng, căn dặn hắn phải biết nắm bắt cơ hội, Triệu Hàm cũng muốn giữ chặt lấy Tô Thanh lắm, từ sau đêm ôm nữ nhân kia ngủ, bây giờ hắn ngủ một mình lúc nào cũng cảm thấy thiếu thứ gì đó.
 
Triệu Hàm tiễn cả nhà biểu cô trở về, vẫn để chất nhi ở lại nhà của biểu cô, sau đó hắn vội vã chạy tới ngân lầu Lữ gia, nhưng chỉ nhìn thấy nha hoàn lúc trước hắn đã từng gặp.
 
Việc này làm Triệu Hàm cảm thấy vô cùng thất vọng, vốn dĩ hắn nghĩ rằng có thể ôm nữ nhân kia thân mật một phen.
 
Không thể chi bạc cho nàng, để nàng đeo trang sức mà hắn mua, điều này làm Triệu Hàm vô cùng thất vọng.
 
San Hô nhìn thấy biểu tình này của hắn, từ vội vàng chuyển sang mất mát, nàng ta cười thầm trong bụng, biết lòng hắn đang nóng như lửa đốt, vì vậy cũng không đổ dầu thêm lửa làm gì, nàng ta nói cho Triệu hàm biết nơi Tô Thanh đang ở, để hắn tự đến đó.
 
Tô Thanh vốn định chờ ở ngân lầu, nhưng sau khi mua vài món trang sức xong lại cảm thấy chán, nhớ tới ánh mắt như sói đói của tên mãng phu kia, đột nhiên Tô Thanh cảm thấy bên trong tiểu huyệt ngứa ngáy khó kềm chế.
 
Tính tới tính lui thì cũng đã hơn một tháng nàng chưa được nếm mùi thịt…
 
Tiểu huyệt đã ướt, Tô Thanh quyết định đến biệt viện của mình trong kinh thành chờ Triệu Hàm, lúc đi ngang qua thư quán, đột nhiên tâm huyết dâng trào mua một quyển Tị Hỏa Đồ (xuân cung đồ), khi đến biệt viện nàng tắm rửa xong xuôi, thừa dịp Triệu Hàm còn chưa đến, Tô Thanh vừa xem Tị Hỏa Đồ, vừa suy nghĩ vẩn vơ.
 
Nhưng nàng cũng không quên căn dặn hạ nhân chuẩn bị nước và đậu tắm cho Triệu Hàm.
 
Cho nên khi Triệu Hàm đến nơi, thịt thì còn chưa được ăn, nhưng đã bị chà rớt một lớp da trước, Triệu Hàm tức giận, nhưng vẫn phải nhịn —— nữ nhân kia, mà mất hứng thì sẽ không cho hắn làm, đây không phải là muốn mạng của hắn sao.
 
Nhịn, không phải chỉ là tắm rửa thôi sao, hắn nhịn.
 
Chờ tắm rửa xong, Triệu Hàm gấp gáp đi vào phòng.
 
Trong phòng xông Lãnh Mai Hương, vốn là mùi hương thanh lãnh, nhưng sau khi nhìn thấy nữ nhân kia mặc lụa mỏng, thân hình nuột nà nằm ngửa trên giường ngủ trưa. Triệu Hàm cảm thấy toàn thân nóng như lửa.
 
Triệu Hàm bò lên trên giường, hắn lập tức ôm lấy thân thể đẫy đà của nữ nhân kia vào lòng, cúi đầu tìm kiếm môi của nàng, hôn hít cho thỏa nỗi nhớ mong.
 
Thật ra Tô Thanh ngủ cũng không sâu, bị hắn phá rối như vậy thì lập tức thức giấc, dục hỏa vốn đã tích tụ trong người nay đã bị Triệu Hàm nhen nhóm, nàng lười nhác nâng tay ngọc lên, quấn lấy cổ của hắn, lên tục ngâm nga, rên rỉ to nhỏ.
 
Triệu Hàm vốn dĩ đã lửa tình hừng hực, nay lại bị âm thanh run rẩy nũng nịu của nàng khơi gợi, thứ bên dưới cũng không nhịn được nữa, hắn hung ác mắng một tiếng “dâm phụ”, gấp gáp không thể chờ thêm được nữa, hắn thả gậy thịt của mình ra, hướng tới tiểu huyệt, định đi vào.
 
“Rốt cuộc nàng muốn cái gì?” Chỉ còn cách nơi tiêu hồn thực cốt một khoảng ngắn nữa thôi, nhưng gậy thịt của hắn lại bị Tô Thanh giữ lấy, lúc nàng làm vậy, Triệu Hàm cũng nhận ra hắn đã quen rồi.
 
Muốn đi vào hoa huyệt dâm đãng của nàng, lúc nào cũng phải có chút trắc trở.
 
Không sao, chỉ cần cuối cùng có thể đi vào là được rồi.
 
Dù sao thì đòi hỏi của nàng cũng sẽ không quá phận.
 
“Nói đi, lần này muốn ta làm gì?” Triệu Hàm không có cảm xúc bực tức như hai lần trước nữa, hắn cam chịu số phận, dò hỏi Tô Thanh.
 
Thậm chí lúc này hắn còn có tâm tình nghĩ đến việc cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn non mềm của nàng, mang theo nó vuốt ve lên xuống gậy thịt của mình, hưởng thụ cảm giác thoải mái đó, mặc dù còn kém xa so với chơi hoa huyệt dâm đãng nhiều, nhưng thật sự là cũng đã ghiền.
 
Tô Thanh cười khanh khách, cầm lấy một quyển sách đặt bên gối đưa cho Triệu Hàm xem, “Gia, người nhìn đi, có thích tư thế này không?”
 
Đó là một quyển Tị Hỏa Đồ.
 
Trên đó vẽ, một nữ tử tứ chi bị trói trên giường, đôi mắt bị bịt lại bằng một miếng vải đen, một người nam nhân cưỡi trên người nàng ta, gậy thịt thô to, một nửa đã đi vào tiểu huyệt, một nửa còn lộ ở bên ngoài.
 
Triệu Hàm nhìn chăm chú chẳng thể dời mắt.
 
Nếu như nữ nhân này cũng bị cột lại…
 
Hắn thở hổn hển, hỏi Tô Thanh: “Dâm phụ, nàng cũng muốn bị trói? Muốn bị bịt mắt, bị gia cưỡi lên người, chơi nàng?”
 
Tô Thanh bị lời nói thô tục của hắn kích thích, tiểu huyệt càng ngứa hơn, nhưng Triệu Hàm đã hiểu lầm rồi, Tô Thanh kiều mị liếc nhìn hắn một cái, “Đồ khốn kiếp, còn muốn cưỡi bổn quận chúa, ngươi đừng có mơ, là bổn quận chúa muốn trói ngươi lại, cưỡi ngươi.”
 
Triệu Hàm… Triệu Hàm trợn mắt nhìn nàng chằm chằm: “Nàng! Nữ nhân này, nàng nói cái gì đó?”
 
“Làm sao? Không chịu?” Tô Thanh biết tên mãng phu này chủ nghĩa nam nhân vô cùng lớn, nhưng nàng đã quyết định, kiếp này nàng sẽ không bao giờ nguyện ý thỏa hiệp vì nam nhân nữa.
 
Nhưng tạm thời nàng cảm thấy tên mãng phu này rất hợp ý, làm nàng rất hài lòng —— thật ra nếu không phải lúc nãy hắn giữ nàng lại, thì nàng vốn không định qua lại gì với hắn nữa, nhưng hắn chẳng những giữ nàng lại, còn bày ra dáng vẻ quan tâm đến nàng…
 
Tô Thanh thấy hơi không cam tâm mà bỏ qua cho hắn.
 
Nhưng nàng cũng không cam lòng để tên mãng phu này vẫn luôn cảm thấy hắn là đại nam nhân, lúc nào cao hơn nữ nhân một bậc, lúc nãy, khi Triệu Hàm chưa đến đây, Tô Thanh vẫn luôn suy nghĩ, làm sao mới có thể thay đổi suy nghĩ đáng ghét này của hắn.
 
Nhưng nàng cũng không muốn hao phí quá nhiều thời gian và tâm tư cho hắn.
 
Kiếp trước nàng vì Cao Bác Vinh mà dốc lòng dốc sức, kiếp này nàng chỉ muốn dùng hết những tâm tư đó lên bản thân và người nhà của nàng mà thôi.
 
Nam nhân chỉ là thứ để tiêu khiển, nàng có thể bỏ chút tâm tư, nhưng chỉ là một chút, nếu không thể thay đổi được gì, hoặc là quá khó khăn, thì thôi đành từ bỏ vậy.
 
Chuyện hôm này, là một thử thách nàng dành cho cho Triệu Hàm.
 
Nếu thử thách không thành, Tô Thanh sẽ cân nhắc đến việc buông tay, không buông cũng phải buông, dù sao thì kiếp này nàng cũng chỉ muốn mặc sức hưởng lạc, trên giường, nàng có thể nói: “Thiếu gia tha cho nô tỳ”, “Chủ nhân đừng mà, nô không muốn hay “Lão gia, nô tỳ là người của thiếu gia” nói lắm thứ linh tinh để trợ hứng, nhưng nàng quyết không cho phép nam nhân miệt thị mình, dù chỉ là thầm nghĩ trong lòng.
 
Tất cả những nam nhân có thể lên được giường của nàng, mặc kệ là sắm vai gì, thân phận là gì, thì trong thực tế, chỉ có thể quỳ dưới chân váy của nàng, tôn trọng nàng, nghe lời nàng.
 
Nàng không muốn ở trước mặt nam nhân, lại trở nên hèn mọn như vậy.
 
Triệu Hàm bật cười tức giận.
 
Nam nhân làm nữ nhân, đó là lẽ thường tình, nữ nhân này thì trái ngược lại, còn muốn chơi ngược lại hắn?
 
***
 
Sửa lần cuối bởi 1 vào ngày An Ca với 24 lần sửa trong tổng số.

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
mira9x
Bài viết: 56
Ngày tham gia: 09 Tháng 9 2019 22:38
Has thanked: 15 times
Been thanked: 86 times
Tiếp xúc:

23 Tháng 11 2019 11:33

Khiếp người ta mới hẹn có 1 câu thôi mà anh đã nghĩ tới con cháu sau này luôn rồi. Nghĩ cho lắm rồi cũng bị người ta phũ thôi. Nhưng tức cho lắm rồi làm đc gì anh ơi, cũng ngoan ngoãn chịu trói thôi :)))

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Hình đại diện của thành viên
An Ca
Bài viết: 130
Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2019 22:49
Has thanked: 39 times
Been thanked: 1894 times
Tiếp xúc:

24 Tháng 11 2019 10:13

Chương 20. Khác nhau
 
“Dâm phụ, ba ngày không chơi, nàng đã muốn lật trời.”
 
Triệu Hàm đè lên người Tô Thanh, hắn chỉ muốn đâm gậy thịt vào ngay lập tức, chơi cho nàng chỉ biết há miệng rên rỉ, dâm thủy giàn dụa, chơi cho nàng chịu không nổi nữa phải nhận sai, khóc lóc xin tha, để cho nàng biết, trên giường vẫn là thiên hạ của nam nhân, nữ nhân chỉ cần tách hoa môi ra để nam nhân cưỡi lên mà làm, chứ không phải như suy nghĩ linh tinh của nàng, ngược lại còn muốn cưỡi lên người của nam nhân chơi đùa.
 
Bầu ngực bị vuốt ve ngậm mút, từng đợt khoái cảm lan truyền khắp toàn thân, Tô Thanh chậm rãi khép hờ mắt, hai gò má ửng hồng, ánh mắt mê ly, mặc kệ hắn hết hôn lại cắn, chỉ lo chịu đựng cảm giác ngứa ngáy khó nhịn trên thân thể, không nói câu nào.
 
Lúc ở trên giường nữ nhân này luôn có một vài thói quen, dáng vẻ của nàng khi thì lẳng lơ đến tận xương hoặc là nhu nhược đáng thương, Triệu Hàm phát hiện, không nghe thấy nàng nũng nịu rên rỉ, không nhìn thấy nàng tinh nghịch gây sự, không được nàng ôm ấp thân mật mỗi khi nàng được hắn hầu hạ sung sướng, việc này đúng là mất hứng.
 
Triệu Hàm nhanh chóng ngẩng đầu lên, cau mày trông rất dữ tợn, hắn nhìn Tô Thanh chằm chằm.
 
Thấy hắn ngừng lại, Tô Thanh cười cười, dùng sức một chút đẩy hắn, Triệu Hàm chiều theo ý nàng nằm ngửa xuống, Tô Thanh ghé vào ngực hắn, cơ thể đẫy đà mềm mại không xương dán sát vào người hắn, nhẹ nhàng chậm rãi cọ xát, bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn, mơn trớn làn da trước ngực hắn, cánh tay còn lại, đang trượt dần xuống dưới, dừng lại phía trên gậy thịt căng cứng của hắn, chậm rãi vuốt ve lên xuống.
 
Bàn tay nhỏ nhắn kia mềm mại hệt như không xương, bao bọc lấy nam căn của hắn, khi nặng khi nhẹ vuốt ve đúng là rất kích thích, Triệu Hàm vừa mới bình ổn hơi thở thì lần nữa hít thở dồn dập trở lại.
 
Hắn cắn chặt răng, trừng mắt nhìn nữ nhân không cho hắn chơi, nhưng vẫn cố tình khiêu khích hắn, buồn bực nói: “Rốt cuộc nàng muốn thế nào?”
 
“Thì muốn thử xem, ở phía trên có cảm giác gì…” Tô Thanh liếc mắt, đôi mắt đào hoa sóng sánh ánh nước hết sức gợi tình, quyến rũ đến mức làm cho gậy thịt Triệu Hàm kích thích giật giật mấy cái, “Chẳng lẽ nàng đang muốn ép buộc ta? Vậy ta không phục đâu, ta cũng muốn đè nàng, chơi nàng.”
 
“Không thể nào.” Triệu Hàm tưởng tượng tới hình ảnh, để một nữ nhân đè lên thân thể, cưỡi lên người mình muốn làm gì thì làm, thì lập tức cự tuyệt, thần sắc vô cùng kiên định .
 
Tô Thanh nhìn biểu tình của hắn, trong lòng ngập tràn tiếc nuối, không nỡ buông tha, nàng vẫn nắm nam căn sưng cứng của Triệu Hàm vuốt ve vài cái rồi mới mới chậm rãi đứng lên, “Vu Sơn mây mưa, cần phải ngươi tình ta nguyện, nếu gia đã không muốn, ta cũng không phải là loại người cường thủ đoạt hào, gia chỉnh đốn lại trang phục đi, ta đây sẽ bảo người đưa gia ra ngoài.”
 
“Nàng nói cái gì?” Triệu Hàm khiếp sợ, ánh mắt khó tin nhìn chằm chằm Tô Thanh: “Đã như vậy rồi, nàng muốn ta đi?”
 
Tô Thanh u oán cười một tiếng, cọ mặt mình vào mặt Triệu Hàm, hạ thấp giọng vờ nhu nhược nói: “Gia không muốn, ta có thể làm sao chứ? Chỉ có thể để gia rời đi.”
 
Triệu Hàm… Triệu Hàm cắn răng, đưa tay ôm Tô Thanh vào lòng thật chặt: “Nàng thật sự muốn ta đi?”
 
Tô Thanh không nói chuyện, chỉ ngửa đầu nhìn Triệu Hàm.
 
Thật ra diện mạo của Triệu Hàm cũng không tệ.
 
Cao Bác Vinh là kiểu tài tử văn nhã tuấn mỹ, còn Triệu Hàm lại là kiểu tướng quân anh tuấn dũng cảm, góc cạnh ngũ quan cương nghị sắc sảo như đao tước rìu đục, lộ ra nét kiên nghị chính trực, tạo cho người khác một cảm giác rất đáng tin cậy, hắn vai rộng eo thon, thân hình rắn rỏi, tuy hàng năm luyện võ nhưng không phải là loại người cơ bắp cuồn cuộn, mà là bắp thịt săn chắc, các đường cong cơ bắp rõ ràng, sờ lên trong sự cứng rắn lại có độ dẻo dai, vô cùng thoải mái.
 
Nếu nói chổ không tốt duy nhất, chính là do ngày ngày dãi nắng dầm mưa, nên làn da có chút thô ráp, cũng không đủ trắng.
Nhưng lại tạo ra một cảm giác nam tính mạnh mẽ, loại mỹ cảm này cũng vô cùng rung động.
 
Khi hắn xuất hiện vào ngày nàng lần nữa sống lại, giúp nàng giải quyết phiền toái, cũng xem như là trải nghiệm càn rỡ đầu tiên sau khi nàng sống lại, với Tô Thanh mà nói, tên mãng phu này, có ý nghĩa rất đặc biệt.
 
Nhưng… Vẫn không thể làm nàng thay đổi chủ ý.
 
Nàng chăm chú nhìn Triệu Hàm một lúc lâu, đến khi Triệu Hàm bực bội nhíu mày, định chất vấn nàng xem rốt cuộc là nàng đang nghĩ gì, thì Tô Thanh chậm rãi đến gần hắn, dán gương mặt trắng nõn mịn màng lên gương mặt đen đúa thô ráp của hắn, hồi lâu vẫn chưa buông ra.
 
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Link:
BBcode:
HTML:
Hide post links
Show post links
Đăng trả lời
  • Thông tin